Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 7: Quen tay thôi mà
Hoàng hậu không nhận ra tâm trạng phức tạp của các mệnh phụ khác, hoặc giả dù có nhận ra, bà cũng chẳng để trong lòng.
Có Phất Y bầu bạn, nụ cười trên mặt Hoàng hậu chưa từng tắt, mãi đến khi ngọ yến sắp bắt đầu mới lưu luyến để nàng rời đi.
"Cô thay đổi nhiều lắm."
Phất Y tránh đám đông, ngồi thẫn thờ dưới chân hòn giả sơn. Nghe vậy, nàng quay đầu nhìn người vừa tới: "Lục tiểu thư."
Lục Nghiên vén váy ngồi xuống tảng đá bên cạnh Phất Y, cử chỉ nàng ấy nhã nhặn, nếu không nhờ Phất Y đưa tay đỡ một cái, e là đã ngã xuống cạnh tảng đá.
"Cẩn thận chút." Phất Y bất lực, cảm nhận được đầu ngón tay đối phương hơi lạnh, nàng xoay người lấy chiếc áo choàng trên tay Hạ Vũ khoác lên người Lục Nghiên:
"Tháng Hai trời còn rét, cô ra ngoài mà cũng không biết mặc nhiều thêm một chút."
Lục gia là danh môn thanh quý truyền thừa mấy trăm năm, phụ thân của Lục Nghiên là Tả thị lang Lễ bộ, hai năm trước vì có công hộ giá nên được gia phong Quang Lộc đại phu.
Phất Y là kẻ ăn chơi trác táng nổi tiếng kinh thành, còn Lục Nghiên là tài nữ danh tiếng vang xa.
Lục Nghiên cúi đầu nhìn Phất Y vừa càm ràm vừa thắt dây áo choàng cho mình, khẽ ho khan hai tiếng, cười nói: "Lúc ra cửa tỳ nữ có mang theo áo, chỉ là ta bị lạc mất nàng ấy rồi."
"Được rồi." Phất Y chỉnh lại nút thắt áo choàng, đứng dậy: "Ở đây gió to lắm, ta đưa cô về."
"Đằng kia đông người quá, ta muốn ngồi đây cho thanh tịnh một lúc." Lục Nghiên ngồi trên tảng đá nhìn nàng: "Cô ngồi với ta một lát đi."
Phất Y thở dài bất lực, ngồi lại xuống tảng đá.
"Cô của ba năm trước sẽ không nói ra những lời nịnh nọt như hôm nay đâu." Lục Nghiên quay đầu nhìn hồ sen bên cạnh, lá sen chưa mọc, mặt hồ trơ trọi một mảnh, trông vô cùng xơ xác thê lương.
"Sao lại gọi là nịnh nọt, đó chỉ là lời tâm huyết thôi." Phất Y cười, nụ cười rất phóng khoáng: "Có thể đổi lấy nụ cười của Hoàng hậu nương nương, chính là phúc khí của ta."
Lục Nghiên muốn nói rồi lại thôi, nhớ đến những lời bàn tán sau lưng về sự siểm nịnh của Phất Y lúc nãy, do dự hồi lâu mới đáp: "Ta lo người khác hiểu lầm cô."
"Ta chỉ là một kẻ nhàn rỗi vô nghề, có cầu hiền danh đâu mà sợ người khác hiểu lầm?" Phất Y nhìn khuôn mặt chẳng còn chút huyết sắc của Lục Nghiên, kéo nàng dậy khỏi tảng đá: "Yến tiệc sắp bắt đầu rồi, chúng ta nên quay về thôi. Cô đừng suy nghĩ linh tinh nữa, nghĩ nhiều hại thân lắm."
Lục Nghiên ngoan ngoãn đi theo sau Phất Y. Sắp đến chính điện hành cung, Phất Y buông tay nàng ra: "Cô vào trước đi, ta còn có chuyện muốn nói với Hạ Vũ."
"Được." Lục Nghiên gật đầu.
Đợi Lục Nghiên vào điện, Hạ Vũ tò mò hỏi: "Tiểu thư, người có gì muốn căn dặn em ạ?"
"Ta thì có gì căn dặn chứ?" Phất Y nhướng mày: "Bằng hữu của Lục Nghiên toàn là tài nữ nổi danh, trước giờ chẳng qua lại với ta bao giờ. Nếu bọn họ thấy Lục Nghiên đi cùng ta, sau này không chơi với nàng ấy nữa thì làm sao?"
"Vậy thì người dẫn Lục tiểu thư đi chơi cùng là được mà."
"Ta dẫn nàng ấy đi nghe hát khúc, hay là dẫn nàng ấy đi cưỡi ngựa đá cầu?" Phất Y vuốt lại vạt áo: "Đi thôi, giờ chúng ta vào trong."
Yến tiệc chưa bắt đầu, rượu ngon và hoa quả Bệ hạ sai Nội vụ phủ đưa tới đã đến trước, giữ đủ thể diện cho Hoàng hậu.
Phất Y không có phong hàm tước vị, nhưng phúc con cái nhờ cha mẹ, chỗ ngồi của nàng khá gần phía trên, bên cạnh là Lâm Tiểu Ngũ và con gái út của một vị Thượng thư.
Lâm Tiểu Ngũ dịch ghế sát lại Phất Y: "Không ngờ Ninh Vương phi lại xinh đẹp đến vậy."
"Nàng ấy xuất thân từ Lô thị, vọng tộc Lĩnh Bắc. Trước khi Tiên đế băng hà đã định ra hôn sự này, với sự coi trọng của Tiên đế dành cho Ninh Vương, đương nhiên sẽ chọn cho hắn một Vương phi tài mạo song toàn." Phất Y tách nửa quả quýt trong tay đưa cho Lâm Tiểu Ngũ: "Nếm thử đi."
"Tiếc thật." Lâm Tiểu Ngũ có chút đồng cảm với vị Ninh Vương phi kia. Nếu Tiên đế còn tại vị, đây quả thực là một mối lương duyên tốt.
Nhưng nay Bệ hạ đã đăng cơ, Ninh Vương thất thế, với địa vị của Lô gia, không phải là không có cơ hội hủy hôn.
Ninh Vương phi lời nói cử chỉ đều xứng là chuẩn mực của quý nữ, dù thân phận có chút khó xử, nàng ấy vẫn ứng đối trôi chảy giữa đám mệnh phụ, không để lộ chút sơ hở nào.
Ngược lại, mấy vị mệnh phụ khác cũng xuất thân từ Lô thị Lĩnh Bắc lại có thái độ bình đạm với nàng, chẳng mấy thân thiết.
Giữa tiệc, Lâm Tiểu Ngũ kéo tay áo Phất Y: "Phất Y, ta muốn đi thay y phục, tỷ đi cùng ta nhé."
Phất Y đặt đũa bạc xuống, đứng dậy cùng Lâm Tiểu Ngũ ra ngoài. Đi được nửa đường thì nghe thấy có tiếng người thì thầm bên hồ.
"Không hổ danh là Lô thị Lĩnh Bắc, vậy mà nỡ gả cô nương tốt như thế cho Ninh Vương."
"Quân tử dưỡng tâm, mạc thiện vu thành (Người quân tử tu dưỡng tâm tính, không gì tốt hơn sự thành thật). Gia tộc có phẩm cách như Lô thị, đương nhiên sẽ không làm chuyện thất tín bội nghĩa."
"Lô thị nhất tộc, xứng đáng là tấm gương quân tử."
"Muội đi đi, ta đợi muội ở đây." Phất Y gật đầu với Lâm Tiểu Ngũ, giả vờ như không nghe thấy lời mấy người kia nói.
"Được, ta về nhanh thôi." Lâm Tiểu Ngũ xách váy chạy bước nhỏ đi xa.
Mấy người đang tám chuyện nghe thấy tiếng các nàng, hơi ngượng ngùng lấy tay áo che mặt rồi vội vã giải tán.
"Nàng ấy biết ta ở đây." Ninh Vương phi bước ra từ sau hòn giả sơn, nhìn theo bóng lưng Phất Y đang đi xa dần, hồi lâu sau mới chậm rãi hoàn hồn.
Cô nương kia đã dùng cách thức thiện lương để giúp nàng tránh khỏi sự khó xử.
"Vương phi." Tỳ nữ lo lắng đỡ lấy nàng: "Người đừng để lời nói của những kẻ không liên quan ở trong lòng."
"Họ khen Lô thị chúng ta là tấm gương quân tử, ta còn gì mà không hài lòng chứ?" Ninh Vương phi đặt tay vào lòng bàn tay tỳ nữ, thẳng lưng bước xuống giả sơn: "Chúng ta về điện thôi."
Ninh Vương phi trở lại yến tiệc, cư xử chu toàn mọi bề, khiến người ta không bắt bẻ được nửa lời. Khang Dương công chúa ngồi bên cạnh thấy nàng bỗng nhiên nhìn chăm chú Vân Phất Y và Lâm Tiểu Ngũ vừa bước vào điện, bèn giới thiệu: "Hai người đó là đám hoàn khố bất tài trong kinh thành, suốt ngày trêu mèo chọc chó, chơi bời lêu lổng, chẳng có dáng vẻ đàng hoàng gì, nếu ngươi gặp bọn họ thì cứ tránh xa ra."
Nhớ tới chút tình cảm năm xưa giữa Ninh Vương và Phất Y, cùng với đứa cháu đích tôn mập mạp của mình từng bị Vân Phất Y bắt nạt, Khang Dương công chúa bồi thêm một câu: "Người búi tóc Phi Tiên là con gái của Vân Thượng thư, hay gây chuyện sinh sự, đáng ghét nhất."
"Cô mẫu nói đùa rồi, thanh danh Vân Thượng thư cả Đại Long không ai không biết..."
Khang Dương công chúa ngắt lời Ninh Vương phi: "Vân Vọng Quy đúng là nhân vật được người người ca tụng, nhưng đứa con gái này của ông ta thì... hừ!"
Bà ta giữ lại chút thể diện cuối cùng của một vị công chúa, không chửi đổng tại chỗ.
Đứa cháu ngoan mập mạp của bà, không biết đã bị con nha đầu khốn kiếp kia bắt nạt bao nhiêu lần rồi.
"Khang Dương công chúa hình như đang lườm tỷ kìa." Lâm Tiểu Ngũ cảm nhận được ánh mắt của Khang Dương công chúa, lén hỏi Phất Y: "Gần đây tỷ lại bắt nạt Lưu Tiểu Bàn à?"
"Hắn tự dâng mình đến cửa tìm mắng, liên quan gì đến ta đâu." Phất Y chẳng quan tâm Khang Dương công chúa chửi thầm mình thế nào, vung đũa ăn uống vô cùng vui vẻ.
"Phất Y, ta nhớ trước đây tỷ không thích ăn món bánh canh vịt hoa này mà." Lâm Tiểu Ngũ thấy Phất Y gắp một miếng bánh canh vịt, có chút ngạc nhiên.
Phất Y húp vài miếng đã hết sạch: "Thật ra cũng không khó ăn lắm."
Trước đây là lỗi của nàng, ăn cái gì cũng kén cá chọn canh. Sau này bị thương rơi xuống vực, cùng dân làng cứu mạng chịu đói chịu rét trải qua những ngày tháng khổ cực, mới biết mình sống không biết điều đến mức nào.
Nghe vậy, trong mắt Lâm Tiểu Ngũ rưng rưng lệ, nắm chặt tay Phất Y: "Phất Y, tỷ chịu khổ rồi."
Phải chịu biết bao khổ nhục, mới có thể nuốt trôi món bánh canh trước đây không thích chứ.
Trước kia Phất Y nhà bọn họ là người cầu kỳ đến mức nào, trước khi dùng bữa phải xông hương trong phòng, trà bánh cơm canh không món nào không tinh tế, không món nào không tỉ mỉ.
Thấy bộ dạng đẫm lệ của Lâm Tiểu Ngũ, Phất Y bất lực xoa xoa búi tóc nàng ấy: "Ăn cơm đàng hoàng đi."
"Xin Vân tiểu thư thứ tội, người hầu bên dưới không hiểu chuyện, bưng nhầm bánh canh cho người, hạ nô lập tức đổi cho người..." Nội thị bưng bánh Phù Dung vội vã chạy đến bàn Phất Y, định đổi món bánh canh vịt hoa xuống, ai ngờ trước mặt Phất Y chỉ còn cái bát trống, bánh canh bên trong đã không cánh mà bay.
"Mau đứng lên." Phất Y thấy nội thị kia mới mười hai mười ba tuổi, lấy quả quýt trên bàn nhét vào tay áo y: "Cầm quả này xuống ăn đi."
"Tạ ơn Vân tiểu thư ban thưởng." Thấy Phất Y không nổi giận, tiểu nội thị ôm quả quýt, miệng liên tục nói lời cảm tạ.
Bánh Phù Dung thơm ngọt hấp dẫn, chắc là vừa mới ra lò đã được đem đến trước mặt nàng. Phất Y gắp một miếng nếm thử, dường như vẫn là hương vị cũ, nhưng lại có chút khác biệt.
"Quản sự Thượng Thực cục cũng khá có lòng, còn nhớ tỷ thích ăn món gì." Lâm Tiểu Ngũ gắp miếng bánh Phù Dung cắn một miếng: "Vị cũng không đổi, vẫn là tay nghề cũ."
Hoá ra là không hề thay đổi.
Phất Y nhấp một ngụm nước sương trên bàn, khẽ thở dài, quả nhiên con người là sẽ thay đổi, ví dụ như nàng đã bớt nóng nảy hơn trước rồi.
"Nhà họ Lô quân tử nhất ngôn, nhưng có kẻ khác thì gió chiều nào theo chiều ấy, nàng ta không thấy mất mặt nhưng ta lại thấy xấu hổ thay."
"Sao có thể ở yến tiệc hoàng gia mà ăn nói lớn tiếng, gia giáo lễ nghi đâu rồi?" Phất Y đặt chén xuống, đầu không thèm ngẩng lên nói: "Ninh Vương phi người ta phong thái biết bao, có kẻ ngồi đây lại chẳng học được một hai phần?"
Nàng đã sửa được một vài tật xấu, nhưng không nhiều lắm.
Người vừa nói chuyện dường như không ngờ Phất Y sẽ trực tiếp trả treo trong hoàn cảnh này, đỏ mặt nói: "Ta đâu có nói ngươi, ngươi tự vơ vào mình làm gì?"
"Ta cũng đâu có nói ngươi, ngươi đáp lời làm gì?" Phất Y hỏi ngược lại.
"Đúng đấy, ngươi đáp lời làm gì?" Lâm Tiểu Ngũ hừ một tiếng: "Liên quan gì đến ngươi?"
Mấy người bạn bên cạnh đối phương vội khuyên can, chỉ sợ nàng ta thực sự gây chuyện với Phất Y.
Có người ghé tai nàng ta thì thầm: "Ngươi có uống rượu đâu, sao lại nói những lời này?!"
Người khác lại hỏi: "Đang yên đang lành, ngươi chọc vào ả ta làm gì, điên rồi à?"
"Chẳng phải huynh trưởng ngươi mấy hôm trước mới bị nàng ta đánh cho một trận sao? Nếu không phải hắn cùng Vương Duyên Hà trêu ghẹo dân nữ, Lệnh tôn sao lại đánh hắn chứ?"
Trần tiểu thư không ngờ mấy tỷ muội thân thiết thường ngày lúc này lại nhao nhao nói mình sai, giận đến đỏ bừng mặt, hốc mắt cũng nóng lên.
Ả Vân Phất Y đó đâu phải công chúa hay quận chúa, có gì mà phải sợ?
"Mấy hôm trước tỷ đánh mấy tên phế vật hạ lưu không biết sống chết, rồi còn đi cáo trạng trước mặt trưởng bối bọn họ đúng không?" Đoán Phất Y có thể không biết người này, Lâm Tiểu Ngũ lên tiếng giải thích: "Nàng ta là muội muội của một trong mấy tên đó, họ Trần, Trần gia mới chuyển đến kinh thành hai năm trước."
"Hèn chi."
Phất Y thấy cô nương kia tức đến đỏ cả cổ, bình tĩnh nghiêng đầu cười với nàng ta một cái.
"Các ngươi xem, cô ta còn đang cười nhạo ta kìa." Trần tiểu thư tức điên, kéo tay các tỷ muội tiếp tục phàn nàn.
"Ngươi hiểu lầm rồi, cô ta cười với ngươi là vì... cô ta trời sinh hay cười."
"Đúng đúng đúng, Vân Phất Y trời sinh hay cười, ngươi đừng nghĩ nhiều."
Có người cưỡng ép xoay đầu Trần tiểu thư lại, không cho nàng ta nhìn chằm chằm Phất Y nữa.
May mà đúng lúc này, nghệ nhân của Nhạc phủ tiến vào điện, biểu diễn văn nghệ cho các mệnh phụ xem, ngăn cách tầm mắt của hai bên.
Vì sự an toàn của quý nhân, rất nhiều đạo cụ không được phép mang vào điện, nên những trò tạp kỹ được biểu diễn cũng rất đúng quy củ, ngược lại không thú vị và hấp dẫn bằng những trò dân gian mạo hiểm, khiến những cô chiêu như Lâm Tiểu Ngũ và Phất Y xem mà chán nản.
Mãi đến khi một lão giả bước vào biểu diễn kịch khổng tước, Phất Y mới phấn chấn tinh thần, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm hai con chim công.
Lâm Tiểu Ngũ trong lòng nghi hoặc, trước đây nhà nàng có nuôi vài con công, cũng đâu thấy Phất Y hiếm lạ gì, sao hôm nay lại nhìn chằm chằm không rời thế kia?
Chim công nhảy múa xong, bỗng nhiên giũ mạnh đuôi, xòe ra cái đuôi ngũ sắc rực rỡ, liên tục cúi đầu bái lạy về phía Hoàng hậu.
"Khổng Tước được chiêm ngưỡng dung nhan chân phượng, hành đại lễ triều bái, kính chúc Nương nương thiên tuế." Ông lão điều khiển chim công quỳ xuống hành đại lễ, hai con công bên cạnh cũng quỳ theo, trong chốc lát mọi người đều tấm tắc khen ngợi.
Đúng lúc này, ngoài điện bỗng truyền đến tiếng huýt sáo chói tai, hai con công đang xòe đuôi bỗng nổi điên bay về phía Hoàng hậu.
"Hộ giá!"
Trong điện có bóng đỏ vụt qua, một bàn tay thon dài ấn mạnh con công đang bay giữa không trung xuống đất, con công chỉ kịp kêu lên một tiếng "quác" rồi ngất xỉu.
Con công còn lại cũng bị nàng nhoáng cái tóm gọn trong tay. Con công này giãy giụa kịch liệt, lông vũ bay đầy trời.
Phất Y giũ giũ hai con chim công trong tay, dùng dải lụa khoác vai trói chặt chúng lại, quay người hỏi han Hoàng hậu: "Nương nương, để người kinh hãi rồi."
"Bổn cung không sao." Hoàng hậu đứng dậy đi về phía Phất Y: "Có bị thương không?"
"Bẩm nương nương, bắt mấy con súc sinh lông lá này đối với thần nữ chỉ là chuyện nhỏ." Phất Y phủi phủi lông vũ dính trên người.
Không có gì, quen tay thôi mà.
Năm đó rơi xuống vực, nàng không biết làm việc đồng áng. Để không bị dân làng coi là kẻ ăn bám, ngày nào nàng cũng giúp họ trông gà bắt vịt, đuổi ngỗng gọi chó, đến nỗi bây giờ cứ nhìn thấy mấy con có lông bay đi là nàng lại không kiềm chế được muốn bắt chúng về.
Chính cuộc sống khắc nghiệt đã rèn luyện nên ý chí kiên cường bất khuất của nàng!
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 7: Quen tay thôi mà
10.0/10 từ 36 lượt.
