Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 21: Vô cùng yêu thích


Hoa rơi lả lướt, váy áo bay bay.


Tuế Đình Hành tay cầm bút, ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử đang uống trà cùng mẫu hậu dưới tán cây.


Một cánh hoa rơi vào nghiên mực, ngay cả mực cũng nhiễm hương đào.


Mực đan thanh muôn màu muôn vẻ, cũng chẳng đẹp bằng cảnh sắc trước mắt hắn.


Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng phác họa đôi mắt sáng như minh châu kia. Nàng thích cười, đôi mắt cũng sáng hơn người khác vài phần.


"Điện hạ." Phất Y nhấc vạt váy đi đến bên bàn, tò mò ghé đầu vào xem: "Ngài vẽ xong chưa?"


Nghe thấy giọng nàng, Tuế Đình Hành dừng bút: "Còn phải tô màu nữa."


"Điện hạ quả là diệu thủ đan thanh*, ngài vẽ thần nữ đẹp quá." Phất Y nhìn mình trong tranh mà ngẩn ngơ giây lát, nàng đẹp đến vậy thật sao?


Diệu thủ đan thanh: tay nghề vẽ cao siêu


"Tài nghệ của ta chưa tinh, vẽ được hình chứ chưa vẽ được hồn." Tuế Đình Hành đặt bút xuống: "Bức hoạ này mới chỉ được ba phần phong thái của Vân cô nương."


Phất Y tưởng Hoàng tử chỉ đang khiêm tốn, nhưng nhìn kỹ sắc mặt hắn, phát hiện hắn thực sự cho rằng bức hoạ này chưa đủ tốt.


Nàng lớn tới chừng này, chưa từng thấy ai yêu cầu cao với bản thân như thế.


"Thần nữ tuy không am hiểu hội hoạ, nhưng vẫn biết hoạ kỹ của Điện hạ có thể coi là độc nhất vô nhị." Phất Y cúi đầu thổi cánh hoa rơi trên tranh, cảm thán: "Sớm đã nghe Điện hạ học rộng tài cao, hôm nay thấy tranh của ngài, thần nữ mới hiểu thế nào là trích tiên hạ phàm, tài cao bát đẩu."


"Vân cô nương không chê tranh ta vẽ sơ sài là được rồi." Tuế Đình Hành dịch sang bên cạnh để Phất Y tiện ngắm tranh: "Hôm nay là mùng sáu tháng Ba, ba ngày nữa là sinh thần mười tám tuổi của Vân cô nương phải không?"


Phất Y lúc này mới nhớ ra, sinh thần của nàng sắp tới rồi.



Bảo sao gần đây mẫu thân cứ hay may y phục và mua trang sức mới cho nàng, nàng còn tưởng sự ngoan ngoãn của mình đã làm bà cảm động, hóa ra là vì sắp tới sinh thần.


"Phất Y đã mười tám rồi sao?" Hoàng hậu ôm mấy cành hoa đi đến bên cạnh hai người: "Thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt con đã thành thiếu nữ rồi."


Lời nói thân mật của Hoàng hậu khiến Phất Y lại lần nữa nghi ngờ, có phải hồi đó nàng ngã hỏng não nên mất đi một đoạn ký ức rồi không? Nếu không, tại sao cả Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đều có vẻ rất quen thuộc với nàng lúc nhỏ?


Nàng lúc nhỏ nghịch ngợm ham chơi, lại không thích đọc sách, suốt ngày cùng đám Lâm Tiểu Ngũ trốn học vui đùa, chưa từng qua lại với phủ Lý Vương.


Chẳng lẽ phụ thân đã lén lút qua lại với Hoàng thượng từ sớm?


Thấy Phất Y chớp mắt nhìn mình, Hoàng hậu xoa tóc nàng, giọng điệu thân thiết: "Phất Y thích ở bên cạnh người tài hoa xuất chúng, hay là ngưỡng mộ người võ nghệ cao cường?"


"Bạn tốt Tào Tam lang của thần nữ võ nghệ phi thường, huynh trưởng thần nữ từ nhỏ đã khổ đọc, trong bụng cũng có chút chữ nghĩa." Phất Y suy nghĩ một lát rồi nói: "Cả hai kiểu người này thần nữ đều rất ngưỡng mộ."


Thấy Phất Y không hiểu ý mình, Hoàng hậu lắc đầu cười khẽ, xem ra đứa nhỏ này vẫn còn ngây thơ lắm.


"Mẫu hậu." Tuế Đình Hành hỏi: "Mấy cành hoa này là người hái cho Phụ hoàng?"


Hoàng đế là người thô kệch, nhưng Hoàng hậu lại rất thích trồng hoa chăm cây. Hễ trong phòng có xuất hiện hoa cỏ gì, chắc chắn là do Hoàng hậu sắp xếp.


"Phụ hoàng con bận xử lý chính vụ, không có thời gian đến ngắm hoa. Nếu không mang cho ông ấy nhìn vài lần, chẳng phải đã phụ lòng cả vườn đào này nở rộ hay sao?" Hoàng hậu cắm hoa đào vào bình, dặn nội thị mang sang chỗ Hoàng đế.


Ngự Thư phòng.


Hoàng đế nhìn Ninh Vương đang quỳ trước ngự án, mười mấy ngày không gặp, Ninh Vương gầy đi trông thấy, trên người mặc áo bào màu lam nhạt, trông vừa sa sút lại vừa quy củ.


"Ngươi làm gì vậy?" Hoàng đế đi đến trước mặt Ninh Vương, đưa tay đỡ y dậy: "Huynh đệ chúng ta sao có thể xa cách đến mức này?"


"Thần đệ trị gia không nghiêm, hơn nữa nội tử mới gả vào Vương phủ chưa lâu, quản lý không tốt chuyện hậu trạch nên mới để kẻ gian trà trộn vào Vương phủ, suýt nữa thì gây ra đại họa." Hốc mắt Ninh Vương đỏ hoe, vẻ mặt đầy ân hận: "Thần đệ đã làm Hoàng huynh thất vọng rồi."


"Lô thị xuất thân từ vọng tộc Lĩnh Bắc, là Vương phi do đích thân Phụ hoàng và Tăng Quý phi chọn cho ngươi, chắc chắn là nữ tử hiền lương hiếm có trong thiên hạ." Hoàng đế hiền từ vỗ vỗ vai y: "Xảy ra chuyện lớn thế này, đệ muội nhất định rất sợ hãi, ngươi nên dành thời gian ở bên nàng nhiều hơn."



"Vi huynh đăng cơ chưa đầy hai năm, triều thần gần đây đã có nhiều bất mãn với ngươi, sau này ngươi nhất định phải cẩn trọng lời nói và hành động, đừng gây thêm chuyện thị phi nữa." Mắt Hoàng đế đượm vẻ u sầu: "Lần sau nếu còn xảy ra chuyện thế này, trẫm sợ không ngăn được miệng lưỡi thiên hạ, đành phải nén đau mà trừng phạt ngươi."


"Vâng thưa Hoàng huynh, thần đệ đã ghi nhớ." Ninh Vương lại quỳ xuống, Hoàng đế đứng ngay trước mặt nhưng không hề ngăn cản.


"Thụy Cảnh." Hoàng đế nhìn chàng thanh niên đang quỳ trước mặt mình: "Trẫm nhớ ngươi không thích mặc y phục màu sắc nhạt nhẽo, tuy Phụ hoàng đã không còn, nhưng vẫn còn vi huynh ở đây, ngươi đừng để bản thân chịu thiệt thòi."


"Vâng." Ninh Vương nhìn y phục trên người mình, lễ phép đáp lời.


"Đứng lên rồi nói chuyện, huynh đệ trong nhà mà cứ quỳ tới quỳ lui còn ra thể thống gì." Hoàng đế kéo Ninh Vương dậy, quay đầu thấy nội thị cung Chiêu Dương đang đứng bên ngoài, liền lên tiếng hỏi: "Chuyện gì?"


"Bẩm Bệ hạ, Nương nương thấy hoa đào trong vườn nở rộ, muốn để ngài cũng được ngắm hoa."


"Mang vào đi." Nụ cười trên mặt Hoàng đế chân thật hơn vài phần: "Hoàng tẩu của ngươi suốt ngày chỉ thích hoa cỏ thôi. Hiếm khi ngươi vào cung, lát nữa cũng ghé qua thưởng hoa đi."


"Ồ, phải rồi." Hoàng đế lấy hai tập thơ trên ngự án đưa cho Ninh Vương: "Nghe nói dạo này ngươi thích thơ từ, cầm hai tập thơ này về mà xem."


"Tạ ơn Hoàng huynh ban thưởng, thần đệ sẽ đọc thật kỹ." Ninh Vương khom người đứng đó, mặc cho Hoàng đế lại hiền từ vỗ bờ vai bị thương của y thêm mấy cái nữa.


Bước ra khỏi Ngự Thư phòng, Ninh Vương giơ tay ôm lấy bả vai đau đến tê dại, đưa tập thơ cho nội thị Vương phủ đang chờ bên ngoài: "Nghe nói ta thích thơ từ, Hoàng huynh liền tìm cho ta mấy tập thơ. Hoàng huynh đối đãi với ta tận tâm như thế, ta lại ngay cả phủ đệ của mình cũng quản không xong, gây cho huynh ấy bao nhiêu rắc rối. Ta thật hổ thẹn với sự kỳ vọng của Hoàng huynh."


"Vương gia, ngài đừng quá đau buồn, vết thương trên người ngài còn chưa lành." Nội thị đỡ tay Ninh Vương: "Đợi Vương phi quen thuộc việc trong phủ, sẽ không còn xảy ra những chuyện thế này nữa."


"Chuyện này là do bổn vương trị gia không nghiêm, liên quan gì đến Vương phi, đừng có ăn nói hàm hồ!" Ninh Vương nghiêm giọng ngắt lời, sa sầm mặt mũi quở trách: "Tự ngươi về lãnh phạt!"


Nói xong, y mặc kệ nội thị quỳ xuống xin tha, xoay người rời đi.


Khi đi ngang qua cung Thần Tước, rào chắn bên ngoài đã được dỡ bỏ, toàn bộ cung điện thay đổi diện mạo mới, phía sau điện còn có thêm trúc xanh và hồ sen.


Nhìn tấm bảng hiệu treo phía trên, Ninh Vương vô cảm quay đi.


Y quên mất, tòa cung điện này đã không còn gọi là cung Thần Tước nữa, mà là cung Thần Tỷ.



Tỷ, ấn của Đế vương.


Dù đang phải chịu tang Phụ hoàng ba năm, vị Hoàng huynh tốt đẹp của y vẫn không tiếc công sức, thể hiện rõ cho người khác thấy sự tin tưởng và yêu thương hắn dành cho nhi tử độc nhất của mình.


Nhớ đến việc Hoàng hậu đang ở vườn đào, y cắn răng chịu đựng cơn đau trên vết thương, xoay người đi về phía ngự uyển.


"Điện hạ, hoa đào vẽ thế này đúng không?" Phất Y xắn tay áo, vẽ một bông hoa đào mộc mạc lên giấy.


"Tuy nét vẽ còn hơi non nớt, nhưng cũng có vài phần kiều diễm đáng yêu của hoa đào." Tuế Đình Hành cầm bút phẩy thêm nhụy cho bông hoa, bông hoa đào vốn trông nguệch ngoạc bỗng trở nên có thần thái hơn hẳn.


"Điện hạ khéo tay quá." Phất Y ghen tị nhìn tay Tuế Đình Hành, cùng là tay con người mà sao khác biệt lớn đến thế?


"Chẳng qua là học nhiều hơn Vân cô nương vài năm." Chỉ vài nét bút, Tuế Đình Hành lại vẽ thêm một bông hoa đào nữa bên cạnh bông hoa kia: "Nếu cô học vẽ từ nhỏ, có lẽ còn vẽ đẹp hơn ta."


Người có tài hoa, dù thân phận tôn quý, nói chuyện cũng êm tai như vậy.


Phất Y nhìn hai bông hoa đào chen chúc cạnh nhau, buông bút xuống: "Cảnh đẹp thế này, thật sự nên uống vài chén mới không phụ lòng xuân sắc ngập vườn."


"Rượu Vân cô nương đào lên hai hôm trước vẫn chưa uống hết." Tuế Đình Hành cất bút, thu dọn giấy vẽ: "Ta cho người mang rượu đến nhé?"


"Được." Phất Y nhìn quanh: "Hoàng hậu nương nương đi đâu rồi?"


"Vừa nãy lúc cô đang hái hoa, Khang Dương công chúa vào cung cầu kiến, Mẫu hậu đã về cung Chiêu Dương rồi." Tuế Đình Hành dẫn Phất Y đến ngồi bên bàn đá cẩm thạch chạm khắc dưới gốc đào: "Trước khi đi Mẫu hậu còn dặn ta buổi trưa đưa cô đến cung Chiêu Dương dùng bữa."


"Đa tạ Hoàng hậu nương nương." Phất Y chắp tay khom mình hướng về cung Chiêu Dương.


"Mẫu hậu rất thích cô." Tuế Đình Hành đưa tay gạt cánh hoa rơi trên bàn: "Lễ Hoa Triều hôm đó, nếu không phải..."


"Điện hạ." Phất Y cười cắt ngang: "Chia sẻ nỗi lo với vua là nghĩa vụ của thần tử."


Sau vài lần tiếp xúc với Tuế Đình Hành, Phất Y đã hiểu thêm đôi chút về vị Điện hạ thanh tao thoát tục này, ít nhất không còn coi hắn là tượng ngọc hoàn hảo và vô cảm nữa: "Điện hạ mà còn nói cảm ơn nữa là thần nữ có tội đấy."



Gió thổi cành cây xào xạc, Tuế Đình Hành nhìn dải lụa trên tóc Phất Y bay bay trong gió: "Ta hiểu rồi."


"Vương gia, gió lớn quá, trên vai ngài còn có vết thương, hay là để lần sau hãy đến bái kiến Hoàng hậu nương nương." Sầm Sở thấy sắc mặt Ninh Vương ngày càng tái nhợt, đưa tay toan đỡ y.


"Ta không sao." Ninh Vương thấy một đoàn nội thị bưng khay đồ ăn đi về phía vườn đào, hai người đi đầu còn ôm vò rượu, y nghi hoặc dừng bước.


Hoàng tẩu không bao giờ uống rượu, tại sao lại sai cung nhân chuẩn bị rượu?


"Vương gia," Sầm Sở nhìn rõ hoa văn trên vò rượu, không nhịn được lên tiếng: "Hai vò rượu kia... hình như là rượu được ủ riêng để mừng vạn thọ Tiên đế năm năm trước."


Năm năm trước là đại thọ sáu mươi tuổi của Tiên đế, đồ dùng trong cung năm đó đều in hoa văn chữ Thọ Phúc.


Hoàng hậu đãi khách, tại sao lại dùng rượu từ năm năm trước?


Ninh Vương dẫm lên những cánh hoa rụng bước vào rừng đào, nghe thấy một giọng nói quen thuộc.


"Tiên nhân uống rượu dưới gốc đào, tiếc là Phất Y không biết làm thơ, nếu không thật muốn tặng Điện hạ một bài."


Y nhìn hai người dưới gốc đào.


Một người mặc hồng bào dệt kim, mặt mày như tranh vẽ.


Một người mặc váy cung đình màu vàng ngỗng, dung mạo tựa như hoa.


"Rượu chôn năm năm, hình như vị hơi nồng hơn một chút."


Ninh Vương chợt nhớ ra, mình và Vân Phất Y từng chôn hai vò rượu ở đây, hẹn khi nàng tròn mười tám sẽ đào lên.


Sắc đào diễm lệ, Tuế Đình Hành uống cạn chén rượu, quay người thấy Ninh Vương đứng phía xa.


Hắn thản nhiên thu hồi tầm mắt, rót đầy chén rượu, nhẹ nhàng chạm chén với Phất Y. Lúc nhấc tay lên, tay áo hồng bào của hắn và tay áo vàng rực của nàng giao nhau, một màu hồng rực rỡ, một màu vàng nồng nhiệt.


"Tuy nồng nhưng hương vị rất tuyệt, ta vô cùng yêu thích."


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 21: Vô cùng yêu thích
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...