Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 11: Chưa bao giờ
Trên triều đường, bá quan đứng nghiêm trang.
Đợi bàn bạc xong chính sự, Hoàng đế cứ ngỡ hôm nay lại là một ngày bình thường như bao ngày khác, thì đột nhiên có một vị Ngự sử đứng ra hặc tội nhi tử ngoan của ông là đọc sách mà không biết lễ nghi.
"Cái gì cơ?" Hoàng đế tưởng tai mình có vấn đề, chẳng màng đến uy nghi đế vương, đưa tay vén tấm miện che khuất tầm nhìn: "Ngươi nói con trai Trẫm không biết lễ nghi?"
Ngự sử nghe ra giọng điệu Hoàng đế có chút không vui, nhưng vẫn kiên trì nói tiếp: "Hoàng tử điện hạ là quân, con gái Vân Thượng thư là thần, Hoàng tử điện hạ bất chấp tôn ti lễ nghi, lấy thân phận tôn quý đến tận ngoại ô ban ân chỉ cho con gái Vân gia, đây chính là hành vi đại bất kính với Hoàng thượng."
Hoàng đế: "..."
Ăn no rửng mỡ đúng không, người làm cha như ta còn chưa thấy có vấn đề gì, Ngự sử nhà ngươi ở đây kêu gào gì chứ?
Hoàng đế buông tay, những chuỗi ngọc trên miện vàng va vào nhau kêu lách cách, ông không nhịn được trừng mắt một cái.
Ngay sau đó lại có vài quan văn đứng ra: "Bệ hạ, vi thần cho rằng lời Ngự sử đại nhân nói rất có lý."
Hoàng đế tiếp tục trừng mắt, ông biết ngay đám văn nhân suốt ngày mở miệng rao giảng lễ nghi đạo đức này đầu óc có vấn đề mà.
"Muôn tâu Bệ ha," Vân Vọng Quy bước ra khỏi hàng, hành đại lễ của triều thần: "Hoàng tử điện hạ kính trọng hiền sĩ, tất cả đều là lỗi của vi thần."
"Vân ái khanh, thánh chỉ là do Trẫm sai Hoàng nhi đi ban, khanh vốn không biết chuyện thì có lỗi gì chứ?" Hoàng đế vung tay: "Mau đứng lên."
Thái giám Ngự tiền vội vàng bước xuống bậc thềm, cười híp mắt đỡ Vân Vọng Quy đứng dậy.
"Bệ hạ thương xót, vi thần vô cùng cảm kích." Vân Vọng Quy dùng tay áo chấm khóe mắt, bày ra bộ dạng thề chết tận trung với Hoàng đế.
Các quan văn khác thấy cảnh này thì có chút chua xót. Vua tôi hòa thuận là chuyện tốt, nhưng nếu vị bề tôi kia là bọn họ thì càng tốt hơn.
"Ngự sử đại nhân nói không sai, bậc dưới phải tôn kính bậc trên. Nhưng ta không chỉ là Hoàng tử, ta còn là một người con."
Sau màn chen ngang của Vân Vọng Quy, các văn thần thực ra không quá quan tâm đến việc Hoàng tử ban chỉ thế nào, bọn họ càng tò mò hơn là dựa vào đâu Vân Vọng Quy lại được Bệ hạ tín nhiệm đến vậy.
Nghe thấy Hoàng tử điện hạ mở lời, họ mới sực nhớ ra Điện hạ vẫn chưa nói gì.
"Xin hỏi các vị ở đây, nếu có người trong lúc nguy cấp đã cứu mạng cha mẹ các vị, các vị sẽ báo đáp thế nào?"
"Tất nhiên là coi như thượng khách, kết cỏ ngậm vành cũng không đủ để bày tỏ lòng biết ơn."
"Nếu ân nhân là bậc trưởng bối thì tôn làm bá thúc, nếu là vãn bối thì coi như con cháu trong nhà."
Các quan viên có mặt ai dám nói mình không biết ơn ân nhân cứu cha mẹ, trừ phi là kẻ bất hiếu.
Nói đến đây, mọi người dần hiểu ra ý của Điện hạ.
"Trên triều đường, Vân Thượng thư là thần, con cái ông ấy tự nhiên cũng là thần. Song luật pháp không nằm ngoài tình người, nếu ân nhân cứu mạng mẫu thân của Ngự sử đại nhân là dân thường, chẳng lẽ khi ngài đi cảm tạ, còn bắt ân nhân phải tam bái cửu khấu với ngài mới thể hiện được thân phận tôn quý sao?"
Tuế Đình Hành không hề che giấu việc làm hôm qua của mình: "Hành động hôm qua tuy có thất lễ, nhưng ta cam tâm tình nguyện. Lời Ngự sử đại nhân tuy có lý, nhưng đó không phải lý lẽ của ta."
"Ôi chao, thật không nhìn ra Ngự sử đại nhân lại là người giữ lễ đến mức muốn ân nhân cứu cha mẹ phải tam bái cửu khấu với mình, Dương mỗ bội phục." Dương Hầu gia bình thường chẳng có chút cảm giác tồn tại nào trên triều đường giơ ngón tay cái lên, nói giọng mỉa mai: "Quả không hổ danh là người học rộng biết nhiều, chúng ta không bì kịp."
"Vẫn là Ngự sử đại nhân kỹ lưỡng, lão Tào ta đối mặt với ân nhân chỉ nghĩ làm sao báo đáp, đâu còn tâm trí để ý đến thân phận cao thấp." Tào Tướng quân vỗ đùi đen đét: "Hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt."
Các võ tướng thi nhau cười lớn, như thể vừa nghe được chuyện cười lớn nhất thiên hạ.
Ngự sử bị châm chọc đến đỏ mặt tía tai, nhưng lại không thể phản bác. Làm quan trong triều, ai gánh nổi cái danh "bất hiếu"?
"Con ta nói có lý." Hoàng đế sớm đã chán ngấy đám Ngự sử mở miệng là lễ nghi đạo đức, giờ thấy Ngự sử bị chặn họng, tâm trạng ông cực kỳ vui vẻ: "Nếu con ta không phải là Hoàng tử, thì hành lễ bái với người cứu mẹ cũng là chuyện nên làm."
Các quan viên hặc tội Hoàng tử: "..."
Hóa ra hôm qua còn là thiệt thòi cho con gái Vân Vọng Quy sao?
Có người nhìn sang Vân Vọng Quy, thấy ông vẫn đang rưng rưng cảm động chấm nước mắt, không hề có ý định giải vây cho mấy vị quan viên này.
Mấy vị quan viên bất lực, đành quỳ xuống thỉnh tội.
Đúng là một ngày đen đủi.
Hoàng đế nhân cơ hội phạt bọn họ hai tháng bổng lộc, rồi vui vẻ bãi triều.
Lại tiết kiệm được một khoản cho quốc khố, đúng là một ngày hạnh phúc.
"Vân Thượng thư."
Vân Vọng Quy vẫn duy trì vẻ mặt đầy cảm kích, vừa bước ra khỏi cửa điện đã thấy Hoàng tử điện hạ đứng đợi bên ngoài.
"Điện hạ." Vân Vọng Quy khom người hành lễ.
"Vân Thượng thư không cần đa lễ." Tuế Đình Hành đưa tay đỡ Vân Vọng Quy: "Hôm nay ta đã gây rắc rối cho Vân Thượng thư rồi."
"Điện hạ hiếu thuận nhân ái, những người con hiếu thảo trong thiên hạ đều ngưỡng mộ, sao có thể gọi là gây rắc rối được." Vân Vọng Quy vừa dứt lời, mấy vị quan viên ban nãy hặc tội Tuế Đình Hành đúng lúc bước ra, vừa vặn nghe được câu này.
"Chư vị đại nhân đừng nghĩ nhiều." Vân Vọng Quy khẽ gật đầu với bọn họ: "Bản quan không có ý nói các vị bất hiếu đâu."
Mấy vị quan viên: "Ha ha."
Hừ, ta nhổ vào!
Thấy mấy người này chắp tay hành lễ qua loa với Điện hạ rồi bỏ đi, Vân Vọng Quy khẽ thở dài: "Tính tình nóng nảy như vậy không tốt cho dưỡng sinh đâu."
Nội thị Mạc Văn đứng hầu bên cạnh Điện hạ, muốn cười mà không dám cười, rụt cổ không dám ngẩng đầu lên.
"Nghe nói Vân Thượng thư thích thưởng trà, mấy hôm trước ta có hũ trà mới," Tuế Đình Hành đưa hộp gấm cho Vân Vọng Quy, "Mời Vân Thượng thư nếm thử."
"Đa tạ Điện hạ ban thưởng." Vân Vọng Quy đưa hai tay nhận lấy: "Vi thần nhất định sẽ thưởng thức thật kỹ."
"Vân Thượng thư thích là tốt rồi." Tuế Đình Hành khẽ nhấc tay: "Ta tiễn đại nhân xuất cung."
Vân Vọng Quy nhét hộp trà vào tay áo, từ chối mấy lần không được, đành để vị Hoàng tử điện hạ này tiễn mình ra tận cửa cung.
Quả nhiên công lao cứu giá của con gái rất có thể diện, về kinh hai tháng, lần đầu tiên ông được hưởng đãi ngộ Hoàng tử điện hạ đích thân tiễn ra khỏi cổng Hoàng cung.
.
"Hoàng tử điện hạ đích thân ban chỉ cho ta, chắc chắn là nể mặt cha ta trung thành vì nước." Phất Y lắc lắc chén rượu trong tay, nói với mấy người bạn hoàn khố: "Ta chỉ là con gái triều thần, may mắn có chút công cứu giá, Bệ hạ phá lệ ban tước vị Quận quân đã là hoàng ân to lớn, đâu đáng để Hoàng tử điện hạ đích thân tới?"
"Không nói chuyện này nữa, hôm nay là tiệc chúc mừng các ngươi tổ chức cho ta, ta phải uống thêm mấy chén mới được."
Bất kể là vì lý do gì, Phất Y cũng không muốn dây dưa quá nhiều với Hoàng tử điện hạ. Người ta là đường đường là một Hoàng tử, là Thái tử điện hạ tương lai, từ nhỏ đã luyện lục nghệ*, văn thần võ tướng đều tán dương không ngớt, dính dáng đến một hoàn khố nhàn tản như nàng chẳng phải là vết nhơ trong đời sao.
Lục nghệ bao gồm lễ, nhạc, xạ (bắn cung), ngự (cưỡi ngựa), thư (thư pháp), số (toán học).
"Ta mới nghe được một chuyện, có liên quan đến tên Lô Thám hoa mắng chúng ta hôm qua." Lâm Tiểu Ngũ xắn tay áo lên, vừa nhắc đến Lô Thám hoa là vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Phủ Thuận Vương có ý định kén hắn làm rể."
"Muội nói ai cơ?" Dương Nhị lang dụi tai, tưởng mình say quá nghe nhầm: "Tuế An Doanh mà thèm để mắt đến thứ đó á?"
"Đương nhiên là không thèm rồi!"
Một nữ tử y phục lộng lẫy đẩy cửa bước vào, đi đến ngồi xuống bên cạnh Phất Y, giật lấy bầu rượu trong tay nàng rồi ngửa cổ uống ừng ực mấy ngụm lớn, dùng tay áo lau miệng nói: "Cũng không biết Phụ Vương ta nghe lời kẻ chó má nào xúi giục, cứ nhất quyết muốn bắt hắn về làm con rể nhà ta."
"Mắt nhìn người của Lệnh tôn cũng độc đáo thật đấy." Tào Tam lang đưa cho Tuế An Doanh một đôi đũa, Tuế An Doanh nhận lấy cắm đầu ăn ngấu nghiến.
"Mấy ngày rồi muội chưa ăn cơm thế?" Phất Y giật mình vì tướng ăn của nàng ấy, múc một bát canh đưa tới: "Uống canh trước đi."
Tuế An Doanh uống một hơi cạn sạch bát canh, cảm động nhìn mọi người: "Cuối cùng cũng sống lại rồi, các ngươi không biết mấy ngày nay ta trải qua thế nào đâu. Để ép ta đồng ý cưới tên họ Lô kia, Phụ vương nhốt ta trong nhà không cho ra ngoài."
"Hèn gì mấy hôm nay bọn ta đến Vương phủ rủ ngươi đi chơi, quản gia Vương phủ đều nói ngươi không rảnh." Lâm Tiểu Ngũ vội vàng gắp cho nàng ấy mấy miếng thịt: "Sao lại đói đến mức này?"
"Để phản đối hôn sự này, ta đã tuyệt thực suốt năm ngày đấy. Nếu không thì tên họ Lô kia đã trở thành vị hôn phu của ta từ ba ngày trước rồi." Tuế An Doanh cầm điểm tâm trên bàn gặm: "Thư cầu cứu ta gửi cho các người đều bị thị vệ Vương phủ chặn lại, không gửi đi được phong nào."
Thấy nàng ấy đáng thương như vậy, mọi người cũng chẳng màng uống rượu nữa, thi nhau gắp đầy thức ăn cho nàng.
"May mà hôm qua Hoàng tử điện hạ phát hiện tên họ Lô ức h**p bá tánh ở rừng hạnh, tống hắn vào ngục." Tuế An Doanh cảm kích nhìn Phất Y: "Phất Y, tỷ là đại ân nhân của ta!"
"Hoàng tử điện hạ bắt Lô Thám hoa, muội cảm ơn ta làm gì?" Phất Y thương hại xoa đầu Tuế An Doanh, cái đầu này vốn không thông minh lắm, đói mấy ngày chắc càng rỗng tuếch rồi.
"Nếu không nhờ tỷ có ơn cứu giá, Hoàng tử điện hạ sao lại đến rừng hạnh?" Tuế An Doanh để mặc Phất Y xoa đầu mình: "Tỷ cũng là ân nhân của ta."
"Sớm biết có chuyện này, hôm qua sau khi đá hắn xuống rãnh nước, ta nên bồi thêm hai cước nữa." Phất Y có chút tiếc nuối, giờ người đã bị nhốt vào đại lao Kinh Triệu phủ, muốn đá cũng không đá được nữa.
"Tỷ còn đá hắn nữa hả?" Mắt Tuế An Doanh sáng rực: "Quả nhiên là tỷ muội tốt của ta!"
"Chúc mừng tỷ muội thoát khỏi khổ ải, uống!"
"Muội bị nhốt trong phủ, làm sao ra được đây thế?"
"Trèo tường trốn ra đấy, cho ta thêm hai miếng điểm tâm nữa!"
Nha hoàn ở gian phòng bên cạnh nghe thấy tiếng ồn ào, nhỏ giọng nói: "Vương phi, nô tỳ sang bảo họ nhỏ tiếng chút nhé?"
"Không cần." Ninh Vương phi khẽ lắc đầu: "Ta không thấy ồn ào."
Cuộc sống phóng khoáng tự do như vậy, nàng tuy chưa từng trải qua, nhưng cũng từng ngưỡng mộ không thôi.
Phất Y.
"Phủ thị nhân gian lại quy khứ, phất y kinh dục ngự thiên phong."
(Cúi nhìn nhân gian lười quay lại, phủi áo muốn cưỡi gió trời bay.)
Quả là một cái tên hay.
Vui đùa cùng bạn bè cả ngày, khi Phất Y chuẩn bị về phủ thì trời đã sẩm tối. Nàng nhìn người đang chặn trước đầu ngựa mình, cười khẩy hỏi: "Tuế Thụy Cảnh, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
"Phất Y, vì sao nàng và ta lại đi đến bước đường này?" Đôi mắt Ninh Vương đen như mực, dường như có vô vàn cảm xúc trào dâng: "Ta không hiểu."
"Không hiểu?" Phất Y hỏi ngược lại: "Cũng giống như năm đó ta không hiểu vì sao lại có người truy sát cả nhà ta ấy hả?"
"Không phải ta." Ninh Vương nhìn Phất Y, cố tìm kiếm chút tin tưởng trên khuôn mặt nàng, nhưng chẳng có gì cả.
Y rùng mình một cái, gió đêm quả thực rất lạnh.
Đèn lồng dưới mái hiên chao đảo, sắc mặt y thay đổi, đưa tay nắm lấy cổ tay Phất Y kéo sang một bên: "Cẩn thận!"
Một mũi tên sượt qua, xé rách lớp vải trên vai y, cắm sâu vào cột gỗ bên cạnh.
"Mũi tên này nhắm vào tính mạng nàng, nàng phải cẩn thận..."
Ninh Vương nhìn bàn tay đang ấn chặt vào vết thương trên vai mình, đồng tử run rẩy: "Phất Y?!"
"Khổ nhục kế hay anh hùng cứu mỹ nhân?" Máu tươi theo cổ tay nhỏ giọt xuống đất, nhưng Phất Y không buông tay, ngược lại còn dùng sức ấn sâu vào vết thương trên vai Ninh Vương: "Tuế Thụy Cảnh, năm xưa mẫu thân ngươi dựa vào thủ đoạn này để củng cố thánh sủng, bây giờ ngươi lại dùng nó lên người ta?"
Nhìn máu Ninh Vương chảy càng lúc càng nhiều, Phất Y cười: "Từ Kinh thành đến Sùng Châu, trên đường đi cả nhà Vân gia chúng ta bị truy sát mười bảy lần. Trong mười bảy nhóm người đó, thật sự không có tay chân của phe cánh Ninh Vương sao?"
"Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc làm hại nàng." Ninh Vương đau đến môi trắng bệch, nhưng không hề giãy giụa: "Chưa từng."
"Chuyện đó quan trọng lắm à?" Phất Y rút tay khỏi vết thương, giơ chân đá mạnh lên người Ninh Vương, khiến y đau đớn quỳ rạp xuống đất.
Nàng dùng khăn tay nhẹ nhàng lau sạch bàn tay dính máu, cúi đầu nhìn bộ dạng chật vật của đối phương: "Ai lại đi nói chuyện tình cảm với cái thứ chó má làm hại gia đình mình chứ, trông ta giống kẻ ngốc hay giống kẻ hạ tiện?"
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 11: Chưa bao giờ
10.0/10 từ 36 lượt.
