Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 8: Thay đổi thất thường
Người điều khiển chim công bị khống chế, hai con chim tấn công Hoàng hậu cũng đã bị thị vệ đưa ra khỏi nội điện. Hoàng hậu nắm lấy tay Phất Y, trong mắt tràn đầy vẻ xót xa.
Các vị mệnh phụ vây quanh Hoàng hậu thăm hỏi ân cần, ai nấy đều tỏ ra trung thành tuyệt đối, như thể hận không thể chịu thay Hoàng hậu nỗi kinh sợ này.
Thấy Hoàng hậu nương nương vẫn nắm tay Vân Phất Y, trong lòng mọi người đều có chút ghen tị. Có nhiều người ở đây như vậy, sao lại để nàng ta chiếm được cái công cứu giá này chứ?
"Nương nương." Nữ quan đi đến bên cạnh Hoàng hậu, vẻ mặt nghiêm trọng: "Thị vệ và Thái y đã kiểm tra kỹ, móng vuốt của hai con chim công kia có tẩm độc. Loại độc này không màu không mùi, lại phải mất vài ngày mới phát tác, nếu da mặt dính phải loại độc này sẽ khiến dung nhan tàn phai, bị lở loét, mọc mụn nhọt."
Mọi người vội vàng nhìn sang Phất Y, Hoàng hậu cũng lập tức triệu kiến Thái y.
"Xin nương nương yên tâm, bí quyết bắt gà... à không, bắt chim công là phải tránh móng vuốt sắc nhọn của nó, khống chế cổ và cánh, thần nữ không sao đâu ạ." Phất Y nhìn Liễu Quỳnh Chi bằng ánh mắt trấn an, rồi tiếp tục nói với Hoàng hậu: "Người điều khiển chim công và chim công có thể đưa vào hành cung chắc chắn đã được kiểm tra nghiêm ngặt, vì vậy dù trên móng vuốt có độc, cũng là giấu ở nơi khó phát hiện, khó chạm tới."
Thủ đoạn hủy hoại dung nhan người khác thế này, nghe có vẻ giống phong cách tranh sủng ngầm của các phi tần trong hậu cung hơn.
Hoàng hậu một bên ra lệnh cho người tra xét kỹ càng, một bên để Thái y bắt mạch cho Phất Y. Chẳng mấy chốc, hành cung đã khôi phục lại sự yên tĩnh, như thể vụ ám sát vừa rồi chưa từng xảy ra.
Các mệnh phụ thầm cảm khái, quả không hổ là Chính cung nương nương từ nhỏ đã uyên thâm kinh thư, lại từng cùng Bệ hạ ẩn nhẫn nhiều năm, khí độ và phong thái này có mấy ai bì kịp?
Đợi Phất Y ra hậu điện thay y phục, Thái y bắt mạch xác định nàng không sao, Hoàng hậu mới thật sự an tâm.
"Con đang ở độ tuổi trăng rằm, tuyệt đối không thể để dung nhan bị tổn hại."
Nói xong, bà quay xuống nhìn Liễu Quỳnh Chi đang ngồi ở ghế dưới: "Bổn cung không có con gái, nếu có được một cô con gái, chắc hẳn cũng sẽ đáng yêu như Phất Y."
Người nói cái gì cơ?
Ai đáng yêu cơ?
Các mệnh phụ không dám tin nhìn Hoàng hậu, Người có biết mình vừa nói gì không vậy? Vân Phất Y và hai chữ "đáng yêu", có dính dáng tới nhau chút nào sao?
Họ chỉ biết trước khi Bệ hạ đăng cơ, Hoàng hậu sống ẩn dật trong Vương phủ, ít khi lộ diện trước mặt người ngoài. Nhưng họ không ngờ Hoàng hậu nương nương lại bế tắc tin tức đến mức này, ngay cả tiếng xấu lẫy lừng của Vân Phất Y trong kinh thành cũng không biết.
Liễu Quỳnh Chi đứng dậy đáp lời: "Hoàng hậu nương nương quá khen, đứa nhỏ này nghịch ngợm lắm, chẳng qua có vài phần hiếu thuận thôi ạ."
Khang Dương công chúa cúi đầu uống trà, tránh để người ta phát hiện bà ta đang trợn mắt lườm nguýt.
Thế mà gọi là nghịch ngợm?
Bình thường thấy Liễu Quỳnh Chi cũng là người thông tuệ, không ngờ nhận thức về con gái nhà mình lại sai lầm đến thế.
Vẫn là đứa cháu mập của bà ta tốt hơn, nhìn đáng yêu biết bao.
Lưu Tiểu Bàn vừa thua trận chọi gà, ủ rũ cúi đầu đi trên đường, đám tiểu tư phía sau nhao nhao nói lời nịnh nọt dỗ hắn vui.
Tiếng vó ngựa dồn dập, Lưu Tiểu Bàn bị bụi đất thốc vào mũi ho sặc sụa, tức giận hét lớn: "Kẻ nào không có mắt thế, không biết ông đây là..."
"Thế tử, là Kim Ngô Vệ!" Tiểu tư vội vàng bịt miệng hắn lại: "Lúc này Kim Ngô Vệ xuất thành, chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra."
Lưu Tiểu Bàn cố gắng mở to đôi mắt híp tịt của mình, mới nhìn rõ người dẫn đầu là Hoàng tử điện hạ.
"Đi mau đi mau, nhanh về nhà."
Hoàng tử đích thân dẫn Kim Ngô Vệ ra khỏi cổng thành, chắc chắn có chuyện lớn.
.
Hành cung ngoại ô kinh thành.
Phất Y mặc bộ cung trang bằng thục cẩm dài quét đất do Hoàng hậu tặng, đầu cài trâm phượng năm đuôi do Hoàng hậu tự tay đeo, được các cung nữ thái giám vây quanh hỏi han ân cần.
Các thiên kim quý nữ nhìn cảnh tượng quen mắt này mà thẫn thờ.
Ai cũng nói "một đời vua một đời thần", sao những chuyện tốt cứ rơi hết vào tay Vân Phất Y thế này?
"Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Hoàng tử điện hạ, Đại Lý Tự khanh, Hình bộ Tả thị lang và Thống lĩnh Kim Ngô Vệ cầu kiến."
"Tuyên."
Không lâu sau, mọi người thấy Hoàng tử điện hạ sải bước vào điện, bước chân hắn vội vã, ngay cả tay áo bên trái bị lật lên cũng không hề hay biết.
"Bái kiến Hoàng tử điện hạ."
"Miễn lễ!"
Tuế Đình Hành thấy Mẫu hậu thần sắc như thường, không bị thương cũng không bị kinh sợ, lúc này mới yên tâm: "Thấy Mẫu hậu bình an vô sự, nhi thần yên lòng rồi. Phụ hoàng lo lắng cho Người, sai nhi thần đến đón Người hồi cung."
"Không cần lo lắng, ta không sao." Hoàng hậu đưa tay chỉnh lại tay áo giúp Tuế Đình Hành: "Phụ hoàng con cũng chuyện bé xé ra to, đâu cần phải huy động lớn nhiều người thế này."
"Nương nương là quốc mẫu, vạn dân trong thiên hạ đều quan tâm đến an nguy của Người. Hơn nữa Bệ hạ yêu thương Người, Hoàng tử điện hạ hiếu kính Người, sao có thể gọi là huy động lớn."
"Điện hạ một lòng hiếu thảo, thần phụ nhìn mà ngưỡng mộ vô cùng."
Hoàng hậu vịn tay Tuế Đình Hành đứng dậy, vẫy tay với Phất Y: "Phất Y, lại đây với bổn cung."
Phất Y chạy đến bên cạnh Hoàng hậu, đỡ lấy tay kia của bà: "Nương nương, Người cẩn thận bậc thềm."
"Hôm nay nhờ có Phất Y ở đây, ta mới không bị thương." Hoàng hậu buông tay đang đặt trên cánh tay Tuế Đình Hành ra, thân thiết vỗ vỗ cánh tay Vân Phất Y: "Nha đầu này chính là ân nhân của Bổn cung đấy."
"Nương nương." Phất Y không đồng tình nói: "Ăn lộc vua, làm việc cho vua, chia sẻ nỗi lo với vua. Thân làm bề tôi, bảo vệ nương nương là bổn phận, sao dám nhận hai chữ ân nhân?"
"Hôm nay chẳng qua thần nữ may mắn có chút bản lĩnh thuần phục chim dữ nên mới có vinh hạnh thay Nương nương giải ưu. Lòng trung thành của những người khác ngồi đây cũng giống như thần nữ vậy."
"Con tuổi còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như thế, bảo Bổn cung làm sao không thương cho được?" Khóe mắt Hoàng hậu quét qua mọi người, nếu tất cả đều trung thành, vậy tại sao người đầu tiên chắn trước mặt bà là Phất Y chứ không phải ai khác?
Năm xưa khi bà còn là Lý Vương phi, hầu như chẳng có ai để bà vào mắt. Từ khi lên làm Hoàng hậu, những quý nhân cao sang quyền quý này ai nấy đều trở nên thấu tình đạt lý, nói năng dễ nghe, trở thành người chu đáo bên cạnh bà.
Ngược lại, Vân Phất Y tuy mang tiếng xấu đồn xa, lại chưa từng có nửa phần vượt khuôn phép khi bà sa cơ lỡ vận, thậm chí còn từng giúp bà trong lúc khó xử nhất...
Xưa nay, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết thì khó, dệt hoa trên gấm thì dễ. Bà hiểu đạo lý này, nhưng không có nghĩa là trong lòng không có chút bất bình nào.
Dù sao bà cũng chỉ là Hoàng hậu, chứ không phải Tiên Phật trên cao.
Thấy ánh mắt Hoàng hậu nương nương nhìn mình tràn đầy sự thân thiết và yêu mến, Phất Y không ngờ mình và Hoàng hậu nương nương mới gặp nhau vài lần mà Hoàng hậu lại yêu quý mình đến vậy.
Lại nhìn những ánh mắt ghen tị trong đám đông, Phất Y thầm đắc ý thở dài. Đều tại nàng, tại nàng quá đáng yêu mà.
Mọi người nhìn cái cằm nhỏ hơi hất lên của Phất Y, hít một hơi thật sâu
Khang Dương công chúa cuối cùng không nhịn được nữa, lầm bầm: "Sáng nay trước khi cô ta ra cửa phải uống ít nhất ba ấm trà, nếu không sao có thể nói ra những lời giả tạo như thế?"
Ninh Vương phi đứng bên cạnh im lặng không lên tiếng, nàng nhìn Hoàng hậu đang cười nói vui vẻ, Đại Lý Tự và Hình bộ đã bắt đầu tra xét việc này, nội điện bên ngoài có vẻ yên bình, nhưng sau lưng không biết sẽ có bao nhiêu người bị liên luỵ.
Mọi người cung kính tiễn Hoàng hậu lên phượng giá, những người quen biết nhau vừa về đến xe ngựa của mình liền bắt đầu bàn tán rôm rả.
"Hoàng tử điện hạ năm nay cũng đến tuổi đội mũ* rồi, Hoàng hậu đối xử với Vân Phất Y thân thiết như vậy, chẳng lẽ là định..."
Lễ đội mũ (lễ Quán lễ): đánh dấu tuổi trưởng thành hoặc thời điểm sử dụng các loại mũ trong các nền văn minh cổ đại của nam giới.
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Cho dù Vân gia trung trinh ái quốc, cho dù Vân Phất Y có công cứu giá, Hoàng hậu nương nương cũng không thể để một cô chiêu bất tài làm Hoàng tử phi được."
"Cũng phải, Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương chỉ có mỗi người con này, Hoàng tử phi tương lai chắc chắn phải qua ngàn lần chọn lựa."
Phất Y ngồi trong xe ngựa, vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài một cái rồi nhanh chóng buông xuống, do dự giây lát lại vén rèm lên lần nữa, nhoẻn miệng cười với người bên ngoài: "Thứ lỗi cho thần nữ ngồi trong xe không tiện hành lễ."
Hoàng tử điện hạ cưỡi trên lưng ngựa, mặc thanh bào thêu vân trúc, tóc được cố định bằng một cây trâm hạc bay trong mây, tựa như thần tiên thoát tục cưỡi gió mà đến.
Ánh mắt Tuế Đình Hành lướt qua khuôn mặt nàng, khẽ gật đầu: "Kẻ chủ mưu phía sau vẫn chưa tra ra, Vân tiểu thư mấy ngày nay phải cẩn thận hơn."
"Đa tạ Điện hạ nhắc nhở, thần nữ hiểu rồi." Phất Y bản tính ham chơi, nhưng đối với những người có phẩm hạnh và tài học xuất chúng như Hoàng tử điện hạ, nàng xưa nay luôn kính trọng và không bao giờ trêu chọc.
Tuế Đình Hành ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, ánh mắt nhìn về phía trước: "Phụ hoàng đăng cơ chưa đầy hai năm, nghịch tặc ẩn nấp rất sâu. May mà hôm nay Vân tiểu thư cứu được Mẫu hậu, giúp bà tránh được kiếp nạn này."
"Bên cạnh nương nương có nội thị bảo vệ, cho dù hôm nay thần nữ không ra tay, hai con công kia cũng chưa chắc làm bị thương được Hoàng hậu nương nương." Phất Y làm như vô tình nói: "Thủ đoạn muốn hủy hoại dung nhan thế này, ta từng thấy ở hậu cung Tiên hoàng."
Tiên đế là hôn quân ham mê sắc đẹp, mỹ nữ trong cung nhiều vô số. Các phi tần vì tranh giành sự sủng ái của đế vương mà thủ đoạn chồng chất, hôm nay người này bị hủy dung, mai người kia rơi xuống nước, ngày kia lại có người sảy thai. Hậu cung của Tiên đế còn loạn hơn cả cỏ dại ven đường.
"Tăng Quý phi khi còn sống được Tiên hoàng sủng ái nhất, đã chứng kiến vô số thủ đoạn trong cung. Đáng tiếc nghe nói ngày Tiên đế băng hà, cung điện bà ta ở bốc cháy dữ dội, bà ta bất hạnh mất mạng trong biển lửa, nếu không cũng có thể hỏi thăm đôi chút." Phất Y cười như có như không, giọng điệu đầy tiếc nuối: "Cũng không biết Ninh Vương điện hạ có học được mấy phần bản lĩnh của Tăng Quý phi hay không."
Tuế Đình Hành nhìn nàng thật sâu, hồi lâu sau mới nói: "Sống chết có số, không thể cưỡng cầu, Vân tiểu thư không cần để trong lòng."
"Điện hạ nói phải." Phất Y nhìn theo bóng lưng Tuế Đình Hành cưỡi ngựa đi xa, từ từ buông rèm xuống.
"Tiểu thư." Hạ Vũ sán lại gần Phất Y: "Người cứ thế trực tiếp hắt nước bẩn cho Ninh Vương ạ?"
"Sao gọi là hắt nước bẩn được?" Phất Y đưa ngón tay ấn vào trán Hạ Vũ, đẩy đầu nàng ra xa: "Thân là con gái triều thần, ta đây gọi là tâm sự chân thành, dốc lòng dốc sức, chia sẻ nỗi lo với vua."
Hạ Vũ ôm trán lầm bầm: "Lời này của người thì em tin, nhưng Hoàng tử điện hạ có tin hay không thì không biết."
Hai canh giờ sau, Ninh Vương được triệu vào cung. Hoàng đế đối đãi với y bằng lòng nhân từ vô bờ, không chỉ ban thưởng mực bảo mà còn chọn vài người hầu từ Điện Trung Tỉnh cho y mang về.
"Mấy tên nội thị đó là người cũ Tăng Quý phi để lại, Phụ hoàng tốt bụng đưa họ đến Ninh Vương phủ, nếu Hoàng thúc không muốn trọng dụng, nhi thần chỉ có thể bày tỏ sự tiếc nuối sâu sắc." Tuế Đình Hành giúp Hoàng đế sắp xếp lại tấu chương trên ngự án: "Hôm nay nhi thần thấy Khang Dương công chúa lại mập lên vài phần, chợt nhớ đến một chuyện thú vị."
"Ồ?" Hoàng đế tò mò: "Chuyện gì vậy?"
Hoàng đế và Khang Dương công chúa không thân thiết lắm, nghe chuyện cười nhà người ta cũng chẳng thấy áy náy chút nào.
Tuế Đình Hành lui sang một bên: "Mấy hôm trước cháu trai bà ta gặp con gái của Vân Thượng thư trên đường, hai người tranh cãi vài câu. Hắn nói mình là cháu ngoại của Hoàng đế, ngay cả Vân Thượng thư gặp hắn cũng phải khách sáo chào hỏi."
"Hắn làm sao so được với Vân ái khanh." Hoàng đế không vui: "Khang Dương cô mẫu nuông chiều hậu bối quá, chẳng ra thể thống gì cả."
"Vừa hay Vân cô nương lại rất tinh quái, nói Phụ hoàng yêu dân như con, cho nên nàng ấy chính là con cái của người. Con cái thì thân cận hơn cháu ngoại, Lưu biểu đệ nên gọi nàng ấy một tiếng tỷ tỷ."
"Cô nhóc nói không sai, vạn dân trong thiên hạ đều là con dân của trẫm." Hoàng đế bật cười lớn, nhét tấu chương vào tay Tuế Đình Hành. Tuế Đình Hành muốn đặt lại chỗ cũ nhưng lại bị ông vào nhét lần nữa: "Đó có phải là vị Vân tiểu thư hôm nay dũng cảm bắt chim dữ không?"
"Chính là nàng." Tuế Đình Hành bất lực nói: "Phụ hoàng, nhi thần chỉ là Hoàng tử, không có quyền xử lý tấu chương. Nếu để các đại thần trong triều biết được, e là sẽ gây ra điều tiếng."
"Con trai giúp cha làm việc là đạo lý hiển nhiên, ai dám dị nghị?" Hoàng đế bất mãn xắn tay áo: "Nếu không phải bọn họ cứ khăng khăng Tiên đế băng hà chưa đầy ba năm, không nên sách lập Thái tử, thì Hành nhi con đã sớm trở thành chủ nhân Đông Cung rồi."
"Nhưng mà..."
"Con không cần khuyên nữa, trong lòng phụ hoàng tự có tính toán." Hoàng đế giả vờ không nhìn thấy vẻ khó xử của con trai: "Con gái Vân ái khanh đã cứu mẫu hậu con, đây là đại công cứu giá, con nói xem nên thưởng cái gì?"
"Nhi thần nhớ người đã ban cho Vân Thượng thư một hư tước Văn Dũng Hầu rồi?"
Hư tước có danh hiệu không có đất phong, nhưng có thể đại diện cho sự tín nhiệm của đế vương.
"Vậy ta lại ban cho con gái ông ấy một hư tước nữa?" Hoàng đế xoa xoa tay, hư tước tốt mà, hư tước không cần tốn bạc: "Vậy thì phong nàng làm Hương quân..."
"Đã không có đất phong, chi bằng ban cho nàng chức Quận quân, để thể hiện ân điển của Phụ hoàng đối với người trung thành."
Hai cha con đồng thời mở miệng, Hoàng đế há hốc mồm hồi lâu mới nói: "Hành nhi à, hôm nay con hào phóng hiếm thấy đấy."
Tuế Đình Hành rũ mắt: "Nàng ấy không giống người khác."
"Cũng phải." Hoàng đế gật đầu: "Dù sao cũng là người cứu mạng mẹ con, Quận quân thì Quận quân, nhà chúng ta đâu phải không ban nổi."
Nói xong, ông cầm bút viết thánh chỉ phong tước.
Tuế Đình Hành nhìn nét chữ xiêu vẹo của Hoàng đế, im lặng một lát rồi nói: "Phụ hoàng, hay là để nhi thần viết giúp người nhé."
"Hả?!"
Ban nãy chẳng phải còn nói Hoàng tử không có quyền xử lý những việc này sao?
"Nghe xong lời Phụ hoàng nói," Tuế Đình Hành đoạt lấy bút son trong tay Hoàng đế, "Nhi thần đã nghĩ thông suốt rồi."
Hoàng đế: "..."
Con trai à, hôm nay con thay đổi thất thường thật đấy.
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 8: Thay đổi thất thường
10.0/10 từ 36 lượt.
