Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 2: Nay đã khác xưa


"Cô nương, nhà ta ở Nam phường, chỗ này..."


Thiếu nữ bán hoa thấy Vân Phất Y cưỡi ngựa đưa mình đi về hướng phố Đông, nơi các bậc quý nhân sinh sống, trong lòng sợ hãi thân phận thấp hèn của mình sẽ gây rắc rối cho ân nhân.


"Đừng vội, đợi ta trút giận giúp cô xong sẽ đưa cô về." Vân Phất Y nhìn về phía cửa Đông Phượng của hoàng cung, giờ này chắc yến tiệc trong cung cũng đã tàn.


Trút giận?


Thiếu nữ bán hoa sờ sờ mấy túi tiền nặng trịch trong ngực áo, lẽ nào vừa rồi cô nương đánh bọn họ một trận tơi bời như thế vẫn chưa tính là trút giận sao?


Tiến vào phố Đông nơi các quý nhân sinh sống, hai bên đường tuy treo đầy đèn lồng rực rỡ nhưng lại yên tĩnh hơn những con phố khác rất nhiều. Thi thoảng có tuấn mã kéo xe đi qua, xe ngựa vô cùng xa hoa tinh xảo. Thiếu nữ bán hoa không dám nhìn nhiều, sợ vô tình mạo phạm quý nhân.


Khi một cỗ xe ngựa màu đỏ son đi ngang qua, Vân Phất Y kéo lại áo choàng trên người thiếu nữ bán hoa, che kín khuôn mặt nàng rồi lật người xuống ngựa, rảo bước đến trước xe ngựa hành lễ: "Vãn bối ra mắt Thành Trung Công."


Thành Trung Công vừa từ cung yến trở về, đang mơ màng ngủ gật, thấy xe ngựa đột ngột dừng lại, bên ngoài còn có tiếng nữ tử trẻ tuổi vang lên, ông nghi hoặc mở mắt, vén rèm nhìn người tới: "Không biết cô nương đây là...?"


Trông có chút quen mắt, hình như đã gặp ở đâu rồi.


"Vãn bối là Vân Phất Y, gia phụ là Vân Vọng Quy. Xa kinh thành ba năm, hôm nay nhìn thấy xe ngựa của ngài, trong lòng vãn bối vô cùng kích động, nhịn không được muốn đến chào hỏi, mong ngài thứ lỗi cho sự đường đột của vãn bối."


Nghe thấy cái tên Vân Phất Y này, vô số ký ức ùa về trong đầu Thành Trung Công với khí thế không gì ngăn cản nổi.


Mắng con trai lớn nhà Lý đại nhân, giật bím tóc con trai út nhà Trương đại nhân, đánh cháu trai nhà Vương đại nhân. Suốt ngày cùng đám công tử tiểu thư hoàn khố trong kinh thành ăn chơi ngang ngược, xứng danh là một tai họa của kinh thành.


Vân gia trên dưới mấy đời, nam nữ già trẻ đều có tiếng hiền đức, chẳng hiểu sao lại lòi ra một mầm tai họa như Vân Phất Y này.


Nhớ tới chuyện nàng ba năm trước rơi xuống vực suýt mất mạng, lại là bậc con cháu, Thành Trung Công cũng kiên nhẫn, hòa nhã hàn huyên với Vân Phất Y vài câu.


Thấy Vân Phất Y cư xử chừng mực, lời nói khéo léo, Thành Trung Công thầm gật đầu trong lòng, xem ra sau kiếp nạn kia, nàng đã trưởng thành hơn không ít.


Chú ý tới trên lưng con ngựa Vân Phất Y đang dắt còn có một cô gái ngồi che áo choàng kín mặt, Thành Trung Công lịch sự hỏi: "Không biết vị cô nương này là...?"


"Vị cô nương này bán hoa trong ngõ hẻm, vãn bối đi ngang qua thấy lệnh tôn Vương Duyên Hà đang trêu ghẹo nàng ấy, bèn ra mặt đưa người đi, tránh để Vương Duyên Hà làm hỏng thanh danh quý phủ."


"Cái gì?!" Nghe tin cháu trai ở bên ngoài trêu ghẹo dân nữ, sắc mặt Thành Trung Công lập tức sa sầm.



Vân Phất Y cười híp mắt nói: "Công gia đừng nóng giận, con trẻ không nghe lời, dạy dỗ vài câu là được, ngài ngàn vạn lần đừng động thủ đánh hắn, bị thương rồi lại không tiện ra ngoài."


"Đa tạ Vân cô nương đã báo tin." Thành Trung Công giận sôi máu. Đừng động thủ đánh?


Hôm nay ông nhất định phải đánh gãy cái chân chó cứ ra đường là gây chuyện của hắn!


Nhìn theo chiếc xe ngựa của phủ Thành Trung Công đang hừng hực khí thế rời đi, Vân Phất Y tâm trạng cực tốt vẫy vẫy tay: "Ngài đi thong thả nhé!"


Thiếu nữ bán hoa: "Cô nương..."


"Không vội, không vội." Vân Phất Y xoay người đón đầu một chiếc xe ngựa khác: "Vãn bối ra mắt Trần đại nhân!"


...


Thiếu nữ bán hoa sống ở khu phố Nam chật chội. Sau khi đưa nàng về tận nhà, Vân Phất Y rời đi trong sự cảm kích rối rít của nàng và người thân.


Phố Nam là nơi dân thường kinh thành sinh sống, dù lúc này đã là đêm khuya nhưng vẫn rất náo nhiệt. Vân Phất Y tay trái dắt ngựa, tay phải cầm đồ ăn, chậm rãi rảo bước giữa dòng người.


Đi qua phố Nam, lúc ngang qua phố Đông, Vân Phất Y thấy có người đang tháo đèn hoa bên đường xuống, thay bằng những chiếc đèn lồng đỏ rực rỡ.


Người đi đường tò mò hỏi: "Tết Thượng Nguyên còn chưa qua, sao đã thay đèn lồng đỏ rồi?"


"Ba ngày nữa là đại hôn của Ninh Vương, Bệ hạ niệm tình ngài ấy là ấu tử được Tiên hoàng yêu thương nhất, nên đặc biệt hạ lệnh treo đầy đèn lồng đỏ trên đường đón dâu để chúc mừng Ninh Vương."


"Bệ hạ đối với huynh đệ thật từ ái."


"Đúng vậy, Bệ hạ nhân từ, là phúc của chúng ta."


Nhìn hai người nọ kẻ tung người hứng, Vân Phất Y cười khẽ. Bệ hạ đăng cơ cách đây hai năm, khi lên ngôi đã ngoài tứ tuần, chính sự thanh minh, đối với bách tính quả thực có lòng nhân đức.


Có người không cẩn thận làm rơi đèn lồng trong tay, chiếc đèn đỏ rực bị gió thổi lăn đến chân Vân Phất Y.


Nàng cúi đầu nhìn chiếc đèn lồng đỏ này, khom lưng nhặt lên, đưa cho người đang chạy tới tìm.


"Đa tạ cô nương." Người nọ nhận lấy đèn lồng, nói lời cảm tạ với Vân Phất Y.


Vân Phất Y cười, lật người lên ngựa.



Vân Phất Y cười khẩy một tiếng, vỗ vỗ con ngựa dưới thân, lẩn vào trong bóng đêm.


Xe ngựa của Ninh Vương dừng lại, Ninh Vương vén rèm nhìn về phía con hẻm đen kịt, đôi mắt đen như mực khẽ dao động.


"Vương gia?" Nội thị cúi đầu hỏi dò: "Không biết Vương gia có gì căn dặn?"


Khóe mắt liếc qua những chiếc đèn lồng song hỷ đỏ rực đầu phố, Ninh Vương khẽ rũ mắt: "Không có gì, hồi phủ."


.


Dắt ngựa vào chuồng, Phất Y rón ra rón rén ghé vào cửa viện chính nhìn ngó một lúc, thầm thở phào nhẹ nhõm, nhón chân định lẻn về viện của mình.


"Đi đâu đấy?"


Phất Y cứng đờ cả người, quay đầu nhìn về phía dưới tàn cây trong sân, đầu gối mềm nhũn suýt thì quỳ xuống. Chợt nhớ ra tối nay mình không gây họa, ngược lại còn cứu người, nàng lại đứng thẳng chân, nặn ra nụ cười xán lại gần: "Cha, mẹ, đại ca, mọi người đều ở đây ạ."


"Nói đi, tối nay con không dự cung yến, chạy ra ngoài làm cái gì?" Vân Vọng Quy chỉ vào chỗ trống bên bàn đá.


Vân Phất Y vội vàng ngồi xuống ghế đá, ân cần móc điểm tâm từ trong ngực ra: "Mẹ, người mau nếm thử đi."


Liễu Quỳnh Chi cầm lấy một miếng điểm tâm nếm thử, cười nói: "Là bánh đào tô của tiệm điểm tâm phố Tây phải không?"


"Chính xác ạ." Vân Phất Y cầm bình trà nóng trên bàn rót cho người nhà: "Trên đường hồi kinh, mẹ đã nhắc đến bánh của tiệm này mấy lần, con gái đều ghi tạc trong lòng đấy."


Liễu Quỳnh Chi được Vân Phất Y dỗ dành đến nỗi cười tít mắt, đâu còn nhớ truy cứu chuyện nàng về muộn nữa.


Vân Vọng Quy bất lực thở dài: "Hôm nay vào cung trình báo công việc, Bệ hạ có ý để ta đảm nhận chức Hộ bộ Thượng thư."


"Hộ bộ Thượng thư?" Phất Y bưng chén trà nóng uống một ngụm: "Cha lợi hại thật đấy, Bệ hạ lại tín nhiệm người đến thế."


Khóe miệng Vân Vọng Quy nhếch lên, lại nhanh chóng kìm xuống: "Cha không nghe nổi mấy lời tâng bốc này đâu."


"Sao lại là tâng bốc, rõ ràng là lời tâm huyết của con gái mà." Vân Phất Y quay đầu nhìn huynh trưởng Vân Chiếu Bạch: "Ca ca, huynh nói có đúng không?"


Vân Chiếu Bạch mỉm cười gật đầu, không nói gì.


Khóe miệng Vân Vọng Quy lại nhếch lên lần nữa, trầm giọng nói: "Ngày mai Hoàng hậu nương nương muốn triệu kiến con, đêm nay ngủ sớm một chút."



"Hoàng hậu nương nương triệu kiến con?" Phất Y không chắc chắn lắm: "Cha, mấy năm nay, con chắc là... chưa từng đắc tội với con cái của Bệ hạ đâu nhỉ?"


Những năm qua nàng hành sự tuy có phần tùy hứng phô trương, nhưng chưa bao giờ ức h**p người vô tội. Trước khi Bệ hạ đăng cơ không được Tiên đế yêu thích, ngay cả Hoàng hậu nương nương và các con cũng không được coi trọng, thậm chí có người vì muốn lấy lòng những hoàng tử được Tiên đế sủng ái mà còn giậu đổ bìm leo, hãm hại gia đình Bệ hạ.


Nàng xưa nay khinh thường hành vi tiểu nhân đó, từ nhỏ tuy không qua lại với con cái của Bệ hạ, nhưng cũng chưa từng làm chuyện bắt nạt chèn ép.


Nghe con gái nói vậy, Vân Vọng Quy suýt thì nghẹn thở. Tiểu thư nhà đàng hoàng nào nghe tin Hoàng hậu triệu kiến, việc đầu tiên nghĩ đến lại là xem mình có từng bắt nạt con nhà người ta hay không?


"Nếu có đắc tội thì con cứ đi mà chịu tội." Vân Vọng Quy bực mình nói: "Đỡ cho suốt ngày ở bên ngoài gây rắc rối cho ta."


Vân Phất Y đáng thương nhìn ông, đôi mắt sáng như sao ánh lên vẻ tủi thân to lớn.


Nhìn đôi mắt này của con gái, Vân Vọng Quy lại nhớ đến chuyện ba năm trước.


Để bọn họ thoát khỏi vòng vây của thích khách, con gái đã liều mạng dụ thích khách đi, cuối cùng rơi xuống vực không rõ sống chết.


Những ngày tháng không tìm thấy con, cả nhà họ không biết đã vượt qua thế nào. Ông vốn không tin thần phật, nhưng sau khi con gái mất tích, ông gặp thần thì lạy, gặp phật thì quỳ, chỉ cầu mong con gái còn sống sót.


"Bệ hạ đã có ý trọng dụng ta, tất nhiên sẽ không quá khắt khe với con." Vân Vọng Quy mềm lòng: "Nếu con thực sự từng đắc tội vị điện hạ kia, ta sẽ cùng con đi thỉnh tội với người ta."


Trước khi Bệ hạ đăng cơ, cuộc sống chẳng mấy dễ dàng. Hoàng Hậu và ngài đã nương tựa nhau nhiều năm, tình cảm sâu đậm, đến nay dưới gối chỉ có một người con trai.


Phất Y đứng dậy đi đến bên cạnh Vân Vọng Quy, nắm lấy tay áo ông lắc qua lắc lại: "Cảm ơn cha, con biết cha đối với con là tốt nhất mà."


"Còn ra thể thống gì nữa." Vân Vọng Quy thấp giọng quở trách, nhưng không hề rút vạt áo khỏi tay Phất Y.


.


Hoàng cung nguy nga, canh phòng nghiêm ngặt, nhiều người cả đời cũng không thể bước vào nửa bước.


Còn với Vân Phất Y mà nói, hoàng cung chẳng phải nơi xa lạ gì, khi Tiên đế còn tại vị, nàng đã thường xuyên lui tới nơi này.


Xe ngựa dừng lại ở cửa Đông Phượng, bên trong có nội thị đứng đợi. Thấy Vân Phất Y bước ra từ xe ngựa, nội thị tươi cười vội vàng tiến lên hành lễ: "Vân cô nương vạn an."


"Công công đa lễ." Vân Phất Y vịn tay nội thị bước xuống xe, cười nói: "Làm phiền công công dẫn đường."


"Đây là vinh hạnh của nô tài." Nội thị dẫn Phất Y đến bên cạnh một chiếc kiệu vai: "Cửa Đông Phượng cách cung Chiêu Dương rất xa, Hoàng hậu nương nương thương cô nương thể nhược, đặc biệt ban kiệu, mời cô nương lên kiệu."



Suốt dọc đường, thái độ của nội thị đối với Phất Y vô cùng ân cần, thỉnh thoảng còn giới thiệu cho nàng biết cung điện nào đang có ai ở.


Có nội thị nhận ra Phất Y, thấy nàng ngồi cao trên kiệu vai không khỏi cảm thán, Hoàng cung này đã đổi chủ, nhiều vị quý nhân từng cao cao tại thượng giờ cũng phải cúi đầu, duy chỉ có Vân tiểu thư này, sau ba năm trở về Kinh thành, vẫn có thể ngồi kiệu vai đi lại trong cung.


"Cung Thần Tước sao lại bị vây kín thế kia?" Phất Y nhìn cung Thần Tước ở phía bên trái, có chút hiếu kỳ.


"Cung Thần Tước nay đổi tên thành cung Thần Tỷ, được Bệ hạ ban cho Hoàng tử điện hạ ở. Vì Hoàng tử điện hạ thích trúc, Bệ hạ đã hạ lệnh sửa sang lại cung Thần Tỷ, hiện giờ vẫn chưa hoàn thành nên mới vây kín như vậy." Nội thị nhớ tới chuyện cũ, cẩn thận quan sát sắc mặt Vân Phất Y, chờ nàng hỏi tiếp.


Nào ngờ Vân Phất Y chỉ gật đầu, không hỏi thêm gì nữa: "Hóa ra là vậy."


Nội thị có chút bất ngờ, cung Thần Tước từng là nơi ở của Ninh Vương, Vân cô nương trước khi rời kinh có mối quan hệ tốt với Ninh Vương, nay cung điện đổi chủ, Vân cô nương lại chẳng tò mò chút nào sao?


Vừa nghĩ đến Ninh Vương, nội thị ngẩng đầu đã thấy Ninh Vương dẫn theo hai tên thái giám đi về phía này. Hắn phất trần, quy củ hành lễ: "Nô tài tham kiến Ninh Vương điện hạ."


Ninh Vương dừng bước, nhìn người đang ngồi trên kiệu vai. Hôm nay nàng mặc bộ cung trang thêu chim sẻ màu vàng ngỗng, hoa điền trên trán rực rỡ dưới ánh mặt trời, chói mắt y hệt như ba năm trước.


Vân Phất Y ngước mắt nhìn Ninh Vương, đứng dậy bước xuống kiệu: "Thần nữ bái kiến Ninh Vương điện hạ."


Ninh Vương im lặng giây lát, định đưa tay ra đỡ: "Hà tất phải đa lễ."


"Nay đã khác xưa." Phất Y lùi về phía sau tránh đi, cười như không cười: "Vương gia, ngài nói có đúng không?"


Sắc mặt Ninh Vương khẽ biến.


"Thần nữ còn phải bái kiến Hoàng hậu nương nương, Vương gia nếu không có việc gì, thứ cho thần nữ xin phép cáo lui trước." Phất Y xoay người ngồi lên kiệu, chẳng mảy may để ý hành động này sẽ khiến Ninh Vương khó xử.


Nội thị cúi đầu thấp hơn, Vân cô nương nói đúng, nay đã khác xưa. Ba năm trước, Ninh Vương là con trai út được Tiên đế yêu thích nhất, tự nhiên không ai dám đắc tội. Nay Bệ hạ mới là chủ nhân thiên hạ, Ninh Vương sớm đã thành kẻ bại trận.


"Phất Y..."


"Vương gia." Vân Phất Y nhướng mày: "Vương gia là người sắp thành thân, sao có thể gọi thẳng tên húy của thần nữ."


Thật là không giữ nam đức!


"Phải rồi." Nàng liếc xéo Ninh Vương: "Vương gia có biết ba năm trước, khi ta rơi xuống vực, điều cuối cùng ta nghĩ đến là gì không?"


Sắc mặt Ninh Vương tái nhợt.


"Nếu bổn tiểu thư không chết, nhất định sẽ khiến lũ chó má làm hại Vân gia chúng ta sống không bằng chết!"


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 2: Nay đã khác xưa
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...