Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 13: Quân tử nhân đức
Sát thủ bắn lén Vân Phất Y là một hoạn quan khiến vụ ám sát này trở nên khó giải quyết. Sự việc nhanh chóng được báo lên Đại Lý Tự, Hình bộ và Hoàng cung.
Từ khi Vân Phất Y lập công cứu giá đến khi được phong Quận quân mới chỉ trôi qua vài ngày, vậy mà đã có người muốn giết nàng. Đừng nói là Kinh Triệu Doãn, ngay cả quan viên Đại Lý Tự và Hình bộ cũng nghi ngờ hai vụ án có liên quan đến nhau.
Hình bộ Thượng thư và Đại Lý Tự khanh vừa vội vã đến phủ Kinh Triệu, còn chưa kịp uống ngụm trà nóng thì nha dịch đã hớt hải bẩm báo Hoàng tử điện hạ giá lâm.
Vân Chiếu Bạch mượn động tác đứng dậy liếc Phất Y bên cạnh, Phất Y chớp chớp mắt với huynh trưởng, vẻ mặt vô tội.
Các quan viên chưa kịp ra tới cửa đã thấy Hoàng tử điện hạ gấp gáp bước vào.
"Thần tham kiến Điện hạ."
"Chư vị đại nhân không cần đa lễ." Tuế Đình Hành sải bước lướt qua họ, đi thẳng đến trước mặt hai huynh muội nhà họ Vân: "Vân cô nương có bị thương không?"
"Làm phiền Điện hạ lo lắng, thần nữ không sao." Phất Y nhún gối hành lễ lần nữa.
"Không sao là tốt rồi." Tuế Đình Hành giọng trầm thấp, đứng cách ba bước không tiến lại thêm: "Mời các vị ngồi về chỗ."
"Điện hạ!" Mạc Văn lảo đảo chạy theo vào, trên tay cầm một chiếc áo choàng: "Giữa xuân trời trở lạnh, bệnh của người vừa mới khỏi mấy ngày trước, tuyệt đối không thể để bị cảm lạnh nữa."
Phất Y lúc này mới chú ý, Hoàng tử mặc thường phục màu xanh nhạt, dưới vạt tay áo bên phải còn dính vết mực to bằng hạt đậu, bên hông trống trơn, ngọc bội và túi hương đều không thấy.
"Không cần." Tuế Đình Hành giơ tay ra hiệu cho Mạc Văn lui xuống, quay sang nói với Kinh Triệu Doãn: "Phiền ngài nói lại cho ta nghe về vụ án này."
"Thần không dám, mời Điện hạ ngồi xuống, vi thần sẽ bẩm báo tường tận từng chi tiết cho ngài." Kinh Triệu Doãn thầm nghĩ, hiền chất nữ là người trong cuộc đang ngồi lù lù ở đây, Điện hạ lại cứ nhất quyết hỏi ông. Chẳng lẽ Điện hạ cũng nghe danh hoàn khố ăn chơi của Vân Phất Y nên mới kính nhi viễn chi với nàng?
Chuyện này thì ông phải bênh vực hiền chất nữ vài câu rồi, nàng tuy hơi ham chơi một chút, nhưng vừa thật thà lại biết nhìn người, cũng rất được mà.
Nghĩ đến đây, Kinh Triệu Doãn không chỉ kể lại đầu đuôi sự việc, mà thi thoảng còn chêm vào vài câu khen ngợi Phất Y, cố gắng phá bỏ định kiến của Điện hạ đối với hiền chất nữ.
Nghe Kinh Triệu Doãn kể đến đoạn Phất Y hoảng loạn chạy thục mạng đến Kinh Triệu phủ khóc lóc cầu cứu, hàng mi Tuế Đình Hành khẽ run, quay đầu nhìn Phất Y: "Vân cô nương đã chịu kinh sợ rồi."
Phất Y cười gượng gạo, thật sự không biết nên nói gì cho phải. Đêm qua nàng thê thảm như lời Kinh Triệu Doãn kể thật à?
"Vân cô nương sau khi ra khỏi tửu lâu có gặp người nào khác không?" Ánh mắt Tuế Đình Hành lướt qua chén trà bên tay Phất Y, nói với Mạc Văn: "Trà của Vân cô nương nguội rồi, đổi chén mới cho nàng."
"Điện hạ, không cần phiền phức như vậy đâu." Phất Y bưng chén trà lên uống một ngụm: "Thần nữ uống trà không kén chọn lắm."
Nói xong câu này, Phất Y nhận thấy Hoàng tử điện hạ nhìn mình thật sâu. Nàng nghi hoặc cúi đầu xoay xoay chén trà, có vấn đề gì sao?
"Vân Quận quân, mời người dùng." Mạc Văn bưng một chén trà còn bốc khói đặt bên cạnh Phất Y, tiện tay mang chén trà nguội lạnh kia đi, khom người lui xuống.
Mấy vị Đại nhân nhìn chén trà nóng được các nội thị khác thay cho mình, trong lòng vô cùng cảm động, Hoàng tử điện hạ đối nhân xử thế thật là chu đáo.
Nếu không phải thời điểm không thích hợp, bọn họ nhất định đã cảm kích rơi nước mắt mà khen ngợi vài câu rồi.
"Bẩm Điện hạ, khi thần nữ bị tập kích, còn một người khác cũng có mặt." Phất Y bưng chén trà nhấp một ngụm, đây là... trà an thần?
"Là ai?"
"Ninh Vương gia." Phất Y liếc nhìn nam tử áo xám bị trói dưới công đường: "Nếu không nhờ Vương gia tương trợ, không chừng thần nữ đã trúng tên rồi."
Cạch.
Đó là tiếng nắp chén trà va vào miệng chén, vài giọt trà nóng văng ra ngoài, bắn lên mu bàn tay rồi trượt xuống mặt bàn gỗ.
"Hạ nô tội đáng chết, quên mất trà này là nước sôi." Mạc Văn nhìn mu bàn tay bị nước trà làm đỏ ửng của Hoàng tử, vội vàng thỉnh tội.
"Không sao." Tuế Đình Hành nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, dùng khăn tay tùy tiện lau vệt nước trên mu bàn tay, ánh mắt dừng lại ở vết mực trên tay áo trong giây lát: "Đưa áo choàng cho ta."
"Đi mời Hoàng thúc." Tuế Đình Hành thắt dây áo choàng, dường như nghĩ tới điều gì đó, lại gọi nội thị đang chuẩn bị đi truyền lời lại, quay sang nhìn Phất Y: "Vân cô nương có ý kiến gì không?"
"Thần nữ không có." Phất Y lắc đầu: "Có Ninh Vương gia giúp đỡ, biết đâu vụ án sẽ nhanh chóng sáng tỏ."
Không gọi Ninh Vương tới thì làm sao có thể khiến vụ án này rùm beng khắp triều đình?
Hai năm nay Ninh Vương ẩn nhẫn chờ thời, ngược lại đã tích luỹ được không ít tiếng thơm. Kẻ hoàn khố là nàng đây muốn giúp Ninh Vương trở lại những ngày tháng làm tâm điểm được mọi người chú ý như ba năm trước. Nếu Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương biết, nhất định sẽ khen nàng thích giúp đỡ người khác.
Tuế Đình Hành rũ mắt, không nói gì nữa, chỉ phất tay ra hiệu cho nội thị đến Ninh Vương phủ mời người.
Mấy vị đại nhân thấy Hoàng tử điện hạ im lặng thì đành vắt óc suy nghĩ nói ra quan điểm của mình về vụ án này, để Điện hạ thấy được năng lực của họ.
Đáng tiếc Điện hạ dường như bị thủ đoạn ám sát trắng trợn này làm cho tâm trạng không tốt, mãi vẫn không thấy giãn mày.
"Ninh Vương đến."
Mọi người lại đứng dậy đón tiếp. Vụ án này liên quan đến cả hoạn quan và Ninh Vương, không còn là việc họ có thể dễ dàng hạ lệnh nữa.
"Sớm thế này đã mời Hoàng thúc đến Kinh Triệu phủ, Hoàng thúc vất vả rồi." Tuế Đình Hành hành lễ vãn bối với Ninh Vương: "Sự việc cấp bách, không biết trước khi rời phủ Hoàng thúc đã nói rõ với Hoàng thẩm chưa, có cần ta phái người đến giải thích lại với Hoàng thẩm không?"
Nghe thấy hai chữ "Hoàng thẩm", Ninh Vương theo bản năng nhìn về phía Phất Y, nhưng Phất Y cúi đầu đứng sau lưng Vân Chiếu Bạch, y không nhìn rõ mặt nàng.
"Không cần." Ninh Vương thu hồi ánh mắt, cười ôn hòa: "Hoàng thẩm của ngươi xưa nay dịu dàng chu đáo, chưa bao giờ làm khó ta."
"Hoàng thúc và Hoàng thẩm quả là phu thê mặn nồng." Tuế Đình Hành xoay người nói: "Mời Hoàng thúc ngồi ghế trên."
"Hoàng chất, mời."
Hai thúc cháu cùng nhau ngồi xuống, lúc làm động tác nhấc tay, Tuế Đình Hành vô tình va trúng vai Ninh Vương đã ngồi vào ghế trước đó, Ninh Vương đau đến toát mồ hôi hột.
"Hoàng thúc bị thương sao?" Sắc mặt Tuế Đình Hành lập tức trầm xuống, nhìn nam tử áo xám dưới công đường: "Hoàng thúc, kẻ này ám sát Quận quân do triều đình sắc phong, lại còn làm ngài bị thương. Theo ý ngài, nên trừng phạt hắn thế nào?"
Ninh Vương ôm lấy bả vai bị Tuế Đình Hành va vào đau đớn, hoàng chất này của y tuổi Sửu hay sao mà sức trâu thế?!
Y hít sâu một hơi, miễn cưỡng khôi phục lại phong thái: "Đây chính là kẻ gian đã ám sát Vân cô nương?"
"Vương gia vậy mà không nhận ra người này sao?!" Phất Y ngạc nhiên mở to mắt: "Hay là ngài nhìn kỹ lại xem, biết đâu lại nhớ ra đã gặp hắn ở đâu."
"Lời này của Vân cô nương là có ý gì?" Ninh Vương nhìn Phất Y, thấy khóe miệng nàng cong cong, trước đây mỗi khi nàng muốn hành hạ ai đó đều sẽ lộ ra biểu cảm này.
"Thần nữ không có ý gì khác, Vương gia đừng nghĩ nhiều." Phất Y xoa cằm: "Ban nãy nha dịch nói tên gian tặc này là hoạn quan, thần nữ cứ suy nghĩ mãi xem rốt cuộc đã gặp kẻ này ở đâu. May nhờ Vương gia xuất hiện, thần nữ cuối cùng cũng nhớ ra rồi."
Lời này khiến mấy vị đại nhân ngồi đó chợt nhớ ra, Ninh Vương và Vân cô nương từng có giao tình thân thiết, thậm chí còn có ý định cưới nàng làm Vương phi.
"Tuy Vương gia đã quên, may mắn thần nữ vẫn còn nhớ. Năm xưa trong cung Tường Khôn có một thái giám có nốt ruồi trên trán, kẻ này chính là đồ đệ của thái giám đó." Phất Y đi đến trước mặt nam tử áo xám, ngồi xổm xuống quan sát kỹ khuôn mặt gã: "Năm đó ngươi phạm lỗi bị trách phạt, là ta đã xin tha cho ngươi, tại sao ngươi lại muốn giết ta?"
"Ưm... ưm!" Nam tử áo xám trước tiên sửng sốt, sau đó nhìn về phía Ninh Vương đang ngồi ngay ngắn, nhưng miệng hắn bị nhét giẻ, không nói được lời nào.
Ninh Vương vẻ mặt vô cảm: "Bổn vương quả thực không có ấn tượng, có điều ám sát hoàng thất là trọng tội, nếu đúng là kẻ này ra tay thì phải xử tội tru di cửu tộc."
Sắc mặt các vị đại nhân trở nên kỳ quái. Cung Tường Khôn là nơi ở của sinh mẫu Ninh Vương - Tăng Quý phi, sao đến Vân cô nương còn nhận ra kẻ này, Ninh Vương lại nói không có ấn tượng?
Mấy ngày trước Hoàng hậu nương nương bị ám sát, kẻ chủ mưu bị tra ra là một lão thái giám trong cung. Đêm qua kẻ ám sát Vân cô nương lại xuất thân từ cung Tường Khôn, trên đời nào có chuyện trùng hợp như vậy?
Phất Y rút miếng giẻ ra khỏi miệng nam tử áo xám: "Ngươi còn gì muốn nói không?"
"Lần đó người xin tha cho ta thật sự là cô nương sao?" Vương Tam vẫn nhớ năm đó hắn mới vào cung, vì làm vỡ lư hương nên bị thái giám tổng quản phạt quỳ giữa trời tuyết. Tuyết hôm đó rơi lớn, gió thổi đau rát khắp cả người. Ngay lúc Vương Tam tưởng mình sắp chết thì có người đỡ hắn dậy, còn khoác cho hắn một chiếc áo dày.
Sau này hắn được đưa vào Tường Khôn Cung, bái thái giám đắc lực bên cạnh Quý phi nương nương làm nghĩa phụ. Khi đó hắn mới biết, người xin tha cho mình là con trai của Quý phi nương nương.
Hắn đi theo nghĩa phụ khổ luyện bản lĩnh, chỉ một lòng muốn báo đáp ân tình của Điện hạ. Hắn hận Hoàng đế đã cướp đi ngôi vị của Điện hạ, càng hận Vân Phất Y đã làm Điện hạ tổn thương. Nhưng hôm nay người hắn căm hận tận xương tủy lại nói, người cứu hắn năm đó chính là nàng.
"Hửm?" Phất Y nhướng mày, "Ta tuy là hàn khố ăn chơi, nhưng chưa bao giờ nhận vơ công lao của người khác. Nếu không phải năm xưa từng gặp ngươi giữa trời tuyết, làm sao ta nhận ra ngươi là đồ đệ của thái giám nào chứ?"
Vương Tam ngẩn ngơ nhìn Phất Y, hồi lâu sau mới nói: "Vân cô nương, ta có lỗi với người."
Chuyện báo ân bao năm qua, hóa ra chỉ là trò cười.
Hắn muốn dập đầu tạ lỗi với Phất Y, nhưng toàn thân bị trói chặt không thể cử động: "Ân tình của cô nương, kiếp sau ta xin báo đáp."
"Không cần kiếp sau, bây giờ báo đáp luôn đi." Phất Y bóp chặt cằm Vương Tam, không để hắn tự sát: "Ngươi nói cho các vị đại nhân biết, ngươi nghe lệnh của ai, tại sao lại muốn giết ta?"
"Trách ta nghe lời gièm pha của kẻ khác, hiểu lầm cô nương." Vương Tam không hề giấu giếm.
"Là những kẻ nào nói lời gièm pha với ngươi?" Tuế Đình Hành đứng dậy đi đến bên cạnh Phất Y, sắc mặt lạnh như nước.
"Là... một số người cũ của cung Tường Khôn." Vương Tam thành thật khai báo: "Sau khi Quý phi tạ thế, hạ nô bị điều đến Võ Bị Viện làm việc, nhưng vẫn giữ liên lạc với những nội thị từng hầu hạ trong cung Tường Khôn."
Hắn luôn xem Ninh Vương điện hạ là ân nhân cứu mạng mình, dạo gần đây thỉnh thoảng lại nghe đồng liêu cũ oán trách Vân Phất Y, nói nàng vô tình với Điện hạ thế nào, làm tổn thương Điện hạ sâu sắc ra sao.
Hôm qua hắn không phải gác đêm, hẹn một nội thị của Ninh Vương phủ đi uống rượu ở tửu lâu, thấy Vân Phất Y cũng dùng cơm ở đó, bèn âm mưu dạy cho nàng một bài học.
May mà Vương gia đột nhiên xuất hiện, hắn mới không lỡ tay ngộ sát ân nhân.
Nghe Vương Tam kể lại đầu đuôi sự việc, Kinh Triệu Doãn nghi hoặc hỏi: "Đã là xuất cung uống rượu cùng bằng hữu, vậy cung tên của ngươi từ đâu mà có?
"Lấy ở tư trạch ngoài cung, tư trạch là gia sản nghĩa phụ để lại cho ta." Vương Tam như dốc ống trúc đổ hạt đậu, khai hết địa chỉ tư trạch và toàn bộ những đồng liêu cũ vẫn còn giữ liên lạc với mình.
"Mạc Văn, truyền lệnh cho Kim Ngô Vệ, bắt hết những kẻ này lại để điều tra kỹ càng." Tuế Đình Hành quay sang nhìn Ninh Vương: "Hoàng thúc, bọn họ đều là người cũ từng hầu hạ Tăng Quý phi, ngài có để ý không?"
"Tất nhiên là không." Ninh Vương mỉm cười: "Tâm trạng của bổn vương cũng giống như Hoàng chất, hận không thể lập tức bắt hết đám điêu nô dám vọng nghị bề trên này."
"Hoàng thúc không để ý là tốt rồi." Tuế Đình Hành gật đầu: "Ta sẽ bảo Kim Ngô Vệ tra xét kỹ lưỡng Ninh Vương phủ, quyết không bỏ lọt bất kỳ kẻ khả nghi nào, tránh để kẻ xấu âm mưu làm hại Hoàng thúc."
"Điện hạ thật chu đáo, ngay cả an nguy của Vương gia cũng suy xét cẩn thận." Phất Y cười rạng rỡ như ánh mặt trời với Tuế Đình Hành: "Hèn chi bạn bè của thần nữ đều tôn sùng Điện hạ hết mực."
Ánh mắt Tuế Đình Hành trở nên dịu dàng: "Vân cô nương quá khen."
Các vị đại nhân khác: "..."
Ừm, nhân cơ hội này tra xét Ninh Vương phủ tận gốc rễ, sao lại không tính là chu đáo cơ chứ?
Phất Y đứng thẳng người, quay đầu chạm mắt với Ninh Vương. Nàng hơi nghiêng đầu, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, nhưng nàng là Vân Phất Y, một kẻ hoàn khố, cho nên báo thù thì không kể ngày đêm.
"Điện hạ, kẻ này tuy có ý định ám sát thần nữ, nhưng nể tình hắn có ý hối cải, xin ngài giữ lại cho hắn một mạng, để hắn hỗ trợ Kim Ngô Vệ bắt người."
"Đã là ý của Vân cô nương, vậy cho hắn một cơ hội lập công chuộc tội." Tuế Đình Hành cho người giải Vương Tam xuống, "Vân cô nương bị kinh sợ lại thức trắng đêm, ta đưa nàng về nhà nghỉ ngơi trước."
Vân Chiếu Bạch: "..."
Điện hạ, huynh trưởng của nàng là ta vẫn còn lù lù ở đây, ngài có thể quay đầu nhìn một cái được không?
"Cũng mời Vân lang quân đi cùng." Tuế Đình Hành khẽ gật đầu với Vân Chiếu Bạch, rồi nói với mấy vị đại nhân: "Vụ án này vất vả cho các vị rồi."
"Chúng thần muôn lần chết cũng không chối từ." Các vị đại nhân nhìn theo bóng lưng Hoàng tử điện hạ và hai huynh muội Vân gia rời đi, không nhịn được cảm thán, Điện hạ quả xứng với danh quân tử nhân đức, đối xử với ân nhân cứu mẹ tốt biết bao.
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 13: Quân tử nhân đức
10.0/10 từ 36 lượt.
