Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 46: Hoa vẫn như xưa


"Bái kiến Thái tử điện hạ." Lâm Tiểu Ngũ đặt giỏ đào xuống, nhún gối hành lễ với Thái tử.


Chẳng hiểu sao nửa năm gần đây, số lần gặp Thái tử điện hạ còn nhiều hơn hai năm trước cộng lại.


"Miễn lễ." Tuế Đình Hành nói: "Cô thấy đào trong vườn chín rồi, muốn tự tay hái vài quả về cho Phụ hoàng và Mẫu hậu nếm thử. Chỉ là Cô ít khi đến hành cung vào mùa hạ, không biết Phất Y có thể đi cùng Cô một chuyến không?"


Nghe vậy, Phất Y lại nhớ đến chuyện Tiên đế ghét bỏ phủ Lý Vương, có đi tránh nóng ở hành cung Trường Ương chắc cũng chẳng nhớ đến gia đình ba người họ. Thời gian Thái tử ở hành cung e rằng còn chẳng bằng số lẻ của nàng.


Điều này khiến Phất Y không nỡ từ chối. Nàng quay đầu định rủ Lâm Tiểu Ngũ cùng đi, còn chưa kịp mở lời thì Lâm Tiểu Ngũ đã xách giỏ đào vội vã cáo lui: "Thái tử điện hạ, thần nữ còn có việc, xin phép đi trước."


Lâm Tiểu Ngũ từng chứng kiến bộ dạng chật vật của Thái tử, sợ Thái tử nhìn thấy nàng sẽ nhớ lại chuyện ba năm trước bị Tiên đế đánh đến đầu rơi máu chảy mà giận cá chém thớt lên người nàng.


Nhìn bóng lưng hốt hoảng của Lâm Tiểu Ngũ, Phất Y cười gượng: "Lâm Huyện chúa tính tình phóng khoáng không câu nệ tiểu tiết, nhưng trong lòng vô cùng kính trọng Điện hạ."


Chạy trốn lén lút thế kia, nàng biết đỡ lời thế nào đây?!


"Ừm." Thái tử gật đầu, không để tâm đến thái độ tránh như tránh tà của Lâm Tiểu Ngũ, dẫn Phất Y đi về phía vườn đào trong hành cung.


Hành cung Trường Ương chiếm diện tích rất lớn, kiến trúc bên trong bao gồm đủ loại phong cách đình đài lầu các, sông nước Giang Nam, thoải mái hơn Hoàng cung rất nhiều.


Cung nữ thái giám trông coi vườn đào biết quý nhân sẽ đến hái quả, từ sớm đã rắc thuốc đuổi muỗi trong vườn, cỏ dại cũng được nhổ sạch sẽ.


Đào đã chín mọng, hương thơm ngào ngạt quyến rũ. Phất Y dùng dây buộc gọn ống tay áo rộng thùng thình, quay sang thấy Thái tử cũng đã buộc gọn tay áo để lộ cánh tay rắn chắc, không nhịn được nhìn thêm một cái.


Thái tử điện hạ trông thì thư sinh nho nhã, nhưng mà cánh tay lại rất có lực.


Tuế Đình Hành cao lớn, chỉ cần kiễng chân là hái được những quả đào trên cao. Hắn hái một quả đào vừa to vừa đỏ, dùng khăn tay lau sạch sẽ rồi đưa cho Phất Y: "Nếm thử không?"


"Đa tạ Điện hạ." Vừa ăn xong một quả đào chưa lâu, Phất Y thực ra không muốn ăn lắm. Nhưng đối diện với ánh mắt mong chờ của Thái tử, nàng vẫn nhận lấy cắn một miếng: "Rất ngọt, rất ngon."


"Vậy lát nữa hái nhiều một chút, nàng mang vài giỏ về cho người nhà."


Phất Y cười nói cảm ơn. Thái tử dường như là người làm việc rất nghiêm túc, dù chỉ là hái đào chơi đùa, hắn cũng cẩn thận lựa từng quả, xếp ngay ngắn vào giỏ tre.


Có lẽ người tao nhã thì làm gì cũng đẹp mắt, Phất Y thậm chí còn cảm thấy dáng vẻ hái đào của Thái tử cũng toát lên vài phần phong độ ngời ngời.


Ăn xong quả đào trên tay, nàng dùng khăn lau tay rồi bắt đầu chọn những quả to để hái.


"Tiểu thư, quả này to này." Tam Bảo trèo lên cây, vít cành xuống cho Phất Y hái.


"Cả chỗ này nữa." Tam Phúc không biết tìm đâu ra cái sào tre, hận không thể để Phất Y hái hết những quả đào to nhất.


Đợi Tuế Đình Hành hái xong mấy giỏ đào, Phất Y cùng Tam Bảo Tam Phúc đã ngồi dưới bóng cây gặm đào, bộ dạng như thể kiệt sức.



Thấy Thái tử đi tới, Tam Bảo và Tam Phúc vội vàng đứng dậy lui sang một bên.


"Điện hạ, ngài cũng ngồi nghỉ một lát đi." Mặt Phất Y bị nắng chiếu đỏ bừng, mấy sợi tóc mai mềm mại ướt mồ hôi dính bết vào trán, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Tuế Đình Hành.


Tuế Đình Hành đi tới bên cạnh, vén vạt áo ngồi xuống.


"Quả to nhất đấy." Phất Y lấy quả đào to tướng giấu sau lưng ra lắc lắc, cười híp mắt đưa đến trước mặt hắn: "Đặc biệt để dành cho Điện hạ, không bỏ vào giỏ đâu."


Quả đào này quả thực rất to, che gần hết khuôn mặt Phất Y.


Thế là các thái giám cung Thần Tỷ trơ mắt nhìn Thái tử điện hạ không gọt vỏ, cũng không rửa sạch, chỉ dùng khăn tay lau qua rồi cầm cả quả đào gặm ngon lành.


Mạc Văn cảm thấy trời sắp sập rồi, Thái tử điện hạ có bao giờ hành động thô lỗ thế này đâu?


"Có phải rất ngọt không?" Phất Y tò mò hỏi.


"Ừm." Tuế Đình Hành nắm chặt quả đào, nghiêm túc gật đầu: "Rất ngon."


Là quả đào ngon nhất.


"Vẫn là đào tươi ngon hơn." Phất Y ném hạt đào xuống đất: "Hai năm nay thương đội gửi đủ loại trái cây khô đến, đều không ngon bằng trái cây tươi."


Động tác ăn đào của Tuế Đình Hành khựng lại, quay sang nhìn Phất Y: "Sùng Châu nhiều trái cây lắm sao?"


"Nhiều lắm." Phất Y lau khóe miệng: "Sùng Châu nhiều núi cao, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn nên trái cây rất ngon, năm nào bọn ta cũng ăn không hết."


Tuế Đình Hành im lặng một lát: "Trái cây khô thương đội gửi đến chắc chắn không bằng trái cây tươi ở Sùng Châu rồi."


"Mùi vị tuy không bằng nhưng tấm lòng thì đáng quý." Phất Y ôm đầu gối, tì cằm lên đó: "Cho nên số trái cây khô gửi từ kinh thành đến đều bị ta và người nhà ăn sạch."


Tuế Đình Hành tiếp tục gặm đào.


"Thần nữ nghe nói Điện hạ từng ở Di An Cư?" Phất Y nghiêng đầu nhìn Thái tử: "Nói vậy chẳng phải thần nữ đã chiếm mất chỗ ở của ngài sao?"


"Ta từng ở sương phòng phía Tây Di An Cư vài ngày, phòng nàng ở ta chưa từng cho ai động vào." Tuế Đình Hành nhìn nàng: "Từ khi Phụ hoàng đăng cơ, căn phòng nàng ở vẫn luôn để trống."


Không biết con ve sầu trên cây đào nào đột nhiên kêu vang, Phất Y bất chợt ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tuế Đình Hành.


Trong thoáng chốc, nàng cảm thấy đôi mắt hắn như màn sương mù dày đặc không tan ngày đông. Nhưng ánh mắt kia nhanh chóng dời đi, khi nhìn lại nàng lần nữa vẫn là vị quân tử dịu dàng kiềm chế như mọi khi.


"Đa tạ Điện hạ." Phất Y mân mê hoa văn thêu trên váy, cảm thấy mình nên nói thêm gì đó, nhưng nghe tiếng ve kêu liên miên không dứt, nàng lại chẳng biết nói gì.


Cứ ngồi dưới bóng cây nghe tiếng ve, hóng gió mát thế này cũng tốt.


Tuế Đình Hành ăn xong quả đào. Mồ hôi trên trán Phất Y đã khô, mấy sợi tóc mai mềm mại đung đưa trong gió, hắn bỗng rất muốn đưa tay v**t v* những sợi tóc ấy.



Nhưng hắn không làm gì cả, chỉ lén giấu hạt đào dính nước vào trong tay áo, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.


Tiếng ve kêu đột ngột im bặt, cả vườn đào trở nên yên tĩnh.


"Sen ở Thượng Hà Viên nở rồi."


"Hả?" Phất Y nhất thời chưa phản ứng kịp.


"Có muốn đi chèo thuyền không?" Tuế Đình Hành hỏi: "Đợi tối trăng lên, ta bảo Mạc Văn đến đón nàng, được không?"


Ánh mắt Phất Y dừng lại ở thắt lưng Tuế Đình Hành, nơi đó treo miếng ngọc bội nàng tặng hai hôm trước.


"Được thôi." Phất Y đứng dậy, phủi sạch lá cỏ dính trên váy: "Điện hạ đến sớm chút nhé, đến lúc đó chúng ta có thể vừa câu cá vừa dùng bữa tối trên hồ, thần nữ câu cá cũng giỏi lắm đấy."


"Được." Trên mặt Tuế Đình Hành vương ý cười: "Đợi nắng dịu bớt ta sẽ đến đón nàng."


"Quyết định vậy nhé." Phất Y cười híp mắt: "Thần nữ mang đào về cho cha mẹ nếm thử trước đây."


Đi ngang qua chỗ đào Thái tử hái, Phất Y còn nhặt vài quả bỏ vào giỏ của mình: "Đào do Điện hạ đích thân hái, thần nữ phải mang về cho người nhà nếm thử mới được."


Tuế Đình Hành mỉm cười để mặc nàng lấy, còn giúp nàng chọn thêm mấy quả to đẹp bỏ vào rồi mới sai người đưa Phất Y về.


Triều thần và gia quyến được sắp xếp ở phía Tây hành cung Trường Ương, muốn vào phía Đông không chỉ cần lệnh bài mà còn phải qua nhiều lớp kiểm tra nghiêm ngặt.


Các quan viên tan sở ôm mấy quả đào Bệ hạ ban thưởng do Thái tử đích thân hái, vẻ mặt đầy cảm động.


Vân Vọng Quy nhìn mấy quả đào trong tay mình, không biết có phải ông nghĩ nhiều không mà cứ cảm thấy mấy quả này to hơn của người khác.


Về đến viện đang ở, nhìn hai giỏ đào đầy ắp trong nhà, lại nhìn mấy quả trên tay mình, quả nhiên là ông nghĩ nhiều rồi, mấy quả này làm sao to bằng đào trong hai giỏ kia được.


"Ông cũng mang đào về à?" Liễu Quỳnh Chi chỉ vào hai giỏ đào trong nhà: "Đây là Phất Y mang về hơn nửa canh giờ trước đấy."


"Đây là Bệ hạ ban thưởng." Vân Vọng Quy cung kính đặt đào Hoàng đế ban lên ban thờ, sau đó hạ thấp giọng: "Con gái nhà ta chẳng lẽ chọn hết đào ngon nhất trong hành cung mang về rồi sao?"


"Mấy quả phía trên là do Thái tử đích thân hái đấy." Liễu Quỳnh Chi chỉ vào giỏ bên trái, cười như không cười: "Con gái ông bảo đây là đào Thái tử tự tay hái, ông ăn nhiều một chút."


Vân Vọng Quy nhìn qua, ừm, cũng to hơn quả Bệ hạ ban cho ông.


"Cũng không biết Phất Y thân thiết với Thái tử từ bao giờ." Vân Vọng Quy nghi ngờ Thái tử và Phất Y đã chọn hết những quả đào to nhất mang về nhà ông: "Phất Y xưa nay là đứa có chủ kiến, tôi sợ nó..."


"Đừng nghĩ nhiều." Liễu Quỳnh Chi nhét quả đào vào miệng ông: "Con bé tuy ham chơi nhưng cái gì nên làm, cái gì không nên làm nó rõ hơn ai hết."


.


"Hành nhi à." Hoàng đế miệng gặm đào, nhịn hết nổi lên tiếng: "Ăn trưa xong chưa đầy một canh giờ mà con đã nhìn ra cửa sổ hơn chục lần rồi, bên ngoài rốt cuộc có cái gì thu hút con thế?"



"Nhi thần buồn ngủ, muốn về nghỉ ngơi một lát." Tuế Đình Hành đứng dậy, nhìn quả đào trên bàn thêm mấy lần: "Phụ hoàng, sao đào chỗ người to thế?"


"Phất Y gửi đến đấy." Hoàng đế ghét bỏ liếc nhìn con trai: "Đào con bé hái to hơn đào con hái."


Khóe miệng Tuế Đình Hành khẽ nhếch lên: "Vâng."


"Vâng?" Hoàng đế nghi hoặc nhìn theo bóng lưng con trai mình rời đi, hai ba miếng gặm hết sạch quả đào, vẫy tay gọi Tổng quản Ngự tiền Trương Phúc: "Trương Phúc, ngươi có thấy Thái tử hôm nay là lạ không?"


Trương Phúc lắc đầu: "Lão nô không thấy gì cả."


Nếu thật sự nói Thái tử không bình thường, Bệ hạ chắc chắn là người đầu tiên không vui.


"Không đúng, không đúng." Hoàng đế ném tấu chương sang một bên, đứng dậy: "Trẫm đi tìm Hoàng hậu nói chuyện."


Vừa đến hành cung Trường Ương đã chạy đi hái đào, ngồi ở chỗ ông cũng tâm thần bất định, đây đâu giống bộ dạng không có chuyện gì.


Biệt viện Lâm Hoa.


Mạc Văn nhìn Thái tử điện hạ trồng một hạt đào vào chậu hoa, cẩn thận từng li từng tí như đang trồng tiên thảo thần dược, suy đoán trong lòng càng lúc càng rõ ràng.


Rửa sạch tay, Tuế Đình Hành lấy một cuốn sách ngồi bên cửa sổ. Mặt trời hôm nay trôi chậm quá, nhìn mãi mà nó vẫn treo lơ lửng trên cao.


Có lẽ đợi nửa canh giờ, có lẽ là một canh giờ, Tuế Đình Hành đặt sách xuống: "Mạc Văn, Cô muốn tắm rửa thay y phục."


Còn rất lâu nữa mới đến chiều tối, nhưng hắn đã bắt đầu mong chờ được gặp nàng rồi.


Mặt trời dần ngả về tây, Phất Y nghe thấy tiếng cung nữ thái giám thỉnh an bên ngoài. Nàng đứng dậy đi ra cửa, nhìn thấy Thái tử đang đứng trong sân.


Thái tử mặc một bộ áo bào gấm màu ánh trăng, bên hông chỉ đeo miếng ngọc bội nàng tặng, đẹp đẽ đến mức khiến nàng ngẩn ngơ giây lát.


"Thuyền hoa đã chuẩn bị xong rồi." Tuế Đình Hành mỉm cười nhìn Phất Y: "Ta có đến sớm quá không?"


"Điện hạ đến vừa đúng lúc." Phất Y hoàn hồn, chạy bước nhỏ đến bên cạnh hắn: "Đã lâu thần nữ không đến Thượng Hà Viên, không biết hoa sen ở đó có còn đẹp như trước không?"


Nàng ngửi được mùi hương trúc diệp thanh khiết thoang thoảng trên người Thái tử, rất dễ chịu.


"Hoa bao giờ cũng giống nhau." Khi bước qua bậc cửa, Tuế Đình Hành đưa tay đỡ cổ tay Phất Y, đầu ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay nàng.


Ngón tay hắn khẽ run, Phất Y không nhận ra, phe phẩy quạt tròn nói cảm ơn: "Đa tạ Điện hạ."


Tuế Đình Hành cuộn ngón tay lại, chậm rãi lắc đầu: "Nàng không cần khách sáo với ta như vậy."


"Thần nữ thấy mình đã đủ không khách sáo với Điện hạ rồi." Phất Y chắp tay sau lưng, đi lùi lại: "Điện hạ chẳng lẽ không nhận ra, gần đây thần nữ ít khi hành lễ với ngài sao?"


"Cẩn thận!" Tuế Đình Hành bước nhanh tới nắm lấy cánh tay nàng: "Chỗ này có đèn đá."



Phất Y quay đầu lại, đèn đá cách nàng còn hai ba bước chân. Thấy Thái tử lo lắng, nàng không đi lùi nữa, đứng lại cách Thái tử nửa bước: "Đa tạ Điện hạ."


"Không cần cảm ơn." Tuế Đình Hành liếc nhìn Phất Y đang ở rất gần mình, tránh ánh mắt nàng bước về phía trước.


"Điện hạ." Phất Y thấy Tuế Đình Hành muốn dẫn nàng đi về con đường nhỏ bên trái, không nhịn được nhắc nhở: "Thượng Hà Viên ở bên phải."


Tuế Đình Hành nghe vậy dừng bước, cười với Phất Y: "Xin lỗi, lần đầu ta đến Thượng Hà Viên nên không quen đường."


Động tác phẩy quạt của Phất Y khựng lại, nàng đi đến bên cạnh Tuế Đình Hành, sóng vai cùng hắn: "Thứ cho thần nữ mạo muội, Điện hạ đi cùng thần nữ nhé."


Mạc Văn đi sau hai người giảm tốc độ, liếc nhìn tay áo Điện hạ và Quận chúa chạm vào nhau, quay đầu nhìn đám cung nữ thái giám phía sau ra hiệu cho họ im lặng.


Vào lúc này, bọn họ có thể coi như không tồn tại, bởi vì sự tồn tại của họ chẳng có ý nghĩa gì cả.


Thượng Hà Viên có một hồ nước rất lớn, ven hồ trồng hoa sen. Khi Tiên đế còn tại vị, ông ta thích nhất là đưa Tăng Quý phi đến hồ này vui chơi.


Cho nên bất kể Phất Y đến lúc nào, Thượng Hà Viên cũng luôn có vô số cung nhân hầu hạ.


Lần nữa đến nơi này, khu vườn vắng vẻ hơn nhiều, ngay cả hoa lụa treo trên cây cũng biến mất.


Một chiếc thuyền hoa xinh đẹp đậu bên hồ, mấy chiếc thuyền nhỏ hộ tống xung quanh, trên đó có thị vệ hoàng gia mang đao đứng gác.


"Điện hạ nói đúng, hoa năm nào cũng giống nhau." Phất Y nhìn hoa sen nở rộ bên hồ, không nhịn được cười.


Phải nói là, không có sự giày vò của Tiên đế, hoa sen ở đây nở càng đẹp hơn.


Tuế Đình Hành đứng bên mạn thuyền, hái một đóa hoa sen, đưa tay về phía Phất Y đang đứng trên bờ: "Cẩn thận."


Phất Y nhìn bàn tay trước mặt, im lặng đặt tay mình vào tay đối phương.


Bàn tay lành lạnh nhẹ nhàng bao bọc lấy tay nàng, gió chiều mang theo hương sen thoang thoảng lướt qua mặt.


Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười dịu dàng nơi khóe miệng Thái tử.


"Bông này nở đẹp thật." Đợi Phất Y đứng vững trên thuyền, Tuế Đình Hành đặt bông sen vào tay nàng: "Ta biết chèo thuyền, ta đưa nàng ra giữa hồ nhé."


"Được." Phất Y ôm bông sen, ngồi xếp bằng một bên hào hứng nói: "Thần nữ cũng muốn xem dáng vẻ Điện hạ chèo thuyền thế nào."


Sau đó nàng thấy Thái tử thực sự cầm lấy mái chèo ngồi ở mũi thuyền, chiếc thuyền hoa nhỏ lắc lư, chậm rãi rời khỏi bờ.


Hoàng hậu vừa đi tới cửa Thượng Hà Viên, nhìn thấy chiếc thuyền hoa xa xa, bà dụi dụi mắt không chút hình tượng, trố mắt nhìn đi nhìn lại.


A, nhi tử bà không hổ danh văn võ song toàn, tự mình chèo được cả thuyền hoa.


Hồi lâu sau Hoàng hậu mới hoàn hồn, lùi lại mấy bước, hạ giọng nói với người hầu phía sau: "Mau rời khỏi đây, không ai được lên tiếng."


Con trai ngoan của bà cần yên tĩnh, và bà có lẽ cũng cần yên tĩnh.


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 46: Hoa vẫn như xưa
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...