Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 30: Quà mừng


Đỡ Phất Y đến con đường lát đá xanh, Tuế Đình Hành từ tốn buông tay nàng ra, chắp tay hành lễ với Khang Dương công chúa: "Khang Dương cô tổ mẫu."


Khang Dương công chúa tránh đi không nhận lễ của hắn, ánh mắt quét qua quét lại giữa hắn và Vân Phất Y, cuối cùng dừng lại trên người Phất Y: "Vân cô nương sao lại ở đây?"


"Bẩm công chúa, thần nữ có việc vào cung cầu kiến Hoàng hậu." Thấy Khang Dương công chúa lại bày ra vẻ mặt khó chịu với mình, Phất Y thầm gật đầu trong lòng. Đúng rồi, đây mới là phản ứng bình thường của Khang Dương công chúa khi thấy nàng, chứ như lần trước cười nhiệt tình làm nàng nổi hết cả da gà.


Khang Dương công chúa châm chọc: "Vân cô nương siêng năng quá, chỗ nào cũng thấy mặt."


"Đa tạ công chúa khen ngợi." Phất Y cười híp mắt: "Chia sẻ nỗi lo với Bệ hạ là bổn phận của thần nữ, không dám nhận hai chữ siêng năng."


Khang Dương công chúa nghẹn họng không nói nên lời, quay đầu trợn trắng mắt một cái. Nghĩ đến việc dù sao Vân gia cũng đã từ chối lời cầu hôn của Lưu gia, bà ta chẳng cần kiêng dè gì nữa, sầm mặt nói: "Không có quy củ, ngươi chỉ là con gái một ngoại thần nhỏ bé, sao lại không biết tôn ti lễ nghi. Bổn cung đang hỏi chuyện, ai cho phép ngươi cười..."


"Cô tổ mẫu." Tuế Đình Hành nhàn nhạt cất lời: "Phất Y có công với xã tắc, Phụ hoàng đã gia phong nàng làm Quận chúa. Hơn nữa Phụ hoàng coi Vân cô nương như con cháu trong nhà, ta cũng coi Phất Y là người nhà, người một nhà nói chuyện với nhau, hà tất phải câu nệ lễ tiết bên ngoài."


"Nếu cứ làm theo quy củ, chẳng lẽ ta còn phải bắt cô tổ mẫu hành lễ với ta sao?"


Thái tử là Trữ vương, theo lễ quân thần, ngoại trừ Đế Hậu ra thì ai cũng phải hành lễ với hắn.


Khang Dương nhớ lại ban nãy Thái tử còn hành lễ vãn bối với mình, cái uy công chúa bà ta cố gắng dựng lên lập tức sụp đổ, trên mặt tức thì nở nụ cười: "Thái tử điện hạ đối đãi thân thiết với tông thất là phúc phận của chúng ta, vừa rồi lão thân nói năng có phần nóng nảy, mong..."


Bà quay sang nhìn Phất Y, nụ cười trên mặt không chút gượng ép: "Mong Vân cô nương bỏ qua cho."


"Công chúa nói quá lời, thần nữ không dám."


Khang Dương công chúa vẫn biết co biết duỗi như ngày nào.


Thân là công chúa Hoàng gia, Khang Dương hiểu rõ đạo lý không thể đắc tội với kẻ nắm quyền. Khi Tiên đế còn tại vị, bà ta ra sức bợ đỡ Tiên đế và Ninh Vương, giờ Tân đế lên ngôi, bà ta đương nhiên cũng không dám đắc tội Thái tử.


Bình thường Thái tử đối xử với mọi người ôn hòa lễ độ, nhưng bà ta không ngu đến mức cho rằng ôn hòa nghĩa là dễ bắt nạt.



Bà ta biết rõ, một nhà Lý Vương từ chỗ bị Tiên đế chèn ép ghét bỏ đến lúc ngồi vững trên ngai vàng cửu ngũ chí tôn, tuyệt đối không phải dựa vào cái gọi là ôn hòa lễ độ.


"Là do lão thân thất lễ, vì chuyện hôn sự của vãn bội Lưu gia mà giận cá chém thớt lên Vân cô nương." Khang Dương nhìn Thái tử, nụ cười trên mặt càng thêm hiền từ: "Yểu điệu thục nữ quân tử mong cầu, Tử Hạ không thể làm Vân cô nương cảm động là vấn đề của hắn, lão thân không nên giận lây sang người khác."


Một câu hôn sự, hai câu quân tử mong cầu, Khang Dương chỉ thiếu điều hét thẳng vào mặt Thái tử: Không hợp, ngài với ả hoàn khố này không hợp nhau đâu!


"Thần nữ vô tâm với chuyện tình cảm, chưa từng nghĩ đến việc thành thân với ai. Lưu lang quân tướng mạo song toàn, nhất định sẽ tìm được nữ tử tâm đầu ý hợp bầu bạn cả đời." Phất Y hiểu rõ tính cách của Khang Dương, không định so đo với bà lão này: "Công chúa điện hạ không trách tội thần nữ là tốt rồi."


Sao có thể vô tâm với chuyện tình cảm chứ?


Tâm trạng Khang Dương vô cùng phức tạp, bà ta không muốn Thái tử ở bên ả hoàn khố này, nhưng nghe ả nói vô tâm với chuyện tình cảm thì cứ cảm thấy sai sai thế nào.


Thái tử văn võ song toàn, tuấn tú nho nhã, thân phận tôn quý, một đại mỹ nam sống động như thế đứng ngay bên cạnh ngươi, ngươi lại nói ngươi vô tâm với tình yêu?


Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời...


"Khụ." Khang Dương nghiêm mặt nói: "Chuyện nhỏ thôi, việc triều chính bổn cung không hiểu, nhưng ngươi đã lập được công với xã tắc thì chắc chắn là công lớn bằng trời rồi."


Bệ hạ, vị Hoàng chất keo kiệt kia mà cũng nỡ ban cho Vân Phất Y tước vị Quận chúa, chứng tỏ công lao của nàng chắc chắn không nhỏ.


Vân Phất Y lập công cho Hoàng gia, bà ta cũng là người Hoàng gia, tính ra cũng coi như Vân Phất Y đang làm việc cho bà ta. Nghĩ thế, Khang Dương công chúa nhìn Vân Phất Y thấy thuận mắt hơn vài phần.


"Thần nữ chỉ lập chút công mọn, đều nhờ Bệ hạ nhân ái."


Thấy Phất Y cho mình bậc thang đi xuống chứ không nhân cơ hội này làm khó dễ, Khang Dương trưởng công chúa trong lòng ra quyết định, sau này chỉ cần Vân Phất Y không bắt nạt cháu đích tôn bảo bối của bà ta, bà ta sẽ không nói xấu sau lưng nàng nữa.


"Thái tử điện hạ và Vân cô nương đến đây ngắm cảnh sao?" Khang Dương nhìn xung quanh hòn giả sơn, chỗ này làm gì có cảnh đẹp nào mà ngắm.


"Vừa rồi Phụ hoàng đưa ta và Phất Y đi dạo trong vườn, Phụ hoàng có việc quan trọng cần xử lý nên về Ngự Thư phòng trước." Tuế Đình Hành hỏi Khang Dương công chúa: "Không biết hôm nay cô tổ mẫu vào cung có việc gì?"


"Cũng không có việc gì lớn, chỉ là vào cung trò chuyện với Nương nương một chút." Nghe thấy Thái tử và Vân Phất Y không phải đi riêng mà còn đi cùng Hoàng đế, Khang Dương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hai người này không có tư tình là tốt rồi.



"Cô tổ mẫu cứ tự nhiên, ta không quấy rầy người nữa." Tuế Đình Hành làm động tác mời, rồi dẫn Vân Phất Y rời đi theo lối nhỏ bên cạnh.


Khang Dương sờ sờ đồ vật trong tay áo, mau lẹ chạy đến cung Chiêu Dương, vừa gặp Hoàng hậu đã lôi vật trong tay áo ra: "Hoàng hậu nương nương, người xem cái này đi."


Là một xấp tranh vẽ dày cộp.


"Cô mẫu, đây là?" Hoàng hậu mở xấp tranh, bên trong đều là chân dung của các thiếu nữ trẻ tuổi.


"Thái tử điện h* th*n phận tôn quý, hôn sự là chuyện lớn." Khang Dương đắc ý vỗ vỗ xấp tranh: "Đây đều là chân dung của các quý nữ kinh thành, mỗi cô nương ta đều đã tận mắt xem qua, tuyệt đối không làm giả được."


Hoàng hậu bật cười, thảo nào hai tháng nay phủ Khang Dương công chúa thường xuyên tổ chức yến tiệc, hóa ra là vì chuyện này. Bà mở tranh ra xem kỹ, bên trong ghi chép tỉ mỉ tuổi tác, gia thế và tính tình của từng cô nương.


Đều là những cô gái tốt phẩm hạnh đoan trang, tài sắc vẹn toàn. Hoàng hậu xem xong xấp tranh liền biết Khang Dương công chúa thực sự đã dụng tâm.


"Thái tử văn võ song toàn, dung mạo còn hơn cả Phan An, việc chọn Thái tử phi nhất định phải cẩn trọng." Khang Dương nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy ở Ngự Hoa Viên, suy đi ngẫm lại vẫn không nhịn được hỏi: "Thái tử điện hạ và cô nương nhà Vân Thượng thư có quan hệ rất tốt sao?"


"Đứa nhỏ Hành nhi này xưa nay chu đáo, biết Bản cung thích Phất Y nên cũng rất quan tâm chăm sóc con bé." Hoàng hậu sai cung nữ cất tranh vẽ đi, cười nói: "Cô mẫu vừa gặp hai đứa nó sao?"


Hóa ra còn có ân tình của Hoàng hậu ở đó.


Khang Dương hoàn toàn yên tâm, bà ta đã bảo mà, đứa cháu tài cao bát đẩu như thế làm sao có thể thích loại con gái hoàn khố, hống hách gây chuyện như Vân Phất Y được.


Bà ta vô thức quên béng mất Lưu Tử Hạ.


"Lão thân đi ngang qua Ngự Hoa Viên, thấy Thái tử điện hạ đỡ tay Vân cô nương xuống bậc thềm." Thấy vẻ mặt Hoàng hậu không có gì khác lạ, Khang Dương mới tiếp tục nói: "Thái tử điện hạ tính cách ân cần, không biết cô nương nào có phúc khí tốt, có thể cùng Điện hạ cầm sắt hòa minh đây?"


Hoàng hậu cười cười, không nói mình ưng ý cô nương nào: "Tâm tư của người trẻ tuổi, bậc trưởng bối chúng ta thật khó đoán."


Hoàng hậu nói không sai chút nào. Giống như bà ta làm sao cũng không ngờ được, Lưu Tử Hạ thi đỗ Trạng nguyên, người y muốn cưới lại là Vân Phất Y.


Tuế Đình Hành đưa Phất Y đến cung Thần Tỷ, hắn đã chuyển vào đây từ mấy ngày trước, trong ngoài cung đều có thêm rất nhiều thị vệ và cung nhân.



Nắng tháng Năm rực rỡ, những vệt nắng lấm tấm xuyên qua kẽ lá trúc, rải xuống chiếc bàn đá bạch ngọc họ đang ngồi. Phất Y đưa tay đón lấy những đốm sáng, nghiêng đầu nhìn Tuế Đình Hành: "Cái này có tính là sao ban ngày không?"


Tuế Đình Hành mỉm cười gật đầu: "Tính."


Rừng trúc yên tĩnh thanh bình, Phất Y dần hồi thần lại sau những chuyện đã xảy ra hôm nay. Nàng ngắm nhìn vị Thái tử mày kiếm mắt sáng kia một lúc rồi dời ánh mắt đi: "Cung Thần Tỷ của Điện hạ, ở chắc hẳn thoải mái lắm."


"Nếu cô nương thích, có thể thường xuyên tới đây chơi." Tuế Đình Hành vén vạt áo, rót trà cho Phất Y: "Ta không có huynh đệ tỷ muội, bạn bè đồng trang lứa trong tông thất cũng không thân thiết, nơi này ngoại trừ mấy vị tiên sinh và thuộc hạ Phụ hoàng sắp xếp thì hầu như không còn khách khứa nào khác."


Hắn rũ mắt, trông có vài phần cô đơn và ưu sầu.


"Nếu Điện hạ không chê thần nữ phiền phức, thần nữ thật lòng muốn thường xuyên đến quấy rầy Điện hạ." Phất Y lén ôm ngực, cho dù nàng có lòng dạ sắt đá đến đâu, nhìn thấy cảnh này cũng phải mềm lòng.


Những vệt nắng vương trên người Phất Y, như thể sao trên trời nóng lòng muốn sà vào lòng nàng.


"Nếu cô đến, ta nhất định sẽ quét giường dọn chiếu đón tiếp." Tuế Đình Hành nhìn những đốm sáng trên vạt váy Phất Y: "Bất cứ lúc nào cũng được."


"Vậy thần nữ xin cảm ơn Điện hạ trước." Phất Y bưng chén trà nhấp một ngụm, chuyển chủ đề: "Điện hạ, ngày kia là đại điển sắc phong của ngài, thần nữ không có gì tặng Điện hạ, xin lấy vật này chúc mừng ngày đại hỷ."


Nàng lấy ra một chiếc túi gấm nhỏ từ trong tay áo, hai tay dâng lên Tuế Đình Hành: "Thần nữ lúc nhỏ kiêu ngạo không hiểu chuyện, thường được Tiên đế ban thưởng, lại không biết nỗi khổ nhân gian. Sau này gia phụ bị giáng chức, rất nhiều vật quý giá đã bị Điện Trung Tỉnh thu hồi, nhưng nghĩ lại chắc Điện hạ cũng không hiếm lạ gì những thứ đó."


Tuế Đình Hành nhận lấy túi gấm, cẩn thận đổ đồ vật bên trong ra. Là một thanh kiếm gỗ nhỏ bằng ngón tay và một hạt châu ngọc tròn được xâu bằng dây đỏ.


"Kiếm gỗ này là vật thần nữ tự tay điêu khắc bằng gỗ đào, hạt châu ngọc kia là thần nữ nhặt được đá ngọc bên bờ sông ở Sùng Châu rồi mài thành, chất ngọc rất bình thường." Phất Y cười có chút ngượng ngùng: "Thần nữ không giỏi nữ công gia chánh, châu báu quý hiếm cũng không nhiều bằng Điện hạ, chỉ có thể tặng chút đồ chơi nhỏ mong Điện hạ vui vẻ."


Trên hạt châu ngọc có chạm khắc vân mây đơn giản, tay nghề điêu khắc không tốt lắm.


"Đều là thần nữ tự khắc đấy." Phất Y sợ Thái tử hiểu lầm mình tặng đồ điêu khắc kém chất lượng cho hắn, giải thích: "Năm kia thần nữ đoàn tụ với gia đình, người nhà cấm túc thần nữ trong phủ dưỡng thương, thần nữ cả ngày ở nhà buồn chán quá nên khắc vài món đồ chơi nhỏ."


Nàng không tiện nói, đây đã là hạt châu ngọc nàng khắc ổn nhất rồi.


"Rất đẹp." Tuế Đình Hành đeo hạt châu ngọc lên thắt lưng, hạt châu ngọc buộc dây đỏ lắc lư bên hông hắn, ánh mắt Phất Y khẽ dao động.



"Phất Y đa tài đa nghệ, ngay cả điêu khắc ngọc cũng biết." Tuế Đình Hành cất thanh kiếm gỗ đào vào trong ngực: "Nhưng có một chuyện nàng nói sai rồi."


"Chuyện gì ạ?"


"Nàng không phải người kiêu ngạo không hiểu chuyện." Tuế Đình Hành nhìn nàng: "Khi Tiên đế còn tại vị, nàng ở trong cung đã nhiều lần giúp đỡ cung nhân bị ức h**p, còn khéo léo xin tha cho triều thần khi Tiên đế nổi giận, người trong cung chịu ơn nàng không biết bao nhiêu mà kể."


"Chỉ là thuận tay làm thôi..." Phất Y ngượng ngùng sờ mũi, không ngờ Thái tử lại biết những chuyện cũ rích này. Thuở nhỏ nàng ỷ vào sự dung túng của Tiên đế, quả thực đã không ít lần khôn khéo giúp đỡ những quan viên sắp bị lôi đi chém đầu.


Đáng tiếc Tiên đế dùng đan dược càng lúc càng nhiều, đầu óc ngày càng hồ đồ, cộng thêm Tăng Quý phi có thành kiến với nàng, thường xuyên ngấm ngầm gây khó dễ, nàng đã vô lực thay đổi các quyết định của Tiên đế.


Đến cuối cùng, ngay cả bản thân mình cũng không bảo vệ được.


Những chuyện này Phất Y chưa từng kể với người ngoài, ngay cả Ninh Vương thường xuyên chơi đùa cùng nàng cũng không biết, không biết Thái tử tra được từ đâu?


"Trong cung không có bí mật." Tuế Đình Hành cười: "Chỉ cần muốn biết, không có chuyện gì là không thể tra ra."


Hắn nhìn rừng trúc sau lưng Phất Y, ánh mắt thâm trầm, dường như chứa đựng vô vàn cảm xúc. Nhưng khi Phất Y ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt đó ngoài ý cười dịu dàng ra thì chẳng còn gì khác.


"Vậy Điện hạ có thể điều tra gã mưu sĩ thần nữ bắt được hôm nay không?" Phất Y nói: "Thần nữ luôn cảm thấy thân phận gã không đơn giản, hơn nữa có thể có liên quan đến Ninh Vương."


"Thần nữ quan sát người này, thói quen sinh hoạt..."


"Được." Tuế Đình Hành nói: "Ta sẽ tra rõ mối quan hệ giữa hắn và Ninh Vương, nếu Ninh Vương có hành động khác thường, ta tuyệt đối sẽ không nương tay."


Phất Y ngơ ngác, ta còn chưa nói hết câu, sao ngài đã dễ dàng đồng ý rồi?


Thấy Phất Y ngây ngốc nhìn mình, Tuế Đình Hành ngửa đầu uống một ngụm trà, trà hơi đắng: "Ngoài hắn ra, còn phải tra ai nữa?"


"Còn thân thế của ba mỹ nhân kia nữa." Phất Y nói: "Nuôi dưỡng những mỹ nhân này không phải chuyện dễ dàng, y phục và trang sức các nàng mặc, còn cả những nơi từng đi qua, đều sẽ để lại dấu vết."


"Được." Ngón tay Tuế Đình Hành nhẹ nhàng v**t v* hạt châu ngọc bên hông: "Nàng yên tâm, ta sẽ cho người tra rõ thân phận bọn họ trong thời gian ngắn nhất."


.


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 30: Quà mừng
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...