Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 10: Hoa hạnh
"Điện hạ tha mạng!"
Chẳng còn màng đến thể diện, Lô Thám hoa vừa lau bùn đất trên mặt vừa khó khăn bò lên, sợ rằng chỉ cần chậm một giây thôi thân thể sẽ bị Kim Ngô Vệ bắn thành cái sàng.
Hắn định men theo chỗ bị đá xuống để trèo lại vào lương đình, nào ngờ chân trượt sức yếu, vật lộn nửa buổi vẫn cứ loay hoay bò bên ngoài đình.
Có người không nhịn được bật cười thành tiếng, nghĩ đến Hoàng tử điện hạ vẫn còn ở đây, vội vàng nuốt tiếng cười trở lại.
Lô Thám hoa bò một vòng, cuối cùng cũng lết được vào lương đình, quỳ trước mặt Tuế Đình Hành: "Vi thần bái kiến Điện hạ, xin Điện hạ làm chủ cho vi thần."
Hắn trừng mắt nhìn Phất Y đầy oán giận, Điện hạ đang ở trước mặt, hắn không tin ngài có thể dung túng cho đám con cháu hoàn khố này đánh đập quan viên triều đình.
"Hắn là quan viên triều đình à?" Tuế Đình Hành không cho Lô Thám hoa miễn lễ.
"Khởi bẩm Điện hạ, vị này là Tân khoa Thám hoa, người Lĩnh Bắc, sắp nhậm chức ở Hàn Lâm Viện." Nội thị Ngự tiền không nhắc đến tên của Lô Thám hoa, bởi vì một kẻ tiền đồ đã tận, không xứng được xướng tên trước mặt Điện hạ.
"Vừa mới đạt được công danh, còn chưa đến Hàn Lâm Viện nhậm chức đã vì tư lợi cá nhân mà xua đuổi bách tính. Sau này nếu làm quan địa phương, chẳng phải sẽ coi dân chúng như cá thịt, chuyện ác nào cũng dám làm?"
Lời này như sấm sét giáng xuống khiến đầu óc Lô Thám hoa ong ong. Hắn đâu còn tâm trí oán trách đám Phất Y, hoảng loạn nhận lỗi cầu xin Tuế Đình Hành tha thứ: "Vi thần không dám, cầu Điện hạ tha thứ, cầu Điện hạ tha thứ!"
"Có tài mà không có đức, để kẻ như ngươi làm quan chính là tai họa của bách tính." Tuế Đình Hành bước lên một bước.
Lô Thám hoa sợ bùn đất trên người mình văng trúng Điện hạ, vội vàng lết về phía sau: "Vi thần không dám nữa, xin Điện hạ khai ân."
Không ai dám xin tha cho Lô Thám hoa, tất cả mọi người có mặt đều biết, Điện hạ yêu thương dân chúng, ghét cay ghét đắng những kẻ tham lam ức h**p dân lành.
Nội thị thấy Điện hạ không nói thêm gì nữa, bèn ra hiệu cho Kim Ngô Vệ: "Giải tên này xuống chờ xử lý."
Lô Thám hoa vẫn còn muốn cầu xin, bị Kim Ngô Vệ bịt miệng lôi đi, đôi chân giãy giụa để lại những vệt bùn lộn xộn trên mặt đất.
Chứng kiến cảnh này, nhóm tài tử tài nữ cúi đầu im thin thít, ngay cả đám hoàn khố đang vui mừng thay Phất Y cũng vội khép cái miệng cười toe toét lại.
"Sắc xuân vừa độ, hoa hạnh ngát hương." Ánh mắt Tuế Đình Hành quét qua mọi người: "Nếu các vị không chê, hãy cùng ta thưởng ngoạn rừng hoa hạnh này."
Ai lại chê việc được thưởng hoa cùng nhi tử độc đinh của Hoàng thượng chứ? Ngay cả đám hoàn khố lúc này cũng muốn tiến lên lấy lòng Hoàng tử, huống chi là những kẻ vốn đã có ý định vào triều cầu một chức quan.
"Vân Quận quân, thánh chỉ để lão nô cầm giúp người, người cứ an tâm cùng Điện hạ thưởng hoa." Nội thị hai tay nhận lấy thánh chỉ từ tay Phất Y, khom người ra hiệu cho Phất Y tiến lên.
"Làm phiền công công." Phất Y nháy mắt với đám bạn hoàn khố, đám bạn hiểu ý lập tức đi theo sau nàng, rảo bước tiến lên vây quanh Hoàng tử điện hạ.
Nhóm tài tử tài nữ bị đám hoàn khố chen lấn đẩy ra ngoài: "..."
Chen thì không lại, mắng cũng chẳng xong, ngoài việc nhẫn nhịn ra dường như chẳng còn cách nào tốt hơn.
Bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau: Đừng hoảng, Điện hạ xưa nay luôn tán thưởng người có tài học. Đám hoàn khố này từ nhỏ đã ham chơi, làm sao so được với chúng ta tài hoa đầy mình, lời hay ý đẹp?
Chúng ta vẫn còn cơ hội!
"Ta từng nghe kể gần rừng hạnh này có một thác nước, tựa như ngân hà đổ xuống, không biết nằm ở đâu?" Tuế Đình Hành nghiêng đầu hỏi Phất Y.
"Bẩm Điện hạ, ở gần đây đúng là có một thác nước, nhưng nếu muốn ngắm kỳ cảnh này thì phải đợi đến sau trận mưa mùa hạ." Phất Y giải thích: "Hơn nữa địa thế sau núi phức tạp, cây cỏ rậm rạp, lại có thú dữ ẩn náu. Chi bằng đợi đến mùa hè, Kim Ngô Vệ sắp xếp chu đáo rồi hãy tính tiếp?"
Tuế Đình Hành vươn tay, chặn cành hoa hạnh phía trên đầu Phất Y: "Cô... các cô đã từng đến đó chưa?"
"Từng đến rồi chứ, có điều bọn ta da dày thịt béo, bị muỗi đốt một phát, không cẩn thận ngã vài phát cũng chẳng sao." Dương Nhị lang cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng bóng: "Điện hạ ngài thân thể ngàn vàng, không thể lăn lộn như bọn ta được."
Lâm Tiểu Ngũ nhéo cánh tay Dương Nhị lang, kéo y sang một bên: "Điện hạ, ý của Dương Nhị lang là thân phận ngài cao quý, không thể mạo hiểm khinh suất."
Nếu Điện hạ thật sự xảy ra chuyện gì, tất cả mọi người ở đây đừng hòng ai sống sót.
"Ý tốt của mọi người ta đều hiểu." Tuế Đình Hành buông cành hoa ra, chắp tay sau lưng: "Nếu hôm nay đã không có duyên ngắm cảnh sau núi, vậy các vị có thể kể cho ta nghe những chuyện thú vị ở nơi đó không?"
Đám hoàn khố nhao nhao kể lại những chuyện náo loạn mình từng gây ra. Nhóm tài tử tài nữ đứng vây bên ngoài, thấy Hoàng tử điện hạ thi thoảng lại gật đầu, dường như trò chuyện rất vui vẻ với đám hoàn khố kia, đều một mực không muốn thừa nhận sự thật ngay trước mắt.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Nhất định là do Điện hạ phẩm hạnh cao thượng, hiếu đãi kẻ sĩ, nể mặt trưởng bối của đám cậu ấm cô chiêu kia nên mới đối xử hòa nhã với bọn họ như vậy.
"Vân cô nương thì sao?" Tuế Đình Hành hỏi Phất Y: "Lúc nhỏ cô có giống bọn họ không?"
"Cũng giống, mà cũng không giống lắm." Phất Y không ngờ mình đã giữ im lặng mà Hoàng tử điện hạ vẫn chủ động hỏi tới, vẻ mặt nàng có chút ngượng ngùng: "Cũng chỉ cùng họ leo núi, ngắm cảnh mà thôi."
"Phất Y, tỷ còn nhớ năm ta bảy tuổi, chúng ta chạy ra núi sau đào nhân sâm, kết quả không cẩn thận rơi xuống hố không?" Lâm Tiểu Ngũ hào hứng hồi tưởng lại tuổi thơ: "Tỷ muốn kéo ta lên, ai ngờ cũng ngã luôn xuống hố, đến tối mịt người nhà mới tìm thấy chúng ta. Sau này cha ta bảo, tiếng khóc của hai chúng ta cách xa năm dặm còn nghe thấy, làm chim chóc trong rừng hoảng sợ bay tứ tung."
Phất Y lẳng lặng liếc Lâm Tiểu Ngũ: Muội bớt lời đi, chuyện đó vinh quang lắm sao?
Tào Tam lang cũng hùa vào góp vui: "Còn năm mười hai tuổi nữa, tỷ cứ khăng khăng mình có bản lĩnh bắn xa trăm thước, dẫn bọn ta ra sau núi săn thú. Kết quả ngay cả một con chim sẻ cũng không bắt được, lại còn bị lạc đường..."
"Chuyện đó trách ta được hả?" Phất Y nghiến răng: "Lúc đó chẳng phải ngươi nói ngựa nhà ngươi biết nhớ đường, bảo bọn ta cứ đi theo ngươi là được sao?"
Ngươi cũng bớt lời đi, chuyện này càng không có gì vinh quang đâu!
"Nó đúng là biết nhớ đường, chỉ là ta quên mất nó chưa từng đến núi sau bao giờ. Đó là lỗi của ta, không phải lỗi của ngựa." Là con nhà võ tướng, Tào Tam lang vô cùng yêu quý ngựa nhà mình.
"Cũng đúng, ngựa nhà ngươi lợi hại thật." Phất Y không phản bác câu này, "Lợi hại hơn ngươi."
Tào Tam lang hùng hồn đáp: "Cha ta đã nói rồi, hòn đá buộc ngựa trước cửa nhà còn hữu dụng hơn ta, ngựa lợi hại hơn ta là chuyện bình thường."
Đám tài tử tài nữ càng nghe càng hoang mang, con cái nhà ai có đầu óc mà lại đi nói mấy lời chẳng chút tiền đồ này trước mặt Thái tử tương lai chứ?
Cơ hội tiếp cận tốt như thế, các ngươi không tranh thủ thể hiện tài năng thì thôi, sao lại còn vạch áo cho người xem lưng thế hả?
Cũng phải nói Hoàng tử điện hạ đúng là đoan chính như ngọc, nghe mấy lời hồ đồ này mà không hề chê bai, thử hỏi khí độ bao dung đến nhường nào?
"Sau đó các cô về nhà bằng cách nào?" Tuế Đình Hành dừng bước, xoay người đối diện với Phất Y.
Không ngờ Hoàng tử điện hạ lại thực sự lắng nghe câu chuyện của bọn họ, Phất Y khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy trên vai đối phương có vương vài cánh hoa trắng. Có lẽ vì muốn nghe rõ lời nàng nói giữa những tiếng huyên náo, hắn hơi cúi người về phía trước, cánh hoa theo bờ vai trượt xuống, rơi nhẹ lên túi thơm bên hông nàng.
"Sau đó bọn ta gặp được một cô nương hái thuốc tốt bụng, nàng ấy không chỉ đưa bọn ta xuống núi mà còn mời bọn ta ăn mì nàng ấy tự làm." Phất Y phủi nhẹ túi tiền, cánh hoa rơi xuống đất.
Phất Y ngẩng đầu nhìn hoa hạnh bay rợp trời: "Oa!"
Lâm Tiểu Ngũ: "Oa!"
Giờ khắc này, bất kể là con cháu hoàn khố hay tài tử giai nhân, tất cả đều đắm chìm trong cảnh hoa rơi đẹp rực rỡ.
"Điện hạ?" Phất Y nhận ra ánh mắt Tuế Đình Hành thi thoảng lại dừng trên người nàng.
Tuế Đình Hành đưa tay ra, Phất Y hơi ngả người về sau.
Hắn mở lòng bàn tay, vài cánh hoa nằm gọn trong đó. Phất Y rũ rũ vai, cười nói: "Đa tạ Điện hạ."
Trên mặt Tuế Đình Hành thoáng hiện nụ cười rất nhạt, chắp tay sau lưng: "Giờ không còn sớm, ta phải hồi cung rồi."
Nội thị khiêng kiệu vàng tới, Tuế Đình Hành đưa tay đỡ Phất Y đang hành lễ đứng dậy, sau đó xoay người lên kiệu rời đi.
Nhìn bóng lưng thẳng tắp ngồi trên kiệu vàng khuất dần trong rừng hạnh, sau khi tách khỏi đám tài tử tài nữ, Phất Y nói nhỏ với Lâm Tiểu Ngũ: "Nhân đức nhưng không nhu nhược, ôn hòa mà không mất uy nghi, Hoàng tử điện hạ như ngọc như ngà này chắc hẳn chưa từng phạm lỗi bao giờ."
"Trên triều đình dù là văn thần hay võ tướng, nhắc đến Hoàng tử điện hạ đều hết lời khen ngợi." Dương Nhị lang tiếp lời: "Ngay cả cha ta, cái người rảnh rỗi không màng thế sự, mỗi lần nhắc đến Hoàng tử điện hạ cũng phải khen ngài ấy là người hoàn hảo hiếm có trên thế gian."
"Hoàng tử điện hạ cũng không phải chưa từng phạm lỗi." Lâm Tiểu Ngũ nhớ lại một chuyện xảy ra trước khi Hoàng thượng đăng cơ: "Ba năm trước mẫu thân dẫn ta vào cung bái kiến Tiên đế, Hoàng tử điện hạ quỳ bên ngoài Ngự Thư phòng, trán bị Tiên đế dùng chặn giấy ném chảy máu đầm đìa, trông đáng sợ lắm. Sau đó ta và mẫu thân rời đi, ngài ấy vẫn còn quỳ ở đó."
"Người ném là Tiên đế, vậy thì chưa biết đó là lỗi của ai." Tào Tam lang hừ lạnh một tiếng đầy châm chọc.
Mọi người im lặng, lời này tuy đại bất kính, nhưng không phải không có lý.
Tiên đế những năm cuối đời ngày càng hồ đồ, ưu ái gian thần nghi kỵ trung thần, không biết đã gây ra bao nhiêu án oan sai. Hơn nữa lúc rảnh rỗi còn thích hành hạ trưởng tử, chính là Thánh thượng hiện tại.
Ghét ai ghét cả đường đi, Điện hạ là con của Bệ hạ, đương nhiên cũng không được Tiên đế ưa thích.
Phất Y sờ thánh chỉ phong tước trong ngực, Tiên đế biếm cả nhà nàng rời kinh, còn Bệ hạ không chỉ trọng dụng cha nàng mà còn ban tước vị Quận quân cho nàng. Vậy nên, không cần suy nghĩ nhiều, chắc chắn là lỗi của lão già Tiên đế khốn kiếp kia rồi.
.
"Vương gia, xảy ra chuyện rồi."
Người hầu thân cận vội vã vào thư phòng, giọng điệu lo lắng: "Hôm nay Lô Thám hoa ở rừng hạnh ngoại ô bị Kim Ngô Vệ áp giải đi."
"Tại sao hắn lại bị bắt?" Ninh Vương đặt cuốn sách trong tay xuống: "Hắn là tân khoa Thám hoa, Kim Ngô Vệ lấy đâu ra gan lớn như vậy, chẳng lẽ không sợ đắc tội với người đọc sách trong thiên hạ?"
"Bẩm Vương gia, là lệnh của Hoàng tử điện hạ."
"Đứa cháu tốt này của bổn vương ngày thường không phải đóng vai hiếu tử trong cung thì cũng là bàn luận kinh thư ở Hoằng Văn Quán, sao hôm nay lại đến chốn vui chơi như rừng hạnh?" Ninh Vương nhíu mày: "Họ Lô kia đâu có ăn gan hùm mật gấu, sao dám đắc tội với Hoàng tử?"
Người hầu vẻ mặt do dự, không dám nói tiếp.
"Còn chuyện gì nữa, nói mau đi."
"Lúc Lô Thám hoa tham gia hội thơ đã đuổi hết bách tính trong rừng hạnh ra ngoài, không ngờ chuyện này bị..." Gã ấp a ấp úng.
"Bị cái gì?"
"Bị Vân tiểu thư phát hiện, đúng lúc Hoàng tử điện hạ đến rừng hạnh tuyên đọc thánh chỉ cho Vân tiểu thư, sự việc liền ầm ĩ lên."
"Thánh chỉ gì?"
"Thánh chỉ phong Vân tiểu thư làm Quận quân."
"Quận quân..." Ninh Vương đứng dậy nhìn bức tranh trên tường, trong tranh có một cây hạnh, dưới những cánh hoa hạnh thấp thoáng một chiếc đàn tỳ bà.
"Điện hạ, liệu có phải Vân tiểu thư đã biết Lô Thám hoa là người của chúng ta nên mới cố ý phá hỏng chuyện không?"
Sau vụ việc hôm nay, Thuận Vương chắc chắn sẽ không đồng ý để Lô Thám hoa làm con rể nữa.
Ninh Vương khẽ v**t v* chiếc đàn tỳ bà trong tranh, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Bổn vương biết rồi, ngươi lui xuống đi."
"Vâng thưa Vương gia."
"Theo đúng quy cách, Hoàng tử tuyên chỉ, người tiếp chỉ phải lập hương án quỳ lạy nghênh đón. Tuế Đình Hành thân là Hoàng tử mà không giữ lễ nghi, đây là lỗi sai lớn." Ninh Vương lạnh nhạt nói: "Ngươi không cần lo, ngày mai tự khắc sẽ có người dâng sớ trách móc hắn."
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 10: Hoa hạnh
10.0/10 từ 36 lượt.
