Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 15: Thả chó!
"Tiểu thư, người muốn ra ngoài đúng không ạ?" Hạ Vũ thấy Phất Y đi đi lại lại trước cổng lớn mấy lần, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Lâm tiểu thư bọn họ đang đợi người ở bên ngoài sao?"
"Hạ Vũ ngoan, em hiểu ta mà." Phất Y ngồi xổm cạnh chân tường Vân phủ, đáng thương ngẩng đầu nhìn Hạ Vũ: "Không được xem kẻ thù bị bẽ mặt, tối nay chắc chắn ta ngủ không được."
"Đó chẳng phải vì ban ngày người ngủ quá nhiều sao?" Hạ Vũ che miệng cười trộm: "Phu nhân vừa nói, người có thể ra ngoài, nhưng nhất định phải mang theo nô tỳ."
"Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta mau đi thôi." Phất Y đứng dậy, kéo tay Hạ Vũ ra khỏi cổng lớn Vân gia, đi vòng quanh tường rào hơn nửa vòng mới tìm thấy đám Lâm Tiểu Ngũ đang ngồi xổm ở góc tường đợi nàng.
"Lão đại, cuối cùng tỷ cũng tới rồi." Dương Nhị lang xoa xoa đôi chân tê rần vì ngồi xổm lâu, vịn tường đứng dậy: "Vừa nãy ta sai người đi nghe ngóng, Kim Ngô Vệ sáng nay đã vây kín phủ Ninh Vương, nhưng chưa tiến vào bên trong. Nửa canh giờ trước, Hình bộ và Đại Lý Tự cũng đã phái người tới."
"Chúng ta phải nhanh lên chút, chuyện náo nhiệt lớn thế này không thể bỏ lỡ được." Tào Tam lang đưa mọi người lên xe ngựa, bọn họ ngồi cùng một xe, hai chiếc xe ngựa phía sau chở tiểu tư và nha hoàn.
"Chúng ta làm thế này có quá đáng lắm không?" Lâm Tiểu Ngũ vén rèm xe lên một khe hở nhỏ, nhà nàng có quan hệ họ hàng với Ninh Vương, lỡ bị phủ Ninh Vương phát hiện nàng cũng đi hóng hớt thì mất mặt thân thích lắm.
"Đừng lo, Lưu Tiểu Bàn cũng đi xem trò vui mà." Phất Y lấy thịt khô trong túi thơm ra chia cho Lâm Tiểu Ngũ: "Có hắn ở đó, người khác sẽ không chú ý đến muội đâu."
Bởi vì Lưu Tiểu Bàn quả thật béo một cách nổi bật.
"Tin tức của hắn còn nhạy hơn chúng ta?" Dương Nhị lang ngạc nhiên.
"Ta nói cho hắn biết đấy." Phất Y cười vô cùng dịu dàng: "Xem náo nhiệt mà, đông người mới vui chứ."
Dương Nhị lang: "..."
"Phất Y, thích khách ám sát tỷ thật sự là tay chân của cái tên chó ch... Ninh Vương ư?" Tào Tam lang nhớ tới Lâm Tiểu Ngũ là thân thích của Ninh Vương, gắng gượng nuốt ba chữ "chó chết kia" trở lại: "Nghe nói đêm qua cả Đại Lý Tự, Hình bộ và Hoàng tử đều đến?"
"Không thoát khỏi liên quan đến y đâu." Lâm Tiểu Ngũ ngược lại không hề nể mặt thân thích: "Kẻ ám sát Phất Y trước kia từng làm việc trong cung Tường Khôn."
"Đúng là đồ chẳng ra gì." Sắc mặt Tào Tam lang rất khó coi, năm xưa Tăng Quý phi vừa đày cả nhà Phất Y đến Sùng Châu đã vội vàng tìm kiếm ứng viên Vương phi thích hợp cho Ninh Vương.
Tin tức Phất Y bị truy sát rơi xuống vực truyền về kinh thành, bọn họ từng đến cầu xin Ninh Vương, mong y nể tình xưa nghĩa cũ mà sắp xếp người giúp tìm kiếm Phất Y, nào ngờ ngay cả mặt Ninh Vương bọn họ cũng không gặp được.
Chuyện này họ không dám nói cho Phất Y biết, sợ làm nàng ghê tởm.
"Đối diện Ninh Vương phủ có một tửu lâu, là do nhà ngoại của Thuận Vương phi mở. An Doanh đã đặt sẵn phòng nhìn ra mặt phố đợi chúng ta rồi, chúng ta vừa ăn vừa xem kịch hay của Ninh Vương." Dương Nhị lang nghiến răng nghiến lợi, sáng mai hắn sẽ cho cả kinh thành biết chuyện cười liên quan đến Ninh Vương.
Nhóm người Phất Y vừa bước vào cửa tửu lâu đã thấy đại sảnh bên dưới chật kín người, ai nấy đều vươn cổ nhìn ra phía phủ Ninh Vương.
Lên đến tầng hai, thấy mấy tên tiểu tư canh cửa tương phòng trông khá quen mắt, thì ra con cháu nhà huân quý, văn thần, võ tướng đều có đủ.
"Phất Y, tỷ xem tiểu tư kia có giống tiểu tư nhà Đỗ Thái sư không?" Lâm Tiểu Ngũ chỉ vào một tên tiểu tư đang lén lút trốn trong góc.
Đúng lúc này, cửa phòng bao mở ra, ánh mắt của Đỗ lang quân - tài tử nổi tiếng kinh thành và nhóm Phất Y chạm nhau.
Sau một khắc im lặng đầy ngại ngùng, Đỗ lang quân lặng lẽ lùi vào trong phòng, dứt khoát đóng cửa lại.
Phất Y: "..."
Xem ra ngày thường ngâm thơ làm phú có thú vị đến đâu, cũng không bằng đi xem người khác gặp họa nha!
"Bên này, mau qua đây." Tuế An Doanh bước ra từ một căn phòng, vẫy tay gọi bọn họ: "Ta đặc biệt giữ lại nơi có tầm nhìn tốt nhất, chỉ chờ mọi người đến thôi."
Phất Y bước vào phòng bao, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Hàng xóm của phủ Ninh Vương đều là hoàng thân quốc thích, trên tường rào kia... treo lủng lẳng cái gì vậy, là người à?
Khá lắm, một nửa triều thần huân quý ở phố Đông này đều đang xem náo nhiệt sao?
Cổng lớn Ninh Vương phủ đóng chặt, Tổng quản Vương phủ đứng trước cửa đối chất với Kim Ngô Vệ: "Xin các vị lượng thứ, Vương gia nhà tôi là hoàng đệ được Bệ hạ yêu thương nhất, nếu không có chỉ dụ của Bệ hạ, thứ cho tại hạ không thể để các vị vào trong."
"Đại Lý Tự, Hình bộ và Kinh Triệu phủ liên hợp phá án, theo luật pháp triều ta không cần chỉ dụ của Bệ hạ. Huống hồ Bệ hạ lo lắng an nguy của Vương gia, đã đặc biệt hạ lệnh cho Kim Ngô Vệ bảo vệ Vương gia chu toàn. Bệ hạ có ý tốt, sao các ngươi lại từ chối?" Hình bộ Thị lang nhíu mày: "Hay là phủ Ninh Vương muốn phụ lòng yêu thương của Bệ hạ?"
"Kính xin đại nhân thông cảm, Vương gia nhà tôi đêm qua bị thương, sáng nay từ Kinh Triệu phủ trở về thì phát sốt cao mê man, xin đại nhân đợi Vương gia tỉnh lại rồi hãy đến." Quản gia liên tục vái lạy: "Tiểu nhân chỉ là hạ nhân, thực sự không dám tự quyết, xin đại nhân đừng làm khó chúng tôi."
Phất Y hứng thú nhìn màn đối đầu này. Sáng nay Ninh Vương đến Kinh Triệu phủ chưa bao lâu thì Hoàng tử đã ra lệnh bao vây phủ Ninh Vương, bây giờ có cả người của Hình bộ, Đại Lý Tự và Kinh Triệu phủ ở đây, quản gia Ninh Vương phủ dù có cản được họ trong chốc lát thì có ích gì?
Y muốn kéo dài thời gian?
Ánh mắt Phất Y quét quanh Ninh Vương phủ, cuối cùng dừng lại ở một tiệm may y phục sẵn phía xa.
"An Doanh, tiệm may đó là do nhà ai mở vậy?" Phất Y hỏi Tuế An Doanh.
"Tiệm may?" Tuế An Doanh nhìn tay Phất Y chỉ, suy nghĩ hồi lâu: "Tiệm này mở được gần hai năm rồi, buôn bán ế ẩm lắm, không biết là do nhà ai mở nữa."
Phố Đông đa phần là vương công quý tộc sinh sống, y phục trên người đều có người chuyên trách may đo, cho dù muốn đặt may bên ngoài cũng không thể chọn tiệm may sẵn.
Người làm ăn chính đáng nào lại mở tiệm buôn bán không lời lãi ở nơi tấc đất tấc vàng như phố Đông?
"Hiếm khi thấy tiệm may sẵn ở phố Đông, chúng ta đi xem thử đi." Phất Y đứng dậy: "Đi thôi, chúng ta cùng đi."
"Hả?" Dương Nhị lang đang gặm điểm tâm ngơ ngác hỏi: "Trời sắp tối rồi, sao còn đi dạo tiệm may?"
"Biết đâu có bất ngờ thì sao?" Phất Y nhấc váy chạy nhanh xuống lầu.
Lưu Tiểu Bàn thấy Phất Y chạy vụt qua trước mặt mình, ngây người hồi lâu: "Chúng ta xem náo nhiệt ít ra còn biết trốn trong tửu lâu để giữ chút thể diện, chẳng lẽ ả ta định ngồi xổm trước cửa Ninh Vương phủ?"
Dám huênh hoang hơn cả gã sao?
Gã tuyệt đối không cho phép!
"Chuyện Vân Phất Y dám làm, Bổn Thế tử cũng dám làm, đi theo xem ả định làm gì!"
.
"Vương phi, nội thị trong viện Vương gia báo tin, Vương gia vẫn chưa tỉnh." Nha hoàn chải tóc cho Ninh Vương phi xong, lo lắng hỏi: "Bây giờ người cho Kim Ngô Vệ vào, liệu có chọc giận Vương gia không?"
Ninh Vương phi đứng dậy, hơi nhấc cằm: "Vương gia hôn mê bất tỉnh, vậy bây giờ Vương phủ nên do ta làm chủ. Truyền lệnh của ta, mở cổng chính đón các vị đại nhân và Kim Ngô Vệ vào phủ phá án."
"Vương gia, bên viện Vương phi truyền tin tới, Vương phi muốn mở cửa đón Kim Ngô Vệ vào phủ." Nội thị khom người đứng bên mép giường, trong phòng nồng nặc mùi thuốc đắng ngắt, lư hương trong góc tỏa ra làn khói xanh.
Ninh Vương tựa vào đầu giường, sắc mặt hơi tái: "Sắp xếp cho mấy người kia nhân lúc trời tối theo đường hầm bí mật ra ngoài, tuyệt đối không được để Kim Ngô Vệ phát hiện."
"Vâng." Nội thị vội vã lui xuống, không dám chậm trễ nửa giây.
May mà trời đã tối, đi từ đường hầm bí mật ra sẽ không bị ai chú ý.
Không ai nhận ra rằng, ngay khi cổng lớn Ninh Vương phủ mở ra, có ba nam nữ vẻ ngoài tầm thường nhảy xuống một cái giếng cạn bị bỏ hoang ở hậu viện Ninh Vương phủ.
"Đừng nói nhảm nữa!" Người phụ nữ phía sau đạp gã một cái: "Ra khỏi kinh thành, chúng ta cứ ngoan ngoãn ẩn náu ở ngoại ô một thời gian, đừng gây thêm rắc rối cho Vương gia."
Tên gầy đi sau cùng móc ống lửa từ thắt lưng ra, vừa định thắp lên đã bị người phụ nữ tát cho một cái: "Đồ ngu, nửa đêm nửa hôm cầm ống lửa, sợ chúng ta ra khỏi đường hầm không bị người khác phát hiện à?"
Tên gầy ôm mặt không dám ho he, gã đàn ông đi trước dẫn đường dừng bước: "Đừng lên tiếng nữa, chuẩn bị ra ngoài rồi."
Gã cẩn thận đẩy phiến đá trên đầu ra, thò đầu quan sát xung quanh, xác định không có ai mới kéo hai người phía sau: "Nhanh chân lên."
"Các người đang làm gì thế, chơi trốn tìm à?"
Ba người toàn thân cứng đờ, ngơ ngác nhìn nữ tử đột nhiên xuất hiện trên bờ tường. Nàng nằm bò trên tường, nghiêng đầu cười híp mắt nhìn bọn họ, dường như vô cùng tò mò về hành động của ba người bọn họ.
"Đại ca." Tên gầy nuốt nước bọt, sống lưng toát mồ hôi lạnh: "Làm sao bây giờ?"
Gã đàn ông cầm đầu nghiến răng, rút con dao găm giấu trong ủng ra: "Chỉ có người chết mới không biết nói chuyện."
"Oa, trên tay hắn có dao kìa." Trên bờ tường lại thò ra một cái đầu nữa.
"Đâu đâu, ai có dao cơ?" Rất nhanh lại xuất hiện thêm cái đầu thứ ba, thứ tư, thứ năm...
Bờ tường trong chốc lát mọc lên một hàng dài người, đều là đám hoàn khố xem náo nhiệt và người hầu của họ.
Ba người kia cảm thấy chúng lúc này chẳng khác gì ba con khỉ trong gánh xiếc, bị người ta tùy ý chỉ trỏ.
"Tiểu Ngũ, ánh mắt bọn họ đáng sợ quá, không phải là muốn giết chúng ta chứ?" Phất Y ôm ngực: "Người ta sợ quá đi à."
"Đồ vô dụng." Lưu Tiểu Bàn thở hồng hộc leo tường, hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo với Phất Y, thể hiện khí phách anh dũng vô uý của mình: "Vương Duyên Hà, thả chó!"
Nghe tin Ninh Vương hôn mê, phủ Ninh Vương từ chối mở cửa, Tuế Đình Hành cầm chỉ dụ của Hoàng đế từ Ngự Thư phòng trực tiếp cưỡi ngựa xuất cung đến phủ Ninh Vương.
Vừa xuống ngựa trước cổng Ninh Vương phủ, hắn đã nghe thấy tiếng thét chói tai của nữ tử vọng lại từ xa.
"Tiệm may có trộm!"
Giọng nói này là...
Tuế Đình Hành nhảy lên ngựa, quất roi phóng như bay về nơi phát ra tiếng hét.
"Điện hạ!" Hộ vệ và các đại thần ra cổng đón Hoàng tử, thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo.
Tuế Đình Hành đuổi đến bên ngoài tiệm may, lật người nhảy xuống từ lưng ngựa đang phi nước đại, tung một cước đá văng cửa gỗ hậu viện...
"Lưu Tiểu Bàn, ngươi đè chặt đừng để gã cử động!"
"Đưa dải lụa đây, quấn thêm hai vòng nữa, đừng để mụ chạy thoát."
"Á á á, Vân Phất Y, ngươi không có mắt à, dẫm vào chân Bổn Thế tử rồi!"
"Tên gầy này muốn chạy, Đại Hắc lên, cắn mông hắn!"
"Gâu gâu gâu!"
"Á!"
Tiếng hò hét, tiếng chó sủa, tiếng k** r*n vang lên không ngớt, đám hoàn khố và người hầu chen chúc thành một đống.
Nghe thấy tiếng cửa lớn bị đá văng, mọi người đồng loạt quay đầu lại. Nhìn rõ người đến là Tuế Đình Hành, cả sân im phăng phắc.
Mạc Văn chạy theo sau Tuế Đình Hành, nhìn thấy cảnh tượng trong sân, hồi lâu không biết nên mở miệng thế nào.
Vân cô nương tay nắm chặt dải lụa, đầu bên kia dải lụa buộc một thứ xám xịt, có lẽ là... một con người?
Thân hình đồ sộ của Lưu Thế tử đè lên người này, còn vững chắc hơn cả tảng đá.
Một tên gầy co quắp dưới đất kêu la thảm thiết, mông hắn lem luốc máu, con chó mực hung dữ cắn chặt chân không cho hắn chạy thoát.
Người khá khẩm nhất là người phụ nữ ăn mặc như nông phụ, chỉ có điều mụ ta bị trói gô lại, mái tóc đen buộc vào cột nhà, nhìn thôi đã thấy da đầu đau điếng.
"Các vị lang quân, tiểu thư..." Hình bộ Thị lang mãi lâu sau mới lấy lại được giọng nói, quay mặt đi không dám nhìn tình trạng thảm hại của ba người kia: "Đang rèn luyện thân thể đấy à?"
Ba kẻ vừa trốn khỏi Ninh Vương phủ đã chịu sự tra tấn dã man trừng mắt phẫn nộ nhìn Hình bộ Thị lang.
Mở to mắt chó của ông ra nhìn cho kỹ, cái này mà gọi là rèn luyện thân thể à?!
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 15: Thả chó!
10.0/10 từ 36 lượt.
