Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 60: Thành phố B


Chương 30: Giải trí đến chết3 "Ồ? Không ra... sữa được à?" (2) 


Em trông cứ như một tên thổ phỉ con vừa bị đại hiệp đánh bầm dập mà học thành vậy.


Vậy mà gã đầu bếp béo kia lại cảm kích đến mức nước mắt giàn giụa, cúi xuống hôn lên mu bàn chân của em: "Ngài đúng là thực tập sinh nhân từ nhất của thành phố B, thần linh chắc chắn sẽ phù hộ cho ngài..."


Khi Đàm Gian ôm một đống "tiền hạnh phúc" cùng bánh mì rời khỏi tiệm bánh ngọt đó, đầu óc em vẫn còn ngơ ngác.


Lần... lần đầu tiên đi cướp mà lại thắng lợi lớn đến vậy sao?


Em cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay đang nắm chặt một chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu, bên trong chứa thứ chất lỏng màu vàng óng ánh, tỏa ra những tia sáng rực rỡ.


Theo lời gã đầu bếp béo kia thì đây chính là "tiền hạnh phúc" - đơn vị tiền tệ thông dụng của thành phố B.


Mỗi tháng, người ta phải dùng "cảm xúc" của mình để đổi lấy nó, sau đó có thể dùng để mua sắm hàng ngày.


Đàm Gian mím môi, cất cẩn thận số tiền mới kiếm được, còn trong chiếc túi bên kia là bánh mì và đồ ngọt vẫn còn nóng hổi.


Dù lúc nãy miệng em bảo gã đầu bếp phải bồi thường toàn bộ bánh mì, nhưng với vóc dáng nhỏ bé thế này, em cũng chẳng thể ăn được bao nhiêu, thế nên chỉ chọn vài món trông ngon nhất rồi mang đi.


Bây giờ, Đàm Gian cũng bắt đầu thấy đói. Em cắn một miếng bánh mì, chuẩn bị tìm một chỗ tá túc trong ba ngày tới, nhưng ngay lúc ấy, sống lưng em bỗng tê rần, một cảm giác kỳ dị như thể bị ai đó rình mò dâng lên từ dưới chân, lan khắp toàn thân, khiến động tác của em dần chậm lại.



Có một ánh nhìn nóng rực và không thể phớt lờ đang dán chặt lên người em.


Đàm Gian căng thẳng mím môi, khí thế vừa rồi biến mất sạch, đôi tay ôm chặt túi bánh mì vẫn còn bốc khói, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Em hoảng hốt đảo mắt nhìn quanh.


Trên mặt đất, thi thể của gã lang thang vừa bị kéo đi vẫn còn để lại một vệt máu tươi chưa khô.


Ngay tại nơi ấy, một bóng dáng gầy gò đang quỳ sụp xuống.


Mái tóc rối bù như đám cỏ khô che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt, cằm nhọn hoắt lộ rõ đường nét gầy gò đến đáng thương.


Trong vòng tay cậu ta là một chú chó Shiba Inu nhỏ bé.


Bộ lông vàng óng của nó bết lại thành từng mảng, trên đỉnh đầu còn có một vết lõm bất thường.


Quần áo trên người cậu thanh niên bẩn thỉu, rách nát, nhưng lông của chú chó trong lòng lại sạch sẽ bóng mượt, rõ ràng đã được chăm sóc rất cẩn thận.


Thế nhưng giờ đây, nó đã lặng lẽ gục xuống, không còn hơi thở.


Viên cảnh vệ vừa rồi vẫn còn cầm dùi cui, hằn học đạp vào người thiếu niên rách rưới trên đất, rồi khinh miệt nhổ một bãi nước bọt lên người cậu ta:


"Không chịu nộp tiền bảo kê thì để con chó chết tiệt này của mày cho bọn tao chơi đùa chút đi."


"Dù sao thì bọn mày, mấy kẻ không thể mang lại niềm vui cho người khác, chính là lũ ký sinh trùng của thị trấn Alpha này!"



Dù bị đánh đến mức giọng nói khàn đặc, cậu thiếu niên vẫn ưỡn thẳng sống lưng, đôi vai gầy trơ xương căng lên theo bản năng.


Giọng nói của cậu ta khàn đặc đến đáng sợ:


"Nhưng... nhưng tôi đã nộp thuế hạnh phúc tháng này rồi mà..."


"Tao biết, nhưng con chó của mày thì đã nộp chưa?"


Viên cảnh vệ cười khẩy, không chút do dự giơ dùi cui lên quất mạnh xuống.


Thiếu niên rên lên một tiếng đau đớn, cánh tay lập tức rách toạc, máu thịt bầy nhầy.


Đôi xương bả vai lộ rõ đến đáng sợ, cơ thể gầy gò đến mức chẳng còn thịt, từng đợt dùi cui giáng xuống như muốn nghiền nát cậu ta.


Nhưng dù đau đớn đến mấy, cậu thiếu niên vẫn ôm chặt chú chó trong lòng, không hề buông lỏng.


Đàm Gian lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy nhói đau.


Nhớ tới nguyên tắc "cướp của người giàu chia cho người nghèo" của một đại hiệp, em phồng ngực lên, chạy thẳng đến trước mặt đám cảnh vệ.


"Tránh ra! Tránh ra! Nhìn thấy mấy người là tôi mất vui rồi!"


Em nghiêm mặt, đầu ngón tay còn kẹp chặt tấm thẻ thực tập sinh của tập đoàn Barnum, trông như một chú mèo con đang xù lông, ra sức quào loạn vào đám đàn ông to xác kia.



"V-vâng! Thưa ngài thực tập sinh!"


Vừa nghe đến hai chữ "mất vui", sắc mặt đám cảnh vệ lập tức thay đổi, vội vàng cúi rạp người rồi rút lui ngay tức khắc.


Sau khi hung dữ dọa nạt bọn chúng, Đàm Gian quay lại, chạm phải ánh mắt cậu thiếu niên vẫn đang lặng lẽ nhìn mình.


Chẳng hiểu sao em lại cảm thấy hơi xấu hổ.


Đầu tai em ửng đỏ, cố tỏ ra ngầu bằng cách đặt túi bánh mì nóng hổi xuống trước mặt thiếu niên, đôi mắt sáng lấp lánh.


Em thì thầm, giọng rất nhỏ: "Tặng cậu đấy."


Rồi chẳng chờ đối phương phản ứng, Đàm Gian lập tức xoay người, giống như một chú thỏ con chạy biến mất.


Khi băng qua đường phố đối diện, em có thể cảm nhận được thiếu niên ấy vẫn luôn dõi theo mình.


Cậu ta siết chặt chiếc túi bánh ngọt trong tay, rồi cứ thế vùi đầu vào ăn, nước mắt lăn dài trên gương mặt.


...


Tấm danh thiếp của Lancelot còn kẹp một tấm vé nhỏ đi đến thành phố trung tâm.


Vé xe của thành phố B được thiết kế như một con tem dát vàng, tinh xảo mà hoa mỹ.



Đàm Gian cẩn thận ngắm nghía tấm vé vài lần, sau đó men theo sân ga, từng bước tiến về toa tàu dành riêng cho mình.


Khác hẳn với những toa phía trước sáng choang, xa hoa, toa tàu này lại nằm ở phía sau cùng, trông như bị phủ lên một lớp vải đen u ám.


Đàm Gian bỗng dưng thấy bất an.


Toa tàu này không có nhân viên soát vé.


Em siết chặt tấm vé mạ vàng trong tay, cẩn thận thò đầu vào thăm dò.


Bỗng nhiên, một bàn tay to lớn từ trong khe cửa tối om vươn ra, túm lấy em, kéo mạnh vào trong khoang.


Một đôi găng tay trắng siết chặt cổ tay mảnh khảnh của em, dễ dàng ném em ngã xuống tấm thảm lông mềm mại.


Không đau, nhưng chiếc sơ mi trắng xộc xệch, dồn thành nếp dưới chiếc cằm nhọn nhỏ nhắn của em, để lộ ra đầu nhọn đỏ hồng đang khẽ run lên vì lạnh.


"Ưm..."


Một bàn tay thô ráp, bọc trong găng tay, chà xát lên đó.


Đàm Gian không kìm được bật ra một tiếng rên khe khẽ.


Ngay sau đó, một giọng nói khàn khàn, trầm thấp đầy trêu chọc vang lên bên tai: "Ồ? Không ra... sữa được à?" 


 


Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Story Chương 60: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...