Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 33: Một chút cảnh giác cũng không có, dễ dàng bị người khác dắt mũi...
Trì Yến Đình bật đèn đầu giường, ánh mắt rơi lên những sợi tóc bạc chói mắt kia, giọng nói trầm thấp mang theo tia mỉa mai và tà khí:
“Đẹp thật. Lại còn để cho bao nhiêu người khác nhìn thấy... Vậy tôi nên trừng phạt em thế nào mới tốt đây?”
Ánh mắt hắn dừng lại ở vết trầy đỏ rớm máu nơi đầu gối, sắc mặt càng thêm u ám. Cắn chặt răng, hắn khàn giọng mắng khẽ:
“Tiểu yêu tinh, chỉ một ngày ta không quản, em liền để mình đầy thương tích.”
Giây phút ấy, dù trong đầu hắn đầy những cách trừng phạt để thỏa mãn h*m m**n chiếm hữu và cơn ghen đang gào thét... nhưng khi nhìn đến những vết thương nhỏ bé trên cơ thể thỏ con, tất cả tức giận bỗng hóa thành xót xa không thể kìm nén.
Hắn nhẹ nhàng bôi thuốc cho Bạch Đường, từ đầu gối đến cả lòng bàn chân cũng không bỏ sót. Ánh mắt vẫn dừng lại nơi thỏ con...
Sáng hôm sau.
Bạch Đường dụi mắt tỉnh dậy, ánh mắt còn ngái ngủ thì bỗng dừng lại ở chiếc áo ngủ nằm trên sàn nhà. Cậu nhíu mày đầy nghi hoặc:
“Hửm? Khi nào mình cởi áo ngủ vậy?”
Không có thời gian nghĩ nhiều, cậu nhanh chóng đến phim trường. Mới đến nơi đã thấy nam chính Du Tông Bách từ xa vẫy tay với cậu.
Du Tông Bách có vẻ ngoài thanh lãnh và điển trai, vóc dáng cao lớn, mặc một bộ kiểu Tôn Trung Sơn trắng tinh, ánh mắt trầm ổn như ẩn chứa vô vàn câu chuyện chưa kể.
“Bạch Đường, chúng ta diễn thử lời thoại một lượt đi.”
Bạch Đường lập tức chạy lại, lời thoại đã sớm thuộc làu làu.
Trai Yêu Lục kể về một tiệm cầm đồ dành riêng cho yêu quái. Nam chính là chủ tiệm, người chuyên ghi chép, tiếp nhận những vật phẩm mà yêu quái mang đến, đồng thời thực hiện những ước nguyện kỳ lạ của họ.
Toàn bộ bộ phim mang theo một không khí kỳ dị quái đản: người ăn yêu, yêu ăn người, nhân yêu yêu nhau, bất kể là con người, nửa người nửa yêu hay yêu quái thuần huyết, kết cục đều bị tiệm cầm đồ này thu nạp, giam giữ hoặc sử dụng...
Diễn xong đoạn thoại thử, trong mắt Du Tông Bách hiện lên vẻ kinh ngạc.
Ban đầu anh ta nghĩ người này chỉ là một bình hoa đẹp mã, có thể được chọn diễn chắc là dựa vào mối quan hệ nào đó. Nhưng không ngờ ... người này thực sự có năng lực.
Nhân viên đoàn phim lần lượt có mặt. Hôm nay cảnh quay chính là trong tiệm cầm đồ.
Bạch Đường chuẩn bị xong tạo hình liền vào đúng vị trí.
Đạo diễn vừa hô “Bắt đầu!”, ánh mắt Bạch Đường lập tức thay đổi, nhập vai chỉ trong một giây.
Cậu nửa nằm lười biếng trên sofa, đầu ngón tay đùa nghịch chú vẹt trong lồng sắt.
“Đinh linh ...”
Chuông gió trên cửa không gió tự kêu, ngay sau đó một yêu hoa được hóa trang đặc biệt bước vào, quỳ xuống bên cạnh Du Tông Bách.
“Cậu muốn cầm đồ thứ gì?” Du Tông Bách lạnh lùng hỏi.
Yêu hoa với đôi mắt bị khuyết nhẹ giọng đáp:
“Tôi muốn dùng giọng nói của mình... để đổi lấy thân phận làm người.”
Bạch Đường, với vai tiểu hồ ly chín mạng, nghe vậy liền nhào tới, ghé lên vai Du Tông Bách, ánh mắt hồ nghi:
“Cậu đã dùng đôi mắt để cầm đồ rồi, tại sao còn muốn cầm luôn cả giọng nói? Người kia đáng để cậu hy sinh như vậy sao?”
“Cắt!” Đạo diễn đột ngột quát.
Ông chỉ vào Du Tông Bách, cau mày: “Tông Bách, cậu đang diễn cái kiểu gì vậy?”
Là ảnh đế, Du Tông Bách chưa từng phạm lỗi ngớ ngẩn như quên thoại hay xuất thần giữa cảnh quay.
Hôm nay làm sao thế?
“Ngưng nghỉ một chút, cậu điều chỉnh lại trạng thái rồi quay lại.”
“Xin lỗi đạo diễn...” Du Tông Bách cúi đầu nhận lỗi, ánh mắt lại liếc về phía Bạch Đường đang còn ghé trên vai mình.
Đôi tai lập tức đỏ bừng. Ánh mắt cũng trở nên lạ lạ.
Tên nhóc mới này… trên người thơm quá...
Phải đến lúc đó Bạch Đường mới kịp phản ứng, nhận ra tư thế thân mật của cả hai có chút không ổn. Cậu lập tức nhảy dựng lên, đỏ mặt lí nhí xin lỗi:
“Thực xin lỗi! Có phải tại tôi ảnh hưởng đến anh...”
“Không liên quan đến cậu, là lỗi của tôi.” Du Tông Bách hít một hơi sâu, cố đè nén trái tim đang nhảy loạn.
Anh ta điều chỉnh lại trạng thái, khẽ gật đầu với đạo diễn để bắt đầu lại cảnh quay.
Lần quay hôm nay diễn ra vô cùng suôn sẻ. Bạch Đường hoàn thành xong cảnh quay, đang định rời khỏi trường quay thì bị Du Tông Bách gọi lại.
“Cậu ở khu nào? Để tôi đưa về.”
Bạch Đường khéo léo từ chối: “Không cần đâu, trợ lý Điềm Điềm sẽ tới đón tôi.”
Du Tông Bách vỗ nhẹ lên vai cậu, giọng thân thiện: “Đừng khách sáo, tiện đường thôi mà.”
Trên xe, ánh mắt Du Tông Bách dừng lại ở thiếu niên xinh đẹp đang ngẩn người bên cửa kính. Khi cúi người giúp cậu cài dây an toàn, mùi hương nhàn nhạt kia lại len lỏi vào chóp mũi khiến hắn vô thức nuốt nước bọt.
“Nhân vật hồ ly này... thật sự rất hợp với cậu.”
Bạch Đường bị hành động đột ngột ấy dọa cho tim đập mạnh. Cậu theo phản xạ nghiêng người tránh đi, nhưng không gian trong xe quá hẹp khiến cậu không thể trốn thoát.
Ngay lúc đó, điện thoại trong tay cậu rung lên. Bạch Đường nhanh chóng cắt ngang cuộc gọi, mắt chợt lóe lên cảnh giác.
Đường Đường, chỉ số chán ghét đã tăng. Tổng giá trị hiện tại là 50. Cẩn thận vai ác!
Trái tim Bạch Đường đột nhiên run rẩy. Tai ù đi một trận, cậu rõ ràng cảm nhận được ... ánh mắt vai ác, đang ở đâu đó, âm thầm theo dõi mình.
Đóa bách hợp hôm qua trong phòng khách sạn… không phải do Điềm Điềm để lại.
Mà là... Trì Yến Đình đã đến.
“Cậu sao vậy?” Du Tông Bách nhìn cậu, giọng trầm ổn, “Sắc mặt cậu trắng bệch, cần đến bệnh viện không?”
“Không cần... Phiền anh đưa tôi về khách sạn Vinh Tinh.”
Bạch Đường hoảng loạn suốt dọc đường, vừa tới khách sạn liền vội vã cảm ơn rồi chạy xuống xe.
Cậu đi thang máy lên tầng, vừa mở cửa phòng thì bất ngờ bị một cánh tay mạnh mẽ kéo vào. Hai mắt bị bịt lại, miệng cũng lập tức bị chặn, chỉ có thể phát ra âm thanh ú ớ vô lực.
Bạch Đường giãy giụa, tay cố đánh trả nhưng lại bị khống chế dễ dàng, hai tay bị siết chặt ra sau lưng.
Phía ngoài cửa, Du Tông Bách vẫn chưa rời đi. Anh ta lo lắng đi theo tới tầng, thấy cửa phòng còn chưa kịp khép kín, liền nhìn lén qua khe cửa...
Cảnh tượng bên trong khiến cả đời anh ta ám ảnh.
Người đàn ông trong phòng, gương mặt bị che khuất, ánh mắt lạnh lùng lướt qua khe cửa nhìn thẳng vào anh ta, môi mấp máy ba chữ lạnh lẽo như dao:
"Cút. Hoặc chết."
Du Tông Bách như sực tỉnh khỏi ác mộng. Mồ hôi lạnh chảy xuống trán, anh ta lập tức quay người chạy trốn như điên khỏi hành lang.
Trong phòng.
Trì Yến Đình khóa cửa, ánh mắt tối sầm.
“Thả tôi ra! Anh là ai?” Bạch Đường run rẩy trong sợ hãi, nước mắt lăn dài.
Cậu đang bị một người đàn ông xa lạ áp chặt vào lòng, cảm giác bất lực khiến cả người run lẩy bẩy.
Nếu Trì Yến Đình biết chuyện này...
Mình thật sự... sẽ chết mất.
“Thả tôi ra... làm ơn...”
“Cứu với... ai đó cứu tôi...”
“Trì Yến Đình... tôi sợ...”
Nghe cậu gọi tên mình trong tuyệt vọng, Trì Yến Đình vẫn giữ gương mặt vô cảm, ánh mắt lạnh lẽo, không chút lưu tình. Nhưng trong đáy lòng hắn lại dâng lên một thứ cảm xúc kỳ lạ .... sự k*ch th*ch, phẫn nộ và hưng phấn điên cuồng.
Lẽ ra nên như vậy từ sớm.
Một chút cảnh giác cũng không có, dễ dàng bị người khác dắt mũi...
Phải để em nhớ đời.
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 33: Một chút cảnh giác cũng không có, dễ dàng bị người khác dắt mũi...
10.0/10 từ 41 lượt.
