Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 61: Thành phố B


Chương 31: Giải trí đến chết4 - Ở đâu ra con phượng hoàng núi này...(1) 


Bàn tay đeo găng trắng thô ráp vẫn không cam tâm, lại bóp thêm hai cái nữa.


Cảm giác khác lạ trước ngực khiến thiếu niên suýt bật khóc, em mím môi, co rút người lại, muốn lùi về sau.


Nhưng lại bị đôi bàn tay to ấy kéo trở lại.


Ánh mắt của nhân viên tàu chưa từng rời khỏi người Đàm Gian.


Em vừa bị kéo vào bất ngờ, đến giờ mặt vẫn còn tái nhợt, hai má vì cọ vào tấm thảm len mà ửng đỏ, hàng lông mi đen nhánh run rẩy không ngừng.


Trông cứ như một chú mèo con vừa được đặt lại vào hộp giấy vậy.


Hắn ta dừng lại một chút, lòng bàn tay mềm mại, chạm vào đầu nhọn nhỏ xíu, gảy nhẹ rồi lại bóp thêm hai cái.


Gương mặt nhỏ nhắn của Đàm Gian lập tức căng cứng, giọng nói vẫn còn run rẩy, rõ ràng có chút tức giận.


Thiếu niên xinh đẹp mặt đỏ bừng, tay chân mềm nhũn nhưng vẫn muốn đá hắn. Đôi giày da nhỏ nhọn in lên bộ đồng phục vest đen, để lại một dấu giày nhỏ xíu, xám xịt.



"Thả... thả ra, sao mà có được chứ!"


Chú mèo nhỏ bị bắt nạt đến mức giương móng vuốt lên rồi.


Nhân viên tàu thu tay lại một cách đầy lưu luyến, bóng dáng cao lớn hơi lùi về sau hai bước, chừa cho Đàm Gian một chút không gian rộng rãi hơn.


Tầm nhìn vốn bị tấm lưng rộng lớn che khuất giờ mới dần trở nên rõ ràng. Đàm Gian mím chặt môi, im lặng quan sát xung quanh.


Khác với những toa tàu thông thường, toa này ngay cả cửa sổ cũng bị che kín hoàn toàn. Trên lớp vải đen phủ bên ngoài có những đường chỉ bạc thêu thành hoa văn, khiến Đàm Gian thoáng có cảm giác mình giống như một món quà bí ẩn được bọc kỹ lưỡng.


Không xa lắm, một chiếc đèn nhỏ không quá sáng được bật lên, bên dưới là những chiếc giá đỡ cao thấp khác nhau, trên đó đặt những chiếc máy ảnh cổ điển. Những chấm đỏ nhấp nháy liên tục báo hiệu rằng chúng đều đang hoạt động.


Nhân viên tàu vẫn mặc bộ đồng phục thường ngày, vai rộng eo thon, khung xương lớn hơn người bình thường một chút. Khuôn mặt hắn ta bị che bởi một chiếc mặt nạ lông vũ màu trắng, chỉ để lộ chiếc cằm sắc nét và đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo.


Người đàn ông cúi mắt lướt nhìn Đàm Gian, không nói gì, lặng lẽ quay người, đẩy từ đầu toa tàu bên kia đến một chiếc xe đẩy kim loại khổng lồ.


Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc xe đẩy, mắt Đàm Gian theo phản xạ hơi trợn tròn.


Trên xe chất đầy đủ loại quần áo nhỏ nhắn.


...Theo đúng nghĩa đen của từ "nhỏ".



Những chiếc váy hai dây viền ren ngắn cũn, cùng vô số kiểu dáng khiến người ta đỏ mặt tía tai.


Chỉ cần nhìn thôi cũng thấy không đứng đắn chút nào.


Nhân viên tàu quỳ gối xuống, đôi mắt lạnh lùng lướt xuống ngực em rồi u ám dừng lại ở vòng eo và bụng trắng nõn kia.


"Nơi này đã được cải tạo rồi sao, có thể 'ăn' nhiều hơn sao....?"


Bàn tay phủ lên bụng nhỏ mềm mại, trong lúc nói chuyện không rõ vì sao nhân viên tàu lại cố chấp hỏi em về chuyện cải tạo như vậy, nhưng vì bị ấn khó chịu, mà đạp chân muốn giãy dụa.


"Tôi không bị cải tạo gì hết... Đừng, đừng chạm vào tôi."


Trong lúc nói gấp đến mức nước mắt đều rơi xuống, ở dưới tay nhân viên tàu xoay tới xoay lui, áo sơ mi vốn đã bị cọ xát, lộ ra càng nhiều da thịt trắng mịn.


Hương thơm ngọt ngào thoang thoảng từ da tỏa ra trong chiếc xe chật hẹp, ngưng tụ thành mùi thơm nồng đậm.


Nhân viên tàu dừng lại, đôi mắt tối sầm lại dưới lớp mặt nạ, thở dài như tiếc hận điều gì.


"A......"


Tiếng kim loại leng keng vang lên, nhân viên tàu kéo chiếc xe nhỏ lại gần hơn, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười.



Hắn ta khẽ khép mi mắt, đôi đồng tử ánh lên tia tà ý tinh tế, gần như mang theo ý cười giễu cợt.


"Nhìn thử đi, xem em hợp với chiếc váy nhỏ nào đây?"


Nhân viên tàu cong môi, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, giọng điệu thậm chí còn mang theo chút hứng thú.


"Mặt xinh đẹp thế này, mặc bộ nào cũng hợp hết thôi."


"Chiếc váy ngắn này chẳng hạn, ngắn hơn một chút, hở hơn một chút, mặc vào có khi còn chẳng che nổi eo với đùi..."


Ngón tay dài, thô ráp được bọc trong găng tay giữ chặt lấy eo, nửa ôm nửa nhấc em lên, như đang bế một chú mèo nhỏ. Cái bụng mềm mại của em bị hắn ta nắm gọn trong lòng bàn tay, vừa co rúm lại vừa muốn giơ móng vuốt lên cào.


"Ư..."


Tiếng ầm ầm của bánh xe lăn trên đường ray nhấn chìm tiếng nức nở ấm ức của em.


Đàm Gian cảm thấy mình chẳng khác nào một con búp bê Barbie bị đè xuống để thay đồ, chỉ là quần áo để thay lại là những bộ rách nát chẳng ra sao.


Thời gian tàu chạy không ngắn, khoảng thời gian này đủ để người đàn ông đó bắt em mặc thử hết tất cả mọi bộ đồ.


Nhưng người mặc là em, vậy mà người th* d*c không ngừng lại là hắn ta.



Đàm Gian thậm chí còn không hiểu nổi hắn ta thở cái gì mà dữ dội đến vậy, âm thanh còn át cả tiếng ầm ì của đoàn tàu.


Cuối cùng, em bị hắn ép mặc vào một bộ áo sơ mi nhỏ viền ren, bên dưới là chiếc quần chẽn phồng đồng màu. Phần dưới của chiếc áo sơ mi được may bằng lụa đặc biệt, tạo thành lớp vải xuyên thấu mờ mờ, để lộ ra đoạn eo mảnh khảnh thấp thoáng.


Em sụt sịt nấc nghẹn, để mặc hắn kéo đôi tất trắng cuối cùng lên chân mình. Lớp vải mềm mượt quấn lấy đôi chân trắng nõn.


Dường như không thể kiềm chế nổi, nhân vien tàu cúi xuống, khẽ cắn lên bắp chân mềm mại.


Đàm Gian co chân lại, ngước mắt lên định trừng hắn ta , nhưng lại bị hắn ta ôm lấy bờ vai, đẩy vào cánh cửa gỗ nhỏ phía sau.


"Đi tiếp đi, em sẽ nhận được thứ mình muốn."


Nhân viên tàu hơi nghiêng người, chiếc mặt nạ trắng như lông vũ trên gương mặt hắn ta phản chiếu ánh sáng, tạo thành một quầng sáng trắng nhợt nhạt.


Hắn ta lùi dần vào bóng tối của toa tàu, trong màn u ám mịt mờ, em chỉ có thể thấy chiếc mặt nạ cứng ngắc, kỳ dị ấy. Hắn ta đứng yên lặng ở đó, tựa như một con rối bị bỏ lại sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ.


Trên người em vẫn là bộ quần áo viền ren lộng lẫy nhưng không mấy thuận tiện. Em mím môi thật chặt, trong lòng bất an, bước được một bước lại ngoái đầu nhìn lại ba lần.


Nhân viên tàu dường như đã nhấn xuống một nút đỏ, cánh cửa sắt phía sau em từ từ khép lại, chặn hết mọi đường lui.


Gương mặt em tái nhợt, chầm chậm dò dẫm bước về phía trước.


...


Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Story Chương 61: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...