Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 55: Ngài muốn hôn ta, vì sao chậm chạp không động thủ
Trung tuần tháng hai, Phó Sơ Tuyết tẩm bổ nửa tháng, thể lực cũng khôi phục được vài phần.
Kỳ thi Đình diễn ra đúng hạn, hoàng đế đích thân điểm tên tam giáp, những kẻ này đều luận rằng: "Xã tắc làm trọng".
Tân khoa Trạng nguyên hùng hồn tuyên bố: "Các triều đại lịch sử đều là có giang sơn trước mới có con dân, nếu núi sông sụp đổ, lấy đâu ra quốc thái dân an?"
Vốn định mượn kỳ thi mùa xuân để chiêu hiền nạp sĩ, nhưng nếu thu nạp mấy kẻ "dưa vẹo táo nứt" này vào túi, ngày sau e là chúng sẽ lâm trận phản chiến.
Gia Tuyên ra khảo đề như vậy, chính là để mượn cơ hội xếp vào bên cạnh y những quân cờ trung thành của hắn. Bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp sau, không ngờ sau kế hoạch của Tả Bình An, y lại bị hoàng đế bày cho một vố, Phó Sơ Tuyết cười nhạo trong lòng.
Tào Minh Thành hỏi: "Thế tử vì sao bật cười?"
Lúc thi Hội, Phó Sơ Tuyết tinh thần uể oải, hoàng đế liền đổi Mộc Xuyên ra chủ trì, rõ ràng là muốn che chở cho y. Có hoàng đế chống lưng, Tào Minh Thành dù ngứa mắt cũng không thể làm gì được y.
Gã không xưng quan hàm, không thừa nhận thân phận Đại học sĩ điện Chiếu Nhạc của y, chẳng qua chỉ là muốn tìm chút cân bằng trong cách xưng hô mà thôi.
Phó Sơ Tuyết thản nhiên: "An Thọ lâu người ngày càng ít, kỳ thi xuân lại lắm nhân tài, Thừa tướng không ngại thì cứ thu tam giáp vào dưới trướng đi."
Hoàng đế lên tiếng: "Kỳ An khi chưa hành quan lễ đã đứng đầu kỳ thi Hương, tài cao bát đấu học phú ngũ xa, mới vào Nội các đã là quan văn Nhất phẩm trẻ tuổi nhất Đại Yến, các ngươi sau này nên hướng y mà học tập."
Tam giáp đồng thanh: "Tuân chỉ!"
Phó Sơ Tuyết nói: "Lễ bộ Thị lang cáo bệnh, Lại bộ vẫn còn khuyết chức, ý thần là..."
Hoàng đế ngắt lời: "Thư sinh chưa hiểu đạo làm quan."
Hắn vừa tâng bốc y lên mây xanh, vừa bác bỏ lời y nói, rõ ràng là muốn đặt mấy con chó săn này bên cạnh để giám thị y. Phó Sơ Tuyết không thể phản bác, chỉ đành chấp thuận.
Ở điện Chiếu Nhạc bị chọc tức, về Vọng lâu y liền xưng bá vương. Mộc Xuyên đúng là một "túi trút giận" xứng đáng, đánh không hoàn thủ mắng không cãi lại, ngày ngày còn mang đồ ăn đến cho y.
Trong đống sổ sách Tào Chứa trộm về tuy không có mục ăn tiền hoa hồng của Tây Vực, nhưng lại ghi chép rõ ràng việc Công bộ Thượng thư Lý Tư ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu khi xây dựng tường thành Loan Trang.
Trước đây Mộc Xuyên chỉ tra được Vũ Lâm quân và Thần Cơ doanh, nay lại nắm được chứng cứ Công bộ thông đồng với giặc Oa, cũng coi như là "vô tâm cắm liễu liễu xanh rờn".
Vụ giằng co đêm rằm tại bái Nguyệt lâu bị gian nịnh cắn ngược một cái, lần này phải trầm ổn hơn, thu thập thêm bằng chứng để khiến Tào Minh Thành chịu tội chồng tội.
"Chủ trì thi Hội, cướp hết hào quang của chủ tử, còn dám vác mặt đến Vọng lâu?!" Tiêu Bảo lạnh lùng lườm nguýt.
"Thành bắc mới mở tiệm bánh, bánh nướng trứng muối vừa ra lò, Kỳ An chắc chắn sẽ thích." Mộc Xuyên xách giỏ quà định vào lâu, lại một lần nữa bị chặn lại.
"Một hộp điểm tâm rách mà muốn dỗ dành chủ tử sao?" Tiêu Bảo giật lấy giỏ bánh, "Đông Xuyên hầu xin mời về cho."
"Được, mai ta lại đến."
Mộc Xuyên vừa đi, Tiêu Bảo đã hớn hở chạy lên lầu. Phó Sơ Tuyết ngon lành cắn một miếng bánh nướng trứng muối, cười lộ cả hàm răng trắng nhỏ xinh.
"Chủ tử, Đông Xuyên hầu đã ăn 'canh cửa đóng' cả tuần rồi, cứ treo hắn mãi như vậy liệu có ổn không?"
Phó Sơ Tuyết liếc gã một cái: "Kẻ nói xấu hắn là ngươi, kẻ nói đỡ cho hắn cũng là ngươi."
"Oan cho tiểu nhân quá, tiểu nhân nào dám nói xấu ngài ấy!"
"Ngươi đúng là đồ cỏ đầu tường, thấy ta không thích hắn thì khuyên chia ly, thấy ta thái độ hòa hoãn thì lại khuyên giải."
Tiêu Bảo lau mồ hôi hột: "Chư hầu các nước còn lúc hợp lúc tan, chuyện tình cảm cũng là lẽ thường..."
"Thường cái con khỉ!" Phó Sơ Tuyết ném miếng bánh xuống, "Hắn nói 'đời này thiếu ta thì không được' cơ mà!"
Tiêu Bảo lập tức tự vả miệng mình một cái: "Cái miệng này của tiểu nhân! Đông xuyên hầu thiếu ngài không được, ngài cứ việc treo hắn đi. Sau này còn xen vào chuyện của hai người, tieru nhân thề làm chó!"
Phó Sơ Tuyết vươn vai một cái thật dài, thầm nghĩ: Cẩu nô tài thì biết cái gì. Nếu không lạnh nhạt với Mộc Xuyên vài lần, làm sao lũ gian nịnh tin rằng hai người đang rạn nứt để chúng thừa cơ đục nước béo cò?
Bóng chiều tà ngả về tây, Phó Sơ Tuyết tựa lan can nhìn ra xa. Sứ thần Tây Vực sắp đến, Thượng Kinh sắp đổi tiết trời rồi.
_
Cuối tháng hai, dạ yến được tổ chức tại điện Chiếu Nhạc.
Trong tiệc, Tào Minh Thành khéo léo đưa đẩy, trò chuyện vui vẻ với sứ thần Tây Vực. Phong Hỏa Thm bán được ba trăm vạn lượng bạc trắng, thu nhập cao gấp mười lần trồng lúa mỳ, chỉ tiếc là đất đã trồng loại sâm này thì không bao giờ trồng lúa được nữa.
Phong thủy luân chuyển, đảng tranh đấu và phi tần tranh sủng thực chất chẳng khác gì nhau, đều phải nhìn sắc mặt hoàng đế. Quốc khố đầy lên, hoàng đế khen ngợi không ngớt, kẻ phản tặc đắc thế nên vênh váo tự đắc.
Mộc Xuyên vốn ít nói, Phó Sơ Tuyết cũng chẳng buồn dây dưa với bọn chúng, y chỉ lo nơm nớp sợ độc phát tác. Mất mặt ở kỳ thi mùa xuân đã đành, nếu ngất xỉu ở yến hội trước mặt sứ thần Tây Vực thì thật chẳng còn mặt mũi nào đối diện liệt tổ liệt tông.
Phó Sơ Tuyết không giỏi uống rượu nhưng sứ thần kính rượu thì không thể từ chối. Uống được vài chén, y liền lấy cớ để rời đi. Đèn lưu ly treo giữa không trung tỏa sáng điện Chiếu Nhạc như ban ngày.
Sau khi giải quyết xong xuôi, Phó Sơ Tuyết dựa vào vách tường, nghĩ đến việc yến hội còn kéo dài hai canh giờ nữa là y lại chẳng muốn quay lại.
"Kỳ An."
Có lẽ thấy y đi quá lâu, Mộc Xuyên đã đi tìm. Phó Sơ Tuyết định đáp lời thì ngoài hành lang truyền đến giọng nói lanh lảnh: "Đường đường là Đông Xuyên hầu, Phiêu kỵ Tướng quân chinh chiến sa trường, vậy mà lại bị một tiểu tử mới vào Nội các dắt mũi."
"Phan công công coi nhà vệ sinh như bình nước tiểu của mình hay sao mà mò tới tận đây?"
Giọng Mộc Xuyên lạnh băng: "Phan công công vô năng, nhưng đừng có suy bụng ta ra bụng người."
Lạnh nhạt với Mộc Xuyên nửa tháng, hoạn quan đã nhảy ra châm ngòi ly gián. Mộc Xuyên mở miệng là đâm vào nỗi đau của hoạn quan, khả năng nghẹn chết người khác ngày càng tăng tiến, Phó Sơ Tuyết phải bịt miệng nén cười.
Nếu là Tào Minh Thành bị nhục nhã như vậy chắc chắn sẽ tức giận dậm chân, nhưng hoạn quan ngày ngày khom lưng uốn gối trước hoàng đế nên tính cách rất biết co biết duỗi.
Phan Nghi nói: "Đời nào chẳng có đảng tranh, lập trường chúng ta khác nhau, cãi vã vài lần là chuyện thường, nhưng làm tổn thương gân cốt thì không hay. Lưu Tinh chết rồi, Ô Bàn cũng chết rồi, chi bằng đôi bên lùi một bước, đình chiến tại đây thì sao?"
Giọng Mộc Xuyên lập tức chùng xuống: "Mười vạn anh linh ở ải Long Phong chết không nhắm mắt, ở Diên Bắc thông đồng với giặc Bạt giết ta không thành, mấy ngày trước lại bày Hồng Môn Yến ở An Thọ lâu, năm lần bảy lượt muốn lấy mạng ta. Món nợ này ngươi bảo tính là tính sao?"
Chạm vào giới hạn là hắn không hề nhượng bộ. Nửa năm xa cách, Mộc Xuyên có thay đổi nhưng bản chất vẫn vẹn nguyên.
_
Đám hành khất bị quan binh đuổi sang phía tây thành, các con hẻm ở Thượng Kinh trông có vẻ khang trang hẳn lên. Có tiền thì giữ thể diện, không tiền thì trị an, thật chẳng biết là đạo lý gì. Sạp hàng san sát, tiếng chuông hỗn hợp với tiếng rao, đám người ồn ào chen chúc.
Phó Sơ Tuyết dừng trước một sạp ngọc thạch, nhặt một chuỗi vòng tay mã não lên hỏi: "Cái này bao nhiêu tiền?"
Tiểu thương giơ năm ngón tay, Tiêu Bảo móc ra năm đồng tiền, tiểu thương lắc đầu, bắt chéo ngón cái và ngón trỏ ra hiệu một nén bạc.
Tiêu Bảo trợn mắt: "Năm lượng? Sao ngươi không đi cướp luôn đi!"
Diên Bắc vốn dồi dào khoáng thạch, Phó Sơ Tuyết thường đi chợ đào đồ cổ, chuỗi mã não này y nhìn là biết cùng loại với hàng bán ở Đỉnh Thành.
Tiểu thương khinh khỉnh: "Mặc đồ ra dáng con người mà hóa ra là đồ giả, mua không nổi thì đừng có xem."
Gã này ăn mặc kiểu Tây Vực nhưng lại nói tiếng Đại Yến lưu loát, rõ ràng là người mình giả dạng, mã não này tám phần là nhập từ Diên Bắc.
Phó Sơ Tuyết giả vờ khó xử: "Không phải mua không nổi, chỉ là... vật này đắt gấp trăm lần ở Diên Bắc, tại sao ta phải mua ở đây?"
"Đây là hàng ta nhập từ Tây Vực, có ấn thông quan hẳn hoi."
Tiểu thương chỉ vào cái ấn tròn trên chuỗi hạt, "Có cái này mới vào được An Thọ lâu, biết An Thọ lâu không? Nơi có thể gặp được Thừa tướng đấy!"
Hóa ra là nhập hàng Diên Bắc, đi vòng qua Tây Vực đóng cái ấn rồi mang về đây bán cho lũ nhà giàu mới nổi muốn nịnh bợ Tào Minh Thành để thăng quan tiến chức. Tào Minh Thành vừa ăn tiền chênh lệch ngọc thạch, vừa thu phí sạp hàng, lại còn kết bè kết cánh ở An Thọ lâu, đúng là một mũi tên trúng ba đích.
Tiêu Bảo trả tiền xong vẫn thắc mắc: "Chủ tử biết đắt sao còn mua?"
Phó Sơ Tuyết đáp: "Vật chứng tố cáo Tào Minh Thành lợi dụng chức quyền trục lợi cá nhân, đương nhiên phải mua."
Đi ngang qua tiệm điểm tâm, mùi thơm xộc thẳng vào mũi làm Phó Sơ Tuyết dừng bước. Cửa tiệm người xếp hàng dài cả trăm mét, nhân viên chỉ có hai người, một người làm bánh một người cân tiền, xếp đến lượt mình chắc phải mất nửa canh giờ.
Y thèm thì có thèm nhưng không đến mức đó, huống hồ Mộc Xuyên ngày nào cũng đưa tới, cái bánh này không phải là thứ không thể không ăn.
Phó Sơ Tuyết bịt mũi định bước nhanh qua thì bị giữ lại. Mộc Xuyên xách cái giỏ thơm phức, mắt nheo lại cười: "Kỳ An."
Hóa ra, ngày nào hắn cũng đến đây xếp hàng. Tiêu Bảo nhận lấy giỏ bánh: "Tạ Đông Xuyên hầu!"
Phó Sơ Tuyết hừ lạnh: "Ta không thích đồ ngọt, ngươi ăn hết đi."
Tiêu Bảo hiểu ý: "Đúng đúng, điểm tâm Đông Xuyên hầu đưa trước đây chủ tử chưa bao giờ đụng tới, toàn vào bụng tiểu nhân hết!"
Mộc Xuyên nắm tay Phó Sơ Tuyết, y hất ra: "Nhiều người nhìn kìa!"
"Vậy đi chỗ ít người."
Phó Sơ Tuyết sải bước đi trước, Mộc Xuyên bám sát theo sau, rẽ trái quẹo phải vào một con ngõ nhỏ. Đàn lạc đà đang nghỉ ngơi đầu ngõ, dưới chân chất đầy hàng hóa tạp nham, mùi tinh dầu thoang thoảng trong không khí. Phó Sơ Tuyết dựa vào tường, bị Mộc Xuyên bao vây hoàn toàn.
"Có nhớ ta không?"
"Không."
"Vậy ngài dẫn ta tới đây làm gì?"
"Đi loanh quanh thì tới thôi."
Phó Sơ Tuyết chạm phải ánh mắt thâm thúy của hắn, tim đập thình thịch như nai con, y kiễng chân vòng tay qua cổ hắn. Mộc Xuyên dùng ngón trỏ nâng cằm y lên, Phó Sơ Tuyết theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng Mộc Xuyên lại móc ra một con linh điểu:
"Tặng ngài."
Không khí đang tốt thế này, nhìn chim làm cái gì chứ? Phó Sơ Tuyết giật lấy con chim, định vứt đi nhưng lại thôi, tâm ý của hắn, vứt đi thì cũng tội.
"Nhặt mèo mua chim, Đông Xuyên hầu thật là có nhã hứng."
Mộc Xuyên không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn. Trước đây thì bạo lực lạnh, giờ thì dính như sam, mở miệng là nói lời sến súa, bị khinh bỉ thì im thin thít, thật là... y chẳng có cách nào với hắn cả.
Nhìn kỹ con chim trắng muốt, bụng tròn xoe, vặn dây cót là vỗ cánh bay nhưng bay không cao, trông ngốc nghếch mà cũng khá xinh xắn. Phạm lỗi thì phải phạt, nhưng quà thì vẫn phải nhận.
Phó Sơ Tuyết khẩu thị tâm phi: "Ngày nào cũng Kỳ An này Kỳ An nọ, ngươi dính người quá đấy."
Mộc Xuyên không tiếp lời, tự nói: "Sứ thần rất cảnh giác, ta không tra được giao dịch ngầm của họ với Tào Minh Thành."
Nửa tháng không được ôm, vừa mới dán vào nhau đã bàn việc công, thật là bực mình! Phó Sơ Tuyết hậm hực:
"Tường thành Loan Trang là do Công bộ xây mười năm trước, Lý Tư và Tào Minh Thành cộng tác mười năm, nếu gã không trúng Phệ Tâm Cổ thì chắc chắn đã ký 'đầu danh trạng' (giấy cam đoan bán mạng) với gã rồi."
Phó Sơ Tuyết cười gian xảo: "Ngươi đem cuốn sổ mà Tào Chứa trộm được cho gã xem. Gã chắc chắn sẽ cầu cứu Tào Minh Thành bảo lãnh, mà lão Tào bây giờ lo thân mình còn không xong, tám phần sẽ lấp l**m qua chuyện. Chờ đến khi hai đứa nảy sinh hiềm khích..."
Mộc Xuyên tiếp lời: "Hoàng đế nghiêng về phía chúng ta, Lý Tư vì muốn tự bảo vệ mình, sẽ dâng đầu danh trạng của Tào Minh Thành cho chúng ta."
Phó Sơ Tuyết gật đầu. Hai người vẫn ăn ý như xưa, chỉ cần một ánh mắt là hiểu rõ chi tiết, không cần nói ra lời.
Mộc Xuyên nói thêm: "Phải rồi, Giang Hướng đúng là từng trúng Phệ Tâm Cổ, gã nói con hùng cổ giải độc là do hoàng đế đưa cho."
"Gia Tuyên?"
"Phải."
"Lạ thật." Phó Sơ Tuyết nhíu mày, "Nếu Gia Tuyên có hùng cổ để giải độc cho quần thần, lẽ ra hắn phải sớm thoát khỏi sự khống chế của phản tặc mới đúng."
"Còn một khả năng nữa." Mộc Xuyên nhận định, "Trong tay hoàng đế có hùng cổ, nhưng không nhiều."
Nghĩ kỹ thì Giang Hướng chỉ là một Hộ bộ Thị lang, tính tình cương trực hay can gián, nếu không có chỗ dựa thì sao sống nổi ở cái triều đình ăn thịt người này.
Hóa ra, chỗ dựa của Giang Hướng chính là Gia Tuyên. Hắn cần người chế hành đảng tào nên đã giải cổ cho Giang Hướng. Ván cờ đổ Tào đã được bày ra từ lâu, và bọn họ chẳng qua cũng chỉ là những quân cờ của hoàng đế mà thôi.
Phó Sơ Tuyết hỏi: "Ngươi không đi hỏi Gia Tuyên đấy chứ?"
"Không." Mộc Xuyên ôm lấy eo y, "Phố Bắc toàn bán hàng giả, phố Nam mới có hàng Tây Vực thật, có nhiều món đồ chơi lạ lùng lắm, hôm nào ta lại mua cho ngài."
Phó Sơ Tuyết "thả con săn sắt bắt con cá rô": "Sao ngươi biết ta có thích mấy thứ ngươi mua hay không?"
"Vậy... ta dẫn ngài đi nhé?"
Phó Sơ Tuyết im lặng, Mộc Xuyên gặng hỏi: "Khi nào thì tiện?"
"Ngày nào cũng phải đối phó đảng Tào, ta bận lắm." Phó Sơ Tuyết định giữ giá một chút, thấy Mộc Xuyên nhíu mày, miệng liền nhanh hơn não: "Trưa mai đi."
Nói xong thấy mình hơi mâu thuẫn, y chữa thẹn: "Ta sợ buổi chiều chợ không còn hàng tốt thôi."
Mộc Xuyên nhìn thấu nhưng không nói ra: "Được."
Trong con hẻm tối, họ ôm chặt lấy nhau, đến tận lúc này nút thắt trong lòng mới hoàn toàn được tháo gỡ. Phó Sơ Tuyết l**m môi, vòng tay qua cổ Mộc Xuyên, hỏi:
"Ngài muốn hôn ta, vì sao chậm chạp không động thủ?"
"Ta..."
Phó Sơ Tuyết chủ động áp môi mình lên môi hắn: "So với việc chờ đợi, ta thích tự mình giành lấy hơn."
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 55: Ngài muốn hôn ta, vì sao chậm chạp không động thủ
10.0/10 từ 45 lượt.
