Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 130: Bích trâm du (2) – Ngoại truyện Cao Vân Nguyệt x Nhậm Thời Minh · Trăng xuân bên khe suối


Khúc Du gửi thư từ biên cảnh về, kèm theo thư là hai thẻ hoa làm từ hoa hạnh khô.


Cao Tắc đang gặp gỡ sĩ tử tân khoa ở tiền sảnh, tiếng cười nói không ngừng truyền đến.


Cao Vân Nguyệt ngồi sau bình phong, mài mực làm ướt bút, nhưng không biết nên viết gì, những tiếng cười đó khiến nàng có chút bực bội, nhưng lại không tiện phát tác trực tiếp.


Nàng chống cằm thẫn thờ, cho đến khi nghe thấy một giọng nói quen thuộc.


“… Học trò bái kiến Cao công.”


“Ha ha, là Nguyệt Sơ đó à, mau đứng dậy… Ngươi với tiểu Châu đại nhân là biểu thân huynh đệ, không cần khách sáo, gọi ta một tiếng bá phụ cũng không sao. Bài văn đó của ngươi ta đã xem rồi, văn chương tuyệt vời, thật là có tầm vóc, uyên bác!”


“Cao công quá khen rồi, học trò trước đây không phân biệt được trung gian thị phi, gây ra nhiều chuyện sai lầm, giờ nghĩ lại, thực sự xấu hổ.”


“Ngươi còn trẻ, có lỗi thì sửa, không có thì cố gắng hơn, huynh trưởng ngươi cao siêu hơn người, ngươi tự nhiên cũng vậy.”


“Chỉ cần được bằng một phần mười huynh trưởng, Nguyệt Sơ đã mãn nguyện lắm rồi.”


“…”


Cao Vân Nguyệt chậm rãi nghĩ, kỳ thi xuân niêm yết bảng vàng, nàng hoàn toàn không quan tâm, nếu biết năm nay hắn sẽ đi thi, lẽ ra nên tới xem một chút.


Nàng ngồi ngay ngắn, tiếp tục sầu não vì câu chữ, nhưng không còn bồn chồn như lúc nãy, bắt đầu vô thức lắng nghe kỹ cuộc đối thoại trước bình phong.


Giọng nói của người thanh niên ấm áp trầm bổng, giống hệt như ở Phàn Lâu năm đó, nhưng có thêm chút khiêm nhường và khoan dung.


Nàng nghe hết từng chữ không sót một lời.


Sĩ tử hôm nay Cao Tắc mời không nhiều, vì Nhậm Thời Minh là biểu thân của Châu Đàn, cách nói chuyện lại phi phàm, Cao Tắc liền giữ hắn lại nói chuyện thêm một lát.


Các sĩ tử trước sảnh lần lượt từ giã, Khúc Hướng Văn vốn định đợi Nhậm Thời Minh đi cùng, nhưng thấy hắn chần chừ, bèn rời đi trước.


Cao Tắc ngoài mặt không biểu lộ, nhưng trong lòng lại kinh ngạc, cho đến khi Nhậm Thời Minh cuối cùng đứng dậy từ biệt, ánh mắt lướt qua bình phong bên cạnh.


Hắn giữ nguyên lễ nghi chắp tay, không hiểu vì sao lại thất thần một thoáng.


Ánh mặt trời chiều chiếu bóng hắn hắt lên bình phong, mờ ảo, không nhìn rõ, nhưng Cao Vân Nguyệt nhận ra ánh mắt của hắn, ngẩn ngơ đứng dậy.


Cao Tắc nhìn thêm vài lần, có chút kinh ngạc.


Ông ho khan một tiếng, Nhậm Thời Minh mới hoàn hồn, với vẻ ngượng ngùng và hổ thẹn chắp tay lại: “Cao công…”


Cao Tắc lại hỏi: “Nguyệt Sơ có cố nhân ở đây sao?”


Nhậm Thời Minh chậm rãi lắc đầu, rồi lại khẽ gật đầu.


Ánh mắt Cao Tắc rơi xuống cái bóng đứng dậy sau bình phong lúc nào không hay, mặt hơi lạnh đi một phần.


Do dự một lúc, Cao Tắc chậm rãi nói: “Tấm bình phong này trắng trơn một mảng, chỉ có họa tiết núi xanh hoa cỏ, ta đang muốn đề thơ, Nguyệt Sơ… có ý tưởng gì không?”


Cao Vân Nguyệt cúi đầu nhìn tờ giấy trắng tinh trên bàn, không hề động đậy.


Xung quanh một mảnh tĩnh lặng quỷ dị.


Cho đến khi Nhậm Thời Minh mở lời lần nữa, giọng hắn có chút run rẩy, nhẹ nhàng và dịu dàng cấy lời: “… Sơn trung nhân hề, phương đỗ nhược.”* (Người ở trong núi mà tựa hương thơm cây cỏ.)


*Cây đỗ nhược hay còn có tên gọi khác là bạch chỉ, lan hòe, chỉ hương. Lá, thân, rễ cây bạch chỉ đều chứa tinh dầu với mùi thơm đặc trưng. Nó là vị thuốc có nhiều tác dụng trong y học.


Cao Vân Nguyệt mím môi, ngay cả bản thân nàng cũng không nhận ra mình đã nở một nụ cười.


Nàng khẽ nói bằng giọng hơi: “Mồm mép tép nhảy.”


Sau khi tiễn khách đi, Cao Tắc chắp tay sau lưng quay lại, thấy con gái đang ngồi ngay ngắn trước bàn sau bình phong viết chữ.


Ông lại gần hơn, thấy nàng viết là Sơn Quỷ(Tên bài thơ Nhậm Thời Minh nhắc tới.)


“… Sơn trung nhân hề phương đỗ nhược, ẩm thạch tuyền hề ấm tùng bách.” (Người ở trong núi mà tựa hương thơm cây cỏ, uống nước từ suối đá có bóng cây tùng bách che trên đầu.)


“Quân tư ngã hề nhiên nghi tác.” (Lòng bỗng ngờ vực liệu người có nhớ ta.)


Cao Tắc thấy hơi lạ lùng, lại có chút buồn cười: “Cố nhân quen lúc nào vậy? Lại khiến con gái ta bắt đầu đa nghi, suy nghĩ ngược xuôi rồi?”


Cao Vân Nguyệt liếc ông một cái, giả vờ không hiểu: “Phụ thân đang nói gì vậy, con gái không hiểu lắm.”


Cao Tắc lắc đầu, thở dài: “Chậc…”


Ông quay người bỏ đi, miệng lẩm bẩm: “Thanh niên vẫn cần phải cố gắng, leo cao một bước đỡ tốn sức không ít. Chỉ sợ thiếu nữ x**n t*nh lòng loạn, cuối cùng chỉ có ý thiếp mà không có tình chàng, hoa tự rơi rụng còn nước vẫn cứ hoài trôi…”


Cao Vân Nguyệt không nhịn được, hờn dỗi nói sau lưng ông: “Chàng ấy không phải người như vậy!”


Cao Tắc không nhịn được, cười ha hả: “Hy vọng là thế!”



Nhậm Thời Minh đỗ đầu bảng Giáp, Cao Tắc vốn có ý định để hắn và Khúc Hướng Văn cùng nhau qua Quỳnh Đình vào Lục bộ, nhưng hắn lại tự nguyện xin ở lại Quỳnh Đình, chuyên tâm làm công việc biên soạn điển tịch.


Từ Quỳnh Đình vào Lục bộ, sau đó làm quan địa phương rồi trở về kinh thì cũng là sĩ tử hạng nhất, những người trong Chính Sự Đường phần lớn đều qua con đường này mà vào Nội Các.


Trong đó, Quỳnh Đình tuy là con đường bắt buộc phải qua, nhưng dù sao cũng chỉ xử lý văn thư và điển tịch, thanh liêm nhưng không quá hiển quý.


Cao Vân Nguyệt lén gặp Nhậm Thời Minh vài lần.



Vô cùng giữ lễ, hắn mời nàng đến Tiêu Dao Du ở Phàn Lâu, hoặc nàng mời chàng đến Khánh Xuân Trạch ngồi đối diện nhau cách một chiếc bàn.


Thị nữ và tên chạy vặt đều có mặt, Cao Vân Nguyệt ngồi nghiêm chỉnh, dùng hai ngón tay nhón chén trà lên, chỉ khi che mặt uống trà mới tìm được cơ hội lén nhìn đối phương một cái.


“Vì sao ngài lại muốn đến Quỳnh Đình?”


Chuông vàng ở góc mái hiên kêu leng keng trong gió mùa hè, lúc hoàng hôn, ánh mặt trời trôi chảy chiếu lên đám đông trôi chảy.


Sự ồn ào của nhân gian được thu gọn vào trong một chiếc chuông nhỏ, rồi lại truyền ra với âm thanh du dương.


Nhậm Thời Minh cầm chén bằng một tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, có chút thất thần.


Nghe thấy câu hỏi của nàng, chàng mới quay ánh mắt lại, nhẹ giọng trả lời: “Ta và huynh trưởng khác nhau.”


Cao Vân Nguyệt rủ mắt xuống, không nói gì.


“Trong lòng huynh trưởng có đại nghiệp, có phu thê, sư trò, tình nghĩa, có bách tính muôn dân, xương máu trên sông Vô Định… Ta tận mắt chứng kiến huynh ấy bước đi như vậy, vô cùng mưu cầu, nhưng những gì cầu mong đều không vì bản thân, vì vậy thân thể ấy mới khổ cực như thế. Ta vô cùng kính phục, trước đây cũng từng có những giấc mộng tham lam.”


Nhậm Thời Minh cười khổ một tiếng, lời nói chuyển hướng: “… Nhưng sau án Nhiên Chúc, ta phát hiện mình không thể làm người mà trong lòng mình mong muốn. Muôn dân thiên hạ đối với ta suy cho cùng vẫn quá đỗi xa vời, để trả thù huynh trưởng, ta có thể không chút do dự mà phản bội họ. Nghĩ đến đây, ta trở trăn thao thức không yên, chợt cảm thấy, tình cảm đối với ta, quá đỗi nặng nề…”


“Tu thân không được, không xứng ngồi ở vị trí cao.”


Cao Vân Nguyệt mở miệng, vừa định nói gì đó, Nhậm Thời Minh đã nhìn thẳng vào mắt nàng, khẽ nói tiếp: “Nhưng đối với ta, đây không phải là một chuyện xấu.”


Thị nữ và tên chạy vặt không hiểu họ đang nói gì, chuông vàng vẫn tiếp tục ngân vang.


Nhậm Thời Minh đột nhiên móc từ ống tay áo ra một chiếc mặt nạ Na Hí dữ tợn, đặt lên bàn.


Sau đó chàng đứng dậy cúi gập người chào thật sâu để từ biệt.


Ánh mắt Cao Vân Nguyệt rơi vào những chùm nho tím trong đĩa lưu ly bên cạnh, nàng chợt động lòng, hái một quả xuống, nhớ lại dáng vẻ của hắn khi mới gặp, ném quả nho qua.


“Này.”


Nhậm Thời Minh vươn tay đón lấy, xoa đi xoa lại vài lần.


Hắn ngẩng đầu lên, lộ ra một nụ cười ý khí hăng hái và phong lưu phóng khoáng như lần đầu tiên họ gặp nhau.

“Lên bãi Bạch Phàn ngóng trông xa, 
Đợi kỳ hẹn đẹp tối bày ra.
Chim trời đậu kín trong bèo nước,
Hỏi sao lưới cá mắc trên cành?” — Tít dịch thơ.
Sau khi bóng dáng công tử trẻ tuổi biến mất, Thu Chi không nhịn được, lại gần tò mò hỏi: “Cô nương, câu cuối cùng ngài ấy đọc có ý gì ạ?”


Cao Vân Nguyệt không trả lời, khóe miệng chỉ cong lên, không thật lòng lắm mà mắng một câu: “Đồ phong lưu…”


Nói gì mà ‘tương tư chàng mà không dám nói’, rõ ràng đã rõ ràng đến mức không thể rõ hơn được nữa rồi.



Gần trừ tịch, Cao Tắc nhận canh thiếp của Nhậm Thời Minh.


Cao Vân Nguyệt theo mẫu thân dâng lễ phật ở chùa Tụ Thanh như thường lệ, xuống núi thì lại gặp một lão đạo bên đường. Cao phu nhân thấy lão đạo ăn mặc phong phanh, động lòng trắc ẩn, bảo nha hoàn đưa cho một chiếc áo choàng.


Ai ngờ lão đạo nhận áo choàng, nhất quyết nói muốn báo ân, cách xe ngựa bói cho Cao Vân Nguyệt một quẻ.


Cao Vân Nguyệt nhìn thấy sau khi ông xem bát tự, bắt đầu vẽ vời trên nền cát, không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Sư phụ đây là quẻ gì, quả thực chưa từng thấy.”


“Không phải sư phụ, là đạo trưởng.” Lão đạo kiên trì sửa lại, sau đó nói: “Tử vi tinh quyết1, tam hợp tứ hóa2… A.”


1Tử vi tinh quyết: Đây là thuật ngữ liên quan đến Tử Vi, một hệ thống chiêm tinh học cổ điển của Trung Quốc, dùng để dự đoán vận mệnh dựa trên các vị trí sao.


2Tam hợp tứ hoá: Đây là các thuật ngữ trong chiêm tinh học và huyền học cổ điển của Trung Quốc. Tam hợp và tứ hoá đề cập đến các nguyên lý liên quan đến sự phối hợp của các yếu tố, có thể hiểu là những cách thức trong chiêm tinh học để lý giải sự thay đổi của các sao và ảnh hưởng của chúng đến con người.


Ông đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía sau lưng Cao Vân Nguyệt, trong ánh mắt có chút thương xót, miệng lẩm bẩm: “Khảm là nước, ám hại sinh… lại gặp tai họa sát và tang môn, đại hung, đại hung…”


Cao Vân Nguyệt không hiểu ý lão đạo, đang định hỏi thêm, lão đạo lại không giải thích, chỉ lắc đầu, tiện tay mò ra một lá bùa bình an từ ống tay áo nhét vào tay nàng: “Vì ân tình chiếc áo này, ta giữ mạng cho con. Bùa này không được rời thân, nhớ kỹ, nhớ kỹ lấy.”


Ông nhét lá bùa bình an đó vào tay nàng xong quay lưng bỏ đi, thậm chí tiền đồng Cao phu nhân chuẩn bị thêm cũng không cần. Cao Vân Nguyệt cầm lá bùa bình an giản dị đó thẫn thờ, không hiểu hỏi: “Mẫu thân, cái này…”


Cao phu nhân nhìn một cái: “Thôi, đều là cơ duyên, bảo con cầm thì con cứ cầm đi.”



Sau khi trốn khỏi Cao phủ, rơi xuống sông Biện, lá bùa bình an trong tay áo nàng trôi nổi theo dòng nước qua trước mắt nàng.


Lúc đó, Cao Vân Nguyệt mới đột nhiên hiểu được ý trong lời nói của lão đạo kia.


Những âm thanh bên tai xen kẽ hỗn loạn, rối bời.


“A Nguyệt, con phải sống sót!”


“Phụ thân, mẫu thân…”


“Con là con gái của ta, ta tận mắt thấy con từ bé thơ quấn tã lớn lên duyên dáng yêu kiều, luôn nghĩ rằng phải là nam tử tốt nhất thế gian mới xứng với con, chỉ là nay ta đã nhìn lầm người, không còn đường quay lại… Ta và mẫu thân con dốc hết sức lực cũng phải mở cho con một con đường sống từ trong vũng máu nhơ bẩn này.”


“… Đi về phía tây, tìm phu quân của bạn tri giao con, bảo hắn che chở cho con, nếu con muốn biết chuyện năm xưa thì hãy đi hỏi hắn. Chúng ta sa lầy trong sự suy tàn hỗn đục không thể tự cứu, thế nhưng nhưng ta tin sự lựa chọn của hắn sẽ mở ra con đường tươi sáng cho thiên hạ.”


“A Nguyệt, chấn chỉnh bản thân, tu thân dưỡng tính, không kiêu ngạo, không nản lòng, khi ở vị trí cao không được lơ là mà quên đi lý do và mục đích, ở nơi nghèo khó không được hèn yếu mà trốn tránh trách nhiệm… Đây là điều ta dạy cho con và ca ca con, sau này phụ thân không thể bảo hộ các con nữa, các con… nhất định phải bảo trọng.”


Cao Vân Dương bảo vệ nàng trốn thoát khỏi hậu viên Cao phủ.


Hắn dùng áo choàng dài màu đen trùm kín đầu nàng, vội vã chạy qua màn đêm kinh hoàng, nhưng không biết có người mật báo hay không, rất nhanh đã có quân lính truy đuổi tìm thấy họ dọc theo sông Biện.


Cao Tắc vốn đã nhượng bộ, đầu xuân sẽ cho Cao Vân Dương tòng quân, hắn từ nhỏ đã mơ làm đại tướng quân, nhưng cuối cùng, chỉ làm được anh hùng trong việc bảo vệ muội muội.


“A Nguyệt, mau đi!”



Nàng bị đẩy một cái, nghiêng người lảo đảo rơi xuống sông Biện đen kịt.


Khoảnh khắc cuối cùng, nàng chỉ nhìn thấy lưỡi kiếm đỏ tươi đâm xuyên ngực huynh trưởng.



“Xuống dưới tìm, vớt người lên!”


“Rõ!”


“…”


Cao Vân Nguyệt không biết bơi, rơi xuống sông Biện sau đó nàng chìm sâu xuống theo dòng chảy ngầm.


Nàng nghĩ, có lẽ chết ở đây cũng tốt.


Phụ mẫu, huynh trưởng đều chết oan, dường như cũng không còn gì cần thiết để sống tiếp nữa.


Chỉ là nàng không ngờ, có người đã nắm lấy cánh tay nàng.


Cao Vân Nguyệt kinh hãi, hoảng sợ mở mắt.


Ngay cả những quân lính truy đuổi kia cũng sẽ không nhanh như vậy!


Nàng còn chưa kịp nhìn rõ mặt đối phương, đối phương đã kéo nàng lại trước người mình, sau đó ôm lấy mặt nàng, truyền một ngụm khí thật sâu qua.


Đôi môi lạnh buốt, tiếp xúc này không hề mang theo chút dục tính nào. Nàng cuối cùng cũng có sức lực để nhìn kỹ đối phương, lại phát hiện đó quả nhiên là một khuôn mặt quen thuộc.


Nhậm Thời Minh nhẹ nhàng lấy ôm eo nàng, tay rẽ nước vài cái theo dòng, sau đó cố sức bơi lên trên, đưa nàng nổi lên khỏi mặt nước dưới một gầm cầu tối đen.


“Ha—”


Cao Vân Nguyệt thở ra một hơi dài, nín thở quá lâu, trước mắt nàng thậm chí đã xuất hiện ảo giác cận kề cái chết.


Nhậm Thời Minh gạt nước trên mặt, ôm nàng lên một chiếc thuyền nhỏ đã chuẩn bị sẵn ở một bên.


Cao Vân Nguyệt run rẩy ướt đẫm trong vòng tay hắn, không nói được một lời. Nhậm Thời Minh một tay ghì chặt vai nàng, dường như muốn truyền chút sức lực cho nàng.


Hai người trôi theo dòng nước một lúc thì có một cây sào dài từ xa chặn chiếc thuyền nhỏ lại, trong ánh đèn lờ mờ, Cao Vân Nguyệt ngửi thấy mùi Tuyết Trung Xuân Tín quen thuộc.


“Xuân tỷ tỷ…”


Diệp Lưu Xuân hiếm khi giả nam trang, lúc này thấy nàng như vậy, cuối cùng cũng không màng nhiều, nhào tới nhìn kỹ nàng từ trên xuống dưới một lượt, vội vàng hỏi: “Bị thương sao?”


Nàng vừa hỏi xong câu này đã nhìn thấy vết thương dài trên mặt Cao Vân Nguyệt dưới ánh đèn ngả vàng.


Vết thương đó vừa bị dính nước, sưng đỏ một mảng.


Diệp Lưu Xuân sững sờ, lập tức lấy thuốc thương tích mang theo bên người, rắc một ít lên mặt nàng.


Cao Vân Nguyệt run rẩy, ánh mắt nhìn về phía Nhậm Thời Minh đang ngưng trệ ngồi dựa một bên.


Nhậm Thời Minh giơ tay lên, yếu ớt hành lễ với Diệp Lưu Xuân bày tỏ lòng biết ơn, sau đó khẽ giải thích với Cao Vân Nguyệt: “Ta biết hôm nay Cao phủ có chuyện, nhưng thực sự vô năng vô lực, chỉ có thể ẩn mình trong bóng tối, cứu được mình nàng… ta xin lỗi.”


Không trách được nàng vừa rơi xuống nước đã có người đến cứu, huynh trưởng rõ ràng biết nàng không biết bơi, chắc chắn là đã nhìn thấy Nhậm Thời Minh ở chỗ tối mới dám yên tâm đẩy nàng xuống sông Biện.


Nàng muốn lắc đầu, nhưng vì Diệp Lưu Xuân đang bôi thuốc nên đành giơ một tay ra nắm lấy vạt áo hắn để bày tỏ sự cảm kích.


Nhậm Thời Minh bò dậy từ mặt đất, quỳ trước mặt nàng, yên lặng nắm chặt bàn tay đó.


Diệp Lưu Xuân tạm thời giấu nàng và Nhậm Thời Minh ở Xuân Phong Hóa Vũ Lâu.


Nhưng Cao Vân Nguyệt biết, rốt cuộc nàng ấy cũng không thể che chở cho họ được bao lâu.


Với giao tình giữa Diệp Lưu Xuân và Tống Thế Diễm thì vẫn chưa đủ để hắn giơ cao đánh khẽ. May mắn là Tống Thế Diễm không biết mối quan hệ giữa nàng và Nhậm Thời Minh. Nhậm Thời Minh chưa chính thức thụ quan, bên ngoài chỉ nói đi xa, tạm thời chưa đến mức liên lụy người nhà.


Tống Thế Diễm vu oan án thơ Xuân Minh, bắt Bạch Sa Đinh.


Nàng không thể ở lại Biện Đô nữa.


Diệp Lưu Xuân giao phó nàng cho Nhậm Thời Minh và Ngải Địch Thanh, trước khi chia tay đã nắm tay nàng nói rất nhiều. Ngày hôm sau lên đường, Cao Vân Nguyệt mới biết, để cứu Bạch Sa Đinh, cũng để tranh thủ thời gian cho nàng rời đi, Diệp Lưu Xuân tự nguyện vào phủ Thái tử làm thị thiếp của Tống Thế Diễm.


Nàng nhớ lại lần đầu gặp gỡ, Diệp Lưu Xuân nhận ra thân phận nữ tử của nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên, cười cong mắt uống rượu của nàng.


Lần gặp lại ở trong vườn của Cao phủ, Khúc Du hứng chí kéo tay Diệp Lưu Xuân, bảo nàng hát một bài từ mới, Diệp Lưu Xuân cười nhìn nàng một cái.


Lúc ấy nàng đã biết, nàng ấy chắc chắn đã nhận ra nàng.


Nàng không dám mở lời hỏi thân phận của công tử đeo mặt nạ hôm đó, khăng khăng tin rằng họ nhất định sẽ có cơ hội gặp lại.


Bây giờ Nhậm Thời Minh ở ngay bên cạnh nàng, nhưng tỷ tỷ đối xử dịu dàng với nàng lại không còn ở đó nữa.


Một khi bước vào hậu cung hoàng gia thâm sâu như đáy biển.


Phụ thân, mẫu thân, huynh trưởng, tỷ tỷ, nàng chỉ còn lại một thân một mình cô độc, cùng lắm còn có tri kỷ ở phương xa.


Và người… bằng hữu bên cạnh.


Cao Vân Nguyệt nghĩ, thực ra nàng thật sự không được coi là một nữ tử ôn nhu hiền thục. Trước đây nàng tầm mắt cao hơn đầu, người không thích thì chưa bao giờ để vào mắt, ngay cả đối với người thân nhất cũng là cãi vã thì nhiều, ấm áp quan tâm thì ít.


Còn người nam tử bên cạnh…


Mặc dù nàng chưa từng vì thân phận của mình mà ra oai với hắn, nhưng tận sâu trong nội tâm, nàng luôn cảm thấy hắn đã trèo cao với nàng.



Nhậm Thời Minh đón nhận tất cả, chưa từng nói với nàng một câu nặng lời nào. Hành động như vậy của nàng… có lẽ là vì sợ hãi chăng.


Từ khi được Nhậm Thời Minh cứu, trong lòng Cao Vân Nguyệt đã có rất nhiều nghi vấn, nhưng nàng không dám hỏi.


— Bây giờ ta đã không còn gì để cho chàng nữa, thậm chí, chỉ cần sơ suất một chút, quan lộ, tiền đồ, thậm chí cả người thân của chàng, cũng sẽ bị ta kéo xuống địa ngục.


— Ta đã không còn gì cả, không còn người thân, không còn chỗ dựa, thậm chí mất đi vẻ đẹp kiêu hãnh, giữa chúng ta phát sinh tình cảm nhưng chỉ dừng lại ở lễ nghi… Chàng còn muốn cùng ta du ngoạn xa không?


Lẽ ra nàng phải hỏi từ lâu rồi, nhưng nàng không dám, đành dùng tính khí tồi tệ liên tục thử dò, dùng sự kiêu hãnh gồng mình thăm dò đi thăm dò lại những bằng chứng về sự không rời không bỏ.


Họ rời khỏi Biện Đô, hướng phía tây mà đi.


Tống Thế Diễm không hề từ bỏ việc tìm kiếm họ, thậm chí đoán được họ sẽ đi về Nhược Châu, để tránh quân lính truy đuổi, họ không dám ngủ trọ ở trạm dịch, ban ngày che đậy, đêm đến lên đường.


Binh lính ở cửa thành cầm những bức chân dung không mấy giống nhau sơ sài hỏi han người qua đường, Cao Vân Nguyệt vứt bỏ thuốc thương tích Diệp Lưu Xuân đưa cho, mặc kệ vết thương trên mặt sưng tấy mưng mủ.


Nhậm Thời Minh ban đầu không biết, sau này phát hiện nàng ngay cả khi nghỉ ngơi cũng không chịu tháo nón lá mới nhận ra đôi chút. Hắn giật lấy nón lá của nàng, nhìn thấy trên khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp như băng tuyết đó lưu lại một vết sẹo đỏ tươi.


Cao Vân Nguyệt giật nón lá về, vội vàng đội lên.


“… Cứ nói ta bị mụn nhọt, thối rữa trên mặt, những người kiểm tra kia ghê tởm, sẽ không soi xét kỹ nữa.”


Cách màn che, nàng nghe thấy người trước mặt phát ra một tiếng thút thít rất nhẹ.


Cao Vân Nguyệt trước đây nghĩ Nhậm Thời Minh là người tính tình nhiều lời, nhưng sau khi hoàn cảnh thay đổi, nàng phát hiện hóa ra hắn cũng không thích nói chuyện đến thế. Ví dụ như lúc đau buồn đến tột cùng, hắn cũng như nàng, điều gì cũng không thể cất thành lời.


Nàng lại gần ôm lấy hắn, Nhậm Thời Minh ôm siết eo nàng, khóc nức nở. Hắn không nói gì, nhưng nàng biết ý nghĩa trong giọt nước mắt này của hắn.


Từ đó về sau, sự giao tiếp giữa hai người tăng lên một chút.


Trong những đêm không có tiếng gió, Cao Vân Nguyệt đi mệt, hắn liền cõng nàng, thì thầm trò chuyện những điều chưa từng nói với người ngoài.


“A Nguyệt, nàng có biết không, thực ra… ta mới không phải là người tốt, ta bản tính bạc bẽo, luôn tự cho mình là thông minh nhất thiên hạ. Nghi ngờ chính người huynh trưởng đối xử tốt với ta nhất thế gian, thậm chí quay lưng với lương tâm để đối đầu với huynh ấy.”


Cao Vân Nguyệt ôm chặt cổ hắn, im lặng lắng nghe.


“Sau này ta vô số lần tự hỏi, tại sao, phụ thân và A Dương đều có thể tin tưởng huynh trưởng mà không chút do dự, còn ta lại không thể… Ta luôn cảm thấy mình quá sợ mất mát, mất mát rồi quá đau lòng, nhất định phải cầm đao lên chiến đấu mới có thể khiến mình dễ chịu hơn một chút.”


Nàng khẽ nói: “Biết lỗi mà có thể sửa, chưa muộn.”


Nhậm Thời Minh cười một tiếng, cũng chỉ trong tiếng cười này, nàng mới có thể liên hệ người thanh niên y phục lộng lẫy ngựa quý năm xưa với người trước mắt.


“Nàng cũng vậy mà, A Nguyệt.” Nhậm Thời Minh nghiêm túc nói: “Ta từng đối với người thân nhất cũng luôn khẩu thị tâm phi, lòng lạnh tình nhạt, sau này hối hận thì đã muộn rồi. Chẳng qua là một câu nói thật lòng mà thôi, nói ra cũng không khó đến thế đâu.”


Cao Vân Nguyệt cảm thấy lòng chua xót nhói đau.


Nàng nghe thấy tiếng gió trên lưng hắn, nghe thấy tiếng ồn ào tĩnh mịch trong đêm, nghe thấy tiếng th* d*c nhẹ của người nam tử, muốn mở lời nói một câu “đa tạ”, nhưng vẫn không nói ra.


Những ngày chạy trốn liên tục đã tiêu hao hết tiền bạc và thể lực của họ. Càng gần tới biên cảnh phía tây, thời gian chiếu sáng bắt đầu kéo dài vô tận, sa mạc kéo dài vô biên, ngay cả khi gặp được người dân địa phương tốt bụng dẫn đường cho họ, hai người cũng kiệt sức.


Ánh nắng chiếu vào vết sẹo trên má Cao Vân Nguyệt, mang đến một cơn đau rát cay xè.


Nhậm Thời Minh tìm dải vải, cột chặt nàng vào lưng mình, từng bước từng bước khó khăn di chuyển, cảm thấy nàng lơ mơ buồn ngủ, Nhậm Thời Minh cố gắng gượng nói chuyện với nàng, gió hoang thổi qua, giọng nói liền tan vào cát vàng.


“A Nguyệt, trước khi quen ta, nàng có chuyện vui gì có thể chia sẻ với ta không?”


“Sau đêm Tết Nguyên Tiêu năm đó, ta tìm nàng rất lâu, tiếc là chưa từng gặp… Nàng có tìm ta không?”


“Câu thơ ta đọc cho nàng nghe, rốt cuộc nàng có hiểu là ý gì không?”


“Ta gửi canh thiếp đến phủ nàng, trong lòng lại vô cùng lo lắng… Ta biết phụ thân nàng muốn nàng sớm gả đi, chọn ta, có phải là xuất phát từ tâm ý của nàng không? Nếu không phải, ta tuyệt đối sẽ không lợi dụng ân huệ để uy h**p… Nữ tử không gả đi cũng có vẫn đó một bầu trời cao biển rộng, tương lai, còn rất nhiều con đường chờ nàng để đi.”


“A Nguyệt, nàng phải cố gắng lên.”


“A Nguyệt…”


A Nguyệt.


Cao Vân Nguyệt trong cơn đau mơ hồ rơi một giọt nước mắt xuống, nước mắt lướt qua vết thương, khiến nàng tỉnh táo được vài phần.


“Đợi, đợi đến Nhược Châu…”


“Đợi thiên hạ thái bình…”


Nàng bất chấp nước mắt chảy dài, lần đầu tiên trong đời cảm thấy mình thành thật như vậy: “… Là tâm ý của ta, ta muốn gả cho chàng, vì ta thích chàng — Nguyệt Sơ, lần đầu gặp mặt đêm Tết Nguyên Tiêu năm đó, ta đã thích chàng rồi… Còn chàng thì sao?”


Nhậm Thời Minh sững sờ, hắn nở một nụ cười, đôi môi nứt nẻ vì thiếu nước khẽ cong lên, mang đến một cơn đau như xé rách, hắn nếm được vị máu tươi.


“Ta cũng vậy.”



Sau khi trở về Biện Đô, Nhậm Thời Minh cùng Cao Vân Nguyệt đi tìm thi thể của Tống Thế Diễm dưới tường thành.


Chiếc xe ngựa phi như bay đã cán xác hắn nát bét, nàng vô cùng kiên nhẫn thu gom xương máu vụn vặt của hắn, chỉ vứt lại một bộ áo dính máu, sau đó đốt cháy chúng ở hoang dã.


Nàng vốn là quan môn quý nữ, trước khi Biện Đô xảy ra biến cố thậm chí chưa từng tận mắt thấy thi thể, giờ đây hai tay bị vấy bẩn bởi máu dơ đỏ đen một mảng, thế mà nàng lại bình tĩnh một cách bất ngờ, sau khi thiêu xác mới mặt mày tái mét nôn khan rất lâu.


Vết thương trên mặt sau thời gian dài điều dưỡng đã lành lại, nhưng vì chữa trị quá muộn, chung quy vẫn để lại cho nàng một vết sẹo không thể biến mất.


Nàng cười mình là bạch bích vi hà. (ngọc trắng có vết rạn nhỏ).


Nhậm Thời Minh lại nói ngọc phải có vết rạn mới hoàn hảo.



Nàng một mình trở về căn nhà cô độc của Cao phủ, ở được hai ngày lại dọn ra ngoài, mua một căn nhà ở phố đông, sống cùng Diệp Lưu Xuân trước khi nàng ấy xuất giá.


Tính ra, nàng vừa tròn hai mươi tuổi, nhưng lại vô cớ cảm thấy mình đã già rồi.


Nàng không thể nào nhớ lại những ngày làm thiếu nữ ngây thơ năm xưa nữa. Ngay cả những quý nữ từng bất hòa với nàng giờ gặp lại nàng cũng kính phục và tỏ ra xu nịnh, nàng cũng không muốn đối diện với ánh mắt thương hại của họ.


Nàng là con gái của Cao gia, luôn là người ban ơn cho người khác, cớ sao chịu được người khác đến thương hại mình.


Tâm trạng này càng trầm trọng hơn khi thấy Nhậm Thời Minh được cô nương trẻ tuổi nhét khăn tay vào lòng trong yến tiệc mùa xuân.


Châu Đàn thăng chức làm Chấp Chính Tham Tri, Khúc Du bất đắc dĩ, tổ chức một đại yến ở Châu phủ. Cao Vân Nguyệt vốn không muốn tham gia tiệc tùng, nhưng vì là Khúc Du nên nàng vẫn tới.


Châu Đàn là bề tôi giữ di chiếu của tiên đế, nay được tân hoàng coi trọng, vinh quang tột đỉnh, văn thần võ tướng đều đến dự tiệc. Các quan quyến quý phụ lớn nhỏ dẫn con gái thưởng hoa uống trà trong vườn, Nhậm Thời Minh là người thân cận của Châu Đàn, tự nhiên cũng là đối tượng để mọi người lấy lòng.


Cao Vân Nguyệt thấy phiền lòng, từ biệt Khúc Du đi dạo trong hành lang hoa ở hậu viên Châu phủ không tiếp khách.


Không lâu sau Nhậm Thời Minh liền đuổi theo, nhưng trong lòng nàng còn vướng bận chuyện cô nương trẻ tuổi vừa nãy tặng khăn tay cho hắn. Đâu biết hắn đã từ chối, lời nói vẫn có chút mỉa mai.


Nhậm Thời Minh không hiểu gì, vẫn luyên thuyên kể chuyện hắn và Châu Đàn bàn bạc chuyện cầu hôn.


Cao Vân Nguyệt mơ hồ nghĩ, giờ song thân nàng đã mất, hắn định đi cầu hôn với ai đây?


Nàng nhớ lại cô nương trẻ tươi tắn nép vào bên mẫu thân vừa nãy, nhớ lại dáng vẻ trước sau có người hầu hạ, ngây thơ không biết sầu lo của mình năm xưa, nhớ lại quá khứ, suy nghĩ hỗn loạn.


“Ngọc biết tiểu gia nữ, không dám víu đức sang.”


Nàng cũng không biết mình đang trốn tránh điều gì.



Một ngày trước khi Diệp Lưu Xuân xuất giá, mời nàng và Khúc Du đến phủ uống rượu.


Cao Vân Nguyệt và Khúc Du tửu lượng bình thường, chỉ vài chén đã say mèm, ba người cùng ngồi trên hành lang dài trong vườn ngắm trăng.


Khúc Du nheo mắt nói: “Ngày mai Xuân tỷ tỷ sẽ xuất giá rồi… Tính ra ta là nhỏ tuổi nhất, sao lại gả đi sớm nhất nhỉ?”


Cao Vân Nguyệt cười nói: “Vậy cô đừng lấy nữa, mau hòa ly đi, đến ở cùng ta làm bạn đi.”


Khúc Du mặt đỏ bừng trừng mắt với nàng: “Không được, phu quân ta, phu quân ta…”


Nói một hồi không nói tiếp được, ngược lại Diệp Lưu Xuân cười phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, hỏi: “A Nguyệt, còn muội… Nguyệt Sơ có ý với muội, hắn là người tốt, muội cũng có lòng, sao lại chần chừ không đồng ý?”


Cao Vân Nguyệt chống cằm suy nghĩ một lúc, trả lời: “Muội không biết.”


“Muội không biết, muội không biết, muội không biết.”


Khúc Du vịn cột một bên khó khăn đứng dậy, nói với nàng: “Cô sợ gì? Cô thấy Nhậm Nguyệt Sơ còn né tránh mà chạy, nếu cô không thích hắn nữa thì cứ nói thẳng, sẽ không ai trách cô cả.”


“Ta không biết.” Cao Vân Nguyệt vẫn ngẩn ngơ lặp lại, nàng nhắm mắt lại, rồi mở ra: “Ta không thể tưởng tượng được dáng vẻ sau khi gả đi, nói cho cùng… bây giờ ta chỉ giữ một cái danh Quận chúa, ra ngoài, họ đều thương hại ta, Nhậm Nguyệt Sơ cũng thương hại ta… Hơn nữa không có ai chống lưng cho ta, sau này, nếu ta cảm thấy hôn sự không thuận lợi, liệu có cơ hội hối hận không, ai sẽ giúp đỡ ta…”


Khúc Du tức giận giậm chân trước mặt nàng, liếc ngang liếc dọc xác nhận không có người hầu mới thả giọng mắng nàng: “Phì phì phì, nói gì thế, cô coi bọn ta đều chết hết rồi sao?”


Nàng ta hễ vui là lại dễ dàng nói ra những từ nặng nề như “sống” “chết”, Diệp Lưu Xuân lấy quạt gõ đầu nàng: “Nói gì thế, không kiêng kỵ gì cả.”


Khúc Du che miệng, nháy mắt với nàng: “Ta nói cô đó Cao Vân Nguyệt, cô sợ gì, thế giới này trời rộng mây cao, đại thù cô đã báo, nên vui vẻ phóng khoáng lên mới phải…”


Diệp Lưu Xuân ngồi bên cạnh nàng, nghe vậy cũng nói: “Đúng vậy, ta nghe nói muội trước đây còn đi tìm ông chủ Ngải, muốn làm những việc mình thích… Ánh mắt thế gian ngoài kia có gì quan trọng, muội sống tốt cuộc sống của mình mới là quan trọng nhất.”


“…”


Sau một thời gian, Cao Vân Nguyệt đột nhiên nhận được một chiếc hộp gỗ.


Bách Ảnh ngày ngày ở Thái Y Viện, thần long thấy đầu không thấy đuôi, ông chủ Ngải có ý muốn nàng học hỏi thêm, sau này nắm giữ mạch thương mại của thiên hạ, cũng có thể làm cánh tay đắc lực cho Tống Thế Huyên.


Ngày hôm đó trời đổ mưa phùn, tên chạy vặt ướt sũng chạy từ cổng trước vào, đặt chiếc hộp gỗ ôm trước ngực lên bàn trước mặt nàng.


“Đại chưởng quầy, đây là có người nhờ ta đưa cho cô nương, nói là đang đợi ngoài cửa, nếu cô nương thấy vui lòng thì ra gặp người một chút.”


Cao Vân Nguyệt đáp lời, nghi ngờ mở hộp, lại thấy một chiếc trâm ngọc bích quen thuộc.


Nàng trước đây không thích vàng bạc, cảm thấy nó tục tĩu phô trương. Mỗi lần ra ngoài thích mặc xiêm y màu xanh biếc như nước hồ, cài trâm ngọc bích. Ngày nhà tan cửa nát, trên đầu nàng đang cài chiếc trâm này nên nó đi theo nàng đến tậm Nhược Châu.


Lúc gặp Khúc Du, chiếc trâm rơi từ trên đầu xuống, rơi xuống tại nơi Tây Cảnh vỡ tan tành.


Nhậm Thời Minh đã gom tất cả các mảnh vỡ lại, ghép từng mảnh một thành hình dạng ban đầu, ngay cả mảnh ngọc vỡ vụn cũng không hề thiếu một chút.


Nàng chưa từng nghĩ sẽ được thấy nó lại lần nữa, cũng như nàng chưa từng nghĩ có thể bình tĩnh nhớ lại bản thân trước đây.


Thiếu nữ cài trâm ngọc bích rồi cũng sẽ lớn lên. Sẽ có người gom nhặt từng mảnh vỡ của nàng, ghép chúng lại thành hình hài nguyên vẹn, đặt vào tay nàng. Thế rồi người ấy đứng đợi dưới mái hiên trong ngày mưa như thuở ban đầu, chờ nàng quay lại.


Cao Vân Nguyệt tiện tay lấy chiếc ô giấy dầu bên cạnh, vội vã ra khỏi cửa tiệm, quả nhiên thấy người nam tử trường bào xanh sẫm đang đứng dưới mái hiên, thất thần nhìn những giọt mưa liên tiếp rơi xuống.


Hạt mưa nối thành sợi, sợi dệt thành màn châu, hắn đứng sau màn mưa, đợi nàng cuốn rèm châu gặp mặt.


Nghe thấy động tĩnh, hắn sững sờ một chút, quay đầu nhìn lại.


Ngọn lửa phun trào trong đêm Tết Nguyên Tiêu trước xe ngựa bỗng chốc tan biến.


Khi Cao Vân Nguyệt còn là thiếu nữ khuê phòng, vô số lần nghĩ rằng nếu mình gặp được người tình thì nên bộc lộ tâm ý trong hoàn cảnh thế nào.


Khung cảnh này lúc này còn đẹp hơn tất cả so những gì nàng từng tưởng tượng.


Màn mưa ngả xanh lam…


Dưới mái hiên tí tách, cố nhân đã đến.


Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Story Chương 130: Bích trâm du (2) – Ngoại truyện Cao Vân Nguyệt x Nhậm Thời Minh · Trăng xuân bên khe suối
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...