Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 50: Thần tiên giáng thế


"Cậu bé ít nói?" Phất Y ngẫm nghĩ, đám bạn chơi được với nàng chẳng có ai ít nói cả.


"Phải, cậu bé đó dáng người cao gầy, ăn uống từ tốn." Bà lão đổ bánh trôi vào nồi nước sôi, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt già nua của bà: "Nhìn là biết công tử được dạy dỗ rất tốt."


Phất Y thường xuyên dẫn bạn bè đi dạo kinh thành, đôi khi nổi lòng tốt cũng mời trẻ con ven đường ăn quà vặt. Nhưng những người chơi được với nàng đều là đám hoàn khố không câu nệ tiểu tiết, công tử cao gầy thì...


Chẳng lẽ là ca ca nàng?


Nhưng năm ngoái ca ca vẫn còn ở Sùng Châu với nàng mà.


Bánh trôi chín, Phất Y bảo bà lão múc cho Tam Bảo và Tam Phúc mỗi người một bát, rồi lén nhét một thỏi bạc vụn vào túi áo bà.


"Ta nhớ ra rồi." Vào đến hành cung, Lâm Tiểu Ngũ mới sực nhớ: "Bà lão bán bánh trôi ban nãy, ngày trước tỷ từng dẫn bọn ta đến ăn bánh trôi nhà bà ấy."


Nàng quay đầu nhìn ra ngoài cổng lớn, giọng trầm xuống: "Mới mấy năm không gặp mà bà ấy già đi nhiều quá, hay là chúng ta quay lại ăn thêm mấy bát ủng hộ?"


"Muội đừng lo, vừa nãy ta thấy Phất Y lén nhét bạc cho bà lão rồi." Tuế An Doanh kéo tay áo Lâm Tiểu Ngũ: "Bây giờ muội cũng ăn không nổi đâu, lần sau hẵng đến."


"Được rồi." Lâm Tiểu Ngũ nhìn Phất Y đi phía trước: "Phất Y, tỷ đi nhanh thế làm gì?"


"Ta hẹn Thái tử điện hạ đi câu cá, sắp muộn rồi." Phất Y nhìn mặt trời sắp lặn: "Lát nữa ta về thẳng Di An Cư, hai người cứ từ từ chơi nhé."


"Đi câu cá... với Thái tử?" Vẻ mặt Tuế An Doanh trở nên kỳ quái.


"Câu cá thì sao?" Phất Y tưởng nàng ấy lo lắng cho mình, cười nói: "Yên tâm đi, chỉ là đi câu cá thôi, hai người đừng có nghĩ lung tung."


"Nhưng Thái tử điện hạ từ nhỏ đã không thích đến gần bờ nước mà." Tuế An Doanh không nhịn được nói: "Năm sáu tuổi Thái tử điện hạ đến Sùng Văn Quán học, người hầu hạ không tận tâm nên ngài ấy trượt chân ngã xuống hồ sen, từ đó về sau Thái tử điện hạ không thích đến gần chỗ nước sâu."


"Sau này con trai của hai vị Nghịch vương biết Thái tử điện hạ sợ nước nên cố tình ném sách vở hoặc giày tất của ngài ấy xuống nước." Nhắc đến chuyện cũ, Tuế An Doanh cau mày chán ghét: "Mấy chuyện dơ bẩn trong hoàng gia này ta không muốn kể cho tỷ nghe, nhưng Bệ hạ chỉ có mình Thái tử là con trai, tỷ đừng phạm vào điều kiêng kỵ của hoàng gia."


Phất Y im lặng hồi lâu, lại nhớ đến bóng lưng tĩnh lặng của Thái tử điện hạ trong đêm mưa hôm qua.


"Hèn gì Tuế Tuần bây giờ trốn biệt trong phủ không dám ra ngoài." Lâm Tiểu Ngũ hừ lạnh: "Con cái của hai vị Nghịch vương chỉ còn mỗi hắn ta sống sót, bây giờ nhìn thấy Thái tử điện hạ chắc chân cũng run lẩy bẩy. Đúng là kẻ hèn nhát, bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh. Phất Y, năm xưa bọn chúng bắt nạt người khác bị tỷ bắt gặp, tỷ đánh cho chúng như chó, chúng cũng chỉ dám đợi tỷ rời kinh mới..."


"An Doanh, Tiểu Ngũ, ta về trước đây." Phất Y xách váy vội vàng tạm biệt hai người, chạy nhanh về phía Di An Cư.


Tam Bảo và Tam Phúc thấy vậy vội vàng bê bát bánh trôi ăn dở chạy theo.



"Thái tử điện hạ, Vân Quận chúa ra ngoài cùng bạn hữu vẫn chưa về."


Tuế Đình Hành đứng trong sân Di An Cư, giàn hoa giấy trong góc sân nở rộ rực rỡ. Hắn không biết mình đã đứng ở đây bao lâu, cuối cùng bên ngoài cũng truyền đến tiếng bước chân.


"Điện hạ." Phất Y vịn khung cửa, thở hổn hển: "Thần nữ để Điện hạ đợi lâu."


"Là ta đến quá sớm." Thái tử đi đến trước mặt nàng: "Sao lại đi vội thế?"


"Sợ Điện hạ chờ lâu." Ánh mắt Phất Y lướt qua bộ đồ câu cá trên tay thái giám, điều hòa nhịp thở rồi nói: "Điện hạ, đêm hè nhiều muỗi, hay là tối nay chúng ta không đi câu cá nữa nhé."


Ánh mắt Tuế Đình Hành hơi ảm đạm, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường: "Cũng được, đêm qua nàng ngủ muộn, tối nay ngủ sớm chút. Khi nào nàng muốn đi câu cá, ta sẽ đi cùng nàng."


"Đêm qua Điện hạ ngủ không ngon sao?" Phất Y ngẫm nghĩ: "Bên ngoài hành cung có rất nhiều sạp hàng thú vị, thần nữ vốn định đưa Điện hạ ra ngoài đi dạo, nếu ngài..."


"Vậy chúng ta đi dạo." Không đợi Phất Y nói hết câu, Tuế Đình Hành đã lên tiếng: "Ta chưa từng xem các sạp hàng bên ngoài hành cung, bọn họ bán gì thế?"


Phất Y cười nhìn hắn, đợi đến khi vành tai hắn đỏ ửng lên mới híp mắt nói: "Mời Điện hạ đi theo thần nữ."


"Làm phiền Phất Y." Tuế Đình Hành biết mình bị Phất Y phát hiện chuyện lật lọng, nhưng hắn không nỡ bỏ lỡ cơ hội này.


Gió đêm mát rượi thổi vào mặt, Tuế Đình Hành không kìm được quay sang nhìn Phất Y đi bên cạnh, rồi lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt.


"Các vị đại nhân, các vị xem người phía trước có giống Thái tử điện hạ không?" Mấy vị quan vừa từ Hợp điện Thiên Địa Nguyên đi ra, từ xa nhìn thấy một người giống Thái tử đi cùng một nữ tử thì đồng loạt dừng bước.


"Lục đại nhân." Một vị quan huých tay Lục Thân: "Ông xem, kia có phải là Thái tử điện hạ không?"


"Điện hạ sao lại đi ra ngoài hành cung?"


"Nữ tử đi cùng Điện hạ là ai?"


"Các vị nhìn nhầm rồi, Điện hạ thích mặc y phục màu trơn, người này ăn mặc hoa lệ, sao có thể là Điện hạ được." Lục Thân chắp tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc: "Các vị đừng nhận nhầm người."


"Ngay cả Lục đại nhân cũng bảo không phải, chắc chắn là chúng ta nhìn nhầm rồi." Mấy vị đại nhân vội vàng sửa lời.


"Phải đấy, Thái tử điện hạ chăm chỉ hiếu học, giờ này sao có thể ra ngoài chơi bời với nữ nhi."


Lục Thân nhìn bóng lưng xa dần, không nói gì nữa.


Ông làm thầy của Thái tử hai năm, tuy hôm nay Thái tử ăn mặc hoa lệ khác thường, nhưng ông chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra người đi cùng nữ tử kia chính là Thái tử điện hạ.



Và nữ tử đưa Thái tử ra khỏi hành cung, lại là... Vân Phất Y.


Lẽ ra ông phải đi khuyên can Thái tử, nhưng chẳng hiểu sao lại theo bản năng chọn cách che giấu cho Thái tử và Vân Phất Y.


Chẳng lẽ đây chính là sức mạnh của ơn cứu mạng?


"Đi nhanh lên, đi nhanh lên." Phất Y quay đầu nhìn lại, kéo Tuế Đình Hành chạy.


Mạc Văn nhìn Điện hạ nhà mình khom lưng, bắt chước dáng vẻ lén lút của Vân Quận chúa chạy ra ngoài, trong khoảnh khắc đó cảm thấy hoang đường không nói nên lời.


Không ngờ Thái tử điện hạ cũng có lúc... hoạt bát thế này.


"Điện hạ, sao ngài không hỏi gì mà cứ chạy theo thần nữ thế?" Phất Y kéo Thái tử nấp sau hành lang, thấy Thái tử ngoan ngoãn chạy theo mình, không nhịn được bật cười.


"Tại sao phải hỏi?" Tuế Đình Hành cười theo: "Ta tin nàng."


"Ngài nhìn bên kia kìa." Phất Y kéo Thái tử lùi lại phía sau, chỉ vào mấy vị quan viên ở đằng xa: "Nếu bọn họ phát hiện ngài ra ngoài chơi, ngài lại bị mắng cho xem."


Hai người đứng rất gần nhau, Tuế Đình Hành thậm chí còn ngửi thấy mùi hương thanh khiết trên tóc nàng.


"Bị họ nhìn thấy cũng không sao." Tuế Đình Hành hoàn hồn, lùi ra xa Phất Y một chút: "Chỉ là ra ngoài đi dạo thôi, không cần để ý đến họ."


"Mấy vị này đều là trụ cột triều đình, tuy nhiều lúc hơi phiền phức nhưng cũng không cần thiết phải gây chuyện không vui vì việc nhỏ này." Đợi mấy vị quan viên đi xa, Phất Y mới dẫn Thái tử bước ra: "Mấy vị đại nhân tuổi cũng cao rồi, tức giận hại sức khỏe lắm."


"Tấm lòng bao dung của Phất Y nhiều người không sánh bằng." Tuế Đình Hành đi sau nàng, vẻ mặt dịu dàng.


"Thần nữ cũng thấy vậy." Phất Y chỉnh lại y phục, đưa Thái tử ra khỏi cổng hành cung.


Hoàng hôn là lúc lính gác đổi ca, một số sạp hàng được vây quanh bởi các lính gác vừa tan ca, mùi thức ăn bay khắp nơi tạo thành một mùi vị hỗn hợp hơi kỳ lạ.


Có lính gác nhận ra Tuế Đình Hành, hoảng hốt định hành lễ nhưng đều bị Tuế Đình Hành giơ tay ngăn lại.


"Đồ ăn mấy quán này vừa ngon vừa sạch sẽ." Phất Y đưa đồ ăn cho thái giám thử độc đi cùng: "Chiều nay thần nữ đã nếm thử rồi."


Hóa ra chiều nay nàng đã đến đây.


"Điện hạ..." Thấy Thái tử điện hạ định ăn đồ thái giám dâng lên, Mạc Văn lo lắng.


"Đồ ăn được bày bán ở đây đã được Cấm vệ quân kiểm tra kỹ lưỡng nhiều lần rồi." Tuế Đình Hành ăn miếng thịt trên xiên tre, đầu lưỡi nếm được hương vị khói lửa dân gian.



"Cô nương, sao cô lại quay lại rồi?" Bà lão bán bánh trôi thấy Phất Y, trên mặt nở nụ cười: "Mời cô nương ngồi trước, để ta nấu bánh trôi trong nồi đã."


"Cảm ơn bà." Phất Y thấy đã có mấy người ngồi ăn bánh trôi, bèn kéo Tuế Đình Hành ngồi vào một góc khuất.


"Chiều nay nhắc đến công tử với cô nương, giờ cô nương đã đưa ngài ấy đến rồi." Bà lão nhìn Tuế Đình Hành bên cạnh Phất Y: "Công tử vẫn ăn bánh trôi nhân mè đen chứ?"


Tuế Đình Hành quay sang nhìn Phất Y, khẽ gật đầu.


Phố ẩm thực ồn ào náo nhiệt, nhưng Mạc Văn lại cảm thấy giữa Thái tử điện hạ và Vân Quận chúa rất yên tĩnh.


Mãi đến khi bà lão bưng bát bánh trôi nóng hổi đến trước mặt hai người, Phất Y giữ tay Tuế Đình Hành lại mới phá vỡ sự im lặng giữa hai người.


"Điện hạ, để thái giám thử độc trước đã."


Mạc Văn dùng thìa múc một viên bánh trôi, bỗng cảm thấy Thái tử lúc này dường như có chút thấp thỏm lo âu.


"Điện hạ rất tin tưởng bà lão, bà ấy cũng quen ngài." Phất Y khuấy bát bánh trôi: "Trước đây Điện hạ từng ăn bánh trôi bà ấy nấu sao?"


"Từng ăn." Sau một lúc im lặng, Tuế Đình Hành rũ mắt: "Lần đầu tiên là năm mười hai tuổi."


"Điện hạ..." Phất Y đặt thìa xuống, quay người đối diện với Tuế Đình Hành: "Xin lỗi, thần nữ đã quên chuyện năm xưa."


Tuế Đình Hành ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt nóng rực như lửa.


"Là lỗi của thần nữ, quên mất năm xưa từng cùng Điện hạ ăn bánh trôi nhà bà lão."


Hèn gì lúc mới gặp Thái tử ở Thải Âm Phường, Thái tử lại hòa nhã với nàng như vậy. Hèn gì Thái tử đối xử với nàng luôn kiên nhẫn và dịu dàng.


Nàng cứ tưởng là nhờ công lao của phụ thân, không ngờ hai người đã sớm quen biết từ trước.


Chỉ là nàng đã quăng chuyện đó ra sau đầu từ lâu, nhưng Thái tử điện hạ vẫn còn nhớ.


Nghĩ đến việc Thái tử nhớ kỹ chuyện này, còn coi nàng là người tốt, trong khi nàng lại quên béng mất, cũng chẳng nhớ đã từng gặp Thái tử, trong lòng Phất Y dâng lên nỗi áy náy khó tả.


Có chút cảm giác chột dạ của kẻ phụ bạc.


"Không phải lỗi của nàng." Tuế Đình Hành lắc đầu: "Nàng giúp đỡ rất nhiều người, bên cạnh cũng có rất nhiều bạn bè, chuyện nhỏ nhặt này quên mất cũng là bình thường."


"Hồi nhỏ ta không có bạn chơi cùng, cũng chưa từng cảm nhận được thiện ý của người lạ. Khi nàng dẫn ta đi ăn bát bánh trôi giữa phố đông người, đó là lần đầu tiên ta cảm nhận được sự thân thiện của người khác."



Phất Y khó chịu đến mức không nuốt nổi bánh trôi nữa.


Năm xưa Thái tử điện hạ sống khổ sở như vậy, nàng không những không quan tâm chàng đàng hoàng, còn quăng chàng ra sau đầu, quên sạch sành sanh?


Nàng đúng là người phụ nữ máu lạnh vô tình mà.


"Gia đình ta bị Tiên đế ghét bỏ, ta không dám chủ động tìm nàng, cho nên đều là lỗi của ta." Tuế Đình Hành nhìn Phất Y: "Nàng giúp ta trong đêm Nguyên tiêu lạnh giá, chưa từng nghĩ đến việc cần ta báo đáp, vậy nên nàng mới không nhớ ta. Tất cả đều vì nàng quá tốt, nàng chưa bao giờ làm sai điều gì."


Phất Y chợt hiểu, năm xưa nếu Thái tử thực sự chủ động tìm nàng, với tính cách của nàng chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn chàng bị bắt nạt.


Thái tử chưa bao giờ xuất hiện trước mặt nàng là vì sợ nàng bị liên lụy, bị Tiên đế ghét bỏ sao?


"Sau đó Điện hạ thực sự đã gặp thần nữ rất nhiều lần?"


"Ừm." Tuế Đình Hành gật đầu: "Trong tiệc Thiên thu của Tăng Quý phi, nàng ngồi ở vị trí thứ ba bên phải Tiên đế, ta ngồi ở hàng cuối cùng của ghế tông thất. Trong lễ sinh thần của Ninh Vương, nàng và Ninh Vương đi qua Sùng Văn Quán, ta đang tìm bút trong bụi cỏ, ngẩng đầu lên là thấy nàng."


"Còn có yến tiệc cuối năm, lễ Vạn thọ, tiệc Trung thu hàng năm, ta đều gặp nàng."


Từ năm mười hai tuổi đến năm mười bảy tuổi, mỗi năm hắn đều gặp nàng vô số lần trong cung. Chỉ là bên cạnh nàng luôn có cung nhân vây quanh, còn hắn ở trong một góc nhỏ bé, không ai để ý, cũng không dám gây chú ý với ai.


Hắn sợ người khác biết hắn quen Phất Y, ngay cả mỗi lần ngẩng đầu cũng phải cẩn trọng dè dặt.


Trong hoàng cung đâu đâu cũng có hình bóng và tiếng cười của nàng, hắn và nàng có vô số lần gặp gỡ, chỉ là vô số lần gặp gỡ đó nàng đều không hay biết mà thôi.


Phất Y ngẩn người nhìn Thái tử, nụ cười của chàng dịu dàng và bao dung, dường như tất cả những điều này đối với chàng đều là hồi ức đẹp đẽ.


Trong những năm tháng Thái tử bị bắt nạt mà nàng không hề hay biết, hóa ra nàng đã vô số lần đi ngang qua, nhưng chưa từng nhìn đối phương lấy một lần.


"Điện hạ." Trong lòng Phất Y nghẹn ứ khó chịu: "Đợi về kinh thành, thần nữ lại giúp ngài đánh Tuế Tuần một trận nhé."


"Nàng đã giúp ta đánh hắn rồi." Nụ cười của Tuế Đình Hành càng thêm dịu dàng: "Năm đó trong tiệc Vạn thọ của Tiên đế, ngọc bội của một vị đường huynh rơi xuống hồ sen, bọn họ đẩy ta xuống hồ, bắt ta vớt ngọc bội lên."


"Ta không biết bơi, là nàng nắm lấy tay ta, kéo ta lên khỏi hồ sen, còn đánh cho bọn họ một trận tơi bời." Tuế Đình Hành thấy vẻ mặt Phất Y mờ mịt: "Chỉ là lúc đó trông ta nhếch nhác thảm hại, mặt mũi dính đầy bùn đất hồ sen, chắc nàng cũng không nhớ đâu."


Phất Y nhớ Hạ Vũ từng kể, nàng từng say rượu trong tiệc Vạn thọ của Tiên đế, đánh Tuế Tuần và đám bạn một trận.


Chẳng lẽ là lần đó?


"Nước hồ sen rất lạnh, nhưng bàn tay nàng nắm lấy ta rất ấm áp." Tuế Đình Hành nhìn vạt váy của Phất Y: "Hôm đó nàng mặc một chiếc váy rất đẹp, tiếc là bị bùn đất trên người ta làm bẩn mất rồi."


Khi nàng che chắn hắn sau lưng, không cho ai đến gần hắn nửa bước, còn giơ chân đá Tuế Tuần xuống hồ sen, hắn thực sự cứ ngỡ nàng là thần tiên giáng thế, chuyên đến cứu hắn khỏi dầu sôi lửa bỏng.


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 50: Thần tiên giáng thế
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...