Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 14: Lạnh lòng?


Hoàng tử triều Đại Long vốn không có tước vị phong hào, chỉ hưởng đãi ngộ của Thân vương. Bệ hạ yêu thương con trai độc nhất, sau khi đăng cơ đã đặc biệt hạ lệnh cho độc tử hưởng đãi ngộ Thái tử Đông cung.


Thế nhưng khi Phất Y ngồi vào xe ngựa của Tuế Đình Hành, lại phát hiện chiếc xe ngựa này chỗ nào cũng theo quy cách Thân vương, không hề có hoa văn rồng vàng dành riêng cho Thái tử và Hoàng đế, thậm chí còn chẳng hoa lệ bằng xe ngựa của Ninh Vương năm xưa.


Nàng nghe tiếng Hoàng tử và huynh trưởng trò chuyện, tựa đầu vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần. Khi xe ngựa đi qua khu phố ồn ào, Phất Y ngửi thấy hương thơm của đồ ăn.


"Bách tính ở Sùng Châu có nói được quan thoại* không?"


quan thoại: tiếng phổ thông


"Bẩm Điện hạ, Sùng Châu núi cao đường xa, bách tính không những không biết nói quan thoại, mà ngay cả những thôn làng cách nhau vài chục dặm khẩu âm cũng khác nhau." Vân Chiếu Bạch chắp tay nói: "May mắn người dân địa phương trung quân ái quốc, sau khi gia phụ đến Sùng Châu nhậm chức, bách tính đối đãi với chúng thần rất nhiệt tình, dần dà chúng thần cũng hòa hợp với họ."


"Năm đó xá muội trọng thương được bách tính cứu giúp, vì núi cao hiểm trở và bất đồng ngôn ngữ nên phải mất một năm rưỡi gia đình thần mới tìm được tung tích của muội ấy." Nhớ lại quãng thời gian đó, Vân Chiếu Bạch không nhịn được cứ liếc sang Phất Y, phải nhìn thấy tiểu muội ngay trước mắt hắn mới yên tâm được.


Tuế Đình Hành cũng nhìn nàng: "Khoảng thời gian đó, Vân cô nương... có phải đã chịu rất nhiều khổ cực không?"


Phất Y mở mắt, thấy cả Hoàng tử và ca ca đều đang nhìn mình, bèn chỉnh lại tư thế ngồi cho trang nhã hơn một chút: "Thật ra cũng không phải quá cực khổ. Sống ở thôn chưa đầy nửa năm, thần nữ đã miễn cưỡng nghe hiểu được lời họ nói. Chỉ là người trong thôn cả đời chưa từng ra khỏi núi lớn, càng không biết đường đến châu thành, chân thần nữ lại bị thương không thể đi đường dài..."


Trước năm mười lăm tuổi, Vân Phất Y không sợ trời không sợ đất, sau khi rơi xuống vực, cuối cùng nàng cũng học được cách làm người đàng hoàng.


Con đường ra khỏi thôn nằm trên vách núi cheo leo, chỉ rộng chừng hai gang tay. Nàng lấy hết can đảm trèo lên mấy lần, lần nào cũng bị người trong thôn vừa mắng vừa đỡ nàng đang sợ đến nhũn cả chân quay về thôn.


Bây giờ nhớ lại con đường đó, chân nàng vẫn còn rụng rời.


"Miệng lưỡi bà con trong thôn lợi hại lắm, thần nữ chẳng dám cãi lại câu nào." Loại tiểu thư hoàn khố lớn lên ở kinh thành như Phất Y, làm sao từng chứng kiến cảnh mấy nhà trong thôn mắng chửi nhau. Họ có thể mắng từ sáng đến tối, ngủ một giấc dậy lại mắng tiếp, cách cả ngọn núi vừa làm ruộng vừa mắng nhau.


So với bản lĩnh chửi người của bà con trong thôn, những việc nàng làm với Lý Nhị lang quả thực chẳng bõ bèn gì.



"Sau đó cô làm thế nào đoàn tụ được với gia đình?"


Phất Y ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt Hoàng tử. Hoàng tử điện hạ khẽ nghiêng đầu, cụp mắt tránh đi ánh nhìn của nàng.


Phất Y thầm cười trộm trong lòng, hóa ra vị Hoàng tử khắc kỷ phục lễ này cũng có tính hiếu kỳ.


"Người và thư từ đều không thể ra khỏi núi lớn, thần nữ vốn định dưỡng thương cho thật tốt rồi mới nghĩ cách khác. Nhưng đến mùa hè năm thứ hai, mưa lớn liên miên, lương thực ngoài đồng chưa kịp lớn đã mốc hỏng, lũ lụt cuốn trôi không ít nhà cửa." Phất Y khẽ cười, thở dài một hơi: "Hết cách rồi, thần nữ không thể trơ mắt nhìn bọn họ chết đói được, trong thôn còn có không ít trẻ con."


Nơi thâm sơn cùng cốc hẻo lánh lại không có hộ tịch như vậy, cho dù gặp thiên tai, quan phủ địa phương chưa chắc đã biết, mà nếu biết cũng chưa chắc đã chịu quản.


"Thần nữ nghĩ, gia phụ tuy bị Tiên hoàng biếm đến Sùng Châu làm Thứ sử, nhưng dù sao cũng là quan địa phương, báo tên người có lẽ sẽ có chút tác dụng." Phất Y đã không còn nhớ rõ lúc đó mình cùng mấy dân làng bám vào vách núi từng chút một trèo qua con đường cheo leo đó thế nào, cũng không nhớ đã trèo bao lâu, chỉ nhớ gió núi rất lớn, thổi bay cả nước mắt của nàng.


"Năm người chúng ta không ai biết đường, đành phải vừa đi vừa hỏi. Chân trước mọi người vừa kêu mệt, chân sau đã bị mấy con chó hoang đuổi theo, ai nấy đều chạy như bay."


May mà nàng ở trong thôn suốt ngày đuổi gà bắt vịt, nên mới không bị chó đuổi kịp.


Nhớ lại bộ dạng thảm hại bị chó đuổi kêu oai oái lúc đó, Phất Y không nhịn được bật cười thành tiếng: "Nếu không nhờ mấy con chó hoang đó, thần nữ cũng không biết đời này mình có thể chạy nhanh đến thế."


Ngẩng đầu thấy huynh trưởng và Hoàng tử đều im lặng, Phất Y xoa xoa khuôn mặt cười đến đau nhức: "Lúc đó tuy có chút khó khăn, nhưng vận may của chúng ta khá tốt, cuối cùng cũng thuận lợi tìm được đường vào thành. Danh tiếng của gia phụ rất hữu dụng, huyện nha địa phương không chỉ phân phát ruộng đất mới cho thôn, mà còn giúp mọi người xây nhà mới. Sau này dân làng vào thành không cần leo vách núi chênh vênh nữa, có thiên tai gì cũng không cần lấy mạng ra chống đỡ."


Vân Chiếu Bạch nhìn muội muội cười vô tư lự, trong lòng vừa uất nghẹn vừa xót xa, há miệng muốn nói nhưng cổ họng đắng nghét.


"Ban nãy Điện hạ hỏi thần nữ có khổ không, thần nữ chỉ muốn nói là, người trong thôn đời đời kiếp kiếp đều sống trong núi, chưa từng thấy thế giới bên ngoài, thần nữ sinh ra đã ăn sung mặc sướng, thật sự không thể gọi là khổ." Phất Y nhìn Tuế Đình Hành: "Bệ hạ và Điện hạ sẽ khiến cuộc sống của họ ngày càng tốt hơn, ta nói có đúng không?"


Vân Chiếu Bạch không ngờ muội muội lại nói lời to gan như vậy, vội vàng đứng dậy chắp tay tạ tội với Tuế Đình Hành: "Xá muội nhất thời lỡ lời, xin Điện hạ thứ tội hạ thần quản giáo không nghiêm."


"Không sao, Vân cô nương nói không sai." Tuế Đình Hành đưa tay ngăn Vân Chiếu Bạch đang định quỳ xuống, lại quay sang nhìn Phất Y: "Làm vua phải đặt bách tính lên hàng đầu, coi nỗi lo của dân chúng nặng tựa như núi, tâm ý của cô ta hiểu."


Hắn không nói lời hào hùng tráng chí, cũng chẳng thao thao bất tuyệt đạo lý lớn, nhưng Phất Y nhìn thấy sự nghiêm túc và trịnh trọng trong mắt đối phương.



Mãi đến giờ phút này, hắn trong mắt nàng cuối cùng cũng sống dậy, chứ không còn là một bức tượng ngọc hoàn hảo trên đài cao.


"Vi thần xin thỉnh an Điện hạ, Điện hạ vạn an." Lưu Tiểu Bàn cùng đám Vương Duyên Hà từ xa đã nhìn thấy xe ngựa của Hoàng tử, vội vàng chỉnh đốn y phục mũ miện, chờ được diện kiến trước mặt Hoàng tử.


Khó khăn lắm mới đợi được xe ngựa đến gần, bọn họ vội vàng tiến lên nghênh đón.


"Lưu Tiểu Bàn." Ai ngờ sau khi rèm xe được vén lên, thứ bọn họ nhìn thấy lại là khuôn mặt không muốn gặp nhất.


"Vân Phất Y, sao lại là ngươi?" Lưu Tiểu Bàn kinh hãi nhìn người đang tì tay lên cửa sổ, sao nàng ta lại xuất hiện trong xe ngựa của Hoàng tử?!


"Đệ đệ ngoan, gặp tỷ tỷ sao không thỉnh an thăm hỏi?" Phất Y nghiêng đầu cười: "Mới mấy ngày không gặp, đệ đã quên hết quy củ lễ tiết rồi sao?"


Vương Duyên Hà và Trần Viễn Chi đi phía sau Lưu Tiểu Bàn đồng loạt lùi lại hai bước, con chó mực bọn họ dắt theo cũng cụp đuôi, liều mạng rúc vào giữa hai người.


"Ngươi, ngươi đừng tưởng ta sợ ngươi, hôm nay ta mang theo nhiều người, ta..." Lưu Tiểu Bàn quay đầu nhìn lại, thấy mấy huynh đệ tốt thường ngày đều đang đứng cách xa gã hai trượng, thấy gã nhìn sang thì cúi gằm mặt xuống, không dám đối diện.


Thời khắc này lòng gã còn lạnh hơn cả băng tuyết mùa đông, ép mình quay đầu lại từng chút một, dũng cảm nhìn thẳng vào ánh mắt trêu chọc của Phất Y: "Ngươi to gan đến mức dám chiếm cả xe ngựa của Hoàng tử?"


Phất Y: "..."


Nhắc lại lần nữa, nàng là hoàn khố, chứ không phải não úng nước.


"Không đúng, không phải nói là ngươi quá đáng ghét, bị người ta mua chuộc sát thủ truy sát trong đêm, đang trốn ở Kinh Triệu Phủ không dám ra ngoài sao?" Lưu Tiểu Bàn nghi hoặc đánh giá Phất Y, nhìn dáng vẻ nàng cũng chẳng giống bị kinh sợ chút nào.


"Lời đồn này mà đệ cũng tin à?" Phất Y đảo mắt: "Nếu muốn xem náo nhiệt, đệ nên đến cổng Ninh Vương phủ ấy."


Náo nhiệt của Ninh Vương, sao có thể để người khác bỏ lỡ?


Trong xe ngựa truyền đến tiếng ho khan nhẹ, Mạc Văn nãy giờ vẫn đứng im bước đến trước mặt Lưu Tiểu Bàn: "Lưu Thế tử, Vân Quận quân bị kinh hãi, Điện hạ muốn đưa Quận quân về phủ nghỉ ngơi. Nếu ngài muốn ôn chuyện, xin hãy để hôm khác."



Lưu Tiểu Bàn mơ màng gật đầu, đợi xe ngựa đi xa mới vỗ đùi rống lên: "Hỏng rồi, vậy mà lại để ả ta ôm được đùi Điện hạ trước!"


"Chuyện Vân Phất Y lập công cứu giá chưa truyền đến tai Thế tử sao?" Vương Duyên Hà dùng khuỷu tay huých nhẹ Lưu Tiểu Bàn, nói bằng giọng chân thành: "Thế tử, nghe ta khuyên một câu, sau này ngươi đừng gây sự với Vân Phất Y nữa."


Bao nhiêu năm rồi, ngươi chiếm được lợi lần nào chưa?


"Đừng có nói mấy lời tâng bốc kẻ địch như vậy với bổn Thế tử." Lưu Tiểu Bàn nắm chặt tay: "Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ đòi lại tất cả những sỉ nhục ta đã phải chịu đựng bấy lâu nay."


Vương Duyên Hà: "..."


Đúng là rất có chí khí, đáng tiếc ba năm trước ngươi cũng nói y hệt như vậy.


Ba năm rồi lại ba năm, còn biết bao lần ba năm nữa.


Lưu Tiểu Bàn nói lời hăm doạ xong, xoay người chạy về hướng Ninh Vương phủ: "Thôi bỏ đi, chúng ta đến phủ Ninh Vương xem có gì náo nhiệt trước đã."


.


Xe ngựa dừng trước cổng Vân phủ, Phất Y dẫm lên bậc thang bước xuống xe, rèm xe phía sau đã được buông xuống.


"Vân cô nương."


Phất Y dừng bước nhìn về phía xe ngựa, cách một tấm rèm, nàng không nhìn rõ khuôn mặt Hoàng tử.


"Xin bảo trọng, lần sau gặp lại."


"Đa tạ Điện hạ đưa thần nữ và gia huynh về nhà, ngài đi thong thả." Phất Y nhún gối hành lễ, khi nàng ngẩng đầu lên thì xe ngựa đã từ từ lăn bánh, bóng người mờ ảo trong xe vẫn ngồi thẳng tắp.


"Buồn ngủ quá đi." Phất Y đổ người vào Hạ Vũ đang đứng đón ở cửa: "Cơm trưa đừng gọi ta, ta muốn đi ngủ."



Hoàng thượng ban cho nàng một bức thư pháp, so với vàng bạc châu báu và thuốc bổ mà Hoàng hậu nương nương ban tặng, phần thưởng của Hoàng thượng quả thực có chút keo kiệt.


"Chữ của Bệ hạ..." Phất Y nhìn chằm chằm bức thư pháp quá nửa tuần hương: "Tựa như cuồng phong tháng sáu, lá rụng tháng chạp, có thể nói là tùy tâm sở dục, phóng khoáng vô cùng."


Vân Vọng Quy vừa vội vàng từ Hộ bộ trở về, biết con gái muốn nói gì, khụ một tiếng: "Bệ hạ sinh ra đã mất mẹ, Tiên hoàng nghe lời gièm pha của gian thần, cho rằng Bệ hạ khắc cha khắc mẹ, nuôi Bệ hạ ở ngoài cung, cho nên hồi nhỏ Người đọc sách không nhiều."


"Bệ hạ mỗi dịp lễ tết đều thích ban thưởng chữ viết của mình cho đại thần, hình như rất tự tin vào tài thư pháp của bản thân." Vân Chiếu Bạch bổ sung: "Nhà nào mà không có vài bức thư pháp của Bệ hạ, thì không dám nói mình được Bệ hạ trọng dụng."


"Ừm..." Phất Y xoa cằm: "Mọi người nói xem, có khả năng nào là vì, Bệ hạ tương đối... tiết kiệm không?"


Tiết kiệm còn có một từ đồng nghĩa khác, chính là keo kiệt.


.


"Mấy thứ này đều ban thưởng cho con gái Vân gia sao?" Hoàng đế ngồi xếp bằng trên giường lớn của Hoàng hậu, tay cầm chiếu thư ban thưởng run rẩy như ngọn nến trước gió: "Cho hết thật rồi ư?"


"Ừm." Hoàng hậu tháo trâm cài trên đầu, đưa lược ngọc cho Hoàng đế: "Chàng bỏ chiếu thư xuống đi, lại đây chải đầu cho thiếp."


Hoàng đế nhận lấy lược ngọc, vừa chải vừa lẩm bẩm: "Vân ái khanh tận trung với Trẫm, Vân Phất Y có công cứu giá, hôm qua bị ám sát còn giúp chúng ta có cớ dọn sạch tay chân của Tiên đế và Tăng thị, thưởng cho nàng chút châu báu cũng là chuyện nên làm, nên làm."


Ông lải nhải một hồi, dường như đã tự thuyết phục được chính mình: "Nhưng cái quạt ngọc đó Hành nhi rất thích, sao nàng cũng cho đi luôn rồi?"


"Thật sao?" Hoàng hậu ngồi dậy, nghi hoặc nói: "Nhưng hôm nay nó về cung, nhìn thấy chiếu thư ban thưởng thiếp soạn, không những không nói gì mà còn viết thêm hai chuỗi ngọc vào nữa đấy."


Hoàng đế: "..."


Hóa ra ông ở phía trước hì hục viết chữ để tiết kiệm, thằng con trai đằng sau chớp mắt đã tống đi hai chuỗi ngọc giá trị liên thành?


Con cái bất hiếu!


Lạnh lòng, thực sự quá lạnh lòng!


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 14: Lạnh lòng?
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...