Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 39: Ngươi nói nhà ta?


Mấy ngày sau đó, triều thần Đại Long bận rộn tối tăm mặt mũi, đặc biệt là quan viên Lễ bộ chỉ hận không thể ở lì trong nha môn.


Sứ thần các nước không dám đắc tội Ly Nham lẫn Đại Long, thi nhau xin cáo từ rời khỏi Đại Long, sợ đi muộn sẽ phải ở lại chịu trận giữa hai làn đạn.


Cũng có vài nước như Nam Tư, để con cháu vương thất ở lại học tập tại Đại Long nhằm thể hiện sự ngưỡng mộ và quy phục đối với Đại Long.


Sau trận mưa lớn, thời tiết bắt đầu nóng lên, đám con cháu hoàn khố trong kinh thành dần dần không đến sân đá cầu nữa mà bắt đầu chạy tới các nông trang ngoại ô tránh nóng.


Ráng chiều đỏ rực cả bầu trời, sao trăng chưa lên, Phất Y cùng bạn bè cưỡi ngựa về thành.


"Trời càng lúc càng nóng." Lâm Tiểu Ngũ lau mồ hôi trên trán, chỉ muốn cởi phăng lớp áo sa mỏng trên người: "Đợi ngày mai tham gia Thiên Thu yến xong, ta phải ở biệt trang thêm một thời gian nữa mới được."


"Nghe nói Quận chúa đang chuẩn bị kén rể cho muội?" Tuế An Doanh một tay cầm cương ngựa, tay kia phe phẩy quạt: "Muội có ưng ý ai chưa?"


Phủ An Bình Quận chúa chỉ có một mình Lâm Tiểu Ngũ là con gái, nam tử muốn làm rể nhiều như cá diếc sang sông, tiếc là Lâm Tiểu Ngũ chẳng hề hứng thú với chuyện hôn nhân đại sự.


"Các tỷ đều chưa thành thân, ta vội gì chứ?" Lâm Tiểu Ngũ da trắng thịt mềm, sợ nóng nhất, nghe đến hai chữ "kén rể" thì nhíu mày: "Mẹ ta cũng không hối ta lắm, ngược lại là tỷ đấy, nghe nói Vương gia lại đang tìm ý trung nhân mới cho tỷ?"


"Hầy." Tuế An Doanh thở dài bất lực: "Phụ vương ta nói, dù thế nào cũng phải chọn cho ta một phu quân khỏe mạnh tráng kiện, dung mạo tốt, đầu óc thông minh, vì nhà ta có tước vị cần kế thừa mà."


Hai người than thở về nỗi khổ của mình, nhận ra Phất Y im lặng nãy giờ, đồng loạt quay sang nhìn nàng: "Phất Y, bá phụ bá mẫu không giục tỷ sao?"


"Hả?" Phất Y nãy giờ không dám hó hé, không ngờ hai người kia vẫn nhớ đến mình, nàng nhìn họ với ánh mắt thông cảm: "Ta khác các muội, nhà ta không có tước vị cần kế thừa."


Phụ thân nàng chỉ có một cái hư tước không thể kế thừa, hơn nữa còn có ca ca Vân Chiếu Bạch, so với hai cô con gái độc nhất Lâm Tiểu Ngũ và Tuế An Doanh thì nàng tự tại hơn nhiều.


"Bá phụ bá mẫu thật sự không giục tỷ?" Tuế An Doanh không dám tin: "Mấy hôm trước ta còn nghe người ta nói Lưu gia đến nhà cầu hôn tỷ mà."


"Đó là chuyện từ hai ba tháng trước rồi. Lưu gia thanh quý, ta mà gả vào nhà họ thì sẽ làm lỡ dở người ta mất." Lưu gia đời đời trung lương, tằng tổ phụ của Lưu Tiểu Bàn vì phản đối Tiên đế lạm sát trung thần đã đập đầu vào cột tự sát, vì vậy Phất Y rất kính trọng Lưu gia.


"Lưu gia..." Tuế An Doanh thở dài. Nàng ấy cũng là con cháu hoàng thất, đương nhiên nhớ rõ sự bi tráng của Lưu lão thái công năm xưa. Tiếc là Tiên đế quá đỗi hôn quân, cái chết của Lưu lão thái công cũng không ngăn được sự hoang đường của ông ta.



Trong kinh thành, văn thần võ tướng đều có vòng tròn riêng, nhưng đối với những trung thần lương tướng thực sự, bất kể ai cũng phải kính nể vài phần.


"Cũng phải." Lâm Tiểu Ngũ tiếp lời: "Lưu Tử Hạ say mê thơ sách, còn tỷ chỉ thích cưỡi ngựa bắn cung, hai người mà ở bên nhau chắc chắn là gà bay chó sủa."


Ba người đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng la hét thất thanh phía trước, một con ngựa chở người đang lắc lư chao đảo lao về phía này.


"Có người bị kinh ngựa!"


Khi con ngựa điên cuồng lao đến gần, Phất Y nhảy phắt lên lưng ngựa, giúp người trên lưng ngựa nắm lấy dây cương: "Buông dây cương ra!"


Nàng tưởng người trên ngựa hoảng loạn sẽ không chịu buông, không ngờ vừa dứt lời, đối phương đã ngoan ngoãn buông tay.


Nàng vừa đỡ đối phương vừa điều khiển con ngựa tránh nó va vào người đi đường, mãi đến khi lòng bàn tay bị dây cương cọ xát đau rát, con ngựa cuối cùng cũng chịu dừng lại.


"Phất Y!" Lâm Tiểu Ngũ và Tuế An Doanh vội vã đuổi theo, trên mặt không giấu được vẻ kinh hoàng.


"Ta không sao." Phất Y nhảy xuống ngựa, phẩy phẩy bàn tay đau rát, lúc này mới phát hiện người mặt mày tái mét trên lưng ngựa là Lưu Tử Hạ.


"Lưu đại nhân?" Phất Y kinh ngạc nhìn y: "Sao lại là ngài?"


Một thư sinh yếu đuối, cưỡi con ngựa hung dữ như thế làm gì?


"Vân Quận chúa." Mặt Lưu Tử Hạ đỏ bừng như sắp nhỏ máu, y trượt xuống ngựa, vái chào Phất Y: "Đa tạ ơn cứu mạng của Quận chúa. Tham kiến An Quận chúa, tham kiến Lâm Huyện chúa."


Thấy người Phất Y cứu là Lưu Tử Hạ, Tuế An Doanh và Lâm Tiểu Ngũ nhìn nhau không biết nói gì.


"Con ngựa này bị người ta động tay rồi." Phất Y phát hiện mắt con ngựa Lưu Tử Hạ cưỡi đỏ ngầu, khóe miệng sùi bọt mép lẫn máu, nghiêm túc hỏi Lưu Tử Hạ: "Sao Lưu đại nhân lại cưỡi ngựa ra phố?"


Lưu Tử Hạ không dám nhìn Phất Y, cúi đầu nói: "Tại hạ gần đây đang tập cưỡi ngựa, hôm nay không biết tại sao con ngựa này đột nhiên chở ta lao ra khỏi trường tập..."


"Công tử!"


Mấy gã sai vặt nhà họ Lưu hớt hải chạy tới, thấy Lưu Tử Hạ vẫn bình an vô sự đứng đó mới thở phào quỳ rạp xuống đất, vừa khóc vừa cười: "Ngài không sao, thật tốt quá."



Phất Y dắt con ngựa vào góc cột lại, tránh để nó phát điên lần nữa làm bị thương người khác.


"Lưu đại nhân, ta khuyên ngài nên nhanh chóng cho người điều tra xem hai ngày nay con ngựa này đã ăn gì." Phất Y nói: "Lúc ở Sùng Châu ta từng thấy một loại cây tên là cỏ phong thảo, trâu ngựa ăn vào nhẹ thì phát điên, nặng thì sùi bọt mép tử vong, triệu chứng của con ngựa này khá giống."


"Đa tạ Quận chúa cho biết, tại hạ lập tức sai người đi tra." Lưu Tử Hạ đỏ mặt nói: "Đa tạ đại ơn cứu mạng của Quận chúa."


"Lưu đại nhân không cần khách sáo, ngài là đường ca của Lưu Tiểu Bàn, mấy hôm trước hắn mới mời bọn ta uống rượu, nể mặt hắn ta tất nhiên phải cứu ngài." Thấy Lưu Tử Hạ mặt mũi đỏ bừng, sợ đối phương nghĩ nhiều, Phất Y nói thẳng: "Hơn nữa Lưu đại nhân là trụ cột triều đình, ngài mà có mệnh hệ gì là tổn thất của cả Đại Long chúng ta."


Nghe câu này, sắc mặt Lưu Tử Hạ lập tức trắng bệch, gắng gượng nặn ra nụ cười gượng gạo: "À, à..."


"Kẻ nào dám phi ngựa náo loạn phố xá?!" Nha dịch Kinh Triệu phủ nghe tin có người phi ngựa giữa phố liền vội vàng chạy tới, thấy Phất Y và ba người kia thì giọng nói nhỏ hẳn đi: "Xin hỏi các vị quý nhân, ở đây xảy ra chuyện gì?"


"Các vị đến đúng lúc lắm, ngựa của Lưu đại nhân Hàn Lâm Viện bị người ta hạ độc, vụ án này cần các vị mang về thẩm tra kỹ càng." Phất Y lén nhìn lòng bàn tay, chỗ bị dây cương cọ rách da hình như càng lúc càng đau.


Nghe tin ngựa của quan viên Hàn Lâm Viện bị hạ độc, nha dịch mặt biến sắc. Vụ án lớn thế này, giao cho bọn họ có ổn không?


Đại Lý Tự đâu?


Hình bộ đâu?


Trước mặt bao nhiêu người, nha dịch Kinh Triệu phủ cũng không dám đùn đẩy, đành phải đi mời Kinh Triệu Doãn và người nhà họ Lưu tới.


Thấy tình hình này, Phất Y biết mình tạm thời chưa thể về nhà, đành ngồi xuống quán trà ven đường đợi người nhà họ Lưu đến.


Có mấy bách tính bạo gan trong quán trà sáp lại khen Phất Y thân thủ tốt, Phất Y khẽ hất cằm, miệng vẫn không quên nói vài câu khiêm tốn: "Đâu có đâu có, chỉ là trùng hợp thôi mà."


"Đường ca!" Chủ sự nhà họ Lưu còn chưa tới, Lưu Tiểu Bàn lại tới trước.


"Đệ đang uống rượu ở tửu lâu, nghe nói ngựa của huynh xảy ra chuyện? Huynh không sao chứ?" Lưu Tiểu Bàn chạy vội đến mức thịt trên mặt rung bần bật, đoạn đường ngắn ngủi mà hắn ta thở hồng hộc, sờ nắn Lưu Tử Hạ đang thẫn thờ từ đầu đến chân: "Huynh có bị thương không?!"


"Ta không sao, may mà có... Vân Quận chúa cứu ta." Lưu Tử Hạ hồi lâu mới hoàn hồn, hai người cùng tông cùng tộc, dù sao cũng có chút tình thân, thấy Lưu Tiểu Bàn quan tâm mình, y thu lại vẻ thất vọng: "Đệ đừng lo."


Lưu Tiểu Bàn chú ý đến đám Phất Y đang ngồi trong quán trà, có chút ngượng ngùng đi đến ngồi cạnh các nàng: "Đa tạ."



"Ây da, hôm nay ngươi nhìn thấy Phất Y mà cằm không hất lên trời kìa." Lâm Tiểu Ngũ trêu chọc: "Đúng là hiếm có."


Bị Lâm Tiểu Ngũ trêu, mặt Lưu Tiểu Bàn phiếm đỏ, ấp úng nói: "Vân Phất Y, tổ phụ Lưu Tử Hạ và tổ phụ ta là huynh đệ ruột, cô cứu mạng huynh ấy, ta nợ ân tình của cô."


Thấy bộ dạng ấp úng của Lưu Tiểu Bàn, Phất Y cười một tiếng: "Được rồi, đừng có ỏn à ỏn ẻn nữa, ta nhìn đau cả mắt. Lúc cứu hắn ta có thấy rõ là ai đâu, hơn nữa hắn là chắt của Lưu lão thái công, cứu người là chuyện nên làm."


"Ta cũng là chắt của Lưu lão thái công, sao năm xưa cô đánh ta không nương tay chút nào thế." Lưu Tiểu Bàn lầm bầm một câu, quay đầu thấy Lưu Tử Hạ vẫn đứng ngây ra đó, vẫy tay gọi: "Đường ca, huynh qua đây ngồi đi."


Tổ mẫu nói Lưu Tử Hạ thích Vân Phất Y, cơ hội tốt để lấy lòng thế này sao huynh ấy còn đứng ngây ra đó?


Tục ngữ có câu, ơn cứu mạng lấy thân báo đáp, báo đáp mãi rồi tình cảm khắc đến thôi?


Lưu Tử Hạ biết Phất Y không thích mình, nhưng y vẫn không kìm được muốn đến gần nàng hơn một chút. Thấy Lưu Tiểu Bàn gọi, y theo bản năng nhấc chân...


"Thái tử điện hạ giá lâm!"


Không ngờ Thái tử lại xuất hiện ở đây, mọi người ngẩn ra một hồi rồi vội vàng đứng dậy cúi người nghênh đón.


"Không cần đa lễ, đưa con ngựa điên kia về Đại Lý Tự trước." Thái tử không xuống xe, vén một góc rèm lên, ánh mắt lướt qua Lưu Tử Hạ: "An Quận chúa và Lâm Huyện chúa về phủ trước đi, Vân Quận chúa đi theo ta."


"Vâng thưa Điện hạ." Tuế An Doanh và Lâm Tiểu Ngũ không dám phản đối, Lâm Tiểu Ngũ nói nhỏ với Phất Y: "Ta giúp tỷ đưa ngựa về Vân phủ."


Có Kim Giáp Vệ hộ tống xung quanh, đám đông xem náo nhiệt tản đi sạch sẽ. Lưu Tiểu Bàn không dám lên tiếng, kéo Lưu Tử Hạ lên xe ngựa của mình.


"Bái kiến Điện hạ." Phất Y bước lên xe ngựa Thái tử, hành lễ với Tuế Đình Hành đang ngồi bên trong.


"Không cần đa lễ, ngồi xuống nói chuyện." Tuế Đình Hành thấy trán Phất Y lấm tấm mồ hôi, đẩy chậu băng trong xe về phía nàng.


"Mấy ngày không gặp, sắc mặt Điện hạ tốt hơn nhiều rồi." Phất Y nhìn chậu băng đã tan một nửa, lại nhìn Thái tử y phục chỉnh tề ngồi ngay ngắn, nàng chỉnh lại váy áo mỏng manh của mình.


"Thuốc nàng gửi rất hiệu quả, ta uống xong thì đỡ ho hẳn." Ánh mắt Tuế Đình Hành dừng lại trên tay Phất Y, định đưa tay nắm lấy cổ tay nàng nhưng lại rút về: "Tay nàng bị thương rồi?"


"Ngựa Lưu Tử Hạ cưỡi trúng độc, thần nữ một tay giữ người một tay ghìm cương, dùng sức hơi mạnh chút." Phất Y xòe bàn tay ra xem, chỗ da bị trầy xước rớm máu trông khá đáng sợ: "Chỉ là vết thương ngoài da thôi, không có gì to tát."



"Trời nắng nóng, vết thương nếu không bôi thuốc dễ mưng mủ lắm." Tuế Đình Hành lấy một lọ thuốc trị thương ra: "Đưa tay cho ta xem."


"Điện hạ, chút thương tích nhỏ này sao dám phiền ngài..."


"Ta nhớ Phất Y đối với bạn bè sẽ không khách sáo như vậy." Tuế Đình Hành mở nắp lọ thuốc, mùi thuốc thoang thoảng tỏa ra trong xe ngựa.


"Chúng ta đã là bạn bè, nàng không thể vì ta là Thái tử mà đối xử khác biệt với những người bạn khác." Hắn dùng đầu ngón tay lấy một ít thuốc mỡ, dịu dàng nhìn Phất Y: "Như thế chẳng phải bất công với ta sao?"


Bị đôi mắt dịu dàng đa tình như vậy nhìn chằm chằm, Phất Y cảm thấy mình dù có là tảng đá cũng phải có chút rung động.


"Phất Y?" Thấy nàng không nói gì, thần sắc Tuế Đình Hành hơi ảm đạm: "Không được sao?"


"Đương nhiên là được." Phất Y đặt tay lên bàn, xòe năm ngón tay ra: "Thần nữ chỉ sợ làm phiền Điện hạ thôi."


"Không phiền." Động tác bôi thuốc của Tuế Đình Hành vô cùng nhẹ nhàng, nhẹ đến mức Phất Y cảm giác như có lông vũ lướt qua lòng bàn tay. Nàng định nói mình không mỏng manh đến thế, nhưng thấy vẻ mặt trịnh trọng của Thái tử lại không nỡ mở lời.


Thôi, Thái tử vui là được.


Mùi thuốc trong xe ngày càng nồng, Phất Y nhìn Thái tử bôi hết nửa lọ thuốc lên tay mình, không nhịn được nói: "Điện hạ, thần nữ thực sự chỉ bị thương ngoài da thôi mà."


"Được rồi." Tuế Đình Hành lấy khăn tay lau sạch phần thuốc mỡ không cẩn thận dính trên đầu ngón tay Phất Y: "Mấy ngày tới hạn chế để tay đụng nước."


Hắn đặt nửa lọ thuốc còn lại vào bàn tay không bị thương của Phất Y: "Thuốc còn lại nàng mang về dùng, loại này trị sẹo rất tốt."


"Đa tạ Điện hạ." Phất Y thuận tay nhét lọ thuốc vào túi thơm: "Sao Điện hạ lại tới đây?"


"Ta đến Đại Lý Tự có việc, nghe nói trên phố xảy ra chuyện nên ghé qua xem thử." Tuế Đình Hành gấp khăn tay cất vào tay áo: "May mà có nàng ở đây."


Đang là giờ cao điểm bách tính ra khỏi thành trở về nhà, nếu con ngựa lao thẳng ra cổng thành thì không biết sẽ có bao nhiêu người bị thương.


"Điện hạ!" Xe ngựa đột ngột dừng lại, bên ngoài truyền đến giọng nói gấp gáp: "Đã tra ra kẻ đầu độc ngựa của Lưu đại nhân, là hạ nhân trong phủ Vân Thượng thư."


"Hả?" Phất Y vén rèm nhìn người truyền tin: "Ngươi nói nhà ta?"


Người của Chiêm sự phủ Thái tử mặt đầy kinh hãi, Vân Quận chúa sao lại ở trong xe ngựa của Thái tử?


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 39: Ngươi nói nhà ta?
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...