Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 49: Bánh trôi
Ai ngồi đây mà chẳng biết Lục Thân ghét nhất là con cháu hoàn khố, mỗi lần đám này phạm lỗi, Lục Thân kể tội bọn họ còn hăng hái hơn cả Ngự sử đại nhân.
Một người ghét hoàn khố như vậy đột nhiên lại nói đỡ cho Vân Phất Y, quả thực khiến người ta nghi hoặc.
"Thả diều sao lại là chơi bời lêu lổng chứ." Lục Thân tính tình bướng bỉnh, chuyện gì đã nhận định thì khó lòng thay đổi: "Thái tử điện hạ là người trẻ tuổi, các vị ngồi đây hồi còn trẻ chẳng lẽ chưa từng có lúc rảnh rỗi vui chơi?"
"Thái tử điện hạ đã làm rất tốt rồi, Lục mỗ cho rằng mọi người thực sự không nên bới lông tìm vết."
Nhờ sự can thiệp của Lục Thân, những người vừa định dâng sớ trách mắng Thái tử và Vân Phất Y đều dừng bút. Không viết thì lo Thái tử bị hoàn khố dụ dỗ, viết tiếp thì lại có vẻ như chuyện bé xé ra to.
Lục Thân nói xong thì bỏ đi, để lại đám người ngượng ngùng nhìn nhau.
Hồi lâu sau mới có một vị lên tiếng hỏi: "Lục đại nhân bị làm sao thế nhỉ?"
Những người khác không đáp lời. Leo lên được vị trí như ngày hôm nay, ai cũng không phải kẻ ngốc, chẳng ai muốn vì chuyện cỏn con này mà gây xích mích với Lục Thân.
Chủ yếu là vì Lục Thân quá "mắn miệng", ai mà cãi nhau với ông ta, ông ta có thể thức trắng đêm viết mười mấy trang tấu chương mắng lại người đó ngay trên triều.
Quan viên phủ Thái tử không phản ứng, quan viên trong triều đương nhiên cũng sẽ không vì chuyện nhỏ này mà làm Bệ hạ mất vui. Trải qua thời Tiên đế, tiêu chuẩn về minh quân của mọi người đã hạ xuống rất thấp rồi.
Người duy nhất bị dọa sợ là Vân Vọng Quy. Bởi vì ông được ban thưởng, mà lại là vàng thật bạc trắng chứ không phải mấy bức thư pháp vô giá trị của Bệ hạ.
"Vân khanh, lòng trung thành của khanh và Phất Y trẫm đều thấy rõ." Hoàng đế ôn tồn nói: "Trời đã muộn, Vân khanh ở lại dùng bữa trưa với trẫm đi."
"Đa tạ Bệ hạ ban thiện." Vân Vọng Quy cung kính tạ ơn, giả vờ không nhìn thấy nụ cười quá mức rạng rỡ trên mặt Bệ hạ.
Hoàng đế không cầu kỳ trong ăn uống, so với Tiên đế mỗi bữa sáu bảy mươi món, mười mấy món trước mặt Hoàng đế có vẻ quá giản dị.
Vân Vọng Quy tưởng Bệ hạ giữ ông lại dùng bữa là có chuyện quan trọng muốn bàn, ai ngờ ăn xong cơm, uống cạn hai chén trà, Hoàng thượng vẫn chẳng giao cho ông nhiệm vụ cơ mật nào, ngược lại thi thoảng còn nhắc đến Thái tử.
Chỉ cần ông khen Thái tử, Bệ hạ liền mày rạng mắt cười, dường như ăn bữa cơm này chỉ để nghe ông khen ngợi vậy.
"Xem ra Vân ái khanh rất hài lòng với Thái tử." Đợi Vân Vọng Quy rời đi, Hoàng đế xoa cằm: "Hành nhi nhà mình cũng không phải không có cơ hội."
Trương Phúc: "..."
Có triều thần nào dám nói xấu Thái tử trước mặt Hoàng đế chứ?
"Nếu Vân Vọng Quy thực sự bất mãn với Thái tử, hoặc Thái tử có chỗ nào làm chưa tốt, dù ông ấy không nói thẳng ra trước mặt Trẫm nhưng cũng tuyệt đối không trái lương tâm mà khen ngợi." Hoàng đế cười: "Người nhà họ Vân không phải kẻ xu nịnh."
Năm xưa Tiên đế chán ghét ông, trong triều không biết bao nhiêu người vì lấy lòng Hoàng đế mà thờ ơ lạnh nhạt, thậm chí bỏ đá xuống giếng với phủ Lý Vương.
Chỉ có Vân Vọng Quy từng công khai khen ngợi ông có tấm lòng rộng lượng, có đức hạnh của bậc quân tử.
Chịu khen Thái tử, chứng tỏ ông ấy rất hài lòng với Thái tử.
Tính ra thì Thái tử vẫn còn hy vọng làm con rể Vân gia.
"Bệ hạ, sứ thần nước Ly Nham cầu kiến."
Nước Ly Nham ở lại kinh thành lâu như vậy là muốn mượn lương thực của Đại Long, Đại Long mãi không nhả ra nên bọn họ không chịu đi.
Hoàng đế không muốn tốn nước bọt với đám người này, bèn sai người đi mời Thái tử đến.
Người của Ngự tiền vừa gọi Thái tử rời đi, Tuế An Doanh lập tức vây lấy Phất Y.
"Tỷ muội tốt, mau kể cho ta nghe đã xảy ra chuyện gì?" Sống lưng thẳng tắp của Lâm Tiểu Ngũ cuối cùng cũng thả lỏng: "Sao tỷ lại giữ Thái tử ở lại Di An Cư?"
"Sao Thái tử lại đi thả diều cùng chúng ta?" Thả diều nửa ngày trời, Tuế An Doanh khát khô cả cổ. Vì có Thái tử ở đó nên nàng chỉ dám nhấp từng ngụm nhỏ, giờ uống liền ba chén trà lớn: "Sáng sớm tinh mơ thấy Thái tử bước ra từ sương phòng, hồn vía ta suýt bay mất đấy."
"Đêm qua mưa to, ta giữ Thái tử ở lại sương phòng tá túc." Phất Y rót trà cho Tuế An Doanh và Lâm Tiểu Ngũ: "Chuyện này các muội không cần lo lắng, ta tự biết chừng mực."
"Phất Y." Lâm Tiểu Ngũ ấp úng: "Tỷ muốn làm gì cứ nói với bọn ta, chúng ta cùng nhau nghĩ cách. Thái tử là con trai duy nhất của Bệ hạ, trên dưới triều đình không biết bao nhiêu con mắt nhìn vào, tỷ... đừng rước họa vào thân."
Tuế An Doanh không lên tiếng nhưng trên mặt cũng không giấu được vẻ lo lắng.
Năm xưa bao nhiêu người truy sát Vân gia, với tính cách của Phất Y, tuyệt đối không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Các muội làm vẻ mặt gì thế?" Phất Y cười: "Chẳng lẽ lo ta cố tình tiếp cận Thái tử?"
"Đừng nghĩ nhiều, ta chưa bao giờ có ý định lợi dụng bất kỳ người vô tội nào. Ở bên cạnh Thái tử là vì..." Phất Y ngừng lại, nhớ đến bóng lưng mờ ảo của Thái tử sau tấm màn đêm qua.
"Là vì bản thân Thái tử rất tốt." Phất Y đứng dậy: "Các muội vừa bảo bên ngoài hành cung mở nhiều sạp hàng ăn vặt lắm mà, chúng ta ra ngoài xem thử đi."
"Hoàng đế Đại Long quá dung túng cho đám tiện dân này." Trọng tướng quân xuống ngựa, nhìn mấy sạp hàng cách đó không xa, không che giấu sự ghét bỏ đối với những người dân thường này: "Nếu ở Ly Nham, làm gì có đám tiện dân to gan như thế."
"Trọng tướng quân, đây là hành cung nước Đại Long, có gì về rồi hãy nói." Ngửi thấy mùi thức ăn bay tới, Lục hoàng tử đưa tay bịt mũi: "Dù lần này Hoàng đế Đại Long có chịu cho mượn lương thực hay không, chúng ta cũng không thể tiếp tục ở lại đây nữa."
Hắn mãi không mượn được lương thực, Phụ hoàng đã sinh lòng bất mãn, nếu không mau chóng trở về lấy lòng ông ấy thì trong triều làm gì còn chỗ đứng cho hắn.
Những năm gần đây nước Ly Nham quen thói hống hách ở Đại Long, trước khi vào kinh bọn họ chưa từng nghĩ Tân đế lại là khúc xương cứng khó gặm đến thế.
"Điện hạ, nước Đại Long không biết điều như vậy, đợi mạt tướng về nước nhất định sẽ khiến bọn chúng hối hận." Sự bất mãn của Trọng tướng quân đối với Đại Long đã lên đến đỉnh điểm, hận không thể ngày mai trở về dẫn quân đánh sang.
Bọn họ đợi ở ngoài cửa gần nửa canh giờ mới có thái giám đến đón vào hành cung, điều khiến họ cảm thấy nhục nhã hơn là lính gác Đại Long bắt họ phải tháo bỏ hết vũ khí trên người, ngay cả con dao găm nhỏ cũng phải để lại.
"Điện hạ nhà ta là Hoàng tử nước Ly Nham, con dao găm vàng này là biểu tượng thân phận của ngài ấy. Hành động của các ngươi là đang sỉ nhục Hoàng tử tôn quý của nước Ly Nham bọn ta."
"Các vị sứ thần, đây là quy tắc của Đại Long chúng tôi, nếu các vị không muốn thì mời về cho." Thái giám dẫn đường cười như không cười: "Như vậy đỡ làm khó cho đôi bên."
"Ngươi chỉ là một tên hoạn quan, có tư cách gì vô lễ với bổn tướng quân?" Trọng tướng quân rút dao găm bên hông ra: "Có tin hay không bổn tướng quân giết ngươi, Hoàng đế của các ngươi cũng không dám truy cứu?"
"Trọng tướng quân làm gì thế?" Phất Y từ bậc thềm đá trắng đi xuống, thấy Trọng tướng quân rút dao găm thì nói với thị vệ xung quanh: "Dám rút vũ khí trước hành cung, còn không mau vây hắn lại?"
Thị vệ đã nhịn từ lâu, nghe Phất Y nói vậy lập tức rút đao kiếm bên hông ra, bao vây đoàn sứ thần nước Ly Nham.
"Vân Quận chúa có ý gì?" Lục hoàng tử nhìn đao kiếm sáng loáng trong tay thị vệ, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Phất Y: "Cô muốn đại diện nước Đại Long đối đầu với Ly Nham chúng ta sao?"
"Lục hoàng tử sao có thể vu oan cho người khác?" Phất Y trừng mắt: "Tất cả chúng ta đều thấy Trọng tướng quân quý quốc cầm dao định xông vào hành cung, để bảo vệ an toàn cho Bệ hạ, chúng ta mới bất đắc dĩ rút đao tương hướng, sao lại thành Đại Long muốn đối đầu với Ly Nham rồi?"
"Mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, đúng không?"
"Đúng!" Lâm Tiểu Ngũ và Tuế An Doanh gật đầu hùa theo.
"Quận chúa to gan thật." Lục hoàng tử cười lạnh, lấy con dao găm từ tay Trọng tướng quân đút lại vào bao.
"Bảo vệ an toàn cho Bệ hạ là quan trọng nhất, không tính là to gan." Đợi Lục hoàng tử giao nộp dao găm cho lính gác, Phất Y mới giơ tay ra hiệu cho mọi người thu vũ khí về.
"Trên đất Đại Long chúng ta có quy tắc của Đại Long." Phất Y nhướng mày: "Nếu các vị không muốn tuân thủ, sẽ khiến người Đại Long chúng ta nghĩ rằng các vị cố ý muốn đối đầu với Đại Long."
"Đa tạ Vân Quận chúa nhắc nhở." Lục hoàng tử tháo con dao găm bên hông mình ném cho lính gác: "Quận chúa hung hăng như vậy, ngàn vạn lần đừng thất thế nữa, nếu không..."
"Ta cũng đa tạ lời nhắc nhở của Lục Hoàng tử." Phất Y đi lướt qua hắn: "Nhưng Hoàng tử nên lo cho bản thân mình trước đi, chuyện của tại hạ không cần ngài bận tâm."
"Tiểu vương quả thực không nên bận tâm, dù sao người muốn lấy mạng Quận chúa cũng không ít, không đến lượt tiểu vương lo chuyện bao đồng." Lục hoàng tử cười khẩy: "Chuyện Đại Long các ngươi không liên quan đến nước Ly Nham chúng ta, đừng kéo chúng ta vào."
Nói rồi hắn phất tay áo bỏ đi.
"Hắn ta có ý gì?" Lâm Tiểu Ngũ nhìn dáng vẻ tức tối của Lục hoàng tử, lầm bầm: "Trông hắn như con gà chọi thua trận bị vặt trụi lông ấy."
"Ý hắn muốn nói với ta là vụ ám sát mấy hôm trước không liên quan đến nước Ly Nham bọn họ." Phất Y quay sang chắp tay với đám lính gác: "Đa tạ các vị huynh đệ vừa rồi đã giúp ta trợ uy."
"Quận chúa đừng khách sáo." Đám lính gác cười đáp lễ: "Bọn ta ngứa mắt cái thói hống hách của bọn họ từ lâu rồi."
Bây giờ thấy người nước Ly Nham buộc phải giao nộp dao găm, trong lòng họ sảng khoái như vừa uống mấy bát rượu mạnh.
Sứ thần Ly Nham chưa vào đến Hợp điện Thiên Địa Nguyên, chuyện xảy ra ở cổng hành cung đã truyền đến tai Hoàng đế và Tuế Đình Hành.
Hoàng đế lén nhìn con trai, thấy hắn rũ mắt im lặng bèn đứng dậy: "Hành nhi, trẫm đột nhiên thấy hơi khó chịu, chuyện nước Ly Nham giao cho con toàn quyền xử lý."
Tuế Đình Hành nhìn khuôn mặt hồng hào của Hoàng đế: "..."
"Không cần kiêng dè, nước Ly Nham bây giờ không có tư cách gì so với chúng ta." Hoàng đế nói: "Vân ái khanh nhậm chức ở Hộ bộ nửa năm nay, không ít tôn thất huân quý đã bắt đầu trả nợ cho Hộ bộ, còn cả tiền thuế muối tồn đọng mấy năm ở phía Nam cũng đã thu hồi được, quốc khố bây giờ có tiền rồi."
Vẫn là Vân Vọng Quy thủ đoạn cao minh, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi không chỉ khiến tôn thất ngoan ngoãn trả tiền mà còn trị đám thương nhân buôn muối phục sát đất.
Nhìn số bạc dư trong quốc khố, nửa đêm đang ngủ ông cũng bật cười tỉnh giấc.
"Phụ hoàng." Tuế Đình Hành nhìn ra cửa: "Người thấy khó chịu thì về phòng nghỉ ngơi đi ạ."
Hoàng đế: "..."
Ý là chê ông nói nhiều chứ gì.
Sứ thần nước Ly Nham bước vào Hợp điện Thiên Địa Nguyên, phát hiện người ngồi trước ngự án không phải Hoàng đế mà là Thái tử Đại Long.
Trọng tướng quân lộ vẻ khó chịu. Hoàng đế Đại Long dám sỉ nhục bọn họ như vậy, để Thái tử thay mặt tiếp kiến.
"Tiểu vương tham kiến Thái tử điện hạ tôn quý." Lục hoàng tử thay đổi sắc mặt mấy lần, cúi người hành lễ với Tuế Đình Hành.
Không khí trong điện ngưng trệ, Lục hoàng tử không ngờ Thái tử Đại Long lại cứng rắn và không khách sáo với bọn họ như vậy.
"Những năm nay quý quốc năm lần bảy lượt mượn bạc mượn lương thực của chúng ta, chưa từng hoàn trả dù chỉ một cắc. Cuộc sống của Đại Long chúng ta cũng rất khó khăn." Tuế Đình Hành lật một cuốn sổ, bên trong ghi chép rành mạch những thứ Ly Nham đã "mượn" của Đại Long trong gần ba mươi năm qua.
"Quý quốc hai năm nay thiên tai liên miên, Cô vốn định sang năm mới đòi nợ. Nhưng các vị nhiều lần bất kính với Vân Quận chúa triều ta, lại hống hách với bách tính nước ta, Cô đành phải thay mặt Quận chúa và bách tính đòi lại công đạo." Tuế Đình Hành ném cuốn sổ vào lòng Lục hoàng tử: "Lục hoàng tử tự mình trả nợ hay để Cô phái người đến lấy?"
Lục hoàng tử không mở sổ ra, sắc mặt vô cùng khó coi: "Thái tử điện hạ nhân hậu, chẳng lẽ có thể trơ mắt nhìn người dân nước Ly Nham chết đói đầy đường?"
"Người khiến dân chúng Ly Nham chết đói là các vị, không phải Đại Long ta." Tuế Đình Hành vẻ mặt bình thản: "Cô là Thái tử của Đại Long, người Cô muốn che chở đương nhiên cũng là bách tính Đại Long và Quận chúa Đại Long."
"Ngươi..." Trọng tướng quân đang định nổi giận thì thì bị Lục hoàng tử giữ chặt tay.
"Là tiểu vương quản lý người dưới không nghiêm, mạo phạm Vân Quận chúa." Lục hoàng tử hít sâu một hơi, hai tay nâng cao cuốn sổ: "Tại hạ nguyện thỉnh tội với Vân Quận chúa, xin Thái tử điện hạ tha thứ cho lỗi vô ý của chúng tôi."
Ly Nham hiện tại hoàn toàn không đủ sức phát động chiến tranh với Đại Long, hắn cũng không gánh nổi trách nhiệm này.
Cho nên bây giờ bọn họ chỉ có thể giống người Đại Long trước kia, nuốt hết mọi phẫn nộ vào trong lòng.
"Lui xuống đi." Tuế Đình Hành không nói được hay không, nhẹ nhàng phất tay cho sứ thần nước Ly Nham lui xuống, như thể nhìn bọn họ thêm một cái cũng là ban ân huệ.
Rõ ràng đều là Hoàng tử, Tuế Đình Hành được ngồi trên ghế chạm rồng oai phong lẫm liệt, còn hắn chỉ có thể bị động chịu đựng sự sỉ nhục này.
Lục hoàng tử nảy sinh chút bất mãn với vua cha ở nước Ly Nham xa xôi. Cùng là Hoàng tử, tại sao Tuế Đình Hành có thể thay mặt quân vương ra lệnh, còn hắn lại phải cẩn thận nhẫn nhịn trước mặt phụ vương?
Phất Y cùng các tỷ muội đi dạo một vòng phố ẩm thực, ăn no đến tám phần thì nhớ ra cuộc hẹn câu cá với Thái tử, bèn quay người trở về.
"Cô nương, bánh trôi của bà lão vừa ngọt vừa dẻo, cô nương có muốn nếm thử không?"
"Mai ta quay lại nhé." Phất Y dừng bước, quay đầu nhìn bà chủ quán bánh trôi: "Ta thấy bà trông hơi quen."
"Cô nương còn nhớ bà lão này sao?" Bà lão cười híp mắt: "Bà lão bán bánh trôi ở kinh thành hơn mười năm rồi, năm nào Nguyên tiêu cô nương cũng đến quán ta ăn bánh trôi. Mấy năm trước ta về quê chăm sóc chồng ốm, năm ngoái mới quay lại kinh thành, không ngờ còn được gặp lại cô nương."
Bà không nhắc đến chồng ốm thế nào, chỉ có đôi bàn tay nứt nẻ tiều tụy kia kể lại những nỗi khổ cực của bà trong mấy năm qua.
"Hóa ra là bà." Phất Y nhớ hồi nhỏ mình đúng là có đến quán bánh trôi của bà lão này mấy lần. Nhưng trong ký ức nàng, bà là một phụ nữ trung niên, mới mấy năm không gặp mà trông bà ấy già đi nhiều quá: "Bà còn nhận ra ta sao?"
Nhìn đôi bàn tay của bà lão, Phất Y nhẹ nhàng nói: "Đúng lúc ta hơi đói, phiền bà nấu cho ta hai bát, ta mang về ăn."
"Cô nương xinh đẹp thế này, làm sao bà không nhận ra được." Bà lão cười: "Nhớ hồi cô nương còn nhỏ có dẫn một cậu bé ít nói đến quán của ta, cậu bé đó trông cũng rất tuấn tú. Năm ngoái khi bà quay lại kinh thành bán hàng, cậu ấy còn đến ăn mấy lần nữa đấy."
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 49: Bánh trôi
10.0/10 từ 36 lượt.
