Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 45: Đào khô
"Bái kiến..." Tuế Thụy Cảnh chắp tay khom người, động tác cứng ngắc: "Bái kiến Thái tử điện hạ."
Đây là lần đầu tiên y hành lễ trịnh trọng như vậy khi đối diện riêng với Tuế Đình Hành.
Sự nhục nhã, xấu hổ cùng nỗi phẫn nộ và không cam lòng khó nói thành lời, tất cả dường như lắng xuống vào khoảnh khắc y cúi đầu.
Trong ký ức của Tuế Thuỵ Cảnh, hình ảnh Tuế Đình Hành rất mơ hồ.
Là kẻ bị bắt nạt, im lặng cam chịu, ngồi một mình trong góc không ai ngó ngàng...
Duy chỉ không có dáng vẻ cao cao tại thượng như bây giờ.
Tuế Đình Hành xoay người lên xe ngựa, ánh tà dương kéo dài bóng hắn trên mặt đất.
Hồi lâu sau Tuế Thụy Cảnh mới đứng thẳng dậy, ngẩn người nhìn cánh cổng đóng kín của Vân gia, sau đó xoay người rời đi.
Hoàng hôn tuyệt đẹp, dân chúng sau một ngày nóng bức bắt đầu đổ ra đường hóng mát, phố xá đông đúc nhộn nhịp. Tuế Thụy Cảnh phất tay cho tùy tùng lui xuống, lang thang vô định giữa dòng người.
"Ninh Vương điện hạ." Một chiếc xe ngựa dừng lại bên cạnh y, Nam Hoài bước xuống chủ động chào hỏi.
"Vương tôn nước Nam Tư?" Tuế Thụy Cảnh liếc nhìn đối phương một cái, lách qua Nam Hoài tiếp tục bước đi.
"Tại hạ thấy Vương gia tâm trạng có vẻ không tốt, chi bằng để tại hạ làm chủ, mời Vương gia..."
"Ngươi chỉ là Vương tôn của một tiểu quốc, có tư cách gì mời bổn vương?" Tuế Thụy Cảnh cười khẩy. Y đúng là đã sa cơ lỡ vận, nhưng chưa đến mức để loại người này đến trước mặt tỏ vẻ ân cần.
Nói xong cũng không thèm nhìn Nam Hoài lấy một cái, ngạo nghễ quay người bỏ đi.
Bị Tuế Thụy Cảnh coi thường ngay giữa phố, Nam Hoài không ngờ thái độ của Ninh Vương lại tồi tệ đến vậy, đứng ngây ngốc giữa đường một lúc lâu mới hoàn hồn.
Sớm nghe Ninh Vương tính tình ngông cuồng tùy hứng, không ngờ lại không khách sáo đến mức này.
Hoàng hậu nghe tin có người muốn hại Phất Y, sáng sớm hôm sau đã đón nàng vào cung. Hoàng đế sau khi bãi triều cũng dẫn Thái tử đến cung Chiêu Dương.
"Không cần hành lễ, cứ ngồi đi." Hoàng đế ngăn Phất Y đứng dậy hành lễ: "Chuyện này trẫm đã giao cho Đại Lý Tự và Hình bộ phối hợp điều tra, nhất định khiến bọn thích khách có đi mà không có về."
"Bệ hạ, nhân lực Đại Lý Tự và Hình bộ có hạn, kinh thành lại rộng lớn như vậy, kẻ xấu trà trộn vào dân thường thì người của quan phủ cũng không thể nhận ra hết được." Phất Y ngẩng đầu cười với Tuế Đình Hành, sau đó quay sang nói với Hoàng đế: "Thần nữ có một ý kiến hay, cho dù không bắt được kẻ chủ mưu cũng có thể khiến bọn chúng tổn thất nặng nề."
"Cách gì?" Hoàng đế rất tò mò về những ý tưởng kỳ quái của Phất Y.
"Không ai quen thuộc những người xung quanh hơn chính người dân sống trong kinh thành." Phất Y chớp mắt: "Bệ hạ, sao chúng ta không bắt đầu từ đây?"
"Ý con là..." Hoàng đế bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đùi cái đét: "Trẫm hiểu rồi!"
Chiều hôm đó, cả kinh thành lan truyền một tin tức.
"Nghe nói gì chưa, gần đây có địch quốc phái người trà trộn vào kinh thành, giả làm dân thường giết hại người Đại Long chúng ta đấy."
"Nghe rồi, nghe rồi. Nghe đồn quốc sư nước đó tính ra vận nước Đại Long đang lên, bọn chúng muốn nhân cơ hội phá hoại long mạch. Giết người phóng hỏa, đào mộ tổ tiên người khác, chuyện ác nào cũng dám làm."
"Hèn gì hôm qua ta thấy nhiều lính tráng đi lục soát các cửa tiệm, chẳng lẽ là tìm bọn chúng?"
"Thảo nào củ cải khô ta phơi ngoài sân hôm qua không cánh mà bay, chắc cũng do bọn này trộm mất!"
Chỉ trong hai ba ngày, người dân kinh thành ai nấy đều cảnh giác cao độ, quả nhiên giúp quan phủ bắt được không ít kẻ khả nghi, người tố giác cũng được thưởng bạc.
Thế là dân chúng càng thêm tích cực, nhìn ai cũng thấy giống túi bạc di động.
Nhất thời nạn trộm cắp vặt trong kinh giảm hẳn, ai cũng đều sợ sơ sẩy một chút là bị tống vào đại lao Kinh Triệu phủ.
"Quả nhiên sức mạnh của quần chúng là vô địch." Hoàng đế ngồi trong xe ngựa đến hành cung Trường Ương, lật xem danh sách tội phạm bị bắt mà cười không khép được miệng: "Ngay cả tên trộm khét tiếng lẩn trốn hơn mười năm nay cũng bị tóm cổ, bách tính Đại Long ta ai cũng là nhân tài cả."
Tuế Đình Hành đang nghiên cứu nước cờ trên bàn, không tiếp lời Hoàng đế.
"Trẫm nhìn mấy quân cờ đen trắng này là thấy đau đầu." Hoàng đế xua tay: "Hay là con về xe ngựa của mình mà nghiên cứu?"
"Xe ngựa của nhi thần nóng lắm."
"Nóng?" Hoàng đế ngạc nhiên: "Điện Trung tỉnh to gan thật, dám cắt xén băng của con?"
"Không cắt xén." Tuế Đình Hành lật một trang kỳ phổ: "Nhi thần thấy đường đi oi bức, đã chia bớt băng cho nữ quyến của mấy vị đại thần rồi. Nữ nhi yếu đuối, để bị cảm nắng thì không tốt."
Hoàng đế muốn nói lại thôi, thôi lại muốn nói, hồi lâu sau mới chép miệng một cái.
"Phụ hoàng có ý kiến gì ạ?" Tuế Đình Hành kẹp quân cờ giữa hai ngón tay, ngẩng đầu nhìn Hoàng đế: "Người đi tặng vẫn chưa đi xa, hay là nhi thần gọi họ quay lại?"
"Thôi bỏ đi, xe ngựa của trẫm rộng rãi thế này, thêm con cũng chẳng chật chội gì." Hoàng đế kéo vạt long bào, lau mồ hôi không chút hình tượng: "Khâm Thiên Giám nói tối mai có mưa, mưa xuống chắc kinh thành sẽ mát mẻ hơn nhiều."
Ông nhìn nhi tử y phục chỉnh tề, đầu tóc không rối một sợi, lén kéo chậu băng về phía mình một chút.
Nhi tử ông không sợ nóng, nhưng ông sợ!
Phất Y ôm chậu băng thái giám vừa mang đến thoải mái thở phào: "Mẫu thân, mau bỏ trái cây vào đây ướp lạnh đi ạ."
"Đừng tham mát." Liễu Quỳnh Chi thấy nàng ôm chậu băng không buông, giật lấy chậu băng: "Con đừng ôm vào lòng."
Vân gia năm nay mới về kinh nên không trữ băng trong hầm như những nhà khác. Trong xe ngựa vừa bí vừa nóng, chậu băng thái giám mang đến quả đúng là cứu tinh.
Bệ hạ xưa nay tiết kiệm, hôm nay thế mà lại hào phóng đột xuất.
"Nơi con ở gần chỗ Bệ hạ và Hoàng hậu, hạ nhân trong phủ không tiện qua đó hầu hạ, con phải tự mình chú ý đấy."
"Mẫu thân yên tâm, con rành rẽ đường đi lối lại trong hành cung lắm."
Xe ngựa đi ròng rã bảy tám canh giờ, gần nửa đêm mới tới hành cung Trường Ương.
Hành cung Trường Ương đèn đuốc sáng trưng, không biết có phải trùng hợp hay không, Phất Y lần này vẫn được sắp xếp ở Di An Cư.
Đây là nơi nàng thường ở mỗi khi đến hành cung Trường Ương, phong cảnh hữu tình, vị trí đắc địa, là một nơi rất tốt.
Ba năm mới quay lại chốn cũ, Phất Y có cảm giác như đã qua mấy đời. Bài trí trong phòng đã thay đổi nhiều, thế nhưng cây cung và thanh kiếm nàng từng dùng vẫn treo trên tường, ngay cả con diều giấy nàng tự tay làm cũng được giữ gìn cẩn thận.
Chỉ là con diều đã phai màu, không còn rực rỡ như ba năm trước.
Nàng đưa tay chạm vào con diều, lớp giấy phai màu giòn tan dễ vỡ, bị ngón tay nàng chọc thủng một lỗ.
"Quý nhân." Cung nữ hầu hạ thấy con diều bị hỏng thì sợ tái mặt.
"Đừng sợ." Phất Y thấy cung nữ nhỏ nhắn chừng mười bốn mười lăm tuổi, đưa con diều hỏng cho nàng ấy: "Đây là con diều ta làm từ ba năm trước, hỏng rồi cũng không sao, ngươi mang đi vứt đi."
Cung nữ cẩn thận nhận lấy con diều, không dám hỏi nhiều cúi người lui ra.
"Khoan đã." Phất Y gọi lại: "Tam Bảo, Tam Phúc trước từng hầu hạ ở đây đâu rồi?"
Tam Bảo và Tam Phúc là hai thái giám huynh đệ ruột, lần đầu nàng gặp, họ mới bảy tám tuổi. Những năm trước nàng đến Di An Cư, họ luôn đợi sẵn ở cổng từ sớm, năm nay lại không thấy đâu.
"Quý nhân, nô tỳ chưa từng nghe qua hai cái tên này." Cung nữ sợ câu trả lời của mình làm phật ý quý nhân, rụt rè nói: "Nô tỳ mới đến Di An Cư làm việc không lâu, xin quý nhân đợi một lát, nô tỳ đi gọi quản sự đến."
"Được." Phất Y buồn ngủ díp mắt nhưng không sao ngủ được, chống cằm nhìn ra cửa ngẩn ngơ.
Quản sự nghe tin quý nhân ở Di An Cư muốn gặp mình thì chạy như bay, hận không thể mọc cánh bay đến Di An Cư.
Đó là Di An Cư đấy, người thường sao có thể ở được?
Nhưng sau khi bước vào Di An Cư, nhìn rõ người ngồi bên trong, hai chân hắn mềm nhũn quỳ sụp xuống đất.
Ai có thể ngờ người bị Tiên đế chán ghét, ba năm sau còn có thể quay lại, hơn nữa còn ở nơi tôn quý thế này.
"Nô tài bái kiến quý nhân."
"Ta nhớ trước đây ngươi là thái giám quét dọn ở Di An Cư." Phất Y nhìn người quản sự đang bất an: "Tam Bảo và Tam Phúc đi đâu rồi?"
"Năm thứ hai sau khi người rời kinh, Tam Phúc và Tam Bảo đắc tội quý nhân, bị phạt đến Tảo Uế Ti làm việc rồi ạ." Quản sự không ngờ việc đầu tiên Vân Quận chúa hỏi lại là về Tam Phúc và Tam Bảo, trong lòng vừa ghen tị vừa hâm mộ. Đúng là tốt số, bao nhiêu năm rồi vẫn được quý nhân nhớ đến.
"Từ khi ta năm tuổi đến hành cung tránh nóng đã có Tam Phúc và Tam Bảo hầu hạ, bây giờ bọn họ không ở đây, ta thấy hơi không quen." Phất Y thấy mặt quản sự ngày càng trắng bệch: "Không biết công công có thể trong vòng một canh giờ đưa hai người họ đến gặp ta không?"
"Được ạ." Quản sự không dám đắc tội vị đại tiểu thư này, vội vàng đáp: "Nô tài lập tức đi mời hai vị công công Tam Bảo, Tam Phúc."
Ra khỏi Di An Cư, hắn mới phát hiện lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Bốn năm trước, một tên thái giám bên cạnh Tăng Quý phi đắc tội Vân Quận chúa, Vân Quận chúa chẳng nể nang gì Tăng Quý phi mà trực tiếp phạt tên thái giám đó ba mươi trượng.
Ngay cả Tăng Quý phi sủng quán lục cung còn bó tay với vị đại tiểu thư này, hắn ta tính là cái thá gì chứ?
Tam Bảo và Tam Phúc vừa dọn dẹp nhà xí xong, nghe tiếng ồn ào từ xa vọng lại, Tam Bảo không nhịn được nói: "Nếu Vân tiểu thư đến thì tốt biết mấy."
Tam Phúc cởi bộ đồ bẩn thỉu hôi hám ra, không đáp lời. Cho dù Vân tiểu thư có đến thật thì làm được gì chứ?
Một đời vua một đời thần, nếu Vân tiểu thư là người thông minh thì lúc này không nên tùy tiện điều động người trong hành cung.
Hơn nữa đã ba năm trôi qua, chưa chắc Vân tiểu thư còn nhớ đến bọn họ...
"Tam Bảo công công, Tam Phúc công công." Quản sự Tảo Uế Ti tươi cười bước vào, phía sau còn có mấy thái giám bưng nước nóng và quần áo mới tới: "Ta đến chúc mừng hai vị ca ca đây."
Trong lòng Tam Phúc khẽ động nhưng không dám để lộ ra mặt.
"Có quý nhân muốn gặp hai vị ca ca, hai người mau tắm rửa thay quần áo đi, đừng để quý nhân đợi lâu."
"Có phải là Vân tiểu thư muốn gặp chúng ta không?" Tam Bảo nắm chặt tay quản sự Tảo Uế Ti, kích động hỏi: "Có phải là Vân tiểu thư không?"
Bị bàn tay bẩn thỉu của Tam Bảo nắm lấy, quản sự vẫn cười nịnh nọt: "Thân phận quý nhân sao kẻ như ta dám nghe ngóng, nhưng hai vị ca ca phải nhanh lên đấy, đến trước mặt quý nhân nhớ nói giúp chúng ta vài câu tốt đẹp nhé."
Cái chỗ Tảo Uế Ti này, ai có chút quan hệ nào mà lại muốn ở lại chứ?
Tam Bảo và Tam Phúc tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, quản sự sợ mùi hôi trên người họ làm quý nhân khó chịu, còn đặc biệt đốt một nén hương trầm rồi mới vội vàng đưa họ ra khỏi Tảo Uế Ti.
Nhìn con đường dưới chân ngày càng gần Di An Cư, Tam Bảo không kìm được nụ cười trên mặt.
Là Vân tiểu thư, chắc chắn là Vân tiểu thư!
Đi vòng qua hành lang, bọn họ nhìn thấy nữ tử đang đứng trước cửa Di An Cư.
"Vân tiểu thư." Hốc mắt Tam Bảo Tam Phúc đỏ hoe, nghẹn ngào quỳ xuống trước mặt nàng.
"Đồ ngốc." Phất Y cúi người vỗ vai từng người: "Đứng lên đi, khóc cái gì mà khóc."
Nghe thấy tiếng nàng, Tam Bảo và Tam Phúc càng khóc to hơn.
Điều này làm Phất Y nhớ đến mùa hè mười ba năm trước, nàng phát hiện hai tiểu thái giám đói đến mức ngồi khóc lóc trong góc tường, bèn đưa bọn họ về Di An Cư.
Từ đó nàng trèo cây bắt chim bọn họ giữ thang, nàng đuổi chó bọn họ giúp chặn cửa, nàng quậy phá bọn họ giúp canh chừng.
Tiếc rằng nàng chỉ là con gái ngoại thần, không thể đưa hai người rời khỏi hành cung.
"Đứng lên ăn bánh đi." Phất Y nhét hai đĩa bánh vào tay họ: "Ta ăn không hết, cho các ngươi đấy."
Hai huynh đệ ôm đĩa bánh, nước mắt lưng tròng nhìn Phất Y. Tuy ba năm không gặp, tiểu thư đối xử với bọn họ vẫn tốt như ngày nào.
"Ăn bánh xong thì đi ngủ đi, sau này các ngươi vẫn làm việc ở Di An Cư." Phất Y ngáp một cái, đứng dậy định về phòng ngủ.
"Tiểu thư." Tam Phúc gọi Phất Y lại: "Ý tốt của tiểu thư chúng nô tài xin nhận, nhưng chúng nô tài không thể gây rắc rối cho tiểu thư..."
"Mới ba năm không gặp mà đã không nghe lời ta rồi sao?" Phất Y cười: "Các ngươi yên tâm, chuyện nhỏ này sẽ không ai tìm ta gây phiền phức đâu."
Tam Phúc ôm đĩa bánh ngoan ngoãn gật đầu, nuốt một miếng bánh, cảm thấy cổ họng nghẹn ứ.
Vân tiểu thư vẫn bình an, bọn họ còn có thể gặp lại nàng, đây đã là sự sắp xếp tốt nhất của ông trời rồi.
"Điện hạ." Một lão ma ma cầm tờ giấy đến trước mặt Tuế Đình Hành: "Không biết con diều này xử lý thế nào ạ?"
"Là Vân Quận chúa bảo người mang ra sao?" Tuế Đình Hành nhận thấy trên con diều có một lỗ thủng, đưa tay vuốt phẳng lỗ thủng đó, tìm đồ vá lại cẩn thận.
"Vâng." Lão ma ma nhìn Thái tử đang cẩn thận dùng bút vẽ lại cánh diều: "Vân Quận chúa còn điều hai thái giám từ Tảo Uế Ti về Di An Cư hầu hạ."
"Thái giám?" Tuế Đình Hành nhìn lão ma ma.
"Một người tên Tam Phúc, một người tên Tam Bảo." Lão ma ma giải thích: "Năm Vân Quận chúa năm tuổi đã đưa bọn họ về Di An Cư, ngay cả tên của hai người cũng là do Vân Quận chúa đặt."
"Đã là thái giám Vân Quận chúa quen dùng, về bên cạnh hầu hạ nàng ấy cũng là chuyện nên làm." Tuế Đình Hành đặt bút vẽ xuống, sai người mang con diều vào sương phòng phía sau cất giữ: "Mọi việc ở Di An Cư đều lấy ý muốn của Vân Quận chúa làm trọng."
Sáng sớm hôm sau, Phất Y dẫn Tam Bảo và Tam Phúc đi dạo loanh quanh mới biết Thái tử điện hạ từng ở Di An Cư một thời gian.
"Sao các ngươi không nói cho ta biết?" Phất Y quay sang nhìn Tam Bảo và Tam Phúc.
Tam Bảo và Tam Phúc đồng loạt lắc đầu: "Tiểu thư, ba năm trước bọn nô tài đã bị phạt đến Tảo Uế Ti rồi, làm sao biết được những chuyện này."
"Cũng phải." Phất Y gật đầu. Hai người này đầu óc vốn không được nhanh nhạy cho lắm, hỏi bọn họ những chuyện này đúng là làm khó bọn họ rồi.
Tam Bảo: "Tiểu thư, người làm thế này có tính là cướp chỗ ở của Thái tử điện hạ không?"
Phất Y: "..."
"Phất Y." Lâm Tiểu Ngũ xách một giỏ đào chạy tới, chọn quả to nhất đỏ nhất đưa cho nàng: "Ta nhớ tỷ thích ăn đào ở hành cung nhất, ba năm không được ăn, có phải thèm lắm rồi không?"
Phất Y lấy khăn tay lau qua loa rồi cắn một miếng: "Cũng không hẳn là ba năm không ăn, hai năm nay muội chẳng nhờ thương đội gửi đào khô cho ta đấy sao?"
"Đào khô tuy không bằng đào tươi, nhưng có còn hơn không mà." Phất Y định rủ Tam Bảo và Tam Phúc đi hái đào.
"Đào khô? Đào khô gì cơ?" Lâm Tiểu Ngũ ngơ ngác: "Hai năm nay Bệ hạ đăng cơ đâu có cho chúng ta đến hành cung tránh nóng, ta đào đâu ra đào khô cho tỷ?"
Không phải Lâm Tiểu Ngũ? Nhưng thương đội gửi đồ cho nàng nói là Lâm Tiểu Ngũ nhờ gửi mà, hơn nữa đồ gửi đến đều là những thứ nàng thích ăn.
Phất Y cúi đầu nhìn quả đào cắn dở trên tay, nhíu mày: "Có lẽ người của thương đội nhớ nhầm chăng?"
"Không thể nào, trong số đồ ta gửi thương đội tuyệt đối không có đào khô." Lâm Tiểu Ngũ khẳng định chắc nịch: "Là tỷ nhớ nhầm rồi."
"Nhớ nhầm cái gì?"
Phất Y quay đầu lại, thấy Tuế Đình Hành trường thân như ngọc đứng dưới bóng cây, nhìn quả đào trên tay nàng, trong mắt tràn ngập ý cười.
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 45: Đào khô
10.0/10 từ 36 lượt.
