Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 38: Trưởng thành là một loại mài giũa
Bầu trời xám xịt u ám, Phó Sơ Tuyết tựa lưng vào tường thành lạnh lẽo, đầu ngón tay khẽ run rẩy. Gió đông rít gào trên cao khiến người ta run rẩy, cơ thể đang chịu sự dày vò của Phệ Tâm Cổ lại càng cực kỳ sợ lạnh. Y siết chặt chiếc áo ngoài, chợt nhận ra đây chính là món đồ Mộc Xuyên đã sắm cho mình.
Khi Đường Mộc quân đắc thắng trở về, việc đầu tiên Mộc Xuyên làm chính là mua cho y thật nhiều xiêm y ấm áp, thường xuyên bọc y kín mít như một người tuyết, rồi ôm cả người lẫn áo vào lòng. Giờ đây, vòng tay ấm áp ấy không còn, chỉ còn lại làn gió lạnh thấu xương.
Phó Sơ Tuyết bẻ gãy mấy cành mai chưa kịp nở trên tường thành. Y vốn đối với Mộc Xuyên là "thấy sắc nảy lòng tham", liên tục dụ dỗ, mà sự dung túng của hắn lại khiến y lầm tưởng rằng mình đã đuổi kịp người ta.
Thực chất, giữa họ chẳng là gì cả. Chỉ vì không thèm để ý, nên Mộc Xuyên mới có thể dứt khoát rời đi mà không một lần ngoái đầu.
Phó Sơ Tuyết cất kỹ miếng Hồng Uyên bội, mở lá thư ra rồi lại gấp vào, nhìn nét chữ cứng cáp mạnh mẽ mà đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Mộc Xuyên. Chờ khi tuyết tan, y nhất định phải phạt hắn, bắt hắn quỳ xuống nói một vạn lần "Ta sai rồi".
Còn nếu Mộc Xuyên không trở về... nếu hắn không về, y cũng sẽ không đi viếng mộ. Y sẽ không vì một kẻ phụ bạc mà đau lòng.
"Thành Bắc mới mở tiệm bánh, tiểu nhân mua chút đồ mới lạ, chủ tử nếm thử xem?" Tiêu Bảo mở lớp giấy dầu, hương thơm ngọt ngào của điểm tâm tỏa ra bốn phía.
Phó Sơ Tuyết nhón một miếng bánh mềm, nhưng ăn vào chẳng thấy mùi vị gì. Tiêu Bảo hắc hắc cười nói: "Hôm nay tiết trời cũng tốt, chủ tử có muốn ra ngoài dạo chút không?"
Phó Sơ Tuyết lúc này mới chợt nhận ra, từ sau khi trở về từ cổng thành, y đã nhốt mình trong phòng gần mười ngày. Hùng cổ trong hộp gấm không còn nhiều, y cần phải hỏi xin sư phụ thêm. Phó Sơ Tuyết tắm rửa thay quần áo, chỉnh đốn bản thân tề chỉnh như mọi khi, rồi phất quạt xếp đi tới hiệu thuốc Vân An.
Sư phụ không có ở đó, chưởng quầy lấy ra một hộp gấm thêu hoa văn đỏ, nói: "Đương gia đã lên đường tới Thượng Kinh từ mười ngày trước, lúc đi có dặn ta giao vật này cho Thế tử."
Hộp gấm lớn nhỏ không khác gì trước đây, dù có chứa đầy cổ trùng thì cũng chỉ đủ dùng trong ba tháng. "Sư phụ vì sao lại đi Thượng Kinh?"
"Nửa tháng trước, Vu Thiên Cung nhờ người mang thư và hộp gấm tới, đương gia nói là phải đi Thượng Kinh vớt người."
"Sư phụ khi nào thì về?"
"Đương gia nói, nếu cổ trùng dùng hết mà ông ấy vẫn chưa về, thì thế tử hãy tự mình nghĩ cách."
Chân mày Phó Sơ Tuyết xoắn chặt lại thành một cục. Cái gì mà tự mình nghĩ cách? Cổ trùng dùng hết, chẳng lẽ y phải lấy mạng ra mà chịu đựng sao?
Việc Vu Thiên Cung gặp nạn tám phần là có liên quan đến hoàng đế; sư phụ lúc này đi Thượng Kinh, chắc chắn sẽ chạm mặt Mộc Xuyên.
Câu nói "tự mình nghĩ cách" thực chất là muốn y trước khi hết cổ trùng phải tìm đến Thượng Kinh gặp họ.
Thân phụ thì yểm hộ cho kẻ phụ bạc chạy trốn, sư phụ thì liên kết với hắn để lừa y, bọn họ đúng là cùng một giuộc! Buổi tối, Phó Sơ Tuyết tức giận ném đĩa gõ bát trên bàn ăn.
Phó Tông gắp cho y miếng sườn, hỏi: "Ai lại chọc con sinh khí nữa đây?"
"Các người đều hiệp lực chọc tức ta!"
Phó Tông kêu oan: "Vi phụ ban ngày phải đối phó với Ban Phi Quang, buổi tối bận rộn xem tấu chương, Điền Kiến Nghĩa còn để lại một đống sổ sách rối rắm chưa tra xong... Thực sự không có rảnh để chọc con giận đâu."
Sư phụ, phụ thân, và cả Mộc Xuyên đều có sứ mệnh riêng, chỉ có y là tầm thường vô vị, giống như một phế nhân, chỉ biết làm những chuyện tự mình cảm động.
Nhưng nghĩ lại, thân sinh phụ thân sao có thể bênh vực người ngoài? Sư phụ còn chẳng quen biết Mộc Xuyên, sao có thể liên kết với hắn? Mộc Xuyên đối với y luôn muốn gì được nấy, sao có thể không thích y?
Dù biết phải lo đại cục, nhưng y vẫn không nỡ dứt bỏ tình cảm riêng tư, ngày ngày cứ suy nghĩ vẩn vơ. Phó Sơ Tuyết ghét bản thân như vậy, y muốn làm chút chuyện trong khả năng để san sẻ nỗi lo với phụ thân. Kẻ nên đi thì đã đi rồi, người nên ở lại thì không đi đâu cả.
Ban Phi Quang lưu lại Diên Bắc, một là không muốn họ tra xét Nội Quan giám, hai là muốn giám thị Phó phủ. Nếu gã đã không đi, vậy thì cứ theo manh mối này mà tra, tuyệt đối không thể để gã đảo khách thành chủ. Nội Quan giám ăn chặn tiền công trình không ít, bằng chứng rành rành ra đó, Phó Sơ Tuyết không tin gã có thể đổi trắng thay đen.
Gian thần làm hại lợi ích của Diên Bắc, truy thu được số tiền ấy có thể sung vào công quỹ. Cho nên, việc y tra xét phủ Đông Xuyên hầu tuyệt đối không phải vì Mộc Xuyên.
Phụ thân tra xét mặt ngoài, còn Phó Sơ Tuyết đi tìm manh mối từ những nơi khác, y liền nghĩ đến Thẩm nương. Sau khi Điền Kiến Nghĩa vào tù, Thẩm nương cùng Phó Sơ Tuyết về Diên Bắc, ở lại Phó phủ một thời gian rồi mới chuyển ra thuê phòng ở thành Tây.
Thấy Phó Sơ Tuyết tới, Thẩm nương tươi cười hớn hở: "Mấy ngày không gặp, sao thế tử lại gầy đi nhiều thế này?"
"Do thay đổi thời tiết thôi."
Đông Xuyên hầu tới Diên Bắc, đầu tiên là mượn lương, sau lại thẩm tra gian thần, phong thái hiên ngang, chuyện tình thù giữa hắn và Thế tử vốn đã thành giai thoại trên phố, bách tính luôn chú ý từng cử động. Hắn vừa rời khỏi Diên Bắc, tin tức chưa đầy nửa ngày đã lan khắp Đỉnh Thành.
"Lúc mới tới Diên Bắc, ta cũng không hợp khí hậu, lại vì Điền Kiến Nghĩa mà hao tổn tâm trí, gầy đến mức mất cả dáng vẻ. Giờ nghĩ lại, không có ai là không sống nổi, chẳng đáng vì người khác mà làm khổ mình."
Chiếc áo được ghép từ những mảnh da nhỏ, so với loại da thú nguyên tấm mà Mộc Xuyên sắm thì rẻ tiền hơn nhiều, đường kim mũi chỉ li ti mật thiết, rõ ràng không phải tay nghề của thợ thêu chuyên nghiệp. Thẩm nương không có thu nhập, chiếc áo này có lẽ là cả gia tài nàng dùng để báo ân.
Phó Sơ Tuyết nhận lấy: "Đa tạ Thẩm nương."
"Khách sáo gì chứ." Thẩm nương cười: "Nghe nói hiệu thuốc Vân An là do Hầu gia mở?"
"Phải."
Thẩm nương nói: "Khi còn ở biệt viện họ Điền, niềm hy vọng duy nhất của ta là chờ Điền Kiến Nghĩa tới. Giờ không còn hy vọng đó nữa, phải tìm việc gì đó mà làm thì mới không còn nhớ đến gã. Nếu hiệu thuốc thiếu người... ta muốn tìm một cái nghề để nuôi thân."
Mười năm tình cảm của Thẩm nương còn có thể buông bỏ, y và Mộc Xuyên bất quá chỉ mới nửa năm. Phó Sơ Tuyết thầm thở dài, bản thân còn không nhìn thoáng bằng một người phụ nhân.
"Ngày mai ta sẽ nói với phụ thân."
"Đa tạ Thế tử."
"À phải rồi." Phó Sơ Tuyết vào thẳng vấn đề: "Nội Quan giám ở Tây Thùy có quan hệ làm ăn gì với Điền Kiến Nghĩa không?"
"Ngài nói Phan Hỉ sao?" "Đúng vậy, ngươi từng gặp gã?"
"Đã gặp. Điền Kiến Nghĩa nói nhà chính đông người tai mắt, thường xuyên mời người tới biệt viện bàn bạc."
"Họ có nói về chuyện xây dựng tu sửa gì không?"
"Tân đế kế vị, các quan viên mới ở Tây Thùy đều muốn sửa sang phủ đệ. Điền Kiến Nghĩa từng thu mua gỗ, tráo đổi gỗ thượng hạng của hoàng gia bằng loại kém chất lượng để trục lợi."
Thẩm nương nghĩ ngợi rồi nói thêm: "Họ còn bàn về chuyện đúc tiền, nói phần hao hụt phải ghi vào sổ sách của Điền gia, lợi nhuận chia hai tám."
Việc đúc tiền của Đại Yến do Thừa tướng đứng đầu, các châu phối hợp. Tiền đúc cần hàng vạn lượng bạc, một phần hao hụt đó thôi cũng đủ chi tiêu cho một quận huyện trong cả năm.
Vốn định tra lũ hoạn quan, không ngờ lại tra ra đầu sỏ là Tào Minh Thành, xem ra tất cả đều đổ vào tài khoản của Điền Kiến Nghĩa. Phan Hỉ phạm chuyện bị diệt khẩu chính là vì biết quá nhiều. Lũ gian thần quả thực là rắn chuột một ổ.
Phó Sơ Tuyết trò chuyện thêm vài câu rồi rời đi trước bữa tối. Trên đường từ thành Tây về phủ, trời đổ tuyết. Mộc Xuyên sinh ra ở Thượng Kinh, nhiều năm chinh chiến Đông Tang nên chưa từng thấy tuyết, nếu hắn đi muộn nửa tháng thì đã thấy rồi. Vì sao lại vội vàng đi như vậy chứ?
Phó Sơ Tuyết xốc lại vạt áo bước nhanh hơn, khi đi ngang qua con hẻm tối, bỗng nghe thấy tiếng hài tử khóc. Một người phụ nhân rách rưới đang ôm con trú tuyết dưới hiên nhà, vì không đủ quần áo, mắt cá chân lộ ra đã đông cứng đến tím tái.
Phó Sơ Tuyết cởi áo ngoài trao cho người phụ nữ sưởi ấm, còn mình thì khoác chiếc áo da Thẩm nương vừa may.
"Công tử!" Người phụ nữ gọi y lại. "Chân ta nứt nẻ, đi lại khó khăn, công tử có thể mang giúp một lời tới Mã gia ở thành Đông không?"
Mã gia là phú thương ở Đỉnh Thành, nghe nói năm ngoái đại thiên kim bỏ trốn theo một kẻ bán bánh nướng. Chẳng lẽ nữ nhân tiều tụy này chính là nàng ta? Phó Sơ Tuyết gật đầu.
Nàng ta nói: "Ta không nên bỏ trốn cùng một kẻ không nuôi nổi mình. Phụ thân mẫu thân có thể không nhận ta, nhưng họ nhất định phải nhận đứa ngoại tôn này của Mã gia."
Vị thiên kim ấy bị tình yêu làm mờ mắt, vì kẻ bán bánh mà sinh con, nhưng gã lại không nuôi nổi, khiến mẫu tử họ phải lang thang đầu đường.
Tình yêu không thể chỉ dựa vào cảm xúc nhất thời, mà phải xây dựng trên nền tảng vật chất. Nếu chỉ có lòng nhiệt thành mà không có năng lực đem lại hạnh phúc cho đối phương, thì dù có yêu đến mấy cũng không chịu nổi lòng người đổi thay và năm tháng bào mòn.
Những lời Mộc Xuyên từng nói, đến tận bây giờ Phó Sơ Tuyết mới hiểu thấu.
Đêm khuya, cổ độc lại ập tới. Phó Sơ Tuyết mở hộp gấm, một mình chịu đựng cơn đau thực cốt. Y đau đến mức cuộn tròn lại, nắm chặt lấy vạt áo trước ngực.
Không có Mộc Xuyên ở bên, lần phát độc này kéo dài hơn bao giờ hết. Tháng này y vừa hành quân vất vả, lại vì Mộc Xuyên mà đau lòng, cơ thể đã hao mòn quá độ. Dù có hùng cổ nhưng cũng không chống lại được thư cổ gặm nhấm phủ tạng, đau đến mức cơ bắp co rút, tứ chi run rẩy, y liền nôn ra một ngụm máu tươi.
Cuốn thoại bản đặt ngay bên cạnh nhưng y chẳng còn tâm trí đâu mà lật xem. Từ khi Mộc Xuyên đi, y dường như mất hết mọi h*m m**n. Không chỉ là xúc động sinh lý, mà ngay cả lòng hiếu kỳ với sự vật mới lạ hay h*m m**n tìm tòi điều bí ẩn cũng biến mất theo.
Trong cơn đau tột cùng, Phó Sơ Tuyết vô thức gọi tên: "Mộc Xuyên."
Y nhớ vòng ôm của hắn, nhớ hơi ấm của hắn, tham luyến mùi hương trên người hắn. Y cứ vô thức ngẩng đầu nhìn về phía cửa, như thể giây tiếp theo sẽ có một người nam nhân mặc trọng giáp bước vào.
Nhưng y đã đợi cả đêm, đau đớn đến tận bình minh, Mộc Xuyên vẫn không xuất hiện. Cậy mình mang cổ độc, y được phụ thân cưng chiều đến vô pháp vô thiên, đến Tây Thùy mượn lương mới tìm thấy giá trị của mình, nhưng chưa được bao lâu đã lại bị Mộc Xuyên chiều hư.
Giờ đây phụ thân bận rộn không thể để mắt tới y, Mộc Xuyên đã rời bỏ y, sẽ không còn ai dung túng cho y làm nũng hay tùy hứng nữa. Y chỉ có thể tự mình trưởng thành.
_
Phó Sơ Tuyết thầm nghĩ hóa ra trưởng thành cũng không khó đến thế. Đúng như Thẩm nương nói, có việc để làm thì thời gian trôi nhanh hơn.
Phó Sơ Tuyết lập ra kế hoạch: giờ Mão thức dậy, giờ Thìn đọc sách, giờ Mùi luyện chữ, giờ Thân học đạo làm quan... dù cơ thể không khỏe cũng quyết không từ bỏ.
Trước đây ngủ nướng đến tận trưa, nay dậy sớm mỗi ngày; trước đây xem kỳ thư dị lục, nay đọc Thượng Thư;
Trước đây hành sự xốc nổi, nay đã biết suy tính trước sau. Y không còn ngồi than thân trách phận, mà chôn giấu nỗi nhớ vào đáy lòng, cùng phụ thân phê duyệt công văn, nghiên cứu chiến sách.
Hôm nay, phụ thân dạy y kỹ xảo phúc đáp tấu chương, trong lúc đọc công văn, Phó Sơ Tuyết bỗng nhìn vào hư không mà thẩn thờ.
Phó Tông nói: "Vi phụ cảm thấy Kỳ An dường như đột nhiên trưởng thành rồi."
Phó Sơ Tuyết cười mà không nói.
"Nhớ Mộc Xuyên sao?"
"Không." Y chưa từng nhắc đến hắn, nhưng lại đặt chiếc quạt xếp ở vị trí dễ thấy nhất trên bàn, một ngày không biết đã nhìn qua bao nhiêu lần. Mộc Xuyên chỉ để lại cho y duy nhất chiếc quạt này.
Phó Tông nói: "Đã một tháng rồi mà không có lấy một bức thư, hay là vi phụ trói gã phụ tình kia về đây cho con?"
Nói là không muốn, nhưng làm sao mà không nhớ cho được? Thời gian Mộc Xuyên đi càng lâu, y lại càng chỉ nhớ đến những điểm tốt của hắn, chẳng tài nào nhớ nổi những điều xấu.
Y không phải oán phụ, Mộc Xuyên cũng chẳng phải kẻ phụ tình, ngăn cách giữa họ là mối thù máu sâu như biển cả. Mộc Xuyên từng nói sẽ bảo vệ y vẹn toàn, đến nay y mới biết hai chữ "vẹn toàn" ấy hóa ra phải đổi bằng việc đoạn tình tuyệt ái.
Phó Sơ Tuyết từng cho rằng giang sơn xã tắc không liên quan gì đến mình, giờ mới biết dưới tổ lật không có trứng lành.
Gian thần lộng hành, núi sông sắp nghiêng đổ, để bảo vệ những người thương yêu nhất, y bắt buộc phải mạnh mẽ lên. Con tằm phải phá kén mới có thể hóa bướm, mọi sự lột xác đều đi kèm với những cơn đau đớn, trưởng thành chính là một loại mài giũa.
Sự thay đổi không nằm ở lời nói, mà ở hành động thực tế. Phó Sơ Tuyết nói: "Chuyện của chính mình, con sẽ tự mình xử lý."
_
Nhẫn ban chỉ (): Vốn là dụng cụ bằng xương hoặc ngọc đeo ở ngón cái của các cung thủ để bảo vệ tay khi kéo dây cung. Trong bối cảnh cung đình, nhẫn ban chỉ tượng trưng cho quyền lực và khả năng "bắn trúng mục tiêu".
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 38: Trưởng thành là một loại mài giũa
10.0/10 từ 45 lượt.
