Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 48: Người rất tốt
Thái tử vừa xuất hiện, Lâm Tiểu Ngũ liền im thin thít không dám hó hé thêm lời nào.
Tuế An Doanh khá hơn Lâm Tiểu Ngũ một chút, hành lễ với Thái tử xong, tuy không nói gì nhưng ánh mắt đã lén lút đánh giá Thái tử từ đầu đến chân mấy lần.
"Sáng sớm tinh mơ, Lâm Tiểu Ngũ muội làm cái gì thế?" Phất Y xõa tóc bước ra, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ.
Thấy Lâm Tiểu Ngũ và Tuế An Doanh cầm diều trên tay, nàng ngáp một cái: "Ta còn chưa chải đầu, hai người ăn sáng chưa, chưa thì vào ăn cùng luôn nhé?"
"Chúng ta ăn rồi." Lâm Tiểu Ngũ vẫn còn hơi ngẩn người.
"Vậy muội và An Doanh ngồi đợi ta một lát." Phất Y quay sang cười với Thái tử: "Không biết Điện hạ có nể mặt cùng thần nữ dùng bữa sáng không?"
"Một canh giờ nữa bọn ta quay lại." Lâm Tiểu Ngũ cuối cùng cũng hoàn hồn, liếc nhìn Thái tử đang mỉm cười với Phất Y, kéo Tuế An Doanh vội vã rời khỏi Di An Cư, chạy một mạch nửa dặm mới dừng lại.
"Hù chết ta rồi." Nàng dựa vào gốc cây th* d*c, quan sát xung quanh không thấy ai mới dám thì thầm: "Sao Thái tử lại ở trong viện của Phất Y?"
"Muội hỏi ta?" Tuế An Doanh trợn tròn mắt: "Muội nghĩ ta biết chắc?"
Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy khó hiểu.
"An Quận chúa, Lâm Huyện chúa!" Tam Bảo bê hai hộp bánh đuổi theo: "Tiểu nhân thỉnh an hai vị quý nhân. Đây là bánh ngọt nhân đào tiểu thư bảo tiểu nhân mang biếu hai vị, bánh phải ăn nóng mới ngon, mời quý nhân nếm thử."
"Phất Y còn nhớ bọn ta thích món này sao." Lâm Tiểu Ngũ vui vẻ nhận lấy, liếc nhìn Tam Bảo một lúc: "Ta thấy ngươi quen quen, trước đây từng hầu hạ bên cạnh Phất Y à?"
"Bẩm Lâm Huyện chúa, tiểu nhân và huynh trưởng bảy tuổi đã làm việc ở Di An Cư, mấy năm trước bị điều đến Tảo Uế Ti, tiểu thư trở về lại chuyển tiểu nhân về Di An Cư." Tam Bảo có khuôn mặt trẻ con, cười lên trông rất đáng yêu.
Nghe Tam Bảo nói vậy, Lâm Tiểu Ngũ mới nhớ ra trước đây Phất Y đến hành cung Trường Ương luôn có hai tiểu thái giám ngoan ngoãn đi theo bên cạnh. Sau đó Vân gia thất thế, hai vị Vương gia tạo phản, Lý Vương đăng cơ.
Các tông thất liên quan đến vụ án tạo phản kẻ chết người bị trị tội, kẻ không liên quan cũng sợ vỡ mật.
Hai thái giám này giữ được mạng sau khi Phất Y thất thế đã là may mắn lắm rồi.
"Về chuyển lời cảm ơn giúp bọn ta, một canh giờ nữa bọn ta sẽ quay lại tìm tỷ ấy." Tuế An Doanh thưởng cho Tam Bảo mấy nén bạc to bằng hạt lạc.
"Tạ ơn quý nhân ban thưởng." Tam Bảo vui sướng cất bạc đi, bóng lưng cũng toát lên vẻ hân hoan.
"Bao nhiêu năm rồi mà Phất Y vẫn giữ hai thái giám ngốc nghếch này bên cạnh." Lâm Tiểu Ngũ cắn một miếng bánh ngọt nhân đào, bị nhân bánh nóng hổi làm cho xuýt xoa.
"Nhớ hồi nhỏ Phất Y đánh nhau với Lưu Tiểu Bàn ở Thượng Hà Viên, hai tên thái giám này cũng ngốc nghếch xông lên theo Phất Y. Bọn họ cũng không nghĩ xem, Phất Y được Tiên đế sủng ái, đánh cháu đích tôn của công chúa đương nhiên không sao, còn bọn họ chỉ là thái giám nhỏ bé, không sợ công chúa ghi hận sao." Tuế An Doanh cũng lấy một cái bánh ăn: "Bọn họ tuy ngốc nhưng Phất Y cũng chịu che chở bọn họ, cũng chẳng có gì không tốt cả."
Phất Y không phải tôn thất hoàng gia, cũng không phải con dâu hoàng gia, dù được Hoàng đế coi trọng đến đâu cũng không có tư cách giữ thái giám bên mình mãi. Hai tiểu thái giám này không thể nào không biết điều đó, nhưng vẫn trung thành tận tụy với Phất Y, đủ thấy duyên phận mỗi người không thể dùng lẽ thường mà giải thích.
Trời nóng, Phất Y búi tóc đơn giản gọn gàng, ngồi cùng bàn ăn với Thái tử.
Đợi thái giám thử độc xong, Phất Y nói với Tuế Đình Hành: "Điện hạ, những món này đều do tiểu trù phòng Di An Cư làm, ngài nếm thử xem có hợp khẩu vị không?"
Tuế Đình Hành từng ăn cơm do tiểu trù phòng Di An Cư nấu, khi đó Phụ hoàng vừa đăng cơ, Vân Phất Y đã mất tích hơn một năm. Ai cũng nói nàng đã chết, hơn nữa vì không tìm thấy thi thể để an táng nên linh hồn không được yên nghỉ.
Cũng có người nói, linh hồn không được yên nghỉ sẽ lảng vảng ở nơi từng sinh sống.
Nhưng hắn ở sương phòng Di An Cư suốt ba ngày ba đêm, bên trong chẳng có động tĩnh gì.
Lúc đó Tuế Đình Hành đã nghĩ, biết đâu nàng giống như nhân vật chính trong thoại bản, rơi xuống vực được cao nhân cứu giúp, đợi thêm vài ba năm nữa sẽ trở về trong sự chú ý của vạn người.
Hắn tìm đọc rất nhiều thoại bản nhân vật chính rơi xuống vực không chết, trông chờ bất kỳ khả năng nào có thể xảy ra.
Trong ký ức của hắn, cơm canh ở Di An Cư đắng ngắt khó nuốt.
"Điện hạ, lão thái giám làm bánh bao gạch cua ở Di An Cư tay nghề tuyệt đỉnh đấy." Phất Y gắp một cái bánh bao gạch cua vào bát Tuế Đình Hành: "Ngài nếm thử xem?"
Tuế Đình Hành nếm thử một miếng, quả nhiên vô cùng ngon miệng. Hắn gật đầu trước ánh mắt mong chờ của Phất Y: "Rất ngon."
Tuế Đình Hành nhấc tay lên: "Mạc Văn, thưởng cho đầu bếp Di An Cư."
"Vâng." Mạc Văn thấy Điện hạ tâm trạng rất tốt, cười híp mắt tiến lên múc cháo cho Điện hạ và Vân Quận chúa: "Điện hạ, nô tài thấy hôm nay thời tiết đẹp, dạo này ngài ngày nào cũng giúp Bệ hạ xử lý chính sự, cũng nên nghỉ ngơi cho khỏe."
Tuế Đình Hành không nói gì.
"Vân Quận chúa, nô tài to gan xin Quận chúa khuyên nhủ Điện hạ." Mạc Văn cười nịnh nọt chắp tay với Phất Y liên tục.
"Mạc Văn công công nói đúng đấy, Điện hạ cũng phải chú ý kết hợp làm việc và nghỉ ngơi." Phất Y húp một ngụm cháo Mạc Văn múc: "Lát nữa thần nữ đi thả diều, Điện hạ đi cùng thần nữ nhé."
"Ta không biết thả diều." Tuế Đình Hành tỏ vẻ khó xử, thậm chí có chút luống cuống: "Ta sợ làm mất hứng các nàng."
Phất Y nhận ra sự mong chờ và dè dặt trong mắt Thái tử, nhớ đến tuổi thơ hắn bị giam cầm trong phủ Lý Vương, sau khi trở thành Thái tử e là lại suốt ngày theo Thái phó học văn luyện võ, lòng nàng lại mềm nhũn: "Không sao, thần nữ dạy ngài."
"Vậy làm phiền Phất Y rồi."
Mạc Văn ôm cây phất trần cười lui sang một bên, không làm phiền Điện hạ và Quận chúa dùng bữa nữa.
Thái giám hiểu chuyện phải luôn biết lúc nào nên mở miệng, lúc nào nên giảm bớt sự tồn tại.
Đợi Lâm Tiểu Ngũ và Tuế An Doanh quay lại, thấy Thái tử đã thay sang bộ y phục gọn gàng bó tay áo, trên tay còn cầm con diều thì nhìn Phất Y với ánh mắt kinh hoàng.
Tỷ muội à, tỷ to gan thật đấy, dám rủ Thái tử đi chơi bời lêu lổng sao?
"Hay là, để lần sau ta đi vậy." Tuế Đình Hành rũ mắt, giấu con diều ra sau lưng: "Các nàng..."
"Lần sau gì chứ." Phất Y nhìn Thái tử lúc này, bỗng nhiên thấy hắn giống như một chú cún con ướt sũng đáng thương. Nàng kéo tay áo đối phương: "Đi theo ta!"
Thái tử bị Phất Y lôi đi, quay đầu nhìn lại, mỉm cười thân thiện với Tuế An Doanh và Lâm Tiểu Ngũ.
Lâm Tiểu Ngũ và Tuế An Doanh im lặng đi theo sau, bỗng thấy bản thân hơi dư thừa.
Hợp điện Thiên Địa Nguyên.
Hoàng đế cầm bút son phê tấu chương mãi không hết, chốc chốc lại nhìn ra cửa.
Trương Phúc đổi một chén trà mát cho Bệ hạ, cúi đầu không lên tiếng.
Nửa canh giờ sau, Hoàng đế không nhịn được nữa: "Trương Phúc, ngươi sai người đến biệt viện Lâm Hoa xem thử, sao Thái tử hôm nay vẫn chưa tới."
"Bệ hạ." Trương Phúc dọn chén trà nóng đi, nói nhỏ với Hoàng đế: "Thái tử điện hạ bây giờ không có ở biệt viện Lâm Hoa."
"Thế nó ở đâu?" Hoàng đế đẩy tấu chương sang một bên, bưng chén trà mát uống hai ngụm rồi đứng dậy đi ra ngoài điện hóng gió.
Gió mát thổi qua, tâm trạng Hoàng đế cuối cùng cũng khá hơn một chút. Ông ngẩng đầu nhìn lên trời, nhướng mày: "Ồ, ai đang thả diều trong hành cung thế kia?"
Trương Phúc cúi người thấp hơn: "Bẩm Bệ hạ, là Thái tử điện hạ và mấy vị Quận chúa Huyện chúa."
Hoàng đế ở trong hành cung, Cấm vệ quân phát hiện có người thả diều đã sớm đi kiểm tra rồi.
"Ngươi nói Thái tử đang thả diều cùng mấy tiểu cô nương?" Hoàng đế tưởng tai mình có vấn đề: "Có phải Vân Quận chúa cũng ở đó không?"
"Bệ hạ tính toán như thần, Vân Quận chúa quả thực đang ở cạnh Thái tử điện hạ."
"Thế thì không lạ nữa." Hoàng đế chắp tay sau lưng: "Đi, trẫm cũng đi xem thử."
Hiếm khi thấy Hành nhi vui chơi, ông thực sự rất tò mò.
Đi qua hành lang gấp khúc, từ xa Hoàng đế đã thấy nhi tử mình, người ngày thường ngay cả dáng ngồi cũng phải ngay ngắn đang cầm dây diều chạy nhanh như gió, Phất Y đứng dưới bóng cây vỗ tay cười không ngớt.
"Điện hạ, chạy tiếp đi, đừng dừng lại, diều bay cao rồi."
Gió đưa tiếng cười của Tuế Đình Hành đến tai Hoàng đế, ông không kìm được dừng bước.
Bao năm qua, ông hình như chưa từng nghe thấy tiếng cười sảng khoái như vậy của con trai. Vào giây phút này, Hoàng đế cuối cùng cũng nhìn thấy dáng vẻ của một thiếu niên trẻ tuổi trên người nhi tử mình.
Ông nấp sau cột trụ, không muốn tiến lên làm phiền niềm vui này.
"Điện hạ, nhìn kìa, bay cao quá."
Thiếu nữ dưới bóng cây nhấc váy chạy đến bên con trai ông, hai người ngửa đầu nhìn bầu trời, cười vô tư lự, ngay cả ông cũng muốn cười theo.
Hoàng đế lẳng lặng nhìn cảnh này, nói với Trương Phúc phía sau: "Ngày mai trẫm cũng sẽ cùng Hoàng hậu đến đây thả diều."
"Vâng, lão nô đã nhớ." Trương Phúc ngẩng đầu, nhìn thấy Thái tử điện hạ đưa tay đỡ vai Vân Quận chúa.
Có những thứ có thể che giấu, nhưng có những thứ, dù cố tình tỏ ra lơ đãng cũng sẽ lộ ra từ ánh mắt.
Trương Phúc dù đã làm thái giám hai ba mươi năm cũng nhìn ra sự quan tâm và cẩn trọng trong ánh mắt Thái tử điện hạ đối với Vân Quận chúa.
"Điện hạ quả nhiên làm gì cũng giỏi." Phất Y chỉ vào con diều đang bay lượn trên trời: "Con diều nhỏ bé sao làm khó được Điện hạ, xem ra trên đời này thực sự không có việc gì ngài không làm được."
"Thế gian biến đổi khôn lường, ta cũng có nhiều chuyện lực bất tòng tâm." Tuế Đình Hành nhìn Phất Y, ngửa đầu kéo dây diều, điều chỉnh góc độ của nó trên không trung. Ánh nắng chiếu xuống tạo thành bóng râm dưới hàng mi dài của hắn.
"Điện hạ là người chứ không phải thần thánh, trên đời không có chuyện gì thập toàn thập mỹ, cũng không có người thập toàn thập mỹ." Phất Y ngửa đầu nhìn con diều của mình: "Điện hạ đi đến vị trí hôm nay đã làm rất tốt rồi."
Sinh ra là cháu đích tôn của Hoàng đế, nhưng vì cha bị ông nội ghét bỏ mà chịu sự bắt nạt của các con cháu tông thất khác. Từ nhỏ không có danh sư dạy dỗ, nhưng vẫn dựa vào nghị lực bản thân học văn luyện võ, chịu nhiều khổ nạn nhưng không vì thế mà trở nên căm ghét thế tục, vẫn giữ tấm lòng nhân ái với bá tánh bình dân.
"Trong mắt nàng, ta thực sự tốt đẹp như vậy sao?" Tuế Đình Hành nhìn nàng.
"Đương nhiên rồi." Phất Y cười: "Điện hạ là một vị Thái tử rất tốt."
Tuế Đình Hành cảm thấy mình nên vui, nhưng hắn phát hiện bản thân dường như muốn nghe một câu trả lời khác hơn.
Chỉ là một vị Thái tử rất tốt, chứ không phải là gì khác.
"Điện hạ, nhìn kìa." Phất Y chỉ tay lên trời, nơi đó có một đám mây trắng xóa: "Ngài xem đám mây kia trắng chưa kìa."
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của nàng, Tuế Đình Hành cười nhẹ nhõm. Có thể cùng nàng thả diều dưới cùng một bầu trời, đã là chuyện trước kia hắn không dám mơ tưởng.
Vọng tưởng của hắn không nên trở thành lý do khiến nàng không vui.
Nàng nên vui vẻ, nên tự do tự tại.
"Ừ, rất trắng." Tuế Đình Hành cười nói: "Hồi nhỏ ta thích nhất là ngồi trong sân phủ Lý Vương ngắm mây trắng trên trời."
"Điện hạ hồi nhỏ chắc chắn rất trầm tĩnh." Phất Y xoa xoa cái cổ mỏi nhừ vì ngửa lâu: "Ta hồi nhỏ không ngồi yên được, cứ thích trốn ra ngoài chơi. Mẫu thân bảo ta giống con gái Tào Tướng quân, chẳng lúc nào chịu ngồi yên."
"Thực ra hồi nhỏ ta cũng từng lén trốn khỏi phủ Lý Vương." Tuế Đình Hành thấy Phất Y mệt, kéo nàng ngồi xuống ghế đá bên cạnh, giao dây diều cho cung nhân: "Lúc đó ta mười hai tuổi, vì chưa từng ra khỏi Vương phủ một mình nên vừa ra khỏi cửa không bao xa thì đã lạc đường."
Tiên đế nghe lời sàm tấu của tu sĩ nói Lý Vương bát tự khắc cha, bình thường ngoài việc mắng chửi Lý Vương thì không bao giờ gặp mặt, còn phái lính canh giữ phủ Lý Vương.
"Sau đó thế nào?" Phất Y không ngờ Thái tử cũng từng làm chuyện này.
"Ta không những không biết đường mà còn không mang tiền." Thái tử bật cười khẽ, dường như trải nghiệm đó đối với hắn rất vui vẻ: "Sau đó ta gặp một người tốt bụng, thấy ta đứng một mình giữa dòng người qua lại trông rất đáng thương, không chỉ dẫn ta chen vào đám đông xem đèn lồng mà còn mời ta ăn quà vặt."
"Điện hạ gặp được người tốt rồi." Phất Y bật cười: "Nhưng lúc đó Điện hạ to gan thật đấy, sao có thể tùy tiện đi theo người lạ, còn ăn đồ người lạ đưa nữa chứ."
Trẻ con chưa từng ra khỏi cửa, gan đúng là lớn thật.
"Ừm, lúc đó người ấy cũng nói vậy, bảo ta sau này ra ngoài đừng tùy tiện đi theo người lạ, đừng ăn đồ người lạ đưa." Tuế Đình Hành cười nhìn nàng, nụ cười dần tắt: "Sau đó chuyện ta trốn ra ngoài bị Tăng Quý phi phát hiện, liên lụy Phụ hoàng và Mẫu hậu bị Tiên đế trách phạt, từ đó về sau ta không bao giờ lén ra ngoài nữa."
"Lão già Tiên đế đó..." Phất Y ho khan một tiếng: "Bệnh... bệnh cũ rồi, thích nghi kỵ người khác."
Nguy hiểm quá, may mà não đuổi kịp mồm, suýt chút nữa chửi Tiên đế ngay trước mặt Thái tử rồi.
Phất Y sợ Thái tử phản ứng lại, vội vàng chuyển chủ đề: "Sau đó Điện hạ còn gặp lại người tốt bụng kia không?"
"Gặp lại rồi." Tuế Đình Hành nhìn nàng: "Gặp lại, gặp rất nhiều lần, chỉ là người ấy đã sớm không còn nhớ ta nữa."
Nàng đưa hắn đi xem náo nhiệt dân gian, từng cứu hắn khỏi hồ sen lạnh lẽo, thậm chí vì hắn mà đánh nhau với đám Tuế Tuần, nhưng nàng đều không nhớ.
Chuyện khắc cốt ghi tâm đối với hắn, với nàng chỉ là chuyện nhỏ tiện tay làm, cho nên nàng chưa bao giờ nhớ đến.
"Có lẽ bản thân người ấy là người rất tốt, làm việc tốt không cần lưu danh nên cũng chẳng để trong lòng." Phất Y ôm mặt cười: "Chứng tỏ Điện hạ rất may mắn nên mới gặp được người tốt."
"Ừ." Tuế Đình Hành mỉm cười gật đầu: "Người ấy quả thực là một người rất tốt, rất rất tốt."
"Nắng lên cao rồi." Lâm Tiểu Ngũ kéo tay áo Tuế An Doanh, nhìn hai người kia đang ngồi dưới nắng: "Chúng ta có nên nhắc Phất Y sang bên này ngồi không, bên này không bị nắng chiếu."
"Ta không đi." Tuế An Doanh lắc đầu nguầy nguậy: "Muốn đi thì muội đi."
"Ta cũng không dám." Lâm Tiểu Ngũ thấy Thái tử cười với Phất Y vui vẻ như thế, ánh mắt cũng dịu dàng như thế, không nhịn được nói: "Tỷ nói xem, có phải Thái tử đối với..."
"Đừng nói bậy." Tuế An Doanh bịt miệng Lâm Tiểu Ngũ: "Thái tử có đôi mắt hoa đào, đàn ông có đôi mắt đẹp thế này nhìn chó cũng thâm tình."
"Cũng phải." Lâm Tiểu Ngũ bừng tỉnh đại ngộ: "Cả kinh thành này nam nữ muốn chơi cùng Phất Y nhiều vô kể, Thái tử muốn chơi cùng Phất Y cũng chẳng lạ. Ta chỉ sợ chuyện này truyền đến tai mấy vị Thái phó, bọn họ sẽ nói Phất Y làm hư Thái tử."
Chuyện nhóm hoàn khố Vân Phất Y đưa Thái tử đi thả diều ở hành cung Trường Ương đã truyền đến tai mấy vị Thái phó ngay trưa hôm đó.
Mấy vị Thái phó đang định dâng sớ khuyên can Thái tử, Lục Thân im lặng nãy giờ bất ngờ lên tiếng.
"Thả diều thì sao chứ?" Lục Thân nghiêm mặt nói: "Thái tử muốn thả diều, chẳng lẽ Vân Quận chúa có thể từ chối? Thái tử là quân, Vân Quận chúa là thần, nàng ta có lỗi gì?!"
Mấy vị Thái phó nhìn Lục Thân với ánh mắt kinh ngạc, như thể nhìn thấy một con chó dữ đột nhiên biến thành con châu chấu lớn.
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 48: Người rất tốt
10.0/10 từ 36 lượt.
