Bắc Tuyết Dung Đông - Prove

Chương 68: Chung cuộc mới biết là Tốt hay Soái


Phan Nghi sinh ra ở hải đảo, nơi đó đồ ăn thiếu thốn, khi còn bé thường xuyên ăn không đủ no. Phụ mẫu giáo dục gã rằng, cách duy nhất để có được thức ăn chính là đi cướp đoạt. Cư dân đói đến phát cuồng đem thi thể người thân nấu để ăn, dùng xương người chế thành pháp khí hướng lên trời cầu phúc.


Năm Phan Nghi mười tuổi, cha mẹ ra khơi rồi biệt vô âm tín. Khi gã đang đói đến hoa mắt chóng mặt, tộc trưởng nói: "Cha mẹ ngươi đã c.hết dưới đao của Mộc Lâm Uyên."


Mộc Lâm Uyên là thủ lĩnh Đường Mộc quân, là vị tướng quân chiến công hiển hách của Đại Yến. Nếu muốn báo thù, gã phải thâm nhập vào hang ổ địch. Vì thế gã tự cung vào cung, bằng cổ thuật Ô Bàn mà đắc thế, thường xuyên kề cận bên cạnh Minh Đức đế.


Đất đai Đại Yến dồi dào nhưng quan lại tham lam vô độ, khiến dân sinh khốn đốn.


Phan Nghi nhắm vào miếng mồi béo bở này, cùng Bố chính sứ Lôi Nhậm đánh cắp sơ đồ bố phòng Đông Tang. Tuy nhiên, Đường Mộc quân kiêu dũng thiện chiến, giặc Oa đánh trận nào thua trận đó, không thể không đi vòng qua Tây Thùy.


Kẻ dùng cổ thuật Ô Bàn muốn vinh hoa phú quý, Tào Minh Thành muốn quyền, Phan Nghi liền dệt một tấm lưới che trời. Gã cho xây Bái Nguyệt lâu trong cung, đặt An Thọ lâu tại Thượng Kinh, ở khắp bốn châu phân phát "Phi Hồng Thần Lục".


Phá hủy một dân tộc không phải bằng đốt gi·ết cướp bóc, mà là xâm lăng văn hóa. Thống trị một dân tộc không phải xem có bao nhiêu người, mà là xem dân tâm.


Phan Nghi muốn thông qua "Phi Hồng Thần Lục" để cấy ghép văn hóa hiến tế và phong tục tập quán của giặc Oa vào Đại Yến, để một mai khi Thượng Kinh thất thủ, giặc Oa có thể an cư ngay trên mảnh đất này.
_


"Bệ hạ vì sao mưu phản?" Bệ hạ sao có thể mưu phản?!


Gia Tuyên tức đến mức huyệt thái dương giật thình thịch. Tuy nhiên, trong lao không có thân binh, hắn không thể làm gì được tên hoạn quan này.


Dây thép nhìn như xuyên qua xương tỳ bà, thực chất máu trên áo đều là vẩy vào sau, mục đích là để diễn kịch cho hắn xem. Bày ra một bàn cờ lớn, không ngờ lại lật thuyền trong mương, Gia Tuyên nghiến răng nói:


"Buông chủy thủ xuống, trẫm có thể tha mạng cho ngươi."


Lôi Nhậm như không nghe thấy, vẫn thản nhiên cởi xiềng xích cho Phan Nghi.


Gia Tuyên: "..." Hiện tại việc kháng chỉ đã trở nên trắng trợn đến mức này sao?



Phan Nghi đốt nén hương mang theo bên mình, Gia Tuyên tức khắc cảm thấy đầu óc choáng váng. "Bệ hạ mệt rồi, nhà ta đưa Bệ hạ đi nghỉ ngơi."


Trong Tiêu Ngôn cung khói thuốc lượn lờ. Gia Tuyên tựa lưng vào long ỷ, đầu đau như búa bổ, toàn thân vô lực. Phó Tông có binh phù, vì sao mãi vẫn chưa tới gặp hắn? Mộc Xuyên vẫn bặt vô tín hiệu, không rõ tình hình chiến sự tiền tuyến thế nào.


Phan Nghi tiến đến dâng trà, Gia Tuyên hất đổ chén trà: "Ai cho ngươi vào đây?"


"Bệ hạ thứ tội."


"Lúc nào cũng bắt trẫm thứ tội, ngươi có tội gì chứ?"


"Bệ hạ bớt giận."


"Chỉ có g·iết tên hoạn quan như ngươi, trẫm mới có thể bớt giận."


Phan Nghi bị mắng cũng không giận, nhấp một ngụm trà rồi chậm rãi nói:


"Ngôi vị hoàng đế của Bệ hạ kế thừa danh bất chính ngôn bất thuận, tiên đế từng bảo 'ngày sau ắt gặp lạch trời'..."


Gia Tuyên cắt lời: "Nếu không phải người của ngươi từ giữa gây khó dễ, phụ hoàng làm sao có thể băng hà?"


"Hành động 'tế ma g·iết lừa' không phải việc của minh quân. Bệ hạ mấy năm nay nói dối quá nhiều, e là chính mình cũng tin rồi."


Phan Nghi rít giọng: "Ngôi vị này là do sát huynh g·iết cha mà có, nhà ta nói Bệ hạ mưu phản có gì sai đâu?"


Gia Tuyên hô lớn: "Người đâu!"


Đại điện trống trải hồi lâu không ai thưa, chỉ có tiếng kêu gào cuồng loạn vang vọng. Cấm quân đều do một tay hắn đề bạt, Gia Tuyên không hiểu sai ở chỗ nào.


"Từ xưa trung thần khó thọ, lợi ích mới khiến quỷ đẩy cối xay." Phan Nghi cười: "Bệ hạ đừng hét nữa, ở đây không còn người của ngài đâu."



Gia Tuyên không ngờ mình sa vào bẫy của Phan Nghi, cô độc không người giúp đỡ, trở thành thịt trên thớt. Vì ngôi vị mà nén giận, để mặc hoạn quan khuấy đảo khiến nước mất nhà tan, giang sơn đảo điên, Gia Tuyên hận thấu Phan Nghi.


Hiện tại bị giam cầm trong điện, Phan Nghi giữ hắn lại có tác dụng gì? Gia Tuyên nhìn không thấu thế cục, liền muốn ném đá dò đường:


"Phụ hoàng đối đãi ngươi không tệ, ngươi lại để Ô Bàn hạ cổ khiến người băng hà. Đồ súc sinh ăn cháo đá bát, chó ăn cỏ còn tốt hơn hạng người như ngươi!"


"À, đúng rồi, chó còn có thể lưu giống, nhìn lại ngươi xem, đi tiểu còn không sạch mùi khai mà còn đòi đến An Thọ lâu chơi gái?"


"Vì mạng sống mà ăn cả cha mẹ, lại còn đoạn tuyệt nòi giống, đúng là hạng tiện chủng!"


Trong cung điện to lớn vang lên từng trận gầm nhẹ. Vị thiên tử bị vây hãm trên long ỷ trút bỏ tất cả áp lực kìm nén bao năm qua. Ngày thường hắn giả vờ đạo mạo, thực chất từ lúc ngồi lên long ỷ này, hắn đã không còn là con người nữa. Gia Tuyên bóp chặt cổ Phan Nghi, mắt đỏ sọc.


Đối phó với dã thú không cần sức trâu, chỉ cần dùng hương. Mùi đàn hương kích phát cổ độc, cổ trùng trong đầu quấy phá não bộ, Gia Tuyên ôm đầu gào thét:


"Người đâu!"


"Cấm quân c·hết đâu hết rồi!"


"Trẫm g·iết ngươi, trẫm nhất định phải g·iết ngươi!"


Lúc Gia Tuyên sắp ngất đi, nén hương bị dập tắt, một chiếc ủng quan giẫm lên đầu hắn.


"Mắng đủ rồi thì nghỉ một lát đi, ngày khổ sau này còn dài lắm."


Phan Nghi cười lạnh: "Ta ăn thịt mẫu thân, còn ngươi thì khá hơn được chỗ nào?"


Đồng tử Gia Tuyên co rụt lại, muốn ngồi dậy nhưng không còn sức. Thiên tử trên long ỷ giờ thành tù nhân dưới chân kẻ gian nịnh.


"Minh Đức đế tính tình đa nghi, không tin cổ trùng có thể trị bệnh, trước tiên bắt nhi tử làm con tin thí cổ, sau lại lệnh Vu Thiên Cung đi khắp nơi vơ vét linh đan có thể diệt cổ.



Minh Đức đế tuổi già cổ độc phát tác, bị giam ở Tiêu Ngôn cung. Quần thần sớm đã quen việc không thượng triều, hoàng đế tiêu khiển ở đâu không ai hỏi đến... À đúng rồi, giống hệt tình cảnh hiện tại của ngươi."


"Lão đầu tiên cũng mắng nhiếc ta, cổ độc phát tác xong cũng bị ta giẫm dưới chân. Sau này đau đến thần trí hoảng loạn, liền kêu 'trẫm biết sai rồi, trẫm không dám nữa, hết thảy nghe theo ngươi'."


Phan Nghi dùng mũi giày nâng cằm Gia Tuyên lên, ép hắn ngẩng đầu: "Ngươi ở trong lao muốn dùng hình với nhà ta, vừa rồi lại đòi g·iết, rồi nhục mạ nhà ta... nhà ta đều có thể không truy cứu. Chỉ cần Bệ hạ bảo Phó Tông giao ra binh phù."


Đường Mộc quân không vào được cung, Cấm quân mười hai vệ trong cung, Phan Nghi không thể mua chuộc hết thảy. Nếu không giao binh phù, đợi đến khi Phó Tông phát hiện sự việc kỳ lạ có lẽ còn có chuyển cơ; nếu giao ra binh phù, chỉ còn con đường c.hết.


Gia Tuyên cười lạnh: “Nằm mơ!”
_


Cửa sổ Tiêu Ngôn cung đóng chặt, không khí âm lãnh vô cùng, Gia Tuyên lạnh đến mức cuộn tròn trên mặt đất.


Bỗng hắn nghĩ đến, vì sự hồ đồ của mình mà từng khiến Mộc Xuyên phải quỳ suốt đêm ngoài cung điện. Vì ngồi vững long ỷ, tay Gia Tuyên dính đầy máu tươi, giờ đây hối hận cũng đã muộn.


Phan Nghi lại đốt hương, cổ trùng ăn não khiến Gia Tuyên đau đớn đến mất đi tri giác thì hương lại tắt.


"Minh Đức đế bị giam ở đây, không ngờ hài tử nhỏ nhất lại đến chăm sóc mình, tuy thấy kỳ lạ nhưng vẫn tưởng là máu mủ tình thâm, quyết định tin tưởng đứa nhi tử này, báo cho địa điểm cất giấu Bảo Tâm Đan..."


"Nhưng ngươi thì sao? Ngươi biết Bảo Tâm Đan giải được cổ độc, vừa cầm được tay liền không chút do dự nuốt vào bụng. Không ngờ cổ độc biến tính, đăng cơ xong ngươi vừa đe dọa vừa dụ dỗ có được Hùng cổ của Ô Bàn, phục dụng xong lại càng không thể giải độc.


Mạng của thân phụ không còn, cổ độc của chính mình cũng chẳng giải xong, hết thảy đều là ngươi tự làm tự chịu, biến khéo thành vụng."


Phan Nghi đá mạnh vào bụng Gia Tuyên một cái, cười ha hả. Những quá khứ hắn không muốn nhắc tới, những chân tướng không dám đối diện, thực tại bị vặn vẹo... đều bị Phan Nghi xé toạc không chút nể tình. Lời nói dối hoàn toàn bị phơi bày.


Khi cổ trùng ngừng quấy, Phan Nghi kể chuyện xưa; khi hắn có sức định phản kháng, Phan Nghi lại đốt hương; khi hắn muốn ngất đi, gã lại không cho toại nguyện.


Gia Tuyên bị giày vò giữa việc mất đi sức lực và mất đi ý chí, trong cung điện vắng lặng, hắn như một con chó lạc nhà cô độc.


"Từ khi ta đến Thượng Kinh, đã không còn đường lui, chỉ có thể c.hết. Quân của ta liên tục bỏ trốn, Minh Đức đế nghi ngờ trong Đường Mộc quân có nội gián.



"Minh Đức đế mãi không chịu tra rõ vụ án ải Long Phong, nói cho cùng cũng có công lao của ngươi. Mộc Xuyên cứu mạng ngươi, coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại lừa hắn suốt sáu năm."


Gia Tuyên khẩn cầu: "Đừng nói nữa, đừng nói nữa..."


Phan Nghi kẻ tiểu nhân đắc thế, càng bảo không nói thì gã càng muốn nói. "Ngươi sát huynh g·iết cha, bức t.ử thê tử, à không, phải là đường tỷ của ngươi mới đúng. Minh Đức đế cũng thật ngốc, đối xử với ngươi tệ bạc như vậy mà vẫn tin ngươi, bảo ngươi đi lấy Bảo Tâm Đan...


Năm đó nếu không phải ngươi trộm binh phù, cho ta tám trăm cái lá gan cũng không dám bức vua thoái vị. Chuyện năm đó, nói trắng ra là ngươi và ta hợp tác, giờ ngươi muốn phủi sạch tay?"


Giọng Phan Nghi sắc lẹm như lệ quỷ: "Lần này nếu quân ta phá thành, ta sẽ chém đầu ngươi treo ở cổng thành bảy ngày cho thiên hạ xem; nếu Đường Mộc quân sát hồi Thượng Kinh, ta sẽ công bố tội trạng của ngươi cho toàn thiên hạ."


Gia Tuyên gầm lên: "Ngươi dám uy h**p trẫm?"


Phan Nghi cười âm hiểm: "Sao gọi là uy h**p, chẳng qua là nhân quả báo ứng thôi."


Gia Tuyên đánh cờ nửa đời người, cứ ngỡ mình là người cầm cờ, giờ mới biết người cầm cờ sớm đã thân vong. Lưu Tinh nhìn thấu thiên cơ, lấy thân nhập cuộc để nghịch thiên cải mệnh, bảo toàn cho Phó Sơ Tuyết và Mộc Xuyên.


Mộc Xuyên không hiểu ván cờ, chỉ dựa vào chấp niệm báo thù mà tiến về phía trước, giờ đây chỉ có quân "Tốt" đi đến cuối bàn cờ mới có thể cứu "Soái". Hoặc giả, chung cuộc mới biết ai là "Tốt", ai là "Soái".
_


Sau khi Đường Mộc quân tru s·át giặc Oa, Mộc Xuyên dẫn kỵ binh ra roi thúc ngựa trở về Thượng Kinh, Phó Sơ Tuyết theo sát phía sau.


Lúc vào quan ải, Phó Sơ Tuyết nhận được thư của phụ thân: "Gần đây hoàng đế lánh mặt không gặp, Phan Nghi đã m·ất t·ích trong ngục."


Phó Sơ Tuyết thầm nghĩ: Hỏng rồi. Tiêu Bảo thả ưng đưa tin. Một khắc sau, Mộc Xuyên nhìn thấy hùng ưng, lập tức lệnh đại quân tháo giáp, dùng tốc độ nhanh nhất hồi cung cứu giá.


Trước Tiêu Ngôn cung, Phan Nghi bày giá nghênh đón. Phía sau gã là đám Cẩm y vệ đeo đao và một chiếc long liễn lung lay sắp đổ. Phan Nghi vén rèm, bên trong là Gia Tuyên đang nửa sống nửa c·hết. "Cung nghênh Đông Xuyên hầu."


Mộc Xuyên sợ làm bị thương Gia Tuyên nên không dám manh động. Phan Nghi từ trong tay áo lấy ra một hộp gấm dài nửa thước, vẫy tay với Mộc Xuyên. Ở Đại Yến chỉ có hoàng đế mới được dùng màu minh hoàng, hộp này chắc chắn đựng thánh chỉ. Mộc Xuyên ra hiệu cho qu·ân đ·ội đợi lệnh, một mình tiến lên phía trước.


Khi cách bậc thềm cao một mét, Phan Nghi mở chiếu thư. Minh Đức đế tuy không màng triều chính nhưng lại luyện được nét chữ rất đẹp, rồng bay phượng múa, giống hệt những bức chữ treo trong thư phòng của Gia Tuyên.


"Trẫm thừa thiên mệnh, biết số mệnh đã tận, nghĩ đến chúng sinh mà lòng đau xót, nghĩ đến các hoàng tử mà lòng đau đớn. Hoàng thái tôn Vĩnh Trinh, nhân hiếu trời ban, nên kế vị chính thống. Chư khanh hãy đồng tâm phụ chính, bảo vệ giang sơn xã tắc của ta."


Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove Story Chương 68: Chung cuộc mới biết là Tốt hay Soái
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...