Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 4: Hoàng tử điện hạ
"Ăn nói linh tinh." Vân Chiếu Bạch vươn tay gõ nhẹ lên trán Phất Y: "Muội vào cung một chuyến chắc cũng mệt rồi, dùng cơm tối xong thì nghỉ ngơi sớm đi."
"Vâng." Phất Y ngáp một cái, lười biếng dựa lưng vào ghế: "Hoàng hậu nương nương đối đãi với muội rất thân thiết, xem ra muội chưa từng trêu chọc vị Hoàng tử điện hạ kia."
"Càng nói càng không ra thể thống gì." Liễu Quỳnh Chi vuốt lại mái tóc đen nhánh xõa sau lưng Phất Y, giọng dịu dàng: "Buồn ngủ thì đi ngủ trước, lát nữa đến giờ cơm tối mẫu thân sẽ gọi con."
"Dạ." Phất Y nghiêng mặt, dụi dụi vào lòng bàn tay Liễu Quỳnh Chi: "Mẫu thân, vậy con về phòng trước đây."
Đợi Phất Y đứng dậy rời đi, vẻ dịu dàng trên mặt Liễu Quỳnh Chi dần tan biến: "Ngày kia là đại hôn của Ninh Vương, thời gian này con dành thời gian ở bên cạnh muội muội nhiều hơn chút."
"Mẫu thân lo lắng cho tiểu muội sao?" Vân Chiếu Bạch rót trà đưa tận tay Liễu Quỳnh Chi: "Người cứ yên tâm tuyệt đối, tiểu muội sẽ không để chuyện này trong lòng đâu."
"Nếu được như vậy thì tốt." Có lời an ủi của Vân Chiếu Bạch, Liễu Quỳnh Chi miễn cưỡng yên tâm phần nào.
Trời vừa hửng sáng, Phất Y đang ngủ ngon lành, trong cơn mơ màng bỗng nghe thấy tiếng của hai thị nữ thân cận là Thu Sương và Hạ Vũ.
"Tiểu thư, Lâm tiểu thư và Dương nhị công tử đang sốt ruột muốn gặp người."
"Ai cơ?" Phất Y ôm chăn ngồi dậy. Thu Sương dùng khăn thấm nước ấm lau mặt cho nàng: "Là Dương nhị công tử và Lâm tiểu thư chơi với người từ nhỏ ấy ạ."
"Hả?!" Phất Y lập tức tỉnh táo, nhảy xuống giường khoác vội áo choàng rồi chạy ra gian ngoài.
"Tiểu thư ơi, giày!" Thu Sương xách giày, Hạ Vũ bưng khăn choàng, vội vã đuổi theo sau.
"Lão đại!"
"Dương Nhị, Lâm Tiểu Ngũ!" Phất Y chạy về phía hai người, còn chưa kịp mở lời đã bị Lâm Tiểu Ngũ ôm chầm lấy.
"Lão đại, cuối cùng tỷ cũng về rồi." Lâm Tiểu Ngũ kích động đến rưng rưng nước mắt: "Tỷ có biết ba năm tỷ vắng nhà, bọn ta đã sống thế nào không?"
Phất Y nhìn khuôn mặt tròn trịa hơn trước của nàng ấy và Dương Nhị lang, ngập ngừng hỏi: "Ngày ngày ăn chơi hưởng lạc?"
"Tỷ không ở đây, bọn ta làm gì có tâm trạng mà chơi bời." Lâm Tiểu Ngũ liếc nhìn Dương Nhị lang mập mạp bên cạnh, im lặng một lát rồi nói: "Mỗi khi bọn ta nhớ tỷ, đành phải dựa vào việc ăn uống để vơi đi nỗi tương tư, tỷ nhìn xem Dương Nhị lang béo lên cỡ nào rồi kìa."
Phất Y: "..."
Nàng ghét bỏ đẩy Lâm Tiểu Ngũ ra: "Thôi được rồi, đừng diễn nữa."
"Béo thì có béo lên một chút, nhưng tấm lòng nhớ thương tỷ là thật mà." Dương Nhị lang chen tới, cười híp cả mắt: "Đêm hôm trước nghe tin tỷ về kinh, hôm qua bọn ta đã định đến tìm, ai ngờ tỷ lại tiến cung. Thế nên hôm nay bọn ta ngay cả ngủ nướng cũng không thèm, sáng sớm tinh mơ đã đến thăm tỷ, có phải rất có tình nghĩa không?"
"Đúng là sớm thật." Phất Y ngáp dài: "Hai người đợi một lát, ta vào trong rửa mặt chải đầu đã."
"Được." Lâm Tiểu Ngũ tìm ghế ngồi xuống, nói với Thu Sương: "Thu Sương, mau mang chút đồ ăn lên đây. Mới sáng sớm, bọn ta còn chưa ăn gì đâu."
"Mời Lâm tiểu thư và Dương nhị công tử chờ một chút, nô tỳ đi bảo người chuẩn bị bữa sáng ngay." Thu Sương cười dặn dò tiểu nha hoàn xuống bếp lấy đồ ăn sáng, còn mình ở lại chăm sóc hai vị khách.
Phất Y rửa mặt xong đi ra, nghe thấy Dương Nhị lang và Lâm Tiểu Ngũ ngồi bên bàn hỏi Thu Sương về chuyện nàng rơi xuống vực. Nàng đi đến ngồi giữa hai người: "Ăn cũng không chặn được miệng hai người à?"
"Chẳng phải là muốn đợi tỷ ra ăn cùng sao?" Dương Nhị lang ân cần múc cháo cho Phất Y: "Mời lão đại dùng."
"Ăn nhiều vào cho bổ." Lâm Tiểu Ngũ gắp mấy món vào bát đĩa của Phất Y, sụt sịt mũi: "May mà tỷ không sao."
"Ăn uống tử tế đi." Phất Y thấy bộ dạng muốn khóc lại thôi của hai người, bật cười: "Hai năm qua chẳng phải ta vẫn thường xuyên gửi đặc sản Sùng Châu về kinh cho hai người sao, sao qua lâu như vậy rồi mà giờ còn khóc lóc?"
"Phải tận mắt nhìn thấy tỷ bọn ta mới yên tâm được." Lâm Tiểu Ngũ cầm một miếng điểm tâm, nức nở nói: "Nếu không phải nhà ta và nhà Dương Nhị lang đều có tước vị, không được tùy tiện ra khỏi kinh thành, thì ba năm trước bọn ta đã muốn chạy đến Sùng Châu rồi."
"Cũng coi như có chút đầu óc, may mà không chạy tới thật." Phất Y bị hai đôi mắt đẫm lệ nhìn đến phát hoảng, múc cho mỗi người một bát cháo: "Ăn cơm trước đã."
Lâm Tiểu Ngũ và Dương Nhị lang lén nhìn nhau, không dám nói cho Phất Y biết, thật ra lúc đó bọn họ đã lén trốn khỏi kinh thành, chỉ là chưa chạy được bao xa đã bị người nhà bắt về.
Cảm xúc của hai người nhanh đến cũng nhanh đi, ăn xong bữa sáng, cả hai lại khôi phục dáng vẻ hí hửng thường ngày, đòi đưa Phất Y ra ngoài chơi.
Ngoài sân, Vân Chiếu Bạch nghe tiếng cười đùa truyền ra từ viện của muội muội, bèn hỏi bà tử gác cửa: "Bạn của tiểu thư đến à?"
"Bẩm công tử, Nhị công tử nhà Dương lão hầu gia và Lâm tiểu thư nhà An Bình quận chúa đến tìm tiểu thư từ sáng sớm ạ."
Vân Chiếu Bạch nghe tiếng cười vui vẻ của muội muội, chắp tay sau lưng, cười bất lực rồi xoay người rời đi.
Phất Y bị Dương Nhị lang và Lâm Tiểu Ngũ lôi ra khỏi Vân phủ, đi thẳng một mạch đến phố Nam.
"Nghe tin tỷ về, mọi người đều rất vui, đã đặt mấy bàn tiệc ở Thải Âm Phường phố Nam, chỉ còn chờ tỷ đến thôi." Lâm Tiểu Ngũ vén rèm nhìn ra ngoài: "Tỷ yên tâm, đồ ăn thức uống và cả ca nhạc, toàn là những thứ tỷ thích."
Phất Y còn chưa kịp đáp lời, xe ngựa đột nhiên dừng lại.
"Có chuyện gì vậy?" Dương Nhị lang vén rèm hỏi phu xe.
"Nhị công tử, phía trước có đoàn xe đưa của hồi môn."
Gặp chuyện hiếu hỷ phải nhường đường ba phần, đó là quy tắc bất thành văn của cả triều Đại Long.
"Đây là... đội xe hồi môn của nhà họ Thôi?" Dương Nhị lang nhìn kỹ, chợt nhớ tới Phất Y đang ngồi trong xe, vội vàng buông rèm xuống, nói với Phất Y và Lâm Tiểu Ngũ: "Có người đưa của hồi môn đi qua, nhường họ đi trước đi."
Thấy Phất Y vươn tay định vén rèm, Dương Nhị lang vội vàng ngăn lại: "Cũng chẳng có gì đáng xem đâu."
Phất Y cười híp mắt nhìn Dương Nhị lang, thấy vẻ mặt hắn ngày càng căng thẳng, bèn hạ tay xuống: "Quả thực chẳng có gì đáng xem."
Dương Nhị lang thầm thở phào nhẹ nhõm, dặn phu xe đổi đường khác mà đi.
Đến Thải Âm Phường, Phất Y vừa xuống xe ngựa đã bị một đám công tử tiểu thư hoàn khố vây quanh đón vào cửa, huyên náo đến mức nửa con phố đều nghe thấy.
"Đó là nhân vật nào mà khiến nhiều công tử tiểu thư ra cửa nghênh đón thế?"
"Không nhìn rõ, ngó thêm chút xem sao."
"Vị công tử mặc áo ngoài màu đỏ kia, hình như là hoàng thân quốc thích?"
"Chà, lợi hại vậy sao?!"
"Phất Y, nếm thử trà này xem."
"Uống trà gì chứ, nếm thử rượu mới ra của quán này đi."
"Chủ phường, cho người đàn hát nhảy múa đi. Hôm nay là ngày đoàn tụ, phải náo nhiệt lên chứ!"
Mọi người nhao nhao nói cười, Phất Y miệng ngậm điểm tâm, tay trái bưng đĩa bánh, tay phải cầm chén trà, trên người treo đầy quà cáp mọi người tặng. Cũng may nàng giỏi ứng phó với những cảnh tượng thế này, rất nhanh đã cùng mọi người thân thiết vui đùa, cứ như chưa từng có ba năm xa cách.
Mọi người hứng chí, có người chạy lên đài hát khúc, có người gảy đàn Nguyễn Hàm, Dương Nhị lang cũng leo lên gảy đàn, nhưng vì gảy quá khó nghe nên bị mọi người đuổi xuống.
"Chậc chậc chậc." Phất Y bịt đôi tai bị tiếng đàn tra tấn, lắc đầu than thở: "Ba năm rồi, các ngươi chỉ có lớn xác chứ chẳng thêm được chút tài nghệ nào."
Dương Nhị lang cười hì hì, hùng hồn nói: "Chúng ta đều là hoàn khố, ba năm thì tài nghệ tăng tiến được bao nhiêu chứ?"
Bưng chén rượu ngửa cổ uống cạn, Phất Y đứng dậy đi lên đài, vẫy tay với nhạc công đang ôm đàn tỳ bà. Nhạc công thấy vậy liền đưa đàn cho Phất Y.
Tiếng tỳ bà vừa vang lên, mọi người đồng loạt im lặng.
Dương Nhị lang quay sang nhìn Lâm Tiểu Ngũ: "Ta ngốc quá, rốt cuộc ta đang mong chờ điều gì chứ?"
Đều là công tử bột, bọn họ đàn dở chẳng lẽ lão đại lại đàn ra được khúc nhạc thần tiên?
Phất Y đang có chút men say nào quan tâm người khác nghĩ gì, đinh đinh đang đang gảy xong một khúc, mãn nguyện bước xuống đài, vẻ mặt khiêm tốn: "Lâu không đàn, tay hơi cứng rồi."
"Quả là một khúc nhạc sảng khoái dạt dào." Dương Nhị lang giơ ngón tay cái: "Có thể nói là khí thế tứ phía, ý cảnh kinh người!"
"Quá khen quá khen, cũng không hay đến thế đâu." Phất Y nhân tiện nâng chén rượu từ tay một vị tiểu thư áo xanh lá, mỉm cười uống cạn: "Sao rượu này lại ngon hơn rượu vừa nãy nhỉ, chẳng lẽ vì nàng tự tay rót nên mới có hương vị đặc biệt?"
"Đáng ghét." Vị tiểu thư áo xanh hai má ửng hồng, đẩy Phất Y sang một bên. Các tiểu thư hoàn khố khác thấy thế cũng bưng chén rượu đi về phía nàng.
"Nào nào đến đây, nếm thử rượu bọn ta rót xem có ngon hơn không?"
Phất Y thấy mình lỡ lời gây họa, vội vàng đứng dậy xin tha: "Ta sai rồi, ta sai rồi, cầu xin các tỷ muội tha cho."
Mọi người đâu chịu buông tha, náo loạn đuổi bắt Phất Y. Phất Y trốn không được đành xoay người chạy ra khỏi sân.
"Cẩn thận." Phất Y đã uống rượu, không chú ý phía trước có người, mắt thấy sắp đâm sầm vào người ta, vội vàng nghiêng người vịn cây lựu trong sân: "Xin lỗi, vừa rồi không chú ý, có làm ngài giật mình không?"
"Vân Phất Y, tỷ đừng chạy." Mọi người đuổi ra ngoài sân, đang định tóm lấy Phất Y thì nhận ra người đứng dưới gốc lựu là ai, lập tức im thin thít.
Ai nấy lén giấu chén rượu, bình rượu của mình vào trong tay áo, đồng loạt hành lễ: "Bái kiến Hoàng tử điện hạ."
Vân Phất Y cũng vội vàng hành lễ theo: "Thần nữ bái kiến Điện hạ."
Nàng cúi đầu, chớp chớp đôi mắt mang men say, liếc nhìn những vân mây thêu bằng chỉ vàng trên vạt áo gấm của Hoàng tử. Tay nghề thợ thêu tốt thật đấy!
Dưới gối Bệ hạ chỉ có mỗi người con này, đợi Ngài mãn hạn tang ba năm cho Tiên Hoàng xong, e là sẽ sắc phong vị Hoàng tử này làm Thái tử.
Nàng không hiểu biết nhiều về vị Điện hạ này, chỉ nghe người ta nói hắn từ nhỏ đã chăm chỉ hiếu học, khắc kỷ phục lễ, văn thần nhắc tới hắn đều hết lời khen ngợi.
Loại hoàn khố như bọn nàng, chắc chẳng lọt nổi vào mắt vị Điện hạ này đâu.
"Các vị không cần đa lễ."
Giọng Hoàng tử điện hạ ôn hòa, âm thanh tựa như gió xuân tháng ba, không hề vì bọn họ cười đùa ầm ĩ ở đây mà tỏ ra bất mãn.
"Đa tạ Điện hạ." Phất Y đứng thẳng dậy, cúi đầu lùi lại từng bước, thể hiện rõ sự kính trọng của mình đối với vị Điện hạ này.
Tí tách, tí tách, bình rượu ai đó giấu trong tay áo rỉ ra, nhỏ xuống đất.
Phất Y lặng lẽ dịch chân, che chắn cho bằng hữu xui xẻo làm đổ bình rượu.
Trong sân yên tĩnh một hồi, lát sau vị Hoàng tử điện hạ kia lại mở lời: "Vân tiểu thư rời xa kinh thành đã lâu, hôm nay hiếm khi được đoàn tụ cùng bạn bè, cứ tự nhiên là được, ta không cố ý quấy rầy các vị."
Phất Y ngẩng đầu, chỉ thấy bóng lưng Hoàng tử điện hạ rời đi, nàng chắp tay hành lễ: "Cung tiễn Điện hạ."
"Hiếm có thật, Điện hạ vậy mà lại đi ngang qua Thải Âm Phường." Lâm Tiểu Ngũ kéo tay áo Phất Y, nhìn theo bóng lưng Hoàng tử, nhỏ giọng nói: "Đây là lần đầu tiên ta thấy ngài ấy ở chốn ăn chơi này đấy."
"Ta cũng suýt không nhận ra." Một vị tiểu thư khác sán lại gần: "Nghe nói Điện hạ không thích y phục sặc sỡ, hôm nay đột nhiên lại mặc cẩm bào màu tím vàng, thật sự khiến người ta bất ngờ."
"Hửm?" Phất Y hồi tưởng bóng lưng Hoàng tử khi rời đi, cười nhướng mày: "Ta thấy bộ đó rất đẹp mà, sao Điện hạ lại không thích?"
"Không rõ nữa." Vị tiểu thư kia lắc đầu: "Chắc là do hồi nhỏ..."
Nàng không dám nói tiếp. Đương kim Bệ hạ là trưởng tử, nhưng những năm trước Tiên đế vô cùng chán ghét Bệ hạ, cuộc sống của gia đình Bệ hạ quả thực không hề dễ dàng.
Những chuyện đen tối của Hoàng gia đâu phải thứ mà đám hoàn khố bọn họ có thể bàn tán.
Xác định Hoàng tử điện hạ đã đi khuất, mọi người mới quay lại tiếp tục nghe hát nhảy múa, náo nhiệt đến tận khi trời tối đen, người nhà phái người đến đón mới lưu luyến chia tay.
Phất Y ngồi lên xe ngựa của Vân phủ, dựa vào đệm êm nhắm mắt dưỡng thần. Hôm nay nàng uống hơi nhiều, đầu óc không được tỉnh táo lắm.
Đi được nửa đường, xe ngựa bỗng dừng lại. Phất Y miễn cưỡng ngồi dậy, mắt say lờ đờ hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Tiểu thư." Thu Sương vén rèm bước vào, vẻ mặt khó xử: "Ninh Vương đang ở phía trước."
Dưới màn đêm, Ninh Vương đứng trước xe ngựa, bóng dáng trông có vẻ cô độc. Y thấy rèm xe lay động, định mở miệng nói gì đó.
"Chó khôn không cản đường, cút!"
Rèm xe bị vén một cách thô bạo, lộ ra nửa cái đầu của Vân Phất Y, theo sau đó là một vò rượu bay vèo ra ngoài.
"Tiểu thư, người say rồi!"
"Ninh Vương điện hạ, tiểu thư nhà chúng tôi uống say, đầu óc không tỉnh táo, ngày mai đại công tử sẽ đích thân đến tạ lỗi với ngài."
"Đi mau, đi mau."
Xe ngựa Vân phủ vội vàng rời đi, để lại cho Ninh Vương một vò rượu vỡ tan tành trên mặt đất.
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 4: Hoàng tử điện hạ
10.0/10 từ 36 lượt.
