Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 26: Đau lòng


"Vương gia." Tên mưu sĩ trung niên ngồi đối diện Ninh Vương không đồng tình: "Nóng vội không phải là thói quen tốt, ngay cả khi Hoàng đế đã lập Thái tử cũng không có nghĩa là vạn sự vô ưu, kẻ yểu mệnh từ xưa đến nay lẽ nào còn ít sao?


"Bây giờ trong Vương phủ một nửa là người của Hoàng đế, đường hầm bí mật cũng bị bịt kít, hắn ép ta từng bước, lại được tiếng thơm khoan dung độ lượng." Ninh Vương cười lạnh: "Cứ tiếp tục thế này, Bổn vương ngủ trong Vương phủ cũng phải mở một con mắt mới yên tâm."


"Chuyện nội trạch, sao ngài không mượn tay Vương phi xử lý sạch sẽ?"


"Vương phi?" Ninh Vương nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc lãnh đạm đến cực điểm: "Một người phụ nữ lòng không hướng về ta, làm sao có thể trông cậy?"


Mưu sĩ trung niên khẽ nhíu mày, Vương phi xuất thân Lô thị, sao lại làm trái ý muốn gia tộc?


"Vương gia." Mưu sĩ suy nghĩ một lát: "Hoàng đế nghi kỵ ngài, chúng ta nên tìm người chuyển hướng sự chú ý của ông ta. Ngài quên rồi sao, Nghịch vương vẫn còn một đứa con sống sót."


"Ngươi nói Cung Bình Hầu?" Ninh Vương nhíu mày: "Hắn đã bị dọa sợ vỡ mật rồi, hai năm nay ngay cả cửa cũng không dám ra, Hoàng đế sao có thể chú ý đến hắn?"


"Thuộc hạ nghe nói Cung Bình Hầu thời gian trước từng sỉ nhục Thái tử điện hạ." Mưu sĩ cười như không cười: "Con người trong lúc sợ hãi tột độ, làm ra vài chuyện ngu xuẩn cũng không có gì lạ."


Đêm ở Thải Âm Phường, đèn hoa rực rỡ, tiếng cười nói rộn ràng.


Là chủ nhân của bữa tiệc sinh thần hôm nay, Phất Y được mọi người vây ở giữa, bị ép nghe bạn bè lên sân khấu tấu nhạc chúc mừng.


Khó khăn lắm mới đợi bọn họ hợp tấu xong, Phất Y vội vàng phất tay: "Mau xuống đi thôi, khách khứa sắp bị các ngươi dọa chạy hết rồi."


Chủ phường đích thân rót rượu cho Phất Y: "Các vị lang quân tiểu thư chịu biểu diễn ở chỗ này là vinh dự của nô gia. Hôm nay là sinh thần Vân cô nương, nô gia chúc người tuế tuế bình an, cảnh đẹp thường tại, phúc thọ song toàn."


"Đa tạ chủ phường." Phất Y nhận chén rượu từ tay chủ phường, ngậm miệng chén uống cạn mỹ tửu, lấy từ trong ngực ra một cây trâm cài lên tóc chủ phường: "Hôm nay đi đường nhìn thấy cây trâm này, cảm thấy rất hợp với chủ phường, không biết chủ phường có thích không?"


"Đa tạ Vân cô nương." Chủ phường v**t v* cây trâm trên tóc mai, nở nụ cười rạng rỡ, nhún gối hành lễ với Phất Y: "Hôm nay là ngày vui, nô gia xin đàn tặng Vân cô nương một khúc."


"Được!" Mọi người vỗ tay hoan hô.


"Chủ phường thiên vị quá, sao sinh thần ta chủ phường không đàn?"


"Chung quy vẫn là Phất Y có trọng lượng trong lòng chủ phường hơn."



Chủ phường nghe những lời trêu chọc này, mỉm cười duyên dáng với Phất Y, lấy đàn tỳ bà xuống nhẹ nhàng gảy dây.


Giai điệu tươi vui, ánh nến lung linh, trong đêm tối càng thêm động lòng người.


Phất Y đứng dậy, nói với đám đông đang ồn ào: "Các ngươi có gì cứ nhắm vào ta, dù sao da mặt ta cũng dày, không sợ các ngươi chê cười."


Chủ phường bị lời nói của Phất Y chọc cười, gảy sai hai nhịp.


Trong lúc cười đùa, Phất Y thấy một người dùng tay áo che mặt, lén lút chen vào đám đông, dường như rất sợ bị nàng phát hiện.


Nàng nhảy qua bàn ghế, túm tay áo y kéo xuống.


"Tuế Tuần?" Nàng nhíu mày buông tay: "Là ngươi à."


Nhị Vương và Tam Vương tạo phản thất bại bị xử tử, ngay cả vợ con cũng không thoát khỏi cái chết, chỉ có Tuế Tuần lúc đó đang đi chơi xa, không ở kinh thành nên may mắn thoát nạn. Sau này Bệ hạ đăng cơ, không những giữ mạng cho y mà còn ban cho y một tước hầu nhỏ.


"Cô muốn làm gì, ta đâu có trêu chọc cô." Tuế Tuần hoảng hốt lùi về phía sau, trông vô cùng hèn nhát.


Trong ký ức của Phất Y, Tuế Tuần là người ngông cuồng, nhìn người khác lúc nào cũng hất cằm lên trời. Tuế Tuần nhút nhát sợ sệt trước mắt lúc này khác xa với trí nhớ của nàng.


Thấy Phất Y nhìn chằm chằm mình không nói gì, Tuế Tuần mặt mày tái mét, chắp tay hành lễ: "Nếu có chỗ nào mạo phạm, tại hạ xin lỗi Quận quân."


"Ngươi đi đi." Phất Y không có tâm trạng làm khó đối phương, xoay người định đi.


"Khoan đã." Tuế Tuần gọi nàng lại, cẩn thận nói: "Những năm trước tại hạ không hiểu chuyện, đã lỡ mạo phạm Quận quân, xin Quận quân đừng để trong lòng."


Phất Y quay đầu lại, nhìn vị thế tử Vương phủ từng cao cao tại thượng này: "Hầu gia lo xa rồi, đó đều là trò đùa trẻ con thời niên thiếu, ta quên từ lâu rồi."


Tuế Tuần dường như thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu vội vã chen ra khỏi đám đông. Có người say rượu vô tình va phải y, y cũng không để ý, ngược lại còn rụt cổ bước nhanh hơn.


"Đừng nhìn nữa." Tuế An Doanh quàng tay qua cổ Phất Y: "Cha hắn phạm đại tội mưu phản, hắn giữ được mạng đã là nhờ ân điển của Bệ hạ, đâu còn dám chống đối với tỷ như năm xưa?"


"Mấy năm nay tỷ không ở kinh thành, có lẽ còn chưa quen với những thay đổi này, qua một thời gian sẽ ổn thôi." Tuế An Doanh đưa chén rượu cho Phất Y: "Nào, uống rượu."


Thắng làm vua thua làm giặc, xưa nay vẫn vậy.



"Tiểu thư, người đoán quả không sai, hôm nay một tên làm vườn từ biệt viện đến đưa rau cho Vương phủ, ở trong đó suốt hai canh giờ mới ra." Hạ Vũ nói: "Hắn đội nón lá, còn mặc áo tơi, không nhìn rõ dáng người và khuôn mặt."


"Đáng tiếc kẻ này cảnh giác rất cao, nô tỳ không dám bám theo quá sát." Hạ Vũ tò mò: "Sao tiểu thư nhìn một cái đã biết hắn không phải là người làm vườn?"


"Sáng sớm đã đội nón lá, nhìn là biết không phải người hay làm việc đồng áng." Phất Y đặt chén trà sang một bên: "Trong lòng đám văn nhân này, người làm vườn là phải đội nón lá, đi giày cỏ, mặc áo tơi, hoàn toàn không xem giờ giấc thời tiết gì cả."


Mặc áo tơi làm việc rất vướng víu, trừ khi trời mưa, nếu không chẳng ai thích mặc. Nón lá cũng vậy, đội cái thứ đó vào đầu vừa nóng vừa bí, đa phần có thể không đội thì sẽ không đội.


Người làm vườn đàng hoàng nào trời quang mây tạnh, buổi sáng lại khoác hai thứ đó lên người?


Đừng hỏi tại sao nàng biết rõ thế, nàng không muốn nói đâu.


Bên ngoài có tiếng xe ngựa khác đi qua, Phất Y vén rèm cửa sổ, người đối diện cũng vừa vặn kéo rèm lên.


"Điện hạ?" Phất Y cho dừng xe, nhấc vạt váy xuống xe hành lễ.


"Vân cô nương không cần đa lễ." Tuế Đình Hành bước xuống xe ngựa, ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người Phất Y: "Vân cô nương uống rượu sao?"


"Hôm nay là sinh thần của thần nữ, nãy cùng bạn bè uống vài chén." Phất Y nhìn Kim Ngô Vệ đi theo sau xa giá Thái tử: "Muộn thế này rồi, sao Điện hạ vẫn còn ở ngoài cung?"


"Lục Thái phó bị bệnh, ta đến thăm ông ấy." Tuế Đình Hành cười dịu dàng: "Hôm nay là sinh thần của Vân cô nương, lẽ ra ta nên chúc mừng cô nương một chút."


"Điện hạ gần đây bận rộn mà vẫn nhớ gửi quà mừng cho thần nữ, thần nữ đã vô cùng ngạc nhiên và cảm kích rồi." Phất Y rất biết thân biết phận, cho dù nàng có công cứu giá, Thái tử điện hạ làm đến mức này đã là hậu đãi công thần lắm rồi.


"Những thứ đó chỉ là vật ngoài thân, Vân cô nương cũng chẳng thiếu." Tuế Đình Hành dung mạo vốn đã đẹp, khi cười lên càng thêm động lòng người: "Nghe nói cô nương thích nghe nhạc khúc, chi bằng ta đàn tặng cô một đoạn, chúc mừng sinh thần mười tám tuổi của Vân cô nương?"


Phất Y sờ sờ mặt mình, mặt mũi nàng lớn đến mức nào mà có thể khiến đương kim Thái tử hạ mình tấu nhạc cho nàng nghe?


"Là ta mạo muội rồi." Thấy Phất Y không nói gì, Tuế Đình Hành rũ mắt: "Ba năm trước ta từng thấy Hoàng thúc thổi sáo cho Vân cô nương trong rừng lê, còn tưởng rằng cô..."


"Điện hạ, không phải ngài mạo phạm, là do thần nữ thụ sủng nhược kinh, không dám trả lời." Phất Y có chút men rượu, trước mặt Tuế Đình Hành lại có thêm vài phần tùy hứng như khi ở cùng bạn bè: "Nhưng ngài ngàn vạn lần đừng nhắc đến Ninh Vương trước mặt thần nữ."


"Vì sao?"


"Vì xui xẻo." Phất Y nghiêng đầu, mắt say lờ đờ.



"Đa tạ Điện hạ." Nghĩ đến kẻ lạ mặt ở Ninh Vương phủ, Phất Y đặt tay vào tay Tuế Đình Hành, theo hắn lên xa giá Thái tử.


Tuế Đình Hành mới làm Thái tử một ngày, Hoàng đế đã nôn nóng cho hắn sử dụng hết những thứ Thái tử có thể dùng, chứng tỏ đã sớm chuẩn bị từ trước.


Xe ngựa rất nhanh dừng lại trước phủ Lý Vương, Tuế Đình Hành dẫn Phất Y vào một sân viện nhỏ. Bên trong trang trí tuy đơn sơ nhưng hoa cỏ lại rất thanh nhã, nhìn là biết thường xuyên được chủ nhân chăm sóc tỉ mỉ.


"Đây là viện ta từng ở." Tuế Đình Hành cầm một chiếc đèn cung đình từ tay cung nữ, "Hai năm nay tuy sống trong cung, nhưng thi thoảng ta vẫn về đây xem thử."


Cung nữ dâng trà nóng và điểm tâm lên. Tuế Đình Hành treo đèn lên giá gỗ, lấy từ trong phòng ra một cây sáo ngọc, ánh mắt dịu dàng thổi một khúc nhạc.


Ánh trăng vằng vặc, Phất Y nhìn người đứng trong sân, nhất thời không biết là khúc nhạc đẹp hay là người đẹp.


Nhân vật như trích tiên thế này, dù đứng đó không làm gì cũng đủ lay động lòng người, huống chi còn đặc biệt thổi sáo cho nàng nghe.


Phất Y chống cằm, đôi mắt say sưa có chút thất thần.


Khúc nhạc kết thúc, Tuế Đình Hành nhìn nữ tử ngồi bên bàn, ánh mắt hòa cùng ánh trăng, tựa như chan chứa vô vàn nhu tình.


"Khúc nhạc này chỉ có trên trời, thần nữ suýt quên mất mình đang ở hồng trần." Phất Y thật lòng khen ngợi: "Thế gian quả nhiên không có gì Điện hạ không biết."


"Vân cô nương thích nghe sao?" Tuế Đình Hành ngồi xuống đối diện nàng.


"Thích." Phất Y gật đầu, "Có qua có lại mới toại lòng nhau, thần nữ cũng biết một chút nhạc khúc, hay để thần nữ đàn cho ngài nghe nhé?"


Hạ Vũ giữ tay Phất Y lại: "Tiểu thư, người say rồi."


"Ta không say." Phất Y xua tay: "Phiền Điện hạ cho thần nữ mượn một cây đàn tỳ bà."


Hạ Vũ nhìn cung nữ mang đàn tỳ bà đến cho Phất Y, nụ cười trên mặt đã cứng đờ, điên cuồng nháy mắt với Thu Sương: Tỷ muội à, nghĩ cách gì đi chứ.


Thu Sương lặng lẽ nhắm mắt.


Hết cứu rồi, chờ chết đi.


Tưng tưng tùng tùng. Đinh đang đùng đùng.



Hạ Vũ lén nhìn sắc mặt Thái tử, chỉ thấy ánh mắt Thái tử ôn hòa, khóe môi mỉm cười, trên mặt không có nửa phần ghét bỏ.


Lão gia nhà họ công lao lớn thật đấy, tính cách Thái tử cũng tốt thật, nghe khúc nhạc thế này mà vẫn có thể cười dịu dàng thế kia.


"Điện hạ thấy thần nữ đàn thế nào?" Đàn xong một khúc, Phất Y vẫn chưa thỏa mãn.


"Rất hay." Tuế Đình Hành lấy ra một cây cổ cầm: "Ta và Vân cô nương hợp tấu một khúc nhé?"


"Được." Phất Y mắt sáng rực: "Thêm một khúc nữa."


Thu Sương lặng lẽ mở mắt, Thái tử là một vị Thái tử tốt, chỉ có điều gu thẩm mỹ hơi kỳ lạ một chút.


"Vương gia, phục kích thất bại rồi." Một hắc y nhân từ trên xà nhà nhảy xuống, quỳ trước mặt Ninh Vương.


"Xảy ra chuyện gì?" Sắc mặt Ninh Vương không đổi: "Tuế Đình Hành đã chuẩn bị từ trước?"


Vẻ mặt hắc y nhân kỳ quái: "Không phải, đêm nay chúng thuộc hạ chờ suốt hai canh giờ, Thái tử vẫn không đi qua đó. Thuộc hạ lo người của chúng ta bị phát hiện nên đành rút lui."


"Đó là con đường duy nhất từ Lục phủ về cung, Tuế Đình Hành sao có thể không đi qua?" Ninh Vương hơi nhíu mày: "Giữa đường đã xảy ra chuyện gì?"


"Thái tử trên đường về cung... gặp Vân Phất Y, không biết thế nào mà hai người cùng đi đến tiềm để."


*tiềm để - nơi ở cũ của Hoàng đế trước khi đăng cơ


Nghe thấy ba chữ Vân Phất Y, Ninh Vương im lặng giây lát: "Hai người họ đến phủ Lý Vương làm gì?"


"Cũng không làm chuyện gì to tát..."


"Nói!"


Hắc y nhân: "Hai người... hai người hợp tấu đàn ca."


Mặt Ninh Vương đen như đít nồi.


Hắc y nhân cúi gằm mặt xuống.


Đã bảo không làm chuyện gì to tát rồi, ngài cứ nhất quyết hỏi cho bằng được. Giờ thì hay rồi, đau lòng chưa.


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 26: Đau lòng
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...