Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 30: Nhục nhã kẻ phản diện
Giọng nói đột ngột vang lên khiến Bạch Đường giật bắn mình, chiếc xiềng xích trong tay cậu "rầm" một tiếng rơi xuống sàn.
“Bảo bảo, em lấy thứ đó để làm gì?”
Căn phòng mờ tối, Bạch Đường không nhìn rõ nét mặt Trì Yến Đình, nhưng chỉ cần nghe giọng, cậu đã nhanh chóng cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần.
“Bảo bảo, trả lời tôi.”
Giọng Trì Yến Đình âm trầm và đè nén, có phần lạnh lẽo đến rợn người khiến Bạch Đường bất giác lùi lại một bước ....và chính bước lùi ấy càng khiến Trì Yến Đình thêm chắc chắn về nghi ngờ trong đầu mình.
Bóng dáng cao lớn của người đàn ông bao trùm lên cậu, khí thế mạnh mẽ áp chế ép sát:
“Em định đi đâu?”
Ngón tay Bạch Đường run lên, mặt cắt không còn giọt máu: “Tôi... tôi đâu có định đi đâu...”
Trì Yến Đình cúi người xuống, môi gần như chạm vào tai cậu, giọng nói lạnh băng: “Bảo bảo, em đang run đấy. Có phải lại đang nói dối không?”
Môi dưới của Bạch Đường mím chặt đến trắng bệch, lí nhí đáp: “Tôi không định rời xa anh... tôi chỉ... muốn tìm dây để trói anh lại...”
“Là định trói tôi rồi g**t ch*t luôn à?”
“Không phải!” ....Bạch Đường vội vàng phủ nhận, nhưng lời còn chưa dứt đã bị môi Trì Yến Đình chặn lại.
“Nếu không phải để giết tôi , thì nửa đêm nửa hôm em không ngủ được là định làm gì?”
Bàn tay người đàn ông trượt xuống chạm vào da thịt mềm mại, khiến cậu khẽ rên một tiếng.
Dù Bạch Đường gầy là thế, nhưng những chỗ nên có thịt vẫn đâu ra đấy.
Toàn thân Bạch Đường cứng đờ, giọng lí nhí như muốn khóc: “Tôi... không đói bụng.”
Trì Yến Đình nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đôi môi sưng đỏ đáng thương, trong lòng đầy cơn ghen và chiếm hữu. Hắn bắt đầu thấy hối hận vì đã để thỏ con đi diễn.
Bởi vì một khi thỏ con nhìn thấy thế giới ngoài kia, có khi sẽ không muốn quay lại nữa… thậm chí còn muốn rời khỏi hắn .
Có khi… sẽ bị người khác giành mất…
Càng nghĩ, cơn giận trong lòng Trì Yến Đình càng bốc lên không kiểm soát được. Cuối cùng, cảm xúc bị dồn nén lâu ngày bùng nổ.
Lông mi dài của thỏ con khẽ run lên, chớp một cái .... đôi mắt ngập nước mở ra, hướng về phía cửa sổ:
“Trời sáng rồi…” cậu nói bằng giọng khản đặc.
“…Ừm.” Trì Yến Đình thu lại bàn tay đang bóp cổ, chuyển sang v**t v* nhẹ nhàng rồi cúi xuống hôn lên cổ cậu. “Bảo bảo sẽ không rời xa tôi … đúng không?”
Đầu óc Bạch Đường vẫn còn mơ màng, giọng ngái ngủ đáp: “…Ừm.”
Vài giây sau, đôi mắt vẫn còn lim dim của cậu đột nhiên mở to ...suýt chút nữa thì quên mất nhiệm vụ!
Bạch Đường vội nghiêng đầu nhìn về phía Trì Yến Đình.
Giọng nói dịu dàng, mang theo chút lười nhác đáng yêu: “Lâu rồi tụi mình chưa chơi trò gì cả.”
Trì Yến Đình nhướng mày, giọng trầm thấp như đang cười: “Vậy thì sao?”
Bạch Đường chỉ vào chiếc xiềng xích ở mép giường.
“Muốn trói tôi thế nào?” Trì Yến Đình cong khóe môi, nhưng ánh mắt thì lạnh như băng. Thỏ con... vẫn còn đang nghĩ cách rời bỏ hắn.
“Chỉ dùng thế này thôi sao?” Trì Yến Đình nhìn chuỗi xích, hờ hững nói: “Bảo bảo à, thế này thì trói sao được tôi?”
Một lòng một dạ chỉ nghĩ đến nhiệm vụ, Bạch Đường hoàn toàn bỏ qua ẩn ý trong lời nói của Trì Yến Đình.
Trói xong rồi, Bạch Đường quay sang nhìn người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn im lặng bất động, cậu nghi hoặc hỏi: “Tôi đã trói anh như vậy rồi, sao anh vẫn không nổi giận?”
...
Chậc chậc chậc, vai ác này đúng là dạng khó nhằn.007 tặc lưỡi đầy tiếc nuối,
Đường Đường, nhiệm vụ số hai đang đi được nửa chặng rồi, tiếp theo mời cưng tận tình nhục nhã kẻ phản diện.
Bạch Đường chớp mắt ngây thơ hỏi: “Nhưng mà 77, tôi phải làm sao để nhục nhã người ta đây?”
Có rất nhiều cách để nhục nhã một người, chúng ta sẽ chọn cách tàn nhẫn nhất.
007 và Bạch Đường bắt đầu thì thầm mưu đồ một cách rất bí mật.
“77, tôi như này có hơi… b**n th** quá không?” Bạch Đường lúng túng.
Bạch Đường cảm thấy mũi chân mình khẽ run rẩy...
“A a a! 77! Chỉ số giá trị chán ghét đang tăng lên! Ánh mắt của vai ác nhìn tôi càng lúc càng kỳ lạ!” Bạch Đường gào lên trong đầu.
Không thể nào! Chẳng lẽ là do cách nhục nhã của tôi sai rồi?007 vội lục lại tài liệu trong cẩm nang hệ thống:Không đâu! Rõ ràng sổ tay ghi đây là cách hiệu quả nhất để nhục nhã người!
À đúng rồi, Đường Đường, còn phải kết hợp với lời thoại mới đủ combo nhục nhã!
Bạch Đường nghi hoặc nhìn 007 cấp tốc đưa ra lời thoại: “Cậu chắc chắn làm thế không khiến vai ác giết tôi luôn chứ?”
Vai ác đang bị trói chặt rồi, giết sao được cưng?
Bạch Đường thấy cũng có lý, gan lập tức to ra, túm lấy sợi xích dưới chân Trì Yến Đình, ra lệnh:
“Xuống sàn.”
Trì Yến Đình nhìn thỏ con mềm mại hung dữ giả vờ dữ tợn kia, đại khái cũng đoán được thỏ con lại muốn bày trò gì. Vì vậy hắn ngoan ngoãn bước xuống giường, còn mang theo chút mong chờ.
Bạch Đường làm theo đúng những gì 007 dặn.
“Quỳ xuống.” .... cậu ra lệnh.
Vừa nói xong, trong lòng cậu đã hốt hoảng, muốn rút lại lời, nhưng đã quá muộn…
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 30: Nhục nhã kẻ phản diện
10.0/10 từ 41 lượt.
