Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 34: Yêu mà bị hắn nhắm đến... chẳng khác gì sống không bằng chết
Trì Yến Đình nhìn con thỏ nhỏ đã bất tỉnh, bàn tay lớn không chút thương tiếc vuốt lên khuôn mặt cậu, giọng trầm thấp pha chút điên dại vang lên bên tai cậu:
“Vật nhỏ, thật sự muốn cắn chết em một cái.”
Ánh sáng trong phòng lờ mờ đan xen, hắn cười lạnh, để lộ răng nanh rồi cúi xuống cắn vào đầu ngón tay của Bạch Đường.
“Sao thỏ con của tôi lại luôn bị người khác thèm muốn như vậy?”
“Những kẻ đó, đều đáng chết... Tôi muốn móc mắt từng đứa một.”
“Bất kỳ ai có ý định cướp em khỏi tôi... đều không có kết cục tốt.”
“Bọn họ... đều nên chết.”
“Em chỉ có thể là của tôi. Chỉ có thể bị tôi giữ chặt, nhốt lại...”
Gương mặt người đàn ông tối sầm lại.
Ánh mắt điên cuồng mang theo si mê và d*c v*ng.
Không đủ. Như vậy vẫn là chưa đủ.
Dù da thịt đã kề sát, Trì Yến Đình vẫn không thấy thỏa mãn cơn khát cháy bỏng trong lòng mình. Hắn cảm thấy mình sắp phát điên. Không, là đã điên rồi.
Thỏ con là liều thuốc giải độc duy nhất của hắn. Hắn không nỡ nuốt mất, chỉ có thể tỉ mỉ mà cắn nuốt từng chút một, cố làm dịu đi phần nào căn bệnh đen tối, vặn vẹo trong tim mình.
Mặt trời dần khuất sau tấm kính lớn của khách sạn.
Bạch Đường tỉnh dậy giữa tiếng gõ cửa vang lên đều đều, cơ thể mỏi rã rời.
Đường Đường, báo cảnh sát đi! Tên khốn đó đáng chết! Nếu để tôi biết được hắn là ai...Hệ thống 007 run rẩy giận dữ.
Sắc mặt Bạch Đường trắng bệch, vừa mở mắt đã thấy tờ giấy trên tủ đầu giường.
“Tiểu khả ái, nếu em dám báo cảnh sát, ảnh chụp sẽ lập tức xuất hiện trong điện thoại của Trì Yến Đình. Em không muốn hắn biết đâu, đúng không? Ngoan ngoãn nghe lời đi.”
Ngoài cửa, giọng nói lo lắng của Hạ Điềm Điềm vang lên:
“Lão sư, có chuyện gì vậy?”
Bạch Đường run lên, hoảng hốt quay về phía cửa nói dối: “Tôi không sao.”
Trong tay, tờ giấy kia như một lưỡi dao tàng hình, không âm thanh mà cứa vào thần kinh cậu.
Cảm giác sợ hãi dâng trào khiến toàn thân Bạch Đường run lên không kiểm soát nổi.
Cậu sợ... Nếu Trì Yến Đình biết chuyện, hắn sẽ phát điên. Hắn sẽ... giết cậu.
Sợ hãi. Uất ức. Ghê tởm.
Tất cả cảm xúc đan xen trong lồng ngực, nước mắt lại một lần nữa lặng lẽ rơi.
Bạch Đường kéo đôi chân mềm nhũn đi vào nhà vệ sinh, tay run rẩy xé nát tờ giấy rồi ném vào bồn cầu.
“007... có tra được là ai làm không?”
Thật xin lỗi... tôi không tìm được. Đường Đường, chúng ta nên báo cảnh sát.
“Không được... A Đình sẽ biết mất.”
Không hiểu vì sao, trong tình huống tuyệt vọng này, Bạch Đường lại nghĩ đến Trì Yến Đình đầu tiên.
Nếu không cố chấp ra ngoài... đã không gặp phải kẻ b**n th** đó.
Khi Bạch Đường bước ra khỏi phòng, Hạ Điềm Điềm giật mình nhìn sắc mặt cậu:
“Lão sư, sắc mặt anh tệ quá, có phải bị bệnh không?”
Giọng nói Bạch Đường khản đặc: “Không sao, chỉ là tối qua ngủ không ngon.”
Điềm Điềm lo lắng, nhưng không tiện hỏi nhiều, chỉ đành gửi tình trạng của Bạch Đường về cho cấp trên.
Ở đầu bên kia, Sở Lâm Nam nhìn tin nhắn, chau mày rồi nghiêng đầu nhìn Trì Yến Đình đang đứng bên cạnh.
“Anh cứ ép người ta như vậy, không sợ một ngày nào đó bị bại lộ, rồi Bạch Đường sẽ rời bỏ anh sao?”
Sở Lâm Nam biết Trì Yến Đình có phần b**n th**. Nhưng đến mức giả trang người lạ để làm tổn thương chính người mình yêu, anh ta thật sự không thể chấp nhận nổi.
Yêu mà bị hắn nhắm đến... chẳng khác gì sống không bằng chết.
Trì Yến Đình nhìn bóng Bạch Đường vừa bước xuống từ xe của đoàn phim, ánh mắt như dán chặt:
“Em ấy sẽ không rời bỏ tôi.”
“Dù em ấy đi đến đâu... tôi cũng sẽ tìm ra.”
Hắn cố chấp nhìn theo bóng người nhỏ bé kia ... đó là con thỏ của hắn. Dù có chết, cũng phải chôn cùng hắn.
Cả đêm, Bạch Đường sống trong trạng thái hoảng loạn. Cậu luôn có cảm giác có ai đó đang theo dõi mình từ bóng tối. Nhìn ai cũng thấy giống kẻ b**n th** kia.
Cảnh quay ban đêm kết thúc khi trời đã sáng.
Du Tông Bách nhìn Bạch Đường, sắc mặt tái nhợt dù đã được trang điểm kỹ lưỡng, giọng điệu có phần lạ lẫm:
Lời nói nửa vời đầy ám chỉ khiến Bạch Đường cảnh giác ngay lập tức, ánh mắt lướt từ đầu đến chân Du Tông Bách.
Không đúng ...chiều cao không giống.
Kẻ b**n th** hôm đó... cao hơn Du Tông Bách một chút, vai cũng rộng hơn.
Du Tông Bách bị ánh nhìn của cậu khiến tim đập nhanh, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh ám muội ban ngày. Ánh mắt dần trở nên nóng bỏng.
Anh ta nhìn chăm chú vào môi Bạch Đường, nuốt nước bọt. Môi như vậy... hẳn là đã bị người khác hôn đến phát sưng. Cả đuôi mắt cũng hồng hồng, chắc là do khóc nhiều.
Đường Đường, người này nhìn có gì đó kỳ kỳ...
Bạch Đường không còn tâm trạng để ứng phó nữa. Cậu chỉ nhàn nhạt nói:
“Du lão sư, tạm biệt.”
Rồi rời đi.
Du Tông Bách muốn ngỏ lời đưa Bạch Đường về, nhưng khi nghĩ đến người đàn ông đáng sợ ở khách sạn, anh ta lập tức rụt chân lại. Nhìn khí chất và quần áo của người đó, rõ ràng là người mà anh ta không thể đắc tội. Nhớ lại những gì Trác Hoa từng trải qua, Du Tông Bách ngay lập tức dẹp bỏ ý định.
Hạ Điềm Điềm đưa hộp cơm đang đặt trên đùi cho Bạch Đường: “Lão sư ơi, anh ăn lót dạ chút đi.”
“Cảm ơn em, em ăn chưa?”
“Em ăn rồi ạ.”
Bạch Đường mở hộp cơm, ăn một cách vô vị, chỉ ăn vài miếng rồi đặt xuống. Tài xế lái xe đến khách sạn và dừng lại. Bạch Đường xuống xe cùng Hạ Điềm Điềm đi vào thang máy.
“Lão sư ơi…”
“Anh không sao, em cứ vào phòng trước đi.” Bạch Đường gượng cười. Cậu không hề muốn mở cánh cửa trước mặt mình. Cậu muốn đổi khách sạn khác, nhưng cậu không có tiền.
“77, tên b**n th** đó lại đến nữa rồi.”
Bạch Đường run rẩy toàn thân, quay người chạy ra khỏi phòng và va phải Hạ Điềm Điềm, người đang định gõ cửa.
“Lão sư, anh sao vậy?”
Bạch Đường tái mặt, môi run rẩy: “Không có gì, em… em tìm tôi có chuyện gì không?”
“Em thấy anh ăn không được mấy miếng cơm, nên đã đặt món ngự thiện cho anh.”
“Cảm ơn em.” Bạch Đường nhận lấy hộp đồ ăn và đứng sững tại chỗ.
“Anh nếm thử đi ạ.”
“Tôi…” Bạch Đường nắm chặt hộp đồ ăn, đầu ngón tay trắng bệch, giọng nói run run: “Tôi sẽ ăn.”
“Vậy em không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa.” Hạ Điềm Điềm cười nói rồi trở về phòng mình.
Bạch Đường xách hộp đồ ăn đứng ở hành lang. Một đôi tay từ trong căn phòng phía sau cậu vươn ra, bịt mắt và miệng cậu rồi kéo cậu vào trong.
“Bảo bối, sao không vào phòng?”
Giọng nói đã qua xử lý nên không thể phân biệt là nam hay nữ, chỉ có thể dựa vào dáng người mà đoán ra đó là tên b**n th** ngày hôm qua.
“Em bị bỏ rơi rồi à? Sao Trì Yến Đình, người đã đánh tôi hôm trước, lại không ở bên cạnh em?”
Lông mi Bạch Đường không ngừng động đậy, miệng phát ra tiếng ư ử.
Đường Đường, người này không phải là tên b**n th** mà cậu đã gặp khi quay phim 'Hắn' đấy chứ?
Bạch Đường nắm chặt hộp đồ ăn trong tay định ném đi, nhưng lại bị đối phương ấn vào tường. Bàn tay đang bịt miệng cậu buông ra, Bạch Đường nức nở: “Thả tôi ra, anh muốn gì tôi cũng có thể cho anh.”
Người đàn ông bóp mặt cậu nói: “Em biết mà.”
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 34: Yêu mà bị hắn nhắm đến... chẳng khác gì sống không bằng chết
10.0/10 từ 41 lượt.
