Bắc Tuyết Dung Đông - Prove

Chương 56: Ảo mộng trước lúc lâm chung


Ánh nắng lười nhác chiếu xuống khu chợ ồn ào náo nhiệt, con hẻm nhỏ âm u khuất nẻo, người bên ngoài nhìn không rõ, chỉ có thể nghe thấy từ nơi sâu thẳm truyền lại vài tiếng th* d*c dồn dập.


Hai người giao cổ triền miên, Phó Sơ Tuyết mềm nhũn treo trên người Mộc Xuyên, nuốt lấy hơi thở nóng rực của hắn, bàn tay không an phận luồn vào cổ áo, x** n*n cơ ngực săn chắc. Răng nanh day nhẹ làm rách môi Mộc Xuyên, Phó Sơ Tuyết vùi đầu vào trước ngực hắn, hung hăng hút lấy.


"Kỳ An đừng quậy."


"Cho ta cắn một cái."


"... Bên ngoài nhiều người nhìn như vậy."


"Bọn họ sao thấy được!"


"Về phủ rồi lại... không được sao?"


"Không!" Phó Sơ Tuyết càn quấy, "Ta thèm ngụm này lâu rồi, cho ta cắn một cái, chỉ một cái thôi!"


Mộc Xuyên hoàn toàn bó tay với y, thở dài một tiếng rồi thỏa hiệp: "Cắn đi."


Phó Sơ Tuyết dụi đầu vào ngực hắn, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, trông vô cùng thỏa mãn. Mộc Xuyên chưa từng nghĩ mình lại bị nam nhân khinh bạc, càng không ngờ có ngày lại để nam nhân áp sát vào ngực mình mà làm loạn ngay giữa đường, nhưng nếu Phó Sơ Tuyết muốn, hắn liền cho.


Hắn vì y mà quỳ một đêm, y vì hắn mà đến Thượng Kinh, tâm tư của đối phương dành cho mình thế nào, cả hai đều tự hiểu rõ.


Phá cục diện chỉ là bắt đầu, tương lai còn nhiều biến số, vốn định chờ sơn hà yên ổn mới hứa hẹn chung thân, nhưng tình ái vốn khó lòng dứt bỏ. Từ nay về sau, y muốn gì hắn cũng sẽ chiều.


Phó Sơ Tuyết sau khi "ăn no nê" liền tri kỷ giúp hắn chỉnh đốn lại y phục, giữ kẽ nói: "Đừng để lạnh mà nhiễm phong hàn."


Lên đèn rực rỡ, ánh hoàng hôn nhuộm bầu trời thành một sắc hồng hoa lệ. Tiểu thương bắt đầu đỏ lửa sên kẹo hạnh nhân, không khí ngập tràn mùi hương ngọt lịm, Phó Sơ Tuyết l**m l**m môi, Mộc Xuyên lập tức móc tiền ra trả.


Bánh hồ nướng vàng rộm xốp giòn, Phó Sơ Tuyết dừng chân trước sạp hàng, thoáng chốc trong tay đã có thêm một chiếc bánh nóng hổi.


Y vừa đi vừa ăn, bên khóe môi dính một hạt mè, tầm mắt Mộc Xuyên cứ dừng mãi trên đó, Phó Sơ Tuyết lại kéo hắn vào ngõ nhỏ.


Mộc Xuyên hỏi: "Sao vậy?"


Phó Sơ Tuyết đáp: "Ngài chẳng phải đang muốn giúp ta l**m sạch sao?"



Hai người cứ thế vừa đi vừa ăn, vừa hôn vừa dạo, một xâu đường hồ lô chia nhau mỗi người một miếng, dọc theo trường nhai lang thang không định hướng. Bỗng nhiên y nhớ tới, trước đây tiến triển quá nhanh, họ vẫn chưa thực sự có những ngày tháng hẹn hò như bao người khác.


Chợ đêm đông đúc, tiểu thương đang diễn múa rối bán rối gỗ, Phó Sơ Tuyết nhìn trúng một con rối binh sĩ khờ khạo.


Mộc Xuyên vừa trả tiền xong, quay đầu lại đã không thấy "cái đuôi nhỏ" của mình đâu. Hắn cuống cuồng tìm kiếm, khi Phó Sơ Tuyết nằm ngoài tầm mắt, tim hắn như thiếu mất một mảnh.


Bước lên cầu đá vòm, dưới chân là điểm điểm đèn hoa, dập dềnh theo sóng nước. Mộc Xuyên chỉ trong nháy mắt đã khóa chặt bóng hình mảnh khảnh giữa biển người.


Phó Sơ Tuyết đứng trên cầu ngoái đầu nhìn lại, sóng mắt lay động lòng người. Đến lúc này, hắn mới thực sự hiểu thế nào là phong hoa tuyệt đại.


Hai người tựa vào lan can cầu, gió đêm hơi lạnh, Mộc Xuyên nắm chặt lấy tay y giữa đám đông.


"Sau này chúng ta có thể cùng nhau xem hoa đăng, dạo chợ, ăn quà vặt... Những gì trước đây thiếu ngài, ta sẽ bù đắp bằng hết."


Phó Sơ Tuyết chớp mắt, dẫn dắt: "Vậy nên sao nữa?"


Mộc Xuyên hiểu ý: "Ta có thể theo đuổi ngài không?"


Dưới chân là hàng trăm con thuyền, sau lưng là vạn gia đăng hỏa, bên cạnh có người thương làm bạn. Phó Sơ Tuyết cười hì hì: "Để xem biểu hiện của ngài đã."


Mộc Xuyên cũng cười theo: "Được."


Gió đêm tạt vào mặt, Phó Sơ Tuyết khẽ ho hai tiếng, Mộc Xuyên nhíu mày: "Kỳ An, có phải sắp đến lúc độc phát rồi không?"


Có lẽ trách hắn nhớ nhầm ngày, Phó Sơ Tuyết hừ lạnh: "Thường là cuối tháng, ngài hỏi muộn rồi."


"Ngày nào ta cũng hỏi Tiêu Bảo..."


Ngữ khí Phó Sơ Tuyết hòa hoãn hơn một chút: "Vậy ngài còn hỏi ta làm gì?"


"Mộc phủ cách đây chưa đầy một dặm, gần hơn về Vọng lâu."


Phó Sơ Tuyết nhìn hắn đầy ngạo nghễ: "Cách theo đuổi của ngài là lừa người ta về nhà sao?"


Mộc Xuyên: "..."


Tầm mắt Phó Sơ Tuyết dạo quanh trước ngực hắn, giống như đang đánh giá thịt heo ngoài chợ, một lúc sau y vươn vai nói: "Hôm nay biểu hiện rất tốt, thưởng cho ngài cõng ta về phủ đấy."



Cảm giác không còn đầy đặn như trước, trọng lượng trên lưng dường như chẳng bằng một bao gạo, Phó Sơ Tuyết gầy đi quá nhiều.


Cánh tay gầy gò ôm lấy cổ hắn, cổ tay treo một túi đồ ăn vặt, y không an phận mà thổi khí bên tai hắn. Trời đổ mưa phùn lất phất, Phó Sơ Tuyết vỗ mông hắn một cái, cười khúc khích: "Thùy Vân, nô gia muốn cưỡi ngựa!"


"Giá giá! Đừng dừng lại, nhanh lên chút nữa, nhanh chút nữa đi mà!"


Phó Sơ Tuyết nói toàn những lời trêu chọc ph*ng đ*ng, khiến gân xanh trên trán Mộc Xuyên giật nảy. Con đường dưới chân mờ mịt trong mưa, không thấy điểm dừng cũng chẳng sao, chỉ cần Phó Sơ Tuyết còn trên vai, hắn sẽ mãi chạy tiếp như vậy.


Vốn định ngủ ở sương phòng, nhưng sau khi tẩy trần xong, Phó Sơ Tuyết liền kéo hắn vào phòng chính, đẩy xuống giường.


"Kỳ An..."


"Ở bên ngoài thì giữ kẽ, về nhà rồi còn giả bộ đứng đắn làm gì?"


"Sắp đến lúc độc phát, ngài nên giữ sức thì hơn..."


"Ngài động, ta giữ sức làm gì?"


"Mới nói muốn theo đuổi ngài, chúng ta làm thế này có nhanh quá không?"


"Nhanh cái gì mà nhanh, cũng đâu phải chưa từng làm qua."


Phó Sơ Tuyết nói năng có sách mách có chứng, vẫn chủ động như mọi khi, ba hai cái đã l*t s*ch cả hai. Mộc Xuyên vụng chèo khéo chống không nói lại được y, mà cơ thể thì vẫn thành thật không khống chế nổi.


Hai người trên giường ôm ấp mặn nồng, đúng lúc Phó Sơ Tuyết định tiến tới thì từ trong góc bất ngờ vọt ra một cục bông trắng lớn.


"Meo!"


Tiểu Tuyết chen vào giữa hai người, chiếm lấy vị trí trên ngực Mộc Xuyên. Phó Sơ Tuyết trợn mắt nhìn, Tiểu Tuyết không dám kêu to, chỉ "miu miu" rúc vào lòng Mộc Xuyên. Phó Sơ Tuyết xách cổ con mèo lên, Tiểu Tuyết giơ nanh múa vuốt lườm y.


Trước mắt là một mỹ nhân như búp bê sứ, trong lòng là một cục bột trắng, nhìn cảnh "lớn h**p nhỏ", Mộc Xuyên thấy đầu to ra.


"Tiểu Tuyết, ngoan nào." Mộc Xuyên sợ Phó Sơ Tuyết đánh mèo nên đem nó đặt xuống đất.


"Tiểu Tuyết?" Phó Sơ Tuyết nhíu mày.


Hỏng rồi, hắn lỡ miệng.



"Ngươi thực sự coi ta như mèo mà nuôi!" Phó Sơ Tuyết nhào tới cào hắn.


Tiểu Tuyết kêu meo meo, Phó Sơ Tuyết tặng cho nó một đá, một người một mèo thay phiên nhau xù lông. Ghen với hoàng đế đã đủ kỳ quặc, không ngờ giờ y còn ghen cả với mèo.


Bị Tiểu Tuyết phá đám, không khí ** *n tan biến, Mộc Xuyên thở dài: "Ta sang sương phòng ngủ, nếu độc phát thì ngài gõ tường..."


"Không được chạy!" Phó Sơ Tuyết ôm lấy eo hắn, lôi trở lại giường, "Từ nay về sau, không được rời xa ta nữa."


"Được."


"Trước đây ta tiếc mạng, làm gì cũng sợ đầu sợ đuôi, hiện tại thời gian chẳng còn bao nhiêu, nên cứ vui vẻ mà sống thôi."


Phó Sơ Tuyết đè lên người hắn, "Ngài cứ nói là vì ta, nhưng nếu đời này chỉ có thể hưởng lạc một lần, ta không cam lòng."


Lúc rời Diên Bắc, Mộc Xuyên từng nghĩ: nếu hắn chết đi, Phó Sơ Tuyết có thể sớm quên đi hắn. Còn Phó Sơ Tuyết thì hoàn toàn ngược lại, y không kiêng nể gì mà bộc phát h*m m**n chiếm hữu đến cực độ.


Mộc Xuyên thở dài: "Muốn thì cứ lấy đi."


Phó Sơ Tuyết lại bắt đầu phản nghịch: "Cứ hở ra là cởi áo câu dẫn người ta, cái đồ đê tiện này thật tưởng mình là hàng hiếm chắc!"


Đi bộ ngoài chợ cả buổi, lại quậy phá trên giường một hồi, Phó Sơ Tuyết hẳn là đã mệt. Mộc Xuyên nhìn thấu nhưng không nói ra.


Phó Sơ Tuyết quấn lọn tóc hắn vào ngón tay, nghịch ngợm: "Trước khi chết, ta muốn yêu đương một trận, thuận tiện thu phục lại giang sơn."


"Ừm, chí hướng rất to lớn."


"Muốn cùng Thùy Vân ban ngày thì thao túng triều đình, ban đêm thì... triền miên trên giường."


"Được, đợi ngài trở thành quyền thần một tay che trời rồi hãy tới thu phục ta."


Có lẽ thấy câu trả lời hơi lấy lệ, Phó Sơ Tuyết hung tợn nói: "Nếu ta chết ở Thượng Kinh, ta muốn ngài cả đời phải nhớ kỹ, nhớ rằng mạng của ngài, thù của Đường Mộc quân, đều là dùng mạng ta đổi lấy. Quãng đời còn lại ngài không thể bắt đầu lại với ai khác, vĩnh viễn không thoát khỏi ta!"


Mộc Xuyên nắm lấy tay y: "Ta sẽ không sống một mình."


Trăng lên giữa trời, Mộc Xuyên bế Tiểu Tuyết xuống giường, nhốt nó ngoài cửa. Phó Sơ Tuyết rất ngoan, giống như một con rối nhỏ dính người, tùy ý hắn xoay xở. Tiểu Tuyết ngoài cửa nghe thấy vài tiếng r*n r* khe khẽ, cào cửa đến tận hừng đông.
_


Ngày hôm sau, kế hoạch ban đầu là đi dạo chợ, nhưng Phó Sơ Tuyết không xuống giường nổi. Trong phủ không có sẵn đồ dùng, Mộc Xuyên sợ làm y bị thương nên đêm qua không làm đến bước cuối cùng.



"Hoàng thượng triệu kiến, công công ngoài cửa đã đợi lâu rồi. Đông Xuyên hầu còn không ra, tiểu nhân sợ gã sẽ đập nát cửa sổ mất."


Mộc Xuyên đeo lại nhẫn ban chỉ, để lại một tờ giấy rồi hỏa tốc vào cung.


Tại điện Chiếu Nhạc, Gia Tuyên ngồi trên long ỷ, đi thẳng vào vấn đề: "Tạm thời đừng động vào Lý Tư."


Lý Tư nắm giữ bằng chứng giao dịch giữa Tào Minh Thành và Tây Vực, hoàng đế không cho hắn lôi kéo Lý Tư, chứng tỏ hắn đã nắm rõ mọi chuyện trong lòng.


Mộc Xuyên nói: "Tào Chứa từng nói 'Phụ thân là quan lớn nhất Đại Yến', sau khi giết Giang Đạt, Tào Minh Thành lại mua chuộc nha dịch để thoát tội..."


"Tào Chứa tội ác tày trời, Tào Minh Thành vơ vét của cải lúc quốc biến, những chuyện này không phải ngày một ngày hai."


Gia Tuyên thần sắc nhạt nhẽo, "Trung tuần tháng ba, sau khi tiền bán Phong Hỏa Tham vào ngân khố, trẫm sẽ thượng triều xử lý."


Quốc khố trống rỗng, hoàng đế phải dùng cả hiền thần lẫn gian thần. Việc làm ăn với Tây Vực là do Tào Minh Thành kết nối, trước khi giao dịch hoàn tất, hoàng đế không thể động vào gã.


Mộc Xuyên suy nghĩ rồi nói: "Thần có thể..."


Gia Tuyên ngắt lời: "Mỗi quân cờ đều phải ở đúng vị trí của mình, nếu ngươi chiếm chỗ của người khác, thế cục sẽ loạn."


Mộc Xuyên không hiểu.


Gia Tuyên nói thẳng: "Nếu lật đổ được Tào đảng thì tốt; nhưng nếu Tào Minh Thành không đổ, ai sẽ gánh vác hậu quả? Đại Yến mất đi một Thân vương không sao, nhưng nếu mất đi Tướng quân... giặc Oa, giặc Bạt kéo đến, ai sẽ dẫn binh nghênh chiến?"


Câu hỏi chí mạng khiến Mộc Xuyên á khẩu. Hoàng đế chống lưng cho hắn vì hắn hữu dụng. Hắn từng coi hoàng đế là huynh đệ, nhưng hoàng đế vẫn luôn coi hắn là một quân cờ.


Phó Sơ Tuyết nói không sai, với tính cách của hoàng đế, nếu hắn không đi Tây thùy quyên lương, nếu không gặp thiếu nữ câm, nếu Lư Tự Minh không tham gia thông đồng giặc Oa... có lẽ Đường Mộc quân sẽ phải chết không nhắm mắt.


Sư phụ từng nói, khi Tào Tuyết gặp nguy khốn, Đường Chí Viễn sẽ tố cáo Tào Minh Thành.


Mộc Xuyên không đành lòng: "Nếu Đường Chí Viễn mặc kệ sống chết của Hoàng hậu..."


Giọng Gia Tuyên lập tức lạnh thấu xương: "Đó không phải việc ngươi nên quan tâm."


"Bệ hạ vì sao khăng khăng như thế?" Biết rõ là sai mà vẫn đâm đầu vào.


"Ván cờ đã mở, muốn thắng thì phải có quân cờ tiến vào vị trí đó."


Ánh mắt Gia Tuyên lạnh lẽo, "Sai lầm đã phạm phải thì cứ như đâm lao phải theo lao, đi một mạch đến đường cùng cũng coi như là có thủy có chung."


Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove Story Chương 56: Ảo mộng trước lúc lâm chung
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...