Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 87


“Anh không sợ sau khi hồi phục ký ức lại phân liệt lần nữa à.” Đường Phi nói với Tần Kiêu đang cáu kỉnh và lúng túng.


Suy nghĩ kỹ, cô cũng phần nào hiểu được sự lúng túng của Tần Kiêu. Một mặt, cơ thể hiện tại của anh ta đã trải qua hệ thống luân hồi, chỉ là thân xác phàm trần, ký ức cơ thể vẫn là Tần Kiêu ngây ngô đáng yêu; mặt khác, linh hồn trong anh ta đã thức tỉnh ký ức và sự cố chấp của Lăng Dực, thế cho nên ý thức hành vi là của Lăng Dực tàn bạo và cực đoan.


Lăng Dực tàn bạo và cố chấp đã bị tiêu hủy từ lâu trong hệ thống luân hồi, giờ đây người chiếm giữ trung tâm là Tần Kiêu, Tần Kiêu bị chi phối bởi tính cố chấp của Lăng Dực.


Nói đơn giản, nhân cách thứ hai bây giờ không phải là Tần Kiêu thuần túy, cũng không phải là Lăng Dực thuần túy. Về cấu trúc tổng thể, Lăng Dực và Lăng Hoàn đã không còn tồn tại nữa.


Hiện tại, Tần Lê và Tần Kiêu chỉ là các thể sinh ra từ họ. Giống như ngày xưa Minh Vương tái sinh, sau khi tái sinh đã tạo thành Bát Điện âm phủ, từ đó sinh ra Lăng Dực và Lăng Hoàn.


Dù bây giờ Tần Lê và Tần Kiêu thừa hưởng sức mạnh thần thánh, họ đã mất khả năng bất tử và trường sinh bất lão. Giờ đây, họ chỉ là những con người có năng lực dị thường, không còn là thần nữa.


……


Đường Phi xuống giường, vác bụng bầu to đi về phía bếp xem Tần Kiêu nấu mì.


Tần Kiêu quay lưng về phía cô, loay hoay ở bếp một hồi, cuối cùng bưng ra một bát mì sợi nấu nhừ nát, đặt trước mặt cô: “Ăn hết cho tôi.”


Đường Phi nhìn bát mì đã biến dạng hoàn toàn, ngửi thấy mùi vị kỳ quái toát ra từ trong đó, cố nén cơn buồn nôn, ngẩng đầu nhìn anh ta:“Anh điên hay tôi điên vậy? Anh định đầu độc tôi à?”


Cô bóp nát một lá bùa, tiếp tục treo ngược Tần Kiêu trên trần nhà, rồi gọi điện cho dịch vụ phòng mang bữa khuya lên.


Tần Kiêu bị treo trên trần, nhìn Đường Phi ăn bữa khuya: “…”


Ăn xong, Đường Phi trở về phòng ngủ, lấy điện thoại tự chụp mấy tấm hình cái bụng bầu của mình rồi gửi vào nhóm chat, lập tức khiến cả nhóm náo loạn.



Đế Tân: ???


Tử Tiểu Bạch: ??????


Chu Khánh: Trời ạ, mới thế mà đã có rồi à? Nhanh quá! Quả nhiên không hổ là đứa trẻ thừa kế huyết thống của Bát điện. Theo lý thì bụng Đường Phi không thể to nhanh như vậy, sao mới chỉ một đêm đã lớn thế này rồi?


Vương Xuyết Xuyết: Tôi từng nói rồi, con lai giữa người và thần không thể vơ đũa cả nắm. Đứa trẻ thừa hưởng càng nhiều năng lượng từ cha, tốc độ phát triển sẽ càng nhanh. Tất nhiên, sức mạnh đó cũng sẽ hình thành một cơ chế bảo vệ, khi lớn nhanh đến ba tuổi thì nhịp độ phát triển sẽ trở về như con người, nhưng sự cường đại của nó… thì chưa thể đoán được.


Chu Khánh: Ý anh là, rốt cuộc đứa bé mà Phi Phi sinh ra sẽ là gì? Người hay thần?


Vương Xuyết Xuyết: Tần Lê vốn không còn là thần, anh ấy là thể trọng sinh trong hệ thống luân hồi của Lăng Hoàn, thuộc về nhân loại. Vì vậy, xét theo lý, đứa trẻ cũng là người. Nhưng vì Bát điện Địa phủ kế thừa sức mạnh của Minh Vương, còn Tần Lê kế thừa năng lực của Bát điện. Đứa trẻ này có thể là một thể biến dị, hoặc mạnh hơn rất nhiều, hoặc yếu đến mức không đáng kể. Nhìn tình hình hiện tại, hẳn là nó sẽ rất mạnh.


Chu Khánh: Vậy tức là, đứa trẻ này có thể trở thành một tên ma vương quậy tung trời?


Vương Xuyết Xuyết: Nếu không thế, nó lấy gì đối kháng lại thể trọng sinh của Lăng Dực?



Vì bụng Đường Phi đã lớn, việc quay về thành phố A thực sự không tiện, nên họ dứt khoát mua một căn biệt thự ở Hải Cảng rồi chuyển vào sống luôn.


Tần Lê đã tìm sẵn một đội ngũ y tế sản khoa để Đường Phi chờ sinh, nhưng vì không biết chính xác ngày dự sinh nên cả hai chỉ có thể kiên nhẫn đợi.


Một buổi chiều sau một tuần, nước ối của Đường Phi bất ngờ vỡ, những cơn đau chuyển dạ bắt đầu ập đến.


Tần Lê lập tức kéo rèm biệt thự lại, khiến cả căn phòng chìm vào bóng tối. Ngay sau đó, mấy con quỷ nhỏ từ trong lọ hoa, sách vở trong phòng nhảy ra, ríu rít quây quanh Đường Phi.


Toàn thân Đường Phi toát mồ hôi lạnh, đau đến mức ý thức mơ hồ, có cảm giác như mình sắp chết đến nơi. Tần Lê cũng căng thẳng đến mức đầu óc trống rỗng, miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu: “Đừng sợ, đừng sợ, anh ở đây, anh ở đây.”



Con quỷ bác sĩ dẫn đầu lên tiếng chỉ huy: “Đưa vào phòng sinh, chuẩn bị đỡ đẻ.”


Vài con quỷ y tá lập tức đặt Đường Phi lên cáng, khiêng lên phòng sinh vô trùng ở tầng trên. Tần Lê định đi vào cùng thì bị quỷ y tá chặn lại: “Ngài Tần, vì nơi này không có đủ điều kiện như bệnh viện, xin mời ngài tạm thời chờ bên ngoài. Bác sĩ Lý khi còn sống là bác sĩ sản phụ khoa nổi tiếng ở Hải Cảng, phương pháp sinh không đau mà ông ấy đề xướng được ca ngợi rộng rãi, nhất định sẽ giúp cô Đường giảm bớt đau đớn. Xin ngài yên tâm.”


Tần Lê đành phải chờ ngoài hành lang, vừa chờ vừa liên tục trả lời tin nhắn trong nhóm.


Tử Tiểu Bạch: Anh Lê thế nào rồi? Sinh chưa? Anh đừng lo, bọn em sắp tới rồi!


Đế Tân: Cậu Lê, cố lên!


……


Khoảng nửa tiếng sau, Đế Tân, Tử Tiểu Bạch và Chu Khánh chạy đến.


Cả ba người tóc tai rối bời vì gió tạt, hiển nhiên là ngồi “ngự kiếm phi hành” của Chu Khánh tới. Vừa đến nơi, cả ba đồng loạt nhìn vào phòng sinh, đồng thanh hỏi: “Thế nào rồi?”


“Vẫn còn ở bên trong.” Tâm trạng của Tần Lê nóng như lửa đốt, mỗi một giây chờ đợi bên ngoài đối với anh mà nói đều vô cùng dài đằng đẵng. Anh hận không thể lập tức xông vào, xem rốt cuộc bên trong thế nào.


Đế Tân thấy một người vốn dĩ luôn bình tĩnh như anh nay lại lo lắng đến thế, bèn vỗ vai an ủi: “Nhất định sẽ thuận lợi thôi. Chẳng phải Xuyết Xuyết đã nói rồi sao? Đứa trẻ này chưa ra đời đã bất phàm, nhất định sẽ thuận lợi chào đời!”


Tử Tiểu Bạch cũng ngẩng đầu lên, an ủi Tần Lê: “Đúng đó anh Lê, em bé lợi hại, chị Phi Phi cũng rất lợi hại, nhất định sẽ mẹ tròn con vuông.”


Chu Khánh vì phải điều khiển bay, lúc này đã ngồi bệt xuống đất, không còn chút sức lực nào. Cậu hít sâu vài hơi, mới mở miệng an ủi Tần Lê: “Sếp Tần, anh yên tâm đi. Sinh một đứa trẻ thôi, không đến mức lấy mạng của chị ấy đâu.”


Thực tế chứng minh, để sinh đứa trẻ này, quả thực Đường Phi suýt mất mạng. Trong lúc sinh sản cô bị xuất huyết nghiêm trọng, may mà từ đầu đã chuẩn bị máu của Tần Lê để bổ sung thể lực, cuối cùng mới thuận lợi sinh hạ được đứa trẻ.


Cửa phòng sinh “rắc” một tiếng mở ra, y tá quỷ bay ra: “Ngài Tần! Sinh rồi! Là một cậu nhóc mập mạp!”



Cửa vừa mở, còn chưa đợi y tá quỷ nói xong, Tần Lê đã chen người lao vào.


Khi anh bước vào, bác sĩ và y tá vẫn đang xử lý hậu sự, còn chiếc khay bên cạnh thì đầy máu của Đường Phi, trông vô cùng kinh hãi. Nếu là một người thường mà mất nhiều máu như vậy, e rằng đã sớm trở thành một xác khô rồi.


Trên chiếc giường bệnh bên cạnh, một cậu bé chừng một tuổi đang ngồi. Nó chỉ mặc một chiếc quần nhỏ, toàn thân mũm mĩm, làn da trắng như tuyết. Trên đầu là mái tóc ngắn hơi xoăn, càng tôn lên gương mặt tròn xoe thêm vài phần đáng yêu.


Thấy ba xông vào phòng, cậu bé lập tức vươn đôi tay nhỏ mũm mĩm ra, miệng phát ra âm thanh mềm mại, đáng yêu: “Ba ba, bế bế~”


Tần Lê liếc nhìn đứa con trai bụ bẫm, to xác như một đứa trẻ một tuổi, trong lòng dâng lên cảm giác quái dị. Ánh mắt anh lạnh nhạt quét qua đứa bé, rồi quay sang nhìn người vợ đang nửa tỉnh nửa mê trên giường, nắm chặt lấy tay cô, đưa lên môi hôn khẽ một cái.


Đường Phi mở mắt nhìn anh, yếu ớt hỏi: “Con đâu rồi?”


“Bình an, đừng lo, em cứ nghỉ ngơi cho tốt.” Tần Lê dùng tay ôm lấy gương mặt người phụ nữ, nhẹ giọng an ủi vài câu, đợi cô ngủ yên rồi mới quay đầu nhìn đứa bé một tuổi kia.


Đứa trẻ đang chớp đôi mắt to tròn, long lanh nhìn anh. Ánh mắt của Tần Lê càng lúc càng trở nên nghiêm nghị.


Lúc này rốt cuộc anh cũng hiểu vì sao Lý Tịnh lại rút kiếm muốn chém Na Tra ngay khi vừa sinh ra. Con nít vừa mới chào đời đã biết gọi ba, thử hỏi xem có ai có thể lập tức chấp nhận ngay được?


Đứa trẻ nhìn ánh mắt nghiêm nghị của ba, như thể hiểu ra điều gì đó, đôi môi nhỏ run run rồi “oa” một tiếng khóc òa lên.


Tiếng khóc ấy rung động trời đất, cả biệt thự bắt đầu lắc lư, mọi người đều bị ngã nhào không kịp phản ứng.


Đèn chùm và tường bắt đầu rạn nứt bong tróc, tấm bê tông chuẩn bị rơi xuống, nhưng việc đầu tiên của Tần Lê không phải chạy đi ôm con trai, mà là vác vợ chạy ra ngoài.


Đợi anh bế Đường Phi chạy ra đến vườn hoa thì biệt thự đã sụp một nửa.


Tần Lê đặt Đường Phi xuống đất, lau bụi trên mặt cô, nhẹ giọng hỏi: “Em không sao chứ?”



Đường Phi ho khan mấy tiếng, yếu ớt lắc đầu, tỏ ý là không sao.


Biệt thự ngừng sụp đổ.


Lúc nãy ở trong biệt thự, Đế Tân thấy Tần Lê vác Đường Phi chạy ra mà không mang theo đứa nhỏ, nên vội vàng xông vào phòng sinh, bế cậu nhóc tóc xoăn đang ngồi trên giường ra.


Khi ông xông vào, cậu nhóc bị một tấm bê tông rơi trúng, nhưng lại dùng đôi tay ngắn củn mũm mĩm đỡ cả tấm bê tông nặng cả trăm cân, vừa bợ vừa khóc nức nở. Thấy Đế Tân đến thì vứt ngay tấm bê tông sang một bên, đưa tay ra “oa oa” cầu xin được bế.


Đế Tân: … Đây là cái quái gì vậy?


Đế Tân ôm đứa nhỏ ra ngoài, tức giận đặt xuống đất, nói với Tần Lê: “Cậu Lê, rốt cuộc đứa trẻ này có phải con ruột của cậu không vậy? Giây phút then chốt, sao cậu chỉ lo mang vợ chạy trước?”


Đứa trẻ mặc quần đùi, đôi mắt đẫm lệ nhìn Tần Lê, khóe miệng mím xuống, trông vô cùng ủy khuất, lại gắng nhịn không khóc. Bộ dạng vừa đáng thương vừa đáng yêu khiến người ta không khỏi động lòng.


Tần Lê nhìn đứa nhỏ, cũng thấy hơi ngượng ngùng, nói: “Xin lỗi, tôi không quen lắm với việc tự nhiên có thêm một đứa con trai.”


Lời vừa dứt, tai anh đau nhói, bị Đường Phi vặn một trăm tám mươi độ. Đường Phi tức giận quát: “Tần Vạn Tam, em thật không ngờ anh là loại người như vậy! Lúc quan trọng lại bỏ mặc con, cái gọi là tình cha như núi của anh đâu rồi?!”


Tần Lê bị vặn tai: “…” Anh thật sự không kịp phản ứng rằng mình có một đứa con trai.


Nhóc tóc xoăn thấy ba bị mẹ xử lý, dường như vô cùng đắc ý, khóe miệng nhếch lên cười.


Đường Phi “dạy dỗ” xong Tần Lê thì vỗ tay gọi cậu bé, giọng dịu dàng: “Xoăn ơi, lại đây với mẹ nào.”


Nhưng khi nghe gọi là “Xoăn”, nụ cười trên gương mặt non nớt đáng yêu của cậu nhóc lập tức cứng lại.


Cậu bé… bỗng dưng không muốn nhận người mẹ này nữa.


Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Story Chương 87
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...