Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 47: Đáng sợ
Thuyền hoa chậm rãi trôi trên mặt hồ, Phất Y dùng ngón tay khuấy nhẹ mặt nước, mấy con cá chép béo tròn vây quanh chẳng hề sợ người.
"Chỉ cần gõ vào mạn thuyền tạo ra tiếng động là mấy con cá này sẽ bơi tới xin ăn." Phất Y bóp vụn một miếng bánh ngọt thả xuống nước, liếc nhìn Thái tử đang hì hục chèo thuyền, nàng bưng một đĩa bánh ngọt đi tới: "Điện hạ, ngài có muốn thử không?"
Tuế Đình Hành đặt mái chèo xuống, thử gõ nhẹ vào mạn thuyền, quả nhiên cá bắt đầu bơi về phía này. Một màu cam vàng rực rỡ, dưới ánh tà dương trông như một vầng hào quang vỡ vụn.
"Điện hạ, mau cho chúng ăn đi, đừng để chúng đến rồi về tay không." Phất Y đưa bánh ngọt cho Tuế Đình Hành, bất ngờ một con cá nhảy lên khỏi mặt nước, nước bắn tung tóe lên mặt hắn.
"Phụt!" Nhìn thấy vị Thái tử vốn nho nhã ôn hòa lộ ra vẻ ngơ ngác, Phất Y không nhịn được nữa, gục xuống mạn thuyền cười lớn.
Tuế Đình Hành lau nước trên mặt, nhìn thiếu nữ cười rạng rỡ dưới ánh ráng chiều, cũng bật cười theo.
Dải lụa dài được gió chiều thổi bay là là mặt nước, dập dềnh lên xuống tạo nên một vệt màu rực rỡ.
Cho cá chép ăn xong, Tuế Đình Hành thậm chí còn chạm được vào lưng một con cá đầu to béo múp.
"Đẹp quá." Phất Y nhìn ráng chiều in bóng xuống mặt hồ, có chút thất thần.
Cung nhân chèo thuyền đưa bữa tối lên thuyền hoa, Tuế Đình Hành không giữ người ở lại hầu hạ. Hắn rót một chén rượu cho Phất Y, lẳng lặng nhìn nàng không nói gì.
"Đã lâu rồi ta không được ngắm cảnh yên bình như thế này." Phất Y quay sang nhìn Tuế Đình Hành: "Cảm ơn Điện hạ đã cùng ta thưởng thức cảnh đẹp này."
"Là nàng cùng ta." Tuế Đình Hành đưa đũa cho Phất Y: "Hôm nay nếu không có nàng, ta sẽ không biết hóa ra cá cũng thú vị đến thế."
"Vậy chúng ta cảm ơn nhau." Phất Y nhận lấy đũa, cười híp mắt nâng chén rượu: "Chén này kính cảnh đẹp hôm nay."
Rượu ngon trôi xuống cổ họng, là hương vị quen thuộc.
"Đây là rượu ta chôn dưới gốc đào?"
Tuế Đình Hành gật đầu: "Đã hứa giữ giúp nàng để lần sau cùng uống mà."
Không ngờ chỉ một câu nói bâng quơ của nàng mà Thái tử lại nhớ lâu đến thế. Phất Y đưa tay định lấy bầu rượu, vô tình chạm vào tay Thái tử đang vươn ra.
Nàng rụt tay về, Tuế Đình Hành cầm lấy bầu rượu, rót đầy chén cho nàng.
Ánh mắt Phất Y lướt qua bàn tay Thái tử, khẽ dời mắt đi: "Cá ở đây có lẽ không thích hợp để câu."
"Ừ." Tuế Đình Hành đặt bầu rượu xuống: "Vấn Thanh Viên có nuôi nhiều cá ăn được, ngày mai chúng ta đến đó câu nhé?"
Phất Y thấy Thái tử quên rót rượu cho mình, bèn cầm bầu rượu rót đầy chén hắn.
Không nghe thấy Phất Y trả lời, Tuế Đình Hành nói: "Nếu ngày mai không tiện, ngày kia cũng..."
"Được chứ." Phất Y nâng chén rượu chạm nhẹ vào chén hắn: "Ngày mai Điện hạ lại đến đón ta sao?"
"Lại đến." Tay Tuế Đình Hành run run, rượu trong chén sóng sánh tràn ra mu bàn tay, nhỏ xuống chiếc bàn nhỏ.
"Trăng sắp lên rồi." Phất Y nhìn chân trời, ráng chiều đã dần tắt, chỉ còn lại một tia sáng yếu ớt phía tây.
Tuế Đình Hành đứng dậy thắp sáng tất cả đèn lồng trên thuyền hoa. Lúc này Phất Y mới phát hiện những chiếc đèn lồng treo trên thuyền khi thắp lên sẽ tỏa ra những đốm sáng lấp lánh, tựa như những vì sao trên trời.
"Ta không biết sao đêm nay có sáng hay không, cho nên đã sai người chuẩn bị trước những chiếc đèn này." Tuế Đình Hành đặt một chiếc đèn lưu ly lên bàn ăn, dưới ánh nến gương mặt hắn càng thêm dịu dàng: "Đặc biệt mời nàng đi ngắm cảnh, không thể để nàng mất hứng ra về được."
Thi thoảng có chú cá bơi qua mạn thuyền, dường như cũng muốn ngắm nhìn bầu trời sao trên thuyền.
"Điện hạ có lòng rồi." Phất Y nhìn những đốm sao lấp lánh trên thuyền, ánh sao không chỉ ở trên thuyền, mà còn trong đôi mắt Thái tử.
Nàng uống cạn chén rượu: "Những ngôi sao này rất đẹp."
"Thuyền hoa đẹp quá."
Lô Tự Nguyệt thấy một chiếc thuyền hoa trôi trên hồ Thượng Hà Viên, ánh đèn rực rỡ trên thuyền khiến nàng ta không nhịn được dừng bước ngắm nhìn thêm vài lần.
Tuế Thụy Cảnh đi phía trước không nói gì. Bọn họ ra ngoài dạo chơi cũng chỉ là làm màu cho người khác xem, thực chất chẳng có chút tình cảm phu thê nào.
Giờ này mà còn dám chèo thuyền trên hồ Thượng Hà Viên, ngoài gia đình ba người Hoàng đế ra thì chỉ có mấy vị tông thất được Hoàng đế tin tưởng.
Bất kể là ai, y đều không muốn gặp mặt.
"Nô tài tham kiến Ninh Quận vương, tham kiến Vương phi." Mạc Văn từ trong góc bước ra, chặn trước mặt Tuế Thụy Cảnh: "Thái tử điện hạ thích yên tĩnh, phiền hai vị đổi chỗ khác dạo chơi."
"Đa tạ công công nhắc nhở, chúng tôi đi ngay đây." Nghe nói người trên thuyền là Thái tử, Lô Tự Nguyệt xoay người định đi.
Hèn gì dọc đường lại có nhiều cấm vệ quân tuần tra như vậy, hóa ra là bảo vệ Thái tử.
Tuế Thụy Cảnh không đi tiếp, y nhìn chiếc thuyền hoa trên hồ, lờ mờ thấy hai bóng người trên thuyền.
Một nữ tử mặc váy đỏ nhoài người ra mạn thuyền hái lá sen đưa cho người đàn ông bên cạnh, hai người ngồi rất gần nhau, nhìn từ xa trông vô cùng thân mật.
Cảm xúc trong mắt Tuế Thụy Cảnh chập chờn, y nhìn chằm chằm thuyền hoa không dời mắt.
Chỉ liếc mắt một cái y đã nhận ra ngay, người ở trên thuyền cùng Tuế Đình Hành là Vân Phất Y.
"Ninh Quận vương?" Mạc Văn cười làm động tác mời: "Mời ngài."
Tuế Thụy Cảnh nhìn hắn ta một cái, chậm rãi xoay người rời khỏi Thượng Hà Viên.
Con đường này không khác gì ba năm trước, nhưng đây là lần y rời đi chật vật nhất.
"Sao đêm nay chưa lên." Lô Tự Nguyệt thong thả ngắm trời, không thèm nhìn Tuế Thụy Cảnh đi phía trước, định bụng hai hôm nữa rủ Phất Y đi chơi rồi cũng cùng nàng ấy chèo thuyền trên hồ.
Lúc này Hoàng đế và Hoàng hậu đang trợn mắt nhìn nhau trong phòng.
"Nàng thực sự nhìn thấy Hành nhi và Phất Y cùng nhau du hồ?" Hoàng đế vẫn không dám tin: "Là Phất Y thật sao, nàng không nhìn nhầm đấy chứ?"
Hoàng hậu thấy ông nghi ngờ mình thì có chút tức giận: "Chàng nghi ngờ thiếp?"
Hoàng đế sợ Hoàng hậu nhéo ông, vội vàng ngồi dịch sang bên cạnh: "Ta chỉ hơi bất ngờ thôi."
Làm cha, ông cũng hiểu tính cách con trai mình đôi chút, nhưng ông không ngờ Hành nhi lại có ý với Phất Y.
Hèn gì nó không chịu chọn Thái tử phi, cũng không động lòng với những nữ tử tài hoa kia, thì ra là đã sớm có người trong lòng.
"Phất Y là cô nương tốt, nó thích thì cứ thích thôi, sao phải giấu giếm làm gì?" Hoàng đế không hiểu nổi: "Chẳng lẽ nó còn sợ chúng ta chia rẽ uyên ương?"
Hoàng hậu trầm ngâm một lát: "Có lẽ chính vì thích nên mới không muốn cho chúng ta biết."
"Tại sao?" Hoàng đế khó hiểu.
"Để ý một người thì sẽ không nỡ để người đó khó xử." Hoàng hậu thở dài: "Nó sợ chúng ta biết tâm ý của nó rồi sẽ bất chấp ý muốn của Phất Y, ép con bé làm Thái tử phi."
Dưới quyền lực hoàng gia, nữ tử được Thái tử để ý, ngoài việc ở bên Thái tử thì không còn lựa chọn nào khác.
"Ta chợt nhớ ra, mấy hôm trước Vân Vọng Quy còn đặc biệt nhắc với ta là ông ấy không có ý định gả con gái." Hoàng đế có chút sầu não: "Chuyện này phải làm sao đây?"
"Vân đại nhân còn nhắc chuyện này sao?"
"Mấy hôm trước lúc Lưu Tử Hạ suýt gặp chuyện, ta thuận miệng hỏi chuyện Lưu gia định cầu hôn Vân gia." Hoàng đế nhíu mày ảo não: "Lúc đó Vân Vọng Quy nói, từ khi Phất Y rơi xuống vực, ông ấy chỉ muốn con gái sống những ngày tháng vô lo vô nghĩ. Ông ấy còn nói người đời đối với nam tử luôn bao dung rộng lượng, nữ tử trong chuyện hôn nhân luôn chịu thiệt thòi, nên ông ấy không muốn gả con gái."
Hai vợ chồng nhìn nhau giây lát, đồng thanh thở dài: "Phiền phức rồi đây."
Hoàng hậu xốc lại tinh thần, đẩy tay Hoàng đế: "Hay là ngày mai chúng ta lén đi thắp vài nén nhang cho tổ tông, xin các cụ phù hộ cho Hành nhi nhà mình."
Tổ tông và nhà ngoại của Hoàng đế, còn cả tổ tông và nhà ngoại của bà, bốn họ tổ tông, kiểu gì cũng có người linh nghiệm chứ?
Đang nghĩ ngợi thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng mưa rào rạt.
"Hỏng rồi, Phất Y và Hành nhi có khi vẫn đang trên thuyền hoa." Hoàng hậu đứng dậy đi đến bên cửa sổ: "Cơn mưa này sao nói đến là đến thế?"
Chèo thuyền trên hồ, ngắm trăng ngắm sao thi vị biết bao, mưa to thế này còn ý cảnh gì nữa?
"Khâm Thiên Giám hôm qua đã báo tối nay có mưa." Hoàng đế nghi hoặc: "Hôm qua trên xe ngựa ta đã nói với Hành nhi rồi mà, chẳng lẽ nó quên?"
"Mưa rồi?" Phất Y ngồi trong thuyền hoa, nước mưa gõ vào mái thuyền lộp bộp.
"Không biết mưa bao lâu mới tạnh." Tuế Đình Hành hạ rèm xuống, nói với Phất Y: "Nàng ngồi trong này một lát, ta chèo thuyền vào bờ."
"Điện hạ." Phất Y túm lấy tay áo Tuế Đình Hành: "Ngoài trời mưa to, chúng ta ngồi một lát đi, đợi mưa ngớt rồi về."
"Đều tại ta." Tuế Đình Hành nghe tiếng mưa bên ngoài, ngồi xuống bên cạnh nàng: "Hôm qua Phụ hoàng đã nhắc Khâm Thiên Giám dự báo tối nay có mưa, vậy mà ta lại quên mất."
"Chẳng lẽ Điện hạ không thấy nghe tiếng mưa trên hồ cũng rất thú vị sao?" Phất Y thấy trên thuyền có bàn cờ: "Chúng ta chơi vài ván cờ nhé?"
"Được." Tuế Đình Hành bày bàn cờ, đưa quân trắng cho Phất Y.
Trắng trước đen sau, Phất Y biết Thái tử đang nhường nàng đi trước.
Bình thường người nhà không ai thích chơi cờ với Phất Y, hiếm khi gặp người chịu chơi cùng, Phất Y lập tức hào hứng hẳn lên.
Ván cờ diễn ra kịch liệt, đặc biệt là khi cái bẫy nàng bày ra thành công, Phất Y nhìn chằm chằm bàn cờ, sợ Thái tử phát hiện ra mưu kế của mình.
Cạch.
Quân đen hạ xuống, Phất Y thở phào nhẹ nhõm. Tốt quá, không bị phát hiện!
"Ta đi nước này." Phất Y hớn hở thu về mấy quân đen, mặt mày rạng rỡ: "Điện hạ, đến lượt ngài."
"Ừm..." Tuế Đình Hành trầm ngâm hồi lâu, đặt quân cờ vào góc bên phải.
"Ha ha!" Phất Y vội vàng dùng quân trắng chặn lại, sợ Thái tử hối cờ: "Điện hạ, mấy quân này lại là của ta rồi."
Nhìn dáng vẻ vui vẻ nhặt quân cờ của Phất Y, Tuế Đình Hành cười khẽ: "Ừ, là của nàng."
Trên chiếc thuyền nhỏ phía xa thuyền hoa, Kim Ngô Vệ che ô nhìn về hướng thuyền hoa với vẻ mặt khó xử.
"Mạc Văn công công, mưa to thế này thật sự không cần chúng ta giúp Điện hạ chèo thuyền về sao?"
"Không cần." Mạc Văn vuốt nước mưa trên mặt, giắt cây phất trần ướt sũng vào thắt lưng: "Điện hạ tự có tính toán, các ngươi không cần lo."
Đèn đuôi cá trên thuyền hoa không sáng, chứng tỏ Điện hạ không cần bọn họ.
Nhìn chiếc thuyền hoa cô đơn trong màn mưa, Mạc Văn thầm than thở trong lòng. Mưa to mới tốt chứ, mưa to cùng nhau trú mưa trong thuyền, lát nữa còn có thể che chung một chiếc ô, cùng dầm một trận mưa...
Chà, sao không tính là chuyện tốt đẹp được?
Phất Y và Thái tử chơi liền ba ván cờ, ván nào cũng kịch tính, thú vị vô cùng.
Đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy chơi cờ lại vui đến thế.
"Mưa vẫn to quá." Nàng ngáp một cái, gục xuống bàn: "Điện hạ, ta chợp mắt một lát, mưa ngớt ngài gọi ta nhé."
"Lên giường nằm nghỉ một lát đi." Tuế Đình Hành thu dọn quân cờ và bàn cờ, chỉ vào chiếc giường êm sau lưng Phất Y, đứng dậy giúp nàng buông màn: "Ta ngồi bên cạnh đọc sách."
"Được." Phất Y tháo trâm cài tóc, để nguyên quần áo nằm lên giường êm, kéo chăn mỏng đắp lên người.
Có lẽ tiếng mưa rơi trên mặt nước và mái thuyền quá đỗi ru ngủ, hoặc hình tượng quân tử của Thái tử quá mức in sâu vào lòng người, Phất Y nhìn Thái tử đang ngồi ngay ngắn đọc sách bên ngoài màn, nhắm mắt lại mơ màng ngủ thiếp đi.
Thuyền hoa yên tĩnh trở lại, Tuế Đình Hành không dám nhìn ra phía sau, sợ ánh mắt mình mạo phạm sự tin tưởng của nàng.
Chữ trong sách lọt vào mắt hắn nhưng chẳng vào được tâm trí.
Hắn lơ đãng lật vài trang sách, nhưng chẳng biết mình đã đọc gì.
Có lẽ tiếng mưa quá êm tai, hắn thậm chí nảy sinh một tia vọng tưởng, vọng tưởng có thể cùng nàng bầu bạn suốt đời.
Tuế Đình Hành đưa tay sờ lên khóe miệng, mới phát hiện nơi đó đang cong lên, cũng không biết đã cong lên từ bao giờ.
Ban đầu, hắn chỉ muốn nàng còn sống. Sau đó, hắn chỉ muốn gặp lại nàng một lần.
Về sau nữa hắn lại nghĩ, chỉ cần được nói chuyện với nàng vài câu là đủ.
Nhưng mỗi lần gặp gỡ chỉ khiến hắn càng thêm mong chờ lần gặp tiếp theo.
Lòng người tham lam không biết đủ.
Dù hắn có đọc bao nhiêu sách thánh hiền, cũng không thể kiểm soát được khát khao sâu thẳm trong lòng.
Ngày lại qua ngày, năm lại qua năm.
Ngoài Thượng Hà Viên, Tuế Thụy Cảnh đứng trong góc tối, mặt vô cảm nhìn ngã tư đường vắng lặng không hề di chuyển.
"Vương gia." Sầm Sở lo lắng nói: "Nơi này không tiện ở lâu, chúng ta về thôi."
Bây giờ Lý Vương mới là chủ nhân thiên hạ, Vương gia đêm khuya xuất hiện ở nơi này thật sự rất không thích hợp.
"Sầm Sở, ngươi nói xem Vân Phất Y hận ta đến mức nào?" Tuế Thụy Cảnh cố chấp nhìn chằm chằm cánh cửa ra vào Thượng Hà Viên: "Để trả thù ta, nàng đối đầu với ta khắp nơi, thậm chí cố ý tiếp cận Thái tử."
Đều là đàn ông, sao y không nhận ra tâm tư của Tuế Đình Hành đối với Vân Phất Y.
Sầm Sở nói: "Nhưng Vương gia, ngài đã có Vương phi rồi."
Phải nói là, ngay từ khi Quý phi nương nương cầu xin Tiên hoàng hạ chỉ trảm sát người nhà họ Vân, Vương gia và Vân cô nương đã không còn khả năng nào nữa rồi.
Ầm!
Trên trời vang lên tiếng sấm sét, dưới ánh chớp, sắc mặt Tuế Thụy Cảnh trắng bệch.
"Điện hạ?!" Phất Y bị tiếng sấm đánh thức, nàng ngồi dậy nhìn ra ngoài màn, Tuế Đình Hành vẫn ngồi ngay ngắn bên ngoài, quay lưng về phía màn.
"Nàng tỉnh rồi?" Nghe tiếng Phất Y, Tuế Đình Hành đứng dậy xách đèn đi đến bên màn: "Bên ngoài sấm chớp thôi, không có gì đâu."
Phất Y khoác chăn ngồi dậy, thấy mưa bên ngoài đã nhỏ hơn, thuyền hoa cũng không biết đã cập bờ từ lúc nào.
"Mưa nhỏ rồi, chúng ta về trước đi." Phất Y thu dọn trâm cài, xõa tóc bước ra khỏi màn: "Đi nhanh thôi, kẻo lát nữa mưa lại to."
"Được." Tuế Đình Hành mở ô, đỡ Phất Y xuống thuyền.
Mạc Văn dẫn theo cung nữ và thị vệ đi theo sau một đoạn xa, không dám đến quá gần.
Sắp đến Di An Cư thì trời quả nhiên lại mưa to, Phất Y núp dưới tán ô Tuế Đình Hành che, có chút chật vật chạy về phía Di An Cư.
"Nàng nghỉ ngơi sớm đi." Tuế Đình Hành đứng ngoài cửa không vào, che ô đứng trong mưa: "Mai gặp lại."
"Khoan đã." Phất Y nhìn màn mưa xối xả, gọi Tuế Đình Hành đang quay người định rời đi lại: "Điện hạ, biệt viện Lâm Hoa ngài ở cách đây xa quá."
Tuế Đình Hành nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng.
"Ngài chẳng phải từng ở sương phòng Di An Cư sao?" Bị đôi mắt dịu dàng đa tình kia nhìn chằm chằm, cho dù trái tim sắt đá cũng phải mềm nhũn vài phần: "Nếu ngài không chê, tối nay tạm thời ở sương phòng đi, đợi mai tạnh mưa hãy về."
"Liệu có làm phiền nàng không?"
"Di An Cư rộng thế này, phiền gì chứ." Trái tim Phất Y càng mềm hơn: "Điện hạ thấy sao?"
"Vậy ta... đành làm phiền Phất Y rồi."
Vọng tưởng là biển sâu không thấy đáy, nhìn như phẳng lặng nhưng chỉ cần một chút sóng nhỏ cũng đủ khiến lòng người xao động không thôi.
Mưa rơi suốt đêm, đến sáng mới tạnh.
Lâm Tiểu Ngũ và Tuế An Doanh giẫm lên những cánh hoa rơi đầy đất, tay cầm diều giấy xông vào Di An Cư. Lâm Tiểu Ngũ nhìn cái sân yên tĩnh là biết Phất Y chưa dậy, nàng gân cổ lên gọi: "Phất Y, đừng ngủ nữa, mau dậy đi thả diều với bọn ta!"
"Nô tài bái kiến An Quận chúa, Lâm Huyện chúa." Tam Phúc vội vã chạy ra, nháy mắt lia lịa với Lâm Tiểu Ngũ: "Lâm Huyện chúa, tiểu thư vẫn chưa dậy, xin người nhỏ tiếng chút."
Đừng gọi nữa, gọi nữa là Thái tử ra đấy!
"Nhỏ tiếng sao đánh thức được tỷ ấy." Giọng Lâm Tiểu Ngũ càng to hơn: "Phất Y, Phất..."
Giọng nàng tắc nghẹn, nhìn người bước ra từ cửa sương phòng, hai chân Lâm Tiểu Ngũ lảo đảo suýt ngã.
"Thái... Thái tử điện hạ?"
Ánh mắt Tuế An Doanh và Lâm Tiểu Ngũ trong chốc lát trở nên kinh ngạc.
Ai có thể giải thích cho các nàng biết, tại sao Thái tử lại chui ra từ sương phòng Di An Cư không?
Đáng sợ quá đi mất!
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 47: Đáng sợ
10.0/10 từ 36 lượt.
