Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 28: Mỹ nhân kế
Dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của những người dân kinh thành cả đời thích xem náo nhiệt, tên "trộm" bị áp giải thẳng đến Kinh Triệu phủ, ngay cả cơ hội biện minh cũng không có.
Kinh Triệu Doãn nhìn thấy bóng dáng Vân Phất Y trong đám đông, trong lòng ông dâng lên dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ chuyện này lại liên quan đến hiền chất nữ?
"Đại nhân." Phất Y bước lên ba bước, hành lễ vãn bối với Kinh Triệu Doãn, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể tội tên trộm đáng ghét ra sao rồi bày tỏ lòng biết ơn đối với những người dân đã giúp đỡ nàng.
Đám đông chen chúc ngoài cửa nha môn xem náo nhiệt gật đầu liên tục. Đúng đúng đúng, chúng tôi chính là thiện lương và chính nghĩa như vậy đấy.
"Đại nhân, thảo dân là người đọc sách, sẽ không làm những chuyện trộm cắp vặt vãnh này." Mưu sĩ không biết Vân Phất Y biết được bao nhiêu về mình, chỉ muốn lập tức thoát thân, sau đó tìm cơ hội rời khỏi kinh thành: "Chuyện này nhất định có hiểu lầm, xin đại nhân minh xét."
"Cả một túi bạc to đùng rơi ra từ tay áo ngươi, còn có thể là hiểu lầm sao?"
"Nếu không phải tiểu cô nương nhanh trí, ngươi đã sớm cầm bạc chạy biến rồi."
"Đúng vậy, tất cả chúng ta đều nhìn thấy, bạc rõ ràng là từ trên người ngươi rơi ra."
Nếu chỉ là một chiếc túi gấm nhỏ, có lẽ sẽ không nhiều người để ý. Nhưng đó là cả một túi bạc đầy ắp, nhiều đến nỗi túi cũng không chứa nổi, ai mà không liếc nhìn vài cái?
"Trên công đường đang xử án, xin bà con giữ trật tự." Kinh Triệu Doãn trấn an đám đông đang nhao nhao bên ngoài, tiếp tục tra hỏi mưu sĩ quỳ dưới đất: "Ngươi là người phương nào, nhà ở đâu?"
"Thảo dân không phải người kinh thành." Mưu sĩ bày ra dáng vẻ thư sinh thật thà: "Vì thi cử nhiều lần không đỗ đạt nên mới đến kinh thành tìm kế sinh nhai, hiện đang làm quản sự tại biệt trang của Cung Bình Hầu."
Mưu sĩ lén nhìn Vân Phất Y một cái, hy vọng lời nói của mình có thể xóa bỏ nghi ngờ trong lòng nàng.
Cung Bình Hầu sa sút rồi, trang viên dưới danh nghĩa không thể giống như trước đây được Nội vụ phủ sắp xếp người đến giúp quản lý, chỉ có thể thuê người bên ngoài.
"Ngươi là quản sự biệt trang Cung Bình Hầu thì liên quan gì đến việc ngươi thấy tiền sáng mắt, ăn trộm túi gấm?" Hạ Vũ truy vấn: "Hơn một tháng nay, ngươi thường xuyên cải trang thành nông dân trồng rau hoặc tiểu thương buôn bán lảng vảng ở phố Đông, chẳng lẽ đây cũng là việc quản sự biệt trang phải làm?"
Ánh mắt mưu sĩ khẽ biến, gã tưởng mình đã cải trang rất kỹ, không ngờ lại bị nha hoàn này phát hiện.
Kinh Triệu Doãn làm quan nhiều năm, nghe lời Hạ Vũ lập tức nhận ra chuyện này không đơn giản. Ông kín đáo quan sát gã đàn ông trung niên đang quỳ dưới công đường.
Da dẻ mịn màng, răng trắng bóng, đôi tay sạch sẽ, trông không giống người phải chịu sương gió dãi dầu, hơn nữa chuyện ăn uống còn rất cầu kỳ.
Người như vậy không giống quản sự biệt trang, mà giống người được kẻ khác hầu hạ hơn.
"Cô nương đang nói gì vậy, thảo dân nghe không hiểu." Mưu sĩ giả vờ tức giận: "Các người vu oan ta trộm cắp thì thôi đi, còn muốn giá họa cho ta những chuyện khác sao? Ta thấy cô nương ăn mặc sang trọng, tiểu thư nhà cô càng bất phàm, chắc chắn là người có thân phận cao quý. Chẳng lẽ các người muốn cậy thế h**p người, ép cung nhận tội?"
"Ngươi gấp cái gì, chúng ta còn chưa nói xong mà." Hạ Vũ biết gã muốn xây dựng hình tượng kẻ yếu, để dân chúng xem náo nhiệt bên ngoài tưởng các nàng dùng quyền thế áp bức người khác. Tiếc là chút thủ đoạn này còn kém xa mấy chiêu trò các nàng từng thấy ở Sùng Châu.
Lúc lão gia làm quan ở Sùng Châu, các nàng đã chứng kiến đủ loại thủ đoạn ăn vạ kỳ quặc khác, mấy câu nói chẳng đau chẳng ngứa này của mưu sĩ quả thực quá dễ đối phó.
"Trên phố nhiều bách tính như vậy, nếu tiểu thư nhà ta thực sự là kẻ cậy thế h**p người, tại sao nàng chưa bao giờ bắt nạt người khác?" Hạ Vũ phản bác: "Phàm việc gì cũng phải tìm nguyên nhân từ chính mình, đừng có vừa ăn cắp vừa la làng."
"Đại nhân, dân nữ nguyện ý làm chứng cho vị cô nương này." Một thiếu nữ xách giỏ hoa lấy hết can đảm bước ra khỏi đám đông: "Vị cô nương này là người tốt, mấy tháng trước dân nữ bị kẻ xấu trêu ghẹo, chính cô nương này đã cứu dân nữ, còn đưa dân nữ về nhà."
Đây chính là cô nương bán hoa được Phất Y cứu trong đêm Thượng Nguyên, sau khi nàng đánh tơi bời đám Vương Duyên Hà.
"Đại nhân, dân phụ cũng có thể làm chứng. Mấy hôm trước có quan lớn đuổi chúng ta ra khỏi rừng lê, còn dọa con gái ta khóc thét, chính là vị cô nương này đã giúp chúng ta đòi lại công đạo."
Chuyện này Kinh Triệu Doãn cũng có chút ấn tượng. Lô Thám hoa xua đuổi dân chúng, cuối cùng bị Bệ hạ tước bỏ công danh, đuổi về nguyên quán Lĩnh Bắc.
Mưu sĩ thấy tình hình không ổn, thầm kêu không hay rồi. Vân Phất Y này rõ ràng là kẻ hoàn khố nổi danh, sao lại có dân thường đứng ra nói đỡ cho nàng ta, chẳng lẽ là người nàng ta thuê đến?
Gã quen dùng âm mưu quỷ kế, càng quen đứng sau lưng bày mưu tính kế cho người khác, chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình bị áp giải đến phủ Kinh Triệu với lý do nực cười là trộm cắp.
Liên tiếp mấy người đứng ra làm chứng cho Phất Y, ánh mắt Kinh Triệu Doãn nhìn Phất Y vô cùng hiền từ. Ông đập mạnh kinh đường mộc, nghiêm giọng quát mưu sĩ: "Ngươi có trộm cắp hay không, còn không mau khai thật?"
Theo luật Đại Long, kẻ trộm cắp sẽ bị đánh hai mươi trượng. Thừa nhận sẽ bị ăn đòn, không thừa nhận thì mưu sĩ sợ sẽ liên lụy đến nhiều chuyện khác.
Trán gã rịn mồ hôi, chỉ cầu mong Ninh Vương sớm phát hiện ra chuyện này, sắp xếp người đến cứu gã.
Nghĩ đến đây, mưu sĩ cắn chặt răng, tiếp tục biện giải cho mình, hy vọng có thể kéo dài thời gian đợi người của Ninh Vương đến.
Phất Y cười híp mắt mặc kệ gã câu giờ, chẳng hề sốt ruột chút nào.
Muốn đợi Ninh Vương đến cứu sao?
"Vương gia, xảy ra chuyện rồi."
Ninh Vương bây giờ cứ nghe ba chữ "xảy ra chuyện" là thấy đau đầu, y đặt chén trà xuống, thần sắc bình tĩnh: "Lại xảy ra chuyện gì nữa?"
"Uyên tiên sinh bị bắt đi rồi?"
"Cái gì?!" Ninh Vương tưởng tai mình có vấn đề: "Uyên tiên sinh sao lại bị bắt?"
"Uyên tiên sinh vừa ra khỏi trà lâu không bao xa thì bị bắt đến Kinh Triệu phủ."
Ninh Vương hít sâu một hơi, nhìn người truyền tin: "Lý do bắt người là gì?"
"Trộm túi tiền của người khác."
Ninh Vương suýt bị lý do hoang đường này chọc cười: "Trộm túi tiền? Uyên tiên sinh túc trí đa mưu, sao có thể đi trộm túi tiền của người khác, là kẻ nào to gan dám vu oan cho ông ấy?"
"Là... là... Vân cô nương."
"Vân Phất Y." Ninh Vương ngẩn người một lát, lại không cảm thấy bất ngờ, cười khổ nói: "Nàng ấy từ nhỏ đã thông minh, e rằng đã sớm phát hiện chuyện Uyên tiên sinh là người của Bổn vương."
Phất Y làm việc xưa nay luôn khó lường, y lẽ ra nên đoán được, nàng sẽ không dễ dàng buông tha cho mình như vậy.
"Vương gia, chúng ta phải làm sao để cứu Uyên tiên sinh ra?"
Ninh Vương nhìn lá trà chìm nổi trong chén, im lặng hồi lâu rồi nói: "Người bị bắt là quản sự biệt trang Cung Bình Hầu, giao cho Cung Bình Hầu xử lý đi."
Y hiểu Vân Phất Y, nàng bắt Uyên tiên sinh vào Kinh Triệu phủ chính là để dụ y ra tay.
Vân gia được Đế vương trọng dụng, Phất Y cũng chiếm được cảm tình của Hoàng hậu, y không dám đánh cược.
"Lỡ như Uyên tiên sinh..."
"Không cần lo lắng, ông ấy thà chết cũng sẽ không bán đứng Bổn vương."
Tuế Tuần sống nhu nhược suốt hai năm, sau nghe tin quản sự biệt trang nhà mình trộm túi tiền của Vân Phất Y, ngay cả mặt cũng không dám lộ, trực tiếp bảo Kinh Triệu phủ cứ theo phép công mà làm.
Đợi mưu sĩ bị lôi xuống đánh hai mươi đại bản xong, Phất Y đi đến phòng bên cạnh, nhìn gã nằm sấp dưới đất mất hết hình tượng, nàng cúi người ngồi xuống: "Ngươi đang đợi Tuế Thụy Cảnh đến cứu ngươi?"
"Cô nương nói gì thảo dân nghe không hiểu." Mưu sĩ đau đến mức toàn thân run rẩy.
"Ngay khoảnh khắc ngươi bị ta phát hiện, ngươi đã trở thành quân cờ bỏ rồi." Phất Y cười một tiếng: "Hắn sẽ không đến cứu ngươi, mà ngươi cũng đừng hòng rời khỏi đại lao Kinh Triệu phủ."
Mưu sĩ rùng mình một cái, gã biết lời Vân Phất Y nói là thật, Ninh Vương có lẽ sẽ không đến cứu gã.
"Kẻ làm việc lớn, phải biết buông bỏ." Đây là đạo lý gã từng dạy cho Ninh Vương, chỉ là bây giờ người bị vứt bỏ lại chính là gã.
"Cô nương nói gì cũng vô dụng, thảo dân không quen biết Ninh Vương nào cả."
"Ngươi có thừa nhận hay không không quan trọng, chỉ cần ta cảm thấy ngươi quen hắn là được." Phất Y thấy ngồi xổm hơi mỏi chân, dứt khoát ngồi xếp bằng xuống đất: "Ta là hoàn khố, làm việc không nói lý lẽ đâu."
"Quận quân cũng khá tự mình hiểu mình đấy."
"Đa tạ quá khen." Phất Y không giận mà còn cười, tâm trạng cực tốt nói: "Ngươi xuất hiện ở kinh thành sau khi Tuế Thụy Cảnh bị giáng xuống Quận vương, hơn nữa còn rất được hắn tin tưởng. Tuế Thụy Cảnh không phải người dễ tin tưởng người khác, vậy điều gì khiến hắn vừa gặp đã trọng dụng ngươi?"
Mưu sĩ nhắm mắt không nói, cũng không nhìn Phất Y.
"Mấy hôm trước, gần tư gia ngươi ở có một thương hộ ngoại tỉnh mới chuyển đến. Thương hộ này có ba cô con gái, nhưng bọn họ đều đeo mạng che mặt, cũng không bao giờ bước ra khỏi nhà." Phất Y nhẹ nhàng gõ cằm: "Ta đoán ba vị cô nương này chắc chắn dung mạo như hoa, có sắc đẹp không thua kém gì Tăng Quý phi."
Mí mắt mưu sĩ khẽ run lên, khi mở mắt ra ánh mắt lạnh lẽo vô cùng: "Vân cô nương rốt cuộc muốn nói gì?"
"Ngươi sốt ruột rồi?" Phất Y nhướng mày, hạ thấp giọng: "Chẳng qua là nhìn thấy mỹ nhân lại nhớ đến chiêu mỹ nhân kế lừng danh thiên hạ, cho nên lát nữa ta sẽ đến thăm hỏi ba vị mỹ nhân kia."
"Chỉ sợ cô nương đến muộn, xôi hỏng bỏng không." Mưu sĩ nhìn chằm chằm Phất Y: "Cô nương hành sự như vậy, không sợ rước họa sát thân sao?"
"Bổn cô nương mạng lớn, không sợ." Phất Y đứng dậy, phủi phủi vạt váy: "Ồ, ngươi cũng không cần lo lắng ba vị mỹ nhân kia lỡ hẹn với ta. Ta là người bá đạo không nói lý lẽ, sáng sớm nay trời còn chưa sáng, ta đã cho người giữ bọn họ lại trong nhà rồi."
"Ngươi làm như vậy, không màng đến danh tiếng chút nào sao?" Mưu sĩ thực sự không hiểu nổi, tại sao lại có nữ tử làm việc không cần thể diện như thế, lẽ nào nàng không sợ không ai dám cưới nàng?
"Ta cần danh tiếng thể diện làm gì?" Phất Y cười tít mắt: "Đa tạ ngươi đã tiết lộ, ba vị cô nương kia quả nhiên có vấn đề."
Nói rồi, không đợi mưu sĩ mở miệng, nàng xoay người bỏ đi.
Nhìn bóng lưng Vân Phất Y rời đi, mưu sĩ tuy lo lắng nhưng cũng đành bất lực.
Hy vọng chủ tử chú ý đến Vân Phất Y này, đừng để nàng ta sống sót nữa.
"Tiểu thư, vì sao không tiếp tục tra khảo người này?"
"Vô ích thôi, loại người này thà chết cũng sẽ không khai ra bất cứ thông tin hữu ích nào." Phất Y thản nhiên nói: "Để gã sống có ích hơn chết."
"Cô nương, xin hỏi Thải Âm Phường đi đường nào?"
Một nam tử trẻ tuổi đi tới, sau lưng còn có hai hộ vệ đi theo, trang phục trên người bọn họ không giống phong cách người Đại Long.
"Công tử, đây là khu vực gần Kinh Triệu phủ, không có chỗ vui chơi nào đâu." Phất Y thấy nam tử trẻ tuổi lộ vẻ ngượng ngùng, cười nói: "Đi về phía trước rồi rẽ trái, đi thêm nửa canh giờ nữa mới tới."
"Đa tạ cô nương xinh đẹp." Nam tử trẻ tuổi hành một lễ dị tộc, Phất Y biết đây là lễ nghi của nước Nam Tư.
Đại điển lập Thái tử sắp đến, sứ thần các nước đã tới kinh thành, người dị tộc trên phố cũng nhiều hơn bình thường.
"Không cần khách sáo." Phất Y từ biệt người này, vội vàng đi gặp ba cô con gái thương hộ chưa từng lộ diện kia.
Quả nhiên là mỹ nhân hiếm thấy, một người diễm lệ như hoa đào, một người thanh lãnh như trăng non, còn một người dịu dàng thanh tú khiến người ta muốn gần gũi.
"Phất Y, người cha thương hộ của bọn họ bỏ trốn rồi." Lâm Tiểu Ngũ tiếc nuối thở dài: "Thân phận bọn họ không rõ ràng, chúng ta báo quan hay là..."
Ba mỹ nhân phong cách khác nhau này khiến Phất Y nhớ đến một người, sinh mẫu của Ninh Vương - Tăng Quý phi.
Trên người họ, nàng thấy được bóng dáng của Tăng Quý phi.
Nếu Tăng Quý phi cũng là mỹ nhân kế nhắm vào Tiên đế, vậy kẻ chủ mưu đằng sau muốn gì, đoạt lấy cả vương triều Đại Long sao?
Ninh Vương, mưu sĩ, mỹ nhân kế, Tăng Quý phi...
Đúng là bình mới rượu cũ, Phất Y nắm lấy tay Lâm Tiểu Ngũ: "Tiểu Ngũ, ta phải đưa thẻ bài xin tiến cung."
Nàng vẫn chỉ là một tiểu cô nương, chuyện không giải quyết được thì cứ giao cho người lớn làm.
Thủ đoạn mỹ nhân kế này, chỉ cần người trong cuộc ý chí kiên định, thì có tác dụng gì chứ?
Đều tại lão già Tiên đế kia vô dụng.
Nếu ông ta là một minh quân, quốc khố Đại Long cũng không trống rỗng đến mức chuột chạy qua còn phải vứt lại hai hạt gạo rồi mới đi.
Tuế Đình Hành nghe tin Phất Y vào cung cầu kiến Mẫu hậu, liền lấy một hộp trà trên giá xuống, nói với Lục Thái phó: "Lục tiên sinh, Cô mới được tặng một hộp trà hoa, muốn mang sang cho Mẫu hậu nếm thử. Tiên sinh về nghỉ ngơi sớm đi, đừng để mệt nhọc quá độ."
"Vâng thưa Điện hạ." Trong lòng Lục Thái phó cảm động vô cùng, trà đâu cần đích thân Điện hạ mang tới, rõ ràng là Thái tử điện hạ lo lắng ông mấy hôm trước bị bệnh, muốn ông nghỉ ngơi nhiều hơn nên mới tìm cớ cho ông về sớm.
Tuế Đình Hành vội vã đi đến cửa cung Chiêu Dương, nghe thấy tiếng Mẫu hậu cười nói: "Theo ta thấy, Hành nhi có lẽ thích kiểu mỹ nhân thanh lãnh như trăng non lại có tài hoa kia."
Tuế Đình Hành nghe vậy mặt biến sắc, hắn nói mình thích nữ tử kiểu này bao giờ, sao Mẫu hậu lại bôi nhọ sự trong sạch của hắn trước mặt Phất Y chứ?
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 28: Mỹ nhân kế
10.0/10 từ 36 lượt.
