Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 31: Rời đi


Ở vị trí chủ động, Bạch Đường lại cảm thấy bối rối dưới ánh mắt như muốn nuốt chửng người của Trì Yến Đình. Rõ ràng người nắm thế thượng phong là mình, vậy mà cậu lại như đang bị hắn dắt mũi.


Tất cả những hành vi được gọi là “nhục nhã” của cậu, trong mắt Trì Yến Đình dường như chỉ là một dạng tình thú!


“Bảo bảo, sao không tiếp tục nữa?” Trì Yến Đình nói bằng giọng điệu đầy cung kính, như thể nếu Bạch Đường không nói, hắn sẽ không động đậy thêm chút nào.


“77, cái này… là đáp án đúng thật sao?” Bạch Đường khẽ thì thầm. Điều cậu thực sự muốn hỏi là: “Chuyện này… có đúng quy trình không vậy?”


Sổ tay công lược không sai đâu, sai là ở tên phản diện này! Đường Đường, cưng làm rất đúng... 


Theo lời 007, Bạch Đường cầm lấy khăn trải giường, chùi mạnh vào chỗ mà Trì Yến Đình vừa chạm, sau đó làm bộ ghét bỏ nói: “Buồn nôn thật đấy.”


Quả nhiên, trong mắt Trì Yến Đình thoáng lóe lên tia lạnh lẽo, Bạch Đường vội vàng bồi thêm:
“Bị anh chạm vào một chút tôi cũng thấy ghê tởm.”


Ding~ Ghét bỏ +5 điểm, hiện tại tổng điểm ghét bỏ: 40. Đường Đường giỏi quá! q(≧≦q) 


Trì Yến Đình nhìn tiểu thỏ con vẫn mang theo nụ cười ngây thơ nhưng ánh mắt lại tràn đầy ác ý.
Hắn bật cười lạnh, nói: “Bảo bảo, em có vẻ rất thích chọc giận anh. Đây là sở thích nho nhỏ của em sao?”


“Hay là bước tiếp theo trong kế hoạch… chính là rời khỏi anh?”


Ánh mắt hắn tối sầm lại, từng bước tiến đến gần, giọng nói đe dọa: “Bảo bảo, trò chơi... cũng có giới hạn thôi.”


Chữ “Bảo bảo” lần này không còn dịu dàng ngọt ngào như trước nữa, mà là đầy cảnh cáo và uy h**p.


Trì Yến Đình đang cảnh cáo Bạch Đường: Nếu em còn dám làm càn... thì hãy chuẩn bị gánh hậu quả đi!



Đường Đường, chỉ cần rời khỏi nơi này là nhiệm vụ 2 sẽ hoàn thành. Giờ chỉ cần thoát khỏi dây trói trên người vai ác rồi rời khỏi biệt thự!


Gương mặt Trì Yến Đình lạnh như băng, ánh mắt như mạng nhện độc siết chặt lấy Bạch Đường:
“Bạch Đường, thả tôi ra!”


Giọng nói băng lạnh ấy khiến mặt mày Bạch Đường tái nhợt ngay lập tức. Khi thấy hắn bước tới gần, Bạch Đường vội vơ lấy quần áo trên đất, khoác vội lên người, đẩy cửa phòng chạy trốn.


Trì Yến Đình nhìn theo bóng lưng chạy trốn của cậu, sắc mặt thoáng cái âm trầm hẳn. Hắn nghiến răng: “Thỏ con... tốt nhất là em hãy cầu nguyện đừng để anh bắt được.”


-


Bạch Đường chạy chân trần ra khỏi biệt thự, trong đầu vang lên tiếng reo vui của 007:


Đường Đường! Điểm ghét bỏ lại tăng rồi! Hiện tại là 45! Chúng ta sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi!


Bạch Đường khựng lại, nhưng không hề vui vẻ, ngược lại là mặt đầy lo âu: “77, tôi… tôi hơi sợ rồi.”


Ánh mắt của Trì Yến Đình lúc nãy, thật sự như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy, quá đáng sợ.


Chỉ cần nghĩ đến những gì mình vừa làm, toàn thân Bạch Đường liền rợn da gà.


Tăng điểm ghét bỏ thì tốt đấy, nhưng...


Lần này, cậu có khi bị tên phản diện đó ăn thật mất!


Đường Đường, sao cưng lại xù lông thế?007 vội dỗ dành,


Thỏ Bảo đừng sợ, cưng hiện tại là “người”, không ai ăn được em đâu!



Cơn đau nhói ở lòng bàn chân khiến cậu mất thăng bằng, ngã sấp xuống đất.


Đường Đường!


Ngồi bệt dưới đất, Bạch Đường nhìn chân và đầu gối bị thương, nước mắt lăn từng giọt lớn từ khóe mắt: “77... đau quá.”


007 đau lòng đến muốn chết:Thỏ Bảo ngoan, thổi thổi, thổi rồi sẽ không đau nữa nhé...


Nó vô cùng tự trách, lẽ ra không nên giục thỏ con bỏ chạy vội vàng như vậy, chí ít cũng phải để cậu kịp mặc giày đã...


Đúng lúc này, người sở hữu của hệ thống: nam phụ đang định gọi điện cho Trì Yến Đình thì từ cửa kính xe, anh ta đã thấy một dáng người nhỏ bé, lấm lem đang co ro ven đường.


Anh ta dừng xe, thò đầu ra cửa kính gọi: “Tiểu đáng thương, em bị tên cặn bã Trì Yến Đình đá rồi à?”


Ánh mắt hắn lướt từ trên xuống dưới thân thể tiểu khả ái lưu lạc bên vệ đường. Áo ngủ dơ bẩn, mặt mũi lem luốc bụi đất, vành mắt đỏ hoe, khóe mắt còn vương nước mắt, đầu gối và gan bàn chân đều trầy trụa thương tích ... giống như đóa mai gầy yếu giữa băng tuyết.


“Shii… Trì Yến Đình không nỡ mua đồ mới cho em à? Sao suốt ngày thấy mặc đồ của hắn?”


Bạch Đường căng thẳng túm chặt góc áo, đôi mắt long lanh ướt đẫm nhìn người tới: “Anh… định đưa tôi trở về sao?”


Sở Lâm Nam mở cửa xe, cười khẽ: “Tại sao tôi phải đưa em quay về? Lên xe đi, tôi đưa em đi mua quần áo mới trước đã.”


Bạch Đường cảnh giác nhìn anh ta chằm chằm, “Anh… thật sự không đưa tôi về đó chứ?”


“Sao tôi phải dính dáng vào chuyện giữa hai người?”  Sở Lâm Nam vừa nói vừa ra hiệu cho Bạch Đường lên xe, “Hiện tại cậu là nhân viên của tôi, tôi đến đón cậu đi đến phim trường.”


Anh ta vẫn chưa quên chuyện Trì Yến Đình từng giấu nhẹm chuyện Tiểu Dương, không nói với anh ta nửa lời. Lần này, anh ta cũng muốn để Trì Yến Đình nếm mùi cảm giác nóng ruột nóng gan khi không tìm được người.



Sở Lâm Nam đưa Bạch Đường đi mua quần áo mới, rồi xử lý vết thương trên lòng bàn chân và đầu gối cho cậu. Cuối cùng, anh ta đưa cậu đến khách sạn. “Thương tích có ảnh hưởng gì không?”


Bạch Đường lắc đầu, “Chỉ là vết xước nhỏ, không đáng ngại.”


Cậu và Sở Lâm Nam không thân, cũng không muốn tỏ ra quá yếu đuối trước mặt người này, bởi như vậy sẽ khiến người ta nghĩ mình dễ bắt nạt.


“Khách sạn tôi đã đặt sẵn cho cậu rồi.”  Sở Lâm Nam vừa gọi điện vừa dặn dò: “Trợ lý cá nhân của cậu sẽ đến ngay. Nếu gặp rắc rối gì, cứ gọi thẳng cho Trì Yến Đình.”


Anh ta lải nhải sắp xếp một đống chuyện, sợ bỏ sót thứ gì khiến Trì Yến Đình có cớ tìm đến gây chuyện.


“Tôi đi đây.”


“Vâng, cảm ơn anh.”


Sở Lâm Nam vừa đi chưa bao lâu, cửa phòng khách sạn đã vang lên tiếng gõ cửa.


Bạch Đường ra mở cửa, liền thấy một cô gái khuôn mặt bầu bĩnh, tóc ngắn gọn gàng đứng trước cửa: “Chào anh, xin hỏi anh là Bạch Đường phải không?”


Bạch Đường ngẩn người vài giây rồi gật đầu, “Là tôi.”


Cô gái mỉm cười tự giới thiệu: “Tốt quá rồi! Em là trợ lý của anh, em tên là Hạ Điềm Điềm.”


“Sau này làm phiền cô rồi.”


“Không phiền, không phiền đâu!”  Trên khuôn mặt Hạ Điềm Điềm thoáng ửng hồng. Tuy trong giới giải trí mỹ nam không thiếu, nhưng kiểu mỹ mạo như Bạch Đường thực sự rất hiếm – một vẻ đẹp vừa thanh tú lại vừa khí chất.


Không chỉ gương mặt xinh đẹp, thân hình cũng tuyệt vời. Đôi chân kia còn dài hơn cả số mệnh của em!



“Có chuyện gì sao?”  Bạch Đường thấy cô ngẩn ngơ liền hỏi.


Hạ Điềm Điềm giật mình hoàn hồn: “Sở tổng nói để anh nghỉ ngơi trước, tối nay sẽ đến phim trường thử trang phục và tạo hình.”


Bạch Đường gật đầu, “Ừ, cô cũng tranh thủ nghỉ ngơi đi.”


“Vâng, em ở ngay phòng bên cạnh, có chuyện gì cứ gọi em.”


Cửa phòng khép lại, lúc này Bạch Đường mới thật sự thở phào nhẹ nhõm. Cậu lấy ra kịch bản Sở Lâm Nam đưa cho, bắt đầu lật xem.


Nhân vật mà cậu đảm nhận trong phim  Trai Yêu Lục  có khá nhiều đất diễn, nếu không có gì bất ngờ thì phải quay suốt hơn một tháng.


Bạch Đường vừa trao đổi với 007 về vai diễn, thì chiếc điện thoại đặt trên giường bất ngờ rung lên vài lần.


Đường Đường, có cuộc gọi đến.


Cậu cầm điện thoại lên vừa nhìn thấy tên người gọi, sắc mặt lập tức tái mét: “77, là Trì Yến Đình!”


Chiếc điện thoại trong tay cậu lúc này giống như củ khoai lang bỏng rẫy, cậu không dám nghe mà cũng chẳng dám tắt máy. Cứ cầm máy trong tình trạng “đứng hình” như vậy suốt mấy phút, mãi cho đến khi chuông điện thoại dừng lại.


Còn chưa kịp thở phào, điện thoại lại rung lên lần nữa... là tin nhắn.


Từ Trì Yến Đình.


Bảo bối.


Cô gái đó là ai? Tránh xa cô ta một chút.


Bảo bối, em thật sự nghĩ rằng mình có thể rời khỏi anh sao?


Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Story Chương 31: Rời đi
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...