Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 29: Quận chúa


Tuế Đình Hành sải bước vào nội điện, theo bản năng nhìn về phía Vân Phất Y đang ngồi bên cạnh Hoàng hậu.


"Hành nhi, sao giờ này con lại tới đây?" Hoàng hậu thấy Tuế Đình Hành vội vã chạy vào, ngẩn người một chút rồi hỏi: "Con cũng biết rồi sao?"


Tim Tuế Đình Hành hẫng một nhịp, trong lòng đau nhói khó tả. Vừa rồi Mẫu hậu nói cái gì mà mỹ nhân, chẳng lẽ là muốn chọn Thái tử phi cho hắn?


Hàng mi hắn khẽ run, chắp tay hành lễ: "Nhi thần thỉnh an Mẫu hậu, nhi thần mới được tặng một hũ trà hoa, muốn mang sang cho Mẫu hậu nếm thử."


"Ngồi xuống nói chuyện." Hoàng hậu nhận lấy hũ trà, bảo cung nữ đem pha: "Hóa ra con vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra."


Tuế Đình Hành ngẩng đầu, ánh mắt chuyển từ Hoàng hậu sang Phất Y: "Không biết Vân cô nương có thể giải thích cho ta không?"


"Điện hạ." Phất Y đứng dậy đáp: "Xin Nương nương và Điện hạ thứ tội cho thần nữ tự ý làm bậy."


Tuế Đình Hành định bảo nàng ngồi xuống nói chuyện, ánh mắt lướt qua đám cung nữ thái giám trong điện, đứng dậy nhận chén trà từ tay cung nữ đặt trước mặt Hoàng hậu, chắp tay sau lưng hỏi: "Vân cô nương, sao lại nói như vậy?"


Phất Y kể lại toàn bộ sự việc, từ lúc nàng phát hiện ra gã đàn ông trung niên có điểm đáng ngờ cho đến khi sắp xếp người theo dõi gã.


"Thần nữ trong lúc cấp bách đành tự ý dùng kế để bắt tên mưu sĩ kia, xin nương nương và Điện hạ thứ tội."


"Ha ha ha, con đây gọi là tùy cơ ứng biến, không những không có tội mà còn lập được công lớn." Hoàng đế cười lớn bước vào cửa điện, giơ tay ra hiệu cho Phất Y không cần hành lễ: "Không hổ là con gái Vân gia, đầu óc linh hoạt thật."


Ông nắm tay Hoàng hậu kéo bà cùng ngồi xuống, nói với Tuế Đình Hành và Vân Phất Y: "Hành nhi và Phất Y cũng ngồi xuống nói chuyện đi."


"Tạ ơn Bệ hạ." Phất Y vừa ngồi xuống đã nghe Hoàng đế tò mò hỏi: "Rốt cuộc là mỹ nhân như thế nào, mà có thể khiến trẫm bỏ mặc Hoàng hậu, mê mẩn đến thần hồn điên đảo?"


"Chuyện này..." Phất Y cứng đờ ngẩng đầu, nhìn sang trái thấy Hoàng hậu, nhìn sang phải thấy Thái tử. Ngài là Hoàng đế, đừng có tò mò quá mức như thế chứ. Đem người vào cung cho ngài nhìn vài lần, chẳng phải cả kinh thành đều sẽ biết có người định dùng mỹ nhân kế đối phó với ngài sao?


Tiếc là Hoàng đế chẳng màng thể diện, lập tức hạ lệnh cho Long Cấm Vệ giải ba mỹ nhân vào xem mặt.


Đợi ba mỹ nhân được đưa vào, Hoàng đế liếc qua một cái liền mất hứng, phất tay cho người đưa xuống: "Tay chân khẳng khiu, chẳng bằng một góc của Hoàng hậu, trẫm làm sao có thể trúng loại gian kế tầm thường này?"


"Bệ hạ và nương nương tình sâu nghĩa nặng, nữ tử khác đương nhiên không lọt vào mắt Bệ hạ." Phất Y cười nói: "Có điều nam nhân trong thiên hạ mấy ai thâm tình được như Bệ hạ. Trong mắt bọn họ, phụ nữ chỉ là vật trang trí thêu trên hoa gấm."


Nghe Phất Y khen mình và Hoàng hậu tình sâu nghĩa nặng, lại còn khen mình thâm tình, nụ cười trên mặt Hoàng đế càng thêm hài lòng: "Trẫm là thiên tử, đương nhiên khác với đám phàm phu tục tử rồi."


Sắc đẹp dễ kiếm, chân tình khó tìm, đám đàn ông th* t*c kia thì hiểu gì về tình yêu.



"Nhưng ba mỹ nhân này chưa chắc đã là tìm cho Bệ hạ đâu ạ." Phất Y cười như không cười nhìn về phía Tuế Đình Hành.


"Ừm..." Hoàng đế phản ứng lại, nhìn chằm chằm con trai: "Con thích cô nương thế nào, ta định trước cho con, kẻo lần sau mỹ nhân kế lại nhắm vào con."


"Phụ hoàng, nhi thần hiện tại chưa muốn thành thân." Tuế Đình Hành nhìn Hoàng hậu: "Hơn nữa, nhi thần cũng không thích kiểu mỹ nhân thanh lãnh như trăng lại có tài hoa."


Hoàng hậu bị con trai nhìn đến khó hiểu. Không thích thì không thích, nhìn bà làm gì?


Thấy gia đình ba người Đế vương bàn chuyện hôn sự của Thái tử, Phất Y cúi đầu giảm bớt sự tồn tại, chuẩn bị tìm cớ cáo lui.


"Không thích thanh lãnh như trăng, vậy là thích nhiệt tình như lửa?" Hoàng đế hỏi Phất Y: "Phất Y, con thân thiết với các cô nương trẻ tuổi trong kinh thành, cô nương nào có tính cách nhiệt tình nhất?"


Phất Y: "..."


Hỏi nàng chuyện này có thích hợp không vậy?


Nàng chỉ là con gái ngoại thần, không phải con gái Bệ hạ. Bệ hạ à, người cũng coi thần nữ như người nhà quá rồi đấy.


Nhìn sang Hoàng hậu nương nương, bà vậy mà cũng nhìn nàng đầy mong đợi. Phất Y thực sự không hiểu nổi, tại sao Đế Hậu lại tin tưởng mình đến vậy.


Tuế Đình Hành khẽ nhíu mày: "Phụ hoàng, người để Vân cô nương bàn luận chuyện này có chút không ổn."


May quá, may quá, Hoàng gia ít nhất vẫn còn một người tỉnh táo.


Phất Y thầm thở phào nhẹ nhõm.


"Nếu truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ gây ra điều tiếng rắc rối cho Vân cô nương sao."


Trọng điểm là cái này sao?


Thái tử à, xem ra ngài cũng chẳng tỉnh táo lắm đâu.


"Con nói đúng, quả thực không thích hợp lắm." Đế Hậu đồng loạt gật đầu. Hoàng đế phất tay nói với Phất Y: "Là trẫm nghĩ chưa thấu đáo, ngày mai trẫm sẽ cho người khác đi..."


"Phụ hoàng, nhi thần cũng không thích nữ tử nhiệt tình như lửa." Tuế Đình Hành nhịn không nổi ngắt lời: "Người không cần làm những việc này."


"Cái này cũng không thích, cái kia cũng không thích, con thích tiên nữ chắc?" Hoàng đế sinh nghi: "Hay là con đã có người trong lòng rồi?"


"Không có." Tuế Đình Hành rũ mắt, hắn biết Phất Y lúc này cũng đang nhìn mình, hít sâu một hơi: "Hiện tại quốc khố trống rỗng, láng giềng nhăm nhe dòm ngó, nhi thần không có tâm trạng yêu đương."



"Quốc khố có rỗng đến đâu thì cha cũng có tiền cho con cưới vợ..."


"Được rồi." Hoàng hậu ngắt lời Hoàng đế: "Chuyện này không cần vội, để sau hẵng nói. Đến giờ cơm rồi, chúng ta dùng bữa trước đã."


Dùng xong bữa trưa, Hoàng đế đứng dậy: "Hành nhi và Phất Y đi dạo cùng trẫm một lát."


Phất Y đi theo sau Hoàng đế đến Ngự Hoa Viên, bỗng nhiên Hoàng đế chỉ vào một hòn giả sơn ở góc xa, nói với Phất Y: "Lần đầu tiên trẫm gặp con, con còn chưa cao bằng chân trẫm, nằm bò trên giả sơn đòi trẫm bế xuống."


Phất Y nhìn theo hướng tay Hoàng đế, trong đầu dần hiện lên một đoạn ký ức.


Khi đó nàng khoảng năm sáu tuổi, vì tu sĩ Tiên đế nuôi nói nàng có mệnh cách tốt, có thể vượng tử vi tinh nên Tiên đế thường triệu nàng vào cung ở vài ngày.


Nàng không thích bị ma ma trong cung quản thúc, lén trốn ra Ngự Hoa Viên chơi, leo lên hòn giả sơn rồi lại sợ độ cao không dám xuống, cũng sợ bị ma ma phát hiện, đành ngồi xổm trên đó chờ người tốt bụng đi qua giúp đỡ.


Vận may của nàng khá tốt, chẳng bao lâu đã gặp một người đàn ông mặc áo bào sờn đi ngang qua. Nàng vẫy tay gọi người đó bế xuống, thấy người đàn ông ủ rũ cúi đầu, nàng bèn kéo tay áo đối phương hỏi: "Thúc khóc ạ?"


Người đàn ông không thèm để ý đến nàng, nàng lại ghé sát đầu đến trước mặt người ta: "Thúc khóc thật sao?"


"Ta chưa bao giờ khóc." Người đàn ông sa sầm mặt mày, ngồi cùng nàng dưới bậc thềm, còn lấy một nửa số kẹo trong túi của nàng: "Khóc thì có tác dụng gì?"


"Ai nói khóc không có tác dụng?" Nàng thấy trán người đàn ông bị thương, lấy khăn tay lau sạch trán cho ông, còn đưa nốt cho ông nửa túi kẹo còn lại: "Người lớn các thúc sĩ diện quá nên mới thấy khóc không có tác dụng."


Người đàn ông nhai kẹo rôm rốp: "Nhóc con thì biết gì về sĩ diện."


"Ai bảo ta không biết." Nàng không vui, giật lại nửa túi kẹo vừa tặng: "Trước mặt bạn bè, ta rất có mặt mũi đấy, bọn họ đều gọi ta là đại ca."


"Nhóc biết giữ thể diện, vậy mà lại muốn ta khóc mất hết thể diện?"


"Thúc ngốc thật." Phất Y khinh thường chống nạnh: "Lúc cần khóc mới khóc chứ, ví dụ như ta chỉ khóc trước mặt cha mẹ và Bệ hạ thôi."


Người đàn ông thoắt cái đã ăn hết kẹo, chìa tay trước mặt nàng: "Cho ta thêm ít nữa."


"Không cho." Phất Y ôm chặt túi kẹo, vừa dứt lời đã thấy đối phương nằm lăn ra đất, làm bộ muốn khóc.


Nàng sợ ma ma nghe thấy tiếng sẽ chạy tới, vội vàng nhét kẹo vào tay ông: "Ôi chao, thúc đừng khóc mà, đừng khóc, ta cho là được chứ gì."


Người đàn ông cười hì hì, vừa ăn kẹo vừa gật gù: "Khóc quả nhiên có chút tác dụng."


"Hứ!" Phất Y bé nhỏ nhân lúc ông không chú ý, đứng dậy giẫm mạnh lên chân ông một cái, xách váy chạy biến không thèm ngoảnh đầu lại.



Chuyện đã qua rất lâu, Phất Y không còn nhớ rõ dung mạo người đàn ông kia, đến giờ chỉ nhớ có một người lớn không biết xấu hổ lừa mất nửa túi kẹo của nàng.


Nhớ lại hành vi trẻ con nhất quyết muốn xem người ta có khóc hay không của mình, Phất Y hận không thể lấy tay áo che mặt.


"Không ngờ con tuổi còn nhỏ mà sức như trâu mộng, chân trẫm bị con đá đau suốt hai ngày." Hoàng đế nhớ lại chuyện này, không nhịn được bật cười. Thấy Phất Y muốn che mặt mà không dám, ông càng cười vui vẻ hơn: "Đi, chúng ta qua xem hòn giả sơn kia."


"Bệ hạ." Giọng Phất Y yếu ớt: "Thần nữ lúc nhỏ không hiểu chuyện..."


Bệ hạ lớn tướng như vậy mà còn đi lừa kẹo của tiểu cô nương, cũng không hiểu chuyện hơn bao.


"Hóa ra Phụ hoàng và Vân cô nương đã quen biết nhau từ sớm." Tuế Đình Hành lên tiếng giải vây cho Phất Y: "Thật là có duyên."


Hồi nhỏ hắn và Mẫu hậu rất sợ Tiên đế triệu Phụ hoàng vào cung, bởi vì lần nào Phụ hoàng cũng bị Tiên đế chửi mắng đánh đập, hầu như không có ngoại lệ.


Sau khi hắn lên tám, Tiên đế dần không thích triệu Phụ hoàng vào cung nữa, hễ nhắc đến Phụ hoàng là nói ông nhu nhược vô dụng, không có chút tình cảm nào.


Hòn giả sơn hồi nhỏ trông cao đến mức không dám nhảy xuống, thực ra lại chẳng cao bao nhiêu. Phất Y nhìn hòn giả sơn, cười ngượng ngùng với Hoàng đế.


"Này." Hoàng đế lấy ra một chiếc túi gấm, bên trong đựng kẹo ngự dụng hoàng gia: "Trẫm trả kẹo cho con đấy."


Phất Y: "..."


Kẹo lừa mất mười mấy năm trước, bây giờ mới trả hả?


Nàng nhận lấy túi kẹo, cười hì hì: "Đa tạ Bệ hạ ban thưởng."


"Vân Phất Y tiếp chỉ." Hoàng đế cười: "Con gái Hộ bộ Thượng thư Vân Vọng Quy, tuổi nhỏ thông minh, có công với xã tắc, đặc biệt ban tước vị Quận chúa, ban xe ngựa Chu Tước bánh đỏ, thực ấp ba trăm hộ."


"Bệ hạ?!" Phất Y đang quỳ dưới đất kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, Bệ hạ vậy mà lại ban thực ấp cho nàng?


Thực ấp ba trăm hộ tuy không nhiều, nhưng có thực ấp có nghĩa là thực tước.


Vị Bệ hạ keo kiệt này vậy mà nỡ ban cho nàng thực ấp?!


"Con giúp Trẫm giải quyết vấn đề bổng lộc biên cương, giúp Trẫm làm suy yếu thế lực Ninh Vương, lại giúp trẫm tiêu diệt âm mưu nhắm vào Trẫm và Thái tử. Nếu con là nam nhi, sớm đã được thăng quan tiến chức nhờ những công lao này, Trẫm không thể vì con là nữ nhi mà phủ nhận công lao của con." Ánh mắt Hoàng đế nhìn nàng vô cùng ôn hòa, không hề che giấu sự yêu thích: "Nếu không phải Vân ái khanh không nỡ, Trẫm thực sự muốn nhận con làm nghĩa nữ."


Tuế Đình Hành đưa tay đỡ Phất Y dậy, nghe thấy hai chữ "nghĩa nữ", ngẩng đầu nhìn Hoàng đế một cái.


Theo gia pháp tổ tông, nghĩa huynh và nghĩa muội không được thành hôn.



"Thần nữ có tài đức gì..."


"Yên tâm đi, Trẫm không tranh con gái với Vân ái khanh đâu." Hoàng đế cười ha hả: "Trước đây con chẳng bảo thiên hạ đều là con dân của trẫm sao? Cho nên dù không nhận con làm nghĩa nữ, trẫm cũng coi con như con gái."


Ông đưa tay bóp nhẹ búi tóc trên đầu Phất Y: "Con đi chơi với Hành nhi đi, trẫm về Ngự Thư phòng xử lý chính sự đây."


Trẻ con đâu hiểu được, một đại trượng phu bị cha ruột đối xử tệ bạc đến mức muốn chết, vừa không bảo vệ được vợ con, vừa bị người khác chèn ép đến đường cùng, nắm kẹo nàng thiện ý chia sẻ kia ngọt ngào tới nhường nào.


Ông dựa vào việc khóc lóc để lừa nốt nửa túi kẹo của nàng, cũng dựa vào việc khóc lóc để Tiên đế đánh giá ông là kẻ nhu nhược vô dụng, khiến ông hoàn toàn bị phớt lờ.


Từ đó gia đình ba người bọn họ mới có cơ hội th* d*c, kéo dài hơi tàn sống đến ngày ông thành công đăng cơ.


"Điện hạ." Phất Y ôm búi tóc bị Hoàng đế bóp bẹp dí, quay đầu nhìn Tuế Đình Hành.


"Phụ hoàng đôi khi... hơi không câu nệ tiểu tiết một chút, nhưng người sẽ không nói đùa về chuyện này." Tuế Đình Hành đỡ nàng xuống hòn giả sơn: "Người thực sự coi Vân cô nương như con cháu ruột thịt."


Con cháu ruột thịt.


Con cháu ruột thịt của Bệ hạ chẳng phải đã chết hết, chỉ còn mỗi Tuế Tuần thôi sao?


Cái danh phận con cháu này... thôi khỏi nhận thì hơn.


Nhìn biểu cảm của nàng, Tuế Đình Hành biết nàng đang nghĩ gì, cười khẽ: "Đừng nghĩ nhiều, cứ coi như Phụ hoàng chỉ có mình cô là cháu gái đi."


Phất Y cười.


"Lời của Phụ hoàng và Mẫu hậu cô đừng để trong lòng, ta không có ý nghĩ đó."


"Lời gì cơ?" Phất Y nhất thời không phản ứng kịp, nàng nhảy nhẹ một cái từ bậc thềm xuống, Tuế Đình Hành vội vàng đưa tay đỡ nàng.


"Mấy lời về cô nương trong lòng ấy." Cách lớp tay áo, Tuế Đình Hành vững vàng nắm cổ tay Phất Y: "Ta không thích những cô nương đó."


Trước kia không thích, sau này cũng sẽ không.


Phất Y tò mò nhìn hắn: "Vậy Điện hạ..."


"Thái tử điện hạ?" Trên con đường nhỏ bên ngoài hòn giả sơn, Khang Dương công chúa kinh hãi nhìn bàn tay Tuế Đình Hành đang đỡ cổ tay Phất Y, toàn thân run rẩy: "Ngài sao lại..."


Ngài sao lại ở bên cạnh loại con gái hoàn khố này?


Liệt tổ liệt tông Tuế gia ơi, đừng ngủ nữa, mau dậy phù hộ cho Thái tử sáng mắt ra đi!


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 29: Quận chúa
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...