Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Chương 86
“Vậy rốt cuộc lần đầu tiên của anh ấy là khi nào?”
“Anh không biết.” Tần Lê nghiêng đầu liếc cô, bình thản nói: “Anh không có ký ức của cậu ta, dĩ nhiên không biết chuyện này, em có thể hỏi cậu ta.”
“Hỏi anh ta?” Đường Phi hất tay, hừ nhẹ một tiếng: “Anh ta mà chịu nói cho em thì đúng là gặp phải quỷ rồi.”
Cô nghiêng người ngồi sát về phía Tần Lê, rồi lấy khuỷu tay thúc vào tay anh, nhỏ giọng hỏi: “Tần Vạn Tam, lúc trước anh đi học thì thế nào? Anh ngầu thế, chắc có nhiều cô gái theo đuổi lắm nhỉ? Hoặc là anh từng thích ai chưa?”
“Chưa.” Ký ức thời học sinh của Tần Lê vốn mơ hồ, thời ấy anh chẳng có mấy bạn bè, chỉ biết học hành, tính cách lại cô độc, thật sự rất tẻ nhạt. Anh nghĩ ngợi một chút, rồi lại nói: “Khá là vô vị, không có bạn bè, anh chưa từng trải qua những nhiệt huyết như trong phim học đường. Anh từng muốn có một cuộc sống như người bình thường, nhưng thực tế lại không cho phép. Từ khi có ký ức, cuộc sống vốn đã nhạt nhẽo… cho đến khi gặp được các em.”
Từ chương trình truyền hình thực tế ấy, anh quen biết Đường Phi, cũng quen với Chu Khánh, Đế Tân, Maruichi.
Những người bạn ấy sống chết có nhau, cùng nhau trải qua không ít chuyện khó tin.
Đường Phi nhìn gương mặt nghiêng của người đàn ông, trong mắt anh hiện lên chút cô độc, bất lực. Cô nhớ tới tuổi thơ của anh, lại nghĩ đến đầu nấm nhỏ ngày trước, trong lòng bỗng thấy xót xa.
Cô nắm lấy bàn tay anh, đan chặt mười ngón, khẽ nói: “Tần Vạn Tam, anh yên tâm, sau này có em che chở rồi. Chỉ cần còn có Đường Phi em ở đây, thì sau này cuộc sống mỗi ngày của anh sẽ không còn tẻ nhạt nữa.”
Ánh mắt Tần Lê dừng lại trên đôi bàn tay đang đan chặt của hai người, rồi ngẩng lên nhìn gương mặt trong sáng, thuần khiết của cô. Anh đang định nói điều gì đó thì cô gái bất ngờ nghiêng đầu, tựa lên vai anh.
Khi cái đầu nhỏ bé của cô hạ xuống chạm nhẹ vào vai anh, khiến tim anh cũng run lên một nhịp. Anh cố gắng giữ cho hơi thở bình ổn, lặng lẽ nghe cô gái nói.
Cô nói: “Thật ra tuổi thiếu niên của em cũng rất tẻ nhạt, không thể đi học, phải lang bạt khắp nơi bắt quỷ để mưu sinh. Từ khi quen anh, cuộc sống trở nên thú vị hơn nhiều. Em rất thích vừa làm việc vừa đi bắt quỷ. Năm đó, khi Liễu Vân Sinh cướp đi máu của em, mỗi kỳ kinh nguyệt em đều đau đến chết đi sống lại. Nếu không có Hắc Đường, chắc em chẳng thể sống đến hôm nay.”
“Xin lỗi.” Hầu kết của Tần Lê khẽ chuyển động, trong mắt lại dâng lên một tầng ươn ướt, anh chân thành nói lời xin lỗi: “Đáng lẽ anh nên tìm thấy em sớm hơn, vậy thì em đã không phải chịu khổ như thế.”
“Bây giờ cũng chưa muộn mà.” Đường Phi lại ngẩng mặt nhìn anh, để lộ hàm răng trắng nhỏ, mỉm cười: “Tần Vạn Tam, em nghĩ thông suốt rồi, mấy kiếp trước thế nào em không quan tâm, quan trọng là kiếp này. Chỉ cần anh không ngoại tình với cô gái khác, em sẽ không ly hôn với anh. Kiếp này em sẽ sống thật tốt, sống cùng anh đến già.”
Người đàn ông không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô.
Thấy gương mặt anh nghiêm nghị, đôi mắt dường như hơi ẩm ướt, khiến tim cô dâng lên một trận xót xa. Cô đưa tay lên, khẽ ôm nửa gương mặt anh, nhẹ nhàng vỗ về: “Sao thế? Quá cảm động rồi à? Nếu anh cảm động quá thì sau này hôn em nhiều hơn, để em giữ mãi nét đẹp nhé. OK?”
Tần Lê bật cười khe khẽ, giọng dịu dàng: “Em ở bên anh, ngoài lý do muốn sống lâu và giữ mãi tuổi xuân, có phải còn một chút nào đó… em thích anh không?”
Anh ngừng một chút rồi bổ sung: “Là tình cảm giữa vợ chồng.”
“Có một chút.” Đường Phi nhìn vào đôi mắt đầy mong chờ của anh, khẽ nói nhỏ: “Cũng khá thích.”
“Anh sẽ đợi em,” Tần Lê ôm chặt lấy cô, cằm cọ nhẹ trên đỉnh tóc cô, “Đợi đến khi em thật sự yêu anh. Một năm, hai năm, mười năm, hai mươi năm. Nếu kiếp này không được, kiếp sau anh vẫn sẽ tìm thấy em, tiếp tục đợi.”
Đường Phi ngẩn ra một chút, khóe môi khẽ cong, nhắm mắt lại trong lòng anh, nhẹ nhàng hít lấy mùi hương an toàn và vững chãi trên người đàn ông.
Sau khi để mặc cho vị ngọt trong lòng lắng xuống, cô gắng gượng thoát khỏi vòng tay anh, nâng khuôn mặt anh lên, đôi mắt như chứa cả tinh tú: “Tần Vạn Tam,”
“Ừm?”
Khóe môi cô nở ra một nụ cười đầy ẩn ý, tay hạ xuống nắm lấy thắt lưng anh, “xoạt” một cái kéo bật ra.
Tần Lê: “…”
Đường Phi cúi mắt nhìn anh, hai tay ôm lấy khuôn mặt anh mà hôn, giống như đang bóp má một đứa trẻ, nhéo nhéo vài cái, sau đó cười láu lỉnh đặt một nụ h*n l*n ch*p m** anh.
Ban đầu là Đường Phi chủ động, nhưng chẳng biết từ lúc nào, Tần Lê đã giành lại quyền chủ động.
Ánh đèn tắt, chăn gối phủ kín…
Bốn tiếng sau, cô cuộn tròn trong lòng Tần Lê, ngủ say như chết.
Có lẽ vì đã tiêu hao hết thể lực, cô bắt đầu lẩm bẩm nói mớ: “Em mới không nói yêu anh đâu…”
Mày mắt Tần Lê chợt trầm xuống, rõ ràng là có chút thất vọng.
Cô nhắm chặt mắt, lại thì thầm: “Nếu nói rồi, lỡ kiếp sau anh không đến tìm em thì sao…”
Tim Tần Lê bỗng thắt lại, cúi đầu nhìn Đường Phi nhỏ nhắn đang cuộn mình, vành mắt bất giác nóng lên.
Anh khẽ thở dài, nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** cô, thấp giọng thì thầm: “Em có nói hay không, thì kiếp sau anh cũng sẽ đến tìm em. Đừng lo, ngủ đi.”
Hình như cô nghe thấy lời anh, đôi mày đang nhíu chặt liền giãn ra, hai cánh tay trắng nõn vô thức ôm chặt lấy eo người đàn ông.
Tình cảm cô dành cho Tần Lê đã sớm ngấm ngầm tăng lên. Mười mấy năm hành tẩu bắt quỷ, kẻ thù của cô đếm không xuể, mỗi lần ngủ đều phải giữ cảnh giác, chưa từng được thả lỏng.
Thế nhưng khi ở cạnh Tần Lê, cô lại có được cảm giác an toàn tuyệt đối. Ngủ trong lòng anh, cô có thể yên giấc không mộng mị, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được sự vững tâm chưa từng có. Dù biết anh có thể đe dọa đến tính mạng mình, cô vẫn chưa bao giờ thấy sợ hãi.
Đêm đó, cô mơ thấy cậu bé đầu nấm.
Cậu bé chui vào chăn cô, nghiêm túc nói: lớn lên sẽ cưới cô, bảo vệ cô.
Có lẽ câu “anh yêu em” khó mà thốt ra, nhưng cô vẫn hy vọng kiếp sau có thể gặp lại cậu nhóc đầu nấm ấy, gặp lại Tần Vạn Tam của cô. Vì anh, cô đã chết đi chết lại bao nhiêu lần, lẽ nào không đáng để cô được cùng anh hạnh phúc vài kiếp, đúng không?
Đêm đó, Tần Lê mơ thấy kiếp trước của anh và Đường Phi.
Linh hồn của Đường Phi bị xé nát thành từng mảnh, rải vào khắp dải ngân hà. Để nhặt lại từng mảnh hồn của cô, anh ngồi canh giữ trước cửa hắc động, ngày đêm không nghỉ, hàng trăm năm trời, chưa từng khép mắt một lần.
Vương Tương hỏi anh: “Đáng sao? Vì bảo vệ một con người, liệu có đáng không?”
“Đáng.”
Những mảnh hồn của cô bị cuốn lẫn trong vô số tinh thạch vỡ vụn, không ngừng tuôn vào hắc động. Anh ngồi trước cửa, kiên nhẫn nhặt từng mảnh linh hồn của cô. Linh hồn của Đường Phi bị đánh cho vụn nát, nhỏ bé đến mức không còn hình dáng, còn anh thì giống như kẻ mò vàng giữa sa mạc, lặng lẽ mò tìm trong biển vũ trụ mênh mông.
Đứng bên cạnh anh, Vương Tương thu tay vào tay áo rộng, lạnh giọng nói: “Với loài người, suy nghĩ của ta giống hệt Lăng Dực. Chúng tham lam, ích kỷ, bản tính vốn tàn ác. Ta không hiểu, vì sao ngươi và lão Tứ, cùng Địa Tạng Vương lại nguyện hi sinh để bảo vệ bọn chúng.”
Lăng Hoàn đáp: “Nhân tính vốn phức tạp, nhưng chính vì vậy mà càng thú vị. Làm thần, phải đối diện với hàng vạn năm cô độc và tẻ nhạt. Còn cô ấy, chính là niềm vui nhỏ nhoi ta tìm thấy giữa dòng sông thời gian. Và cũng chính niềm vui ấy, đã trở thành động lực duy nhất trong cuộc đời dài dằng dặc của ta.”
“Ta không hiểu.”
Lăng Hoàn không nói thêm gì nữa, tiếp tục nhặt những mảnh vụn trong vũ trụ bao la. Mỗi khi anh nhặt được một mảnh, trên không trung lại hiện lên một chút ký ức về cô gái.
Trong những ký ức đó, phần lớn đều là anh.
Hàng trăm năm, anh không ngủ không nghỉ, cuối cùng cũng ghép lại đủ các mảnh linh hồn của cô, rồi giúp cô vượt qua hệ thống luân hồi, trực tiếp tái sinh làm người. Còn anh, để ngăn chặn những bi kịch tương tự xảy ra, đã bước vào hệ thống luân hồi, sẵn sàng làm một người bình thường.
So với sự bất tử, cuộc sống hàng triệu năm, anh cho rằng thứ quan trọng hơn cả chính là cô, cô gái đã mang ánh sáng và hơi ấm đến cho cuộc đời dài đằng đẵng của anh.
Vương Tương từng hỏi anh: “Ngươi bước vào luân hồi, trở thành người bình thường, liệu còn có thể tìm lại cô ấy không? Có đáng không?”
Anh đáp: “Nhân gian không bằng vũ trụ bao la. Trong vũ trụ vô tận, ta còn có thể thu nhặt đầy đủ các mảnh linh hồn của cô ấy. Vậy thì sao lại không thể tìm thấy cô ấy giữa biển người mênh mông?”
Vương Tương nói: “Nếu hối hận, ta sẽ đưa ngươi trở lại.”
Anh đáp: “Không hối hận.”
Anh sẽ không cho bản thân cơ hội để hối hận.
Thật sự, vào khoảnh khắc bước vào hệ thống luân hồi, Lăng Dực và Lăng Hoàn đã “biến mất”. Bây giờ, Tần Kiêu không còn là Lăng Dực thuần khiết ngày trước nữa, những phần còn sót lại của sự cố chấp khiến anh ta không còn nguyên vẹn; trải nghiệm cuộc sống của Tần Kiêu cũng khiến Lăng Dực không còn nguyên thuần.
Hiện tại Tần Lê cũng không còn là Lăng Hoàn ngày xưa, anh là một cá thể hoàn toàn mới với cuộc sống riêng, đã chịu đựng nhiều đau khổ.
Hiện tại, họ là những cá thể hoàn toàn mới, mặc dù vẫn còn sức mạnh thần linh, nhưng không còn bất tử, không còn trường sinh bất lão.
…
Tần Lê đã mơ rất lâu, hoàn toàn quên mất trí óc, chìm hẳn trong giấc mơ không thể tỉnh. Trong khi đó, Đường Phi bị hành tơi tả đến mức kiệt sức, tin tưởng rằng Tần Lê sẽ lo liệu ổn thỏa, yên tâm ngủ đến khi trời tối mà vẫn chưa tỉnh lại.
Buổi tối Tần Kiêu tỉnh dậy, phát hiện Đường Phi đang gối đầu lên ngực mình, trong khi anh chẳng còn sức lực nào để đá cô xuống giường. Anh tức đến mức gầm lên: “Đường Phi, cút ngay ra!”
Đường Phi ôm gối lộn người, bịt tai mình lại và một cái đá, đá anh xuống giường.
Tần Kiêu bị đá xuống giường: “Con người thật vô liêm sỉ!”
“Nếu còn làm ồn, tôi sẽ ném anh ra ngoài đấy!” Đường Phi giật chăn, tiếp tục ngủ.
Tần Kiêu tức đến mức không nói được gì, ngồi trên sàn một lúc, sức lực mới hồi phục lại được chút. Anh ta đứng dậy, cầm lấy một bình hoa bên cạnh định đập chết cô luôn.
Đường Phi lộn người, chăn rơi xuống. Tần Lê đã ôm cô vào phòng tắm tắm xong, cũng đã mặc lại cho cô bộ đồ ngủ ren. Lúc này, cô ôm gối ngủ ngon lành, hoàn toàn không biết mình đã lộ cơ thể trước mặt Tần Kiêu.
Ngực hơi lộ, q**n l*t màu hồng.
Hình ảnh này khiến Tần Kiêu dần bị cảm xúc với Đường Phi k*ch th*ch, phần tính cách cố chấp của Lăng Dực cũng dịu đi một chút. Anh ta nhìn đến đỏ mặt, tim đập nhanh.
Anh ta chăm chú nhìn Đường Phi, nhìn bụng cô nhanh chóng phình to, giống như đang mang thai mười tháng.
Tần Kiêu: “???”
Anh ta có ký ức của Lăng Dực, dù có ngốc cũng nhận ra dấu hiệu, hiểu ngay tình huống hiện tại. Việc sinh sản giữa thần và người rất khác với động vật hay con người bình thường, một khi “hạt giống” ổn định, người phụ nữ đó sẽ mang thai và sinh con rất nhanh.
Rõ ràng đây cũng là lần đầu tiên Tần Kiêu gặp phải tình huống như vậy nên anh ta cũng sững sờ, hơi bị “hoảng”. Anh ta cầm bình hoa trèo lên giường, thận trọng bò đến bên Đường Phi, rồi rón rén áp tai vào bụng cô đang nhô lên.
Qua lớp bụng của cô, anh ta thật sự nghe thấy một giọng trẻ con non nớt gọi mình là “Ba ơi”.
“???” Tần Kiêu cầm bình hoa, lạnh lùng hừ một tiếng, chuẩn bị ném xuống cái bụng to này, giọng hậm hực hạ thấp: “Ai là ba của mày chứ, gọi bậy, tao đập chết mày chừ!”
Ngay lập tức, anh ta như nghe thấy một loạt tiếng cười khẽ, mềm mại và dễ thương của đứa trẻ, lại gọi: “Ba ơi, ba ơi, ba Kiêu Kiêu ơi~”
Tần Kiêu vứt bình hoa qua bên, đá cái bình xuống giường, giả vờ hung dữ chỉ vào bụng Đường Phi nói: “Còn gọi nữa tao đánh chết mày luôn đấy!”
“Ba Kiêu Kiêu ơi, ôm ôm~”
Ngay sau đó, Tần Kiêu nhìn thấy trên bụng đang nhô lên của Đường Phi, bất ngờ in hằn một bàn tay nhỏ xíu.
Bàn tay nhỏ xíu này lúc in sâu lúc in nông, nghịch ngợm và dễ thương. Tần Kiêu nhìn mà tim như muốn tan chảy, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ dữ tợn như muốn “ăn thịt người”: “Tao thật sự sẽ giết mày, không tin à?”
Nói xong, anh ta còn lấy tay véo má Đường Phi: “Con chết tiệt này tao đã giết mười lần rồi, tối nay tao sẽ giết lần thứ mười một!”
Đường Phi mơ màng, cảm nhận có người véo má mình nên dùng tay đẩy ra, lật mình ngủ tiếp.
Còn đứa bé trong bụng cô, không biết có phải bị Tần Kiêu hù hay không mà cũng im bặt.
Mười mấy phút trôi qua trong im lặng.
Anh ta lại dùng tay bịt miệng Đường Phi, bóp thành môi vịt, dọa đứa bé: “Giả chết à? Tin không, tao véo chết mẹ mày luôn đấy!”
Quả nhiên, từ trong bụng lại vang lên giọng trẻ con, r*n r* vừa dễ thương vừa kiêu căng: “Con là con trai mà, hừ! Không thèm nghe ba Kiêu nữa, đồ xấu xa!”
Có lẽ bị chọc vào chỗ đau, Tần Kiêu nhíu mày, thì thầm cảnh cáo: “Mày biết cái quái gì, ba Lê mới là đồ xấu, tao là người tốt. Thằng nhóc này, khi nào con ra đây?”
“Con ra rồi, ba có véo chết con không?”
“Không đâu,” Tần Kiêu nằm úp trên giường, chăm chú nhìn bụng cô tiếp tục nói: “Cùng lắm thì chia mày ra làm tám mảnh thôi.”
Đứa bé: “…” rồi cũng im bặt hẳn.
Để xem nó ra sao, Tần Kiêu nằm trên giường, hai tay chống cằm, mắt dán vào bụng Đường Phi đến tận ba giờ sáng.
Đêm khuya, Đường Phi tỉnh vì đói. Cô mở mắt nhìn thấy Tần Kiêu lạ lùng, rồi hạ mắt nhìn bụng mình bỗng phình to, sợ hãi thét lên một tiếng, giơ chân đá Tần Kiêu khỏi giường.
Tần Kiêu từ dưới giường bò lên, chỉ vào mũi cô: “Con người vô liêm sỉ, lại tấn công thần đây à!”
“Đồ điên à!” Đường Phi khó nhọc ngồi dậy, ôm bụng tròn vo hỏi: “Bụng tôi… Chuyện gì thế này?”
“Cô bị ngu hả? Cái này còn không nhận ra sao? Cô sắp sinh rồi.” Tần Kiêu nói một cách nhẹ nhàng như không.
“Cái gì?” Đường Phi kinh ngạc nhìn anh ta: “Tôi sắp sinh? Nhưng hôm qua tôi mới với Tần Vạn Tam…”
“Có một lần thôi, trong bụng cô là con trai của tôi, tôi lại không phải người bình thường, cô lấy tiêu chuẩn của người bình thường để đo đấy à?” Tần Kiêu liếc nhìn cô, mỉa mai: “Đồ ngu. Ngồi yên đi, tôi đi nấu cho cô bát mì!”
“Sao anh biết tôi muốn ăn mì?” Bỗng Đường Phi nhận ra chỗ kỳ lạ, rồi nói tiếp: “Đợi đã, con trai anh? Đây là con tôi với Tần Lê, liên quan gì đến anh chứ!”
Tần Kiêu nhặt cái bình hoa từ sàn lên, ra vẻ chuẩn bị đánh cô: “Cô dám nói không phải con tôi à, tôi đánh cô giờ đấy!”
Đường Phi nắm lấy bùa chú, khống chế hai tay anh ta, bắt anh ta tát mình một cái. Cô ôm bụng, tuyên bố với anh ta: “Đứa bé này là kết tinh tình yêu của tôi và Tần Lê, là bảo bối của chúng tôi, liên quan gì đến anh chứ. Anh ấy yêu tôi, còn anh muốn giết tôi. Trong mắt tôi, anh không phải là nhân cách thứ hai của anh ấy, anh là anh, anh ấy là anh ấy.”
“…” Tần Kiêu vừa tát chính mình, suýt sặc máu, mặt đầy hung hăng nói: “Tôi đi nấu mì cho cô! Đợi đấy!”
“Tôi không muốn ăn mì do anh nấu đâu.”
Tần Kiêu nói: “Con trai tôi muốn ăn! Khi nào cô sinh nó ra, tôi sẽ cùng b*p ch*t hai mẹ con cô cùng một lúc!”
Nếu không phải để đứa con ra đời an toàn rồi mới b*p ch*t nó, liệu anh ta có hạ mình như vậy không? Ha, chắc chắn là không. Xoay người đi vào bếp nấu mì, Tần Kiêu vẫn tức giận nghĩ vậy.
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Story
Chương 86
10.0/10 từ 11 lượt.
