Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 25: Thái tử


"Điện hạ, trời vẫn còn sớm, hay ngài vào hàn xá dùng một chén trà nóng nhé?" Phất Y mở lời mời Tuế Đình Hành vào phủ.


"Đa tạ ý tốt của Vân cô nương, cô hãy nghỉ ngơi cho tốt." Tuế Đình Hành khẽ lắc đầu, đặt lọ thuốc vào tay Phất Y: "Ta còn phải hồi cung cầu kiến Phụ hoàng, không làm phiền cô và Liễu phu nhân nữa."


"Điện hạ..." Phất Y nhìn theo bóng lưng Tuế Đình Hành rời đi, mới tách ra một lát, ai đã chọc vị Hoàng tử ôn hòa lễ độ này đến mức tâm trạng bất ổn vậy?


Xe ngựa đi thẳng một mạch vào hoàng cung, sau khi qua cửa Đông Phượng, nội thị khiêng kiệu đến. Tuế Đình Hành bước xuống xe ngựa, không ngồi kiệu mà sải bước đi về hướng Ngự Thư phòng, vạt áo tung bay trong gió.


"Điện hạ!" Mạc Văn kinh ngạc giây lát rồi vội vàng chạy đuổi theo. Mấy thái giám khiêng kiệu vẻ mặt bất an đi theo sau, bọn họ chưa từng thấy vị Điện hạ tri thư đạt lễ này nổi giận như vậy bao giờ.


"Tất cả không cần theo ta." Tuế Đình Hành quay người nhìn thái giám và thị vệ: "Lui xuống!"


"Vâng." Đám thái giám và thị vệ hoảng sợ, vội vã lui sang một bên.


Bước chân Tuế Đình Hành càng lúc càng nhanh, dưới tường cung đỏ thắm có vô số cung nữ thái giám cúi người hành lễ, hắn không hề ngoảnh đầu lại, bước lên bậc thềm ngọc dẫn đến cung điện của Đế vương.


"Thỉnh an Điện hạ, nô tài lập tức vào bẩm báo với Bệ hạ..."


Thái giám canh cửa còn chưa nói hết câu, đã thấy vị Hoàng tử ngày thường chưa từng vượt khuôn phép đi thẳng qua mặt mình, bước nhanh vào nội điện.


"Điện hạ!" Thái giám Ngự tiền sợ đến mức quỳ rạp xuống: "Vạn vạn lần không thể, Điện hạ!"


Hoàng đế đang đau đầu phê duyệt tấu chương trên ngự án, thấy con trai xông vào điện, ông kinh ngạc trợn tròn mắt: "Hành nhi, con làm sao thế..."


Thấy thị vệ và thái giám đuổi theo vào, sợ bọn họ làm con trai bị thương, ông vội vàng xua tay bảo họ lui xuống.


"Xảy ra chuyện gì, ở bên ngoài chịu ấm ức à?" Hoàng đế ném bút sang một bên, đi đến bên cạnh Tuế Đình Hành cẩn thận quan sát, hạ giọng hỏi: "Ai chọc giận con, cha giúp con báo thù."


Trời đánh thánh vật, nhìn là biết cục cưng của ông chịu uất ức tày trời rồi.


Tuế Đình Hành nhìn Hoàng đế, lùi lại một bước quỳ xuống hành đại lễ.


"Hành nhi?!" Hoàng đế giật mình kinh hãi: "Con gây họa ở bên ngoài rồi sao?"


"Phụ hoàng, nhi thần muốn trở thành Thái tử." Tuế Đình Hành cúi đầu thật sâu trước mặt Hoàng đế: "Xin Phụ hoàng thành toàn."



"Muốn làm Thái tử à, tốt tốt tốt." Hoàng đế nghe vậy không giận mà còn mừng, kéo Tuế Đình Hành đứng dậy: "Muốn làm Thái tử là tốt, vi phụ vừa đăng cơ đã muốn sắc phong con làm Thái tử rồi, là con lo đám quan văn gây khó dễ cho vi phụ, cứ khăng khăng đòi tuân theo cái quy tắc chết tiệt ba năm chịu tang."


Hoàng đế ấn Tuế Đình Hành ngồi xuống ghế, nhét chén trà vào tay hắn: "Con nghĩ thông suốt là chuyện tốt, ngày mai ta sẽ cãi nhau một trận với đám quan văn, tranh thủ ngày kia sắc phong cho con làm Thái tử."


"Đa tạ Phụ hoàng." Tuế Đình Hành nhìn Hoàng đế: "Nhi thần bất hiếu, làm người khó xử rồi."


"Có gì mà khó xử, ta chỉ có mình con là con trai, con không làm Thái tử thì ai làm?" Hoàng đế vỗ vai hắn: "Hôm nay xuất cung gặp chuyện không vui à?"


Tuế Đình Hành rũ mắt lắc đầu.


Thấy hắn không muốn nói, Hoàng đế xoa xoa tay, muốn hỏi cho ra lẽ nhưng lại kìm nén: "Có kẻ không có mắt chọc giận con sao?"


Bây giờ chắc không ai dám mạo phạm...


"Có."


"Hả? Có thật á?!"


"Phụ hoàng." Tuế Đình Hành nói: "Nhi thần muốn sớm tham gia triều chính, giúp Phụ hoàng dọn sạch thế lực cũ của Ninh Vương và Tăng Quý phi."


"Hóa ra là thằng chó Tuế Thụy Cảnh đó chọc giận con!" Hoàng đế chửi thầm: "Lão tử biết ngay nó chẳng phải thứ tốt lành gì mà!"


"Nó chọc giận con thế nào?" Hai năm nay Tuế Thụy Cảnh luôn ẩn nhẫn, ở bên ngoài giả làm người thành thật, bây giờ cuối cùng cũng không nhịn nổi rồi sao?


Tuế Đình Hành nhét chén trà lại vào tay Hoàng đế: "Hôm nay nhi thần đến sân đá cầu, ánh mắt Ninh Vương nhìn nhi thần rất ngạo mạn."


Hoàng đế: "..."


Cha con ta tình thâm nhiều năm, sao con nỡ dùng cái cớ này để qua mặt cha?


Vân gia.


Phất Y ngâm thuốc xong bước ra, Lưu đại phu đã xách hòm thuốc đợi sẵn bên ngoài, trên tay còn vê một cây kim bạc dài ngoằng.


"Lưu đại phu." Phất Y lấy một cuốn thoại bản trên giá sách, ngoan ngoãn đứng trước mặt Lưu đại phu.


"Nghe nói hôm nay con đi đá cầu?" Lưu đại phu là một phụ nhân ngoài bốn mươi, gia đình truyền đời hành y, ở Sùng Châu chịu ơn của Vân gia nên theo Vân gia về kinh chữa chân cho Phất Y, mở một y quán ở kinh thành.



Phất Y không dám lên tiếng, ôm chặt cuốn thoại bản ngồi xuống ghế mềm.


"Chân con hồi phục rất tốt, thỉnh thoảng chạy nhảy một chút cũng không sao." Lưu đại phu thành thục châm kim vào chân Phất Y: "Chỉ cần không bị lạnh, sau này số lần đau nhức sẽ ngày càng ít đi."


Hạ Vũ kê một chiếc gối mềm sau lưng nàng: "Tiểu thư, thuốc cao Hoàng tử tặng người nô tỳ để trên giá nhé."


"Thuốc gì?" Lưu đại phu bảo Hạ Vũ lấy thuốc cao tới, bà mở nắp ngửi thử, sắc mặt có chút kỳ lạ.


Hạ Vũ: "Lưu đại phu, thuốc cao này có vấn đề sao?"


"Không có, là thuốc tốt trị giá ngàn vàng đấy." Lưu đại phu trả lọ thuốc cho Hạ Vũ: "Rất tốt cho vết thương cũ của tiểu thư nhà ngươi."


Loại bí dược hoàng gia có thể cứu mạng này mà cũng nỡ đem cho, hoàng gia đối đãi với trung thần quả thực không tệ.


"Vậy thì tốt rồi." Nghe nói thuốc này tốt cho tiểu thư, Hạ Vũ lập tức cong môi cười.


Rất nhanh chân Phất Y đã cắm đầy kim bạc, Lưu đại phu đứng dậy nói: "Ta đi nói chuyện với lệnh đường một lát, nửa canh giờ sau quay lại rút kim."


Đối mặt với Lưu đại phu tay cầm kim bạc, Phất Y cực kỳ dễ bảo, Lưu đại phu nói gì nghe nấy. Đợi Lưu đại phu rời khỏi phòng, nàng mới dám mở cuốn thoại bản trong tay ra xem.


Không xem thì thôi, càng xem càng tức, nàng ném cuốn thoại bản sang một bên: "Hạ Vũ, đổi cho ta cuốn khác, lấy trong đống thoại bản Hoàng tử điện hạ tặng ấy."


"Tiểu thư, thoại bản mới ra không hay sao?"


"Cái loại kịch bản nhu nhược này không biết ai viết nữa, cách trả thù đàn ông là dùng hết thủ đoạn khiến hắn yêu mình, sau đó tự mình chạy đi chết. Ồ, dùng cái chết của mình để trừng phạt gã đàn ông tồi tệ, lý do là để hắn mãi mãi mất đi người yêu thương, chịu nỗi khổ cô đơn. Phì phì phì, đây mà gọi là trả thù á?!"


Phất Y không chịu nổi sự vô dụng này: "Thà chặt đứt tay chân hắn, cho hắn chịu nỗi đau thể xác còn hả giận hơn."


"Cuốn này được này, nữ hiệp trong truyện rơi xuống vực, nhặt được bí kíp võ công sau đó xưng bá võ lâm." Phất Y mở cuốn thoại bản Hạ Vũ mới đưa tới, lật xem phần giới thiệu, hài lòng bắt đầu đọc.


Lật vài trang, Phất Y phát hiện cuốn sách này có dấu vết đã được đọc qua, đặc biệt là đoạn nữ hiệp rơi xuống vực nhặt được bí kíp thần công rồi rời khỏi vực sâu, dấu vết lật giở vô cùng rõ ràng.


Cuốn sách này có người từng xem rồi?


Có thể là cung nữ hay thái giám nào đó biết chữ lén đọc trộm, Phất Y không để tâm, tiếp tục hăng hái đọc.


.



Sáng sớm tinh mơ, triều thần ngáp ngắn ngáp dài bước vào đại điện, liếc mắt cái đã thấy Tuế Đình Hành đứng ở vị trí đầu tiên.


Bọn họ dụi mắt không dám tin, không nhìn lầm, quả thật là Hoàng tử điện hạ.


Hoàng tử điện hạ không giữ chức vụ trong triều, theo lý mà nói không nên thượng triều. Mọi người không hiểu tại sao hắn lại ở đây, nhưng không ai muốn làm cánh chim đầu đàn, thế là cả đại điện duy trì một sự cân bằng quỷ dị.


Sự cân bằng này nhanh chóng bị Hoàng đế phá vỡ.


"Chư vị ái khanh à, tối qua trẫm nằm mơ thấy Tiên đế." Hoàng đế thở dài: "Trong mộng Tiên đế nói với trẫm rất nhiều điều, trẫm không tự quyết được, nên muốn bàn bạc với các khanh."


Triều thần: "..."


Thôi đi, Tiên đế lúc còn sống chẳng thèm nhìn Người lấy một cái, chết rồi còn báo mộng cho Người làm gì?


Một vị võ tướng đứng ra: "Không biết Tiên đế trong mộng đã cảnh báo Bệ hạ điều gì?"


"Đêm qua Tiên đế mắng trẫm suốt nửa đêm."


Quan văn lên tinh thần, nếu là mắng Bệ hạ, vậy có khả năng là Tiên đế báo mộng thật.


"Tiên đế mắng trẫm chỉ biết câu nệ lễ nghi cũ, quên mất gia nghiệp tổ tông mới là quan trọng nhất." Ánh mắt Hoàng đế quét qua mặt mọi người: "Người mắng trẫm đăng cơ đã hai năm, dưới gối chỉ có một mụn con, tại sao còn chưa lập Thái tử?"


"Các khanh gia, có phải Tiên đế có ý giục trẫm sớm lập Thái tử không?" Hoàng đế thở dài thườn thượt: "Trẫm có lòng muốn tuân theo di nguyện trong mộng của Tiên đế, nhưng đứa nhỏ Đình Hành này lại cứ khăng khăng đòi giữ quy củ. Chư vị cũng thay trẫm khuyên nhủ nó đi, đừng để Tiên đế trên trời linh thiêng không được yên lòng."


Triều thần: Hả? Chúng ta còn chưa bàn xem có nên lập Thái tử trước thời hạn hay không, sao đã nhảy cóc sang bước khuyên Điện hạ đồng ý làm Thái tử rồi?


Thấy triều thần không phản ứng, Hoàng đế rút khăn tay từ trong tay áo ra che mặt khóc lớn: "Trẫm thực sự không biết phải làm sao cho phải đây."


Con trai, đợi cha khóc ra cho con một ngôi vị Thái tử!


Quần thần thấy Hoàng đế lại khóc, vội vàng kẻ khuyên người dỗ, náo loạn một hồi ai cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cuối cùng kết thúc bằng việc Hoàng tử quỳ trên đất thỉnh tội với Hoàng thượng, đồng ý làm Thái tử, Hoàng thượng lúc này mới ngừng khóc.


Bãi triều, mọi người lắc lắc cái đầu bị tiếng khóc của Hoàng thượng làm cho choáng váng, nhìn nhau ngơ ngác.


"Vân đại nhân." Một vị đại thần có giao tình tốt với Vân Vọng Quy đi đến trước mặt ông: "Hoàng thượng làm vậy là có ý gì?"


"Có lẽ Hoàng thượng hiếu thuận với Tiên hoàng, không muốn làm trái tâm nguyện của Tiên hoàng chăng." Vân Vọng Quy chắp tay vái trời: "Hoàng thượng lấy hiếu trị thiên hạ, thần tử chúng ta sao có thể làm khó Bệ hạ?"



Triều thần: "..."


Nhìn ra rồi, lòng muốn hiếu thuận với Tiên đế của Bệ hạ vô cùng cấp bách.


Nửa canh giờ sau, trong cung lại ban xuống thêm một đạo thánh chỉ, để chúc mừng việc sắc phong Thái tử, năm sau sẽ mở thêm Ân khoa.


Lễ bộ đột nhiên có thêm một đống việc: ...


Sĩ tử trong thiên hạ vui như bắt được vàng: Sớm muộn gì cũng phải lập Thái tử, lập sớm một chút thì có sao đâu? Tuy chưa mãn ba năm để tang, nhưng Tiên đế báo mộng rồi mà, Bệ hạ chỉ nghe theo lời Tiên đế thôi. Hơn nữa Bệ hạ còn mở thêm Ân khoa, ngài ấy có lỗi gì đâu chứ?


"Bệ hạ lập Thái tử rồi?" Phất Y nghe được tin này, hồi lâu sau mới bật cười lớn: "Đây đúng là đại hỷ."


Bệ hạ đăng cơ hai năm, nay ngôi vị Thái tử cũng đã định, hy vọng đoạt được đế vị của Ninh Vương đã vô cùng mong manh.


Thấy Ninh Vương ngày càng không thuận lợi, tâm trạng nàng cực kì sảng khoái, đây là món quà sinh nhật tuổi mười tám tuyệt vời nhất của nàng.


Ngày thứ hai sau khi thánh chỉ sắc phong Thái tử được ban ra.


"Điện hạ." Mạc Văn đi đến bên cạnh Tuế Đình Hành, thấy người của Chế Tạo Cục đang đo đạc kích thước y phục cho Điện hạ, không đề cập đến chuyện Vân gia.


Lễ sắc phong ấn định vào nửa tháng sau, khắp nơi đều bận tối mắt tối mũi, Điện hạ vẫn nhớ sinh thần của cô nương Vân gia, đủ thấy sự coi trọng đối với Vân gia.


"Vân tiểu thư có thích quà mừng ta bảo ngươi đưa đến không?" Tuế Đình Hành cho người của Chế Tạo Cục lui xuống, tiếp tục hỏi Mạc Văn: "Chân của nàng thế nào rồi?"


"Vân tiểu thư rất thích những món đồ ngài ban thưởng, nàng ấy còn nói... Điện hạ đã tặng nàng ấy món quà tuyệt vời nhất rồi." Mạc Văn không dám đoán ý Thái tử: "Hạ nô thấy tiểu thư đi lại bình thường, chắc không có vấn đề gì đâu ạ."


"Món quà tuyệt vời nhất..." Tuế Đình Hành nhìn chiếc túi thơm thêu hình quả cầu treo trên tường, chuyện trọng đại nhất trong hai ngày gần đây chính là việc hắn chính thức được sắc phong làm Thái tử.


.


Trong Ninh Vương phủ, Ninh Vương nhìn bàn cờ lộn xộn, gạt hết quân cờ sang một bên.


"Lập Thái tử thì sao chứ?" Y nhặt một quân cờ ném vào chén trà: "Tuế Đình Hành là độc tử của Hoàng đế, nếu hắn chết đi, vị Hoàng huynh thâm tình của ta sẽ chọn nạp phi sinh con hay là mặc kệ trăm năm sau ngôi vị rơi vào tay kẻ khác?"


"Vương gia, bên cạnh Thái tử phòng vệ nghiêm ngặt..."


"Bổn vương không muốn thấy hắn còn sống."


Ninh Vương lại nhớ tới hình ảnh tay áo đan nhau dưới gốc đào: "Tuế Đình Hành, phải chết."


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 25: Thái tử
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...