Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 22: Bạch mã


Ninh Vương ngây người nhìn vò rượu trước mặt Phất Y, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.


Hương hoa đào nồng nặc khiến lồng ngực y vừa đau vừa nhức, y ôm ngực muốn nôn nhưng lại chẳng nôn được gì. Gió xuân ồn ào, náo loạn trong đầu thành một mớ hỗn độn.


Ninh Vương lảo đảo, phải vịn vào thân cây mới đứng vững. Nhựa đào trên thân cây dính vào lòng bàn tay, nhớp nháp và khó chịu. Y cúi đầu nhìn lòng bàn tay, ký ức năm năm trước ùa về.


Khi đó nàng vẫn còn là một tiểu cô nương, đọc được giai thoại chôn rượu trong thoại bản liền nằng nặc đòi làm theo, y đành chiều ý nàng.


"Năm năm sau ta mười tám tuổi, đến lúc đó ta sẽ uống Nữ Nhi Hồng, huynh uống Đào Hoa Túy."


"Ai say người đó là cún."


"Vương gia, Vương gia!" Sầm Sở thấy sắc mặt Ninh Vương càng lúc càng trắng bệch, lo lắng nói: "Vương gia, thuộc hạ đi mời Thái y cho ngài."


"Không cần." Ninh Vương lau sạch lòng bàn tay, giọng điệu nhàn nhạt: "Bổn vương không sao."


"Thỉnh an Vương gia." Một cung nữ xách hộp cơm đi ngang qua nhún gối hành lễ.


Phất Y chú ý tới động tĩnh, ngẩng đầu thấy Ninh Vương đang đứng dưới gốc cây, động tác rót rượu của nàng khựng lại, đặt bầu rượu xuống rồi đứng lên thi lễ: "Thần nữ bái kiến Ninh Quận vương."


Mấy nội thị nín thở lùi về góc tường. Quận vương cũng là Vương, hầu như không ai khi thỉnh an Quận vương lại đặc biệt nhấn mạnh đối phương là Quận vương, mà đều tôn xưng là "Vương gia".


"Chào Vân cô nương." Ninh Vương cười nhạt đi đến bên cạnh hai người: "Ngắm hoa thưởng rượu, Hoàng chất thật có nhã hứng."


"Hoàng thúc, mời ngồi." Tuế Đình Hành mời Ninh Vương ngồi xuống: "Hoàng thúc bị thương không nên uống rượu, đổi trà đi."


"Vài chén rượu thôi, có gì mà không uống được." Ninh Vương giật lấy cái chén, định rót rượu vào nhưng vò rượu đã bị Phất Y ấn chặt.


"Ninh Quận vương, rượu này ngài không thể uống đâu." Phất Y cười tươi như hoa, một tay đẩy vò rượu ra xa: "Ngài thân phận tôn quý, tuyệt đối không thể mạo hiểm."


Ninh Quận vương nhìn nàng, từ từ thu lại bàn tay đang vươn ra: "Đa tạ Vân cô nương quan tâm sức khoẻ bổn vương."


Phất Y nhướng mày: "Vâng, thần nữ chỉ sợ Vương gia uống xong sẽ chết thôi."


Trong cung kiêng kỵ chữ "chết", đám nội thị sợ hãi lùi về sau thêm mấy bước.


"Cô say rồi." Tuế Đình Hành dường như không nhận ra Phất Y nói lời không nên nói, bảo Mạc Văn mang vò rượu đi: "Lần sau chúng ta lại uống, số rượu còn lại để ta giữ giúp cô."


"Đa tạ Điện hạ." Phất Y nâng chén rượu: "Cạn ly."


Tuế Đình Hành nâng chén, mỉm cười chậm rãi uống cạn rượu trong chén, quay sang nhìn Ninh Vương: "Hoàng thúc hôm nay sao lại tới đây?"


"Nghe nói Hoàng tẩu đang ở vườn đào ngắm hoa, ta vốn định đến thỉnh an Hoàng tẩu, không ngờ lại gặp hai người." Ánh mắt Ninh Vương dừng lại ở chén rượu cạn trên tay Tuế Đình Hành: "Nếu Hoàng tẩu không có ở đây, vậy lần sau ta lại vào cung thỉnh an."


"Hoàng thúc đến không đúng lúc rồi, nửa canh giờ trước Khang Dương công chúa cầu kiến, Mẫu hậu đã về cung Chiêu Dương trước." Đáy mắt Tuế Đình Hành đượm ý cười: "Lát nữa ta và Phất Y sẽ đến cung Chiêu Dương dùng bữa với Mẫu hậu, Hoàng thúc nếu không ngại có thể đi cùng bọn ta."


Ninh Vương nhớ lại hình ảnh tay áo hai người giao nhau, vẻ mặt lạnh lùng: "Không cần, đa tạ hiền chất có lòng, khi khác ta sẽ đến."


Y đứng dậy, đi được hai bước thì dừng lại, quay đầu nhìn Phất Y.


Tuế Đình Hành đứng lên tiễn khách: "Hoàng thúc còn việc gì sao?"


"Không có gì." Ninh Vương thu lại ánh mắt: "Không ngờ Hành nhi và Vân cô nương lại có quan hệ thân thiết như vậy, trước đây chưa từng nghe nói hai người quen biết nhau."


"Hoàng thúc là bậc trưởng bối, ta tuy nhỏ tuổi không hiểu chuyện, nhưng cũng biết không nên lấy chuyện kết giao bạn bè ra làm phiền Hoàng thúc thanh tịnh." Tuế Đình Hành cười ôn hòa: "Ta và Phất Y quen biết nhiều năm, Hoàng thúc ngày thường bận rộn, không để ý đến chuyện giao thiệp của đám vãn bối chúng ta là lẽ đương nhiên."


"Quen biết nhiều năm?" Ninh Vương nhìn Phất Y, cười khẩy một tiếng: "Hóa ra là ta hiểu biết nông cạn rồi."


Y phất tay áo xoay người bỏ đi, Phất Y cười híp mắt tiễn khách: "Cung tiễn Ninh Quận vương."


Ninh Vương đi thẳng đầu không ngoảnh lại.


"Hoàng thúc từ nhỏ đã được Hoàng gia gia cưng chiều, đôi khi tính tình không tốt lắm, cô đừng để trong lòng." Tuế Đình Hành dịu dàng rót cho Phất Y một chén trà nóng: "Vừa rồi Hoàng thúc nói mấy lời không hay với cô, ta nói dối che giấu một chút, cô sẽ không để ý chứ?"


Phất Y lắc đầu: "Thần nữ hiểu Điện hạ muốn bảo vệ thanh danh cho thần nữ, sợ người ngoài nói thần nữ xu nịnh quyền thế."


Nhận lấy chén trà Tuế Đình Hành rót cho mình, trong mắt Phất Y tràn đầy tò mò: "Không ngờ Điện hạ cũng biết nói dối, thần nữ cảm thấy có chút mới mẻ."


"Chẳng lẽ trong mắt cô, ta là người không biết nói dối sao?" Ngón tay Tuế Đình Hành đặt lên thành chén nóng hổi, hơi nước bốc lên từ trà khiến khóe mắt đuôi mày hắn đều trở nên dịu dàng nhu tình: "Đôi khi không muốn viết sách luận, ta cũng sẽ nói dối."


"Các vị tiên sinh có tin không?" Phất Y càng thêm tò mò.


"Ừm..." Tuế Đình Hành hồi tưởng giây lát, gật đầu: "Tin."


"Đúng là đồng nhân bất đồng mệnh, hồi bé ta không muốn chép sách, bèn nói với cha là sách bị mèo hoang tha mất rồi." Phất Y thở dài: "Cha ta cầm gậy đuổi khắp nửa con phố, kết quả là ta vừa bị đánh đòn vừa phải khóc lóc chép sách đến nửa đêm."


"Sau đó sách ta chép thật sự bị mèo hoang tha đi, nhưng không ai tin cả." Nhớ lại chuyện này, Phất Y vẫn cảm thấy tủi thân, quên cả việc phải tự xưng "thần nữ": "Ngay cả đám Tào Tam lang cũng không tin lời ta."


Nàng ngẩng đầu thấy khóe miệng Tuế Đình Hành cong lên, không dám tin nói: "Điện hạ, ngài đang cười ta sao?"


"Không phải cười cô." Ngón tay Tuế Đình Hành mân mê chén trà: "Chỉ là cảm thấy dáng vẻ cô chép sách lúc nhỏ, chắc hẳn rất đáng yêu."


"Cái đó... cũng không đáng yêu lắm đâu." Phất Y nhớ lại bộ dáng lúc nhỏ mình đọc sách, quần áo lem luốc mực, tiên sinh tức đến dựng râu trừng mắt, còn cả phụ thân cau chặt mày.


Càng nghĩ lại càng cảm thấy, năm đó phụ thân không đánh chết nàng, chắc chắn là do rất yêu thương nàng.


"Thần nữ từ nhỏ đã không thích đọc sách, thường chạy sang nhà Tào Tam lang học cưỡi ngựa bắn cung." Phất Y cười: "Sau này phụ thân cũng lười quản, mặc kệ thần nữ suốt ngày chạy sang nhà họ Tào."


Hạ Vũ và Thu Sương điên cuồng nháy mắt với Phất Y, tiểu thư à, người bớt nói vài câu đi, Hoàng tử điện hạ nổi tiếng chăm chỉ hiếu học, người kể lể chuyện mình trốn học thế nào, ghét học ra sao trước mặt ngài ấy, bộ chuyện đó vẻ vang lắm ư?


"Thì ra Vân cô nương từ nhỏ đã lợi hại như vậy rồi."


"Lợi hại?" Phất Y kinh ngạc: "Sao Điện hạ lại nói vậy?"


"Thân là con gái Vân gia, trong mắt người khác, cô nên siêng năng học tập. Nhưng cô lại có thể không màng ánh mắt người đời, dám làm những việc mình thích, dám không sợ lời đàm tiếu, trốn tránh những thứ mình chán ghét, đó là điều mà vô số người trên đời không có dũng khí làm được." Tuế Đình Hành nói: "Thế gian có quá nhiều người sống trong ánh mắt thế tục, cô từ khi còn nhỏ đã làm được chuyện mà nhiều người lớn không dám làm, đương nhiên là lợi hại."


Trốn học ham chơi qua miệng Hoàng tử điện hạ lại trở thành chuyện tuyệt vời như vậy, Phất Y bỗng nhiên hiểu ra, tại sao hầu hết mọi người khi nhắc đến Tuế Đình Hành đều là lời khen ngợi.


Bởi vì ngay cả nàng cũng cảm thấy, ở bên cạnh Hoàng tử điện hạ là một chuyện rất vui vẻ.


Khéo ăn khéo nói như thế, ai mà đỡ nổi?



Dù sao nàng cũng không đỡ nổi.


Thu Sương và Hạ Vũ nhìn nhau, hóa ra tiểu thư nhà mình từ nhỏ đã lợi hại như vậy, đều tại các nàng không kịp thời phát hiện ưu điểm của tiểu thư.


"Điện hạ, ngài quá khen rồi."


Đừng khen nữa, đừng khen nữa, khen nữa là ta tưởng thật đấy!


"Không phải khen ngợi, chỉ là nói lời thật lòng."


Phất Y: Từ giờ phút này, nàng xin chính thức tuyên bố, Tuế Đình Hành là người đọc sách nàng yêu thích nhất, ngoại trừ cha và ca ca nàng.


Cung Chiêu Dương.


Hoàng hậu nhìn Khang Dương công chúa ngồi nửa canh giờ vẫn chưa có ý định rời đi, trong lòng thầm đoán có phải đối phương muốn ăn chực một bữa hay không.


Nhưng bà đã giữ Phất Y ở lại dùng cơm rồi, nếu bà nhớ không lầm thì giữa Khang Dương công chúa và Vân Phất Y hình như có chút bất hoà.


Thấy Khang Dương công chúa mãi không chịu nói rõ mục đích tới đây, giờ cơm trưa lại sắp đến, Hoàng hậu dự định dâng trà tiễn khách.


"Nương nương, hôm nay lão thân đến đây, thực ra là có một việc muốn cầu xin." Khang Dương công chúa ngập ngừng nói: "Nhà chồng lão thân có đứa cháu họ năm nay vừa tổ chức lễ đội mũ, từ nhỏ đã thích đọc sách, tháng trước thi Đình nhận ân điển của Bệ hạ, đỗ Trạng nguyên nhất giáp."


"Ngươi nói Lưu Tử Hạ sao?" Hoàng hậu có ấn tượng với Trạng nguyên lang năm nay, không chỉ trẻ tuổi tài cao mà tướng mạo cũng rất tuấn tú.


"Chính là y!" Thấy Hoàng hậu nương nương có ấn tượng với Lưu Tử Hạ, Khang Dương công chúa thở phào nhẹ nhõm: "Đứa trẻ đó từ nhỏ khổ luyện thi thư, đến bây giờ bên cạnh cũng không có người chăm sóc. Hai hôm trước mẫu thân y đến cầu xin lão thân, nói là y đã có người trong lòng."


Khang Dương công chúa đợi Hoàng hậu hỏi tiếp, nào ngờ Hoàng hậu nương nương không tiếp lời, bà ta đành mặt dày tiếp tục mở miệng: "Vừa nghe tên cô nương đó, lão thân đã biết mình không giúp được gì."


Trong lòng Hoàng hậu đã hiểu, mối hôn sự ngay cả Khang Dương công chúa cũng không dám mở miệng, hoặc là đối phương có thân phận đặc biệt, hoặc là quan hệ với Khang Dương công chúa không tốt.


"Không biết Lưu tiểu lang quân để mắt đến cô nương nhà ai?" Hoàng hậu cười hỏi: "Mà khiến cô mẫu cũng cảm thấy khó xử?"


"Vị cô nương này xuất thân rất tốt, lại là du hiệp nổi tiếng kinh thành, môn đăng hộ đối với Lưu gia." Khang Dương công chúa mặt hơi nóng lên: "Kính xin nương nương giúp đỡ nói vài câu."


"Du hiệp?" Hoàng hậu nghe vậy sửng sốt, bà nghe nói đám con cháu hoàn khố ở kinh thành rất thích tự xưng là du hiệp. Lưu Tử Hạ mới hai mươi tuổi đã đỗ Trạng nguyên, cô nương y thích hẳn là không tầm thường chút nào: "Vị du hiệp mà cô mẫu nói là...?"


"Hòn ngọc quý trên tay Vân Thượng thư, Vân Phất Y cô nương." Khang Dương thật sự không muốn mở lời cầu xin, nhưng cũng không muốn quay về lại đối mặt với bộ dạng khóc lóc sướt mướt của người chị em dâu.


"Cái gì?" Hoàng hậu ngồi thẳng dậy: "Lưu lang quân để ý Phất Y?"


Thảo nào Khang Dương cô mẫu lại cầu đến bà, Khang Dương cô mẫu vì đứa cháu đích tôn béo mập mà lén lút phàn nàn Vân Phất Y không ít lần, bây giờ lại phải giúp cháu họ làm mai, khó xử cũng là chuyện bình thường.


Bà còn tưởng người chuyên tâm sách vở như Lưu Tử Hạ sẽ thích những nữ tử có tài học, không ngờ cũng giống bà, thích những cô nương tràn đầy sức sống.


"Đúng vậy, đứa trẻ đó đã sớm để ý Vân cô nương, mấy năm trước y ngại..." Khang Dương công chúa định nói ngại tình cảm của Ninh Vương dành cho Vân Phất Y, nhưng lại thấy không ổn, bèn đổi lời thành: "Ngại Vân cô nương lúc đó còn nhỏ, y lại chưa có công danh, nên trì hoãn đến bây giờ mới nhắc tới."


"Việc này ngươi cầu đế bổn cung không thích hợp." Hoàng hậu cười: "Sao không nhờ người đi thăm dò ý tứ của Vân đại nhân và Liễu phu nhân trước rồi tính tiếp?"


Khang Dương muốn nói lại thôi, chẳng phải vì không thăm dò được ý tứ của hai người đó nên mới cầu đến Hoàng hậu sao?


"Mẫu hậu, Khang Dương cô tổ mẫu." Tuế Đình Hành sải bước vào điện: "Hai người vừa nói chuyện gì thế?"


"Đình Hành càng lớn càng xuất chúng." Khang Dương nhìn thấy Tuế Đình Hành, trên mặt nở nụ cười nhiệt tình: "Lão thân đang nói với nương nương về một mối hôn sự. Nương nương, lễ đội mũ của Đình Hành sắp tới rồi, đã có ứng viên Hoàng tử phi thích hợp chưa?"


"Chuyện này không vội." Hoàng hậu lảng sang chuyện khác: "Bổn cung tính tình lười biếng, chuyện hôn sự của con cái cứ để Bệ hạ lo liệu đi."


Khang Dương thức thời không nhắc đến nữa, quay sang tiếp tục nói tốt cho Lưu Tử Hạ: "Đứa trẻ Lưu Tử Hạ đó Hoàng hậu nương nương cũng biết đấy, tính tình ôn hòa hết mực, đợi Vân cô nương gả vào Lưu gia, nhất định y sẽ đối xử tốt với nàng..."


"Vân cô nương nào?" Ánh mắt Tuế Đình Hành trở nên sắc bén.


"Con gái... con gái Vân Thượng thư." Khang Dương chưa từng thấy hắn lộ ra biểu cảm như vậy, nhất thời có chút sợ hãi.


"Nhắc tới hôn sự từ khi nào?" Tuế Đình Hành nhìn về phía Hoàng hậu ngồi trên cao.


"Chuyện chưa có gì chắc chắn, Lưu gia có ý đó nhưng phía Vân gia còn chưa biết gì, con cũng đừng nói ra ngoài." Hoàng hậu nhìn quanh điện một lượt: "Sao chỉ có con, Phất Y đâu?"


"Nương nương, thần nữ ở đây." Phất Y ôm một bó hoa đào: "Trên đường về thần nữ phát hiện một cành đào đỏ thẫm, bèn hái đến cho người xem."


Nàng giao hoa đào cho cung nữ cung Chiêu Dương, dường như lúc này mới phát hiện ra Khang Dương công chúa, hành lễ với bà ta.


"Vân cô nương không cần đa lễ, mau ngồi xuống."


Phất Y bị thái độ ôn hòa quá mức của đối phương làm cho kinh ngạc. Bình thường Khang Dương công chúa nhìn thấy nàng là toàn lén lút trừng mắt, hôm nay tỏ ra thân thiết thế này, nàng hơi sợ hãi.


Nàng lén nhìn Hoàng hậu và Tuế Đình Hành, hy vọng họ có thể cho mình chút gợi ý.


"Trạng nguyên kỳ thi Đình năm nay là người kinh thành, Phất Y đã gặp hắn bao giờ chưa?" Hoàng hậu cười hỏi: "Bản cung nhớ trước kia Trạng nguyên diễu phố rất náo nhiệt, năm nay là lần khoa cử đầu tiên sau khi Bệ hạ đăng cơ, không biết có náo nhiệt như trước không?"


Tuế Đình Hành ngẩng đầu nhìn Phất Y.


Phất Y im lặng một lát: "Bẩm Nương nương, ngày Trạng nguyên diễu phố thần nữ dậy muộn, không kịp đi xem náo nhiệt." Nàng theo bản năng nhìn về phía Tuế Đình Hành: "Điện hạ, Trạng nguyên năm nay là ai vậy?"


Nàng chỉ biết kẻ bị nàng đá xuống rãnh nước bùn là Thám hoa thôi.


"Không biết cũng không sao, không phải chuyện quan trọng gì." Tuế Đình Hành nở nụ cười.


Khang Dương công chúa: "..."


Ai nói không quan trọng, quan trọng lắm đấy.


"Là cháu họ bên nhà chồng lão thân, Lưu Tử Hạ." Khang Dương công chúa chủ động mở lời: "Các ngươi đều lớn lên ở kinh thành, trước đây chắc đã từng gặp mặt?"


"Lưu Tử Hạ?" Phất Y suy nghĩ hồi lâu: "Anh họ của Lưu Tiểu Bàn?"


Nụ cười trên mặt Khang Dương công chúa hơi cứng lại, đừng gọi cháu đích tôn ngoan của ta là Lưu Tiểu Bàn*, cháu ta có tên đàng hoàng, tên là Lưu Thọ Xương!


 (pàng) có nghĩa là béo/mập, tên nhân vật này đúng ra phải là Lưu Tiểu Béo, nhưng mình thấy đọc cứ kỳ kỳ nên để là Lưu Tiểu Bàn.


"Ta nhớ ra rồi." Cuối cùng Phất Y cũng tìm được một chút ký ức liên quan đến Lưu Tử Hạ: "Có phải cái người không học thuộc bài, nửa đêm bò dậy lén lút gặm sách không?"


Khang Dương công chúa: "Nói bậy, ai nói với ngươi Tử Hạ làm chuyện như vậy?"


"Lưu Tiểu Bàn nói đấy." Phất Y đáp: "Lưu Tiểu Bàn kể Lưu Tử Hạ hồi nhỏ đặc biệt hay khóc nhè, thấy sâu cũng khóc, không học thuộc bài cũng khóc, ngay cả ăn cơm chậm hơn hắn cũng phải khóc một trận, là một tên mít ướt chính hiệu."



Tiêu rồi, mối hôn sự này vô vọng rồi.


"Hiểu lầm, đều là hiểu lầm giữa trẻ con với nhau thôi." Khang Dương công chúa mơ màng đứng dậy xin cáo từ Hoàng hậu, trong đầu chỉ toàn suy nghĩ làm sao để giấu chuyện cháu đích tôn đã nói xấu anh họ trước mặt Vân Phất Y?


Đều tại Lưu Tử Hạ, hồi nhỏ mít ướt như thế làm gì?


Nếu nó dũng cảm hơn một chút, cháu đích tôn bảo bối của bà đâu có kể những chuyện này trước mặt Vân Phất Y?


"Công chúa sao vậy?" Phất Y nói nhỏ với Tuế Đình Hành: "Thần trí trông có vẻ hơi hoảng hốt."


Tuế Đình Hành nhìn về phía cửa điện: "Có lẽ là do lớn tuổi rồi, cô không cần để tâm."


Phất Y: "..."


Hôm lễ Hoa Triều còn thấy bà ta lén trợn mắt với nàng, mới qua bao lâu mà đã lú lẫn rồi?


Dùng xong bữa trưa, vẫn là Tuế Đình Hành chủ động mở lời tiễn Phất Y xuất cung.


"Trước kia Hành nhi rất ít qua lại với bạn bè đồng trang lứa, ta còn lo nó sẽ trở nên cô độc, bây giờ cuối cùng cũng yên tâm rồi." Hoàng hậu tâm trạng cực kỳ tốt, "Người trẻ tuổi nên có dáng vẻ của người trẻ tuổi chứ."


Cung nữ thân cận: "..."


Tuy không có bằng chứng, nhưng nô tỳ vẫn cảm thấy người yên tâm hơi sớm đấy.


"Thần Tước... cung Thần Tỷ tu sửa xong rồi sao?" Đi ngang qua cung Thần Tỷ, Phất Y mới để ý tấm chắn bên ngoài không biết đã được dỡ bỏ từ bao giờ, nàng tò mò nhìn vào trong: "Điện hạ khi nào sẽ chuyển vào?"


"Sau lễ đội mũ." Tuế Đình Hành dừng bước, xoay người đi về phía cung Thần Tỷ: "Đi theo ta."


Thị vệ gác cổng thấy Tuế Đình Hành đến, hành lễ với hắn: "Tham kiến Điện hạ."


"Mở cửa." Tuế Đình Hành quay người nhìn Phất Y đứng cách đó không xa: "Vân cô nương có muốn cùng ta vào xem thử không?"


"Có được không?" Phất Y nén sự tò mò: "Liệu có không thích hợp không?"


"Không có gì không thích hợp cả." Tuế Đình Hành bước qua bậc cửa cao, nhìn tòa cung điện vừa quen thuộc vừa xa lạ này: "Chủ nhân có thể vào bất cứ lúc nào."


Ngài là chủ nhân, ta đâu có phải.


Phất Y bám lấy khung cửa, thấy Hoàng tử nhất định đứng tại chỗ chờ mình, bèn bảo Thu Sương và Hạ Vũ đợi bên ngoài, một mình nàng đi vào trong.


Cung Thần Tỷ mở rộng hơn một nửa so với cung Thần Tước ban đầu, không chỉ sân viện rộng rãi hơn nhiều, mà ngay cả chính điện cũng không còn nhìn ra dáng vẻ lúc trước, gần như là đập đi xây lại.


Điều khiến nàng ngạc nhiên là cây hồng và cây lựu trong sân từng bị nàng vặt quả ăn vẫn được giữ lại, trên thân cây buộc dây đỏ, ý nghĩa kính trọng thần cây. Hậu viện là rừng trúc bạt ngàn, góc tường trồng thảo dược đuổi muỗi, là một nơi thanh tịnh mát mẻ.


"Bên phải sao lại trống trải thế kia?" Phất Y phát hiện hậu viện bên phải có một khoảng đất trống: "Chỗ này xây thành trường bắn tên hoặc võ trường, bên cạnh trồng thêm vài loại hoa màu sắc rực rỡ, cảm giác rất hợp lý."


"Khả năng bắn tên của Điện hạ thế nào?"


"Biết sơ sơ chút ít." Tuế Đình Hành hỏi: "Vân cô nương thích hoa gì?"


"Hoa nở đẹp thần nữ đều yêu thích." Phất Y khom người ấn một cây hoa nhỏ bị ai đó giẫm nghiêng xuống đất: "Nhưng thần nữ cảm thấy, Điện hạ chắc sẽ thích trồng những loại hoa thanh cao tao nhã."


"Tại sao?" Tuế Đình Hành thấy cây hoa nhỏ Phất Y ấn xuống lại đổ rạp, vén vạt áo chuẩn bị đào hố trồng lại.


"Người có tài học đều thích mai lan trúc cúc mà." Phất Y rút cây trâm hoa hồng mạ vàng trên tóc đưa cho Tuế Đình Hành, ý bảo hắn dùng cái này để đào hố.


"Đó là những văn nhân khác, còn ta giống Vân cô nương." Thấy cây trâm hoa hồng đưa đến trước mặt, Tuế Đình Hành nắm lấy trong lòng bàn tay: "Hoa là hoa, là do văn nhân cưỡng ép gán cho chúng những phẩm cách không tồn tại."


Hố đào xong, Phất Y đặt cây hoa vào, dùng đất lấp kín rễ rồi vỗ vỗ lên mặt đất: "Lần này chắc sẽ không đổ nữa."


Tuế Đình Hành cười nhẹ, lấy khăn tay lau sạch sẽ cây trâm hoa hồng: "Tay cô dính đất rồi, để ta cài lên giúp cô nhé."


"Được thôi." Phất Y ghé đầu lại gần Tuế Đình Hành.


Nhìn mái tóc đen nhánh ngay trước mắt, Tuế Đình Hành khẽ thở dài, đổi một chiếc khăn tay sạch khác bọc lấy đuôi trâm, cách lớp khăn tay cài trâm lên tóc Phất Y.


"Tay Điện hạ cũng bẩn rồi?" Nhận thấy Tuế Đình Hành cẩn thận từng li từng tí không chạm vào tóc mình, Phất Y nói: "Biết thế ta nên tự đào, như vậy chỉ có một người bị bẩn tay."


"Có lẽ vì ta cũng muốn góp chút sức để cứu nó." Tuế Đình Hành chắp tay sau lưng: "Sau này chỉ cần nhìn thấy nó, ta sẽ nhớ rằng đây là cây hoa chúng ta cùng nhau cứu sống."


"Cây hoa này tên là gì?"


Tuế Đình Hành im lặng một lát: "Không biết."


Phất Y sợ hắn ngại ngùng, lập tức nói: "Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là, nó là bông hoa nhỏ do chính tay Điện hạ trồng xuống."


"Là hoa chúng ta cùng trồng."


Phất Y lén liếc Tuế Đình Hành, thật không nhìn ra, Hoàng tử điện hạ đôi khi cũng trẻ con phết.


Nhưng không sao, nàng là một tên hoàn khố giỏi lái theo chiều gió.


"Đúng, hoa chúng ta cùng trồng."


"Vào bên trong xem đi." Tuế Đình Hành đi trước dẫn đường, trong tay vẫn nắm chặt chiếc khăn bọc đuôi trâm.


"Vâng." Phất Y phủi bụi đất trên tay, lon ton chạy theo.


Phòng ốc cung Thần Tỷ sau khi tu sửa rộng rãi hơn trước, trong phòng bày biện đủ loại trân bảo, Phất Y nghi ngờ Hoàng đế đã nhét tất cả đồ tốt vào cung Thần Tỷ rồi.


Các sân viện vẫn chưa đề tên, biển hiệu trống đã được treo lên, toàn bộ làm bằng gỗ Kim tơ nam mộc.


Gỗ Kim tơ nam mộc, chỉ có Đế vương và Thái tử mới được dùng.


Phất Y như có điều suy nghĩ mà thu hồi ánh mắt, Hoàng thượng muốn sắc phong Thái tử sớm sao?


Lão già Tiên đế đó không được lòng người, nếu Hoàng thượng thật sự muốn sắc phong Thái tử sớm, có lẽ sẽ thành công.


Hoàng thượng chỉ có duy nhất một nhi tử, lập Thái tử sớm là chuyện tốt. Quy củ là thứ chỉ nên dùng đúng chỗ, chỉ là không biết Hoàng thượng sẽ lấy cớ gì để đề cập chuyện này với triều thần đây?


"Đây là thư phòng của Điện hạ?" Phất Y thu chân đang định bước vào cửa lại. Thư phòng là nơi quan trọng, nàng là con gái ngoại thần, không thể tùy tiện ra vào.


"Không có đồ gì quan trọng đâu." Tuế Đình Hành đứng trong phòng gật đầu với Phất Y ngoài cửa: "Vào xem đi."



Cửa sổ lớn được dán vải màn trong suốt, gần cửa sổ đặt một chiếc trường kỷ, nằm ở đây đọc thoại bản đảm bảo vô cùng thoải mái.


Cách trường kỷ không xa là ghế bập bênh và xích đu tinh xảo, đủ cho hai ba người ngồi, kệ đựng đồ sát đất bên cạnh đặt các loại đồ ăn vặt là vừa đẹp.


Bàn án kê sát tường, bút ngọc trên bàn lung linh đáng yêu, ngay cả đầu bút cũng khắc hoa văn cát tường.


Trên giá sách hai bên bày một số loại sách, Phất Y liếc qua, thấy trên đó còn có cuốn thoại bản đang được yêu thích nhất kinh thành.


Rèm châu ngọc chia thư phòng thành hai nửa, bên kia mới trông giống thư phòng của người đọc sách. Giá sách san sát, sách vở vô số kể, lư hương bàn cờ được bày biện ngay ngắn, Phất Y nhìn qua hai lần liền mất hứng thú.


Đưa tay vén rèm châu, tiếng ngọc va vào nhau lanh lảnh, Phất Y bỗng nhiên hiểu ra. Nơi này có lẽ là nơi Hoàng tử dày công chuẩn bị cho Hoàng tử phi tương lai, nên mới xuất hiện trường kỷ, ghế bập bênh, xích đu và thoại bản.


Lại lén nhìn giá sách, rất nhiều thoại bản nàng chưa từng đọc, ba năm rời kinh thành, nàng đã bỏ lỡ quá nhiều thứ.


"Ở đây có sách Vân cô nương thích không?" Tuế Đình Hành vén rèm châu đi đến bên giá sách, ngón tay thon dài sạch sẽ lướt qua những cuốn thoại bản được xếp ngay ngắn: "Đây đều là thoại bản mới ra ở kinh thành trong ba năm gần đây, ta không thích đọc mấy thứ này, nếu cô thích thì mang về hết đi."


"Tất cả ạ?" Phất Y ho khan một tiếng: "Điện hạ, cái này... không phải là chuẩn bị cho Hoàng tử phi tương lai sao?"


"Trước khi quen biết Vân cô nương, ta không giao hảo với bất kỳ nữ tử nào, càng không biết Hoàng tử phi tương lai là ai." Tuế Đình Hành vỗ nhẹ tay, nội thị bước vào bỏ những cuốn thoại bản kia vào hộp, chờ được Phất Y mang đi: "Nếu cô không cần chúng, chúng chỉ có thể nằm ở đây đợi bám bụi."


"Thần nữ tạ ơn Điện hạ ban thưởng." Thấy thoại bản chất đầy mấy hộp lớn, khóe miệng Phất Y điên cuồng cong lên, trên đời này còn có Hoàng tử nào tốt hơn Tuế Đình Hành không?


Không có, tuyệt đối không có.


Thu Sương và Hạ Vũ thấy tiểu thư tay không vào cung Thần Tỷ, lúc đi ra lại có mấy nội thị bưng hộp gỗ theo phía sau, mắt tròn mắt dẹt.


Hoàng tử còn chưa dọn vào cung Thần Tỷ, sao tiểu thư đã "vơ vét" trước rồi?


Mạc Văn đi đến bên cạnh Tuế Đình Hành, nói nhỏ: "Điện hạ, Lục Thái phó có việc cầu kiến."


"Điện hạ, không còn sớm nữa, thần nữ xin cáo lui trước." Phất Y mở lời cáo từ.


"Mạc Văn, ngươi tiễn Vân cô nương xuất cung." Tuế Đình Hành bước một bước về phía Phất Y, lập tức dừng lại: "Hoa quả tươi Hoàng trang cống nạp mấy hôm trước, lấy một ít cho Vân cô nương mang về."


Phất Y hành lễ tạ ơn: "Đa tạ Điện hạ ban thưởng."


Hoàng tử điện hạ hào phóng hơn Bệ hạ nhiều!


Nội thị trong cung thấy sau lưng Phất Y có một đoàn người bưng hộp bước theo, cứ ngỡ đã quay về ba năm trước.


Khi đó Vân cô nương được Tiên đế yêu thích, hầu như mỗi lần xuất cung đều được ban thưởng vô số. Có cái là Tiên đế ban, có cái là phi tần muốn lấy lòng Vân cô nương tặng.


"Mạc Văn." Phất Y thấy ở đằng xa Cấm vệ quân đang áp giải một đoàn nam nữ dài dằng dặc xuất cung, tò mò hỏi: "Đó là những ai vậy?"


"Bẩm Quận quân, đó là những cung nữ thái giám vào cung trên mười năm." Mạc Văn đáp: "Hoàng hậu nương nương nhân từ, đặc biệt ân chuẩn cho bọn họ xuất cung, nếu không muốn về quê thì có thể đến hành cung Trường Ninh hầu hạ các vị lão Thái phi."


"Nương nương thiện lương."


Nhân cơ hội này dọn sạch thế lực cũ trong cung, từ nay về sau mọi việc lớn nhỏ trong cung đều theo ý muốn của Hoàng hậu.


Một đời vua một đời thần, Hoàng hậu nương nương nhịn đến bây giờ mới ra tay, đã là nể mặt những người này lắm rồi.


"Vân cô nương, Vân cô nương!" Một cung nữ xông qua vòng vây của Cấm vệ quân, chạy đến trước mặt Phất Y, quỳ xuống ôm chân nàng khóc lóc cầu xin: "Nô tỳ từng hầu hạ người, cầu xin người nói giúp với cô cô vài câu, nô tỳ không muốn đến hành cung Trường Ninh, cầu xin cô nương cứu nô tỳ."


"Ngươi là người của cung Tường Khôn?" Phất Y có chút ấn tượng với cung nữ này, là cung nữ nhị đẳng bên cạnh Tăng Quý phi.


"Cô nương còn nhớ nô tỳ sao?" Cung nữ dập đầu liên tục với Phất Y: "Cầu xin người nể tình xưa với cung Tường Khôn, cứu giúp nô tỳ với."


Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Thu Sương và Hạ Vũ trở nên khó coi.


Trước mặt bao nhiêu nội thị và Cấm vệ quân, lại cứ nhắc đi nhắc lại tình xưa nghĩa cũ với cung Tường Khôn, rốt cuộc là muốn xin tiểu thư giúp đỡ, hay là muốn Hoàng thượng nghi ngờ tiểu thư, nghi ngờ Vân gia?


Phất Y cúi đầu nhìn cung nữ đang ôm chân mình, mồm năm miệng mười kể lể cung Tường Khôn trước đây đối xử tốt với nàng ra sao, không những không giận mà còn cười.


Ba năm rồi, cuối cùng cũng có người dùng thủ đoạn cung đấu lên người nàng.


Vậy mà lại có chút hoài niệm.


"Đã từng hầu hạ ta, chẳng lẽ còn không biết tính ta hẹp hòi thù dai sao?" Phất Y rút chân khỏi lòng cung nữ: "Mối thù năm đó Tăng Quý phi thổi gió bên gối Tiên hoàng, hại cả nhà Vân gia chúng ta bị đày đến Sùng Châu, ta vẫn còn nhớ rõ đấy."


Lão già Tiên đế đó không chỉ háo sắc mà còn trầm mê đan dược, nuôi một đám "cao nhân tu hành" trong cung. Tăng Quý phi cấu kết với những "cao nhân" này, đuổi rất nhiều triều thần chống đối bà ta ra khỏi kinh thành.


"Chuyện Quý phi nương nương làm, tại sao ngươi lại hận Vương gia? Chẳng lẽ những điều tốt trước đây Vương gia đối xử với ngươi, ngươi quên hết rồi sao? Vân Phất Y, tại sao ngươi lại sống sót trở về, tại sao không đi chết đi?!"


"Các ngươi muốn ta chết," Phất Y nghiêng đầu cười, "Ta càng phải sống thật tốt. Sống để ngáng đường mỗi kẻ muốn ta chết, chướng mắt các ngươi, phá hỏng chuyện tốt của các ngươi. Có tức không, hả ~ tức là đúng rồi."


"Vân Phất Y, ngươi sẽ không được chết tử tế..."


Mạc Văn tiến lên đè cung nữ xuống, nhanh tay bịt miệng ả lại: "Còn không mau lôi người này đi?!" Hắn vẫy tay ra hiệu cho Cấm vệ quân kéo cung nữ kia đi, liên tục chắp tay với Phất Y: "Xin Quận quân đừng tức giận, lòng trung thành của Vân gia với Bệ hạ có trời xanh chứng giám, Bệ hạ và Điện hạ sẽ không tin lời xằng bậy của kẻ tiểu nhân này."


Cung nữ bị bịt miệng lôi đi, ánh mắt nhìn Phất Y tràn đầy oán hận.


"Đa tạ công công." Phất Y nhìn thẳng vào mắt cung nữ, không hề né tránh, thậm chí nụ cười còn rạng rỡ hơn.


Nụ cười này k*ch th*ch cung nữ, ả trừng to mắt, hận không thể lao đến cắn chết Phất Y.


Sao nàng ta dám, sao nàng ta dám?!


Thân là con gái triều thần được Vương gia ưu ái, không những không chịu giúp Vương gia đoạt ngôi, còn bỏ đá xuống giếng khi Vương gia sa cơ lỡ vận. Loại đàn bà vô tình vô nghĩa này, sao ông trời lại để nàng ta sống sót?


Tại sao nàng ta không chết dưới vực sâu, bị sói hoang xé xác, mà lại quay về làm tổn thương trái tim Vương gia?!


"Hận quả nhiên mãnh liệt hơn yêu." Phất Y cảm thán: "Nhìn xem, phải hai tên Cấm vệ quân mới đè được ả, khỏe thật đấy, đủ thấy tâm ý của ả đối với ta chân thành biết bao."


Hạ Vũ và Thu Sương: "..."


Tiểu thư bớt nói vài câu đi, nô tỳ sợ đối phương biến thành ma cũng không tha cho người.


Chết?


Phất Y cười lạnh, nàng khó khăn lắm mới nén nỗi đau xương cốt gãy nát để sống sót, ai cũng đừng hòng bắt nàng chết.


Tình xưa nghĩa cũ chó má gì chứ, nàng chỉ nhớ sự thảm hại và đau đớn giày vò đến mức muốn tự kết liễu đời mình.



"Điện hạ." Mạc Văn bước vào nội điện, hành lễ với Tuế Đình Hành: "Vân Quận quân đã về nhà, chỉ là ở cửa cung xảy ra chút sự cố."


"Xảy ra chuyện gì?" Tuế Đình Hành đặt bức thư trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn Mạc Văn.


Mạc Văn kể lại chuyện xảy ra ở cửa cung, nghe đến đoạn cung nữ mắng nhiếc Phất Y sao còn sống sót trở về, Tuế Đình Hành bóp nát giấy thư trong tay: "Ăn nói hồ đồ!"


Hắn đứng dậy: "Chuẩn bị ngựa cho ta..."


"Thôi."


Tuế Đình Hành nhắm mắt hồi lâu, kìm nén cảm xúc cuộn trào trong lòng: "Vân Quận quân lễ phép thiện lương, rất được Mẫu hậu yêu thích, ban thưởng hai hộp trân châu, tám đôi trâm vàng, mười tấm gấm vóc, một con ngựa tốt, hai cây cung tốt; thưởng cho Vân Thượng thư hai bộ áo tím, hai đôi giày thêu vân mây; thưởng cho Liễu phu nhân một cây như ý ngọc, một hộp sâm già; thưởng cho Vân lang quân văn phòng tứ bảo."


"Điện hạ." Mạc Văn do dự: "Tiểu nhân lo hành động này sẽ gây ra dị nghị."


"Vân Thượng thư trung quân ái quốc, tỳ nữ cũ của sinh mẫu Ninh Vương lại nguyền rủa Vân Quận quân ngay tại cửa cung. Ta là phận con cháu không tiện chỉ trích trưởng bối, cũng không đành lòng để lương thần chịu nhục." Tuế Đình Hành mặt không cảm xúc: "Chuyện nội thị phủ Ninh Vương ở trong cung chỉ trích Hoàng thẩm quản gia không nghiêm, nhớ chuyển lời lại cho Hoàng thẩm, đừng dung túng nô tài lấn chủ."


"Vâng."


"Hoàng thúc không phải muốn uống rượu sao?" Tuế Đình Hành tháo ngọc bội bên hông ném lên bàn: "Gửi cho y mười vò rượu, đợi y khỏi bệnh từ từ mà uống."


Ánh nắng chiều tà dần buông xuống, Tuế Đình Hành cúi đầu nhìn miếng ngọc bội hắn bị ném lên bàn.


Người ta nói quân tử như ngọc, nhưng đôi khi hắn không muốn làm một người quân tử.


Tin tức Vân gia được Hoàng tử điện hạ ban thưởng truyền đến tai các triều thần, ai nấy đều ngạc nhiên. Hoàng tử điện hạ trước nay chưa từng thiên vị triều thần nào, hôm nay sao lại đột nhiên ban thưởng nhiều đồ như vậy?


Sau khi sai người đi nghe ngóng mới biết, hóa ra là vì tỳ nữ cũ của sinh mẫu Ninh Vương nguyền rủa con gái Vân gia không nên sống sót ngay tại cửa Đông Phượng. Tội nghiệp gia đình Hoàng đế, lại phải đi dọn dẹp tàn cuộc cho Ninh Vương.


Ngay cả những người không thích Vân Phất Y như Khang Dương công chúa, sau khi biết đầu đuôi sự việc cũng bắt đầu tin rằng, kẻ chủ mưu tập kích Vân gia năm xưa chính là phe cánh Ninh Vương.


"Đàn ông ấy mà." Khang Dương công chúa lắc đầu cảm thán: "Miệng thì nói lời yêu thương, tay lại làm chuyện diệt môn người ta, còn quay ngược lại trách phụ nữ không đủ thâm tình. Hèn gì Vân gia không vội tìm mối hôn sự cho Vân Phất Y."


"Ninh Vương dung mạo tuấn mỹ, nữ tử trong cung ít thấy nam nhân bên ngoài, bị y mê hoặc đến mất lý trí cũng rất đáng thương." Lưu phu nhân đấm bóp chân cho Khang Dương công chúa: "Vẫn là mẹ chồng dạy dỗ Hầu gia tốt."


Khang Dương công chúa đắc ý: "Đàn ông nhà họ Lưu tuy tật xấu không ít, nhưng về lòng trung thành thì không chê vào đâu được. Đáng tiếc Vân gia không vừa mắt Tử Hạ, không chịu gả Phất Y vào nhà họ Lưu."


Nghe nói Lưu Tử Hạ muốn cưới Vân Phất Y, Lưu phu nhân lập tức ngừng đấm bóp: "Tử Hạ thích Vân Phất Y?!"


"Đọc sách nhiều quá, hỏng cả não rồi." Khang Dương công chúa tặc lưỡi lắc đầu: "Khổ nỗi Vân Phất Y lại chẳng thèm để mắt đến tên Tân khoa Trạng nguyên này."


"Sao lại không vừa mắt?" Lưu phu nhân truy hỏi.


"Người ta chỉ nhớ Thọ Xương bảo nó từ nhỏ hay khóc nhè, ngoài ra chẳng có ấn tượng gì khác." Từ nhỏ cùng lớn lên ở kinh thành, nếu có chút hứng thú, sao đến mức không nhớ nổi mặt mũi?


Lưu phu nhân rụt cổ: "Chuyện này tốt nhất đừng để đường tẩu biết."


Mẹ chồng nàng dâu nhìn nhau, thấy trong mắt đối phương đều có ba phần chột dạ.


Chuyện... chuyện này cũng không thể trách Thọ Xương được, vốn dĩ tại Tử Hạ hồi nhỏ hay khóc nhè mà, Thọ Xương nhà họ chỉ là quá thành thật thôi.


.


Choang!


Ninh Vương phi đi đến cửa chính viện, nhìn vò rượu bay ra vỡ tan tành dưới đất, bình tĩnh tránh những mảnh vỡ: "Vương gia."


"Tự Nguyệt." Ninh Vương bước ra khỏi phòng, đưa tay muốn nắm tay nàng ta. Nàng ta quan sát Ninh Vương, không thấy chút tức giận nào trên mặt y: "Thiếp thân nghe nói hôm qua có một nội thị ăn nói bất chính trong cung?"


Một nội thị canh cửa cúi đầu.


"Theo quy củ Vương phủ, nên lôi tên nô tài to gan lớn mật này xuống đánh ba mươi trượng." Ninh Vương phi rút tay ra khỏi lòng bàn tay Ninh Vương, chỉ vào tên nội thị trong góc: "Người đâu, lôi hắn xuống."


"Vương phi tha mạng, Vương gia cứu mạng!"


"Tự Nguyệt..."


"Vương gia." Ninh Vương phi ngắt lời Ninh Vương: "Ta xuất thân từ Lô thị Lĩnh Bắc, không gánh nổi cái tiếng xấu trị gia không nghiêm."


Nàng ta cười một tiếng đầy ẩn ý: "Rượu Trúc Diệp Thanh thượng hạng, Vương gia cầm cho chắc, lần sau đừng làm rơi nữa, kẻo uổng phí tâm ý của Hoàng chất."


Xử lý xong tên nội thị, Ninh Vương phi thay một bộ y phục thoải mái rồi ra khỏi phủ. Từ xa đã thấy Vân Phất Y cưỡi trên con tuấn mã trắng như tuyết, nổi bật đến mức khiến người ta không thể dời mắt.


"Vương phi." Phất Y xuống ngựa, hành lễ với Ninh Vương phi.


"Ngựa đẹp quá." Ninh Vương phi tuy không hiểu về ngựa, nhưng cũng nhìn ra đây không phải giống ngựa thường.


"Hôm qua Hoàng tử điện hạ ban thưởng ạ." Phất Y v**t v* cổ ngựa, thấy Ninh Vương phi tò mò về con ngựa, cười nói: "Vương phi có muốn sờ thử không?"


"Có thể sao?" Ninh Vương phi có chút động lòng.


"Đừng sợ." Phất Y nắm lấy cổ tay Ninh Vương phi, dẫn nàng ta nhẹ nhàng v**t v* đầu ngựa.


"Hơi nhột." Gò má Ninh Vương phi ửng hồng, khóe mắt đuôi mày đều ánh lên niềm vui.


"Muốn cưỡi thử không?" Phất Y thì thầm bên tai Ninh Vương phi: "Hôm nay có trận đá cầu, thần nữ đưa Vương phi đi xem náo nhiệt."


Lý trí Ninh Vương phi bảo nàng ta không nên làm chuyện như vậy, nhưng đầu lại vô thức gật xuống.


"Vương phi!" Tỳ nữ thân cận mặt cắt không còn giọt máu: "Không được đâu, Vương phi..."


Đây là kẻ hoàn khố nổi danh kinh thành, sẽ làm hư người đấy!


Vân Phất Y nhảy lên ngựa, cúi người kéo Ninh Vương phi lên lưng ngựa, vòng tay ôm lấy eo nàng: "Đừng sợ, chúng ta đi chậm thôi."


"Ta không sợ." Ninh Vương phi nhìn về phía xa, hóa ra ngồi trên lưng ngựa lại cao đến thế.


"Vậy chúng ta xuất phát." Phất Y vỗ nhẹ vào con ngựa, con ngựa bắt đầu di chuyển, toàn thân Ninh Vương phi cứng đờ.


"Yên tâm, nếu thật sự bị ngã, ta làm đệm cho người." Phất Y ôm chặt Ninh Vương phi, "Đảm bảo bảo vệ người chu toàn."


"Ta tin ngươi." Theo nhịp di chuyển của ngựa, Ninh Vương phi dần dần thả lỏng.


"Vương phi!" Tỳ nữ Vương phủ trơ mắt nhìn kẻ hoàn khố nhà họ Vân bắt cóc Vương phi đi mất, dậm chân thình thịch, quay đầu chạy về Vương phủ.


"Không xong rồi, Vương phi bị Vân tiểu thư dụ dỗ đi mất rồi!"


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 22: Bạch mã
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...