Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 85


“Con người quả nhiên bẩn thỉu vô sỉ, nếu sau này các người sinh con ra, tôi nhất định sẽ tự tay xé xác nó, khiến các người sống không bằng chết!” Tần Kiêu tức giận đến mức lồng ngực như sắp nổ tung, cơ bắp toàn thân run rẩy, hận không thể lập tức xé nát cô.


Đường Phi lạnh lùng hừ một tiếng, chẳng thèm để ý, lấy mặt nạ đắp lên rồi lại chui vào chăn, tắt đèn ngủ bù.


Chiếc nhẫn chỉ có thể áp chế được Tần Kiêu, nhưng lại không thể áp chế Tần Lê. Đến bảy giờ sáng, khi Tần Lê tỉnh dậy phát hiện mình bị treo lơ lửng trên trần nhà, lại thấy Đường Phi nằm vắt vẻo trên giường, ôm chăn ngủ say.


Anh ổn định đáp xuống đất, sau đó hạ nhiệt độ điều hòa trong phòng, rồi cẩn thận đắp thêm chăn cho cô. Sau đó anh gọi điện cho khách sạn yêu cầu mang nguyên liệu nấu ăn lên.


Vì anh và Đường Phi đang trong giai đoạn chuẩn bị mang thai, lại lo Tần Kiêu có thể động tay động chân vào đồ ăn của khách sạn vào ban đêm, nên anh buộc phải tự mình kiểm soát nguồn nguyên liệu, đích thân xuống bếp nấu nướng.


Vì khách sạn căn hộ là kiểu bếp mở, nên khi đang ngủ trong phòng, Đường Phi bỗng ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức. Cô lập tức đội đầu tóc rối bù ngồi bật dậy, ngáp một cái rồi hướng ra ngoài gọi: “Tần Vạn Tam, là anh hả?”


“Ừ.” Tần Lê bưng bữa sáng vào, đặt trên bàn tròn nhỏ ở ban công ngoài phòng ngủ, bày xong bát đũa mới quay lại nói với cô: “Ra đây, ăn cơm.”


“Vâng.” Đường Phi chẳng câu nệ, mặc nguyên đồ ngủ bước xuống giường, đi đến bàn ngồi xuống.


Tần Lê nấu cho cô một bát mì bò. Sợi mì mảnh như tơ là anh tự tay kéo, thịt bò thì cắt lát mỏng nhưng bản to. Anh biết cô thích ăn thịt bò nên cố ý cắt thành miếng thật lớn.


Bát mì được phủ kín một lớp thịt bò, Đường Phi dùng đũa đảo mì mới phát hiện dưới lớp mì, dưới cả nước dùng cũng lót thêm một lớp thịt bò nữa. Cô thật sự đang đói, vừa ăn ngấu nghiến vừa mồm miệng không rõ hỏi anh: “Sao anh không ăn?”



Tần Lê lấy chai đựng đan dược mà Vương Xuyết Xuyết tặng, đổ ra mấy viên thuốc tròn tròn như kẹo Maltesers, đếm đủ bảy viên rồi đặt lên khăn giấy, đi rót cho cô một cốc nước nóng để bên cạnh, dặn dò: “Lát nữa ăn xong nhớ uống thuốc, rồi thay quần áo. Anh đưa em ra ngoài dạo một vòng. Đảo Marat có phong cảnh đẹp, hiếm khi có dịp đến đây, anh chụp cho em ít ảnh.”


“Chụp ảnh?” miệng Đường Phi đầy đồ ăn, ngọng nghịu nói: “Chụp ảnh gì cơ?”


“Chẳng phải con gái các em đi du lịch đều thích chụp ít hình đăng Weibo sao?” Tần Lê vừa rót nước vừa kéo chiếc túi máy ảnh tối qua để trong tủ đồ ra, lấy chiếc máy ảnh không gương lật bên trong, vừa chỉnh máy vừa nói: “Anh từng học chụp ảnh, em không cần lo về kỹ thuật của anh.”


“Em không thích chụp ảnh, cũng không thích đăng Weibo, bên ngoài nắng gắt như vậy, ở trong khách sạn bật điều hòa không tốt hơn sao? Nếu anh thật sự muốn chụp em, thì ra hồ bơi vô cực ngoài ban công chụp vài tấm đi.” Đường Phi ôm bát mì, uống cạn cả phần nước lẫn cặn trong bát.


Nghe cô nói vậy, Tần Lê buông đồ trong tay xuống, ngẩng đầu hỏi: “Tối qua em và Tần Kiêu đã làm gì?”


“Em có thể làm gì anh ta chứ?” Đường Phi đứng dậy, ôm cái bụng căng tròn đi vài bước, còn ợ một cái rồi nói: “Tối qua thằng nhóc đó muốn đánh lén em, nhưng lại quá coi thường bản thân, kết quả là mất cả chì lẫn chài.”


Đường Phi thấy chiếc máy ảnh trong tay Tần Lê, nhớ ra điều gì đó lập tức lấy điện thoại ra, tiến lại gần, nắm lấy cổ tay anh kéo ra ngoài ban công. Cô kéo Tần Lê đứng trước hồ bơi vô cực, sau lưng là vách đá và bầu trời cùng biển xanh mênh mông.


Cô lấy điện thoại, rồi nhón chân móc tay qua cổ anh, ép anh cúi xuống: “Anh cúi người xuống một chút, chúng ta chụp tấm ảnh chung, lát nữa em sẽ đăng lên Weibo.”


Nghe vậy, Tần Lê cảm thấy rất vui, khóe môi khẽ cong, thấp giọng nói: “Cuối cùng em cũng chịu công khai quan hệ của chúng ta rồi. Cảm ơn em, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt mà cho anh một danh phận.”


“Chuyện giữa chúng ta, đừng nói như vậy.” Đường Phi ấn nút chụp, hai gương mặt lớn cùng lọt vào khung hình. Cô vừa chỉnh ảnh vừa nói: “Không công khai khoe tình cảm, thì làm sao chọc tức chết được Tần Kiêu?”


Tần Lê: “…”



Đường Phi kiễng chân nhìn anh, chu môi rồi nói: “Chụp thêm một tấm hôn nhau nữa.”


Tần Lê cúi người xuống, ngay khoảnh khắc môi anh chạm vào môi cô, cô liền bấm nút chụp, bức ảnh được cố định lại.


Mười lăm phút sau, Đường Phi đăng lên Weibo hai tấm ảnh, còn cố tình tag cả Tần Lê.


Đường Phi V: “Băng Đường Tuyết Lê của hôm nay.Hình ảnh”


Tấm ảnh thứ nhất, cô vòng tay qua cổ người đàn ông, má kề sát má, anh thì mặt nghiêm túc, còn cô cười tươi rạng rỡ như một đóa hướng dương.


Tấm ảnh thứ hai, cô chu môi, anh cúi xuống hôn. Người đàn ông vẫn một vẻ mặt nghiêm nghị, dẫu Thái Sơn sụp trước mặt cũng không đổi sắc; còn nơi khóe môi cô lại khẽ cong lên, lúm đồng tiền mờ mờ. Nắng rải trên khuôn mặt hai người, ấm áp chan hòa, khiến fan ở trong nước vẫn đang là mùa đông qua màn hình cũng cảm thấy một luồng ấm áp ùa tới.


Fan bị màn tuyên bố tình cảm đột ngột này làm cho choáng váng, chưa đầy hai phút sau, truyền thông cũng đồng loạt chia sẻ, phần bình luận của fan lập tức bùng nổ:


“Cái gì? Cái gì là Băng Đường Tuyết Lê? Tôi nghẹn thở mất rồi, ai đưa cho tôi viên thuốc trợ tim khẩn cấp với!”


“Trời ơi? Chuyện có thật? Aaaaaa mẹ ơi, cuối cùng trong kiếp này tôi cũng đợi được nồi lê chưng đường phèn mở lửa rồi! Đây là ở đảo Marat sao? Đây là đi tuần trăng mật sao? Bao giờ sinh em bé? Bé đặt tên gì? Tôi đề nghị con trai tên Tần Đường, con gái tên Tần Tuyết!”


“Ối trời, hai người này thật sự ở bên nhau rồi à? Không phải chứ? Sao cứ như đang mơ vậy? Mới đây còn là tin đồn thôi mà, giờ đã thành sự thật rồi?”


“Xin mọi người hãy tát cho tôi tỉnh, nói với tôi đây không phải là mơ đi!”



Sau khi các fan cảm khái xong, chủ đề #BăngĐườngTuyếtLêBắtĐầuHầm# được đẩy lên, màn hình toàn là tranh fanart CP, các fan CP bắt đầu tập trung “gặm đường”.


Vì đảo Marat quá nóng, Đường Phi sợ nắng nên chỉ ở lì trong khách sạn không ra ngoài. Sau bữa trưa lại không buồn ngủ, cô dứt khoát mở máy tính ra viết nhật ký. Khi gõ xong dấu chấm câu cuối cùng, cô lập tức nhấn Ctrl+P để in.


Máy in không dây đặt ở phòng khách, mà đúng lúc đó Tần Lê đang ngồi ở phòng khách đọc kịch bản. Thấy vài tờ giấy từ máy in được đẩy ra, anh đứng dậy đi lấy, định mang vào cho cô vợ mới cưới.


Anh vừa cầm lên thì thấy mấy chữ in đậm trên đó: “Nhật ký nhỏ của tình yêu và chuẩn bị mang thai”.


Trong đó có vài mục cực kỳ thẳng thắn, thô bạo đến mức không dám nhìn thẳng.


“Thể lực của Tần Vạn Tam không tệ, chúng tôi đã đổi mấy tư thế, tôi thích nhất là tư thế dưới này ——”


Muốn l*m t*nh với anh.JPG. Hình ảnh này có phong cách hài hước, vẽ một con mèo Anh lông ngắn đang đè lên một con mèo cam béo ú, mèo cam thì mặt mày ấm ức. Mà bên dưới dòng chữ “Muốn l*m t*nh với anh” còn có một hàng chữ nhỏ “bánh tim”.


Kết hợp lại chính là “Muốn làm bánh tim với anh”, nhưng vì dòng chữ nhỏ thứ hai quá bé, chỉ liếc qua rất dễ đọc thành “Muốn l*m t*nh với anh”.


“Tần Vạn Tam ngầm lẳng lơ, xác nhận xong.”


Cuối nhật ký, Đường Phi còn chèn thêm một sticker hài hước với dòng chữ: “Em là một người đơn thuần, nếu anh dám giở trò lưu manh, em sẽ thuận theo anh.”


Tần Lê: “…” Không hiểu sao đột nhiên tay anh run lên một cái.



Từ bên kia bức tường, Đường Phi hét sang: “Tần Vạn Tam! Phiền anh dán tờ nhật ký nhỏ đó lên đầu giường phòng ngủ của anh nhé, cảm ơn!”


Tần Lê: “??” Đây là ác quỷ sao?


Anh vẫn đang ngẩn người tại chỗ, Đường Phi lại gọi: “Anh mau đi dán đi, dán xong rồi quay lại đây, chúng ta kéo rèm xuống nói chuyện một lát. Chúng ta nói về tuổi dậy thì của anh, nói về tuổi dậy thì của em. Dù sao cũng sắp cưới, sắp sinh con rồi, phải hiểu nhau một chút chứ.”


Đại khái Tần Lê đoán được cô muốn làm gì, bèn nghe theo lời cô, dán tờ nhật ký nhỏ lên đầu giường phòng mình. Sau đó quay lại, đẩy cửa bước vào phòng ngủ thì thấy Đường Phi mặc bộ đồ ngủ ren gợi cảm, ngồi uốn éo quyến rũ trên giường.


Một đôi chân trắng nõn thon dài vắt chéo, mép váy khẽ dính sát tận gốc đùi.


Đường Phi ngoắc tay với anh, lại vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Ngẩn người cái gì? Qua đây ngồi.”


Tần Lê ngồi xuống, luôn cảm thấy có chút quái dị. Yết hầu bỗng khô khốc, vành tai anh đỏ lên, anh nuốt một ngụm nước bọt, khẽ hỏi: “Nói chuyện gì?”


“Nói xem lần đầu tiên Tần Kiêu tự giải quyết là khi nào.” Đường Phi mở ứng dụng ghi âm trên điện thoại, đang bấm ghi âm.


“Tại sao phải ghi âm?”


“À, em thấy mấy đề tài riêng tư thế này mà có bản ghi âm thì hay hơn. Để tối mở cho Tần Kiêu nghe, để anh ta tức chết luôn. Nếu anh ta biết ngay cả bí mật này anh cũng nói cho em, chắc chắn sẽ cảm thấy mất hết thể diện. Có khi khỏi cần chúng ta động tay, anh ta đã tự sát rồi.”


Đường Phi nói như thế.


Tần Lê: “…” Một cô gái độc thân như em sao lại hiểu nhiều kiến thức riêng tư của đàn ông đến vậy?


Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Story Chương 85
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...