Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 3: Đánh thì đánh thôi
"To gan, dám vô lễ với Điện hạ như vậy!"
Tên thái giám đi theo sau Ninh Vương lớn tiếng trách mắng: "Đây là chốn Hoàng cung, xin Vân tiểu thư nói năng chú ý đúng mực!"
"Ta mắng cái thứ chó má ám sát Vân gia, ngươi nhảy ra kêu oan thay Vương gia nhà ngươi làm gì. Chẳng lẽ người là do Vương gia nhà ngươi phái đi?" Phất Y hỏi ngược lại: "Người ngợm đàng HSo lại giống chó thế, thấy ai cũng sủa?"
"Ngươi!" Tên nội thị tức đến mặt đỏ tía tai, hận không thể ăn tươi nuốt sống Phất Y: "Vân tiểu thư, chuyện truy sát không liên quan đến Điện hạ. Người cùng Điện hạ giao hảo nhiều năm, nay Điện hạ thất thế, người lại học theo đám tiểu nhân kia giậu đổ bìm leo, bấy lâu nay thật nhìn nhầm người rồi!"
"Thất thế?"
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Phất Y đã nhoáng cái lao tới trước mặt tên nội thị, vung tay tát hắn một phát: "Hoàng thượng vì đại hôn của Ninh Vương Điện hạ mà treo đèn hỷ khắp cả con phố, tấm lòng yêu thương tha thiết nhường ấy, cả triều văn võ không ai không cảm động. Không ngờ ngươi là nội thị Ninh Vương phủ mà lòng đầy oán hận, không biết kẻ nào đã xúi giục ngươi nảy sinh cái thói bất trung bất kính này?!"
Cú tát này Phất Y dùng mười phần sức lực, mọi người trơ mắt nhìn tên nội thị Ninh Vương phủ bay vèo giữa không trung, rồi đập mạnh vào bức tường sơn đỏ kiên cố.
Nội thị dẫn đường cho Phất Y nuốt nước bọt, Vân... Vân tiểu thư quả là có sức mạnh.
"Đa tạ Vân tiểu thư thay bổn vương dạy dỗ tên nô tài ăn nói hàm hồ này." Ninh Vương biết chuyện hôm nay nếu làm lớn, bản thân y chẳng được lợi lộc gì.
Hai năm qua y cẩn thận từng li từng tí, lúc nào cũng để ý, không dám có nửa phần vượt quá khuôn phép.
"Thần nữ bản tính ngu dốt, không phân biệt được hắn là ăn nói hàm hồ hay nói lời thật lòng." Phất Y xoa xoa cổ tay, cười mỉa mai: "Vương gia cũng không cần giải thích với thần nữ, phải trái đúng sai tự có Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương phán quyết."
Nàng ngồi lại lên kiệu: "Hoàng hậu nương nương nhân ái, lòng mong mỏi được bái kiến nương nương của thần nữ như nước lũ vỡ đê, không muốn chậm trễ dù chỉ một khắc, thần nữ cáo lui!"
Nội thị dẫn đường liếc tên nội thị Ninh Vương phủ đang nằm im không nhúc nhích dưới đất, cúi người hành lễ với Ninh Vương, rồi xoay người giơ tay: "Mời Vân tiểu thư."
Ninh Vương nhìn theo chiếc kiệu đi xa dần, hai bàn tay giấu trong áo từ từ siết chặt thành nắm đấm.
"Điện hạ." Một tên nội thị khác của Vương phủ bất bình nói: "Không ngờ Vân tiểu thư lại vô tình vô nghĩa như vậy, mấy năm trước nàng ta có thể ngang ngược hống hách ở kinh thành, đều là nhờ có ngài che chở. Nay vì lấy lòng Tân đế mà coi ngài như giày rách vứt đi, kẻ hai mặt tuyệt tình như thế, không đáng để ngài phải buồn phiền."
Ninh Vương khẽ nhắm mắt, khôi phục vẻ ôn nhu thường ngày: "Vân tiểu thư thế nào không cần ngươi lắm lời. Đỡ người dậy đi, bổn vương phải đi thỉnh tội với Hoàng huynh."
Cung Chiêu Dương là nơi ở của Chính cung Hoàng hậu, Tiên đế khi còn sống từng muốn để mẫu phi của Ninh Vương chuyển vào đây, kết quả bị các lão thần phản đối, cuối cùng tòa cung điện này bị bỏ trống.
Hiện giờ Trung cung Hoàng hậu dọn vào, tòa cung điện im lìm gần mười năm cuối cùng cũng sống lại.
Vân Phất Y bước lên bậc thang, cung nhân canh cửa không bảo nàng chờ mà trực tiếp dẫn nàng vào nội điện.
Cúi đầu tiến vào điện, Vân Phất Y không đợi Hoàng hậu mở lời đã hành đại lễ thỉnh tội: "Thần nữ đến muộn, xin Hoàng hậu nương nương thứ tội."
"Nha đầu ngoan, mau đứng lên đi." Hoàng hậu sai nữ quan bên cạnh đỡ Phất Y ngồi xuống ghế, ánh mắt dịu dàng quan sát nàng: "Ba năm không gặp, cao lên một chút, cũng gầy đi một chút."
Vân Phất Y không ngờ Hoàng hậu lại có thái độ hòa nhã như vậy, thậm chí còn có phần thân thiết. Nàng định đứng dậy đáp lời nhưng bị Hoàng hậu khẽ nắm lấy tay: "Không cần đa lễ, cứ ngồi nói chuyện."
"Tạ ơn nương nương." Thấy Hoàng hậu không hỏi vì sao nàng đến muộn, Phất Y dứt khoát chủ động nhắc tới. Nàng là người có thù tất báo, sao có thể bỏ qua cơ hội cáo trạng được.
"Biết tin nương nương triệu kiến, thần nữ vui mừng khôn xiết, hôm nay trời chưa sáng đã dậy chuẩn bị, ai ngờ giữa đường gặp phải nội thị Ninh Vương phủ ăn nói bất kính nên mới chậm trễ." Phất Y vẻ mặt đầy xấu hổ: "Đều tại thần nữ tính tình nóng nảy, lại gây ra chuyện ầm ĩ này."
Hoàng hậu vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, nghe Phất Y nhắc đến Ninh Vương, hai bên dường như còn có mâu thuẫn, bèn gọi tên nội thị dẫn đường cho Phất Y vào hỏi chuyện.
Nghe nội thị kể Phất Y vội vã đến gặp bà, không nể nang gì mặt mũi Ninh Vương, khóe miệng bà không kìm được nhếch lên, trong lòng phải niệm mấy lần "trưởng tẩu như mẹ" mới miễn cưỡng nén xuống được.
Sau đó lại nghe Phất Y tát nội thị Ninh Vương phủ và lớn tiếng mắng mỏ, khóe miệng bà lại điên cuồng cong lên, cái gì mà "uy nghi Trung cung", "phong phạm trưởng tẩu" đều vứt hết ra sau đầu.
"Cô nương trẻ tuổi có chút cá tính là chuyện tốt, huống hồ tên nội thị kia ăn nói xằng bậy, con trung thành bảo vệ Bệ hạ thì có lỗi gì? Chỉ là..." Hoàng hậu mở lòng bàn tay Phất Y ra, cẩn thận xem xét tay nàng: "Chỉ là tay thiếu nữ da dẻ non nớt, đừng vì mấy kẻ tiểu nhân đó mà làm mình bị thương."
Mắng hay lắm, đánh cũng hay lắm!
Đợi cung nhân dâng trà bánh lên, Hoàng hậu sai nữ quan bên cạnh lấy mấy lọ hương cao cho Phất Y: "Đây là hương cao dưỡng da, con mang về mà thoa tay."
"Đa tạ Hoàng hậu nương nương ban thưởng." Vân Phất Y nhìn mấy lọ hương cao, trong lòng thầm đoán, xem ra Hoàng hậu nương nương rất hài lòng với hành động vừa rồi của nàng.
"Sao không thấy người hầu hạ bên cạnh con đi cùng?" Hoàng hậu lúc này mới để ý Phất Y đi một mình, khẽ nhíu mày.
"Bệ hạ nhân ái, nương nương hiền đức, thần nữ nôn nóng muốn bái kiến nương nương, không muốn để người hầu kẻ hạ làm phiền lần đầu tiên thần nữ diện kiến."
Hoàng hậu triệu kiến, nếu không phải đặc biệt khai ân, nàng đâu dám dẫn người khác vào cung. Nàng là hoàn khố, chứ không phải kẻ ngu xuẩn không biết sống chết.
*hoàn khố: con em nhà giàu ăn chơi lêu lổng
Hoàn khố đẳng cấp cao thường biết rõ cái gì nên làm, cái gì không nên làm.
Lời của Phất Y khiến Hoàng hậu nhớ lại một buổi cung yến mấy năm trước. Vân Phất Y khi đó chừng mười ba mười bốn tuổi, phía sau có hai nha hoàn đi theo, cung nữ thái giám vây quanh hầu hạ nàng như trăng sao vây quanh mặt trời, tươi trẻ và rực rỡ vô cùng.
"Bổn cung nhớ con có hai nha đầu quen dùng, sau này vào cung cứ dẫn theo để tiện bề chăm sóc." Hoàng hậu vỗ vỗ mu bàn tay Phất Y: "Nội thị trong cung tuy tốt, nhưng chung quy vẫn không chu đáo bằng người mình đã dùng quen."
"Tạ nương nương ân điển." Phất Y có chút cảm khái, không ngờ cha nàng lại được trọng dụng đến mức này, ngay cả con gái cũng được hưởng lây.
Hoàng hậu lại giữ Phất Y nói chuyện thêm hồi lâu, không biết vì sự quan tâm hay vì nguyên nhân nào khác mà bà không nhắc đến chuyện nàng rơi xuống vực, chỉ trò chuyện về phong tục tập quán ở Sùng Châu.
Sùng Châu tập tục phong phú, ba năm trước Tiên đế giận phụ thân nàng phản đối Ninh Vương làm Thái tử nên biếm ông đến đây. Trên đường đi họ gặp phải mấy đợt truy sát, cuối cùng khi vào đến địa phận Sùng Châu, kẻ chủ mưu vẫn chưa từ bỏ, nếu không nhờ nàng liều chết bảo vệ thì cả nhà bốn người Vân gia đã bỏ mạng nơi đất khách.
"Sùng Châu hẻo lánh nhưng sống cũng không khó khăn lắm, bách tính nơi đó mộc mạc chất phác, đối với các cải cách của phụ thân đều dốc sức ủng hộ. Khi gia đình thần nữ rời đi, xe ngựa chất đầy hoa quả do dân chúng tặng." Nhớ lại quãng thời gian chung sống với người dân Sùng Châu, trên mặt Phất Y lộ ra nụ cười: "Nữ tử Sùng Châu hành sự mạnh mẽ, vô cùng giỏi giang."
Phất Y kể lại vài chuyện thú vị ở Sùng Châu khiến Hoàng hậu cười không ngớt, không nỡ để nàng về, bèn giữ nàng lại dùng xong bữa trưa, ban thưởng vô số trân bảo rồi mới cho nội thị tiễn nàng về phủ.
Vân Phất Y về phủ chưa đầy một canh giờ, tin tức nàng đánh nội thị Ninh Vương phủ trong cung, còn được Hoàng hậu giữ lại dùng bữa và ban thưởng trân bảo đã truyền đến tai không ít người.
Đám công tử quần là áo lượt vô cùng ngưỡng mộ, quả không hổ danh là người đứng đầu trong giới ăn chơi bọn họ, dù ba năm vắng bóng ở kinh thành, chỉ cần trở về là sẽ có ngay giai thoại.
Những người từng bị phe phái Ninh Vương chèn ép giờ thoả mãn hả hê; những kẻ từng ủng hộ Ninh Vương nay thất thế thì cảm thấy bất bình, Vân Phất Y trước kia qua lại với Ninh Vương không ít, dựa vào đâu mà nàng ta vẫn có thể lấy lòng đương kim Hoàng hậu nương nương?
"Đồ hai mặt, hành sự như cỏ đầu tường theo chiều gió. Con gái Vân Vọng Quy quả thực chẳng có nửa phần phong thái của Vân gia." Tên công tử áo lam từng bị Vân Phất Y tát một bạt tai đang lê cái chân bị cha đánh gần tàn phế đến phủ Thành Trung Công thăm Vương Duyên Hà bị tổ phụ đánh cho nằm liệt giường.
"Suỵt suỵt suỵt!" Vương Duyên Hà đau đến nhe răng trợn mắt: "Ngươi bớt mồm bớt miệng lại đi, lời này mà lọt vào tai nàng ta thì ngươi lãnh đủ đấy."
Hắn không ngờ Vân Phất Y chân trước vừa đánh bọn hắn một trận, chân sau đã chạy đi mách lẻo với ông nội hắn, hại hắn lại ăn thêm một trận đòn nhừ tử.
Lúc đó hắn đã thấy lạ, với tác phong hành sự của Vân Phất Y, sao có thể đá hắn hai cái rồi bỏ qua, hóa ra là đợi hắn ở chỗ này.
"Vương huynh, rốt cuộc Vân Phất Y kia có bản lĩnh và thủ đoạn gì mà khiến huynh..." Thấy Vương Duyên Hà trừng mắt, Trần Viễn Chi lập tức sửa lời: "Khiến chúng ta kiêng dè đến thế."
"Ngươi chưa từng tiếp xúc, không biết bản lĩnh hành hạ người khác của nàng ta lớn đến mức nào đâu. Sau lưng ngươi cứ gọi thẳng tên huý của ả cũng được, nhưng trước mặt ả tốt nhất nên khách sáo một chút, gọi một tiếng Vân cô nương hoặc Vân tiểu thư." Vương Duyên Hà đau mông rên hừ hừ, nhưng cũng không quên kể cho Trần Viễn Chi nghe những chiến tích lẫy lừng năm xưa của Vân Phất Y.
"Lý nhị lang nhà họ Lý, ngươi biết chứ?"
Trần Viễn Chi gật đầu. Tổ phụ Lý nhị lang là Công bộ Thượng thư, ngoại tổ mẫu là Quận chúa hoàng gia, có dây mơ rễ má với hoàng tộc. Ngay cả Vương Duyên Hà, cháu nội Quốc công cũng phải nể Lý nhị lang vài phần.
"Mấy năm trước Lý nhị lang uống say, lỡ buông lời mạo phạm tiểu thư nhà một vị Thị lang, ai ngờ bị Vân Phất Y bắt gặp. Nàng ta cứ thế mắng Lý nhị lang rõng rã nửa canh giờ. Sau đó suốt một tháng, ngày nào ả cũng dẫn theo đám bè lũ chặn trước cửa nhà họ Lý, châm chọc mỉa mai Lý nhị lang đủ điều, khiến cả kinh thành được xem trò cười tròn một tháng ròng."
"Chuyện ầm ĩ đến thế mà Lý gia không ra mặt ngăn cản sao?" Trần Viễn Chi kinh hãi, quả thực không tưởng tượng nổi có người lại bất chấp mặt mũi, dám chặn cửa phủ Thượng thư và Quận chúa để mắng cháu người ta như vậy.
"Ai bảo không ngăn cản," Vương Duyên Hà thở dài: "Nhưng Vân Phất Y là người biết nghe lời sao? Cuối cùng không chỉ Lý nhị lang mất mặt, mà ngay cả Lý Thượng thư và Quận chúa cũng mất mặt theo. Từ đó về sau, vị lão Quận chúa nhà họ Lý hễ nghe ai nhắc đến Vân Phất Y là sa sầm mặt."
"Sao nàng ta lại hành sự điên cuồng như vậy, chẳng lẽ cả kinh thành không có ai khiến nàng ta kiêng dè sao?" Trần Viễn Chi than thở không thôi, vị Vân tiểu thư này quả thực hung hãn bất thường.
"Khụ khụ." Vương Duyên Hà cho hạ nhân trong phòng lui hết ra ngoài, thì thầm: "Ba năm trước, kinh thành từng có lời đồn, Ninh Vương thầm mến Vân Phất Y."
"Hả?!" Trần Viễn Chi trố mắt kinh ngạc, hồi lâu mới thốt lên: "Không ngờ Ninh Vương trông ôn nhu như ngọc mà sở thích lại khác biệt thế."
"Ngươi thì hiểu cái gì?" Vương Duyên Hà hừ một tiếng: "Vân Phất Y tuy hung dữ, nhưng cũng rất động lòng người."
Trần Viễn Chi kinh hãi nhìn hắn, tên này bị Vân Phất Y đánh đến hỏng não rồi sao?
"Đáng tiếc Vân Vọng Quy không ủng hộ Ninh Vương làm Thái tử, chọc giận Tiên đế và Quý phi, bị biếm đến nơi xa xôi hẻo lánh. Trên đường đi Vân gia nhiều lần bị truy sát, ngươi nói xem, thích khách là do ai phái tới?"
.
"Nội thị Ninh Vương phủ thì sao chứ, đánh thì đánh thôi. Phụ thân một lòng trung thành với Bệ hạ, con thân là con gái Vân gia, há có thể để kẻ khác phỉ báng Bệ hạ." Phất Y về đến nhà tháo bỏ trâm cài, kể lại chuyện xảy ra trong cung cho Liễu Quỳnh Chi và Vân Chiếu Bạch nghe: "Nếu không phải nể mặt thân phận Ninh Vương, con còn muốn đánh cả hắn nữa kìa."
"Đánh hay lắm, đánh hay lắm." Vân Chiếu Bạch vỗ tay cười lớn: "Nhưng muội có biết lời nói và hành động hôm nay của muội giống cái gì không?"
"Giống cái gì?"
"Giống nhân vật phản diện trong mấy cuốn thoại bản, nhân vật chính vừa thất thế là muội trở mặt gây khó dễ ngay."
"Cái thứ chó má Ninh Vương mà cũng xứng làm nhân vật chính?" Vân Phất Y khinh thường hừ lạnh: "Nếu cứ phải nhẫn nhịn bao dung, thấu hiểu rộng lượng mới được coi là chính diện, vậy thì muội thà làm một kẻ phản diện có thù tất báo còn hơn."
Danh tiếng phản diện tuy không hay ho gì, nhưng mà hả dạ lắm!
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 3: Đánh thì đánh thôi
10.0/10 từ 36 lượt.
