Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 129: Bích trâm du (1) – Ngoại truyện Cao Vân Nguyệt x Nhậm Thời Minh · Đêm tĩnh hoa rơi


Cuối đường hành lang in loang bóng hoa là sảnh đường nghênh tiếp khách của Cao phủ có tên là Tố Tuyết. 


Đang độ đầu năm mới, trong sảnh ngồi chật một hàng thân thích ngày thường ít khi lui tới đang được Cao phu nhân tiếp đãi, cùng nhau dùng trà thưởng quả hàn huyên.


Cao Vân Nguyệt đẩy cửa bước vào, chợt ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của đậu phộng rang cùng trà xuân.


Vừa thấy nàng bước vào, Cao phu nhân liền trao cho nàng một ánh mắt ra hiệu, sau đó lại như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục dịu dàng chuyện trò với khách.


Cao Vân Nguyệt đáp lại một ánh mắt tỏ vẻ đã hiểu.


Nàng thướt tha uyển chuyển, cúi người hành lễ: “Xin thỉnh an chư vị di mẫu, thẩm thẩm, cô tẩu, cữu mẫu. A Nguyệt gần đây có cảm chút phong hàn, nay đến trễ, xin các vị thứ lỗi.”


Nàng vận chiếc áo lụa thêu màu xanh da trời, lộ ra một vạt váy lụa có hoa văn chìm màu vàng nhạt, gót sen nhẹ nhàng. Lúc hành lễ, đôi khuyên tai ngắn bên tai lay động, tư thái duyên dáng, không chút sai sót.


Tam di mẫu bên cạnh cười nói: “A Nguyệt đứa trẻ này từ nhỏ đã có quy củ nhất, nhìn xem, cái lễ nghi phong thái này đều là do đại tỷ tỷ dạy dỗ tốt.”


Mấy vị di mẫu bên mẫu thân đều là những người thường gặp, nhưng hôm nay trong đường còn có vài vị thân thích xa bên phía phụ thân.


Cao Vân Nguyệt khẽ liếc nhìn, nhận ra đó là mấy vị phu nhân chỉ gặp vào dịp Tết nhất, lập tức lấy lại hứng thú, tấm lưng cũng vì thế mà đứng thẳng hơn, đoan chính hơn một chút.


Nếu Khúc Du có mặt ở đây, nhất định sẽ chê cười rằng loại cảnh tượng này thật giống với việc về nhà ăn Tết bị các cô các dì vây quanh hỏi tuổi tác, hôn nhân, lương bổng, nhà cửa xe cộ và con cái.


Quả nhiên, một vị phu nhân mở lời trước: “Ôi chao, nữ tử nhà ta đời này tự bối* đều là ‘Uyển’, vừa rồi mới nhắc đến, sao A Nguyệt lại không gọi là Uyển Nguyệt, gọi như vậy nghe chẳng hay hơn sao.”


*Tên thế hệ hạy tự bối là một loại tên gọi dùng cho phần tên đệm trong tên người Trung Quốc. Gọi là tên thế hệ vì tất cả những thành viên trong cùng một thế hệ của gia tộc đó (ví dụ như anh chị em ruột hay anh chị em họ) đều sử dụng chung một tên đệm này.


Cao phu nhân đành cười bất đắc dĩ: “Đứa trẻ này có chủ kiến lớn, tự mình quyết định thay đổi.”


Vị phu nhân kia lại tiếp lời: “Thân là nữ tử, có chủ kiến lớn không tốt đâu, tên tuổi đổi đi, nói ra ngoài còn tưởng không phải là cô nương bổn gia chúng ta… Mà nói đến chuyện này, A Nguyệt đã quá tuổi rồi, sao vẫn chưa định chuyện hôn sự? Ta nói cho con biết, cô nương mà qua mười bốn tuổi mới định thân là muộn đấy, nhà nào tốt cũng không còn nhiều đâu…”


Tam di mẫu nhìn vị phu nhân kia bằng ánh mắt rất đồng tình, Cao Vân Nguyệt liền cầm bầu trà bằng đồng chạm khắc hoa sen bên tay, sốt sắng tiến lên châm thêm một chén trà: “Nếu con không lầm, đây hẳn là nhị muội muội của Tứ cô cô mà phụ thân hay nhắc đến, con nên gọi là biểu cô mẫu phải không? Con nghe nói tỷ tỷ thứ xuất nhà cô mẫu năm ngoái được Tạ lão Hầu gia để ý, mới một năm đã từ ngoại thất được nâng lên làm lương thiếp rồi, thật đáng chúc mừng. Hầu gia quyền cao chức trọng, lúc tỷ tỷ xuất giá còn lớn hơn con bây giờ một tuổi đấy, con…”


Khóe miệng nhị muội muội của Tứ cô cô giật giật hai cái, lập tức bưng chén nước Cao Vân Nguyệt vừa rót lên, bị nóng đến nhe răng nhưng không dám nói thêm lời nào: “Đều là chuyện phiếm, chuyện phiếm thôi.”


Một vị phu nhân đối diện nàng hừ một tiếng, ánh mắt nhìn xuống, rồi kinh ngạc kêu lên: “A Nguyệt, sao con lại không bó chân? Đại tẩu không biết sao, bây giờ nữ tử bó chân đang rất thịnh hành, không bó sẽ khó tìm được nhà phu quân tốt, giờ có bó e là hơi muộn, nhưng vẫn còn kịp. Ta quen một lão đại phu…”


Cao phu nhân còn chưa kịp mở lời, Cao Vân Nguyệt đã nhanh chóng đi tới bên cạnh bà, nắm lấy tay bà, vẻ mặt thành khẩn nói: “Lục cô cô nói chí phải. Nhắc đến đại phu, con chợt nhớ ra, mấy hôm trước có một mật hữu của con cũng tìm được một vị đại phu siêu tài giỏi. Vị đại phu này ít khi ở kinh đô, nhưng về phương thuốc cầu con thì tài tình hiếm có. Biểu ca biểu tẩu đến không đúng lúc, nay vừa hay con có thể tiến cử cho Lục cô cô…”


Lục cô cô liền ngắt lời, đoạt lấy ấm đồng trong tay nàng, tự rót cho mình một chén: “Đại tẩu xưa nay luôn quan tâm đến những thân thích như chúng ta, con gái được dạy dỗ quả nhiên cũng biết lễ giữ quy củ. Nhìn con kìa, chạy tới chạy lui làm gì, mau về chỗ ngồi đi.”


Cao Vân Nguyệt hài lòng trở về chỗ ngồi của mình.


Mấy vị phu nhân đối diện lại tiếp tục trò chuyện vặt, thấy nàng ngồi xuống, vẫn còn một người chưa chịu bỏ cuộc, lại mở lời: “A Nguyệt, lần trước Uyển Hương nhà ta đi dự cái chỗ gì của các con ấy nhỉ…”


Người bên cạnh bổ sung: “Thời Hoa Yến do Gia Phúc quận chúa tổ chức.”


“Đúng đúng đúng, chính là cái yến tiệc đó, nghe nói con cùng một cô nương nhà ai đó cãi nhau, cãi đến nỗi khách khứa đầy đường đều xúm lại xem. Ta nói này, con ít chơi với bọn họ thôi, nên dẫn dắt mấy cô muội muội này của con đi, đám người kia sao thân bằng tỷ muội ruột thịt của con được. Con lại còn cãi cọ với người ta, đừng để cuối cùng lại đắc tội người khác. Tứ cô nhìn xem, vẫn là Uyển Hương nhà ta hiểu chuyện, từ trước đến nay không bao giờ cãi nhau với ai đâu…”


Cao Vân Nguyệt gật đầu đáp lời: “Đúng là vậy đó biểu cữu mẫu. Đều là tại Gia Phúc quận chúa, cứ nhất quyết phải đối thơ. Đối đến cuối cùng chính quận chúa cũng câm nín, người bên cạnh còn nhao nhao nói chưa nghe đủ. Chậc… thật không hiểu các quý nữ Biện Đô này, nếu tất cả đều yêu thích sự thanh tịnh như biểu cữu mẫu và muội muội Uyển Hương thì tốt biết mấy. Người nói có khéo không, người thích thanh tịnh nhất, nhưng trong nhà lại náo nhiệt nhất. Lần sau con cũng mở một buổi tiệc, biểu cữu mẫu nhớ dẫn hết các tỷ tỷ muội muội trong nhà đến nhé, con thật ngưỡng mộ người, chỉ cần người một nhà thôi là đã có thể mở một đại tiệc rồi…”


“Đâu có, đâu có.” biểu cữu mẫu ngượng nghịu cười trừ, cảm thấy không thể ngồi yên được nữa, dứt khoát đứng dậy: “Hôm nay cũng không còn sớm, ta chợt nhớ buổi trưa còn hẹn người đi xem vải may y phục, xin phép cáo từ trước.”


Cao phu nhân kinh ngạc nói: “Chúng ta khó khăn lắm mới ngồi lại uống trà nói chuyện phiếm, sao lại đi sớm vậy?”


Cao Vân Nguyệt phụ họa, giọng điệu không khỏi tiếc nuối: “Đúng vậy, đúng vậy.”


Nàng vừa đứng lên, đám phu nhân vừa rồi còn ngồi không yên liền lập tức đứng dậy theo, khách khí cáo từ.


“Nhức đầu mệt mỏi…”


“Có hẹn ở Phàn Lâu!”


Cao Vân Nguyệt cầm ấm trà níu lại: “Các cô tẩu thẩm mẫu không ngồi thêm chút nữa sao, con còn muốn mời các vị vào nội thất nghỉ tạm, gọi trà tiếp đãi.”


Cao phu nhân cũng nói: “Tài nghệ điểm trà của đứa trẻ A Nguyệt này là một tuyệt kỹ đó, mọi người không nếm thử sao?”


“Thôi, thôi.”


“Hẹn ngày khác sẽ lại tới…”


Chẳng mấy chốc, sảnh Minh Tuyết đã sạch bóng người, Cao phu nhân thở phào nhẹ nhõm, nhìn cô con gái ngồi phía dưới, trong lòng vô cùng hài lòng, nhưng miệng vẫn hơi trách móc: “Con nói năng như vậy, còn muốn giữ danh tiếng khuê tú nữa không đây?”


Cao Vân Nguyệt nhón lấy một quả mơ ngâm mật bên tay, chua đến mức ngũ quan nhăn nhó: “Dù sao cũng không có người ngoài, con đều nói lời thật lòng, đâu thể bắt bẻ được nửa phần sai sót, con thấy mọi người chẳng phải rất vui vẻ sao?”


Tỳ nữ Thu Chi đứng sau lưng nàng vội vàng gật đầu: “Cô phu nhân khi nãy ra về còn lén kéo nô tỳ lại dặn dò một câu, bảo nô tỳ nhớ nói với cô nương, giới thiệu vị đại phu kia cho bà ấy…”


Cao Vân Nguyệt cười nói: “Dễ thôi, dễ thôi.”


Đến giờ nghỉ trưa, Cao phu nhân cười bất đắc dĩ, không nói thêm gì, chỉ dặn dò một câu: “Đang là dịp Tết, việc của phụ thân con bận rộn, con cùng ca ca ít chạy lung tung thôi.”


Cao Vân Nguyệt hành lễ: “Vâng ạ.”



Nàng tuy đáp ứng rất dứt khoát, nhưng không lâu sau đó, vào đêm Tết Nguyên Tiêu mười lăm tháng giêng, Cao Vân Nguyệt vẫn lợi dụng lúc phụ mẫu đang bận rộn lo liệu yến tiệc, lén trốn ra ngoài.


Thu Chi dẫn Cao Vân Nguyệt xuyên qua hành lang, khẽ nói: “Đại công tử nói chờ cô nương ở sau phủ.”


Nàng không nhịn được, hỏi thêm một câu: “Cô nương, vạn nhất bị phát hiện thì sao?”


Cao Vân Nguyệt lại giáo huấn nàng: “Sao có thể bị phát hiện, chỉ cần hôm nay ngươi đóng chặt cửa phòng, kéo kỹ màn trướng, nhất định sẽ không có chuyện gì… Cứ yên tâm đi.”


Thu Chi u oán nói: “Cô nương lại không dẫn nô tỳ theo, nô tỳ không phải là lo lắng cho cô nương sao. Sắp xuất giá đến nơi rồi, trên đường phố hỗn loạn như vậy… Cô nương, người tìm một chiếc mặt nạ đeo vào cũng tốt, nhỡ bị người ta nhận ra, người còn muốn giữ…”


Cao Vân Nguyệt bị nàng lải nhải đến phát phiền, liên tục nói: “Được rồi, được rồi, nam trang chưa đủ, ta sẽ tìm thêm một chiếc mặt nạ đeo vào, nhất định không để ai nhận ra!”


Nàng tỉ mỉ trang điểm một phen mới lặng lẽ lẻn ra khỏi hậu viên.



Cao Vân Dương đang đợi dưới mái hiên thấy nàng lén lút đi tới thì giật mình.


Nàng tự vẽ lông mày kiếm mắt sao, cố ý độn vai, thậm chí còn vẽ một cái yết hầu trông như thật.


Cao Vân Dương đưa nàng lên xe, tặc lưỡi cảm thán: “Được đấy, ta cứ thế này là có thể gọi muội là đệ đệ rồi…”


Cao Vân Nguyệt đắc ý nói: “Học từ một mật hữu khuê trung của muội đó. Huynh yên tâm, hôm nay muội còn chuẩn bị mặt nạ nữa, mau đeo vào đi… Nghe nói trên phố Tết Nguyên Tiêu có rất nhiều bá tánh đeo mặt nạ Na Hí*, an toàn tuyệt đối, nhất định sẽ không bị phát hiện.”


*Mặt nạ Na Hí chủ yếu được làm bằng gỗ, giấy bồi, vải hoặc da, có khi được sơn màu rực rỡ. Mỗi mặt nạ tượng trưng cho một nhân vật, thần linh, quỷ dữ hoặc động vật huyền thoại. Mặt nạ thường được khắc hoặc vẽ rất tinh xảo, với các chi tiết biểu cảm: mắt to, mày rậm, râu dài, răng nhọn… Nó được sử dụng cho một loại hình kịch truyền thống TQ cùng tên – một nghi lễ cổ xưa để xua đuổi ma quỷ, bệnh tật và tai họa, đồng thời cầu phúc lành cho làng xã. Đây là một phần của văn hóa dân gian TQ với lịch sử hàng ngàn năm.


Cao Vân Dương vừa đeo mặt nạ vừa cười nói: “Hy vọng là vậy… Nếu không phải muội cầu xin ta lâu như vậy, ta mới không làm cái chuyện bị phụ thân phát hiện sẽ bị đánh đòn này.”


Cao Vân Nguyệt lay cánh tay huynh ấy: “Ca ca tốt của muội, qua năm mới muội nhất định sẽ khuyên phụ thân nhiều hơn, để người cho huynh đi tòng quân.”


Nàng tiến lại gần hơn, đôi mắt sáng lấp lánh: “Còn nữa, muội đã thay huynh hỏi thăm rồi, sau Tết, Khúc bá phụ có ý định chiêu rể…”


Cao Vân Dương liếc nhìn nàng một cái, mặt lại hơi đỏ lên một cách đáng ngờ: “Thế còn tạm được.”


“Hí…”


Xe ngựa theo hướng từ phường Hiển Minh của Cao phủ đi về phía sông Biện, hai người đang trò chuyện thì ngựa bỗng nhiên kinh hãi, kêu lên một tiếng hí dài.


Người đánh xe kéo cương ngựa, phải tốn rất nhiều sức lực mới dừng được xe.


Cao Vân Nguyệt suýt chút nữa bị hất văng, nàng vừa ngồi vững, đã nghe thấy một giọng nam thanh thoát vọng tới từ bên ngoài rèm xe.


“Không rõ là xe ngựa của phủ nào, tại hạ có việc gấp, xin hỏi có thể quá giang một lát không? Xin đừng lo, tại hạ cũng đi về phía sông Biện, sẽ không làm lỡ việc thưởng đèn của các hạ.”


Cao Vân Dương vén rèm lên nhìn.


Qua khe hở, Cao Vân Nguyệt nhìn thấy một thanh niên mặc trường bào màu xanh đậm.


Thanh niên đó đã sớm búi tóc cài trâm, vẻ thư sinh rất đậm, trông tự nhiên phóng khoáng, lời nói cũng trầm ổn, trên mặt cũng giống như bọn họ, đeo một chiếc mặt nạ Na Hí nửa mặt.


Chuyện chặn xe giữa phố thật là hoang đường, nhưng người này trông đứng đắn như vậy, thật không giống người có thể làm ra chuyện này.


Vì là lén lút ra khỏi phủ, xe ngựa của hai người không treo biển hiệu, người này chặn được họ, chắc là do vô tình.


Nghĩ đến đây, Cao Vân Nguyệt liền nhướng mày với Cao Vân Dương: “Huynh đi đi, bảo người đánh xe xuống, hắn ta sẽ cầm cương. Chặn xe giữa phố không nhã nhặn, xem ra là có việc gấp.”


Cao Vân Dương thực ra không ngại giúp người, nhưng vì nàng ở đây nên có chút do dự: “Hắn là ngoại nam…”


Cao Vân Nguyệt nói: “Giờ muội cũng là ngoại nam.”


Thế là Cao Vân Dương xuống xe, giao thiệp với đối phương một cách thận trọng, thanh niên kia lên xe, không vén rèm xe, lập tức không chút khách khí quất roi phóng đi.


Tốc độ xe ngựa phi nhanh hơn một chút.


Cao Vân Dương vốn còn lo lắng Cao Vân Nguyệt sợ hãi, đang định nhắc nhở một câu, lại thấy muội muội vẻ mặt hăm hở, còn hỏi huynh ấy: “Huynh nói xem, hắn ta là muốn đi đâu vậy?”


Không biết có phải bị nghe thấy không, giữa tiếng xe ngựa lao nhanh, Cao Vân Nguyệt bỗng nghe thấy một tiếng cười khẽ truyền đến từ bên ngoài rèm.


Giọng thanh niên trầm thấp dễ nghe, có vẻ hơi phù phiếm hơn lúc chặn xe ban nãy: “Trong xe còn có người sao, thật thất lễ rồi. Ta họ Nhậm, không biết quý tính đại danh hai vị là gì? Chúng ta cũng có thể kết giao bằng hữu ở Biện Đô này.”


Cao Vân Dương lắc đầu với nàng, thế là Cao Vân Nguyệt đè thấp giọng, che giấu: “Ta và huynh trưởng họ Vân, không phải người kinh thành. Nhậm huynh gọi ta một tiếng Tiểu Vân là được.”


Thanh niên cách một lớp rèm xe kia, giữa tiếng xe xóc nảy “ừm” một tiếng: “Ồ, Tiểu Vân công tử.”


Hắn không nói tiếp nữa, Cao Vân Nguyệt khẽ vén rèm xe, chỉ nhìn thấy một bóng lưng áo xanh thẳng tắp.


Hắn vốn búi tóc cài trâm một cách gọn gàng, nhưng trong lúc xóc nảy đã bị gió đêm thổi một chút nên có vài sợi tóc bị gió cuốn lên, lại càng tăng thêm vài phần khí chất tiêu sái phong lưu.


Cao Vân Nguyệt vốn muốn nhìn thêm vài lần, Cao Vân Dương ở phía sau huých nàng một cái, nàng quay đầu lườm hắn một cái, bực bội buông rèm xuống.


Xe ngựa chạy khoảng một khắc đồng hồ, thanh niên mới kéo cương ngựa, lật người nhảy xuống. Hắn đi rất gấp, sau khi vội vàng cúi chào một cái, chỉ có giọng nói truyền lại vào rèm xe: “Đa tạ hai vị công tử, hôm khác ta sẽ mở tiệc ở Phàn Lâu, hai vị nhất định phải nể mặt.”


Cao Vân Dương thò đầu ra ngoài, đáp lời một tiếng, Cao Vân Nguyệt xúm lại, nhưng đã muộn một chút, chỉ nhìn thấy bóng lưng thanh niên vội vã rời đi.


Hắn sải bước đi vào căn lầu ba tầng ngay trước xe ngựa.


Cao Vân Nguyệt đưa mắt nhìn lên, thấy bốn chữ lớn trên biển hiệu: sòng bạc Xương Minh.


Công tử bột này chặn xe giữa phố phóng nhanh nửa buổi, hóa ra lại là đến đánh bạc sao?


Cao Vân Nguyệt cảm thấy có chút buồn cười, nàng nhìn một lúc, tâm niệm vừa động liền liếc nhìn Cao Vân Dương bên cạnh.


Cao Vân Dương có chút nghi hoặc, sau đó phản ứng lại, không thể tin được nói: “Cái loại nơi này muội cũng muốn đi? Nằm mơ đi, ta còn chưa từng đi, tuyệt đối sẽ không dẫn muội vào đâu!”



Nhậm Thời Minh nhíu mày xuyên qua tầng một của sòng bạc Xương Minh, đi thẳng đến trước cửa sổ.


Nhưng cảnh tượng căng thẳng như dự đoán lại không xuất hiện, thiếu niên cũng vận gấm vóc hoa bào đang lười biếng ngồi bên cửa sổ, thấy hắn đến, giơ tay chào: “Biểu ca!”


“Ôi, A Dương, đây là chuyện đệ nhờ tên chạy vặt nói với ta rằng đệ thua trắng trên sòng bạc, sắp bị người ta chém rồi sao?” Nhậm Thời Minh có chút kinh ngạc, hắn huýt sáo một tiếng, nhặt một chiếc ghế bên tay ngồi xuống, cười như không cười nói: “Gài bẫy ta đó à?”


“Đâu dám!” Châu Dương liên tục đáp lời: “Đây chẳng phải là sợ di phụ và huynh trưởng đệ tế bái trong gia từ đường, không thả huynh ra nên thay huynh nghĩ cách sao.”


Nhậm Thời Minh “hừ” một tiếng: “Ta đã nói rồi, sao đệ có thể thua bạc được.”


Châu Dương đắc ý: “Đó là đương nhiên… Nhưng huynh đến nhanh quá, cưỡi ngựa tới sao?”


“Ta leo tường ra, ngựa đâu mà có, trên đường chặn một chiếc xe ngựa đàng hoàng… Nếu bị phụ thân ta biết được, cả hai chúng ta nhất định không sống nổi qua đêm nay.” Nhậm Thời Minh lườm hắn một cái: “Ta đã biết không nên tin lời đệ, thành sự thì không đủ, bại sự thì có thừa, giờ hay rồi, làm sao thu xếp đây?”


“Ôi dào!” Châu Dương nhảy xuống từ bệ cửa sổ, khoa trương nháy mắt với hắn: “Không ngờ biểu ca lại yêu mến đệ như vậy, được yêu mến mà đâm lo. Thế này đi, hôm nay chúng ta dứt khoát đến Phàn Lâu uống một trận, đệ tạ tội với huynh, thế nào?”


Nhậm Thời Minh miễn cưỡng đáp lời.


Châu Dương tiếp tục nói: “Nhưng mà, huynh vừa rồi lại chặn xe ngựa của người nhà lành à? Chặn xe nhà ai thế, huynh thật là can đảm, không sợ trong xe là một tiểu nương tử, tố cáo huynh tội lãng tử có ý đồ bất chính sao?”



Nhậm Thời Minh chụp lấy cái chén xúc xắc trên bàn, tùy tiện lắc một cái, lơ đãng đáp: “Đệ tưởng ta ngốc như đệ sao? Xe ngựa của nữ tử, trước mái hiên ắt phải treo túi thơm làm tín hiệu, ta đương nhiên là chọn xe ngựa của nam tử mà chặn. Còn cố ý chặn một chiếc xe ngựa giản dị, hai người trên xe không phải người Biện Đô, ta thấy tính tình hai vị ấy cởi mở, sẽ không có chuyện gì đâu.”


Châu Dương khoác vai Nhậm Thời Minh, nghe vậy nói: “Huynh không tạ ơn người ta đàng HSo?”


Nhậm Thời Minh nói: “Nói ra cũng đau đầu, ta vừa rồi quá nóng lòng, quên hỏi hai vị Vân công tử kia tạm trú ở đâu… Nhưng trên dưới đại lộ sông Biện cũng chỉ có khu này, có duyên rồi ắt sẽ gặp lại thôi.”


Hai người chào hỏi đơn giản với ông chủ sòng bạc, khoác vai nhau đi về phía sau sân cột ngựa. Châu Dương gẩy nhẹ mái tóc đuôi ngựa cao của mình, không quan tâm nói: “Dù sao bữa này cũng không thoát được, hôm nay chúng ta không say không về, nếu có thể rủ được huynh trưởng đệ ra ngoài thì tốt biết mấy…”


Nhậm Thời Minh lạnh nhạt nói: “Đừng có nằm mơ nữa.”


Hắn dừng một chút, hỏi: “Huynh trưởng có phải sắp định hôn rồi không?”


Châu Dương suy nghĩ một chút: “Lần trước ta nghe được một chút nhưng không chắc chắn, cái đó… đại tiểu thư của Cao gia, huynh gặp bao giờ chưa?”


Nhậm Thời Minh “chậc” một tiếng: “Nữ tử Biện Đô nhiều như vậy, đặc biệt là khuê các thiên kim, ta làm sao có thể gặp hết được?”


Châu Dương nói: “Đệ cũng chưa gặp, chỉ là năm ngoái Gia Phúc quận chúa tổ chức Thời Hoa Yến, đại tiểu thư Cao gia này cùng con gái một nhà Sử quan đối thơ một trăm lẻ tám câu, quả là mỹ đàm kinh đô! Nếu nàng ấy về làm tẩu tẩu của ta, hẳn cũng không tệ.”


Nhậm Thời Minh lên ngựa, ung dung hồi tưởng một chút: “Đệ nói như vậy, ta hình như có chút ấn tượng, nhưng quả thật chưa từng gặp.”


“Huynh trưởng đệ nhất định phải xứng với nữ tử tốt nhất trên đời này.” Châu Dương đuổi kịp, thở dài bên cạnh: “Lần sau có cơ hội, chúng ta cùng đi xem đi.”


Nhậm Thời Minh chớp chớp mắt, từ tốn nói: “Tùy tâm trạng.”


Châu Dương giơ roi quất nhẹ vào ngựa của hắn: “Huynh biến đi.”


Nhậm Thời Minh nhặt chiếc mặt nạ Na Hí đã chuẩn bị sẵn bên tay, ném cho Châu Dương: “Đệ che mặt lại đi, kẻo bị bằng hữu của huynh trưởng nhận ra, tố cáo chúng ta một phen.”


Châu Dương chụp lấy, làm một vẻ mặt quỷ quái với hắn.


“…” 


“Tiểu Vân công tử, trùng hợp làm sao?”


Sau khi dạo quanh khu vực sông Biện, Cao Vân Nguyệt và Cao Vân Dương cùng nhau đi đến Phàn Lâu. Vì không dám vào nhã gian quen thuộc, hai người đành chọn một chỗ ở đại sảnh, gọi một vài món ngọt.


Giữa sự ồn ào náo nhiệt, Cao Vân Nguyệt chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc.


Mùi hương thảo trên người thanh niên trở nên trầm tĩnh và lôi cuốn giữa các món ăn, chầm chậm tiến lại gần. Nàng đặt đôi đũa gỗ xuống, từ từ quay đầu lại.


Đáng tiếc là đối phương đang đeo mặt nạ nên nàng không thể nhìn rõ khuôn mặt đó.


Thanh niên khoác chiếc trường bào tay áo hẹp màu xanh lam, trên áo ánh lên sắc bạc có hoạ tiết hoa lan chìm, không hề khoa trương phóng túng. Nhưng khác với những người cùng tuổi thích đeo vĩ mạo hoặc buộc tóc đuôi ngựa, hắn đã sớm dùng một chiếc trâm ngắn bằng bích ngọc để cài búi tóc.


Chắc là sau sự việc vừa rồi chưa kịp sửa sang, lúc này tóc mai của hắn vẫn còn hơi rối.


Dưới tóc mai là chiếc mặt nạ dữ tợn, bên dưới mặt nạ là đường xương hàm sắc nét, sống mũi thẳng, môi mỏng, tự nhiên mang theo ba phần ý cười.


Đáng tiếc thật, nàng thực sự tò mò không biết đối phương trông như thế nào.


Châu Dương liếc nhìn Nhậm Thời Minh một cái, hỏi: “Phải chăng là Tiểu Vân công tử? May mắn thay, may mắn thay được gặp lại!”


Nhậm Thời Minh phản ứng lại, vội vàng giơ tay hành lễ: “Vừa rồi còn nói phải cảm ơn hai vị công tử thật nhiều, giờ thì gặp rồi. Hôm nay thật tình cờ, hai vị cùng chúng ta lên nhã gian tầng bốn đi.”


Cao Vân Dương khá do dự: “Chuyện này…”


Cao Vân Nguyệt lại nhanh chóng tiếp lời: “Thật ngại quá, nhưng đã được hai vị huynh đài mời, huynh đệ chúng ta từ chối thì bất kính quá.” 


Cao Vân Dương còn chưa kịp hiểu rõ tình hình, Cao Vân Nguyệt đã theo hai người lên tầng bốn. Hắn vô cùng bất đắc dĩ, đành phải cất bước đi theo.


Tiểu nhị dẫn hai vị khách quen này đến một nhã gian tên là Tiêu Dao Du, lật bảng và đưa đến danh mục thực đơn bằng tre.


Cao Vân Nguyệt tiện tay gọi mấy món khiến Châu Dương bên cạnh cao giọng gọi là tri kỷ: “Tiểu Vân công tử là người ở đâu mà khẩu vị lại giống với kẻ chân chất xuất thân từ Lâm An như ta vậy?”


Thật ra, đều là Khúc Du tiến cử cả.


Cao Vân Dương trố mắt nhìn người muội muội trong mắt người ngoài luôn thanh cao lạnh lùng, mắt cao hơn đầu của mình đang thản nhiên bịa chuyện: “Thật là khéo, ta cũng là người Lâm An.”


Nhậm Thời Minh ở bên cạnh hỏi đầy hứng thú: “Vậy Tiểu Vân công tử lên kinh thành để làm gì?”


Cao Vân Nguyệt nghiêm nghị nói: “Tất nhiên là vì khoa cử.”


“Vừa rồi đệ đệ ta mở lời mời, ta còn lo lắng Tiểu Vân công tử không chịu dự tiệc của chúng ta.” Người hầu mang rượu lên, Nhậm Thời Minh cầm hồ rượu rót đầy một chén rượu hoa sen năm cánh, nói đùa: “Ta thấy Tiểu Vân công tử tuổi còn nhỏ, chắc hẳn là người không rời tay khỏi sách, cần mẫn học hành, ít thấy đám con cháu nhà giàu phóng túng như chúng ta. Hôm nay đã xúc phạm, Nguyệt Sơ ta xin tự phạt một chén.”


Hắn giơ tay uống cạn chén rượu, ánh mắt lại luôn dõi theo Cao Vân Nguyệt.


Vị Tiểu Vân công tử này tuy đeo mặt nạ, nhưng cũng có thể thấy là diện mạo cực kỳ tuấn mỹ. Dù ở Biện Đô cũng khó tìm được một quý công tử có dung mạo như vậy, tóc đen môi đỏ, thon thả trắng trẻo, từng hành vi cử chỉ đều toát lên vẻ phi phàm.


Huống hồ… Hắn là người sinh ra lớn lên ở Biện Đô, nghe rõ mồn một rằng đối phương không hề có chút giọng Giang Nam nào, nhưng lại tự xưng xuất thân từ Lâm An.


Cũng có chút thú vị.


Thì ra hắn tên là Nguyệt Sơ.


Cao Vân Nguyệt thầm nghĩ như vậy, không hỏi thêm gì, chỉ nhận lấy bình rượu, tự rót cho mình một chén: “Lời này nói quá quá rồi, chỉ là giúp đỡ một tay mà thôi.”


Nhậm Thời Minh nhìn nàng uống cạn một hơi, hơi kinh ngạc: “Tiểu Vân công tử thật hào sảng.”


Rượu này là rượu ủ quế hoa, thơm ngát đậm đà, Cao Vân Nguyệt uống xong một chén, vẫn còn chưa thỏa mãn: “Nguyệt Sơ huynh quá lời rồi.”


Nhậm Thời Minh nhìn nàng không chớp mắt, thậm chí còn chú ý thấy đầu ngón tay nàng lưu luyến v**t v* bình rượu, trong lòng không khỏi bật cười, quay người dặn dò người mang lên thêm một bình rượu nữa.


Cao Vân Dương nắm chặt chén rượu, đã hoàn toàn há hốc mồm.


Chỉ trong vòng một khắc đồng hồ, muội muội hắn đã hòa nhập với hai người đến mức đẩy chén trao ly. Mãi lâu sau nàng mới nhớ ra mình còn dắt theo một người ca ca, liền quay đầu lại, hết lời ca ngợi hắn. Nói rằng hắn lên kinh đô để thi võ cử, sức mạnh vô song, không ai địch nổi.


Châu Dương rất hứng thú, quấn lấy hắn thảo luận về quyền cước công phu.


… Không ngờ, muội muội lại có kinh nghiệm trong việc giao thiệp đến vậy.



Tiếng nhạc vang lên một lúc, một giọng nữ tử dịu dàng mơ hồ truyền đến từ bên ngoài rèm châu:

“Thiếp hồng nét chữ bé con con, 
Bao nỗi niềm xưa kể chẳng mòn. 
Nhạn bay mây thẳm, cá bơi nước, 
Tình này trăn trở, gửi nơi đâu.
Chiều tà, một bóng tựa lầu tây, 
Núi xa vời vợi, đối rèm lay. 
Dung nhan người cũ, nay đâu mất
Sóng biếc vẫn ngàn dặm xuôi đông.” — Tít dịch thơ.
Cao Vân Nguyệt vừa ăn vừa nghe, đang lúc nhập tâm, chợt có người cung kính đẩy cánh cửa tre của gian phòng tiến vào.


Hương phấn từ sau bình phong thoang thoảng bay tới, sau đó Cao Vân Nguyệt nhìn thấy một hoa khôi nương tử cài hoa mẫu đơn trên đầu, ôm đàn nguyệt cầm.


Nàng bước gót sen nhẹ nhàng đi vòng qua bình phong trước cửa bước vào, duyên dáng hành lễ.


Châu Dương vừa nhìn thấy nàng liền vui vẻ: “Xuân Nương tử, đã lâu không gặp!”


Cao Vân Nguyệt giật mình, theo bản năng muốn quay người tránh đi, nhưng chợt nhớ ra hôm nay mình mặc nam trang và đeo mặt nạ mới miễn cưỡng trấn tĩnh lại một chút.


Nhậm Thời Minh nhàn nhã tựa bên bàn, ngước mắt nhìn, tiện tay nhặt lấy một quả nho bên cạnh, phóng túng ném qua.


Diệp Lưu Xuân đón lấy, bất đắc dĩ lườm hắn một cái: “Thấy nhã gian Tiêu Dao Du của hai ngài có người nên ta mới qua xem thử, sao chỉ có hai ngài thôi à, huynh trưởng của các ngài đâu?”


Châu Dương “hì hì” cười, không trả lời, Diệp Lưu Xuân liền trêu chọc: “Ôi, ta nói mà, đêm Nguyên Tiêu hai ngài lại nhân lúc tế tổ mà trốn ra ngoài… Hôm khác ta nhất định phải nói với huynh trưởng các ngài, bảo ngài ấy quản giáo cho tử tế.”


Nhậm Thời Minh nhướng mày, đưa tay gảy cây đàn nguyệt cầm của Diệp Lưu Xuân: “Đừng mà, hôm nay đã gặp được đó là duyên phận của chúng ta rồi. Xuân Nương tử vừa rồi ngâm bài Thanh Bình Nhạc rất hay.”


Diệp Lưu Xuân thuận theo động tác của hắn, khẽ gảy dây đàn.


Cao Vân Nguyệt chống cằm nhìn, thầm than cảm thán, tiện thể lén lút véo một cái vào tay dưới gầm bàn của Cao Vân Dương đang nhìn đến ngây người. Không ngờ huynh ấy không nhịn được, “ui chà” một tiếng đau đớn.


Nhậm Thời Minh và Diệp Lưu Xuân cùng nhau nhìn lại, Cao Vân Nguyệt vô cùng xấu hổ. Diệp Lưu Xuân lại che miệng cười khẽ một tiếng, đánh giá Cao Vân Nguyệt vài lần, không chút né tránh trêu ghẹo: “Hai vị công tử này lạ mặt quá, là bằng hữu mới của hai người sao? Ta thấy vị này sinh ra yêu kiều phong lưu, không hề thua kém ngài và huynh trưởng ngài.” 


“Đây là hai vị Vân công tử, đến từ Lâm An, còn là đồng hương với huynh trưởng ta.” Nhậm Thời Minh giới thiệu xong, nói đùa: “Lời Xuân Nương tử nói làm người ta đau lòng đó, ta thấy, vẫn là ta ưa nhìn hơn một chút.” 


Mấy người trong bàn cười ầm lên, Cao Vân Dương ở bên cạnh đỏ bừng cả vành tai, Cao Vân Nguyệt lườm hắn một cái, cầm lấy chén rượu trên bàn: “Nương tử quá khen rồi, gặp gỡ là duyên, ta kính nương tử một chén rượu vậy.”


Châu Dương đập đùi cổ vũ: “Ái chà, Tiểu Vân huynh đệ không biết đó, Xuân Nương tử không phải rượu của ai cũng uống đâu…”


Hắn còn chưa nói xong, Diệp Lưu Xuân đã nhận lấy chén rượu của nàng, ngửa cổ uống cạn, đôi mắt đẹp cười tủm tỉm: “Rượu của mỹ nhân, tự nhiên là phải uống rồi.”


Nàng ấy dùng ‘mỹ nhân’ để ví von, chẳng lẽ đã nhìn ra thân phận của nàng rồi sao?


Nếu bị vạch trần thân phận nữ nhi ở Phàn Lâu, phiền phức sẽ rất lớn.


May mắn thay, Diệp Lưu Xuân chỉ mỉm cười nhìn nàng đầy suy tư, không nói thêm lời nào, rất nhanh đã thu ánh mắt lại.


Nàng chỉnh dây đàn nguyệt cầm, đi đến trước bình phong ngồi xuống, gảy lại bản Thanh Bình Nhạc mà vừa rồi Cao Vân Nguyệt nghe chưa được rõ.


Cho đến lúc rời đi, Cao Vân Nguyệt vẫn không ngớt lời khen ngợi khúc nhạc và cây đàn này. Nàng yêu âm nhạc từ nhỏ, tham dự không ít yến tiệc lớn nhỏ, nhưng vì thời cơ không thích hợp, tuy đã sớm nghe danh, nhưng chưa từng được nghe Diệp Lưu Xuân hiến nghệ.


Nay được nghe gần bên như vậy, quả thật là cực phẩm tuyệt tác.


Không trách nàng ấy lại nổi danh đến thế, tài gảy đàn nguyệt cầm này quả xứng danh quốc thủ.


Cao Vân Nguyệt trò chuyện với nàng khá hợp ý, liền đi theo nàng xuống lầu từ tầng bốn.


Trên các bậc thang giữa trung đình Phàn Lâu là những lan can sơn son đỏ rực. Thấy Diệp Lưu Xuân xuống lầu, liên tục có khách từ trên lầu ném túi thơm xuống để cổ vũ nàng.


Không biết là ai đã rắc cánh hoa đào từ phía cầu thang bên trái. Ánh đèn lồng từ nóc lầu chiếu xuống, Diệp Lưu Xuân ôm đàn nguyệt cầm thản nhiên hành lễ, tận tâm hết mực khiến Cao Vân Nguyệt nhìn mà không ngớt lời ca ngợi.


Trong lòng nàng vô cùng tiếc nuối nghĩ, đáng tiếc thời cơ không đúng, nếu không, thực muốn rủ Khúc Du cùng đến làm quen với vị Xuân Nương tử nổi tiếng khắp Biện Đô này, đây mới chính là nhân vật phong lưu.


Hai người đi đến cổng Phàn Lâu, đang chuẩn bị cáo biệt, thì từ phía bậc thang bên trái có một nam tử say khướt đi xuống.


Nam tử đó dẫn theo hơn chục gia đinh tùy tùng. Vừa nhìn thấy Diệp Lưu Xuân, hắn lập tức sáng mắt lên, tiến đến lớn tiếng gọi: “Xuân Nương tử!”


Cao Vân Nguyệt thấy Diệp Lưu Xuân khẽ nhíu mày, lùi lại một bước.


Nàng vừa hay ở bên cạnh Diệp Lưu Xuân, không nghĩ ngợi gì liền đưa một cánh tay ra chắn trước mặt nam tử kia: “Vị công tử này, xin cẩn trọng.”


Nhậm Thời Minh vừa bước lên một bước, đã thấy vị Tiểu Vân công tử có vẻ yếu ớt kia nhanh chóng chắn trước mặt Diệp Lưu Xuân, không khỏi khựng lại một chút.


Châu Dương ở bên cạnh đưa cho hắn một ánh mắt đầy tán thưởng.


Một gia đinh bên cạnh nam tử kia lập tức lớn tiếng quát: “Vô lễ! Ngươi có biết công tử nhà ta là ai không?”


“Này, không được… vô lễ!” Nam tử kia đánh giá Cao Vân Nguyệt vài lần, cười lộn xộn: “Đây là ai, là tiểu công tử nhà ai, sao ta chưa từng gặp nhỉ? Báo danh đi, sau này ca ca… ca ca che chở cho ngươi.”


Cao Vân Nguyệt ngửi thấy một mùi rượu trộn lẫn hương phấn, cảm thấy hơi buồn nôn.


Nam tử quay đầu nói: “Xuân Nương tử, ta… ta ba lần lên Xuân Phong Hóa Vũ Lâu của nàng, vung tiền như rác mà nàng lại không chịu cho ta l*n đ*nh lầu làm khách? Hôm nay, nàng phải cho ta một lời giải thích…”


Diệp Lưu Xuân mỉm cười bình tĩnh: “Đỗ công tử muốn lời giải thích gì?”


“Nàng, nàng và vị tiểu công tử bên cạnh nàng, hôm nay cùng ta uống vài chén, gia vui rồi, sẽ không so đo nữa, thế nào?” Đỗ Cao Tuấn lưỡi líu lại trêu ghẹo: “Xuân Nương tử hôm nay còn mang theo đàn nguyệt cầm, tốt!”


Diệp Lưu Xuân không tiếp lời, nàng đưa tay khẽ gảy vào dây đàn nguyệt cầm, hai tiếng đàn bị chìm đi giữa ánh đèn rực rỡ trước sông Biện.


“Đỗ công tử, hẳn ngài phải biết quy củ của Xuân Phong Hóa Vũ Lâu ta, Xuân Nương đãi khách chỉ đãi người hợp duyên, uống rượu, chỉ uống rượu vui lòng. Đỗ công tử hôm nay như vậy, xin thứ lỗi khó lòng tuân theo.”


Đỗ Cao Tuấn lảo đảo bước tới hai bước, lập tức có gia đinh đến đỡ hắn.


Hắn dường như bị lời nói vừa rồi của Diệp Lưu Xuân chọc giận, không còn giữ thể diện nữa, chửi rủa tục tĩu: “Lão tử bảo ngươi đàn là nể mặt ngươi. Đừng tưởng rằng… tưởng rằng ngươi làm cái công cụ hoa khôi Biện Đô gì gì đó mà dám làm mặt với ta! Ta nói cho ngươi biết, ta động một ngón tay là có thể khiến ngươi không sống nổi ở Biện Đô này! Khách mà tuần trước ngươi bí mật gặp ở trên lầu là ai, có quyền cao chức trọng bằng ta không?”


Hắn vừa nói vừa tiến lên, dường như muốn kéo vạt áo Diệp Lưu Xuân.


Cao Vân Nguyệt nghe mà lửa giận trong lòng bốc lên, ỷ vào việc cải trang không ai nhận ra, nàng gạt phăng tay hắn ra: “Nghe không hiểu tiếng người sao? Tỷ tỷ ta không muốn uống rượu với ngươi, giữa trung tâm Biện Đô, ngay dưới chân Phàn Lâu, ngươi còn muốn động tay sao? Đêm Nguyên Tiêu không có giờ giới nghiêm, người của Chiêu Tội Ti tuần tra khắp nơi, nếu ngươi còn quấy rầy không dứt…”


Nàng còn chưa nói xong, Đỗ Cao Tuấn đã cười ha hả ngắt lời nàng: “Chiêu Tội Ti?”


Hắn nhìn quanh hai bên, nói với gia đinh của mình: “Các ngươi nghe thấy chưa, hắn nói muốn tìm người của Chiêu Tội Ti đến bắt ta?”


Một gia đinh liền ngông cuồng nói: “Dù có bắt đến Điển Hình Tự của Kinh Đô Phủ, công tử nhà ta cũng chẳng có gì phải sợ!”


Đỗ Cao Tuấn nhận thấy trên mặt Cao Vân Nguyệt thoáng qua một tia ngỡ ngàng, càng thêm hứng thú với nàng, đưa tay muốn vén mặt nạ của nàng: “Ôi, tiểu công tử trông không phải người kinh đô nhỉ, mới đến nơi này, ta không so đo với ngươi…”



“Đỗ công tử… đừng nóng nảy như vậy chứ.”


Đỗ Cao Tuấn uống đến loạng choạng, nhất thời không nhìn thấy ba người đứng sau lưng Cao Vân Nguyệt và Diệp Lưu Xuân. Giờ phút này bị giọng nói này kích một cái, lập tức sợ toát mồ hôi lạnh.


“Châu — Nhậm?”


Đỗ Cao Tuấn dụi dụi mắt, nhìn Châu Dương và Nhậm Thời Minh từ trong bóng tối dưới hành lang chầm chậm bước ra, suýt chút nữa cắn phải lưỡi mình: “Ngươi, các ngươi không phải bị… bị cấm…”


Nửa tháng trước, hắn gây rối ở Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, chính là bị hai người này giăng bẫy trêu chọc một phen.


Tuy đã tố cáo một lần khiến Nhậm Thời Minh và Châu Dương bị buộc cấm túc ở nhà, nhưng bản thân hắn cũng chẳng khá hơn là bao, không chỉ bị đánh còn bị phụ thân mắng cho một trận tóe máu chó.


Hắn tâm trạng uất ức, hôm nay uống nhiều rượu, lại nhìn thấy Diệp Lưu Xuân, ân oán cũ mới cùng nhau tụ họp ở đây. Cứ tưởng tưởng hai người kia còn chưa được thả ra mới dám tiến lên trêu ghẹo, không ngờ người bọn hắn lại đang ở ngay phía sau.


Nhậm Thời Minh nghiêng đầu về phía hắn, chầm chậm bước tới chắn giữa hắn và Cao Vân Nguyệt: “Nửa tháng không gặp, Đỗ công tử vẫn nóng nảy như vậy. Những lời ca ca đã dạy cho ngươi, ngươi quên hết rồi sao?”


Châu Dương ở sau lưng Nhậm Thời Minh cười híp mắt nhìn hắn, Đỗ Cao Tuấn dưới ánh mắt của hai người này mềm cả chân, nhưng không chịu nhận thua. Hắn vịn vào vai một gia đinh bên cạnh, lắp bắp cố làm ra vẻ: “Hơ… ngây ra đó làm gì, không thấy có người muốn gây sự với chủ nhân của các ngươi sao?”


Dù đang đeo mặt nạ, nhưng các gia đinh bên cạnh hắn dường như cũng nhận ra hai người này, do dự vài phần, không một ai dám tiến lên.


Nhậm Thời Minh nhìn hắn với vẻ rất vui vẻ: “Lại muốn đánh nhau hửm? Đây là Phàn Lâu đó, không hay đâu nhỉ?”


“…”


Đỗ Cao Tuấn lặp lại: “Đúng thế… không hay đâu, ngươi ngươi ngươi…”


Châu Dương tiến lại gần vỗ vai hắn: “Thế này đi, hôm nay ta và huynh đệ có bằng hữu ở đây, ngươi nể mặt ta một chút, chuyện hôm nay cứ thế bỏ qua có được không? Hôm khác, bọn ta sẽ mời ngươi uống rượu.”


Đỗ Cao Tuấn dường như tìm được lối thoát, nhanh chóng mượn bậc thang bước xuống: “Nếu nhị thiếu gia đã nói như vậy, ta, ta còn có việc quan trọng, không tiện nhiều lời nữa, cáo từ!”


Nói xong, hắn lập tức dẫn theo đám gia đinh xung quanh bỏ chạy mất dạng. Châu Dương khoác vai Nhậm Thời Minh, chậc chậc cảm thán: “Hắn sợ đệ thì thôi đi, dù sao lần trước đánh nhau với đệ không có kết quả tốt, nhưng huynh có tập võ đâu, sao hắn lại sợ huynh đến thế, lần trước huynh đã nói gì với hắn vậy?”


Nhậm Thời Minh lại nói: “Đệ đoán xem.”


Cao Vân Dương nhìn hai người, tỏ vẻ khá tán thưởng.


Hắn từ nhỏ đã yêu võ, tính tình chất phác đơn giản, so với các công tử thế gia khác lại có thêm một phần khoan dung và chân chất. Đêm nay hắn nói không nhiều, nhưng Nhậm Thời Minh ngồi bên cạnh hắn, thường xuyên châm thêm rượu, sự quan tâm vô ý này khiến hắn có thiện cảm rất lớn với người này.


Hắn vốn nghĩ hai người này chỉ là những công tử bột nhan nhản ở Biện Đô, nhưng giờ xem ra, lại có thêm vài phần khí phách hiệp nghĩa. Dù ra vào sòng bạc là không tốt, nhưng vẫn đáng để kết giao một phen.


Mặc dù vậy, Cao Vân Dương nhìn sắc trời, vẫn nói: “Hai vị công tử, ta và tiểu đệ còn có việc, phải hồi phủ trước đây.”


Cao Vân Nguyệt theo bản năng hành thường lễ của nữ nhi đối với hai người. Châu Dương vô tư vô lự, không nhìn ra, nhưng Nhậm Thời Minh lại hơi kinh ngạc, lập tức kéo Châu Dương lùi lại một bước, đáp lễ nàng, ánh mắt mang theo vài phần áy náy: “Hôm nay là ta đường đột, xin bồi tội với hai vị công tử lần nữa.”


Nghe hắn nói xong, Cao Vân Nguyệt mới nhận ra mình vừa phạm sai lầm. Nàng có chút bực bội quay người lên xe ngựa, nhưng không nhịn được vén rèm nhìn một cái.


Châu Dương đang nói gì đó với Nhậm Thời Minh, hoàn toàn không chú ý.


Còn Nhậm Thời Minh chỉ đứng tại chỗ, dõi theo họ.


Thấy nàng vén rèm lên nhìn, hắn sững sờ một chút, lập tức giơ tay tháo mặt nạ của mình ra.


Thiếu niên công tử tháo mặt nạ xuống, nhưng thật không may, ngay trước Phàn Lâu vừa lúc có một đội múa rồng lửa đi qua. Một hán tử uống một ngụm rượu mạnh, phụt ra một cầu lửa rực rỡ và sáng lòa giữa hai người họ.


Xe ngựa rời đi, đợi đến khi ánh lửa tan hết, nàng đã không còn nhìn rõ được dung mạo của hắn nữa.


Cao Vân Dương thao thao bất tuyệt trong xe ngựa, rất hứng thú với quyền cước công phu của Châu Dương, Cao Vân Nguyệt làm ngơ, ngây người nhớ lại khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên vừa rồi.


… Cầu lửa đó, có lẽ không chỉ cháy trước mắt nàng.


Cao Vân Dương thấy nàng thất thần, tưởng nàng tiếc nuối, vội nói: “A Nguyệt không cần buồn, hôm khác ca ca lại dẫn muội ra ngoài chơi… Nhưng ta nói cho muội biết, muội không được tự ý lén chạy ra ngoài đâu nhé, mang theo bao nhiêu phó dịch cũng không được, muội là nữ tử, nguy hiểm lắm đấy…”


“Còn nữa, hai vị công tử này cũng khá thú vị, hôm khác ta sẽ đi dò hỏi xem họ xuất thân từ đâu. Đều ở Biện Đô, ta thấy họ xuất thân bất phàm, chắc chắn sẽ còn cơ hội gặp lại.”


Cao Vân Nguyệt đáp một tiếng, dựa vào thành xe ngựa, nhắm mắt lại.


Lúc đó nàng thực sự nghĩ rằng, họ sẽ sớm có cơ hội gặp lại nhau.



Tháng giêng sắp qua, Cố Chi Ngôn dâng sớ tử gián trong triều, ngăn cản việc xây dựng Nhiên Chúc Lâu. Đế vương nổi giận, án Nhiên Chúc từ đó mà khởi phát.


Biện Đô hiện tại người dân sợ bóng sợ gió, đường phố lạnh lẽo vắng vẻ.


Cao Vân Nguyệt bị cấm túc ở nhà, không tìm được cơ hội ra ngoài nữa.


Sau khi hôn sự với Thái tử bị hủy bỏ, nàng ngày ngày bị phụ thân ép buộc, ngăn cách qua tấm rèm mà xem mặt các thanh niên tuấn tài từ khắp nơi.


Nhưng vị công tử họ Nhậm kia lại chưa từng xuất hiện.


Cho đến đêm Trừ Tịch một năm sau đó.


Cao Vân Nguyệt bảo tỳ nữ đưa cho đệ đệ của Châu Đàn đang say xỉn trên đất một chiếc khăn tay. Hắn lồm cồm bò dậy, chắp tay hành lễ, nàng cũng cuối cùng đã buông tay áo xuống.


“Người này kỳ lạ thật, Châu đại nhân sao lại có thân thích quái gở như vậy.” 


“Nhưng mà, cũng khá tuấn tú đấy.”


Nàng lên xe ngựa, lại đe dọa Thu Chi: “Thu Chi, chuyện hôm nay không được phép truyền ra ngoài đó, nếu để phụ mẫu biết ta lén chạy ra ngoài…”


Cao Vân Nguyệt vừa nói, vừa thản nhiên vén rèm lên, lại nhìn ra ngoài một lần nữa.


Nam tử trẻ tuổi mà nàng đưa khăn tay kia không đi xa, hắn nắm chặt chiếc khăn tay trắng trơn của nàng, thẫn thờ đứng cách đó không xa, trông vô cùng đau buồn.


Có lẽ vì uống nhiều quá, một cơn gió lạnh thổi qua, hắn loạng choạng nghiêng về một bên vài bước, suýt chút nữa khuỵu gối xuống đất.


Cao Vân Nguyệt bị ma xui quỷ khiến mà bước xuống xe ngựa, đi về phía hắn vài bước. Giữa màn đêm mờ ảo và mùi nồng nặc của pháo hoa vừa bắn còn sót lại, nàng chăm chú nhìn bóng dáng hắn.


Một số ký ức mà nàng tưởng chừng đã lãng quên, rõ ràng hiện lên trở lại.


Có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng không dám tin, sự tái ngộ của họ lại xảy ra trong hoàn cảnh như thế này.


Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Story Chương 129: Bích trâm du (1) – Ngoại truyện Cao Vân Nguyệt x Nhậm Thời Minh · Đêm tĩnh hoa rơi
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...