Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 9: Vân Quận quân
Thánh chỉ từ Ngự Thư phòng được ban xuống Môn Hạ tỉnh, các quan viên ở Môn Hạ tỉnh nhìn nét chữ trên thánh chỉ mà lòng đầy nghi hoặc. Nét chữ của Bệ hạ đâu có vuông vắn chỉnh tề thế này, lẽ nào là đồng liêu ở Trung Thư tỉnh giúp đỡ soạn thảo?
Môn Hạ tỉnh có chức năng thẩm hạch thánh chỉ, ở tiền triều có quyền lực và địa vị cực cao, chỉ có điều Hoàng đế hiện tại thường xuyên tùy hứng viết tay thánh chỉ rồi đóng ấn, sức ảnh hưởng của Tam tỉnh cũng ngày càng giảm sút, bọn họ đã quen rồi.
*Tam Tỉnh là tên gọi chung cho ba cơ quan quyền lực trung ương cao nhất thời phong kiến Trung Hoa, bao gồm Thượng Thư Tỉnh, Môn Hạ Tỉnh và Trung Thư Tỉnh.
Đương kim Thánh thượng chịu làm theo quy trình đã là nể mặt bọn họ.
Ngôn từ hoa mỹ sử dụng trong thánh chỉ không sai, cách thức trình bày cũng không sai, nhưng đối tượng được ban ân lại là Vân Phất Y, điều này khiến các quan viên Môn Hạ tỉnh có chút không thích ứng kịp.
"Dùng từ tuy có hơi quá, nhưng công lao cứu giá là không thể phủ nhận." Vị Thị trung đang trực cầm quan ấn của Môn Hạ tỉnh đóng lên thánh chỉ, tỏ ý Môn Hạ tỉnh không có bất kì dị nghị nào với đạo thánh chỉ này.
Dùng từ văn nhã như vậy, nhiều chỗ còn mượn điển cố, nếu đối tượng được khen ngợi không phải là kẻ hoàn khố lêu lổng nổi tiếng kinh thành, ông ta còn muốn khen người soạn thánh chỉ tài hoa xuất chúng.
Cũng không biết vị quan viên nào của Trung Thư tỉnh lại thiếu khí tiết đến mức này, vì lấy lòng Bệ hạ và Vân gia mà viết ra bao nhiêu lời giả dối như vậy, đúng là uổng phí cả một bụng tài hoa.
.
Ninh Vương phủ.
Vừa về đến phủ, Ninh Vương đã cho lui hết đám nội thị do Hoàng đế ban thưởng, không để bọn họ có cơ hội tiếp xúc với thư phòng, phòng bếp và những nơi quan trọng khác.
"Vương gia, bọn họ đều là người do nương nương để lại, vì sao lại đuổi đi?" Người hầu thân cận do dự nói: "Hiện giờ chúng ta đang thiếu người, hay là..."
"Bọn họ trước đây đúng là người của Mẫu phi, nhưng bây giờ là người của ai thì không biết được." Ninh Vương viết từng chữ lên giấy: "Nếu bọn họ còn trung thành với Mẫu phi và bổn vương, Hoàng huynh tốt của ta sao nỡ ban bọn chúng cho ta chứ?"
Tay y dùng sức, một nét bút trượt ra ngoài mép giấy, để lại vết mực đen xấu xí trên bàn.
"Hôm nay ta tạm thời nhịn nỗi nhục này, rồi sẽ có một ngày..."
Ngoài thành hoa hạnh đang nở rộ, Phất Y cùng bạn bè cưỡi ngựa đến rừng ngắm hoa, không ngờ lại gặp mấy tên tiểu tư đang đuổi khách ra ngoài, lý do là các quý nhân muốn làm thơ trong rừng, mời những người không liên quan đi chỗ khác chơi.
Miệng nói là mời, nhưng hành động lại rất thô bạo. Nhìn thấy đứa trẻ bị mấy tên tiểu tư hung dữ dọa khóc, Phất Y nhíu mày, đám hoàn khố đi cùng nàng cũng có chút không vui:
"Rừng hạnh này thuộc về Tư Nông Tự, Bệ hạ đã sớm hạ lệnh cho phép bách tính đến đây vui chơi, sao lại thành nơi quý nhân độc hưởng rồi?"
"Chúng ta đi xem thử, quý nhân nào mà dám ỷ thế h**p người như vậy." Phất Y nhảy xuống ngựa, ném dây cương cho Hạ Vũ, tay cầm roi ngựa xoay người cùng bạn bè đi vào rừng hạnh.
Con cháu của Huân quý, Văn thần, Võ tướng ngày thường đều có vòng tròn vui chơi riêng, gần như là nước sông không phạm nước giếng, ngoại trừ đám con cháu hoàn khố bất tài của các nhà ra.
Đám hoàn khố của Phất Y, có người là con trai võ tướng, có người là hậu duệ huân quý, cũng có người là con em nhà quan văn, điểm chung là không vòng tròn nào rủ họ chơi cùng cả.
Bọn họ cũng chẳng thấy mình bị hắt hủi, còn tự đặt cho bản thân một cái tên rất nho nhã, gọi là "du hiệp".
Hiệp hay không thì khó nói, nhưng "du" ngoạn khắp nơi thì đúng là làm được thật.
Con em dòng dõi thư hương đang ngắm hoa ngâm thơ, hứng chí lên còn gảy một khúc đàn, kết hợp với hoa hạnh bay bay, bầu không khí vô cùng hài hoà. Nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ rừng hạnh, có người bất mãn hỏi: "Ai mà làm mất hứng thế nhỉ?"
Tiểu tư đi dò la tin tức rất nhanh đã trở về: "Bẩm chư vị lang quân tiểu thư, có gần mười người vào rừng ngắm hoa."
"Là những ai?"
Tiểu tư đáp: "Tiểu thư nhà An Bình quận chúa, Tam công tử phủ Tào tướng quân, tiểu thư nhà Vân Thượng thư, Nhị công tử nhà Dương Hầu..."
Nghe tiểu tư đọc xong một tràng danh hiệu dài dằng dặc, sắc mặt mọi người đều trở nên vi diệu.
Hỏng bét, chọc phải ổ hoàn khố rồi.
Cảnh sắc nơi này là đẹp nhất, bọn họ thực sự không muốn rời đi, nhưng cũng không muốn đắc tội đám hoàn khố có xuất thân cực tốt này.
Ai cũng biết, kết giao với hoàn khố có thể chẳng giải quyết được gì, nhưng nếu đắc tội họ, họ sẽ khiến người đắc tội mình chẳng làm được bất cứ việc gì cả.
"Nơi thanh tịnh thế này, sao lại để đám người không biết thương hoa tiếc cỏ đó làm phiền chứ."
Mọi người kinh ngạc, ai to gan thế, dám nói ra lời này?
Ồ, là Thám hoa lang vừa đỗ bảng vàng năm nay.
Thám hoa lang thấy không ai tiếp lời mình, trong lòng hơi bất an, chẳng lẽ có ẩn tình gì sao?
Hắn đến từ chi thứ của Lô thị ở Lĩnh Bắc, người đọc sách Lĩnh Bắc xưa nay vốn coi thường đám hoàn khố lêu lổng, chưa bao giờ thèm qua lại với bọn họ. Cho dù có mắng nhiếc hoàn khố vài câu cũng chẳng ai nói bọn họ sai, ngược lại còn khen bọn họ có khí tiết của văn sĩ.
"Đám người th* t*c bọn ta, tất nhiên là không hiểu gì về thương hoa tiếc cỏ rồi."
Mọi người thấy Vân Phất Y và đám bạn tay cầm roi ngựa đi về phía này, lập tức thơ không ngâm nữa, đàn không gảy nữa, tất cả đều im thin thít.
Tranh chấp với người khác thì động khẩu, tranh chấp với con cháu võ tướng thì động thủ, duy chỉ có tranh chấp với đám hoàn khố là vừa phải động khẩu vừa phải động thủ. Cho nên bọn họ xưa nay đều tỏ ra kính nhi viễn chi* với đám người này.
*kính nhi viễn chi: tôn kính nhưng giữ khoảng cách, không muốn tiếp xúc gần gũi
Người ngồi gần Lô Thám hoa nhất lặng lẽ đứng dậy nhích sang bên cạnh, dùng hành động chứng minh với đám Phất Y rằng, câu nói kia không liên quan đến mình.
Sau một lúc im lặng, các lang quân nữ tử phản ứng lại, nhao nhao lên tiếng chào hỏi đám hoàn khố.
Bọn ta chủ động chào hỏi các ngươi rồi, các ngươi không được gây sự với bọn ta đâu đấy nhé.
Phất Y chẳng thèm nhìn Lô Thám hoa đang mặt đỏ bừng bừng, đi thẳng đến trước mặt người có thân phận cao nhất hành lễ: "Đỗ lang quân."
Đỗ lang quân vội vàng chắp tay đáp lễ: "Vân cô nương."
Đỗ lang quân có giao tình với Vân Chiếu Bạch, nể mặt huynh trưởng, Phất Y không trực tiếp làm khó hắn mà nhìn sang những người khác: "Ban nãy đi ngang qua rừng hạnh, thấy mấy tên tiểu tư đang đuổi người, nói là có quý nhân ở đây thưởng trà làm thơ, người không phận sự chớ quấy rầy. Bọn ta muốn vào đây diện kiến quý nhân, các vị quý nhân sẽ không trách bọn ta mạo muội chứ?"
"Quý nhân rộng lượng, đương nhiên sẽ không so đo với chúng ta." Dương Nhị lang mân mê roi ngựa, giọng châm chọc: "Có đúng không, các vị quý nhân?"
Lâm Tiểu Ngũ lấy khăn tay ra, làm bộ làm tịch che miệng cười: "Đợi hôm nay trở về, chúng ta nhất định phải tuyên truyền sự rộng lượng của chư vi quý nhân, kẻo các vị quý nhân lại đuổi chúng ta ra khỏi rừng hạnh mất."
"Đuổi ra khỏi rừng hạnh?" Đỗ lang quân khó hiểu: "Các vị nói vậy là có ý gì?"
"Ôi chao ôi chao, đúng là quý nhân hay quên." Tào Tam lang xuất thân là con nhà võ tướng, người cao to lực lưỡng, lại cố tình bắt chước giọng điệu mỉa mai của Dương Nhị lang, càng lộ vẻ quái gở: "Nếu không phải chúng ta tận mắt nhìn thấy, các vị e là không chịu thừa nhận rồi."
Các tài tử tài nữ nhìn nhau, ngay cả Bệ hạ cũng cho phép bá tánh đến đây vui chơi, bọn họ lấy đâu ra mặt mũi lớn đến thế, dám đuổi cả bá tánh không cho vào?
Có người nhận ra sắc mặt Lô Thám hoa không đúng: "Lô Thám hoa, là tiểu tư nhà huynh làm sao?"
Lô Thám hoa không hiểu tại sao những người này lại căng thẳng như vậy, chẳng qua chỉ là mấy tên tiện dân mà thôi. Nếu ở Lĩnh Bắc, dân thường nhìn thấy bọn họ đã sớm chủ động tránh đường, đâu có như dân chúng kinh thành không biết điều, cần người hầu của hắn phải xua đuổi.
"Chúng ta ở đây ngâm thơ làm phú, nếu để những kẻ tầm thường mù chữ làm phiền, chẳng phải sẽ mất nhã hứng sao?" Lô Thám hoa không phủ nhận: "Hơn nữa rừng hạnh rộng như vậy, bọn họ đổi chỗ khác cũng ngắm được mà..."
"Người khác là kẻ tầm thường, còn ngươi là thần tiên không cần ăn uống ư?" Phất Y lên tiếng mỉa mai: "Đã là thần tiên thì ở lại chốn hồng trần thế tục làm gì, còn không mau thăng thiên đi, kẻo đám người trần mắt thịt chúng ta làm ô uế tiên khí của ngươi đấy."
"Ngươi!" Lô Thám hoa bẩm sinh môi hồng răng trắng, lại có vài phần tài hoa, nên dù chỉ là dòng thứ Lô thị, ở Lĩnh Bắc vẫn rất được rất nhiều người tâng bốc. Hắn chưa bao giờ bị nữ tử chèn ép như vậy, tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Quả thực làm nhục người nho nhã."
"Ngươi tự nhận mình đọc đủ thi thư, sao không hiểu đạo lý làm quan là phải lo cho dân?" Phất Y nhướng mày: "Hay là sách ngươi đọc vào bụng chó hết rồi? Thế thì ngâm thơ cái gì, chi bằng nằm xuống đất sủa gâu gâu vài tiếng."
"th* t*c! Vô sỉ!" Lô Thám hoa th* d*c: "Ta là con cháu của Lô thị Lĩnh Bắc, tân khoa Thám hoa do Bệ hạ khâm điểm, ngươi là ai mà dám sỉ nhục bọn ta như vậy?!"
Mọi người lặng lẽ quay đầu đi. Sỉ nhục ngươi không sai, nhưng đừng thêm hai chữ "bọn ta" vào, chuyện này chẳng liên quan gì đến bọn ta cả.
"Ta là con dân Đại Long, không phẩm không tước, là một trong hàng vạn bá tánh." Phất Y tháo roi ngựa bên hông xuống: "Ngươi kháng lại thánh lệnh, vì tư lợi cá nhân mà xua đuổi bá tánh, người trong thiện hạ ai ai cũng có thể mắng ngươi, ta có gì sai?"
"Chẳng qua chỉ là hạng nữ tử không quan không tước, lại dám mạo phạm ta, đúng là không biết điều." Lô Thám hoa cười lạnh, ả nữ tử sỉ nhục hắn này e rằng còn chưa biết, hắn sắp trở thành vị hôn phu của Quận chúa Thuận Vương phủ, đắc tội hắn cũng chính là đắc tội phủ Thuận Vương.
Nghe thấy ba chữ "hạng nữ tử", mấy vị thiên kim tiểu thư vừa cùng hắn làm thơ lúc nãy liền nhíu mày.
Lâm Tiểu Ngũ vóc dáng nhỏ nhắn nghe thấy lời này, nhảy bổ lên đá một cái vào đầu gối Lô Thám hoa, khiến hắn loạng choạng mấy bước.
"Cái giống văn nhân ở đâu ra vậy, đúng là không biết ăn nói." Lâm Tiểu Ngũ phủi váy, sau đó cười rạng rỡ nhìn Phất Y: "Phất Y, tỷ xem ta đạp cú này có chuẩn không?"
"Ngươi dám đánh quan viên triều đình, ta nhất định sẽ dâng tấu lên Hoàng thượng tố cáo các ngươi!" Lô Thám hoa không ngờ nữ tử kinh thành lại thô lỗ như vậy, dám đánh mắng cả Thám hoa lang. Hắn chỉ tay vào mặt Lâm Tiểu Ngũ: "Ngươi không biết lễ nghi, khác gì loài chuột nhắt?"
Phất Y nhìn bàn tay hắn đang chỉ trỏ, nhấc chân đá một cái thật mạnh. Lô Thám hoa ngã nhào xuống rãnh nước bên ngoài lương đình, giãy giụa hồi lâu cũng không bò lên được.
"Ôi chao, nơi đây sao mà náo nhiệt thế." Thái giám Ngự tiền bước vào rừng hạnh, dường như không nhìn thấy Lô Thám hoa đang vật lộn trong mương nước, phe phẩy phất trần cười nói: "Bái kiến chư vị lang quân nữ tử, Hoàng tử điện hạ giá lâm, xin chư vị chuẩn bị tiếp giá."
Mọi người chưa kịp động não vì sao Hoàng tử điện hạ lại tới đây, vội vàng chỉnh lại y phục mũ miện, đã thấy Kim Ngô Vệ cầm đao đi trước, Cấm vệ quân cầm ô thụy thảo, quạt khổng tước và cờ bạch trạch mở đường, Hoàng tử điện hạ ngồi trên kiệu vàng vô cùng trang trọng.
Thấy Điện hạ xuất hành với nửa bộ nghi trượng của Thái tử, mọi người đoán là có việc quan trọng, ai nấy đều cúi đầu đứng im không dám lên tiếng.
Tuế Đình Hành bước xuống kiệu vàng, ánh mắt lướt qua rãnh nước, cuối cùng dừng lại trên người Phất Y.
"Vân cô nương tiếp chỉ."
Mọi người mơ mơ màng màng quỳ rạp xuống, nghe Hoàng tử điện hạ đích thân đọc những lời khen ngợi mỹ miều trong thánh chỉ, hồi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Phẩm cách châu ngọc?
Cực kỳ trung thành không ngại gian khó?
Văn võ song toàn?
Đây là đang miêu tả ai vậy?
Vân Phất Y á?!
"Vân Quận quân." Tuế Đình Hành đi đến trước mặt Phất Y, cúi người đỡ nàng dậy, đặt thánh chỉ vào tay nàng: "Quận quân trung nghĩa, Phụ hoàng và Mẫu hậu đều thấy rõ."
Phất Y ôm thánh chỉ, đầu óc mờ mịt.
Nàng chẳng qua chỉ vắng mặt ở kinh thành ba năm, kinh thành đã thay đổi lớn đến thế sao?
Ban thánh chỉ mà lại để Hoàng tử đi tìm nàng ở ngoại ô, chứ không phải nàng nên bày hương án ở phủ quỳ nghênh đón ư?
Là cha nàng rất được lòng vua, hay là công cứu giá của nàng đã lấy lòng được Hoàng hậu nương nương?
"Dưới rãnh nước là con súc sinh gì vậy?" Tuế Đình Hành nghiêng đầu nhìn về phía rãnh nước, vẻ mặt lạnh tanh ra lệnh cho Kim Ngô Vệ: "Lợn rừng dễ làm bị thương người khác, bắn chết luôn đi."
Lô Thám hoa đang trốn trong vũng bùn đục ngầu không dám lộ mặt, toàn thân cứng đờ.
Con lợn rừng mà Điện hạ nói... không phải là hắn đấy chứ?
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 9: Vân Quận quân
10.0/10 từ 36 lượt.
