Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 32: Chán ghét Trì Yến Đình


Bảo bối, em đang run lên vì sợ hãi.


Đáng yêu thật đấy.


Bạch Đường hoảng loạn ném điện thoại xuống giường, chạy đến cửa sổ sát đất kéo mạnh rèm lại, vẻ mặt căng thẳng, vội vàng tìm kiếm thứ gì đó trong phòng.


“77, giúp ta kiểm tra xem ở đây có camera không?”


Đường Đường, nơi này rất an toàn, không có camera theo dõi đâu.


“Nhưng mà…” Bạch Đường như một con chim nhỏ hoảng sợ, lắp bắp nói, “Nếu không có camera, vậy làm sao A Đình biết em đang làm gì, tiếp xúc với ai?”


Thỏ Bảo, hắn đang cố tình dọa cưng thôi, không có thật đâu.


“Cố ý hù dọa tôi?”


Đúng vậy.


Bạch Đường ôm đầu gối, rúc mình thành một cục nhỏ như con thỏ con tội nghiệp, đôi mắt ửng đỏ vì uất ức: “Tôi ghét vai ác.”


Ghét Trì Yến Đình hay bắt nạt mình.


Ghét Trì Yến Đình luôn làm mình đau.


Ghét Trì Yến Đình khiến mình sợ hãi.


Ghét cái hệ thống giá trị chán ghét khó tích lũy, chẳng biết đến bao giờ mới có thể rời khỏi tên vai ác kia.


Trong phòng, ánh sáng dần tối sầm lại. Bạch Đường lau khô nước mắt, khập khiễng bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương... hốc mắt đỏ hoe. Cậu hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc.


Vài phút sau, khi bước ra, cậu đã hoàn toàn che giấu mọi dấu vết từng khóc.



Đúng lúc đó, Hạ Điềm Điềm từ phòng bên cạnh bước ra. Vừa nhìn thấy Bạch Đường, cô lập tức lấy từ túi xách ra mũ lưỡi trai, khẩu trang và kính râm, giúp cậu “trang bị toàn thân”.


“Không cần phiền thế đâu, tôi đâu có nổi tiếng gì.” Bạch Đường cười khổ, định gỡ khẩu trang xuống, nhưng bị Hạ Điềm Điềm ngăn lại.


“Phải phải, đây là công việc của em!”


Hạ Điềm Điềm nhìn gương mặt dù đã bị che gần hết vẫn không giấu được khí chất tuấn mỹ của Bạch Đường, trong lòng không khỏi cảm thán: Người đẹp thật sự, che kiểu gì cũng không giấu được.


Đặc biệt là bộ đồ hôm nay, sơ ý một chút đã để lộ làn da trắng như tuyết khiến người khác không dời mắt nổi.


“Anh ơi, vết thương của anh còn đau không?”  Hạ Điềm Điềm nhớ lời dặn của Sở tổng nên cẩn thận hỏi.


Bạch Đường lắc đầu: “Vết thương nhỏ thôi, giờ không đau nữa rồi.”


Cả hai vừa đến phim trường liền bị kéo đi thử trang phục. Nhà tạo hình nhìn từ đầu đến chân Bạch Đường một lượt, rồi hỏi cậu có sẵn lòng nhuộm tóc bạc không.


Bạch Đường gật đầu đồng ý. Nhân vật cậu đảm nhận là một tiểu hồ ly tóc bạc ... tuy có thể dùng tóc giả, nhưng cậu vẫn thấy nhuộm thật sẽ cho hiệu quả tự nhiên hơn.


Sau mấy tiếng đồng hồ, khi Bạch Đường với mái tóc bạc bước ra, ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh lập tức bị hút chặt lấy.


Rất hiếm có ai có thể “cân” được màu tóc bạc mà không cần makeup đậm hay chỉnh sửa ánh sáng.


Bạch Đường có làn da trắng nõn, mịn màng, gần như không có khuyết điểm. Trong ánh sáng nhàn nhạt của phim trường, mái tóc bạc khiến cậu trông như một yêu tinh bước ra từ tuyết giới – vừa lạnh lùng vừa ma mị.


Đạo diễn Trần, người từng xem thử vai qua video, cuối cùng đã hiểu tại sao Sở Lâm Nam lại nhất mực đề cử Bạch Đường.


Tuy ngoại hình xuất sắc, nhưng diễn xuất thế nào thì còn phải kiểm chứng thêm.


“Đi thử trang phục đi.”


Bạch Đường bước vào phòng hóa trang, lễ phép nói với chuyên viên trang điểm: “Làm phiền chị rồi.”


“Không phiền không phiền đâu.”  Cô chuyên viên nhìn khuôn mặt cậu, cầm phấn nền mà không biết bắt đầu từ đâu, nhịn không được tò mò hỏi:



“Bình thường cậu chăm sóc da thế nào vậy? Da đẹp quá!”


“À… chỉ là dưỡng da bình thường thôi.” Bạch Đường chớp mắt. Với một chú thỏ mới tu thành người không lâu như cậu, thật sự không biết chăm sóc da là gì.


Chuyên viên trang điểm chọn cho Bạch Đường một cặp kính áp tròng màu vàng kim, kẻ một lớp mắt nhẹ màu hồng ở đuôi mắt, thêm một chút lông tơ trắng dán ở vành tai ... khiến tổng thể khí chất của cậu thêm phần mộng ảo, yêu dị.


Vẻ ngoan ngoãn được hóa trang kỹ càng, kết hợp với chút yếu tố “yêu mị”, càng làm tăng thêm vài phần mị hoặc của một tiểu hồ ly.


Sau khi trang điểm hoàn tất, ánh mắt cô chuyên viên trang điểm hiện lên vẻ kinh ngạc:  tiểu hồ ly trước mặt cô như bước ra từ trong sách truyện.


“Tôi có thể chụp ảnh chung với cậu một tấm được không?” cô háo hức hỏi.


Bạch Đường sững người một chút, sau đó mỉm cười: “Đương nhiên có thể.”


“Cảm ơn cảm ơn!”  Cô vui vẻ ôm lấy điện thoại vừa chụp hình xong xem đi xem lại. Người gì mà vừa ngoan lại vừa đẹp thế này, không hiểu sao lại có người đi bôi đen một người như vậy trên mạng.


“Không cần cảm ơn đâu.”  Bạch Đường cười nhẹ.


Từ phòng hóa trang bước ra, cậu liền chạy nhanh đến khu vực chuẩn bị sân khấu thử cảnh. Hiện tại, chỉ còn thiếu tạo hình của cậu để hoàn tất bộ ảnh thử vai.


Lúc này, đạo diễn Trần,  người đang giám sát an toàn cho tổ đạo cụ, vô tình liếc sang liền bắt gặp bóng dáng màu trắng linh hoạt đang chạy tới.


Tóc bạc, đôi mắt như ánh vàng, cổ đeo một chiếc vòng cổ màu đen tinh xảo, mang theo khí chất mị hoặc của tiểu hồ ly mê người.


Trên người cậu là bộ trang phục lỏng lẻo, mang đến cảm giác hoang dã, không chịu thuần phục. Đôi mắt kiêu ngạo nhìn quanh, khiến ai nhìn cũng phải nín thở.


Bị ánh mắt của bao người tập trung nhìn, Bạch Đường ngẩng cao cằm, kiêu ngạo bước đến trước mặt đạo diễn Trần.


“Chào đạo diễn Trần.”


Đôi mắt đạo diễn Trần lập tức sáng lên ... quá hoàn hảo! Tạo hình này giống như được đo ni đóng giày cho vai hồ ly vậy.


Trước đó, ông còn lo lắng tân binh này không đủ khí chất hay kỹ thuật diễn, nhưng hiện tại ông hoàn toàn yên tâm.



Chính là cậu ấy. Đây mới đúng là tiểu hồ ly mà ông muốn.


Đạo diễn Trần hài lòng gật đầu, ra hiệu cho Bạch Đường đến khu chụp ảnh tạo hình thử. Không cần chỉ đạo gì nhiều, chỉ riêng việc cậu đứng ở đó đã giống như đang kể một câu chuyện bằng ánh mắt.


Sau đó, Bạch Đường tiếp tục thử chụp thêm vài tạo hình khác: tạo hình khi bị thương, tạo hình hồ ly dạng thuần, và tạo hình con người khi hòa nhập xã hội loài người.


Sau khi chụp xong toàn bộ ảnh, đạo diễn Trần liền cho Bạch Đường làm quen với nam chính, nữ chính và một vài diễn viên phụ, đồng thời chạy qua một lượt lời thoại để tiện cho hôm sau vào vai luôn.


Lúc rời khỏi phim trường đã là hơn nửa đêm. Vì Bạch Đường là người gia nhập đoàn muộn nhất, hôm sau cậu phải vào quay sớm.


Khi về đến khách sạn đã gần 2 giờ sáng.


Hạ Điềm Điềm xách theo hộp cơm đến gõ cửa phòng: “Anh ơi, em gọi đồ ăn từ nhà hàng cao cấp ạ.”


Bạch Đường ngáp một cái, nhận hộp cơm, “Cảm ơn nhé, vất vả cho em rồi.”


“Đây là công việc của em mà.”


“Vậy ăn cùng luôn đi.”


“Thôi thôi, em không dám ăn đồ ăn sếp đặt đâu.” Hạ Điềm Điềm xua tay lia lịa, “Anh có gì cần thì cứ gọi em nha!”


Nói xong, cô trở về phòng mình.


Bạch Đường mở hộp cơm ra, vừa thấy bánh kem nhỏ liền sáng bừng mắt:“Oa, còn có bánh kem dâu, món mình thích nhất!”


Cả ngày hôm nay cậu chưa ăn được gì ra hồn, bụng đói meo đến mức dán cả vào lưng, cậu vội vàng cầm đũa lên ăn như gió cuốn.


“Toàn là món mình thích!” Miệng cậu nhét đầy thức ăn, hai má phồng lên như thỏ con, vừa nhai vừa lẩm bẩm.


Ăn chậm thôi, ăn nhanh quá dạ dày sẽ khó chịu. 007 lên tiếng nhắc nhở đầy lo lắng.


“Ò…”



Sau khi ăn xong, Bạch Đường nhìn hộp cơm, ngẩn người lẩm bẩm:“77, Điềm Điềm gọi đồ ăn vừa đúng lượng em ăn luôn á. Giỏi thật!”


007 chỉ có thể thở dài, không đành lòng nói ra sự thật ... rằng hộp cơm này là do Trì Yến Đình tự mình đặt và gửi đến. Với cái lá gan nhỏ của thỏ con này, nói ra e rằng cậu lại bị dọa đến mất ngủ.


Đi đánh răng, tắm rửa đi.


“Dạ rồi~”


Bạch Đường cẩn thận cuốn tóc bạc lại, tránh để dính nước khi tắm. Vài phút sau, một thỏ con toàn thân mang theo hương thơm dịu nhẹ và làn da trắng hồng đẩy cửa phòng tắm bước ra.


“Ôi~ tắm xong thật dễ chịu!”


Cậu nhào lên giường, lăn vài vòng như một con thú nhỏ tìm ổ, sau đó cầm lấy kịch bản để trên giường định xem qua một chút. Nhưng ngay khi ánh mắt vô tình lướt đến đầu giường, Bạch Đường liền khựng lại .... một đóa hoa bách hợp trắng muốt đang nằm im lặng trên tủ đầu giường.


Tim cậu bỗng nhiên siết lại. Cậu lập tức ngồi bật dậy.


“77, ban ngày chỗ này có hoa bách hợp không?”


Không có. Có lẽ là trợ lý đặt vào.


Bạch Đường nhìn đóa hoa trắng tinh khiết, trong lòng lại cảm thấy bất an ... nó không giống như là do trợ lý để lại, mà giống như là… Trì Yến Đình.


Nhưng nếu thực sự là Trì Yến Đình đặt vào, thì với bản tính hắn, không thể nào lặng lẽ đến mức không xuất hiện.


Ba giờ sáng.


Bạch Đường ôm kịch bản vào lòng, lặng lẽ chìm vào mộng đẹp.


Ngay lúc ấy, một bóng người nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.


Bóng người cao lớn, lạnh lẽo như màn đêm, từng bước một tiến đến mép giường.


Trì Yến Đình nhìn thỏ con đang ngủ say, ánh mắt dần trở nên thâm trầm lạnh lẽo, như chứa cả một cơn bão ngầm bị đè nén.


Không kiềm chế được, hắn cúi người, trừng phạt bằng một cú cắn thật mạnh vào chiếc yết hầu nhỏ xinh của thỏ con.


Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Story Chương 32: Chán ghét Trì Yến Đình
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...