Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 37: Thích hợp


"Vậy thần nữ xin phép nhận." Phất Y sung sướng sờ cây như ý vàng. Cây như ý này chế tác tinh xảo, sờ vào mát lạnh trơn mịn, nàng càng nhìn càng thấy thích.


Sờ xong, Phất Y nhét nó vào túi thơm, túi thơm nặng trịch, cảm giác vô cùng chắc chắn.


Thấy nàng thích, đáy mắt Tuế Đình Hành hiện lên ý cười: "Trong cung còn một cây như ý ngọc nữa, nếu nàng thích, ngày mai ta bảo Mạc Văn mang đến cho nàng."


"Sao làm vậy được." Thái tử điện hạ trong mắt Phất Y lúc này đã tỏa sáng lấp lánh như vàng, nàng phe phẩy quạt tròn nói: "Thần nữ không phải người tham lam."


"Như ý phải có đôi có cặp mới tốt." Tuế Đình Hành khẽ cười: "Là ta muốn xin một điều may mắn, không phải nàng tham lam."


"Đa tạ Điện hạ, vậy thần nữ cung kính không bằng tuân mệnh." Phất Y gấp quạt lại, bắt chước nam tử ôm quyền hành lễ.


"Giờ không còn sớm, ta đưa nàng về phủ nhé?"


"Ý tốt của Điện hạ thần nữ xin nhận, chỉ là thần nữ còn phải đưa Lô tỷ tỷ về phủ, không tiện đi cùng Điện hạ." Phất Y đặt quạt lên bàn: "Điện hạ, Vương tôn Nam Tư ý đồ chưa rõ, xin Điện hạ đề phòng nhiều hơn. Thần nữ xin cáo lui trước."


"Khoan đã." Thấy nàng chuẩn bị rời đi, Tuế Đình Hành gọi với theo: "Nam Hoài tâm tư thâm trầm lại giỏi che giấu, nàng đừng một mình tiếp cận hắn, mọi việc đều phải lấy an nguy của bản thân làm trọng."


Phất Y hơi ngẩn người, sau đó cười rộ lên: "Điện hạ yên tâm, thần nữ rất quý trọng mạng sống."


"Vậy thì tốt."


Phất Y ngẩng đầu, ánh nến màu cam chiếu lên khuôn mặt Thái tử, ngay cả đuôi lông mày hắn cũng nhuốm vẻ dịu dàng của ánh nến.


Nàng nhảy xuống xe ngựa, khi đi qua khúc ngoặt, quay đầu nhìn lại thấy chiếc xe ngựa vẫn đậu ở chỗ cũ, ma xui quỷ khiến thế nào lại vẫy tay chào.


Vẫy xong, nàng chạy qua góc ngoặt, vỗ vỗ cánh tay mình.


Vẫy cái gì chứ, Thái tử ngồi trong xe chẳng lẽ có thể nhìn thấy nàng chắc?!


Đợi bóng dáng Phất Y hoàn toàn biến mất, Tuế Đình Hành mới nhẹ nhàng khép lại khe hở tấm rèm vừa vén lên. Hắn nhìn chiếc quạt xếp trên bàn, vươn tay cầm lấy, nhẹ nhàng mở ra.


Cán quạt lạnh lẽo, không còn lưu lại hơi ấm của nàng.


"Điện hạ." Người của Chiêm sự phủ giọng điệu có chút lo lắng: "Chúng ta không nên nán lại bên ngoài Thải Âm Phường quá lâu."


Nếu để đám văn thần biết Điện hạ đến nơi này, lại tha hồ than khóc đau lòng cho mà xem.


"Hồi cung."


Tuế Đình Hành cất chiếc quạt vào ngăn kéo, thổi tắt nến trong xe.


Khi Phất Y quay lại, không ai hỏi nàng đã đi đâu, lại náo loạn ở Thải Âm Phường thêm nửa canh giờ nữa mới tan cuộc.


Phất Y dìu Lô Tự Nguyệt đã ngà ngà say ra khỏi Thải Âm Phường, chủ phường gọi nàng lại.


"Vân cô nương." Chủ phường xách một vò rượu nhỏ, yểu điệu bước đến bên cạnh Phất Y, đưa vò rượu cho nàng: "Vừa rồi thấy cô nương thích loại rượu này, vò rượu này cô nương mang về uống đi."



"Đa tạ chủ phường tỷ tỷ." Phất Y không khách sáo, đưa tay nhận lấy vò rượu. Chủ phường ghé sát tai nàng nói nhỏ: "Cẩn thận Vương tôn Nam Tư, đừng kết giao với hắn ta."


Nói xong, không đợi Phất Y trả lời, chủ phường cười lớn nói: "Cô nương thích là tốt rồi, lần sau lại đến nhé."


Chủ phường xoay người trở vào bên trong, vừa bước vào cửa đã chạm mặt Vương tôn Nam Tư.


"Đa tạ Vương tôn ghé thăm nhạc phường tồi tàn này, hoan nghênh lần sau lại đến." Nàng ta cười duyên dáng, nhún gối hành lễ.


"Đa tạ chủ phường chiêu đãi." Nam Hoài nhìn ra ngoài cửa thấy Vân Phất Y đang đỡ Ninh Vương phi lên ngựa, cười ôn hòa: "Chủ phường và Vân Quận chúa quan hệ rất tốt."


"Vân Quận chúa là khách quý của Thải Âm Phường chúng tôi." Chủ phường nháy mắt với Nam Hoài: "Cả kinh thành này ai mà chẳng biết không thể đắc tội Vân Quận chúa, người làm ăn chúng tôi chú trọng hòa khí sinh tài mà."


"Ra là vậy, tại hạ còn tưởng chủ phường và Vân Quận chúa là bạn tâm giao."


"Vương tôn nói đùa rồi, Quận chúa cành vàng lá ngọc, người buôn bán như tôi sao xứng trèo cao." Chủ phường còn định nói thêm vài câu, ngẩng đầu thấy một tên tiểu nhị làm vỡ vò rượu, lập tức cuống cuồng chạy tới: "Cẩn thận chút, đều là tiền cả đấy!"


Thấy nàng ta ân cần nịnh nọt quý nhân, quay sang lại mắng mỏ tiểu nhị, tên tùy tùng khinh thường nói: "Loại tiểu nhân hèn mọn hám lợi này, Vương tôn cần gì phải khách khí với ả."


"Diêm Vương dễ tránh, tiểu quỷ khó chơi." Nam Hoài ngồi lên xe ngựa, nụ cười trên mặt biến mất không còn dấu vết: "Nàng ta có thể ung dung xoay xở giữa bao nhiêu quý tộc như vậy, chắc chắn phải có chút bản lĩnh."


"Còn có bản lĩnh gì, chẳng phải chỉ dựa vào khuôn mặt thôi sao." Tùy tùng không che giấu sự khinh miệt: "Loại đàn bà này không biết đã nịnh nọt bao nhiêu người..."


"Câm miệng." Nam Hoài sa sầm mặt: "Ta không quan tâm ngươi nghĩ gì, trước mặt chủ phường đều phải cung kính cho ta."


"Vương tôn..." Tùy tùng sợ tái mặt.


"Với mạng lưới quan hệ của nàng ta, nếu chịu nói đỡ cho chúng ta vài câu trước mặt quý tộc Đại Long, còn có ích hơn chúng ta nói vạn lời." Nam Hoài đá tùy tùng sang một bên: "Nếu muốn những ngày tháng sau này dễ sống hơn, thì ngậm chặt cái miệng lại."


"Vâng." Tùy tùng bò dậy quỳ trước mặt Nam Hoài.


Nếu Nam Tư cũng hùng mạnh như Đại Long và Ly Nham, Vương tôn và gã sao phải chịu nhục đi nịnh nọt một chủ phường nhạc phường thấp hèn như vậy chứ.


"Lô tỷ tỷ, đến phủ Ninh Vương rồi." Phất Y đỡ Lô Tự Nguyệt xuống ngựa, tỳ nữ đứng ở cửa Vương phủ ngóng trông mòn mỏi thấy các nàng về thì vội vàng chạy tới: "Nô tỳ thỉnh an Vương phi, thỉnh an Quận chúa."


Tỳ nữ ngửi thấy mùi rượu trên người Lô Tự Nguyệt, giận mà không dám nói, đỡ lấy Lô Tự Nguyệt nói: "Đa tạ Quận chúa đưa Vương phi nhà nô tỳ về."


"Tỷ tỷ uống hơi nhiều, lát nữa cho tỷ ấy uống chút canh giải rượu." Phất Y giúp Lô Tự Nguyệt chỉnh lại trâm cài và dải lụa: "Lô tỷ tỷ, tỷ nghỉ ngơi cho khỏe, ta về trước đây."


Tỳ nữ: "..."


Tỷ tỷ?!


Vương phi nhà bọn họ và Vân Quận chúa đã xưng hô tỷ muội rồi sao?


Vương phi, người hồ đồ quá rồi!


"Phất Y." Lô Tự Nguyệt nắm lấy tay Phất Y, cười với nàng: "Đừng lo lắng, tỷ chỉ hơi chóng mặt chút thôi."


Thấy Lô Tự Nguyệt nắm tay mình không buông, Phất Y cười dịu dàng: "Giờ không còn sớm, tỷ tỷ về nghỉ ngơi trước đi, lần sau ta lại đến tìm tỷ chơi."



"Nhất định sẽ đến." Phất Y đỡ nàng ấy bước qua bậc cửa Vương phủ: "Tỷ tỷ yên tâm."


Mắt Lô Tự Nguyệt ầng ậc nước, nhìn nàng với ánh mắt vô cùng đáng thương.


Phất Y thấy mà mềm lòng, dang tay ôm Lô Tự Nguyệt một cái rồi giao nàng cho tỳ nữ: "Tỷ tỷ cũng có thể đến Vân gia tìm ta, bất cứ lúc nào cũng được."


Tỳ nữ nhìn Phất Y, rồi lại nhìn Vương phi, im lặng hồi lâu rồi cúi đầu xuống.


Lô Tự Nguyệt đưa tay nhéo má Phất Y: "Ta nhớ rồi, muội về đi, ta nhìn muội đi."


Lô Tự Nguyệt nhìn theo bóng lưng Phất Y cưỡi ngựa khuất dần, lúc này mới xoay người bước vào cổng Vương phủ.


"Vương phi cuối cùng cũng chịu về rồi sao?" Sau cánh cổng lớn, Ninh Vương mặc y phục đen ngồi trên ghế chạm hoa, không biết đã đợi bao lâu.


Nụ cười trên mặt Lô Tự Nguyệt tắt ngúm, có chút không kiên nhẫn nói: "Vương gia đợi thiếp có việc gì?"


"Bổn vương là phu quân của nàng, quan tâm nàng bao giờ về nhà có vấn đề gì sao?" Sắc mặt Ninh Vương âm u: "Nàng là chủ mẫu Ninh Vương phủ, đừng làm những chuyện khiến người ta chê cười."


"Ồ?" Lô Tự Nguyệt nhướng mày: "Thiếp còn tưởng Vương gia đang ghen tị với thiếp chứ."


Ninh Vương mặt lạnh như băng không nói gì.


Lô Tự Nguyệt cười một tiếng: "Vương gia đừng đa nghi, thiếp chỉ kết giao với nữ tử thôi."


Nói xong, nàng xoay người đi về phía hậu viện.


"Lô Tự Nguyệt." Ninh Vương trầm giọng gọi: "Nàng tránh xa nàng ta ra."


"Vương gia thật biết nói đùa." Lô Tự Nguyệt quay đầu nhìn y: "Thiếp và muội ấy là tỷ muội tốt, còn Vương gia lại là cái gì của muội ấy? Đừng trách thiếp nói lời khó nghe, người thực sự nên tránh xa muội ấy chính là Vương gia người! Chẳng lẽ Vương gia không biết, vết nhơ duy nhất trong cuộc đời Phất Y chính là ngươi sao?"


Tiền viện im phăng phắc, hồi lâu sau Ninh Vương vẻ mặt đáng sợ quát: "Cút!"


"Hừ." Lô Tự Nguyệt xoay người bỏ đi không chút do dự.


Làm như nàng ta muốn nhìn cái bản mặt thối của y lắm ấy.


"Vương gia, Vương phi uống say rồi." Tỳ nữ bị sắc mặt đáng sợ của Ninh Vương dọa đến run lẩy bẩy, lấy hết can đảm giải thích cho Vương phi: "Lời nói lúc say không thể coi là thật, Vương gia đừng để trong lòng."


Nói xong cũng không dám nhìn sắc mặt Ninh Vương nữa, đỡ Vương phi vội vàng rời đi.


"Vương gia." Một nam tử áo xám bước ra từ trong bóng tối, nhìn sắc mặt u ám của Ninh Vương, thấu đáo nói: "Vân Phất Y nhiều lần phá hỏng chuyện tốt của ngài, ngài không thể giữ ả ta lại nữa."


Còn giữ nữa, vợ ngài cũng chạy theo ả mất!


Ninh Vương không nói gì, cũng không nhìn gã thuộc hạ.


"Vương gia, hôm nay thuộc hạ ra ngoài, bên ngoài đều đang đồn..."


"Đồn cái gì?"



"Đồn ngài và Vương phi... phu thê tranh giành một nữ tử, nhưng mà... nhưng mà..."


"Nói tiếp đi." Ninh Vương cười lạnh: "Bổn vương cũng muốn biết, bên ngoài còn có thể nói gì về bổn vương."


"Thuộc hạ không dám nói."


"Vậy ngươi có dám rơi đầu không?"


"Bên ngoài đều nói... ngài hoa tàn ít bướm, không giữ được trái tim Vân Quận chúa, Vân Quận chúa thích Vương phi hơn."


"Nói bậy bạ!" Ninh Vương đá đổ chiếc ghế chạm hoa.


Thuộc hạ: "..."


Đã bảo không dám nói rồi, ngài cứ nhất quyết hỏi, giờ lại không vui?


Lần trước nghe Vân Quận chúa đàn tỳ bà với Thái tử ngài không vui, giờ bên ngoài nói Vân Quận chúa thích Vương phi hơn ngài lại càng không vui. Cứ cố chấp phải hỏi cho bằng được, khổ chưa?


"Truyền lệnh xuống."


Nam tử áo xám mừng ra mặt, Vương gia chịu trừ khử Vân Phất Y rồi sao?


"Dẹp sạch những lời đồn đại bên ngoài, Vương phi và Vân Phất Y chỉ xưng hô tỷ muội, đừng để những kẻ này làm ảnh hưởng đến thanh danh của Vương phi."


Nam tử áo xám: "Vâng..."


Chuyện khác không nói, Vương gia nhẫn nhịn giỏi thật đấy, không biết bao giờ mới hạ quyết tâm trừ khử Vân Phất Y đây?


.


Cung Thần Tỷ đèn đuốc sáng trưng, ánh mắt Tuế Đình Hành lướt qua các loại bao đựng quạt trên bàn, cuối cùng chọn một chiếc màu đỏ rực bỏ quạt xếp vào.


Đặt chiếc quạt vào hộp gỗ, hắn nhẹ nhàng đóng nắp hộp. Khoảnh khắc cài khóa hộp lại, dường như cũng giam cầm chặt chẽ sự tham lam và d*c v*ng đang cuộn trào trong lòng.


Ầm!


Ngoài cửa sổ sấm chớp rền vang, mưa to như trút nước. Nghe tiếng mưa rào rạt, Tuế Đình đứng dậy: "Người đâu, lấy ô."


Cung nhân thấy Thái tử cầm ô xông ra khỏi phòng, sợ hãi vội vàng đuổi theo.


"Điện hạ!" Mạc Văn vuốt nước mưa trên mặt, đuổi theo Thái tử ra đến hậu viện, thấy Thái tử đang che ô cho một cây hoa nhỏ bé gầy guộc thì vội vàng xòe tay áo che mưa cho chủ nhân: "Điện hạ, mưa to quá, người mau vào đi."


Nước mưa xối xuống bùn đất trong bồn hoa, nước bùn bắn lên làm bẩn giày Tuế Đình Hành.


Nhìn mái tóc và y phục ướt sũng của Điện hạ nhà mình, trong lòng Mạc Văn vô cùng bất an. Điện hạ thanh quý ưu nhã, đã lâu lắm rồi không chật vật như vậy.


Mạc Văn nhận lấy chiếc ô từ tay cung nhân che lên đầu Điện hạ: "Điện hạ, mưa càng lúc càng lớn rồi."


"Ta không sao." Tuế Đình Hành cúi người, cố định lại cây hoa nhỏ đang nghiêng ngả trong gió, lau đi bùn đất dính trên lá.



"Chậu hoa quá nhỏ, trong phòng lại bí bách." Tuế Đình Hành đứng dậy, hồi lâu sau mới nói tiếp: "Nơi này thích hợp với nó hơn."


Mạc Văn không dám nói thêm, bởi vì hắn không hiểu sự cố chấp của Điện hạ.


Thấy Thái tử xoay người đi về, Mạc Văn thầm thở phào nhẹ nhõm.


"Tiểu thư, mưa từ tối qua đến giờ, chân người có đau không?" Thu Sương bưng một bát thuốc vào đặt cạnh tay Phất Y.


"Y thuật của Lưu đại phu rất tốt, gần đây dù trời mưa cũng không đau lắm." Phất Y nhìn màn mưa bên ngoài: "Hôm nay mưa lớn như vậy, không biết lúc phụ thân về có bị ướt không?"


"Tiểu thư, người uống thuốc trước rồi hãy quan tâm chuyện khác." Thu Sương liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư của Phất Y: "Thuốc nguội mất tác dụng đấy."


Phất Y bưng bát thuốc uống một hơi cạn sạch, nhăn mặt nhíu mày: "Thuốc của Lưu đại phu sao càng ngày càng đắng thế này?"


Thu Sương cười híp mắt đặt cái bát rỗng vào khay: "Lưu đại phu nói người có sức đi đá cầu, chắc chắn không sợ thuốc đắng."


Phất Y: "..."


"Tiểu thư." Hạ Vũ ôm một cái hộp vội vã chạy vào: "Vừa nãy Thái tử điện hạ sai người từ cung Thần Tỷ mang đến một hộp gấm, còn nói hôm nay mưa to, không cho tiểu thư ra tiền viện đón."


"Nhanh như vậy đã gửi tới rồi sao?" Mắt Phất Y sáng lên, nhận lấy hộp mở ra. Thu Sương và Hạ Vũ đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.


"Cây như ý ngọc đẹp quá!"


Cây như ý này sáng tựa lưu ly, trong trẻo như băng tuyết, đẹp đến mức không giống vật phàm trần. Các nàng hầu hạ bên cạnh tiểu thư nhiều năm, chưa từng thấy cây như ý nào đẹp như vậy.


Phất Y cũng không ngờ, cây như ý ngọc mà Thái tử điện hạ thuận miệng nói tặng nàng lại là bảo vật hiếm thấy nhường này.


Nàng nhìn chằm chằm cây như ý hồi lâu, lặng lẽ đóng nắp hộp lại, hít sâu một hơi nói: "Thái tử điện hạ thực sự quá hào phóng rồi!"


"Cái gì hào phóng?" Vân Vọng Quy và Liễu Quỳnh Chi tay trong tay đi tới. Vân Vọng Quy nhìn hộp gấm trước mặt Phất Y: "Nghe nói Thái tử sai người gửi đồ cho con?"


"Cha, mẹ." Phất Y đứng dậy, đợi hai người ngồi xuống rồi mới dâng hộp gấm lên trước mặt họ: "Thái tử điện hạ gửi cho con một bảo vật giá trị liên thành."


"Bảo vật giá trị liên thành gì cơ..." Liễu Quỳnh Chi mở hộp ra, tay run lên một cái, cẩn thận đặt chiếc hộp lên bàn.


Quả thực là vật hiếm có.


"Tối qua con đến Thải Âm Phường chơi?" Vân Vọng Quy không chú ý đến hộp gấm mà hỏi sang chuyện khác.


"Vâng." Phất Y gật đầu.


"Con có thấy Thái tử vào Thải Âm Phường không?"


"Phụ thân, người hỏi chuyện này làm gì?" Phất Y nghi hoặc.


"Sáng nay trên triều có ngự sử hặc tội Thái tử phẩm hạnh bất đoan, lui tới chốn ăn chơi." Vân Vọng Quy quan sát biểu cảm của Phất Y: "Con có biết chuyện này không?"


"Nói bậy bạ, Thái tử sao có thể phẩm hạnh bất đoan?!" Phất Y tức giận đập bàn, nhớ tới cây như ý Thái tử tặng vẫn còn trên bàn, vội vàng ôm lấy hộp gấm: "Thái tử chỉ đi ngang qua, không vào chơi."


Thấy Phất Y trân quý chiếc hộp như vậy, Vân Vọng Quy mở hộp ra nhìn một cái, người vốn điềm tĩnh như ông sắc mặt trong nháy mắt thay đổi, luống cuống đóng nắp lại, hạ giọng hỏi: "Đây là bảo vật gia truyền của hoàng gia nhiều đời, sao lại ở chỗ con?"


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 37: Thích hợp
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...