Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 44: Công cụ lợi dụng
Ánh mắt hắn chỉ dừng lại trên người nàng trong chốc lát, sau đó nhanh chóng dời đi như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Phất Y nhìn vũng nước đá nhớp nháp trên mặt đất, cúi người định nhặt chiếc ô rơi, nhưng Tuế Đình Hành đã nhanh hơn nàng một bước.
Hắn che ô lên đầu nàng, mọi sự chú ý dồn vào tên thích khách trúng tên phía trước, không liếc nhìn nàng thêm cái nào nữa.
Mũi tên này lực rất mạnh, xuyên thủng người tên thích khách. Khi Kim Ngô Vệ lôi hắn ta đến, tên thích khách co giật đau đớn.
Chưởng quầy tiệm đồ ngọt đã sợ đến mức ngồi phịch xuống đất, toàn thân run rẩy dữ dội, không nói nên lời.
"Kẻ nào sai ngươi đến ám sát Vân Quận chúa?" Tuế Đình Hành lạnh lùng nhìn tên thích khách đang thoi thóp: "Quen thuộc thói quen sinh hoạt của Vân Quận chúa, thậm chí biết rõ nàng có thể xuất hiện ở đâu, vậy thì trên con phố này chắc chắn không chỉ có mình ngươi là thích khách."
Tuế Đình Hành giơ bàn tay không cầm ô lên, ngón trỏ khẽ lắc: "Tra! Phàm là những cửa tiệm Vân Quận chúa thường lui tới, toàn bộ đều phải tra xét kỹ lưỡng."
"Vâng!" Kim Ngô Vệ tản ra bốn phía, một số thị vệ ẩn trong bóng tối cũng biến mất. Chỉ trong chốc lát, con phố trở nên vắng lặng, không ai dám tùy tiện đi lại.
"Chưởng quầy, ông vào trong tiệm đợi trước đi." Phất Y thấy chưởng quầy tiệm đồ ngọt sợ đến mức không còn đứng vững thì lên tiếng: "Đừng sợ, chỉ cần điều tra rõ ràng không liên quan đến ông thì ông sẽ không sao."
"Đa tạ Vân cô nương." Chưởng quầy gật đầu lia lịa, sợ đến nỗi không đứng dậy nổi, bò lê bò lết vào trong tiệm.
"Điện hạ." Phất Y nhìn cái bóng dưới chân, không nhịn được lên tiếng: "Điện hạ?"
Bàn tay cầm ô siết chặt, Tuế Đình Hành bình tĩnh quay đầu nhìn nàng: "Sao vậy?"
Phất Y cầm lấy chiếc ô từ tay hắn, giơ cao lên: "Nắng to lắm, ngài chưa che được cho mình kìa."
Tuế Đình Hành tránh ánh mắt nàng: "Không sao, ta không nóng."
Phất Y nhìn đối phương một cái, không nói gì, cũng không di chuyển chiếc ô.
"Phất Y! Phất Y!"
Tiếng hét xé lòng của Lâm Tiểu Ngũ vang lên giữa con phố vắng lặng. Nàng ấy xách váy chạy ra từ một cửa tiệm, phía sau còn có hai Kim Ngô Vệ và nha hoàn của Lâm gia thở hồng hộc chạy theo.
"Tỷ sao rồi, có bị thương không?!" Lâm Tiểu Ngũ nắm lấy tay Phất Y, trán đổ đầy mồ hôi: "Ta nghe nói có thích khách muốn giết tỷ?!"
"Ta không sao." Phất Y thấy Lâm Tiểu Ngũ mặt đầy sợ hãi, liếc mắt sang bên cạnh: "Có Thái tử điện hạ ở đây, ta sẽ không sao đâu."
Dưới ánh mắt ra hiệu của Phất Y, Lâm Tiểu Ngũ lúc này mới chú ý đến Tuế Đình Hành đang đứng cạnh Phất Y, vội vàng nhún gối hành lễ: "Bái kiến Thái tử điện hạ."
"Biểu muội không cần đa lễ." Thái tử khẽ gật đầu.
Lâm Tiểu Ngũ sững sờ. Tổ mẫu nàng là Hoàng tỷ cùng cha khác mẹ với Tiên đế, cho nên mẫu thân nàng là biểu tỷ của đương kim Bệ hạ. Tính theo vai vế, nàng đúng là biểu muội xa của Thái tử, nhưng đây là lần đầu tiên Thái tử gọi nàng là biểu muội, cảm giác kỳ quái không nói nên lời.
Bị tiếng gọi "biểu muội" bất ngờ làm cho kinh ngạc, Lâm Tiểu Ngũ mới phát hiện cách đó vài bước, Kim Ngô Vệ đang áp giải một người bị mũi tên xuyên qua ngực, máu nhỏ tong tong dưới chân hắn ta khiến nàng sợ đến mức da đầu tê dại.
"Đừng sợ, vẫn còn sống." Phất Y che mắt nàng ấy lại, nói với Tuế Đình Hành: "Điện hạ, phiền ngài cho người đưa Lâm Huyện chúa về phủ."
"Không được, ta muốn ở lại với tỷ..."
"Đừng nháo, từ nhỏ muội đã sợ mấy cảnh máu me này rồi." Phất Y không buông tay đang che mắt Lâm Tiểu Ngũ: "Mấy ngày nữa đến hành cung chúng ta từ từ chơi, hai ngày nay ngoan ngoãn ở trong phủ, đừng ra ngoài."
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì cả, Thái tử điện hạ vẫn còn ở đây, có ngài ấy muội không cần lo lắng." Phất Y ngẩng đầu thấy Hạ Vũ và Thu Sương cũng đã quay lại, liền gọi Thu Sương đến, bảo nàng cùng Kim Ngô Vệ đưa Lâm Tiểu Ngũ và nha hoàn của nàng ấy về phủ.
"Biểu muội yên tâm, Cô nhất định sẽ đưa Vân Quận chúa về nhà an toàn." Tuế Đình Hành lên tiếng: "Ngươi về sớm đi, kẻo Quận chúa lo lắng."
Thấy Thái tử cũng lên tiếng, Lâm Tiểu Ngũ không dám cố chấp nữa, ngoan ngoãn để Kim Ngô Vệ hộ tống rời đi.
"Hạ Vũ, em về phủ một chuyến, báo cho cha mẹ ta đừng lo lắng." Phất Y khẽ cười: "Có Thái tử điện hạ ở đây, an toàn nhất rồi."
"Vâng." Hạ Vũ nhún gối hành lễ với Thái tử, khom người lui xuống.
Có lẽ do trời quá nóng, tai Tuế Đình Hành không biết từ lúc nào đã đỏ ửng, thấy Phất Y cứ giơ cao ô mãi bèn lên tiếng: "Để ta cầm cho."
Hắn vốn cao hơn Phất Y nửa cái đầu, Phất Y muốn che cho hắn thì phải giơ tay thật cao, như vậy mỏi lắm.
Mạc Văn đang định tiến lên che ô cho Vân Quận chúa, nghe thấy câu này của Thái tử điện hạ thì nhẹ nhàng lùi lại ba bước, cúi đầu xuống. Hắn ta nhìn cái bóng của mình trên mặt đất, nghi ngờ đầu óc bị nắng chiếu đến mụ mị rồi, nếu không sao lại cảm thấy Thái tử điện hạ để ý Vân Quận chúa chứ?
Thái tử cũng chỉ là thường xuyên ban thưởng cho Vân gia, cũng chỉ là mời Vân Quận chúa đến cung Thần Tỷ làm khách, cũng chỉ là đem mấy rương thoại bản không cho ai động vào tặng hết cho Vân Quận chúa, cũng chỉ là...
Người Mạc Văn lảo đảo, trời nóng quá, ve sầu ồn quá, đầu óc hắn ta loạn quá.
Nhưng sao có thể chứ, rõ ràng Điện hạ và Quận chúa trước đây chưa từng qua lại.
Mạc Văn thực sự không hiểu nổi, Điện hạ rốt cuộc nảy sinh tâm tư này với Vân Quận chúa từ khi nào?
Mấy vị Ngự y được Kim Ngô Vệ đỡ xuống ngựa, chân tay run lẩy bẩy, thấy Điện hạ vẫn bình an vô sự đứng đó mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm: "Vi thần tham kiến Thái tử điện hạ, không biết vị nào long thể bất an?"
"Các vị đại nhân đến đúng lúc lắm, phiền các vị xem giúp ta đây là loại độc gì." Phất Y chủ động lên tiếng, chỉ vào vũng nước đá đã khô gần hết dưới chân, trên mặt đất chỉ còn lại một lớp đường dính nhớp nháp trộn lẫn với bụi đất trông rất bẩn thỉu.
Mấy vị Ngự y liếc nhìn tên thích khách máu me be bét, thông minh không hỏi nhiều, xúm lại quanh vũng nước đá khô.
Làm đại phu hoàng gia, y thuật giỏi là được rồi, không nên nhiều lời.
"Điện hạ, trời nóng quá, chúng ta vào trà lâu ngồi đợi đi." Phất Y nhìn đôi tai đỏ bừng của Tuế Đình Hành: "Thần nữ thấy hơi nóng rồi."
"Được." Tuế Đình Hành xoay người thu ô lại, lúc bước qua bậc thềm trà lâu, hắn đưa tay định đỡ cổ tay Phất Y nhưng lại vội vàng rụt về.
Bên cạnh Thái tử không thiếu người tài, Phất Y vừa ngồi xuống chưa bao lâu đã có người bưng chậu băng và trà xanh lên. Tên thích khách trúng tên bị Kim Ngô Vệ áp giải ở gian ngoài, cố rướn đầu lên, dùng ánh mắt đầy oán hận nhìn chằm chằm Phất Y.
Phất Y trầm ngâm, tại sao hắn ta không hận Thái tử, người bắn tên vào mình, mà lại hận nàng hơn?
Gian ngoài thi thoảng lại vang lên tiếng tí tách, đó là tiếng máu nhỏ xuống.
Tuế Đình Hành không ra lệnh cầm máu cho tên thích khách này, Phất Y cũng không có động tĩnh gì, nàng thậm chí còn bưng chén trà lên uống một ngụm.
Nửa canh giờ sau, Kim Ngô Vệ lại áp giải ba nam nữ ăn mặc bình thường vào. Bọn họ vốn đang lớn tiếng kêu oan, nhìn thấy tên thích khách người đầy máu me thì im bặt.
"Xem ra lời khai của ngươi không sai, bọn họ quả nhiên là thích khách." Phất Y đặt chén trà xuống, vẻ mặt hài lòng: "Điện hạ, nể tình tên này có công tố cáo, đưa hắn xuống cầm máu trước đi."
Tên thích khách vốn đang thoi thóp, nghe Phất Y nói vậy thì trợn tròn mắt không dám tin. Hắn ta rõ ràng chưa nói gì cả, tại sao ả đàn bà này lại vu oan cho hắn?!
Hắn ta muốn giải thích với đồng bọn, nhưng Kim Ngô Vệ bỗng chạm vào mũi tên cắm trên người hắn, tên thích khách đau đớn ngất xỉu ngay lập tức.
"Tuy thích khách này tạm thời giữ được mạng, nhưng các ngươi thì chưa chắc đâu." Phất Y v**t v* hoa văn trên chén trà, liếc nhìn bóng lưng tên thích khách bị lôi đi, nói với ba nam nữ còn lại: "Chỉ cần các ngươi cũng nói ra được chút gì đó có ích, ta có thể xin tha cho các ngươi giữ lại mạng sống."
"Bớt giả nhân giả nghĩa đi, muốn giết cứ giết, bọn ta không mắc mưu đâu." Tên cầm đầu mặt không biểu cảm nói: "Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày có người lấy đầu ngươi..."
Choang!
Một chén trà đập thẳng vào đầu gã, khiến gã đầu rơi máu chảy.
"Ăn nói xằng bậy với Quận chúa," Tuế Đình Hành dùng khăn tay lau đầu ngón tay, chậm rãi nói: "Lôi xuống lăng trì xử tử."
Hai tên thích khách còn lại đồng tử co rút dữ dội. Bọn họ không ngờ Thái tử được đồn đại là ôn hòa vừa mở miệng đã là cực hình lăng trì.
Cái gì mà quân tử nhân đức, toàn là lời lừa gạt.
"Cô biết các ngươi là tử sĩ, cho dù dùng cực hình cũng sẽ không khai ra kẻ chủ mưu." Tuế Đình Hành vô cảm nhìn bọn họ: "Cô cho các ngươi một canh giờ, sau một canh giờ nếu vẫn không chịu nói thì cũng lăng trì."
"Không cần đợi một canh giờ." Nữ thích khách mặt mày tái nhợt nói: "Ngươi bây giờ có thể xử tử chúng ta rồi."
"Cô chỉ nhân từ với bách tính Đại Long, loại thích khách lai lịch bất minh như các ngươi không xứng đáng nhận được nửa phần thương xót." Tuế Đình Hành không nhìn Phất Y bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng: "Người khác nhìn Cô thế nào, Cô không quan tâm."
"Lũ chuột cống trong xó tối như các ngươi có tư cách gì mà bàn luận về Thái tử triều ta?" Phất Y đứng dậy đi đến trước mặt hai tên thích khách này: "Tục ngữ nói, tiểu nhân sợ uy không sợ đức, loại tiểu nhân chỉ biết dùng thủ đoạn âm hiểm như các ngươi xứng đáng với sự nhân từ của Thái tử Điện hạ sao?"
Nàng cúi đầu, nói nhỏ vào tai nữ thích khách: "Hơn nữa, ai sẽ biết Thái tử hạ lệnh lăng trì các ngươi chứ? Cả kinh thành này ai chẳng biết Vân Phất Y ta là kẻ có thù tất báo, dựa vào các ngươi mà cũng muốn bôi nhọ Thái tử, đúng là chuyện cười lớn nhất thiên hạ."
"Ngươi..." Nữ thích khách giận dữ trừng mắt nhìn Phất Y, há miệng định cắn nàng thì bị Phất Y bóp chặt cằm.
"Bộ dạng hận ta đến mức bất chấp tất cả muốn giết ta của các ngươi, làm ta nhớ đến một cố nhân."
Mí mắt thích khách run lên.
Phất Y cười: "Năm xưa Tăng Quý phi cũng từng nhiều lần phái người truy sát ta, đáng tiếc khi đó bà ta quyền thế ngập trời còn không giết được, bây giờ dựa vào đám phế vật các ngươi mà cũng muốn lấy mạng ta sao?!"
Nàng đẩy nữ thích khách sang một bên, lấy khăn lau sạch tay: "Điện hạ, thần nữ cầu xin Điện hạ lập tức xử tử bọn chúng."
"Được."
Tuế Đình Hành cho người bưng nước đến hầu hạ Phất Y rửa tay.
Nghe tiếng nước chảy róc rách, hắn nhìn ngón tay Phất Y khuấy trong nước, rồi nhanh chóng dời mắt đi: "Năm xưa thích khách truy sát Vân gia, có hai đợt là do Nghịch vương phái đến."
Tiếng nước lập tức ngừng lại. Phất Y nhận lấy khăn vải Mạc Văn đưa tới lau khô tay, quay người nhìn Tuế Đình Hành đang ngồi bên bàn, im lặng hồi lâu mới nói: "Đa tạ Điện hạ cho biết."
Nàng đi về bàn ngồi xuống: "Năm xưa Nhị Vương gia lôi kéo cha thần nữ, cha thần nữ thấy Nhị Vương gia hành sự tàn bạo, không có lòng thương xót bá tánh, không muốn thông đồng làm bậy với ông ta, từ đó ông ta bắt đầu bất mãn với Vân gia chúng ta."
"Còn có nhi tử của ông ta, cũng từng phái một đợt thích khách."
"Thế tử phủ Nhị Vương tham hoa háo sắc, có lần say rượu trong cung muốn c**ng b*c cung nữ, thần nữ đã cứu cung nữ đó." Phất Y nhớ khá rõ những ân oán này: "Có mấy lần hắn bắt nạt người trong cung đều bị thần nữ ngăn cản, hắn ghi hận thần nữ cũng không có gì lạ."
Loại người phẩm hạnh bất đoan như vậy, chẳng lẽ còn mong có tấm lòng rộng lượng sao?
"Tuy bọn họ đã chết nhưng ít nhất Điện hạ cũng cho thần nữ biết, bọn họ từng ra tay với Vân gia." Phất Y gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ngày mai nàng sẽ đi "thắp hương" cho hai cha con nhà này.
"Điện hạ biết chuyện này từ đâu?" Phất Y tò mò. Nàng về kinh nửa năm cũng chỉ tra được trong mười bảy đợt thích khách, có vài đợt liên quan đến phủ Nhị Vương, chứ không biết rõ phủ Nhị Vương rốt cuộc đã phái bao nhiêu người.
"Vụ án hai vị Vương gia tạo phản năm xưa, sau khi Phụ hoàng đăng cơ đã giao cho ta điều tra." Tuế Đình Hành cúi đầu nhìn hoa văn trên chén trà: "Vô tình tra được chuyện này."
"Ra là vậy." Phất Y cười: "Đa tạ Điện hạ."
"Nếu Quận chúa còn muốn tra chuyện liên quan đến thích khách năm xưa, ta có thể giúp nàng một tay." Tuế Đình Hành nói: "Vân gia đời đời trung lương, vốn không nên chịu kiếp nạn này."
Nàng cũng không nên chịu đựng những đau đớn và giày vò như vậy.
Trong phòng yên tĩnh trở lại, hồi lâu sau vang lên tiếng cười khẽ của Phất Y.
"Đa tạ đại ân của Thái tử điện hạ." Phất Y đứng dậy, nhún gối hành lễ thật sâu với Tuế Đình Hành.
Hoàng hôn len qua khung cửa sổ, ánh nắng màu cam nhuộm vàng y phục nàng. Tuế Đình Hành nhìn nàng trong vầng hào quang, hắn rất muốn biết, nàng đang cúi đầu lúc này có thực sự tin tưởng hắn hay không.
"Ta đưa nàng về nhé." Cuối cùng hắn không hỏi gì cả, đứng dậy đỡ nàng: "Hành cung Trường Ương phong cảnh hữu tình, là nơi thích hợp để đọc sách vẽ tranh, nếu lệnh huynh không chê hãy để huynh ấy đến hành cung Trường Ương ở một thời gian đi."
"Đa tạ Điện hạ, gia huynh nếu biết được đến hành cung hộ giá chắc chắn sẽ rất vui mừng." Phất Y thuận thế đứng dậy: "Thần nữ về sẽ báo tin vui này cho huynh ấy ngay."
Nhìn nụ cười trên môi nàng, ánh mắt Tuế Đình Hành cũng trở nên dịu dàng.
Tin Phất Y gặp thích khách truyền đến các phủ, ngay cả phủ Ninh Vương cũng nhận được tin báo.
Ninh Vương thẫn thờ nhìn bức tranh bị mực làm hỏng, đặt bút xuống đi ra ngoài. Y không biết mình đang nghĩ gì, đến khi hoàn hồn lại thì đã thấy cổng lớn Vân gia từ xa.
Khi chiếc xe ngựa chạm khắc hoa văn rồng vàng dừng trước cổng lớn Vân gia, Tuế Đình Hành đỡ Vân Phất Y xuống xe trong ánh ráng chiều, Ninh Vương cuối cùng cũng bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Y vô cảm nhìn nụ cười dịu dàng trên mặt Tuế Đình Hành, nhìn hắn đỡ Vân Phất Y vào cổng Vân gia, như đang xem một màn kịch nực cười.
"Điện hạ." Phất Y đứng sau bậc cửa: "Ngài yên tâm, thần nữ không sao đâu, chút kinh hãi này thần nữ quen rồi."
Tuế Đình Hành cười ôn nhu: "Làm gì có chuyện quen với kinh hãi. Yên tâm về đi, ta đã bảo Mạc Văn vào truyền lời rồi, chuyện hôm nay không phải lỗi của nàng, hai trưởng bối sẽ không trách mắng nàng đâu."
Phất Y nhìn Tuế Đình Hành, cúi đầu tháo ngọc bội bên hông xuống đặt vào lòng bàn tay hắn: "Cái này cho Điện hạ trấn an."
Ngọc bội mát lạnh lăn trong lòng bàn tay Tuế Đình Hành. Hắn nhìn bóng lưng chạy đi của Phất Y, nắm chặt năm ngón tay, giữ chặt ngọc bội trong lòng bàn tay.
Đây là lần đầu tiên Phất Y không cung kính đứng ở cửa đợi hắn rời đi rồi mới vào phủ.
Tuế Đình Hành bỏ ngọc bội vào túi thơm, cất vào trong ngực áo, quay đầu nhìn về phía xa, khóe miệng nở nụ cười.
"Hoàng thúc." Tuế Đình Hành ngược sáng đi đến trước mặt Tuế Thụy Cảnh: "Sao Hoàng thúc lại ở đây?"
Tuế Thụy Cảnh nhìn hắn, hồi lâu sau cười khẩy một tiếng: "Bổn vương nghe nói Vân Quận chúa luôn muốn tìm kiếm kẻ chủ mưu ám sát Vân gia năm xưa, xem ra Thái tử chính là người giúp đỡ tốt nhất mà nàng ta tìm được."
Tuế Đình Hành không trả lời.
"Ngươi là Thái tử cao cao tại thượng, lại là Hoàng đế Đại Long tương lai, đương nhiên là ứng cử viên thích hợp nhất, hữu dụng nhất trong lòng nàng ta." Tuế Thụy Cảnh châm chọc: "Cháu ngoan của ta, đừng tùy tiện trở thành công cụ lợi dụng của một ả phụ nữ."
"Hoàng thúc." Đợi y nói xong, Tuế Đình Hành chậm rãi mở miệng: "Ngươi chỉ là Quận vương, gặp Cô sao không hành lễ?"
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 44: Công cụ lợi dụng
10.0/10 từ 36 lượt.
