Bắc Tuyết Dung Đông - Prove

Chương 67: Bệ hạ vì sao tạo phản?


Khi bồ câu đưa tin về việc xử trí Phan Nghi đến được quân doanh huyện Thiện thì trời cũng vừa tối hẳn.


Mộc Xuyên lập tức hạ lệnh: "Khinh kỵ binh nghe lệnh!"


"Có!"


"Lập tức tiến về quận Phú Ninh chi viện."


"Tuân lệnh!"


Phó Sơ Tuyết hỏi: "Chúng ta không đi sao?"


Mộc Xuyên đáp: "Đường đêm khó đi, bộ binh ngày mai mới khởi hành."


"Chẳng phải tác chiến đều cần chiếm lĩnh quan ải trước sao..."


"Giặc Oa tự cho là nắm rõ bố phòng ở Tây Thùy nên sẽ dốc toàn lực tấn công, nhưng Đường Mộc quân vẫn chưa hề can thiệp vào bố phòng phía tây quận Phú Ninh."


Khóe môi Mộc Xuyên khẽ nhếch lên nụ cười ẩn ý, "Tây Thùy nhiều núi non, giặc Oa muốn đánh vào quận Phú Ninh nhất định phải đi qua dãy núi mà một năm trước ta và ngài từng đi khi mượn Lương. Địa hình nơi đó giống hệt ải Long Phong."


Phó Sơ Tuyết bừng tỉnh: "Ngài muốn dụ địch thâm nhập."


Mộc Xuyên gật đầu. Sáu năm trước, ải Long Phong thây chất thành núi, hiện giờ thảm trạng tương tự sẽ lặp lại với quân thù. Mối huyết hải thâm thù sắp được báo, đáy mắt Mộc Xuyên cuộn trào sóng dữ.


Phó Sơ Tuyết nói: "Ta đi cùng ngài." Đ


ường xa xóc nảy, thân thể Phó Sơ Tuyết lại ốm yếu, Mộc Xuyên vốn định cự tuyệt, nhưng nghĩ đến việc người mình yêu muốn cùng chia sẻ khoảnh khắc phục thù, hắn không nỡ chối từ.


Mộc Xuyên đồng ý: "Ngày mai ta theo tiên phong bộ đội tây hạ, ngài hãy để Tiêu Bảo đánh xe, đi muộn một chút rồi hội hợp tại quận Phú Ninh."



Tháng tư quả vải khan hiếm, giá cả đắt đỏ, nhưng vì Phó Sơ Tuyết thích, Mộc Xuyên vẫn sai người mua nửa rương.


"Không ngọt." Phó Sơ Tuyết ăn hai quả liền mất hứng. Y vốn kiêu kỳ lại khó chiều, nhưng dù khó chiều đến đâu, Mộc Xuyên cũng cam lòng nuôi dưỡng.


Hắn ôn nhu nói: “Mấy ngày tới ngài cứ để trên xe mà ăn, để thêm ít lâu sẽ ngọt thôi.”
_


Sáng hôm sau, Mộc Xuyên dẫn quân tây hạ, tiếng vó ngựa rầm rập, Phó Sơ Tuyết ở trong trướng ngủ không yên giấc. Trên giường vẫn còn vương chút hơi ấm của hắn, trên án thư đặt chiếc quạt vẽ hình ảnh Diên Bắc hầu phủ, tổ ấm của bọn họ.


Tiêu Bảo túc trực bên giường hầu hạ chủ tử rửa mặt, không ngoài dự đoán lại thấy một nắm tóc rụng. Nửa năm nay, sự thay đổi của chủ tử Tiêu Bảo đều nhìn rõ, Mộc Xuyên không nói, cũng không cho cậu ta nói.


Trước đây chủ tử thường bảo: Nam tử hán đại trượng phu không cần quá để ý dung mạo; nhưng giờ đây mỗi lần rửa mặt chải đầu xong, y đều trầm mặc rất lâu.


Vẻ phong hoa tuyệt đại không còn nữa, sự tự tin gượng ép bị những sợi tóc đen rụng rơi phá hủy.


"Tiêu Bảo."


Phó Sơ Tuyết ho khẽ hai tiếng, "Vào trấn tìm một lang trung về đây." Không ai rõ tình trạng cơ thể mình hơn y. Quả vải có lẽ ngọt thật, nhưng y không nếm ra vị gì, từ nửa tháng trước đồ ăn thức uống đã chẳng còn hương vị.


Thỉnh thoảng y còn gặp ảo giác, thấy cổ trùng xuyên phá cơ thể chui ra đậu trên ngực mình, vết đao thương trên ngực chính là tự y gây ra trong lúc mê sảng đó. Vạn hạnh là y đâm không sâu, và những ngày đó y không để Mộc Xuyên đến gần.


Lát sau, Tiêu Bảo mời lang trung đến. Lang trung bắt mạch cho Phó Sơ Tuyết, lông mày nhíu chặt lại như thắt nút. Tiêu Bảo định nói: "Ngài theo ta ra ngoài trướng..."


Phó Sơ Tuyết ngắt lời: "Ta chịu được, cứ nói ở đây."


Lang trung lắc đầu thở dài: "Bệnh của quý nhân là tà độc đã ngấm sâu vào cốt tủy, dược lực tầm thường không thể xoay chuyển. Lão phu y thuật thiển cận, lực bất tòng tâm."


Phó Sơ Tuyết thần sắc bình thản: "Vu Thiên Cung đã từng xem mạch cho ta, ông cứ nói thẳng đi, ta còn bao nhiêu thời gian?"


"Nếu thần y đã xem qua, e là đại la thần tiên cũng vô phương." Lang trung kinh ngạc, "Xem mạch tượng này, nhiều nhất là hai tháng. Thay vì chạy vầy tìm thầy hỏi thuốc, chi bằng ăn chút gì mình thích thì hơn."


Phệ Tâm Cổ càng về sau phát triển càng nhanh, hơn một ngàn con cổ trùng nuốt chửng tạng phủ ký chủ chỉ mất chưa đầy một năm. Phụ thân để y đến Thượng Kinh chính là vì đã biết rõ độc tính, muốn y sống nốt quãng đời còn lại không hối tiếc.



Lang trung vừa đi, binh lính vào báo: "Có người từ Thượng Kinh tới đưa tin cho Thế tử."


Thượng Kinh gởi thư? Chẳng lẽ trong cung có biến? Đại chiến đang cận kề, không có thời gian để u sầu, Phó Sơ Tuyết lập tức mở thư.


"Kẻ hại Lưu Tinh chết là Ô Bàn; kẻ khiến Phó lão hầu gia phải cáo lão hồi hương là Tào Minh Thành; việc Mộc Xuyên báo thù thì liên quan gì đến Thế tử? Nhà ta không muốn đối đầu với Phó gia, Thế tử chớ có tiếp tay cho giặc."


Thư đến hôm nay, ngày viết chắc là ba ngày trước. Khi đó Phan Nghi hẳn đã biết Mộc Xuyên tới Tây Thùy nên muốn châm ngòi ly gián. Phó Sơ Tuyết vốn định ở Diên Bắc an ổn sống qua ngày, nhưng kẻ thù từng bước ép sát, y buộc phải xuất thế.


Tổ phụ cáo lão, sư phụ thân vong, không thể thiếu bàn tay Phan Nghi quạt gió thêm củi. Hơn nữa, Mộc Xuyên là người của Phó gia, Phan Nghi là kẻ thù của Mộc Xuyên, nghĩa là đã định sẵn ở thế đối đầu.


Khoan đã, Phan Nghi âm hiểm xảo trá, bức thư ly gián lộ liễu đầy sơ hở này giống như mượn danh cầu hòa để khiến y lơ là cảnh giác hơn. Chẳng lẽ trong cung thực sự có biến động?


Thượng Kinh có phụ thân tọa trấn, chắc sẽ không có sai sót lớn, mà dù có biến, y ở Tây Thùy cũng lực bất tòng tâm, lo lắng quá mức chỉ làm rối quân tâm.


Phó Sơ Tuyết dặn: "Chuyện hôm nay nếu để Mộc Xuyên biết được, ta sẽ cắt lưỡi ngươi."


Tiêu Bảo gật đầu lia lịa.
_


Nhờ Tịch Chính Thanh sớm sơ tán bá tánh ven biển nên khi giặc Oa đổ bộ gần như không có thương vong.


Khinh kỵ binh đã hội quân với lão tướng quân tại quận Phú Ninh từ hai ngày trước, mai phục sẵn trên đỉnh núi. Lúc này, Mộc Xuyên dẫn mười vạn đại quân đứng trên ngọn đồi cao cách huyện lỵ mười dặm.


"Sáu năm trước, chiến hữu của chúng ta bị giặc Oa hành hạ đến chết tại gò Long Phong. Nay chúng lại đổ bộ Tây Thùy, chiếm thuyền hủy nhà..."


Mộc Xuyên nhìn bóng người đen nghịt phía xa, giọng trầm xuống, "Chỉ một canh giờ nữa, giặc Oa sẽ tới đây, chư vị có muốn báo thù cho huynh đệ đã khuất không?"


"Muốn!"


"Ai nguyện cùng ta liều mình huyết chiến?"


"Mạt tướng nguyện thề chết theo Tướng quân!"



"Tốt! Nếu đã nguyện đồng sinh cộng tử, vậy thì..." Mộc Xuyên vung đao chém đứt cầu treo phía sau, "Không thắng không về!"


Chư tướng đập nồi dìm thuyền, biến bi phẫn thành sức mạnh. Giờ Thìn khắc hai, giặc Oa lọt thỏm vào hẻm núi, đại chiến bùng nổ.


Những tảng đá khổng lồ trút xuống như mưa làm chiến mã kinh sợ, quân giặc hỗn loạn. Hỏa tiễn bắn xuống, những hàng cây tưới sẵn dầu hỏa lập tức bùng cháy, chặn đứng đường lui của giặc.


Lũ giặc gào thét những lời khó hiểu, kỵ binh tháo chạy thì bị quân khiên mai phục trong rừng chặn lại, bộ binh phía sau dùng trường mâu đâm quỵ chân ngựa, giặc Oa ngã rạp.


Thanh Liệt Nhật tuốt vỏ, kiếm khí mang theo sát ý ngút trời. "Xông lên!"


Mười vạn quân sĩ vung đao xông tới, tiếng la hét vang động cả thung lũng. Phó Sơ Tuyết đứng trên sườn núi, nghe tiếng ồn ào đến tê dại da đầu, cát bụi hòa cùng mùi máu xộc thẳng lên trời, nhuộm ánh nắng thành màu vàng đục.


Trong hẻm núi, một bóng dáng dũng mãnh cưỡi Xích Truy, tay cầm Liệt Nhật nổi bật giữa đám đông, y nhận ra ngay lập tức.


Mộc Xuyên giáp sắt kín người, Liệt Nhật đi đến đâu giặc Oa dạt ra đến đó, trọng đao nhắm thẳng khấu đầu tướng giặc. Tên tướng giặc định kết trận chống trả, thấy sát thần lao tới liền gầm lên vung loan đao.


"Binh!" Tiếng binh khí va chạm chấn động cả sơn cốc, Phó Sơ Tuyết bị dội ngược lại nửa bước. Thanh Liệt Nhật chém gãy đôi loan đao, hung hăng bổ xuống mặt tên tướng giặc.


Mộc Xuyên xoay cổ tay, một cái đầu đội kim khôi với vẻ mặt kinh hoàng bay vọt lên cao. Hắn giơ cao thủ cấp quân thù, cả người tắm máu như vị thần sát phạt. Quân Oa thấy chủ tướng bị chém đầu, sĩ khí lập tức tan rã.


Tiêu Bảo che mắt: "Chủ tử, mùi máu nặng quá, hay là ta vào xe trước..."


Phó Sơ Tuyết khẽ phất quạt, lẩm bẩm: "Nam nhân của ta thật sự quá soái."


Quân Oa thấy đại thế đã mất định đầu hàng, nhưng liền bị lưỡi lê xuyên thủng yết hầu. Đường Mộc quân không lạm sát kẻ vô tội, trừ giặc Oa. Bất chiến mà hàng? Những chiến hữu đã khuất không chấp nhận điều đó. Sau nửa canh giờ, hẻm núi thây chất thành đống, tinh kỳ rách nát vùi trong bùn máu.


Mộc Xuyên tháo mũ giáp vấy máu, lộ ra khuôn mặt cương nghị, một mình bước l*n đ*nh núi, hướng về phía đông dập đầu ba lạy.


"Phụ thân... hài nhi... báo thù cho người rồi." Gió lạnh thổi tung mái tóc, dưới chân hắn là biển máu thây ma. Sẽ không có da ngựa bọc thây, cũng chẳng ai nhặt xác cho chúng, vì thuyền của chúng đã bị thiêu rụi hoàn toàn.


Giọng Mộc Xuyên trầm thấp hòa cùng tiếng quạ kêu: “Hôm nay... lấy xác vạn quân thù... an ủi anh linh các tướng sĩ nơi chín suối.”
_



Gia Tuyên chưa hoàn toàn giải hết cổ độc, vốn định đợi Đường Mộc quân đắc thắng trở về mới động đến Phan Nghi, không ngờ Phó Sơ Tuyết lại chẳng nhẫn nhịn nổi vài ngày.


Phan Nghi ép hắn thí huynh, Tào Minh Thành ép hắn nhượng quyền, Tào Tuyết ép hắn giữ lại hài tử, nay cả Phó Sơ Tuyết cũng ép hắn... Tại sao ai cũng ép hắn?


Đầu hắn lại đau như búa bổ. Cổ độc phải trừ, mật chiếu phải hủy, bất cứ ai đe dọa đến tính mạng và ngai vàng của hắn đều phải chết. Đèn hoa sen đã cạn dầu, Gia Tuyên uống thuốc của Vu Thiên Cung, đợi thần trí tỉnh táo đôi chút liền một mình đi vào ngục tối.


Lôi Nhậm, thống lĩnh Cấm quân đang canh giữ phòng giam Phan Nghi. Tên hoạn quan bị xích sắt nặng trịch xuyên qua xương tỳ bà. Gia Tuyên phất tay bảo Lôi Nhậm lui ra. Phan Nghi nghe tiếng động, chậm rãi mở mắt.


Gia Tuyên hỏi: "Ở đâu?"


"Cái gì ở đâu?" Phan Nghi giả ngốc, "Phó Sơ Tuyết, Mộc Xuyên, Tào Minh Thành... ai cũng có nhà, nhà của ta chính là Bệ hạ, vậy mà Bệ hạ lại không tin ta."


Gia Tuyên không nói nhảm, gắp thanh sắt nung đỏ định tra tấn. "Để ta nhớ lại xem..."


Thanh sắt chỉ còn cách ngực Phan Nghi một tấc. "Ta nhớ ra rồi."


"Nói!"


"Hình như là... bị chó ăn mất rồi."


Nếu không phải Phan Nghi khống chế, sao hắn phải giết cha giết huynh, hại chết người mình yêu nhất... Nếu gã không nói thật, vậy thì giết gã đi.


Đáy mắt Gia Tuyên vằn lên tia máu đỏ rực, thanh sắt nhắm thẳng yết hầu Phan Nghi.


"Bệ hạ chớ nóng nảy, ta thật sự nhớ ra rồi!" Bất thình lình, một lưỡi đao sắc lạnh kề sát cổ Gia Tuyên.


"Bệ hạ, buông tay đi." Bên tai vang lên giọng nói của Lôi Nhậm.


Cấm quân đều do một tay hắn đề bạt, Gia Tuyên vạn lần không ngờ Lôi Nhậm lại là người của Phan Nghi!


Hóa ra hôm qua Lôi Nhậm chủ động xin canh ngục để chuộc tội, thực chất là đã tính kế lúc hắn vào đây. Phan Nghi cố tình kéo dài thời gian là để Lôi Nhậm giải quyết những vệ binh khác và khiến hắn lơ là cảnh giác hơn.


Gia Tuyên trợn tròn mắt kinh hãi, tính toán ngàn lần không ngờ lại thua ở quân cờ then chốt nhất. Giọng Phan Nghi rít lên như lệ quỷ: "Bệ hạ... vì sao ngài lại mưu phản?"


Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove Story Chương 67: Bệ hạ vì sao tạo phản?
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...