Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 38: Thăm bệnh


"Ông già rồi lẩm cẩm phải không?" Liễu Quỳnh Chi vỗ nhẹ cánh tay Vân Vọng Quy, giọng trách móc: "Vừa nãy chẳng phải đã nói là Thái tử sai người mang đến sao."


"Phu nhân đừng giận, vừa rồi ta không chú ý nghe." Vân Vọng Quy cố gắng che giấu cảm xúc trong đáy mắt, không dám để vợ con phát hiện, đặt hộp gấm trở lại tay Phất Y: "Tại sao Thái tử lại tặng con vật này?"


Phất Y ấp úng, nhớ lại chuyện tối qua Thái tử xem nàng múa kiếm ở Thải Âm Phường, hôm nay bị quan viên hặc tội mà vẫn không quên gửi món đồ đã hứa đến cho nàng, không kìm được muốn bênh vực Thái tử vài câu: "Hôm qua Thái tử xem con múa kiếm rồi tặng con một cây như ý vàng. Ngài ấy thấy con thích nên nói như ý phải có đôi có cặp mới may mắn, vì thế hôm nay mới sai người mang cái này đến."


"Thái tử làm sao thấy con múa kiếm được?" Vân Vọng Quy tiếp tục truy hỏi: "Con múa kiếm ở đâu?"


"Thải Âm Phường ạ." Giọng Phất Y nhỏ dần: "Nhưng Thái tử thật sự chỉ đứng ở cửa nhìn vài lần thôi, không có đi vào."


"Ông hỏi kỹ thế làm gì?" Liễu Quỳnh Chi trừng mắt với Vân Vọng Quy, không nhịn được bênh con gái: "Con nó chỉ ra ngoài chơi chút thôi, có phải đi gây chuyện thị phi đâu."


Vân Vọng Quy cười khổ: "Ta chỉ lo người ngoài biết Thái tử qua lại với Phất Y, lại nói Phất Y nhà chúng ta làm hư Thái tử."


"Phất Y còn nhỏ hơn Thái tử hai tuổi, làm sao mà làm hư Thái tử được?" Liễu Quỳnh Chi nghe vậy thì không vui: "Ai dám ở trên triều vu oan cho con gái chúng ta, ông cứ mắng lại cho tôi. Ông đọc nhiều sách như vậy, nếu không thể thay con gái tranh luận với đám người đó thì sách vở coi như bỏ đi rồi."


"Phải phải phải, phu nhân nói đúng." Ánh mắt Vân Vọng Quy thi thoảng lại lướt qua hộp gấm trên tay Phất Y: "Ta chỉ hơi lo lắng thôi, Thái tử là Trữ quân của đất nước, Phất Y cũng không nên qua lại quá thân thiết với ngài ấy."


"Con với Thái tử đâu có thân thiết, phần lớn thời gian con đều chơi với đám Lâm Tiểu Ngũ, Dương Nhị lang mà." Phất Y tưởng Vân Vọng Quy lo lắng Bệ hạ sẽ vì nàng qua lại quá thân mật với Thái tử mà nghi kỵ Vân gia, bèn giải thích: "Hơn nữa cho dù con và Thái tử thường xuyên qua lại, Bệ hạ cũng sẽ không vì thế mà nghi kỵ cha đâu."


Nàng hạ thấp giọng, che miệng nói nhỏ với cha mẹ: "Con cảm thấy Bệ hạ rất khác Tiên đế, ngài ấy vô cùng yêu thương và tin tưởng Thái tử."


Nàng thậm chí còn nghi ngờ, cho dù Thái tử có tạo phản ngay trong đêm, Bệ hạ cũng sẽ lau sạch ngọc tỷ chờ Thái tử đến lấy, sau đó còn khen con trai mình quả cảm dũng mãnh trước mặt thiên hạ.


Vân Vọng Quy nghe vậy bật cười, không nhìn hộp gấm trên tay Phất Y nữa.


"Nhưng hôm nay quan viên trách tội Thái tử, Thái tử không biện bạch gì sao?" Đừng hỏi tại sao nàng chủ động quan tâm Thái tử, thật sự là cây như ý ngọc này quá chói mắt.


"Hôm nay Thái tử không thượng triều."


"Tại sao ạ?"


"Nghe nói đêm qua mưa to gió lớn, Thái tử bị cảm lạnh, bệnh rồi." Vân Vọng Quy nghe tiếng mưa ào ào bên ngoài: "Bệ hạ lo lắng cho sức khỏe Thái tử, nổi trận lôi đình với mấy người hặc tội Thái tử, mắng bọn họ là kẻ hám danh trục lợi, không có ý tốt."


"Bệ hạ mắng đúng lắm." Phất Y gật đầu: "Thái tử tốt như vậy mà bọn họ còn bới lông tìm vết, chẳng biết có bệnh gì nữa! Chắc Thái tử phải giống như Tiên đế thì bọn họ mới chịu yên thân."



"Khụ." Vân Vọng Quy ho khan một tiếng: "Cũng không cần so sánh như thế."


Bá quan văn võ trong triều bị Tiên đế hành hạ thê thảm, Đương kim Thánh thượng xem ra cũng là người có chủ kiến, bọn họ đương nhiên hy vọng vị vua kế nhiệm sẽ là một quân chủ nhân đức lại dễ kiểm soát, tốt nhất là trọng văn khinh võ.


Phất Y không hiểu tranh đấu triều chính, nhưng nàng hiểu lòng người. Nàng khinh thường hừ một tiếng: "Lúc Tiên đế hồ đồ thì chẳng thấy ai đứng ra nói lời nào, bây giờ diễn trò cho ai xem."


"Uy quyền của Bệ hạ ngày càng lớn, lại được võ tướng ủng hộ, sẽ không để mặc đám người này làm càn mãi đâu." Vân Vọng Quy an ủi Phất Y: "Bệ hạ tự có tính toán, Thái tử điện hạ cũng là người có mưu lược, con không cần lo lắng."


Ngay từ khi Bệ hạ ban bố chính sách nhân từ lợi dân, nâng cao đãi ngộ cho tướng sĩ biên cương, trọng dụng trung thần bị Tiên đế giáng chức, ông đã biết đương kim Bệ hạ mưu tính sâu xa.


"Cây như ý ngọc này giá trị liên thành, con phải giữ gìn cẩn thận." Vân Vọng Quy đứng dậy: "Hai hôm nay trời mưa liên miên, đừng tùy tiện ra ngoài."


Phất Y gật đầu. Tiễn cha mẹ xong, nàng ngồi xếp bằng trên giường, ngắm nghía cây như ý ngọc hồi lâu, sau đó giao hộp gấm cho Thu Sương cất đi: "Hạ Vũ, chải đầu cho ta."


"Tiểu thư, mưa to thế này người vẫn định ra ngoài sao?" Hạ Vũ lo lắng nhìn cơn mưa không ngớt ngoài cửa sổ: "Nếu người có việc gì, có thể giao cho hạ nhân trong phủ đi làm mà."


Phất Y lắc đầu: "Ta muốn vào cung."


"Hôm nay mưa to, mặc cung trang không tiện." Thấy Hạ Vũ lấy bộ cung trang cầu kỳ ra, Phất Y lắc đầu: "Đổi sang váy bó eo tay hẹp và giày ống."


"Nô tỳ lo Hoàng hậu nương nương sẽ trách phạt." Hạ Vũ do dự.


"Hoàng hậu nương nương hiền từ, sẽ không để ý những chuyện này. Huống hồ hôm nay mưa to, nương nương càng sẽ không trách tội." Phất Y thay y phục xong, lục lọi trong kho của mình lấy ra mấy cái hộp, sau đó dẫn Hạ Vũ và Thu Sương vội vã rời khỏi phủ.


"Lão gia, tiểu thư vừa lên xe ngựa ra ngoài rồi." Quản gia vội vàng chạy vào chủ viện bẩm báo với Vân Vọng Quy: "Có cần sai người đưa tiểu thư về không ạ?"


Nước mưa theo mái hiên nhỏ xuống, tụ thành từng dòng trong veo.


Vân Vọng Quy thu lại ánh mắt đang nhìn ra cửa sổ, hồi lâu sau mới chậm rãi lắc đầu: "Không cần, cứ để con bé đi."


Tuổi trẻ chỉ có một lần, ông chỉ là một người cha bình thường mong muốn con cái được vui vẻ.


Hoàng hậu nghe tin Phất Y đội mưa dâng thẻ bài cầu kiến, vội vàng sai người chuẩn bị kiệu đón nàng vào cung: "Nhanh chân lên, đừng để Vân Quận chúa chờ lâu ngoài cửa Đông Phượng."


Bên ngoài cửa Đông Phượng có vài chiếc xe ngựa cũng đang chờ vào cung. Những người đang chờ thấy mấy thái giám lực lưỡng khiêng kiệu gấp gáp chạy ra, như sợ làm chậm trễ vị quý nhân nào đó đang đợi bên ngoài thì không khỏi tò mò, rốt cuộc là nhân vật nào mà khiến trong cung coi trọng đến vậy?


Một thái giám che ô đi đến trước xe ngựa của nước Nam Tư, khẽ cúi người hành lễ: "Vương tôn, hôm nay mưa lớn, Bệ hạ mời ngài về trước, khi khác sẽ triệu kiến."



Màn mưa mờ mịt, hắn không nhìn rõ người được thái giám vây quanh là ai, chỉ lờ mờ nhận ra đó là một nữ tử, y phục trên người cũng không giống kiểu dáng cung đình Đại Long.


"Không biết vị quý nhân kia là ai?"


Thái giám truyền tin nhét túi bạc vào tay áo, nể tình bạc vụn nên gã cũng sẵn lòng nói thêm vài câu: "Bẩm Vương tôn, đó là Quận chúa được Bệ hạ ngự bút sắc phong. Tuy không mang huyết thống hoàng gia nhưng rất được Hoàng thượng coi trọng, ngay cả tông thất cũng phải nể mặt đôi phần."


Nam Hoài hiểu ý, lại nhét thêm một túi bạc cho thái giám: "Đa tạ công công."


"Vương tôn không cần khách sáo." Thái giám truyền tin thấy đối phương biết điều, tâm trạng càng tốt hơn: "Tạp gia xin nói thêm vài câu, vị Quận chúa này đối với nữ nhi thì ân cần, nhưng với nam nhân vô lễ sẽ không nương tay chút nào. Sau này Vương tôn tuyệt đối đừng đắc tội với nàng ấy, nếu không..."


Thái giám truyền tin đi rồi, Nam Hoài nhìn lại cửa Đông Phượng, đại lực thái giám đã khiêng kiệu rời đi, xa xa chỉ thấy một hàng dài cung nhân theo hầu phía sau kiệu.


Tĩnh Khánh Đế đăng cơ hơn hai năm, chỉ sắc phong duy nhất một vị Quận chúa không mang huyết mạch hoàng thất, đó là Vân Phất Y - con gái Hộ bộ Thượng thư Vân Vọng Quy.


Nam Hoài nhìn ống tay áo bị nước mưa làm ướt, buông rèm xe xuống.


Năm ba tuổi, Vân Phất Y từng được tu sĩ xem mệnh, nói rằng nàng có mệnh cách đặc biệt, vượng tử vi, thường được Đế vương đón vào cung ở. Nhận được sự sủng ái của Đế vương, ngay cả hoàng tử hoàng tôn cũng phải khách khí với nàng. Nhưng không hiểu vì sao, năm nàng mười lăm tuổi đột nhiên bị Đế vương chán ghét, cùng người nhà bị giáng chức đến Sùng Châu, trên đường đi gặp ám sát, rơi xuống vực, đại nạn không chết.


Sau ba năm trở về kinh thành, lại một bước lên mây trở thành người được Tân hoàng Tĩnh Khánh Đế sủng ái.


Trải nghiệm như vậy, ai nghe xong cũng phải ghen tị với số mệnh tốt đẹp của vị Vân Quận chúa này.


Nhưng Nam Hoài lại không nghĩ như vậy. Đế vương đa nghi, Vân Quận chúa từng giao hảo với Ninh Vương, tân đế sao có thể dễ dàng tin tưởng nàng?


Vân Quận chúa này chắc chắn thủ đoạn phi thường nên mới có được địa vị như ngày hôm nay.


Nếu có thể được vị Quận chúa này giúp đỡ...


"Khụ khụ khụ." Tuế Đình Hành uống cạn bát thuốc thái giám dâng lên, dùng khăn tay lau khóe miệng, giọng bình thản: "Mạc Văn, Cô nghe nói hôm nay trên triều có ngự sử hặc tội Cô khiến Phụ hoàng nổi giận?"


"Điện hạ, Thánh thượng sẽ không nghe lời xằng bậy của kẻ tiểu nhân." Mạc Văn thấy Điện hạ thay giày, vội vàng khuyên: "Ngài sốt cao chưa lui, cần tĩnh dưỡng nhiều hơn."


"Cô đỡ hơn nhiều rồi." Tuế Đình Hành đứng dậy: "Chuẩn bị kiệu đến Ngự Thư phòng."


"Điện hạ." Mạc Văn quỳ xuống trước mặt Tuế Đình Hành: "Xin ngài hãy coi trọng sức khỏe."


"Sức khỏe của Cô, tự Cô biết rõ." Tuế Đình Hành lách qua Mạc Văn, cầm ô đi ra ngoài.



"Điện hạ, không được đâu ạ!"


Phất Y che ô đứng trước cửa cung Thần Tỷ, nhìn thấy Thái tử tóc buộc nửa đầu, khoác áo bào trắng, thần sắc nhàn nhạt đứng giữa sân, cung nữ thái giám quỳ rạp dưới đất.


Thái tử che ô, cứ thế đứng trong mưa, như một vị tiên nhân vô tình lạc bước xuống trần gian, thoát tục đến mức không vương chút khói lửa nhân gian nào.


Thái tử trong ký ức của Phất Y dường như luôn mỉm cười với nàng, ánh mắt tràn đầy sự ôn nhu và ân cần, hoàn toàn khác với người như ngọc thoát tục trước mắt.


"Thái tử điện hạ." Nàng xách váy bước vào cổng cung Thần Tỷ: "Thần nữ bái kiến Thái tử điện hạ."


Tuế Đình Hành quay đầu lại, hàng mi khẽ run, sải bước đến đỡ lấy cánh tay nàng: "Hôm nay mưa to thế này, sao nàng lại tới đây?"


"Nghe phụ thân nói Điện hạ bị bệnh, thần nữ mạo muội dâng thẻ bài xin Hoàng hậu nương nương cho vào cung thăm ngài." Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy sự ôn nhu quen thuộc trong mắt Thái tử, nhìn ra phía sau hắn: "Ngài sức khỏe không tốt, sao lại đứng ngoài này?"


Tuế Đình Hành lảo đảo, chiếc ô trên tay rơi xuống đất.


"Điện hạ, thứ cho thần nữ mạo phạm." Thấy mặt Tuế Đình Hành đỏ bừng, Phất Y vội vàng đưa tay đỡ lấy cánh tay đối phương, che ô lên đầu hắn: "Thần nữ đỡ ngài về phòng."


"Làm phiền Phất Y." Tuế Đình Hành ho nhẹ hai tiếng, vài lọn tóc ướt nước mưa rủ xuống bên má khiến hắn trông càng thêm ốm yếu.


Thấy Thái tử điện hạ được Vân Quận chúa đỡ về điện, Mạc Văn vội vàng nháy mắt ra hiệu cho cung nhân.


"Điện hạ, ngài vẫn còn sốt." Phất Y đỡ Tuế Đình Hành ngồi xuống giường mềm, bảo Mạc Văn thay áo khoác cho Điện hạ.


"Tóc ngài cũng ướt rồi, tháo tóc ra đi." Phất Y nhìn mái tóc ướt đẫm của Tuế Đình Hành: "Điện hạ đang bệnh, sao lại vội vàng ra ngoài thế?"


Bàn tay đang định tháo ngọc quan của Tuế Đình Hành khựng lại, đột nhiên che miệng ho sù sụ.


"Điện hạ." Phất Y đứng dậy vỗ nhẹ lên mấy huyệt đạo sau lưng Tuế Đình Hành, Điện hạ cuối cùng cũng ngừng ho. Nàng tháo túi thơm bên hông xuống, lấy ra viên thuốc trị ho rồi tự mình ăn một viên, lại đổ một viên khác ra lòng bàn tay: "Điện hạ, đây là thuốc trị ho thần nữ mang đến, ngài có muốn nếm thử không?"


Mạc Văn định tiến lên thử độc, chân chưa kịp bước đã thấy Điện hạ nhà mình không chút do dự cầm viên thuốc bỏ vào miệng. Khi hắn ta định lên tiếng nhắc nhở thì bị Điện hạ liếc một cái.


Chân Mạc Văn mềm nhũn, không dám hó hé.


Hạ Vũ và Thu Sương còn lo lắng hơn cả Mạc Văn. Tiểu thư làm gì vậy, sao dám cho Thái tử uống thuốc, lỡ Thái tử xảy ra chuyện gì thì...


"Cổ họng Điện hạ đã đỡ hơn chưa?" Phất Y quan tâm nhìn Tuế Đình Hành.



"Có tác dụng với Điện hạ là tốt rồi." Phất Y đặt túi thơm vào tay hắn: "Đây là thuốc do Lưu đại phu chữa chân cho thần nữ đích thân điều chế, có tác dụng chỉ khái tiêu thống (trị ho giảm đau)."


Nàng vừa ăn một viên thuốc, ngay cả lời nói cũng thoang thoảng mùi thuốc.


"Trong cung lương y nhiều như mây, Điện hạ cũng không thiếu dược liệu quý hiếm, cho nên thần nữ chỉ mang theo mấy món đồ chơi giải sầu vào thôi." Phất Y nhìn túi thơm trong lòng bàn tay Tuế Đình Hành: "Không ngờ Điện hạ bị ho, túi thơm thần nữ vô tình mang theo cũng coi như có tác dụng lớn."


"Chân của nàng..." Tuế Đình Hành nắm chặt túi thơm, hàng mi rủ xuống che giấu cảm xúc đang cuộn trào.


"Bệnh vặt thôi, sắp khỏi rồi." Phất Y ngồi cùng Thái tử uống hai chén trà, thấy mưa bên ngoài đã ngớt bèn đứng dậy: "Xin Điện hạ bảo trọng thân thể, thần nữ không tiện ở lại trong cung lâu, xin phép cáo từ trước."


Thái tử đang bệnh, nàng không tiện quấy rầy nhiều, bảo Thu Sương và Hạ Vũ đặt quà nàng mang đến lên bàn rồi ra về.


"Nàng mới đến..." Tuế Đình Hành muốn nói lại thôi. Hắn nhìn cơn mưa đã ngớt ngoài cửa sổ, muốn giữ nàng lại nhưng lại sợ lát nữa mưa to sẽ làm ướt y phục nàng.


"Điện hạ cứ nghỉ ngơi cho khỏe, đợi ngài khỏe lại, thần nữ mới đến làm phiền ngài." Phất Y thấy một lọn tóc nhỏ vướng vào lông mi Thái tử, tay nhanh hơn não đưa lên gạt lọn tóc ấy ra.


"Điện hạ thứ tội, thần nữ mạo phạm."


Cái tay chết tiệt này, to gan thật đấy!


Ngẩng đầu thấy Tuế Đình Hành đang nhìn mình dường như vẫn chưa kịp phản ứng, Phất Y vội vàng hành lễ rồi xách váy chạy biến.


Ra khỏi cung Thần Tỷ, nàng vỗ vỗ mu bàn tay: "Ta sao lại ngứa tay như vậy!"


"Tiểu thư." Hạ Vũ xích đến dưới ô nàng: "Người có biết hành động này của người, đặt lên nam nhân gọi là gì không?"


"Gọi là gì?"


"Trêu ghẹo."


Phất Y nghẹn họng: "Em đừng có bôi nhọ sự trong sạch của ta, ta chỉ là biết ơn báo đáp thôi."


Thái tử tặng nàng cây như ý ngọc quý giá như vậy, nếu nàng không đến thăm bệnh thì lương tâm cắn rứt lắm.


Cung Thần Tỷ trở lại dáng vẻ yên tĩnh, Tuế Đình Hành mở một hộp quà Phất Y mang đến, bên trong là một bức tượng gỗ hình chú chó nhỏ méo mồm le lưỡi và một chú mèo nhỏ kiêu ngạo đang ngước nhìn trời.


Hắn đặt chú mèo lên đầu chú chó, vậy mà lại vừa vặn đứng vững.


Trong điện vang lên tiếng cười khẽ. Sau cơn mưa này, mùa hạ sắp đến rồi.


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 38: Thăm bệnh
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...