Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 59: Tội trạng ngập trời
Bầu trời phía trên điện Chiếu Nhạc mây đen giăng đầy, một cuộc chính biến long trời lở đất đang chậm rãi kéo rèm che.
Tào Minh Thành nhìn về phía Tả Bình An, gằn giọng: "Bản tướng cùng ngươi không oán không thù, ngươi chỉ là một Tư mã trong quân, vì sao phải ngậm máu phun người khi không có bằng chứng?"
Từ phía trên cao giai truyền đến giọng nói lạnh lùng: "Tả Bình An đã khai ra kẻ bắt cóc mẫu thân của hắn, tháng trước trẫm đã tự mình thẩm vấn."
Nửa năm trước, Tào Minh Thành vì muốn mượn đao gi·ết người nên đã xúi giục Hạ Trạch, h**p đáp Tả Bình An, cùng nhau vu cáo Mộc Xuyên.
Hiện giờ báo ứng đã tới. Gia Tuyên đã mở miệng, Tào Minh Thành nếu giảo biện tức là nghi ngờ thánh thượng; nếu không biện minh tức là thừa nhận vu cáo.
Phó Sơ Tuyết châm dầu vào lửa: "Thừa tướng mua chuộc quan viên, dung túng hành hung, chứng cứ vô cùng xác thực. Nhiều tội cùng phạt, chiếu theo luật lệ đương cách chức."
Nhi nữ học cầm kỳ thi họa thì gã làm cha không thấy; nhi tử từ nhỏ nuông chiều hư hỏng, gã lại liên tiếp đi dọn dẹp hậu quả cho nghịch tử. Hiện giờ gã phải trả giá đại giới cho sự bất công của chính mình.
Tào Minh Thành nghiến chặt răng hàm: "Tào Chứa phạm sai lầm, cứ chiếu theo luật pháp mà xử trí là được."
"Cố ý gi.ết người, theo luật đương trảm. Thừa tướng chỉ có một mụn hài tử này..."
"Vậy thì trảm!"
Sắc Lặc Vương vì nhi nữ mà dấn thân vào hiểm nguy; Tào Minh Thành vì ngồi vững ghế Thừa tướng mà sẵn sàng phủi sạch quan hệ với nhi tử. Hổ dữ không ăn thịt con, hạng người này xem ra còn chẳng bằng súc sinh.
Tào Minh Thành sắc mặt âm trầm: "Sắc Lặc Vương là phong vương ở Tây Thùy, lời nói ra xin hãy tam tư."
Không khí trong điện ngưng trọng đến cực điểm. Lão thần biết rõ sự tình nên không dám lạm bàn; tân quan mới ra đời thì không tiện mở miệng.
Phan Nghi cất giọng lanh lảnh: "Sắc Lặc Vương tuần trước còn tới lầu An Thọ dự tiệc, tuần này đã ăn nói ba hoa chích choè."
Trong lầu An Thọ có Hồng Diễm, lời này ý là để uy h**p. Cuộc chiến trữ quân năm xưa đã khiến hương hỏa Đường gia lụi bại phân nửa, là vương gia duy nhất còn lại của bản triều, Đường Chí Viễn có danh vọng nhất định, lời ông ta nói ra đại diện cho hoàng gia, có sức thuyết phục với con dân Đại Yến.
Khi Ô Bàn rơi đài, Phan Nghi chỉ đợi đến lúc mấu chốt mới nói hai câu, nay Đường Chí Viễn còn chưa kịp mở lời, gã đã vội ngắt lời, đủ thấy tầm quan trọng của vị vương gia này.
Trách không được Gia Tuyên từng nói "Lật đổ Tào gia nhất định phải dùng Đường Chí Viễn".
Đường Chí Viễn lặp lại một lần nữa, gằn từng chữ: "Bổn vương muốn buộc tội Tào Minh Thành!"
Gia Tuyên nửa dựa vào long ỷ, ánh mắt rã rời bỗng chốc tụ lại: "Chuẩn."
"Tào Minh Thành có ba tội lớn. Thứ nhất: Trục lợi trên nỗi đau của quốc nạn."
"Tào Minh Thành có quan hệ giao dịch với Tây Vực, đòi ăn chia ba thành lợi nhuận từ Phong Hỏa Tham. Lúc Đường Mộc Quân đuổi đánh Bạt tộc cần trưng thu lương thảo, gã lại cùng thuyền buôn Tây Vực buôn lậu gạo, đòi lấy năm thành lợi nhuận."
Đường Chí Viễn trình lên cuốn sổ dày: "Đây là sổ sách thu chi của trà lâu Khách Lai."
Hồng Diễm vì nhi nữ mà nén giận, bị Tào Minh Thành xem thường hơn hai mươi năm, biết rõ trà lâu Khách Lai làm ăn phi pháp nhưng vẫn phải gánh tội thay gã.
Hôm nay, vị tiểu thiếp nhẫn nhục này đã trở thành lưỡi dao sắc bén đâm ngược lại gã. Sổ sách buôn lậu gạo đang nằm trong tay Lý Tư, Đường Chí Viễn đưa ra chứng cứ khớp với lời Lý Tư nói, khiến Tào Minh Thành không thể chối cãi.
Phan Nghi xen vào: "Chuyện lớn nhỏ ở Tây Thùy đều qua tay Sắc Lặc Vương, không có sự cho phép của ngài, thuyền buôn Tây Vực sao có thể thông quan?"
Gã nhấn mạnh hai chữ "thông quan", nghe qua là nói về thuyền buôn, thực chất là ám chỉ việc thông đồng giặc Oa. Dùng Hồng Diễm để uy h**p, dùng việc thông đồng giặc Oa để gõ đầu, mỗi câu của Phan Nghi đều đâm trúng vào tử huyệt của Đường Chí Viễn.
Nếu Đường Chí Viễn lâm trận rút lui, đại cục sẽ thất bại trong gang tấc; bè đảng họ Tào đông đảo, nếu Tào Minh Thành không chết, nhất định có ngày chúng sẽ ngóc đầu trở lại.
Phó Sơ Tuyết trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Đường Chí Viễn tiếng vang như chuông lớn: "Tào Minh Thành uổng làm phu, làm phụ. Hôm nay bổn vương dù có phải vào ngục cũng phải buộc tội hạng súc sinh táng tận thiên lương này!"
Một vị vương gia từng kinh qua sóng gió đẫm máu của tiền triều, vì muốn sống sót mà cài cắm tai mắt khắp bốn châu Đại Yến; một Sắc Lặc Vương vốn sống trong nhung lụa, một vị nhàn tản vương gia chỉ biết vâng lệnh hành sự...
Kẻ đã rùa rụt cổ trốn tránh hơn hai mươi năm, lão cáo già tâm cơ sâu nặng ấy, hôm nay vì nhi nữ mà quyết đánh cược một lần cuối. Quyết tâm đập nồi dìm thuyền này không ai có thể lay chuyển.
Tào Minh Thành nhìn về phía Phan Nghi cầu cứu, Phan Nghi khẽ gật đầu. Gia Tuyên đã quyết tâm lật đổ gã, ai cứu gã lúc này tức là kết đảng. Phó Sơ Tuyết đứng chờ xem kịch vui.
Gia Tuyên nhìn về phía Phan Nghi, ánh mắt nặng nề. Phan Nghi tặc lưỡi, có lẽ tự biết đại thế đã mất, sợ họa lây đến thân nên cuối cùng không mở miệng nữa.
"Tội thứ hai của Tào Minh Thành: Mưu tài hại mệnh."
Giọng Đường Chí Viễn rõ ràng và lạnh lùng, "Tào Minh Thành vì muốn ăn tiền hoa hồng của Tây Vực mà sai Tiêu Hoành Đạt giẫm nát cây mạ, bắt dân sửa lúa trồng sâm. Bá tánh ăn nhầm Phong Hỏa Tham sẽ bị tổn hại tâm phổi, Tào Minh Thành biết rõ công hiệu đó nhưng vì tư lợi mà hủy hoại dân sinh."
Đôi mắt đục ngầu của Tào Minh Thành hiện lên tia thâm độc: "Việc sửa lúa trồng Phong Hỏa Tham là ý chỉ của bệ hạ."
Gã hễ không hợp ý là lại lôi hoàng đế ra làm bình phong. Phó Sơ Tuyết định mở miệng phản bác nhưng thấy Mộc Xuyên khẽ lắc đầu nên lại nuốt lời vào trong.
Vốn tưởng nhắc đến hoàng đế thì Đường Chí Viễn sẽ nể mặt, nào ngờ lão gia hỏa này phát điên lên mắng luôn cả hoàng đế: "Bốn châu Đại Yến chỉ có thuế phụ ở Tây Thùy là cao nhất. Bệ hạ biết rõ dân sinh khó khăn mà vẫn tăng thuế, hành động này chẳng khác gì dung túng cho kẻ gian hành hung."
Lời vừa thốt ra, cả điện kinh hãi. Những lão thần vốn đang lờ đờ cũng phải trợn tròn mắt. Buộc tội Thừa tướng đã đủ kinh khủng, buộc tội hoàng đế đúng là chuyện xưa nay chưa từng thấy. Sắc Lặc Vương này điên rồi sao?
Trên long ỷ, ngón tay hoàng đế đang gõ vào tay vịn bỗng khựng lại, Gia Tuyên tỏ vẻ hứng thú nhìn Đường Chí Viễn.
Tào Minh Thành dùng Hồng Diễm áp chế, Đường Chí Viễn mắc mưu; Gia Tuyên dùng Tào Tuyết áp chế, Đường Chí Viễn lại rơi vào bẫy. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, ngã một lần hay nhiều lần cũng vậy, khi đã ngã quá đau, người ta sẽ bất chấp tất cả.
Gia Tuyên nhạt nhẽo hỏi: "Vật chứng đã có, còn nhân chứng đâu?"
Đường Chí Viễn: "Bổn vương nguyện làm vết nhơ chứng nhân."
"Tốt. Vì không thấu hiểu dân sinh gian khổ, trẫm nguyện lĩnh tội chịu phạt, phá bỏ Tiêu Ngôn cung và bái nguyệt lâu để sung vào quân nhu."
"Bệ hạ không thể..." Quần thần quỳ rạp xuống đất.
"Trẫm ý đã quyết." Gia Tuyên nhìn Đường Chí Viễn, khóe môi khẽ nhếch, "Tào Minh Thành còn tội thứ ba, hoàng thúc nói luôn một thể đi, chúng ta cùng nhau kết toán."
Gia Tuyên chưa bao giờ gọi thẳng tên Thừa tướng trước mặt mọi người, hôm nay gọi trực diện như vậy, rõ ràng là muốn tận diệt Tào gia. Quần thần chỉ biết cúi đầu im lặng. Đường Chí Viễn đã bước một chân vào quan tài nên chẳng còn sợ gì nữa.
Hai tội trước đủ để gã ngồi tù mọt gông nhưng chưa chắc đã chết, còn tội thứ ba này, Tào Minh Thành có chết trăm lần cũng không đủ.
Đường Chí Viễn mặc kệ những ánh mắt kinh hãi xung quanh, gằn từng chữ: "Tiêu Hoành Đạt từng khai ra chủ mưu đứng sau "Phi Hồng Thần Lục" là Phan Hỉ, mà Phan Hỉ lại đột tử.
Bổn vương đã tra được tên ngục tốt hạ dược Phan Hỉ là do Tào Minh Thành sai khiến, đây là bản lời khai. Tai mắt của ta còn thấy Tào Minh Thành phái người của Thần Cơ doanh đi Diên Bắc, đây là phiếu định mức vận chuyển hỏa dược."
Mộc Xuyên trước đây từng đưa quan quân vận chuyển hỏa dược của Vũ Lâm quân ra làm chứng nhưng bị Tào Minh Thành lật ngược thế cờ, lần này đã có nhân chứng trực tiếp hơn. Đám gian thần kiêng dè Đường Chí Viễn chính vì ông ta nắm giữ bằng chứng thông đồng với địch của Tào Minh Thành.
Mua quan bán tước, dung túng hành hung, trục lợi trên nỗi đau quốc gia, mưu tài hại mệnh, phản quốc thông đồng với địch... tội trạng của Tào Minh Thành chồng chất như núi, thẻ tre không ghi hết tội.
Gia Tuyên nhàn nhạt hỏi: "Tào Minh Thành còn gì để nói không?"
Nhà cháy lòi mặt chuột, hoàng đế không chỉ muốn bãi chức mà còn muốn gã phải chết. Tào Minh Thành biết đại cục đã mất, giọng khàn đặc mang theo nụ cười rợn người:
"Bệ hạ mượn đao của Thế tử để gi.ết thần, danh nghĩa là vì bộ hạ cũ của Phó gia, vì bình định cơn giận của Đường Mộc Quân, vì thuận theo lòng dân... nhưng thực chất là để củng cố quyền lực.
Lưỡi đao sắc bén nhất là lưỡi đao không dính máu, luôn treo lơ lửng trước ngực để khiến kẻ khác phải đổi lòng. Bệ hạ tưởng thần đổ rồi thì ngài có thể kê cao gối mà ngủ sao?"
Sau khi Tào gia đổ, Phó Sơ Tuyết sẽ trở thành trọng thần dưới một người trên vạn người, Tào Minh Thành rõ ràng là đang muốn ly gián.
Mộc Xuyên: "Thần..."
Phó Sơ Tuyết ngắt lời: "Thần đối với bệ hạ tuyệt không hai lòng. Tào Minh Thành tội trạng ngập trời còn dám ly gián, tội này đáng tru di!"
Sau khi Gia Tuyên kế vị, đám gian nịnh một tay che trời. Hắn chữa độc cho Giang Hướng, Tào Minh Thành xây lầu An Thọ, sai Ô Bàn hạ cổ triều thần. Đạo cao một thước ma cao một trượng, quần thần ngả nghiêng khiến triều đình không thể vận hành bình thường.
Chúng muốn tước binh quyền của Đường Mộc Quân, đẩy Mộc Xuyên đi Diên Bắc để thoát khỏi tầm kiểm soát. Khi Mộc Xuyên đi rồi, Gia Tuyên định sống tiêu cực qua ngày, nhưng Tào Minh Thành phát hiện hắn dùng Vu Thiên Cung để chế cổ giải độc nên đã đưa Tào Tuyết lên giường của hắn.
Nếu không có chuyện này, họ vốn có thể chung sống hòa bình, nhưng bị ép đến đường cùng thì buộc phải nhuốm máu mới có thể kết thúc.
Nghĩ đến Tào Tuyết, Gia Tuyên cảm thấy một cơn choáng váng. Không muốn đối diện với sự thật, hắn quy sạch mọi lỗi lầm lên đầu Tào Minh Thành. Gia Tuyên hận chết Tào Minh Thành.
Trong điện im phăng phắc. Gia Tuyên ra lệnh: "Tào Minh Thành phạm tội ngập trời, chứng cứ rành rành. Người đâu"
"Có!"
"Bắt giam chờ thẩm vấn."
Cấm quân tiến lên, Tào Minh Thành nhìn Đường Chí Viễn:
"Ta chết rồi thì có lợi gì cho ngươi? Làm nhiều việc thế này có đáng không? Tai mắt ta cài ở Tiêu Ngôn cung tối qua đã chết sạch, còn ngươi? Nhìn ánh mắt ngươi kìa, chắc hẳn cũng đã chết rồi. Vì sao tai mắt của chúng ta đều chết vào ngày hôm qua?"
"À, ta biết rồi. Có kẻ sợ giấy không gói được lửa, sợ đêm dài lắm mộng..."
Gia Tuyên gầm lên: "Mang đi!"
Tào Minh Thành cười âm hiểm: "Nhi nữ của ngươi chắc cũng..."
Quần thần xôn xao, nhi nữ của Đường Chí Viễn là ai, không nói cũng rõ. Tào Minh Thành vốn không muốn thừa nhận mình bị cắm sừng, nếu không phải bị ép đến đường cùng thì tuyệt đối không nói ra.
Đường Chí Viễn đứng sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn lên cao giai, hỏi điều mà ông ta đã biết câu trả lời: "Hoàng hậu thế nào rồi?"
Mục đích đã đạt được, Gia Tuyên mặt vô biểu tình nói: "Ch.ết rồi."
Đường Chí Viễn cam tâm bị gài bẫy, cam tâm nhường lại lợi ích ở Tây Thùy, tất cả là vì Hồng Diễm và Tào Tuyết. Hiện giờ nhi nữ đã chết, lòng ông ta cũng nguội lạnh.
Hai mươi năm trước vì sao phải chạy trốn? Đáng lẽ nên liều mạng với Tào Minh Thành để giành lại người thương, còn hơn cả đời trốn chui trốn nhủi, cuối cùng xôi hỏng bỏng không.
"Tính xong nợ của Tào Minh Thành, giờ đến lượt Đường Chí Viễn."
Gia Tuyên nhạt nhẽo nói, "Trẫm chưa bao giờ hạ lệnh cho Tây Thùy trồng Phong Hỏa Tham, là ngươi và Tào Minh Thành năm lần bảy lượt hứa hẹn việc này sẽ làm quốc khố sung túc. Năm ngoái Tây Thùy không có lương thực cho Diên Bắc mượn, suýt nữa khiến trăm vạn dân đói chết. Nếu không có công văn của vương gia, giặc Oa làm sao thông quan ở Tây Thùy?"
"Đường Chí Viễn cấu kết gian nịnh trục lợi quốc gia, hủy hoại dân sinh, thông đồng phản quốc... Bắt giam chờ thẩm vấn luôn thể."
Thế gian này đau khổ nhất không gì bằng việc đã dốc hết toàn lực nhưng vẫn không thể chống lại hoàng quyền. Đường Chí Viễn chạy thoát cả đời, cuối cùng vẫn không thoát khỏi ván cờ của Gia Tuyên.
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 59: Tội trạng ngập trời
10.0/10 từ 45 lượt.
