Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 20: Tấm lòng và khí độ
Hoàng đế bận rộn công vụ, dùng xong bữa trưa liền vội vã quay về xử lý chính sự, Phất Y không muốn làm phiền Hoàng hậu nghỉ ngơi nên cũng đứng dậy xin cáo lui.
"Qua hai ngày nữa hoa đào nở rộ, con lại vào cung bầu bạn với ta nhé." Hoàng hậu dặn dò nữ quan tiễn Phất Y ra về, còn không quên nhắc nàng chuyện ngắm hoa.
"Mẫu hậu, đúng lúc nhi thần cũng phải về đọc sách, để nhi thần tiễn Vân cô nương một đoạn." Tuế Đình Hành lên tiếng: "Không cần làm phiền người bên cạnh Mẫu hậu đi thêm chuyến này."
"Được." Hoàng hậu gật đầu đồng ý.
Đợi Phất Y và Tuế Đình Hành rời đi, bà nói với cung nữ bên cạnh: "Hành nhi từ nhỏ đã không thân thiết với bạn bè đồng trang lứa, Bản cung còn tưởng nó không tìm được bạn tâm giao chung chí hướng, không ngờ nó lại thích chơi với người tính tình hoạt bát."
Hành nhi trời sinh thông minh, đáng tiếc khi đó phủ Lý Vương không được Tiên đế yêu thích, các con cháu hoàng thất khác đi học có cả tá tiên sinh thư đồng theo cùng, Hành nhi lại chỉ có thể tự mình đeo túi sách đến Sùng Văn Quán, ngay cả một người bạn đọc cũng không có.
Không dám nổi trội, không dám bộc lộ tài năng, bị người ta gây khó dễ cũng nín nhịn chịu đựng, hiểu chuyện đến mức khiến bà đau lòng.
Bây giờ người bên ngoài đều khen Hành nhi khắc kỷ phục lễ, nhưng bà lại hy vọng hắn có thể tùy hứng một chút. Đám văn thần ngự sử suốt ngày mở miệng là nhân nghĩa đạo đức, hận không thể biến Hành nhi trở thành một thánh nhân không tì vết, nhưng bà chỉ là một người mẹ thương con.
Mấy người đó tự mình không nuôi dạy được con cháu thành thánh nhân, lại cứ thích chỉ trỏ con trai bà.
Hừ, con ai người nấy xót!
"Thỉnh an nương nương." Mạc Văn bước vào điện, hành lễ với Hoàng hậu.
"Hành nhi có gì dặn dò ngươi sao?" Hoàng hậu thấy Mạc Văn đi rồi quay lại thì có chút tò mò.
"Bẩm nương nương, tiểu nhân đến lấy rượu giúp Điện hạ."
"Rượu gì?" Hoàng hậu không để tâm: "Ngươi tự đi lấy đi."
"Tạ ơn nương nương." Mạc Văn tìm thấy hai vò rượu chưa uống hết kia, hai tay khệ nệ mang đi.
"Hai vò rượu uống dở à?" Hoàng hậu chẳng còn tâm trí đâu mà mắng mấy kẻ bà không ưa kia nữa: "Rượu này ngon đến thế sao?"
Cung nữ đăm chiêu nói: "Nương nương, có lẽ Điện hạ... thích hai vò rượu này chăng."
"Thôi đi, nó từ nhỏ đến lớn uống rượu được mấy lần, biết gì mà ngon hay không?" Hoàng hậu cười nhạo: "Ban nãy mới uống có mấy chén mặt đã đỏ bừng rồi, số rượu còn lại nó mang về, chắc ba năm nữa cũng không uống hết."
Cung nữ: "..."
Chuyện này thì có liên quan gì đến tửu lượng, biết đâu là liên quan đến chủ nhân của vò rượu thì sao?
Có điều Điện hạ nội tâm kín đáo, Phất Y Quận quân lại là hoàn khố nổi danh khắp kinh thành. Đến nương nương còn chẳng nghĩ tới phương diện kia, lẽ nào... là do nàng ta nghĩ nhiều rồi?
Phất Y ngẩng đầu nhìn Tuế Đình Hành đang đi trước mình một bước, da hắn rất trắng, tai và cổ vì uống rượu mà ửng lên một tầng hồng nhạt.
"Vân cô nương?" Nhận ra ánh mắt của Phất Y, Tuế Đình Hành dừng bước quay đầu nhìn nàng. Ánh mắt hắn triền miên như tơ, ngay cả hòn đá bên đường dường như cũng phải rung động trước đôi mắt nhu tình như nước ấy.
"Điện hạ hình như không giỏi uống rượu?" Phất Y dời mắt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào mắt Tuế Đình Hành.
Nàng đâu phải kẻ háo sắc!
"Quả thực ta rất ít khi động đến." Tuế Đình Hành chắp tay sau lưng: "Cho nên đời này chắc khó mà được trải nghiệm thú vui của bậc tiên tửu rồi."
"Rượu uống nhiều hại thân, không uống rượu là thói quen tốt, ít nhất còn kéo dài tuổi thọ." Phất Y cười: "Người quân tử như Điện hạ, nếu uống đến say khướt thì quả thực không đẹp mắt chút nào."
Tuế Đình Hành: "Vân cô nương đã từng say bao giờ chưa?"
"Chẳng lẽ Điện hạ chưa nghe qua danh hiệu hoàn khố của thần nữ?" Phất Y vô cùng thành thật: "Thần nữ mười hai tuổi đã bắt đầu học uống rượu, có lần uống say làm loạn trong cung, về nhà bị mẫu thân phạt quỳ suốt ba canh giờ."
"Hình như hôm đó còn đánh nhau với người khác nữa." Phất Y quay đầu hỏi Hạ Vũ và Thu Sương đi phía sau: "Tối đó ta đánh nhau với ai ấy nhỉ?"
Hạ Vũ điên cuồng nháy mắt với Phất Y, tiểu thư đánh nhi tử của Nhị Vương gia phạm tội mưu phản đấy, bây giờ ai còn dám nhắc đến tên của nghịch vương đó nữa?
Phất Y lập tức nhớ ra, đây là người không thể nhắc đến.
"Thần nữ không nhớ rõ, chắc hẳn là người không quan trọng." Nàng ho khan một tiếng: "Điện hạ, sắp tới cửa cung rồi, xin ngài dừng bước, thần nữ cáo lui."
Phất Y ném cho Thu Sương và Hạ Vũ ánh mắt nhắc nhở: Đi mau, đi mau.
"Nô tỳ xin cáo lui!" Thu Sương và Hạ Vũ đồng loạt hành lễ, khom người đi theo sau Phất Y rời đi.
"Đêm đó ta đánh con trai của Nghịch vương thật hả?"
"Tiểu thư lợi hại lắm, một mình chấp bốn người, nghé con cũng không khỏe bằng tiểu thư."
"Thu Sương, em nhìn Hạ Vũ xem, nó lại châm chọc ta kìa."
"Tiểu thư, người cũng đừng trách Hạ Vũ, đêm đó nàng ấy vừa phải giữ chặt người, vừa phải chạy đi nhặt giày người ném ra, mất hết cả mặt mũi trước nha hoàn nhà người ta."
"Vậy tại sao ta lại đánh bọn họ?" Phất Y hùng hồn: "Ta là người biết nói đạo lý, nếu đã động thủ đánh người, chắc chắn là lỗi của bọn họ."
"Lúc đó tiểu thư sai nô tỳ đi lấy áo choàng cho người, khi nô tỳ quay lại thì người đã đè mấy vị tiểu chủ tử của Vương phủ xuống đất rồi." Hạ Vũ lắc đầu: "Sau đó Ninh Vương hỏi mấy vị tiểu chủ tử kia xem có chuyện gì, bọn họ ấp úng không chịu nói, nên chuyện này cứ thế cho qua."
Nhắc đến Ninh Vương, cả Thu Sương và Hạ Vũ đều im lặng.
Khi đó, Ninh Vương quả thực rất che chở cho tiểu thư nhà bọn họ.
"Bị ta đánh mà cũng không dám nói lý do, chắc chắn là có tật giật mình."
Không so đo những truyện xảy ra trong quá khứ, Phất Y nhìn xe ngựa chất đầy vải vóc, ôm má cười vui vẻ.
Bệ hạ tuy có hơi keo kiệt, nhưng Hoàng hậu nương nương đối với nàng thì vẫn hào phóng lắm.
Trong cung.
"Điện hạ." Mạc Văn thấy Tuế Đình Hành trở về, vội vàng tiến lên đón: "Đỗ đại nhân và Lục đại nhân đang đợi ngài."
"Mời hai vị tiên sinh chờ một lát, ta thay y phục xong sẽ qua ngay." Tuế Đình Hành day day trán, quay người đi vào nội điện.
"Lão thần thỉnh an Điện hạ." Đỗ Thái sư và Lục Thái phó tóc đã hoa râm bước ra, thấy gò má Tuế Đình Hành ửng hồng, trên người còn thoang thoảng mùi rượu, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc: "Điện hạ, rượu làm hại thần trí, xin Điện hạ hạn chế uống."
"Ta biết rồi, đa tạ hai vị tiên sinh nhắc nhở." Tuế Đình Hành mỉm cười gật đầu: "Mời hai vị vào điện dùng trà nghỉ ngơi một lát, ta sẽ đến ngay."
Sau khi về nội điện rửa mặt chải đầu, trên người Tuế Đình Hành đã không còn vương chút hơi men nào.
Hai vị đại nhân thấy hắn quay lại, sắc mặt cũng dịu đi nhiều, sau một hồi thảo luận thi thư, vẻ mặt hai người càng thêm hài lòng: "Điện hạ học một biết mười, chúng thần đã không còn gì để dạy người nữa."
"Hai vị tiên sinh quá khen." Tuế Đình Hành đặt bút lông xuống, thần sắc bình tĩnh chờ họ nói tiếp.
"Lão thần nghe nói, gần đây Điện hạ thường xuyên lui tới với mấy kẻ hoàn khố trong kinh thành?" Lục Thái phó nói: "Điện hạ một lòng hướng học, có lẽ chưa hiểu rõ những hành vi xấu xa trong quá khứ của bọn họ. Mấy người này từ nhỏ đã lêu lổng không chịu học hành, Điện hạ thực sự không nên tiếp xúc với những kẻ vô dụng đó."
"Lục tiên sinh đang ám chỉ ai?" Tuế Đình Hành ngẩng đầu nhìn Lục Thái phó, biểu cảm khó đoán tâm trạng.
Bị đôi mắt thâm sâu này nhìn chằm chằm, Lục Thái phó mới sực nhớ ra, trong đám hoàn khố kia có người mới lập công cứu giá, hơn nữa còn rất được Hoàng hậu nương nương yêu thích.
Nhận ra lời của bản thân không ổn, Lục Thái phó quay sang nhìn Đỗ Thái sư, hy vọng ông ấy có thể giúp mình chữa cháy.
"Lục đại nhân quá lời rồi, những đứa trẻ đó tuy hơi nghịch ngợm một chút, nhưng cũng không phải là kẻ đại gian đại ác." Đỗ Thái sư cười nói: "Có điều bọn họ đúng là rất ham chơi, bình thường lại hay xích mích với người khác, Lục đại nhân là lo lắng Điện hạ ở cùng bọn họ sẽ rước lấy những rắc rối không cần thiết."
"Hóa ra là vậy, ta còn tưởng hai vị tiên sinh có thành kiến với họ." Tuế Đình Hành đưa bức chữ vừa viết xong cho Mạc Văn: "Tiên sinh lo lắng không sai, ngày mai ta sẽ xin Phụ hoàng hạ chỉ triệu bọn họ vào Sùng Văn Quán, để bọn họ tiếp nhận sự dạy dỗ của hai vị tiên sinh."
"Hai vị tiên sinh tài cao học rộng, dạy dỗ mấy hậu bối nghịch ngợm này chắc chắn không thành vấn đề."
Đỗ Thái sư: "..."
Lục Thái phó: "..."
Chúng thần chỉ muốn ngài tránh xa mấy đứa trẻ hư, chứ không có ý định muốn chết sớm đâu.
Tình thầy trò hai năm qua, hoá ra đã trao lầm chỗ rồi.
"Tâm tính thiếu niên hoạt bát, cũng... cũng không cần quá khắt khe." Đỗ Thái sư dù sao cũng lớn tuổi hơn, da mặt dày hơn Lục Thái phó một chút, lập tức nói: "Hơn nữa lão thần tuổi đã cao, không đủ tinh lực dạy dỗ nhiều đứa trẻ như vậy."
"Vậy còn Lục tiên sinh..." Tuế Đình Hành nhìn sang Lục Thái phó.
"Thôi vậy." Tuế Đình Hành thở dài một tiếng: "Ta vốn nghĩ hai vị tiên sinh học vấn uyên thâm lại có phẩm hạnh cao khiết, nếu để hai vị ra mặt dạy dỗ bọn họ, chắc chắn có thể khiến những con cháu hoàn khố kia thay da đổi thịt..."
Hắn bỏ lửng câu nói, ngược lại tỏ vẻ thông cảm nhìn hai người: "Nỗi lo của hai vị học trò đã hiểu. So với bọn họ, dĩ nhiên trong lòng ta các vị tiên sinh quan trọng hơn, chuyện này sau này ta sẽ không nhắc lại nữa."
Đỗ Thái sư và Lục Thái phó mang theo tâm sự nặng trĩu bước ra khỏi cung điện Hoàng tử. Không ngờ Điện hạ lại có ý muốn dẫn dắt đám con cháu hoàn khố kia đi về chính đạo, còn bọn họ thì chỉ biết lo lắng Điện h* th*n thiết với hoàn khố, sau này sẽ thiên vị huân quý hoặc võ tướng mà xa rời văn thần bọn họ.
So với tấm lòng và khí độ của Điện hạ, bọn họ đúng là không ra gì mà.
Ngày thứ ba sau khi Ninh Vương bị giáng xuống Quận vương, Kim Ngô Vệ rút khỏi phủ Ninh Quận vương, rất nhiều người hầu trong phủ cũng bị thay đổi.
Bách tính khắp kinh thành đều nghe kể câu chuyện Hoàng đế khóc lóc cầu xin cho Ninh Vương trước mặt bá quan văn võ.
"Đệ đệ muốn tạo phản, làm huynh trưởng lại không nỡ trừng phạt, Bệ hạ thật lương thiện."
"Từ khi Bệ hạ đăng cơ, cuộc sống của chúng ta ngày càng tốt lên, ngài ấy chắc chắn là bậc quân vương rất tốt."
"Có người huynh trưởng tốt như vậy mà không biết trân trọng, ta mà có đứa em trai như thế, nhất định phải đánh gãy chân nó!"
Những lời bàn tán của bách tính bên ngoài tất nhiên cũng truyền đến tai Ninh Vương, y nhìn đám người hầu lạ mặt đầy sân, nhẹ nhàng đặt chén trà vừa nâng lên xuống.
"Người đâu, chuẩn bị ngựa." Vẻ mặt y dần trở nên bình tĩnh: "Bổn vương muốn vào cung thỉnh tội với Hoàng huynh."
Vườn đào.
Lại được Hoàng hậu mời vào cung, Phất Y đi dạo một vòng trong vườn, phủi những cánh hoa rụng trên vai: "Tạ ơn nương nương hôm nay mời thần nữ tiến cung, nếu không thần nữ đã chẳng được thấy cảnh đẹp nhường này."
"Hoa đẹp người còn đẹp hơn, đáng tiếc bản cung không biết vẽ tranh..." Hoàng hậu gọi cung nữ bên cạnh lại: "Các ngươi đi chuẩn bị dụng cụ vẽ tranh, rồi mời Hành nhi qua đây."
"Nương nương mời Điện hạ đến ngắm hoa sao?"
"Ngắm hoa hay không không quan trọng, chủ yếu là gọi nó đến vẽ tranh cho chúng ta." Hoàng hậu chỉ huy đám nội thị chạy đôn chạy đáo: "Hành nhi ở khoản vẽ tranh cũng miễn cưỡng coi là có chút trình độ."
"Mẫu hậu không cần đi gọi, nhi thần không mời mà đến rồi đây."
Phất Y nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy Tuế Đình Hành mặc hồng bào dệt kim, đạp lên những cánh hoa mà đến. So với hắn, hoa đào rợp trời dường như cũng trở nên lu mờ.
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 20: Tấm lòng và khí độ
10.0/10 từ 36 lượt.
