Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 128: Xuân giang nguyệt (3) – Ngoại truyện Diệp Lưu Xuân x Bạch Sa Đinh · Mây biếc chao nghiêng
Khi Bạch Sa Đinh vào ngục, tâm trạng hắn bình tĩnh đến lạ thường.
Hôm trước Diệp Lưu Xuân đến thăm, trong lòng hắn đã có linh cảm mơ hồ, chỉ là cả hai đều không lường trước được Thái tử ra tay nhanh đến thế. Hắn còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng nên làm gì thì thị vệ bắt người đã đến cửa phủ.
Vào đến Hình bộ đã có người tra tấn, cầm văn thư ép hắn thừa nhận.
“Ngươi viết… Trời sáng vào kinh … một đường như ánh sao rơi là có ý gì, chẳng lẽ không phải ám chỉ Hoàng trữ quân đức không xứng vị, nguyền rủa người như sao băng sa ngã hay sao?”
Roi quất lên lưng, có chút đau.
Bạch Sa Đinh rất muốn cười, những người trong Hình bộ thấy hắn cười, càng thêm giận dữ, đang định dùng thêm cực hình gì đó thì một người có vẻ là quản sự đến ngăn lại.
Người quản sự đó đưa hắn về phòng giam, thậm chí còn lén lút mang đến thuốc trị thương.
Bạch Sa Đinh chắp tay cảm ơn, giọng đứt quãng: “Đa tạ, đa tạ huynh đệ… không biết ngươi… họ tên là gì? Đợi ta ra khỏi ngục, nhất định sẽ báo đáp.”
Người đó cụp mày liếc mắt đáp: “Tiên sinh không cần khách sáo, tiểu nhân họ Hạ, từng được tiểu Châu đại nhân chiếu cố, nay báo đáp chút ân tình thôi, không cần cảm tạ… Nhưng những gì tiểu nhân làm được có hạn, tiên sinh vẫn nên sớm tìm cách, tự cứu mình khỏi hiểm cảnh thì hơn.”
“Ừm.” Bạch Sa Đinh nhắm mắt, mơ hồ đáp: “Tiểu Hạ huynh đệ, nếu ngươi, nếu ngươi có thể… làm ơn có thể giúp ta nhắn một câu cho Xuân nương tử ở Xuân Phong Hóa Vũ Lâu được không…”
“Cứ nói… bảo nàng ta cứng lòng một chút, tuyệt đối đừng đến thăm ta, ta, ta dù sao cũng là người có danh có tiếng ở Biện Đô, họ không dám giết ta đâu.”
Thật kỳ lạ, Bạch Sa Đinh từ nhỏ đã nghĩ mình là người tham sống sợ chết nhất, nhưng khi hắn thật sự nằm đây đầy thương tích, điều sợ hãi nhất trong lòng lại là Diệp Lưu Xuân sẽ làm ra chuyện gì đó không thể cứu vãn.
Châu Đàn đang ở Nhược Châu chưa trở lại triều, Ngải Địch Thanh tuy có thế lực lớn trong dân gian, nhưng chung quy cũng không cứu được hắn. Tô Triều Từ và Tống Thế Huyên ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, còn cả Thập Nhất huynh trưởng không đứng đắn của hắn…
Vì sao hắn lại vào ngục? Chẳng qua là Tống Thế Diễm biết Cao Vân Nguyệt đang trốn ở Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, lại không thể trực tiếp ra tay, bắt hắn để uy h**p Diệp Lưu Xuân giao người ra mà thôi.
Với tính cách của Tiểu Diệp Tử, dù có chết cũng chưa chắc đã bán đứng Cao Vân Nguyệt.
Giờ thêm hắn nữa, quả là tiến thoái lưỡng nan.
Nhưng vậy thì có sao đâu? Bạch Sa Đinh bình tĩnh nghĩ, nếu nàng giao Cao Vân Nguyệt ra, Cao Vân Nguyệt chắc chắn khó thoát khỏi cái chết, còn hắn… tội danh của án thơ Xuân Minh có thể lớn có thể nhỏ, thường là bị biếm trích lưu đày, hẳn là không nguy hiểm đến tính mạng… phải không?
Diệp Lưu Xuân là người thông minh, chắc chắn biết phải lựa chọn thế nào, huống hồ chuyện cũ giữa hai người – hắn biết, nàng chung quy vẫn hận hắn.
Năm xưa hắn hất tay áo bỏ đi, tức giận đến mức đi tìm bằng hữu uống rượu, hắn say mèm, than thở với bằng hữu: “Các ngươi nói, các ngươi nói xem, rốt cuộc trong lòng nữ tử đang nghĩ gì? Ta ngày ngày tính toán, lo lắng đủ điều, nàng lại không hiểu chuyện gì mà trút giận lên ta…”
Bằng hữu nhao nhao châm chọc: “Nhất định là Thập Tam lỡ lời nói sai gì đó, nếu không mỹ nhân sao lại vô cớ nổi giận?”
“Thập Tam ngươi vô tâm vô phế, còn không mau nghĩ xem, rốt cuộc đã nói gì với người ta!”
Bạch Sa Đinh ôm bầu rượu, mơ hồ nhớ lại: “Ta nói, ta nói là ta năm nay chuẩn bị đi thi cử, nhất định phải giành được công danh về, nếu không có công danh, làm sao cưới được thục nữ danh gia vọng tộc mà phụ thân muốn… Ta nếu không cố gắng, phụ thân sẽ không cho phép ta sau khi cưới thê còn nạp…”
Hắn suýt cắn lưỡi, nuốt hai chữ “tiện tịch” xuống, nói tiếp: “Sẽ không cho phép ta nạp nữ tử bình dân làm thiếp.”
Bạch Sa Đinh vừa dứt lời, người bằng hữu đang ôm cô nương bên cạnh liền cười lớn, cười đến mức đau cả bụng: “Thập Tam ơi là Thập Tam, đâu có ai dỗ dành người ta như ngươi.”
“Cũng không thể nói vậy, nữ tử bình dân có được sự ưu ái của Thập Tam thiếu gia đã không dễ dàng rồi, lẽ nào còn muốn si tâm vọng tưởng—”
“Các ngươi sao lại không biết dỗ dành người ta gì cả, Phương nương tử nói xem, nếu người trong lòng nàng nói với nàng những lời như vậy, nàng vui hay không vui?”
Phương nương tử là cô nương ở họa thuyền* trên sông Tần Hoài, nghe vậy không khỏi che miệng cười: “Triệu công tử nói đúng, chúng ta là nữ tử, đối với các lão gia đã có thê tử, con cái tự nhiên không nghĩ gì khác. Nhưng nếu gặp được các công tử trẻ tuổi tuấn tú như các vị đây, dù địa vị có thấp hèn đến đâu, cũng phải mơ mộng một chút chứ… Thập Tam nói thẳng thừng như vậy, sẽ làm người ta đau lòng đó.”
*Hoạ thuyền là những chiếc thuyền trang trí đẹp, lộng lẫy, thường dùng để thưởng ngoạn hoặc hát ca.
Không khí say sưa, Bạch Sa Đinh tỉnh táo được một thoáng trong men rượu nồng nặc, lẩm bẩm không thể tin được: “Ý của cô là… nàng… lẽ nào muốn gả cho ta làm thê tử?”
“Tên ngốc! Giờ ngươi mới hiểu ra sao!”
“Nói đi cũng phải nói lại, Thập Tam ngươi cần phải quản giáo một phen người tình của ngươi rồi, tính ra nhà ngươi là thế gia đứng đầu Kim Lăng chúng ta, ngươi lại là nam tử hiếm hoi trong dòng dõi đời này, đối với những nữ tử nghèo hèn này, đừng nói nạp thiếp, nâng làm thông phòng đã là cho thể diện lớn lắm rồi…”
“Tuổi trẻ mến thương cái đẹp là chuyện thường, nhưng Thập Tam ngươi quá ngây thơ rồi, cần phải cẩn thận đó, đừng để người ta lợi dụng gì, mà ngươi còn ngây ngốc không hay biết.”
“…”
Bạch Sa Đinh ngồi tại chỗ, hoàn toàn sững sờ.
Lời nói của mấy người này như núi chất bên tai, hỗn loạn cả một vùng, chữ nào hắn cũng nghe thấy, nhưng nhất thời không thể hiểu rõ ý nghĩa của chúng.
Nàng… hóa ra là muốn gả cho chàng làm thê tử, thế nên sau khi nghe những lời đó mới đột nhiên tức giận?
Nhưng, nhưng…
Một bàn tay mềm mại đặt lên vai chàng, Bạch Sa Đinh nghiêng mặt nhìn sang, là Phương nương tử đang phe phẩy quạt nhìn hắn.
Khuôn mặt luôn tươi cười của Phương nương tử mang biểu cảm phức tạp: “Thập Tam à…”
Bạch Sa Đinh nhìn quanh một lượt, mọi người hoặc đang uống rượu hò dô, hoặc đang cảm thán sôi nổi, không ai chú ý đến lời thì thầm của hai người họ.
Phương nương tử rót cho hắn một chén rượu, chợt thu lại nụ cười trên mặt, hắn chưa từng thấy nàng có vẻ mặt cô đơn và trống rỗng như vậy: “Trong mắt các ngài, nữ tử rốt cuộc là gì?”
Hắn ngây người một chút, còn chưa kịp trả lời, Phương nương tử đã nói tiếp: “Ngài tự thấy mình tình sâu nghĩa nặng với nàng ấy, phải không? Ngài nghĩ mình đã cố hết sức rồi, thấy mình không hổ thẹn với nàng ấy, cảm thấy một phen tính toán của mình bị phụ lòng, rất ấm ức trong lòng…”
“Nhưng mà, Thập Tam à… Nam tử, dù tự cho là đắm chìm trong tình yêu cũng luôn chú trọng những thứ thế tục này, thân phận, địa vị, tiền bạc tài sản, công danh lợi lộc, ngài biết ngài cần một khuê tú danh gia để trải đường cho tiền đồ của mình, cảm thấy ấy là lẽ đương nhiên, chưa từng nghĩ đến điều gì khác… Đương nhiên, nữ tử cũng phải lo trước lo sau, soi xét đối phương, nhưng nghe ngài nói, cô nương của ngài có lẽ căn bản không hề nghĩ đến những điều ấy.”
Bạch Sa Đinh ngẩn ngơ mân mê chén rượu trong tay, thẫn thờ lẩm bẩm: “Phải, trước đây ta tặng nàng bao nhiêu vàng ngọc châu báu, nàng đều hoàn toàn không để ý…”
“Nàng ấy nặng lòng với ngài, muốn gả cho ngài, không nghĩ đến thân phận của mình. Đó không phải vì nàng ấy quá ngu ngốc, mà bởi chân tình lún sâu, cố ý làm ngơ. Cho dù nàng ấy thân phận thấp hèn, trong mắt người đời là không xứng với ngài, ngay cả chính ngài cũng cảm thấy vậy, nhưng khi tình đến độ sâu nặng, ai mà không mơ một giấc mộng đời này kiếp này chỉ có duy mình đôi ta? Ta… rốt cuộc vẫn không nỡ nghe những người si tình ấy bị mắng là si tâm vọng tưởng.”
Bạch Sa Đinh mân mê những đường vân trên chén rượu trong tay, cảm thấy một nỗi đau u uất nghẹn lại trong ngực, nỗi đau này không mãnh liệt, nhưng vô cùng chua xót, hắn chưa từng trải qua cảm giác này.
Phương nương tử đứng dậy, vỗ vai hắn: “Thập Tam, ngài phải xem người ngài yêu mến, xem nữ tử là một con người, họ không phải vật phẩm của ngài, không thể mãi mãi thuận theo ý ngài, nghe theo sự sắp đặt của ngài. Không chỉ là nàng ấy mà cả vị thiên kim danh môn ngài sẽ cưới sau này, nàng ấy đã làm sai điều gì? Tại sao phải sống cả đời với người phu quân mà trong lòng đã không có mình từ trước cả khi gả qua đó?”
Nàng nói đến đây, có phần tự thương hại, Bạch Sa Đinh nâng chén kính nàng, giọng run rẩy: “Đúng, đúng, ta… ta trước đây…”
Phương nương tử uống cạn chén rượu của hắn, rồi lại nở nụ cười.
“Thập Tam cũng đừng tự trách mình, ngài là con cháu thế gia đại tộc, dù tính tình hoạt bát, chung quy vẫn là người được khuôn phép đó dạy dỗ. Nam tử mang hoài bão, theo đuổi những điều này không có gì đáng trách, ta chỉ sợ khuôn viện sâu thẳm ấy sẽ làm mòn hết sự chân thành của ngài đối với người mình yêu, tới khi hối hận cũng đã muộn rồi.”
Những lời nói này dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Bạch Sa Đinh ôm lấy song sắt, cười khổ nghĩ, năm xưa Phương nương tử nói không sai chút nào, thực ra từ lúc đó, hắn đã hối hận rồi.
Nhưng hắn còn chưa kịp nghĩ tiếp thì nghe thấy tiếng bước chân sột soạt sau song sắt, một đôi giày vải thêu hoa dẫm lên cỏ khô trên mặt đất, dừng lại trước mặt chàng.
Bạch Sa Đinh ngẩng đầu nhìn, thấy đôi mắt Diệp Lưu Xuân như vừa khóc.
Hắn lập tức vươn tay ra, muốn chạm vào mặt nàng, nhưng nàng đứng không đủ gần, hắn không với tới, ngón tay chỉ cách mặt nàng khoảng một tấc. Sau đó chậm rãi thu về.
Nghĩ kỹ lại, sau khi hai người quen nhau, những ngày vui vẻ luôn ít ỏi, những ngày ưu sầu lại nhiều hơn.
Ngoại trừ khoảng thời gian ngắn ngủi bên sông Tần Hoài sau khi nảy sinh tình cảm, hắn làm toàn những chuyện khiến nàng đau lòng.
Hắn giấu nàng ở ngoại trạch không danh phận, không dám nói với phụ thân. Hắn mặt không đổi sắc nói với nàng rằng mình sẽ cưới thục nữ danh giá, muốn nàng làm thiếp.
Khi hắn trở lại Biện Đô, vẫn không thể dứt bỏ chút tự kiêu trong lòng, lúc đầu là trốn tránh không dám gặp nàng. Sau này cuối cùng cũng lấy hết dũng khí, gặp rồi lại toàn nói những lời làm tổn thương nhau.
Hắn hận vẻ mây trôi nước chảy của nàng khi gặp lại, không dám hỏi nàng vì sao năm xưa dứt khoát rời đi, đầy gai góc mà trêu chọc nàng, cố gắng dùng sự đau khổ để chứng minh đi chứng minh lại bằng chứng của một tình yêu chân thật, phí hoài những cơ duyên và thời gian đáng lẽ ra nên bộc bạch nỗi lòng với nhau.
Diệp Lưu Xuân mắt đỏ hoe nhìn hắn, nhìn bàn tay hắn muốn chạm vào rồi lại rụt về, môi run run, nhưng không nói nên lời.
Bạch Sa Đinh cũng nhìn nàng chằm chằm nghĩ, hắn quá tự phụ, luôn cảm thấy tuổi xuân rất dài, niềm vui quá nhiều, luôn cảm thấy mình còn cơ hội, luôn cảm thấy có thời điểm tốt hơn để giải tỏa khúc mắc với nàng, luôn cảm thấy một ngày nào đó… có thể chứng minh lòng mình với nàng.
Nhưng hắn chỉ có một thân danh tiếng vấy bẩn, một chiếc mặt nạ lãng tử, xen lẫn với những hiểu lầm chồng chất, lời thật lòng nói ra, làm sao có thể hy vọng người khác tin tưởng?
Bạch Sa Đinh nhắm mắt lại, cảm thấy chưa bao giờ hối hận đến thế.
Hắn siết chặt song sắt lạnh lẽo, gọi nàng: “Tiểu Diệp Tử…”
Diệp Lưu Xuân lại không biết nỗi chua xót và hối hận trong lòng hắn, chỉ thấy bàn tay hắn đã rụt về kia.
Thế nên nàng không kiên nhẫn nghe hết lời hắn như thường lệ, mà trực tiếp cắt ngang: “Chàng có biết không—”
Bạch Sa Đinh chịu hình phạt, cũng không còn vẻ phong lưu tiêu sái thường ngày. Vẻ mặt trống rỗng, bàng hoàng và run rẩy này, nàng chưa từng thấy trên mặt hắn.
Hắn dường như nên mãi mãi là người tươi cười, phóng túng, tự tin. Xuất thân cao quý, tài hoa xuất chúng, có văn khí, có ngạo khí, tự nhiên phải có cốt cách văn nhân, tâm hồn tiên tử.
Hắn không nên là bộ dạng này.
Nàng nuốt xuống tất cả nỗi chua xót, nói tiếp: “… Thái tử muốn mạng chàng.”
Không đợi hắn phản ứng, nàng như sợ mình không nói tiếp được, vội vàng nói: “Ta đã lén tìm đệ đệ của Châu phu nhân, cùng tiểu Tô đại nhân và Ngải tiên sinh, nhờ họ đưa Cao cô nương và Nhậm công tử ra khỏi Biện Đô. Ngải tiên sinh phái người xử lý hậu sự, làm giả thi thể, chắc có thể lừa được Thái tử, tạm thời bảo đảm an toàn cho họ, còn về chàng…”
Diệp Lưu Xuân run rẩy khe khẽ, nhớ đến bàn tay đã rụt về kia, không khỏi nắm chặt song sắt để tựa vào, mãi mới gượng ra được một nụ cười: “Hắn ta muốn giết chàng, giết nhóm người này để lập uy cho mình, ta… e rằng không có mặt mũi lớn đến thế để cứu chàng.”
Thật kỳ lạ, Bạch Sa Đinh nghe tin mình sắp chết lại không hề sợ hãi đến vậy. Cảm giác đầu tiên dâng lên trong lòng là may mắn.
May mắn thay. May mắn thay… trước đây không, vừa nãy không nói ra câu đó. Nếu không hắn chết rồi, nàng phải làm sao?
Bạch Sa Đinh cố gắng giữ mình bình tĩnh, rủ mắt im lặng một lúc.
Khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa đã mang vẻ mặt hờ hững, bất cần thường thấy: “Ồ, nói như vậy, ta sắp phải chết rồi sao?”
Diệp Lưu Xuân rơm rớm nước mắt, nhưng không một giọt nào rơi xuống, nàng cố gượng cười như sợ để lộ sự yếu đuối: “Phải.”
“Vậy trước khi chết, chúng ta nói chuyện thật lòng đi.” Bạch Sa Đinh cách song sắt nhìn nàng, như trút hết sức lực từ từ trượt xuống ngồi dựa vào bức tường lạnh lẽo. “Có những lời, ta muốn nói với nàng từ rất lâu rồi, mãi không tìm được cơ hội thích hợp…”
“Thập Tam, ta có một câu hỏi muốn hỏi chàng.” Diệp Lưu Xuân cũng quỳ ngồi xuống trước mặt hắn, nàng cuối cùng đã không thể cười được nữa, đôi mắt đẹp đẽ cố chấp nhìn chằm chằm vào hắn, không chịu rời đi: “… Năm xưa ta rời Kim Lăng, chàng có hối hận không?”
Sau khi rời Kim Lăng, nàng chưa từng để lộ vẻ thê lương này trước bất kỳ ai. Câu hỏi này đã vương vấn trong lòng nàng rất lâu, đã ủ thành một cái gai độc lâu năm.
Bạch Sa Đinh thấy nàng như vậy, nhất thời đau lòng không chịu nổi, gần như không nói nên lời.
Hắn trấn tĩnh lại, không trả lời câu hỏi của nàng, chỉ nhẹ giọng hỏi ngược lại: “Năm xưa… ta vì nàng mà tính toán bấy lâu, nàng có từng cảm động hay không?”
“Ta không muốn tiếp tục chơi trò đoán ý với chàng nữa.” Diệp Lưu Xuân run giọng cắt ngang lời hắn: “Ta luôn tự nhủ, chỉ cần chàng mở miệng gọi ta một tiếng Tiểu Diệp Tử, ta sẽ hỏi câu hỏi này, nhưng chàng chưa từng gọi, cho đến tận hôm nay… Dù chàng có thương hại ta đi nữa cũng hãy vứt bỏ những chiếc mặt nạ giả dối này, nói ta nghe một câu thật lòng đi.”
“Không.” Bạch Sa Đinh đáp rất nhanh, không hề có chút do dự nào.
Nói chậm rồi, kiểu gì cũng lộ sơ hở, nàng thông minh như vậy, còn hiểu hắn hơn cả chính hắn, lỡ lời một chút sẽ khiến nàng đoán ra tâm tư, thua cả ván cờ.
“Ta chưa bao giờ hối hận.”
“Trong lòng nàng không rõ ràng sao, nàng thân phận thế nào, căn bản không thể gả cho ta. Những tính toán của ta đã là sự cố gắng lớn nhất ta có thể làm cho nàng rồi, còn nàng thì sao? Nàng chưa từng trân trọng ta dù chỉ một chút, chỉ ngây thơ mơ những giấc mộng không thực tế, nàng đã nghĩ cho ta chưa? Hà cớ gì phải bắt ta hối hận.”
Diệp Lưu Xuân chưa từng nghe thấy lời nào làm tổn thương hơn thế này, thậm chí không dám tin đây là lời Bạch Sa Đinh có thể nói ra.
Nàng ngẩn ngơ nhìn hắn, nước mắt không kiểm soát được rơi xuống. Dường như mọi chuyện còn tồi tệ hơn nàng tưởng tượng.
Bạch Sa Đinh không dám nhìn nàng, cúi đầu xuống, tê dại ép mình nói hết: “Nàng bỏ ta mà đi, rời khỏi Kim Lăng, lẽ nào lại nghĩ ta có một ngày sẽ hối hận sao? Nàng còn chưa từng cảm động, ta tại sao phải hối hận, những năm qua ta gặp quá nhiều nữ tử, những chuyện thời niên thiếu đó, căn bản không đáng nhắc tới…”
“Vậy nên chàng đến tìm ta…” Diệp Lưu Xuân nắm chặt song sắt lạnh lẽo, cảm thấy trời đất quay cuồng. “… Không phải vì… chàng hối hận, mà là muốn…”
“Phải.” Bạch Sa Đinh dứt khoát thừa nhận: “Ta chính là muốn trả thù nàng! Ta muốn xem nàng có còn tình cũ khó dứt, không thể thoát ra khỏi ta không, trên đời này có quá nhiều người yêu thích ta, người phụ lòng ta chỉ có mình nàng, Lưu Xuân… chẳng lẽ nàng không nên cảm thấy vinh dự sao?”
Diệp Lưu Xuân vươn tay, muốn cách song sắt nắm lấy tay hắn, hắn theo bản năng rụt lại, tránh né cái chạm của nàng.
“Ta chỉ muốn nghe một câu thật lòng của chàng mà thôi!”
“Đây chính là lời thật lòng!”
Giữa hai người đột nhiên chìm vào một khoảng lặng chết chóc.
Không biết qua bao lâu, Diệp Lưu Xuân khẽ cười một tiếng.
“Những lời này… chàng nên nói từ lần đầu tiên đến tìm ta rồi, nếu lúc đó chàng nói, chẳng phải đã có thể toại nguyện nhìn thấy ta thất thố, đau đớn đến tê tâm liệt phế mà đuổi chàng ra khỏi cửa sao?”
“Khi đó chàng hẳn sẽ rất đắc ý, ta biết thân phận mình thấp hèn, ngay cả điều cầu xin cũng không dám mở lời, hà cớ gì phải phiền chàng viết một bài thơ đến sỉ nhục ta? Những ngày này ta luôn tự lừa dối mình, lừa dối mình là do ta không chịu nhún nhường đã trách lầm chàng, hóa ra… chàng còn độc ác hơn ta nghĩ nhiều.”
Mắt nàng hằn lên màu đỏ vì hận, nhưng không rơi lệ nữa, chỉ móc ra chiếc kết đồng tâm đã mang theo bên mình bấy lâu.
Chiếc kết đồng tâm tết đã lâu ngày, các cạnh được mài mòn trơn bóng, nhưng được bảo quản cẩn thận, không hề hư hỏng.
Nàng nắm chặt chiếc kết đồng tâm đó, từng chữ từng chữ nói: “Ta hỏi lại lần nữa, những gì chàng vừa nói đều là những lời chàng muốn nói trong lòng sao? Tuyệt đối không… lừa dối? Nếu chàng đáp phải, dù là lời nói dối, ta cũng sẽ xem là thật.”
Bạch Sa Đinh nghiến răng nói: “Phải.”
Cứ như vậy đi, hận hắn rồi nghe tin hắn chết, tuyệt đối là một chuyện tốt, những ngày này vô số lần nửa đêm hắn nghe nàng nói mớ, nói rằng đợi đến khi già yếu, tuyệt đối không để người yêu nhìn thấy dung nhan tàn tạ trong gương đồng.
Từ khi hắn quen nàng, nàng dường như vẫn luôn thuần khiết, nhiệt liệt như vậy, có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng không biết trong tính cách mình có sự tự hủy diệt như thiêu thân lao vào lửa.
Tình yêu nhất định phải sâu sắc nhất, tình cảm nhất định phải nồng nàn nhất, không thể qua loa, không thể chia sẻ, nếu không, thà vứt bỏ hoàn toàn, thà từ biệt để kết thúc.
Nếu hắn không nhận tội, sau khi chết đi, nàng còn có thể sống một mình sao?
Bạch Sa Đinh cúi mình nghĩ, cảm nhận một cảm giác đau nhói sắc bén truyền đến trong lòng, bị đánh bằng ván, bị quất bằng roi, còn không bằng một phần vạn của nỗi đau này.
Hắn còn chưa kịp phản ứng, Diệp Lưu Xuân đã đứng dậy.
Chiếc kết đồng tâm bị nàng nhẹ nhàng ném xuống, rơi xuống trước người hắn.
“… Trả lại chàng.”
“Chàng yên tâm, sau khi chàng chết, ta tuyệt đối sẽ không đau lòng, ngay cả một giọt nước mắt cũng không rơi, kiếp sau… ta sẽ thắp hương cầu nguyện, tuyệt đối không bao giờ gặp lại chàng nữa.”
Đợi đến khi tiếng bước chân của nàng hoàn toàn biến mất trong ngục tối, Bạch Sa Đinh mới hoàn hồn từ sự tĩnh lặng như bị g**t ch*t, chậm rãi nắm lấy chiếc kết đồng tâm nàng trả lại trong tay.
Hắn áp chiếc đồng tâm kết vào ngực, muốn gào khóc, nhưng không phát ra tiếng.
Nửa tháng trước, hắn và Bách Ảnh uống rượu say, cuối cùng hạ quyết tâm muốn bắt đầu lại với nàng. Hắn tham gia thi cử, mua nhà, vui mừng nói với tất cả người hầu, đợi sau khi chính thức thụ quan không lâu sẽ rước về một nữ chủ nhân.
Hắn lẽ ra phải có được người yêu thuần khiết nhất.
Giống như những gì được viết trong từ khúc của những đôi trai gái si tình oán hận xưa nay, chàng nên cùng người yêu đàn sắt hòa minh, cử án tề mi, sống những ngày tháng ngọt ngào bình yên, giống như những ngày ở ngoại trạch Kim Lăng năm ấy.
Chỉ vì sự do dự, chần chừ và sự kiêu ngạo không bao giờ buông bỏ của hắn mà nay lỡ mất một khoảnh khắc, chẳng còn gì nữa.
Bạch Sa Đinh nhớ lại ngày hắn trở về ngoại trạch Kim Lăng năm đó, người hầu cúi đầu quét dọn, im lặng không nói. Hắn mình đầy thương tích, loạng choạng chạy đến hậu viện, mùi hương hoa mai đã phai nhạt không còn ngửi thấy nữa, gió thổi qua khung cửa sổ chạm hoa chưa đóng.
Lạnh lẽo tĩnh mịch, trống rỗng không còn gì.
Bàn tay thiếu nữ v**t v* gương mặt thiếu niên, sau đó họ quay lưng đi trưởng thành, xa cách đã lâu, câu chuyện về tài tử giai nhân quá nhiều, quá tầm thường, không phải sinh ly thì cũng là tử biệt.
Nhưng hắn lại không ngờ mình không chết.
Chỉ khoảng ba bốn ngày sau, người của vị họ Hạ trong Hình bộ đã từng chiếu cố hắn tự mình đến thả hắn ra khỏi ngục.
Bạch Sa Đinh tưởng rằng hắn đến tiễn chàng một đoạn, không ngờ Hạ Tam lại dẫn chàng đi ra từ nội ngục Hình bộ quanh co phức tạp, giao cho hai thị vệ mang đao ở hậu đường.
Bạch Sa Đinh không hiểu ý: “Tiểu Hạ đại nhân…”
Hạ Tam hắng giọng, nghiêm nghị nói: “Thái tử có khẩu dụ: Án thơ Xuân Minh liên quan đến nhiều người bất kính triều đình, nhưng cô không muốn vấy máu giới văn nhân, đặc biệt mở một lối thoát, biếm trích mọi người đến Lĩnh Nam, suốt đời không được trở về triều.’”
Nói xong, hắn nhìn Bạch Sa Đinh với vẻ mặt phức tạp: “Bạch đại nhân, ngài khấu đầu tạ ơn đi.”
Xung quanh không có người nào khác, Bạch Sa Đinh không thể tin được hỏi: “Hắn… không giết ta?”
Hạ Tam lắc đầu, nháy mắt một cái, hai thị vệ mang đao kia liền cúi mắt lui xuống.
Thấy họ đã ra khỏi hậu đường, Hạ Tam mới lấy từ trong lòng ra một phong thiếp hoa đưa cho hắn: “Ta theo lời đại nhân đi tìm Xuân nương tử, nàng ấy có một bức thư dặn ta đợi ngài ra khỏi ngục thì giao cho ngài.”
Bạch Sa Đinh đột nhiên dấy lên một cảm giác bất an mãnh liệt.
Hắn vội vã mở phong thiếp hoa, vừa nhìn thấy một câu đã cảm thấy một luồng khí tanh sặc mùi máu mạnh mẽ trào lên cổ họng, dường như có người đang siết chặt cổ hắn trong khoảng không.Chàng đã long đong mấy nẻo,
Xin đừng trách thiếp chia ly…
Năm sau hoa nở giữa trời,
Là khi trăng tròn của thiếp. — Tít dịch thơ.
*Trăng tròn thường tượng trưng cho sự viên mãn, hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng trong bối cảnh bi kịch chia ly này, nó có thể mang ý nghĩa sâu xa rằng người nữ đã kết hôn/yên bề gia thất với người khác để có một cuộc sống viên mãn.
Hạ Tam nhìn hắn, có chút thương hại nói: “Xuân nương tử là nữ tử phong trần, lần này vào phủ Thái tử, tuy làm thị thiếp nhưng bệ hạ bệnh nặng, điện hạ giám quốc, ngày sau điện hạ lên ngôi, nàng ấy có thể một bước trở thành hoàng thân quý tộc rồi… Đây là lẽ thường tình, tiên sinh cũng… không cần quá đau buồn.”
“Thị… thiếp?”
Với tính cách của nàng, sao có thể cam tâm tình nguyện đi làm thị thiếp cho người khác? Dẫu cho là là hoàng thân quốc thích, dù là thiên hoàng quý trụ!
Bạch Sa Đinh suy nghĩ một chút liền hiểu rõ nguyên nhân kết quả, tay chân hắn lạnh buốt, lặp lại hai chữ đó vài lần, cười quái dị thành tiếng.
Hắn cười ngày càng lớn, cười càng lúc càng tuyệt vọng: “Ha ha ha ha… Bạch Thập Tam ơi là Bạch Thập Tam, hóa ra ngươi mới là kẻ… vô tâm vô tính nhất trên đời này!”
Hạ Tam đang kinh ngạc thì thấy Bạch Sa Đinh đang cười đột nhiên phun ra một ngụm máu.
“Thập Tam tiên sinh!”
Máu bắn lên tấm bình phong luôn trống rỗng ở hậu đường Hình bộ kể từ khi Châu Đàn rời đi, vết máu loang ra giống như những đóa mai đỏ nở rộ trên nền tuyết trắng, tanh nồng nhức mắt, đẹp đến xé lòng.
—
Lần thứ hai Diệp Lưu Xuân gặp lại Bạch Sa Đinh, triều đại đã đổi chủ.
Khúc Du trốn thoát khỏi cung, kiên quyết muốn dẫn nàng đi cùng, nhưng thực ra lòng nàng đã nguội lạnh, sớm đã không còn bận tâm ở nơi nào.
Tống Thế Diễm đã bị đè nén nhiều năm, bên ngoài không lộ rõ, khi nàng thực sự vào phủ mới phát hiện hắn ta còn đáng sợ hơn nàng tưởng rất nhiều.
Một tham vọng tàn nhẫn tràn trề. May mắn thay nàng cũng không phải là nữ tử tam trinh cửu liệt* cổ hủ gì, cũng không có cái gọi là khí tiết và phong cốt của văn nhân, nếu có thể khiến mình dễ chịu hơn một chút, nàng không ngại khúm núm, trái ý mà lấy lòng Tống Thế Diễm.
*Tam trinh cửu liệt là chuẩn mực đạo đức, phẩm hạnh cao đẹp mà xã hội phong kiến yêu cầu ở phụ nữ, bao gồm sự trong trắng, đức hạnh, nhân phẩm và nhiều phẩm chất khác.
Thái tử ép nàng gảy đàn cho hắn ta trên giường, trong phòng tràn ngập mùi hương nồng đậm. Hắn ta bóp cằm nàng, nhìn nàng như đang đánh giá một món đồ vật.
“Lưu Xuân, nàng có biết vì sao cô nhất định phải đưa nàng vào phủ không?”
Nửa mơ nửa tỉnh, nàng nghe thấy Tống Thế Diễm hỏi như vậy.
“Cô quen nàng đã lâu, người ta đều nói gái lầu xanh vô tình, nhưng Lưu Xuân nàng lại quá mềm lòng… Rõ ràng là hồng bài nổi tiếng Biện Đô không đếm xuể, thế nhưng khi tựa nghiêng bên cửa sổ nghe khúc lại có thể lộ ra thần sắc như vậy.”
Nàng nghĩ rất lâu, mới nhớ ra Tống Thế Diễm hẳn là đang nói tới lúc nàng bồi yến ở Phàn Lâu, lần đầu tiên nghe khúc hát của Bạch Sa Đinh.
Tống Thế Diễm dường như rất thích quan sát những biểu cảm nhỏ nhặt trên khuôn mặt nữ tử. Diệp Lưu Xuân nghĩ, trước đây hắn cũng từng nói với nàng, sự khác biệt nho nhỏ của hắn ta đối với Khúc Du đều bắt nguồn từ ngày đầu tiên gặp nàng ấy.
Ngày đó nàng theo lời nhờ cậy của Yên Vô Bằng và Cốc Hương Hủy, mời Thái tử đến Phàn Lâu nghe khúc của mình, án rơi lầu xảy ra, trên đài thấm đẫm máu tươi của nữ tử, hắn không hề động lòng nhưng lại nhìn thấy Khúc Du ở lầu đối diện.
Mỹ nhân đa tình, trong cơn kinh hoàng vô thức rơi một giọt nước mắt thương cảm. Tim hắn ta rung động, kinh ngạc như gặp tiên nhân.
Cũng như lúc đó, nàng lơ đãng gảy sai hai nốt nhạc, hoàn toàn không chú ý đến Tống Thế Diễm đang nhìn chằm chằm nàng một cách trắng trợn phía đối diện, nhìn rõ sự thương cảm thoáng qua của nàng.
“Nghe nói… Tổ phụ và Triệu quý phi năm đó tình cảm rất sâu đậm, nhưng cô chưa từng thấy. Phụ hoàng là người ph*ng đ*ng, hoàn toàn không biết cách yêu một người, cô cũng không biết, nên cô… thích nhất những màn người có tình chia ly.”
Hắn ta vươn tay ôm lấy nàng, cười tủm tỉm: “Giờ xem ra, Thập Tam lang của nàng cũng chỉ đến thế, nàng cũng chỉ đến thế, những tình cảm này, chung quy đều vô dụng. Lưu Xuân, vứt bỏ hết đi, khi cô lên ngôi rồi sẽ cho nàng một danh phận thật tốt.”
Diệp Lưu Xuân ngoan ngoãn gật đầu, chủ động ôm chặt lấy hắn ta.
Trong lòng lại có chút ghê tởm, đồng thời lại có chút thương hại hắn ta một cách cao ngạo.
Tống Thế Diễm có lẽ cả đời chưa từng được ai yêu bằng cả tấm lòng, sao có thể biết… những tình cảm phức tạp này xa vời, nó không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Ngay cả những biểu cảm nhỏ nhặt trên mặt cũng không thể bộc lộ hết sự quấn quýt của nhân gian.
Khúc Du không thể trốn thoát khỏi hoàng thành, trước khi đến Lâm An, nàng đứng ngồi không yên, nhiều lần bàn bạc với Châu Dương, muốn hắn đưa nàng quay lại đổi Khúc Du về.
Nhưng đó chỉ là lời nói con trẻ, Tống Thế Diễm hứng thú với Khúc Du lớn hơn với nàng, nàng biết rõ, chỉ là Châu Đàn có ân cứu mạng với nàng, Khúc Du là bằng hữu của nàng, nàng bất lực, cảm thấy khó chịu hơn cả cái chết.
May mắn thay ở Lâm An, nàng gặp lại Cao Vân Nguyệt còn sống.
Cao Vân Nguyệt từ sau khi gia môn xảy ra biến cố vẫn luôn thần trí mơ hồ. Diệp Lưu Xuân thương xót vô cùng, ngày ngày chăm sóc nàng ấy, điều chế thuốc chữa trị vết sẹo trên mặt nàng, cùng nàng học cách kinh doanh tính toán, tìm lại một chút hy vọng sống.
Sau khi Tống Thế Huyên đăng cơ, nàng và Cao Vân Nguyệt cùng trở về Biện Đô, tạm trú tại địa bàn của Ngải Địch Thanh.
Bạch Sa Đinh được triệu về triều, không ngừng nghỉ chạy đến dưới lầu gác tìm nàng.
Nàng không muốn xuống lầu, bảo Cao Vân Nguyệt xuống đuổi người đi, nhưng Bạch Sa Đinh không chịu đi, cho đến khi nàng không thể nhịn được nữa phải ra gặp.
Diệp Lưu Xuân vô cùng bình tĩnh nhìn hắn, nàng kinh ngạc phát hiện, hóa ra những tình cảm nồng nhiệt kia đột ngột biến mất, cũng không phải là chuyện khó chấp nhận.
“Ta tưởng giữa chúng ta đã không còn gì để nói.”
“Sao lại như vậy?”
Bạch Sa Đinh gầy đi một chặp, khuôn mặt vốn luôn rạng rỡ so với trước đây có thêm vài phần nhợt nhạt và tiều tụy, nhưng hắn vẫn cầm chiếc quạt ‘ngàn đời phong lưu’ ka, ánh mắt sáng ngời như thể mọi bất hòa đều chưa từng xảy ra.
Diệp Lưu Xuân không muốn tiếp lời hăn, chỉ bình tĩnh hỏi: “Vậy hôm nay ngài đến—”
“Ta đến để cầu hôn nàng.” Bạch Sa Đinh cũng vô cùng bình tĩnh trả lời, hắn dùng cán quạt gõ hai cái lên cánh tay, phía sau như biến ảo xuất hiện một nhóm gia đinh khiêng hòm rương sính lễ và canh thiếp.
“Sính lễ và canh thiếp ta đều đã chuẩn bị xong, nếu nàng đồng ý, ngày mai ta sẽ đi xin ân chỉ của bệ hạ.”
“Bạch đại nhân.” Diệp Lưu Xuân day day trán, suýt chút nữa bị hắn chọc cười: “Ngài đang thương hại ta sao? Ta không thấy mình có gì đáng thương hại, mọi lựa chọn đều do chính ta làm, bao gồm…”
Nàng ngừng lại, không nói tiếp: “Là ta cố chấp muốn cứu Cao cô nương, Thái tử muốn cũng là ta, án thơ Xuân Minh… ngài bị liên lụy bởi ta, ta cứu ngài ra, chỉ là không muốn mắc nợ ngài, thế nên ngài không cần cảm thấy có lỗi với ta.”
Bạch Sa Đinh nghe xong những lời này, vẻ mặt không hề thay đổi, ngay cả lông mày cũng không động đậy.
“Ta biết!” Hắn nhẹ nhàng nói: “Ta đến cầu hôn chỉ vì ta thích nàng mà thôi.”
Diệp Lưu Xuân sững sờ, nhanh chóng phản bác: “Bạch đại nhân, tình cảm của ngài… nữ tử trên đại lộ sông Biện nào ai chưa từng nghe qua? Ngài e là chính mình còn không phân biệt được…”
“Ta phân biệt được!”
“Chúng ta đi đến bước này, chắc chắn không thể quay đầu lại.”
“Không thể quay đầu lại thì không quay đầu lại, nàng ngẩng đầu lên…”
Diệp Lưu Xuân cuối cùng cũng nhìn về phía hắn lần nữa.
Bạch Sa Đinh phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay, cười: “… Chẳng phải giờ cũng nhìn thấy ta rồi sao?
—
Từ đó về sau, ngày nào hắn cũng đến.
Ngày nắng thì đứng dưới nắng lớn, ngày mưa gió thì che một chiếc ô giấy dầu ngả vàng. Diệp Lưu Xuân tựa bên cửa sổ, không cẩn thận ngủ thiếp đi, mơ thấy những ngày cuối cùng ở ngoại trạch của hắn năm xưa. Nàng ngóng trông mãi, nhưng ngoài khung cửa sổ chạm hoa luôn trống rỗng.
Sau đó nàng mở mắt ra, nhìn thấy bóng dáng vẫn luôn chờ đợi dưới lầu gác.
Cứ ngỡ đã cách một đời.
Ban đầu Khúc Du đến thăm nàng, thường châm biếm Bạch Sa Đinh, sau này đến nàng ấy cũng không nói nên lời.
Cuối xuân năm Trọng Cảnh thứ nhất, Diệp Lưu Xuân mềm lòng đồng ý lời cầu hôn của Bạch Sa Đinh.
Hôn kỳ định vào tháng sáu, Tống Thế Huyên đích thân viết hai chữ Xuân Phong tặng nàng, phố lớn ngõ nhỏ đều biết chuyện, lại thêm một trận lời đồn đại xôn xao.
Khúc Du cài trâm vàng cho nàng, cười nói: “Ta chúc Xuân tỷ tỷ và Thập Tam tiên sinh bách niên giai lão.”
Nàng nhìn vào gương đồng cười khổ một tiếng, không cẩn thận nói ra lời thật lòng: “Ta trước đây cũng chưa từng nghĩ sẽ bách niên giai lão với ngài ấy.”
Thực ra vẫn là nói dối, vốn dĩ phải là: Ta từ trước đến giờ chưa từng nghĩ sẽ bách niên giai lão với ngài ấy.
Lãng tử quay đầu lòng chưa chết, nhưng lòng nàng đã chết rồi, dù có được thứ mình mong muốn nhất trước đây, nhưng đâu còn ý nghĩa gì nữa?
Đêm tân hôn, Bạch Sa Đinh uống hơi nhiều.
Bước chân hắn say tuý luý xông vào phòng tân hôn, thấy Diệp Lưu Xuân đã gỡ bỏ trâm cài vòng vàng của lễ cưới, đang ngồi ngay ngắn trên giường, ngay cả chiếc quạt tròn che mặt cũng không biết đã vứt đi đâu.
Nàng thấy hắn bước vào, ngồi yên không động đậy, ngay cả mí mắt cũng không buồn nhấc lên.
Hắn không đứng vững, quỳ xuống bên chân nàng: “Lưu Xuân…”
Diệp Lưu Xuân chống tay quay mặt nhìn hắn: “Hửm?”
Bạch Sa Đinh nhìn khuôn mặt mà khiến hắn hối hận vô cùng, ngày đêm nhung nhớ, muốn ôm lấy nàng như vô số lần trước đây mà trao nụ hôn.
Diệp Lưu Xuân lại hơi nghiêng đầu, tránh né cái chạm của hắn.
“Bạch đại nhân, ta đã đồng ý lời cầu hôn của ngài, nhưng chúng ta… dường như vẫn chưa quen thân đến mức ấy phải không?”
Nàng cười một cách ngây thơ nhưng tàn nhẫn, nhắc lại lời hắn: “Chính ngài nói muốn ta gả cho ngài, quên đi mọi chuyện trước đây, bắt đầu lại từ đầu, phải không? Bắt đầu lại từ đầu, ngài cưới chính thê, trong đêm tân hôn nên có hành động gì?”
Bạch Sa Đinh há miệng, men rượu lan tỏa giữa hai người, hắn khó khăn lắm mới định thần lại được, khàn giọng nói: “Phu nhân… có lễ, ta có thể… dời chiếc quạt của nàng đi không?”
Diệp Lưu Xuân khoát tay hai cái, dời chiếc quạt tròn không tồn tại trong tay nàng đi, nói: “Được thôi.”
Hắn vịn góc bàn đứng dậy, nghiêm túc hỏi: “Ta tên là… Bạch Sa Đinh, ‘cát trắng triền sông, trắng đến mờ’ chính là tên ta. Ta đứng thứ mười ba trong nhà, mọi người đều gọi ta… Thập Tam lang.”
Diệp Lưu Xuân nhìn hắn, trong đôi mắt đẹp đẽ đầy ý cười, không biết đang nghĩ gì: “Ồ, Thập Tam lang… nghe nói danh tiếng ngài không được tốt lắm, hoa phường liễu hẻm thành Biện Đô này, chỗ nào cũng có cô nương ngài quen. Hầy, điều này phải làm sao đây? Ta cũng sẽ… chê bẩn.”
Bạch Sa Đinh lùi lại một bước, vịn khung cửa sổ mới đứng vững, hắn mở cửa sổ, gió lạnh thổi qua một lúc hắn mới mở miệng nói: “Phu nhân không muốn, vậy ta… sẽ ngủ cạnh dưới giường phu nhân… được không?”
Hắn tìm chăn đệm trong tủ, hình như là đã chuẩn bị sẵn từ trước, đợi đến khi Diệp Lưu Xuân nhắm mắt trên giường, vẫn cảm thấy hơi bất ngờ.
Sau đó nàng nghe thấy giọng hắn từ ngoài tấm rèm truyền đến.
“Phu nhân có thể… nhìn ta một cái trước khi ngủ không?”
Diệp Lưu Xuân như sợ làm rối loạn tâm trí mình, quay lưng nằm xuống, quyết không nói chuyện với hắn nữa.
Cuộc sống dường như quay trở lại những ngày đầu tiên hắn trở về Biện Đô tìm nàng, chỉ là lần này vai trò của nàng đã thay đổi.
—
Mãi cho đến một tháng sau, Bạch Sa Đinh mới nắm được tay nàng, Diệp Lưu Xuân nhìn vẻ vui sướng cẩn thận như mối tình đầu của thiếu niên đó, lòng châm chọc, nhưng không cười nổi.
Họ hiểu nhau đến thế, đã đi đến bước này rồi, tại sao còn phải giả vờ như vậy?
Ban đầu nàng nhượng bộ gả cho hắn, cũng chỉ là tò mò khi nào hắn mới chán cái trò giả dối này.
Không ngờ hắn lại vui vẻ chìm đắm mãi không hề biết mệt.
Nhưng nàng thực sự đã chán ngấy những lời thăm dò qua lại này, cũng không dám tin vào tấm lòng chân thật nay lấy lại của đối phương, chi bằng vứt bỏ hoàn toàn.
Nàng nói với hắn rằng mình muốn đi ngắm nhìn biên cảnh Tây Bắc, cũng là ý muốn hai người không gặp nhau để tránh sinh ra chán ghét.
Vừa lúc triều đình sóng gió hỗn loạn, nàng không ngờ, ngày thứ hai sau khi nói câu đó, Bạch Sa Đinh liền dâng sớ xin từ quan, bắt đầu chuẩn bị hành lý cho nàng.
Hai người chuyển dời đến Nhược Châu, ngắm cảnh mặt trời mọc và rồi lặn trên tường thành ngút cao.
Cũng cùng ngau quay về Lâm An, Túy Hồng Lâu đã đổ nát, trên nền đất cũ xây một tửu lâu mới, không còn sót lại chút dấu vết nào.
Trước bia mộ cũ của mẫu thân, nàng im lặng quỳ ở đó rất lâu.
Bạch Sa Đinh dần phát hiện, hóa ra Diệp Lưu Xuân là người không thích nói chuyện, nếu hắn không chủ động, nàng thậm chí có thể cả ngày lẫn đêm không nói một lời, dù chỉ là nhìn mây cuộn mây tan trên bầu trời, nàng cũng không thấy chán.
Bạch Sa Đinh có cơ hội đến gần nàng, vẫn không dám hành động bừa bãi, suy nghĩ hồi lâu, chỉ nhẹ nhàng mở lời: “Nàng có muốn… về Kim Lăng không? Phụ thân và ngoại tổ phụ của ta… muốn gặp nàng.”
Ngoài dự đoán của hắn, Diệp Lưu Xuân suy nghĩ một lát rồi đồng ý.
Trước khi vào tổ trạch của Bạch gia, Diệp Lưu Xuân ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu cao lớn đó nghĩ, không biết người nhà Bạch gia sẽ nhìn nàng thế nào, nhìn người kỹ nữ được Bạch Sa Đinh cưới vào cửa này thế nào?
Nhưng mọi chuyện đều không xảy ra, không ai nói thêm lời nào.
Hắn thuận lợi đưa nàng bái tổ từ đường, xin người thêm tên nàng vào gia phả.
Trên từ đường đầy ắp ánh nến, nàng vịn ngưỡng cửa bước vào, cảm thấy mình như đang nằm mơ.
Bạch Sa Đinh bị phụ thân gọi đi dạy dỗ, nàng quỳ trong từ đường thẫn thờ, chợt nghe thấy một tiếng ho nhẹ.
Nàng quay đầu lại thì thấy lão thái gia nhà họ Bạch.
Đây là tổ phụ của Bạch Sa Đinh, cũng là ngoại tổ phụ của Châu Đàn, nàng cụp mắt hành lễ, không nhiều lời.
Vị lão thái gia lại cười ha hả phẩy tay, bảo nàng đứng dậy.
“Thập Tam lang tức phụ, con… không cần lo lắng, ta đã nghe qua tên con từ rất rất nhiều năm trước rồi.”
Diệp Lưu Xuân mãi sau mới nhận ra, kinh ngạc hỏi: “Sao ạ?”
Lão thái gia vuốt râu, nhẹ nhàng hồi tưởng: “Lúc đó Thập Tam lang mới mấy tuổi? Mười bảy, hay mười tám? Vừa ra khỏi thư viện Xuân Thâm, chưa thi cử gì, là cái tuổi ngông cuồng nhất, trai tráng lớn nhỏ trong thành Kim Lăng, không có ai xuất sắc hơn nó.”
Lão thái gia dường như rất yêu thương đứa cháu hoang đàng này, vừa nhớ lại, vừa cười vỗ vai nàng: “Nó từ nhỏ đã thông minh tuyệt đỉnh, năm tuổi bắt đầu đi học, thuộc lòng kinh sử, xuất khẩu thành chương, mười hai tuổi đã được phu tử gọi là đại tài… Cũng chính vì vậy, mới nuôi dưỡng cái tính ngông nghênh vô lo đó. Trước đây ta nhìn nó, luôn cảm thấy lo lắng, nếu không có người quản thúc, e rằng sẽ gặp họa lớn.”
Diệp Lưu Xuân khẽ “vâng” một tiếng, Bạch lão thái gia thở dài, đột nhiên nhìn nàng: “Cho đến cái năm con rời khỏi Kim Lăng.”
Lão thái gia… đã biết nàng từ lúc nàng rời khỏi Kim Lăng sao?
“Năm đó… Thập Tam lang có một ngày uống rượu say bí tỉ, đột nhiên về nhà cầu xin phụ thân nó, phụ thân nó từ nhỏ đến lớn đối với nó không có gì không đáp ứng, nghe nó nói muốn giúp nữ tử lầu xanh thoát khỏi thân phận tiện tịch cũng không nổi giận, sau đó nó nói… muốn cưới con làm chính thê.”
Trong đầu Diệp Lưu Xuân “bùm” lên một tiếng, cả người sững sờ.
“Phụ thân nó nghĩ nó uống rượu hỏng đầu rồi, nhốt nó vào từ đường, ai ngờ ngày hôm sau tỉnh rượu, nó cũng không đổi ý. Ha ha, Thập Tam lang tức phụ, con đừng trách phụ thân nó, Bạch gia chúng ta luôn dạy con cháu đoan chính giữ lễ, nhưng lần nào cũng thất sách. Con gái ta bỏ nhà theo người đến biên cương, theo gia pháp bị đuổi khỏi cửa, Thập Nhất lang từ nhỏ không nghe lời cũng bỏ đi, dạy dỗ thực sự không có tác dụng… Nhà ta khó khăn lắm mới dạy được một nhân vật như Thập Tam lang, phụ thân nó vốn kỳ vọng nó đăng các bái tướng, trở thành danh thần một thời.”
“Ta khuyên không được phụ thân nó, Thập Tam lang bị nhốt trong từ đường mấy ngày, ngày nào cũng bị đánh. Phụ thân nó lúc đó bị nó làm cho tức điên rồi, không màng gì cả. Dù sao Thập Tam lang trước đây thực sự rất nghe lời phụ thân nó… Sau khi bị đánh vài ngày, Thập Tam lang tìm cơ hội, đâm đầu vào cột.”
Diệp Lưu Xuân sợ hãi run lên, nhưng ông lại trấn an nàng: “Không sao, không sao, đứa trẻ này nhiều mưu mẹo nhất, sao có thể thực sự để mình chết được? Nó chỉ tự đâm đầu vào xong ngất xỉu, nhân lúc trong phủ hỗn loạn vì mời đại phu, chui lỗ chó chạy mất.”
Đó là… ngày bao nhiêu? Trong lúc nàng chờ đợi bên khung cửa sổ, hóa ra… hắn đang chịu đựng sự hành hạ như vậy?
“Chuyện sau này, con cũng đều biết rồi.” Thái lão gia thở dài: “Nó có sản nghiệp bên ngoài, có lẽ ban đầu muốn trực tiếp đưa con rời khỏi Kim Lăng, nhưng con lại bỏ đi, nó thân mình đầy máu, thất hồn lạc phách về nhà, đối diện bị phụ thân nó đánh cho một bạt tai, khoảng thời gian đó, nó như phát điên, gặp ai cũng đánh nhau, làm cả nhà trên dưới gà bay chó sủa… Sau khi dưỡng thương xong, nó để lại một phong thư cho lão già này, nói muốn đến Biện Đô nương nhờ Thập Nhất ca của nó, rồi cứ thế bỏ đi.”
Nghĩ đến đây, lão thái gia liên tục lắc đầu: “Ta đã nói với phụ thân nó là đừng ép con, đừng ép con trẻ, nhưng phụ thân nó nhất quyết không nghe! Giờ thì hay rồi, không phải phụ thân nó không đồng ý cho nó cưới nữ tử lầu xanh vào cửa sao, Thập Tam lang dứt khoát chạy thẳng đến phường hoa liễu hẻm mà ở, ngày ngày ngâm thơ đối đáp, thậm chí còn truyền về Kim Lăng, những bài thơ đó nó viết ra… làm phụ thân nó tức đến mức râu ria dựng đứng, mắt trợn ngược.”
“Cứ thế trôi qua hai năm, phụ thân nó cuối cùng cũng thông suốt, hai phụ tử mới gương vỡ lại lành… Trước khi con vào cửa, nó đã uy h**p trên dưới rồi, phụ thân nó lòng còn sợ hãi, đâu dám nói thêm gì. Những lời ta nói với con hôm nay, con tuyệt đối đừng nói cho Thập Tam lang biết, nếu không…”
“Tổ phụ!”
Nghe thấy giọng Bạch Sa Đinh, lão thái gia lập tức che miệng im lặng, cười lắc đầu với nàng.
Bạch Sa Đinh tiến lại gần, cười híp mắt nắm lấy tay nàng. Trước mặt trưởng bối, nàng chắc chắn sẽ không vùng vẫy: “Sắp đến giờ ăn rồi, chúng ta cùng đi thôi.”
—
Sau khi rời Kim Lăng, hai người quay lại Biện Đô.
Biện Đô đã vật đổi sao dời, Châu Đàn dẫn Khúc Du rời kinh quay về cố hương Lâm An. Tô Triều Từ bái Tướng, bận rộn giải quyết tàn dư. Bách Ảnh từ quan du ngoạn xa, ngày trở về chưa định.
Diệp Lưu Xuân luôn nghi ngờ Bạch Sa Đinh đã biết chuyện gì đó, tuy nhiên khi đối diện với ánh mắt né tránh của Tô Triều Từ và Ngải Địch Thanh, hắn vẫn cười hi hi ha ha, như thể không nhìn ra điều gì.
Sau này có một ngày hắn say rượu dẫn nàng cưỡi ngựa đến một ngọn núi thấp ở ngoại ô Biện Đô nàng mới biết, trong lòng hắn rõ ràng mọi chuyện.
“Trên núi này, trên núi này, là bia mộ biểu huynh ta lập cho người mà huynh ấy quan tâm nhất, khi bái tế phụ mẫu huynh ấy… ta đã đi theo.”
Diệp Lưu Xuân nhìn hắn đếm từng bia mộ một, đếm đến cuối cùng “phịch” một tiếng quỳ xuống đất.
“Nàng xem, ta đã nói rồi… có thêm một bia mộ mới!”
Hắn vươn tay sờ, nhắm mắt niệm trong bóng tối: “Chí hữu… Bách Ảnh…”
Lòng Diệp Lưu Xuân chùng xuống.
“Chàng…”
“Họ đều nghĩ ta là kẻ ngốc.” Bạch Sa Đinh ôm bia mộ cười lớn: “Đều muốn… giấu giếm ta, còn nàng nữa—”
Chàng quơ quàng tay lau mặt, hơi nâng cao giọng: “Tổ phụ có phải đã nói hết với nàng rồi không? Từ Kim Lăng trở về, nàng đối với ta tốt hơn rất nhiều… Ông ấy chắc chắn đã nói, ông ấy luôn nói không giữ lời, còn không đáng tin bằng phụ thân ta… Nàng biết rồi, nàng thương hại ta… Ta không cần nàng thương hại ta…”
Diệp Lưu Xuân muốn đỡ hắn dậy, nhưng hắn ôm bia mộ không chịu buông tay, thế là nàng giận: “Tại sao thiếp phải thương hại chàng, không phải chàng trước…”
Bạch Sa Đinh tuy say rượu, nhưng cãi nhau với nàng lại tỉnh táo lắm, cắn ngược lại một câu: “Nàng ngay cả thương hại ta cũng không có sao?”
Diệp Lưu Xuân suýt bị hắn chọc cười: “Là chàng có lỗi với thiếp trước, ai đến thương hại thiếp đây?”
Bạch Sa Đinh tức giận đến hỏng việc: “Ta có lỗi với nàng, ta biết lỗi rồi! Dù sao thì thành thân cũng đã rồi, nàng không tha thứ thì không tha thứ đi, đời này…”
Diệp Lưu Xuân đá hắn một cái: “Dậy đi, chàng ở đây làm loạn cái gì?”
Bạch Sa Đinh cãi cố: “Nàng quản ta?”
Diệp Lưu Xuân cảm thấy hơi đau đầu: “Không phải đã…”
Nàng day day trán, nói hết câu: “Không phải đã thành thân rồi sao, chàng không muốn thiếp quản, vậy ta đi đây.”
Nàng quay lưng bỏ đi, Bạch Sa Đinh đuổi theo, lủi thủi theo sau nàng.
Diệp Lưu Xuân quay đầu nhìn một cái, Bạch Sa Đinh liền gọi một cách đáng thương: “Phu nhân, phu nhân phu nhân, phu nhân, phu nhân,…”
Đi đến chân núi, Diệp Lưu Xuân bị hắn gọi đến phiền lòng, bực bội trừng mắt nhìn một cái, nhưng lại không nhịn được cười: “Im miệng.”
Đối phương lập tức được đà lấn tới: “Phu nhân ôm ôm.”
Cuộc đời ngắn ngủi, luôn là đau khổ nhiều, vui vẻ ít.
Đã không thể quay đầu lại, quấn quýt bên nhau trải qua một đời, thêm chút vui vẻ che lấp nỗi đau cũ, có lẽ… cũng là sự lựa chọn tốt nhất.
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Story
Chương 128: Xuân giang nguyệt (3) – Ngoại truyện Diệp Lưu Xuân x Bạch Sa Đinh · Mây biếc chao nghiêng
10.0/10 từ 11 lượt.
