Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 24: Cần chút mặt mũi


"Bái kiến Điện hạ."


Sự xuất hiện của Tuế Đình Hành khiến nhiều người không kịp phản ứng, mãi đến khi hắn bước lên khán đài, mọi người mới nhao nhao nhớ ra phải hành lễ thỉnh an.


Trời ơi, Hoàng tử vậy mà lại xuất hiện ở trường đá cầu! Nếu bọn họ kể chuyện này cho trưởng bối trong nhà nghe, trưởng bối sẽ chỉ mắng bọn họ xem bóng nhiều quá nên hoa mắt, chứ đời nào tin Điện hạ thật sự đến đây.


Hồi Bệ hạ mới đăng cơ, Hoàng tử từng có lần đi ngang qua trường đá cầu, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi. Trong kinh thành khi đó rộ lên lời đồn, Hoàng tử ghét cay ghét đắng trò chơi này. Một thời gian dài về sau, sân đá cầu vắng tanh như cái chùa, cho đến khi mọi người phát hiện Hoàng tử tuy ghét đá cầu nhưng cũng không vì thấy người khác đá cầu mà giận lây, mọi người mới yên tâm chơi lại.


"Các vị không cần đa lễ." Giọng Tuế Đình Hành ôn hòa, quay sang khen ngợi Phất Y: "Vân cô nương đá cầu rất giỏi, trận đấu vô cùng đặc sắc."


"Tạ Điện hạ quá khen." Ánh mắt Phất Y lướt qua cầu thủ họ Trương: "Đáng tiếc, trận đấu này thần nữ lại gây ra trò cười rồi."


Trương lang quân run như cầy sấy, khoảnh khắc Hoàng tử xuất hiện, gã biết mình xong đời rồi, thậm chí cả gia tộc cũng có thể bị gã làm liên lụy.


Bất cứ câu nào Vân Phất Y thốt ra lúc này đều khiến gã tim đập như trống trận, bây giờ gã chỉ cầu mong Hoàng tử đừng truy cứu quá sâu những lời nói khi nãy.


"Vân cô nương vốn có ý tốt, sao lại là trò cười?" Tuế Đình Hành đi đến trước mặt Phất Y, không thèm liếc Trương lang quân đang quỳ dưới đất lấy một cái: "Một lượng bạc có thể mua mấy trăm cân gạo, ba lượng bạc có thể mua cả ngàn cân. Phủ Ngự sử tiêu tiền như nước, tất nhiên sẽ không coi trọng ngàn cân gạo."


"Điện hạ, vi thần không có ý đó, xin Điện hạ minh xét."


"Ta cứ tưởng Trương đại nhân thực sự thanh liêm giản dị như lời ông ấy nói trước mặt Phụ hoàng, hôm nay nghe xong một tràng của Trương lang quân, mới hiểu thế nào là hành động không đi đôi với lời nói."


"Điện hạ, đều do vi thần nhất thời lỡ lời, chuyện này không liên quan đến gia phụ." Trương lang quân dập đầu xin tha.


"Dám trước mặt Bệ hạ nói một đằng làm một nẻo, đó gọi là khi quân." Phất Y vô cùng chu đáo: "Trương lang quân đừng dập đầu nữa, coi chừng bể đầu đấy. Thay vì ngươi dập đầu ở đây, chi bằng để Trương đại nhân đi giải thích với Bệ hạ, biết đâu Bệ hạ tâm trạng tốt, nói không chừng sẽ tha cho các ngươi."


Lưu Tiểu Bàn nhìn bộ dạng cậy thế h**p người của Vân Phất Y, tâm trạng vô cùng phức tạp. Ả ta quyết tâm không buông tha cho Trương lang quân rồi.


Gia đình Trương Ngự sử khi mới vào kinh từng chịu ơn của Vân gia, ba năm trước Vân đại nhân bị giáng chức, Trương Ngự sử không những không xin tha cho ân nhân, ngược lại vì sợ liên lụy mà dâng tấu ngay trong đêm, đàn hặc Vân Phất Y ngông cuồng vô lễ, Vân gia dạy con không nghiêm.


Lúc đó Vân gia đã rời kinh, triều đình bị Tiên đế làm cho hỗn loạn, cộng thêm phe phái Ninh Vương thế lực cực lớn, quan lại muốn lấy lòng Tăng Quý phi nhiều vô kể. Trong vô vàn tấu chương hặc tội Vân gia, tấu chương của Trương Ngự sử chỉ như gãi ngứa, hầu như chẳng ai để ý đến chuyện này.


Hắn lén nhìn Vân Phất Y, đây là trùng hợp, hay là Vân Phất Y cố ý muốn báo thù?


"Trương lang quân đừng nghĩ ngợi nhiều, phải trái đúng sai tự có Phụ hoàng phán quyết." Tuế Đình Hành ra lệnh đỡ Trương lang quân dậy: "Đưa Trương lang quân về phủ."


Kim Ngô Vệ xách nách Trương lang quân lúc này đã mềm như bùn nhão lôi đi, không ai dám hó hé nửa lời.


Điện hạ cũng thật biết nói đùa, chuyện này rơi xuống đầu, ai mà dám không nghĩ ngợi nhiều?


Khán giả trên đài sau khi thấy Kim Ngô Vệ xuất hiện liền vội vã rời khỏi trường đá cầu.


Trận đấu hôm nay xem thật hời, không chỉ mãn nhãn với những pha bóng kịch tính, mà còn được xem kịch hay người khác gặp họa.


"Vậy rốt cuộc Điện hạ có ghét đá cầu không? Ta nghe ý tứ trong lời Điện hạ, rõ ràng là ngài ấy đã xem Vân Phất Y đá cầu."



"Ai mà biết được?"


"Vân Phất Y đá hay thật, ta không dám tưởng tượng nếu nàng ấy tặng vòng hoa chiến thắng cho ta, ta sẽ vui sướng đến mức nào."


"Đồ nhát gan, ta thì dám nghĩ đấy. Ta không chỉ muốn nàng ấy tặng vòng hoa, mà còn muốn nàng ấy tặng cả túi thơm chiến thắng cho ta nữa."


"Chẳng lẽ các ngươi không nhận ra, hôm nay Vân Phất Y tặng vòng hoa cho Ninh Vương phi sao?"


"Ninh Vương phi á?!"


Giao tình cũ giữa Ninh Vương và Vân Phất Y không ít người trong kinh thành biết rõ, sau đó Vân Phất Y rơi xuống vực, Ninh Vương đính ước với Lô thị, khi gặp lại đã trở mặt thành thù.


Cứ tưởng Ninh Vương phi sẽ coi Vân Phất Y là cái gai trong mắt, không ngờ Vân Phất Y lại đội cả vòng hoa lên đầu Ninh Vương phi. Cũng may Vân Phất Y không phải đàn ông, nếu không Ninh Vương chắc chắn bị nhuộm xanh từ đầu đến chân mất.


Thế giới này điên rồ quá, bọn họ không hiểu nổi.


Thấy mọi người đã đi hết, Lưu Tiểu Bàn vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Lưu Tử Hạ: Đường ca, chúng ta cũng nên chuồn thôi.


Ai ngờ Lưu Tử Hạ chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, đứng sững sờ ở đó như khúc gỗ, dường như muốn sống chết cùng sân đá cầu.


"Ngươi chính là Tân khoa Trạng nguyên Lưu Tử Hạ?" Tuế Đình Hành chú ý tới Lưu Tử Hạ mặt mày đỏ bừng, ánh mắt cứ lén lút nhìn về phía Phất Y.


"Bẩm Điện hạ, chính là vi thần." Lưu Tử Hạ tiến lên cung kính hành lễ.


"Ừm." Tuế Đình Hành khẽ gật đầu: "Lưu đại nhân mới vào Hàn Lâm Viện, ngày thường nên học hỏi các vị lão đại nhân nhiều hơn, chớ nên ham vui nhất thời."


"Vi thần xin tuân theo lời dạy bảo của Điện hạ." Huyết sắc trên mặt Lưu Tử Hạ rút sạch, cúi người không dám nhìn thẳng Tuế Đình Hành.


Lưu Tiểu Bàn thầm thở dài, đã bảo chuồn đi thì không chịu, giờ hay rồi, bị Điện hạ nghi ngờ làm quan không đủ cần mẫn.


Nhìn xem mấy người giữ các chức quan nhàn tản trong triều kia kìa, giờ này ai còn ngu ngốc đứng đây nữa, sớm đã bôi mỡ vào chân chạy mất dép rồi.


"Bẩm Điện hạ, đường huynh vi thần cả ngày không trực ở Hàn Lâm Viện thì cũng là ở nhà đọc sách, chưa từng lơ là trễ nải. Trưởng bối trong nhà lo huynh ấy bí bách sinh bệnh nên mới bảo vi thần đưa huynh ấy ra ngoài giải sầu." Nghĩ đến việc Lưu Tử Hạ là cháu đích tôn của huynh trưởng ruột của ông nội mình, Lưu Tiểu Bàn vẫn đứng ra nói giúp y một phen: "Chúng thần không dám làm phiền Điện hạ, xin phép cáo lui trước."


Lưu Tiểu Bàn túm lấy Lưu Tử Hạ, mặc kệ y có muốn hay không, lôi xềnh xệch đi mất.


"Điện hạ, thần nữ cũng phải về nhà ăn cơm rồi, xin cáo lui trước." Tuế An Doanh nhét cây quạt tròn vào tay Phất Y, xách váy chạy biến. Cha nàng và Hoàng thượng là biểu huynh đệ, nhưng nàng là hoàn khố, đứng cạnh "con nhà người ta" chăm chỉ hiếu học như Hoàng tử cứ thấy không được tự nhiên.


Khán đài rất nhanh đã vắng tanh, Lô Tự Nguyệt đứng dậy, chuẩn bị nói cáo từ.


"Hoàng thẩm." Ánh mắt Tuế Đình Hành lướt qua vòng hoa trên đỉnh đầu nàng ta: "Ta tiễn Hoàng thẩm và Vân cô nương hồi phủ."


"Ý tốt của hiền chất chúng ta xin nhận." Ninh Vương vội vã đi tới, đứng bên cạnh Lô Tự Nguyệt: "Có ta ở đây, không cần làm phiền hiền chất nữa."


"Vương phi lần sau ra ngoài nhớ mang theo vài người hầu hạ." Ninh Vương nắm lấy cổ tay Lô Tự Nguyệt: "Nàng chưa quen thuộc kinh thành, ta lo nàng gặp chuyện ngoài ý muốn."


"Đa tạ Vương gia quan tâm." Lô Tự Nguyệt mỉm cười, rút tay mình ra khỏi tay Ninh Vương: "Bên ngoài đồn đại thiếp quản lý hậu trạch không nghiêm, thiếp tâm trạng không tốt nên mới ra ngoài giải sầu."



"Vương phi xuất thân thế gia đại tộc, hiền huệ vô cùng, đừng để những lời đàm tiếu bên ngoài trong lòng." Ninh Vương không nắm tay nàng ta nữa, quay sang nhìn Vân Phất Y, trong mắt cuộn trào muôn vàn cảm xúc, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Vân cô nương."


"Thần nữ bái kiến Ninh Quận vương." Phất Y quy quy củ củ hành lễ, xa lạ và khách sáo vô cùng.


Ninh Vương nhìn nàng, hôm nay nàng không trang điểm, mái tóc đen chỉ tết đơn giản thành bím, khuôn mặt ửng hồng vì vận động mạnh xinh đẹp đến kinh người.


Dù nàng mang danh hoàn khố, nhưng dung mạo này vẫn khiến người ta không thể nào lờ đi được.


Lần đầu gặp Phất Y, nàng mới năm sáu tuổi, ngã xuống đất vẫn không quên ôm chặt quả cầu mây trong lòng. Y hiếm khi có tính kiên nhẫn, chơi cầu với nàng gần nửa canh giờ chỉ để dỗ nàng nín khóc.


Kinh thành này, nơi đâu cũng có ký ức về nàng.


"Nếu Hoàng thẩm đã không cần ta tiễn, vậy ta đi trước." Tuế Đình Hành bước đến bên cạnh Phất Y: "Phất Y, đi theo ta."


"Đa tạ Điện hạ." Phất Y cười tươi rói đi theo sau Tuế Đình Hành, ngay cả bóng lưng cũng toát lên vẻ hân hoan.


Ninh Vương chắp tay sau lưng, đợi Vân Phất Y và Tuế Đình Hành đi khuất, y mới quay sang nói với Lô Tự Nguyệt: "Vương phi lần sau nếu đến những nơi thế này, nhớ báo trước cho Bổn vương một tiếng."


"Đa tạ Vương gia quan tâm, nhưng Vương gia lần sau vào cung làm việc gì, nói lời gì, cũng nhớ báo trước cho thiếp một tiếng." Lô Tự Nguyệt cười nhạt: "Kẻo thiếp trong lòng bất an."


"Vương phi và Bổn vương là phu thê, nàng và ta vinh nhục cùng hưởng, Vương phi có gì phải lo lắng?" Ninh Vương lại nắm cổ tay Lô Tự Nguyệt: "Vương phi là nữ nhi Lô thị, hẳn là thông minh hơn ai hết."


Ánh mắt Lô Tự Nguyệt dần trở nên ảm đạm, đột nhiên một mùi hương thanh khiết thoảng qua mũi nàng ta, là mùi hương từ chiếc vòng hoa kia.


Nàng ta chậm rãi đưa tay chạm lên vòng hoa trên đầu, thần sắc dần bình tĩnh: "Vương gia coi trọng thiếp thân, trong lòng thiếp đều hiểu rõ."


Ninh Vương buông tay nàng ta, vẻ mặt lạnh nhạt: "Vòng hoa là ai đưa cho nàng?"


"Đương nhiên là người chiến thắng trận đá cầu." Lô Tự Nguyệt khôi phục nụ cười: "Vương gia cũng muốn ra sân đá cầu giành một vòng hoa cho thiếp sao?"


Thần sắc Ninh Vương càng thêm xa cách: "Chỉ là một vòng hoa sớm nở tối tàn, nếu Vương phi thích, bổn vương sai người làm cho nàng một chiếc vương miện bằng vàng."


Lô Tự Nguyệt v**t v* cánh hoa trên vòng hoa, đây là vòng hoa mà Vân Phất Y đã tặng nàng trước sự chứng kiến của vạn người, khiến bao người thầm ngưỡng mộ.


Hoa dễ tàn, nhưng ký ức thì không.


.


"Điện hạ thật sự đã xem thần nữ thi đấu sao?" Phất Y ngồi trong xe ngựa, vừa đấm bóp chân vừa hỏi: "Ngài cũng thích đá cầu ạ?"


Tuế Đình Hành nhìn đầu gối nàng: "Hồi nhỏ ta không được tuỳ tiện ra khỏi phủ, trước khi Phụ hoàng đăng cơ, ta chỉ đến sân đá cầu một lần, cho nên không biết đá cầu."


Giọng hắn bình thản, nhưng Phất Y lại nghe ra sự mất mát và buồn bã.


Nàng thật đáng chết mà, sao có thể quên khoảng thời gian khó khăn của phủ Lý Vương năm đó chứ?


"Biết đá cầu cũng chẳng có gì ghê gớm, trên đời này được mấy người thư hoạ song tuyệt như Điện hạ?" Phất Y cào cào vạt váy: "Ngay cả ca ca thần nữ cũng không bì được phong thái Điện hạ."



Ca ca, muội xin lỗi!


Nhưng Điện hạ trông như sắp tan vỡ rồi, muội phải dỗ dành ngài ấy trước đã.


"Không, biết đá cầu rất tuyệt. Lúc Vân cô nương chạy trên sân, tất cả mọi người đều reo hò vì cô." Đuôi mày Tuế Đình Hành vương chút dịu dàng: "Đáng tiếc ta không hiểu luật đá cầu, chỉ biết dáng vẻ cô ghi bàn rất chói mắt."


Điện hạ tốt biết bao, bản thân sắp tan vỡ rồi mà còn không quên khen ngợi nàng.


Đều là lỗi của nàng, chuyện không nên nói lại cứ nói!


Phất Y bắt đầu khen ngợi tài năng của Tuế Đình Hành, khen tranh hắn vẽ, khen chữ hắn viết, khen cả bộ y phục hắn mặc hôm nay.


"Đa tạ lời khen của Vân cô nương." Tuế Đình Hành cúi đầu nhìn bộ cẩm bào nhạt màu trên người mình: "Ta còn tưởng cô thích..."


Thích nam tử mặc y phục rực rỡ hơn.


"Thích cái gì cơ?" Phất Y nghe không rõ.


"Không có gì." Tuế Đình Hành lảng sang chuyện khác: "Con ngựa hôm qua đưa đến quý phủ, Vân cô nương có thích không?"


"Đó là thần mã, thần nữ vô cùng thích." Nghe Tuế Đình Hành nhắc đến ngựa, khóe miệng Phất Y không tự chủ nhếch lên, ngay cả động tác đấm đầu gối cũng dừng lại: "Sao Điện hạ biết thần nữ muốn có một con ngựa trắng như tuyết?"


Tuế Đình Hành dời ánh mắt, không nhìn thẳng Phất Y: "Lúc đó ta chỉ cảm thấy bạch mã rất hợp với Vân cô nương, không hề biết cô nương cũng muốn có một con bạch mã."


"Thần nữ từ năm mười bốn tuổi đã muốn có một con ngựa như vậy, tiếc là bạch mã không lẫn tạp màu rất khó tìm. Bạch mã trong chuồng ngựa nhà thần nữ không con nào tuấn mỹ bằng con Điện hạ tặng." Phất Y cười rạng rỡ: "Đợi đến kỳ săn bắn mùa thu, thần nữ nhất định sẽ cưỡi nó tung hoành bãi săn."


"Vân cô nương thích là tốt rồi." Ánh mắt Tuế Đình Hành lướt qua đầu gối Phất Y vài lần: "Vân cô nương bị thương sao?"


"Hả?" Động tác đấm chân của Phất Y dừng lại, sau đó lắc đầu như không có chuyện gì: "Không sao, chỉ là chạy nhiều quá nên đầu gối hơi mỏi thôi."


Xe ngựa đã đến cổng thành, Phất Y vô tình chạm vào chiếc túi thơm bên hông. Túi thơm này là một trong những phần thưởng dành cho đội chiến thắng, bên trên thêu hình quả cầu bằng chỉ vàng. Người thích đá cầu trong kinh thành, ai cũng đều muốn sở hữu một chiếc túi thơm như vậy.


Nàng tháo túi thơm xuống, hai tay dâng lên trước mặt Tuế Đình Hành: "Điện hạ ban cho thần nữ ngựa quý, thần nữ không có gì báo đáp, xin dâng tặng chiếc túi thơm này cho ngài."


Túi thơm được làm từ chất liệu tinh xảo, vải gấm thượng hạng, hình quả cầu thêu bằng chỉ vàng lấp lánh.


"Đa tạ Vân cô nương." Tuế Đình Hành nắm chặt túi thơm tượng trưng cho người chiến thắng trận đá cầu trong tay, hoa văn chỉ vàng cọ vào lòng bàn tay hắn, ngứa ngáy đến tận đáy lòng: "Ta rất thích."


Xe ngựa yên tĩnh trở lại, Phất Y dựa vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, nhưng cơn đau nhức âm ỉ ở đầu gối thực sự khiến nàng không ngủ được.


Không biết qua bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng Kim Ngô Vệ.


"Điện hạ, đến Vân phủ rồi."


Phất Y mở mắt, thấy Tuế Đình Hành đã xuống xe trước, một tay vén rèm, chuẩn bị đỡ nàng xuống.


"Đa tạ Điện hạ." Phất Y đặt tay lên cánh tay Tuế Đình Hành, cúi người bước ra khỏi xe ngựa.



"Vân cô nương nghỉ ngơi cho khỏe." Tuế Đình Hành im lặng giây lát: "Ngày kia là sinh thần của cô, có sắp xếp gì không?"


"Chắc là chỉ tụ tập náo nhiệt với mấy tỷ muội thân thiết thôi, không có sắp xếp gì đặc biệt." Không ngờ hắn còn nhớ chuyện này, Phất Y nói: "Thần nữ không câu nệ ngày sinh thần."


"Ta hiểu rồi." Tuế Đình Hành gật đầu, quay trở lại xe ngựa.


Tiễn Hoàng tử điện hạ rời đi, Phất Y lén lút chui vào cổng lớn, chưa đi được hai bước đã bị Liễu Quỳnh Chi gọi giật lại.


"Vân Phất Y!"


Khi cha mẹ gọi đầy đủ tên con cái, có nghĩa là sự kiên nhẫn của họ đã chạm đáy.


"Mẫu thân." Phất Y lập tức xoay người, cười nịnh nọt với Liễu Quỳnh Chi: "Mẫu thân gọi con ạ?"


"Ngựa đã được nội thị trong cung đưa về rồi mà con còn chưa thấy mặt, thành thật khai báo, lại đi lêu lổng ở đâu?!" Liễu Quỳnh Chi nhìn bộ dáng này của nàng, sải bước đến trước mặt, giận dữ hỏi: "Có phải lại lén đi đá cầu không!?"


Phất Y rụt cổ không dám nói.


"Lưu đại phu đã nói với con rồi, chân con bây giờ không được dùng sức quá độ, sao con cứ không chịu nghe lời thế hả?!" Liễu Quỳnh Chi vừa giận vừa thương, giơ tay muốn đánh nàng hai cái nhưng lại không nỡ: "Đúng là chẳng bớt lo chút nào!"


"Mẹ, mẹ đừng giận, con cố ý đến muộn một chút, chỉ đá có nửa trận thôi." Phất Y thấy Liễu Quỳnh Chi thực sự nổi giận, vội vàng giải thích: "Lúc đó nếu con không vào sân, đội Đỏ sẽ thua mất."


Đội Đỏ thua thì bạn bè nàng sẽ buồn bã thất vọng, hơn nữa còn không chọc tức được con trai Trương Ngự sử.


Phất Y kéo tay áo Liễu Quỳnh Chi lắc qua lắc lại: "Con gái thật sự có chừng mực mà, sẽ không lấy thân thể mình ra đùa giỡn đâu."


Liễu Quỳnh Chi nhìn con gái nịnh nọt làm nũng, trong lòng đầy chua xót. Con gái bà vốn là chim ưng sải cánh trên trời cao, sao bà nỡ nhìn nó biến thành chim sẻ bị trói buộc trong nhà.


Nếu không có những trận ám sát liên tiếp năm đó, Phất Y nhà bà đâu phải chịu đựng cơn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, càng không phải cẩn thận từng li từng tí ngay cả việc chơi đá cầu.


"Đúng là cái đồ không biết lo nghĩ." Liễu Quỳnh Chi đè nén cảm xúc trong lòng, đưa tay nhéo tai Phất Y: "Ngoan ngoãn vào phòng ngâm thuốc, ngày mai mẹ sẽ bảo Lưu đại phu châm cứu cho con vài mũi, kẻo ngày kia tụ tập với bạn bè lại biến thành người què."


"Cảm ơn mẫu thân, con biết mẫu thân đối với con là tốt nhất mà." Phất Y cười hì hì ôm Liễu Quỳnh Chi cọ qua cọ lại.


"Tránh xa ta ra, đừng cọ hết bụi lên người ta." Liễu Quỳnh Chi miệng thì ghét bỏ nhưng tay đã thành thật ôm vai con gái.


"Ai đó?" Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cánh cổng lớn đang khép hờ.


Nhìn rõ người đứng ngoài cổng là ai, Liễu Quỳnh Chi có chút bất ngờ: "Điện hạ? Thần phụ bái kiến Điện hạ."


"Điện hạ, không phải ngài đã về cung rồi sao?" Phất Y phát hiện Tuế Đình Hành đang đứng ngoài cổng, nàng buông tay Liễu Quỳnh Chi, tiến lên mở rộng cánh cửa khép hờ.


"Vừa nãy thấy đầu gối Vân cô nương không thoải mái, ta nhớ ra trên xe có lọ thuốc cao xoa bóp giảm đau, nên mang đến đây cho cô." Giọng Tuế Đình Hành rất nhẹ, dưới hàng mi rũ xuống, lông mi dày rậm tựa như mực đen không tan.


Phất Y nhìn lọ thuốc mỡ trong tay hắn, ánh mắt liếc ngang liếc dọc. Bộ dáng nàng vừa rồi hèn nhát trước mặt mẫu thân, Hoàng tử điện hạ chắc là... chưa thấy đâu nhỉ?


Nàng kỳ thực vẫn cần chút mặt mũi mà.


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 24: Cần chút mặt mũi
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...