Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 69: Trẫm thực xin lỗi ngươi.
Trước Tiêu Ngôn cung, dưới thềm ngọc, thánh chỉ chói lọi nằm chắn giữa hai quân, Phan Nghi không chút nể tình mà đem những tội trạng của hoàng đế công bố cho thiên hạ.
Trong cuộc tranh giành trữ quân năm xưa, Gia Tuyên là hoàng tử duy nhất còn sống sót, vậy vì sao Minh Đức đế thà truyền ngôi cho hoàng tôn chưa đầy mười tuổi, cũng không muốn truyền cho hắn?
Đáp án đã rõ như ban ngày. Những kẻ trước đây cung kính gọi hoàng đế, giờ phút này thấy nhà cháy lòi mặt chuột, cũng chẳng buồn dùng kính ngữ nữa.
"Sáu năm trước, nếu không phải Gia Tuyên từ giữa gây khó dễ, nói Đông Xuyên hầu có tâm mưu phản, tiên đế đã sớm tra rõ vụ án ải Long Phong."
"Đông Xuyên hầu vì hắn mà nam chinh bắc chiến, còn hắn vì cái ngôi vị danh bất chính ngôn bất thuận kia mà đâm sau lưng ngài."
"Kẻ gian tế khiến mười vạn Đường Mộc quân chết không nhắm mắt đang ở ngay đây. Oan có đầu nợ có chủ, hôm nay nhà ta cho ngài một cơ hội."
Phan Nghi vẫy bàn tay gầy guộc, Cẩm y vệ khiêng long liễn đến dưới thềm ngọc. Gia Tuyên tâm đập như trống làng, hóa ra Phan Nghi giữ lại mạng hắn là cố ý để hắn phải chịu nhục nhã thế này.
Mộc Xuyên nếu không màng tình xưa nghĩa cũ, hoàn toàn có thể giết hắn trước, rồi giết Phan Nghi sau. Nhưng dù hắn có tồi tệ đến đâu, hiện tại hắn vẫn là hoàng đế, nếu Mộc Xuyên giết hắn thì chính là mưu nghịch.
Mộc Xuyên ra hiệu, khinh kỵ binh phía sau tiến lên tiếp nhận long liễn từ tay Cẩm y vệ, lùi lại cách xa trăm mét, ôm quyền nói: "Thần cứu giá chậm trễ."
Trên đường hồi cung thấy chim ưng đưa tin, Mộc Xuyên liền lệnh khinh kỵ binh tháo giáp, phi ngựa không ngừng nghỉ để cứu giá. Vào đến hoàng thành phải xuống ngựa và nộp binh khí, lúc này Cẩm y vệ đông đảo, nếu giáp lá cà e rằng khó thắng.
Gia Tuyên hơi thở mong manh: "Chuyện trước kia... là trẫm thực xin lỗi ngươi."
Mộc Xuyên không đáp. Hắn đối với Mộc Xuyên sớm đã không còn chút uy tín nào. Lời xin lỗi này, trong tai Mộc Xuyên có lẽ chỉ là kế tạm thời để giữ mạng. Mộc Xuyên cầm đao tiến lên, che chắn cho hắn ở phía sau, giống như thuở nhỏ vẫn luôn bảo vệ hắn vậy. Quốc không thể một ngày vô chủ, kẻ làm thần tử không thể không trung.
Cẩm y vệ cầm lưỡi đao sắc bén vây kín chính điện, Vĩnh Trinh chắc hẳn đang ở bên trong.
"Gia Tuyên cùng lũ loạn thần tặc tử chẳng khác gì nhau. Vĩnh Trinh mới là chính thống, vậy mà Gia Tuyên lại cho rằng Minh Đức đế nhìn lầm người, bắt Vĩnh Trinh phải chui lủi trong hẻm tối như một con chó."
Phan Nghi cười gian xảo, "Chính là con chó lớn lông nâu kia, Đông Xuyên hầu đã thấy qua chưa?"
Phan Nghi hẳn đã biết tình hình chiến sự ở Tây Thùy, thấy đại thế đã mất liền muốn trả thù Đường gia. Nhưng nếu muốn trả thù, vì sao còn giữ mạng hoàng đế và Vĩnh Trinh?
Tào Minh Thành từng nói cha mẹ Phan Nghi chết dưới đao của phụ thân, nên mục tiêu của gã không phải trả thù Đường gia, mà là tìm hắn để báo thù riêng.
Giọng nói the thé của Phan Nghi vang vọng: "Gia Tuyên bị cổ trùng gặm nhấm đến thần trí không rõ, Vĩnh Trinh thì chỉ là một con chó, vận số Đường gia đã hết, Đông Xuyên hầu sao không thay thế đi?"
Gia Tuyên sợ nhất chuyện "Tốt" thay "Soái", vừa day huyệt thái dương vừa ho vừa nói: "Ngươi nếu giết trẫm, đó là mưu phản, sau này sẽ bị muôn đời sử quan mắng nhiếc..."
Đã dám kháng chỉ thì còn sợ gì sử quan? Mộc Xuyên không hề hứng thú với long ỷ, hắn chỉ muốn trả lại một thiên hạ thanh bình cho Đại Yến, còn bộ dạng thất thố của Gia Tuyên lúc này thật quá nực cười.
Bóng nắng đã nghiêng về tây, Mộc Xuyên vẫn đứng sừng sững không nhúc nhích, thu hết bố phòng của Cẩm y vệ vào tầm mắt.
Phan Nghi thấy khuyên không được hắn, đành phải đổi sách lược: "Đông Xuyên hầu trung thành hộ chủ như thế, nhà ta cũng chẳng còn gì để mất, sự đã đến nước này chỉ có thể cá chết lưới rách."
Kẻ hoạn quan làm việc vốn sợ đầu sợ đuôi, đối với hoàng đế có thể gọi thẳng tên, nhưng lại chẳng bỏ được cách tự xưng "nhà ta".
"Trưa mai, cũng tại nơi này, dùng binh phù Cấm quân và Đường Mộc quân để đổi lấy Vĩnh Trinh. Đông Xuyên hầu nếu dám giở trò trá ngụy, Đường gia sẽ tuyệt tự."
Mộc Xuyên đồng ý.
_
"Nếu để tên hoạn quan đó cầm được binh phù, hắn không những không thả người mà còn chém chúng ta. Ngươi còn nói đạo lý gì với hắn? Hắn là tên giặc Oa tội ác tày trời..."
Giờ thì biết Phan Nghi là giặc Oa rồi sao? Trước đây đã làm cái gì? Vì ngồi lên cái ghế long ỷ đó mà cam tâm bị nhốt trong Tiêu Ngôn cung như một cái lồng chim, suốt ngày đánh cờ với chính mình, tự lừa mình dối người rằng đã có cả thiên hạ, không ngờ cuối cùng xôi hỏng bỏng không.
Giặc Oa đã bị chém giết sạch sẽ, huyết thù của mười vạn trung hồn đã báo, Mộc Xuyên không muốn lãng phí thời gian tranh cãi vô nghĩa. Ai làm hoàng đế không phải chuyện hắn có thể quyết định, nhiệm vụ hàng đầu lúc này là cứu Vĩnh Trinh và giết Phan Nghi.
Khinh kỵ binh đưa Gia Tuyên đến Thái y viện, Mộc Xuyên đi đến Quân cơ xứ tìm Phó Tông, trùng hợp Phó Sơ Tuyết cũng ở đây. Nhìn thấy người mình đêm ngày mong nhớ, mắt Mộc Xuyên sáng rực lên. "Kỳ An."
Phó Sơ Tuyết tựa như không xương cốt mà nằm trên ghế dài, thân hình gầy thanh mảnh, dưới thân lót một tấm thảm lông xù, mắt nửa nhắm nửa mở, trong lòng ôm lò sưởi tay.
"Phan Nghi lại giở trò gì nữa?"
"Hắn công bố mật chiếu truyền ngôi cho thiên hạ, bắt giữ Vĩnh Trinh, uy h**p ta giao nộp binh phù."
Phó Sơ Tuyết nhướn mí mắt: "Ngài đồng ý rồi?"
"Ừ."
Phó Tông nhíu mày: "Chuyện này..." Phó Sơ Tuyết cười nhạt: "Ngài không nên đồng ý nhanh như vậy, đáng lẽ phải giả vờ từ chối vài lần để Phan Nghi hoàn toàn lơ là cảnh giác mới phải."
Mộc Xuyên ngồi xổm xuống bên cạnh ghế dài, nhìn thẳng vào mắt Phó Sơ Tuyết rồi cũng cười theo: "Là ta suy nghĩ không chu toàn."
Tướng quân vốn phải nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng nhìn tư thế của Mộc Xuyên, vừa đồng ý xong đã muốn đổi ý ngay, nhi tử nhà mình thường treo câu "binh bất yếm trá" bên miệng, Mộc Xuyên tám phần là bị y dạy hư đến mức nói dối thành quen rồi.
Chuyện này không ổn chút nào. Mấy đứa nhỏ cánh đã cứng, làm cha như ông vẫn phải quản giáo đôi chút.
Phó Tông đưa binh phù cho Mộc Xuyên, vỗ vai hắn: "Kỳ An vẫn còn tính trẻ con, Thùy Vân chớ có chuyện gì cũng nghe theo y."
Mộc Xuyên định đáp lời thì Phó Sơ Tuyết đã đánh trống lảng: "Trong cung có biến, sao phụ thân không báo sớm một chút?"
Phó Tông nói: "Ngày ta vừa đến Thượng Kinh, hoàng đế đã hủy bỏ lâm triều. Ta sai Uông các lão đi thăm dò, các lão bảo: Đại Yến mới thượng triều chưa đầy hai tháng, hoàng đế đã chán rồi, muốn khôi phục cách thức trước đây, tấu chương của nội các giao cho Tư lễ giám phê hồng."
Nếu là hoàng đế khác không thượng triều chắc chắn sẽ bị quần thần can gián; nhưng Gia Tuyên không thượng triều, quần thần lại thấy đó là chuyện hợp lý. Cái thói xấu tích tụ bao năm đã ăn mòn Đại Yến.
_
Hoàng hôn đỏ như máu, hoàng thành sừng sững trong gió bắc. Phó Sơ Tuyết nói muốn xem Mộc Xuyên đánh thắng trận cuối cùng này, thế là Mộc Xuyên bế cả y lẫn ghế lên thành lâu. Từ đây nhìn xa có thể thu hết Tiêu Ngôn cung vào mắt.
Trên cao gió lớn, tấm áo lông chồn dày khoác lên người thiếu niên gầy yếu. Rõ ràng là rất lạnh nhưng y vẫn mang theo quạt xếp, mở ra là mặt quạt do chính tay Mộc Xuyên vẽ. Bộ giáp nặng nề còn vương sắc đỏ thẫm của những trận chiến cũ hòa cùng màu tuyết trắng của áo lông chồn.
Họ hôn nhau trên thành lâu. Giáp sắt lạnh lẽo, môi răng nóng bỏng, tiếng gió gào thét, họ hôn nhau từ lúc hoàng hôn đến khi mặt trời lặn hẳn.
Gặp nhau lần đầu trên thành lâu, ly biệt trên thành lâu, và giờ là ôm hôn trên thành lâu... Phó Sơ Tuyết nghĩ, nếu mình còn sống được dăm ba năm nữa, nhất định phải làm chuyện đó ngay trên thành lâu này.
Người sắp chết rồi, cái gì cũng dám nghĩ. Mọi ván cờ đều có thể phá, chỉ có cái chết của y là định sẵn. Đã biết trước kết quả nhưng y vẫn không cách nào buông xuôi, cứ muốn sống thêm vài năm nữa.
Nếu có thêm vài năm, y có thể thấy tứ hải bình yên, bá tánh no ấm, cùng Mộc Xuyên dong ngựa bắn cung... Chỉ tiếc thời gian không còn nhiều, đời này định sẵn là nuối tiếc.
Phó Sơ Tuyết cười có chút vô lực: "Đợi Tướng quân đắc thắng trở về, hãy theo ta về Diên Bắc làm con rể của Phó gia."
Mộc Xuyên giúp y quấn lại áo lông chồn: "Được."
Đánh lén cần ba điều: ít người, bất ngờ và đảm bảo an toàn cho con tin. Đêm xuống, Đường Mộc quân thay nhẹ giáp của Cấm quân, mài sáng binh khí, chia quân làm hai đường: một đường dẫn xà xuất động, một đường vòng ra sau điện cứu Vĩnh Trinh.
Hai binh lính gây tiếng động trước chính điện, cửa mở ra, binh lính bên trong vừa thò đầu ra đã bị cắt cổ. Một tên tuần tra khác hô lớn: "Không xong rồi!"
Khi quân lính trong điện tập trung ra cửa chính thì nghe thấy tiếng "ầm" lớn vang lên từ thiên điện. Mộc Xuyên phá vỡ vách tường, dẫn quân xông vào tìm kiếm Vĩnh Trinh.
Lôi Nhậm xông ra chặn đường liền bị một đao chém làm đôi. Cấm quân quen sống sung sướng không sao bì được với sự kiêu dũng của Đường Mộc quân, những kẻ bị tiền tài mua chuộc đều là hạng tiểu nhân nhát gan, thấy máu thịt văng tứ tung liền kinh hoàng tháo chạy.
"Vĩnh Trinh ở đâu?" Mộc Xuyên vung đao, "Liệt Nhật đã chém được ngoại tộc thì cũng trảm được loạn thần tặc tử."
Đám nhát gan sợ đến mức tè ra quần, theo bản năng chỉ tay về hướng tây. Đường Mộc quân lao về phía hồ hoa sen, Phan Nghi đang ôm eo Vĩnh Trinh định quay người rút lui thì bị Mộc Xuyên đá một cú trời giáng vào kheo chân.
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Vĩnh Trinh chưa hoàn hồn, nắm chặt giáp trụ của Mộc Xuyên, còn Phan Nghi hét thảm ngã quỵ xuống đất. Ngoài điện, mây tan trăng sáng.
Tiêu Bảo reo lên: "Chủ tử mau xem, Đông Xuyên hầu cứu được Vĩnh Trinh rồi, còn bắt sống được Phan Nghi nữa!" Khóe môi Phó Sơ Tuyết nhếch lên, y nhìn đăm đăm vào bóng dáng dũng mãnh dưới lầu, rồi từ từ khép mắt lại.
_
Lần phát độc này không giống những lần trước. Phó Sơ Tuyết hoàn toàn hôn mê, mặc cho Vu Thiên Cung dụ cổ, châm cứu, đổ thuốc, y vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
"Cổ trùng mới luyện sao? Vì sao Kỳ An không có phản ứng?"
"Không phải nói uống thuốc nửa canh giờ sẽ có hiệu quả sao? Hay là đổi thuốc khác thử xem?"
"Kỳ An, Kỳ An, ngài dậy nói chuyện với ta đi, đừng làm ta sợ!"
Tiêu Bảo đứng bên cạnh lau nước mắt: "Lúc chủ tử xuất chinh Tây Thùy đã là nỏ mạnh hết đà, mấy ngày nay lại liên tục bôn ba..."
Phó Tông rõ ràng đã lường trước được độc tính của Phệ Tâm Cổ, ông lẩm bẩm: "Độc đã ngấm vào tạng phủ thì y dược vô cứu, con đường đến Thượng Kinh này là chính y đã chọn."
Cái gì mà chính y chọn? Nếu không phải vì muốn giúp hắn báo thù, Phó Sơ Tuyết tuyệt đối sẽ không liên tục lấy thân mình mạo hiểm.
Hết thảy đều tại hắn! Cứ ngỡ đại thù đã báo là có thể cùng Phó Sơ Tuyết ở Diên Bắc bên nhau trọn đời, nhưng mọi ảo tưởng đều tan thành mây khói. Mộc Xuyên hận bản thân không nhận ra sức khỏe của Phó Sơ Tuyết chuyển biến xấu, không ở bên cạnh y thật tốt trong những ngày cuối cùng.
Vu Thiên Cung trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Tiên hoàng từng lệnh ta luyện chế Bảo Tâm Đan, đan này có thể bảo vệ tâm mạch không bị tổn hại. Tiên hoàng sùng bái vu cổ, ta sợ người vứt bỏ đan dược nên mới nói đan này có thể cải tử hoàn sinh."
"Bệnh phong thấp tỷ lệ chết rất thấp, chu kỳ phát bệnh lại dài, người ta trước khi chết đều có d*c v*ng cầu sinh, nhưng tiên hoàng cuối cùng lại chết vì phong thấp."
Phó Tông tìm ra điểm mấu chốt: "Ngài muốn nói là tiên hoàng chưa ăn Bảo Tâm Đan?" Vu Thiên Cung gật đầu.
Tiêu Bảo mừng rỡ phát khóc: "Tốt quá rồi, nếu tìm được Bảo Tâm Đan là có thể cứu được chủ tử."
Tiên hoàng chưa ăn Bảo Tâm Đan, chắc chắn đã có người giấu nó đi. Người giấu đan chỉ có thể là Gia Tuyên hoặc Phan Nghi.
Vu Thiên Cung nhíu mày: "Bảo Tâm Đan chỉ có thể giữ được tâm mạch, không thể giải..." Mộc Xuyên ngắt lời: "Ta đi tìm Bệ hạ để lấy."
Phó Tông nói: "Kẻ phản nghịch đã trừ, Bệ hạ nhất định sẽ thanh trừng những ai đe dọa đến ngai vàng của hắn, lúc này... ngươi định lấy kiểu gì?"
Mộc Xuyên xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay là hai chiếc binh phù.
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 69: Trẫm thực xin lỗi ngươi.
10.0/10 từ 45 lượt.
